Vòng Xoáy Hào Môn

Chương 48: Chương 48



Trà My không nghĩ sẽ gặp ông nội.

Hai giờ sáng, một mốc giờ quá trễ để thức và còn quá sớm để đón chào ngày mới.

Ông ấy làm gì ở đây, vào giờ này?
“Con không ngủ được, định lái xe ra ngoài hóng mát!”, Trà My thản nhiên bịa ra một cái cớ không thể thiếu thực tế hơn.
Ông Thành thong thả bước từng bước một về phía Trà My, cười nhạt:
“Trùng hợp thế nhỉ? Ông cũng không ngủ được nên đi dạo quanh vườn…”, ngừng lại một chút, ông nói tiếp, giọng thích thú, “Nào ngờ bắt được một con mèo chạy loạn!”
Đối diện với đôi mắt chim ưng, Trà My có cảm giác như mình trở thành con mồi.

Không để nỗi sợ lộ ra ngoài, cô tự nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh, dốc sức chống đỡ.

Vuốt mái tóc bị gió làm rối, giả vờ tự nhiên nhất có thể, cô chớp mắt tránh né.
“Vậy ông nhớ phải cẩn thận, trời tối kẻo vấp ngã đấy ạ!”
“Không đâu, ở địa bàn của mình sao có thể để chuyện đó xảy ra?”
Ông cảm thấy đứa cháu gái này mỗi lúc một lớn mật.

Ngựa non bao giờ cũng háu đá, mới ngày nào còn cúi đầu vâng dạ giờ mặt đối mặt nói chuyện cùng ông.

Cha con đều như nhau, không ngoan gì cả!
Ông là ai chứ? Đây là đâu? Đứa trẻ ranh này, nghĩ rằng cá cược với ông là có thể đội đá vá trời chắc? Dưới bầu trời thuộc về ông, không một cục đá nào được phép ngáng chân.

Dẫu có đi nữa thì sớm muộn gì cũng phải biến mất.
Chỉ gậy vào đèn pha ô tô, ông Thành bảo:
“Tắt máy, lên phòng ngủ đi! Giờ này không có gió mát đâu chỉ tổ hứng gió độc thôi!”
Trà My không muốn thế, giờ quay ngược lên trên thì toang.

Đương lúc dầu sôi lửa bỏng, ngồi yên có mà chịu chết.

Bằng mọi giá, cô phải đưa được Khải về trước, còn lại tính sau.
“Không sao ạ! Tuổi trẻ nên phóng túng một chút cũng không chết được.”, cô tỏ rõ lập trường.
Thái độ của Trà My không ngoài dự đoán của ông Thành.

Sai lầm lớn nhất của thằng cháu ngốc không phải lừa Trà My đưa lên giường kẻ khác mà là giết chết sự vô hại của người con gái.

Sau cái đêm ở khách sạn Hương Xuân, Trà My như trở thành một người khác, nguy hiểm hơn gấp nhiều lần.

Nhưng như vậy thì đã sao, cỏ dại dẫu có mọc cao tới đâu cũng không đọ lại cổ thụ được.
“Con không nên tùy hứng như thế, đừng có mà phá luật! Khải chỉ là đang trải qua cuộc khảo nghiệm thôi mà, không cần cuống cuồng.

Con phải tin vào bạn trai, người chồng tương lai của mình chứ!”
Cô có nên hiểu đây là một lời cảnh cáo không? Ông ấy nói vậy dường như đã biết hết mọi chuyện, gặp nhau ở đây tưởng trùng hợp thực chất lại là trùng hợp có tính toán.
“Nếu con phá luật thì sao?”
“Vậy thì cuộc chơi kết thúc ngay bây giờ!”
Ông Thành nhẹ nhàng thốt ra, sắc mặt Trà My ngưng trệ ngay tức thì.

Ông phó mặc, ung dung lướt qua, đi về phía nhà chính.
“Năm xưa ông cũng dùng cách này để đối đãi với ba con sao?”, Trà My bi phẫn lên tiếng, tay siết chặt.

Thật ngang ngược, như thế này mà gọi là cá cược gì? Ông ấy giăng bẫy lại không cho cô tìm đường thoát thân, buồn cười! Sống càng lâu sao càng thụt lùi thế kia?
Ông Thành vì câu hỏi này mà dừng chân.

Chuyện xưa bị đào bới, cảm giác khó chịu lại kéo tới.

Tay dùng sức, đè mạnh gậy xuống sàn, ông lắc đầu:
“Không! Không hề! Con biết tại sao không?”
Trà My mờ mịt lắc đầu thay cho câu trả lời.

Thuở đó cô còn chưa ra đời, chỉ có thành tinh mới biết được.

Ba mẹ cùng mọi người xung quanh lại tránh né, không nhắc tới.

Càng lớn, nỗi tò mò cũng lớn dần, Trà My vài lần hỏi tới, tuy nhiên ngoài câu không môn đăng hộ đối ra chẳng còn gì khác.

Nay rơi vào cảnh này, cô mới thấy ba mình tài giỏi biết nhường nào.
“Ba con cao tay hơn con nhiều, đủ cường hãn và thừa thông minh!”
Ông Thành hiếm khi lộ vẻ tán thưởng, đó là thành quả do ông nhào nặn kia mà.

Nếu theo đúng quỹ đạo thì hôm nay đối thủ xứng tầm của Trường Thịnh đã không phải ông.

Nhưng tất cả tan biến như bọt biển chỉ vì một con đàn bà.
Đáng hận!

Tuy nét mặt ông Thành không biểu lộ gì nhưng Trà My vẫn cảm nhận được sự thay đổi thất thường.

Tâm tình ông biến xấu, cô dè chừng đề phòng, đứng chôn chân tại chỗ, không nói gì thêm.

Ông Thành đi gần cả chục bước, khi Trà My lầm tưởng ông sẽ đi luôn thì bỗng nhiên ông ấy ngoáy đầu lại bảo:
“Hai là ông cháu ta chơi với nhau vài ván cờ nhỉ?”
Trà My ngây người, tình tiết này vượt khỏi tầm dự đoán của cô.

Mãi đến khi bước chân vào phòng sách rộng lớn, cô cũng không lý giải được vì sao lại gật đầu.

Ông Thành mê chơi cờ có tiếng, từ cờ tướng cho tới cờ vây, loại nào cũng chơi được.
Trà My nhìn ông loay hoay bày bàn cờ, xấu hổ sờ mũi thú thật:
“Con không biết chơi cờ vây!”
Cô chỉ biết mỗi cờ tướng nhưng tài nghệ không dám đem ra khoe, cầm cự không quá ba phút là thua rồi.

Ba dạy rất nhiều lần nhưng chắc vô duyên, cô học mãi cũng vậy.

Ba thường hay cười bất lực, bảo cô thua thay cho cả quãng đời cầm cờ của ông, Trà My thấy đúng thật.
“Không sao, đừng đặt nặng, cứ ai bao vây đối phương chặt chẽ hơn, giành được nhiều chỗ trống trên bàn cờ hơn thì thắng thôi!”
Ông Thành không để tâm, xem ý dù thế nào thì Trà My cũng không thoát được.

Ông cầm quân đen, Trà My quân trắng, đôi bên lần lượt hạ cờ, một người có suy tính, một người tùy tiện.

Qua vài nước đi, hai màu trắng đen đã hỗn loạn giao thoa.

Trà My tuy không hiểu thế cờ cho lắm nhưng nhìn toàn cục, rõ là cô sắp thua đến nơi.

Kết quả này ngay từ lúc bắt đầu đã định, chẳng có gì bất ngờ.
Ông Thành cầm quân cờ, nói với Trà My:
“Con có biết chiến thắng phụ thuộc vào những điều kiện nào không?”
“Không ạ!”, Trà My lại lắc đầu.

Cái này là hỏi khó cô đấy, nếu biết thì cô đã không thua.
“Thứ nhất, con phải có thực lực!”

Điều này quá sức hiển nhiên, Trà My không có gì để phản bác.
“Thứ hai, thần may mắn phải đứng về phía con!”
Đây là chơi trò may rủi rồi còn gì! Trà My nhận thấy điều kiện này không mấy khả thi.

Thần chỉ một trong khi hàng vạn người cầu, đợi đến lượt cô chắc mồ xanh cỏ.
“Thứ ba, đối thủ chịu nhường con!”
Trà My phì cười, điều này căn bản là không thể.

Nếu
nhường thì còn gọi là đối thủ sao, khi đó người ta kêu là đồng minh.

Đơn cử như hai ông cháu họ bây giờ, ông ấy có nổi lòng từ bi mà tha cho cô đâu.
Ông Thành vẫn bình thản, ông nhìn Trà My, nói nốt câu cuối:
“Thứ tư, không muốn thua thì trừ phi không chơi.

Tất nhiên là nếu con đủ mạnh để từ chối cuộc chơi!”
Quân cờ trên tay ông ấy mạnh mẽ hạ xuống, gỗ và đá va chạm, phát ra tiếng động thanh thúy.

Nhìn bàn cờ, quân trắng bị bao vây bốn phía, không còn đường lật ngược tình thế, Trà My buông lỏng, quân cờ trên tay rơi xuống hộp đựng cờ.
“Thật đáng buồn khi con không có được cái nào!”, Trà My cười giễu.
“Biết vậy là tốt!”
Ông Thành nhặt từng quân cờ đen bỏ vào hộp.

Trà My bặm chặt môi, nhìn chằm chằm người đối diện.

Ông ấy luôn bình tĩnh như thể, ngay cả khi nổi giận cũng là nổi giận có tính toán.

Miệng thì bảo cá cược nhưng công bằng ở đâu? Tất cả chỉ là lừa người!
“Có lẽ con sinh ra để rồi trở về đây thay cha mình sửa chữa sai lầm.

Sau tất cả đâu lại về đó, con thấy đúng không?”
Năm xưa ông trăm phương nghìn kế tìm cách để giữ con út lại, đi theo con đường ông vạch sẵn.

Nhưng mà chỉ có thể trách ông uốn nắn quá giỏi, chim non hóa thành đại bàng, không nghe lời nữa.
Nhưng vận mệnh tuần hoàn, năm đó đứa trẻ này là nguyên nhân chủ chốt khiến con trai út bằng mọi cách dứt áo ra đi.

Quanh quẩn bao năm, giọt máu lưu lạc cũng trở về, ván cờ bỏ dỡ lại được chơi tiếp.
“Sai lầm? Đó là với ông thôi.

Ba con đã sống những ngày tháng rất vui vẻ.

Ba con đã có được thứ mà dinh thự rộng lớn này mai mãi không thể mang lại.”

Nếu đó thật sự là một sai lầm, chắc hẳn ai cũng muốn phạm phải.

Hơn hai mươi năm qua, một nhà bốn người của cô đã sống rất hạnh phúc.

Hạnh phúc đến độ khi mất đi thì linh hồn cô cũng chết theo.
Ánh mắt Trà My toát lên vẻ kiên định như thể đây là một sự thật hiển nhiên.

Ông Thành không thoải mái, ngữ điệu lạnh đi, ông hỏi:
“Thứ gì?”
Nguyễn Thế Thành này gia tài bạc tỷ, không thiếu thứ gì.

Thứ ông không cho được thì làm sao người phụ nữ tầm thường đó, căn nhà nhỏ đó lại có được.
Trà My kiêu ngạo ngẩng cao đầu:
“Tự do! Tình thân! Chân tình! Ông có không?”
Ông Thành hiếm khi bị bắt chẹt, bàn tay xòe ra gom trọn quân cờ cả đen lẫn trắng bỏ hết vào hộp.

Tự do, nơi nào không tự do, ông có trói chân, xích tay ai đâu, nhảm nhí.
“Nhưng cuối cùng thì con vẫn phải từ bỏ những điều đó trở về cái chốn không tự do, không tình thân, không chân tình này đó thôi.

Hóa ra cũng chỉ có thế, không đáng một xu!”, ông còn lâu mới quan tâm tới những thứ vớ vẩn đó.
Trà My cứng họng, niềm tin trong đôi mắt tan rã.

Đúng vậy, cô đã vứt bỏ hết thảy những điều mình quý trọng chui vào lồng giam, cô đã phản bội lại đức tin của chính mình.
“Cuộc sống rất thực tế, có tiền mới sống qua ngày được, mấy thứ như tự do, tình ái gì đó đều vứt đi.”
Ông Thành chống gậy đi đến bậu cửa sổ, mở tung cửa.

Ngoài kia, phía chân trời xa xăm, khoảnh khắc bình minh đẹp đẽ đã xuất hiện.

Ông Thành mắt nhìn chăm chú, đầu không ngoảnh lại, lạnh lùng cảnh cáo:
“Cuộc cá cược này, con là người đặt nhưng Khải mới là người chơi.

Nếu con cứ muốn phá luật thì đừng trách sao ông nuốt lời.

Giữa một phần vạn cơ hội với con số không, con chọn cái nào?”
“Con biết phải làm thế nào rồi thưa ông!”
Trà My mệt mỏi nhắm mắt lại, cô ngay cả năng lực từ chối cũng không có thì phải tôn trọng cái luật chơi bất công này thôi.

Gió lạnh tràn vào, Trà My khẽ rùng mình.

Da thịt lạnh không bằng tâm lạnh, dao tuy sắc nhưng thua lòng người.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Vòng Xoáy Hào Môn

Chương 48



Trong một căn phòng ở khách sạn, Khải vì đầu đau như búa bổ mà tỉnh lại. Lấy tay vỗ nhẹ vào trán, anh từ từ mở mắt ra. Không gian xa lạ làm Khải tỉnh ngủ, anh ngồi bật dậy. Chăn mền theo đó rớt xuống, lộ ra vòm ngực rắn chắc có dính vài vết son.

Khải nhìn qua chỗ bên cạnh, dù nhăn nhúm nhưng không có ai. Tuy vậy anh chẳng vui nổi, tâm trí anh đã ghi nhớ hết thảy. Anh, thằng khốn đã thề tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện có lỗi với Trà My nữa, đã làm trái lời thề. Anh lại ăn ngủ với người phụ nữ khác!

“Khốn nạn!”

Khải liên tục tự tát vào mặt, biểu cảm thống khổ. Anh sao thế này? Sao cứ giẫm mãi vào vết xe đổ? Ai nói cho anh biết phải làm gì đi!

Có lẽ nghe được lời thỉnh cầu của anh, cửa phòng bỗng bị mở tung từ bên ngoài. Khải giật mình chỉ kịp túm chăn che người theo phản xạ. Tim đập mạnh như ngựa chạy, anh rất sợ sẽ nhìn thấy Trà My.

Trong ánh mắt hoảng sợ của Khải, Tú bước vào phòng. Mắt anh ta thâm quầng, hẳn đêm qua ngủ cũng trễ lắm. Tú đảo mắt nhìn quần áo tây trang nằm la liệt trên sàn, tặc lưỡi suýt xoa:

“Chà! Chà! Chơi điên cuồng quá nhỉ?”

“Phó giám đốc!”

Tuy người đến không phải Trà My nhưng tâm tình Khải đã rớt xuống đáy vực. So với việc bị cô bắt tại trận, để Tú biết được khác nào đưa thóp cho anh ta nắm. Nghĩ đến bản tính xấu xa của Tú, Khải nhíu mày phiền muộn.

Tú ngồi xuống bàn nhỏ, đưa điếu thuốc đang cháy dở lên miệng, rít một hơi. Trong làn khói trắng mờ ảo, anh ta cười bảo:

“Cái gì mà xa lạ thế, chúng ta là anh em cột chèo mà. Sao mặt mày tái thế, tưởng con My tới hả?”

Khải không trả lời nhưng sự lo sợ trên mặt đã chứng minh lời anh ta nói là đúng. Tú nhếch mép coi khinh, chơi cho đã rồi sợ. Trà My đến thì đã sa, một con đàn bà thôi bà, có cần phải cuống đít thế không.

“Mày đừng có lo, tao dắt mày đi chơi làm sao Trà My biết được? Tao không nói, mày không nói, tới chết nó cũng chả hay.”, Tú vỗ ngực đảm bảo.

Khải rầu rĩ lắc đầu:

“Em làm vậy là có lỗi với Trà My. Anh không biết đâu, phụ nữ họ nhạy cảm lắm!”

Trà My dạo này hơi kỳ lạ, anh đôi lúc không hiểu được công đang nghĩ gì trong đầu. Đã bị phản bội hết một lần, cô nhất định sẽ đa nghi hơn. Anh không dám nghĩ tới hậu quả nếu Trà My phát hiện ra. Ngày cưới đã gần kề, sao lắm chuyện xảy ra thế này.

“Thôi mày ơi, nói quá!”, Tú liếc xéo Khải, “Không phải phụ nữ nhạy cảm mà tại mày dở thôi. Mày cứ yếu tâm lý, nó nhíu mày hắt mũi cái là mày tái mặt, nói lắp thì đố con nào không nghi.”

Nói về mặt nào Tú chứ riêng phương diện lừa gái anh ta tự tin mình số hai không ai dám đứng số một. Người ta bắt cá hai tay chứ anh qua lại cùng lúc bốn năm cô là chuyện thường. Phụ nữ họ ngu lắm, yêu vào là mờ mắt, chỉ cần dỗ ngọt một xíu, tặng quà cáp này nọ thì bảo gì cũng nghe, nói gì cũng tin sái cổ. Mắt không chớp, mặt không đỏ, cứ bình thản thì nói dối cũng không khác gì lúc thật lòng.

Nghe Tú phân tích, Khải nghĩ kỹ thấy cũng có lý. Sự việc bại lộ chủ yếu cũng do anh tự thú nhận cả thôi. Còn không chắc Trà My chỉ tưởng anh đã hôn người phụ nữ khác. Nếu không tình cờ bắt gặp, nếu anh vững vàng thêm chút nữa thì mấy khi Trà My nghi, cô bận bịu đủ thứ, đã rảnh đâu.

Tú nhận ra Khải dao dộng, đắc ý cười thầm. Anh ta đã bảo mà, tình cảm son sắt cái nỗi gì, diễn cả thôi. Trà My ơi là Trà My, đừng trách anh họ nhẫn tâm nên trách mình mù mắt chọn nhầm người.

Tú ném điếu thuốc vào gạt tàn, phóng lên giường khoác vai Khải, nhướng mày hỏi:

“Sao? Tối qua mê ly không? Anh lựa đào chưa sai lần nào!”

“Em cái gì cũng không nhớ!”, Khải lảng tránh. Anh có điên mới đem chuyện này ra thảo luận. Mà giả như có thì với ai khác đấy, không thể là Tú.

Ngay lập tức má Khải bị vỗ nhẹ, bên tai vang lên giọng Tú:

“Mày nghĩ là tao tin chắc? Thích bỏ mẹ mà cứ vờ vịt!”

Tú chỉ hỏi vậy thôi chứ đánh chết anh ta cũng không tin. Gái làng chơi kinh nghiệm đầy mình, loại đàn ông cứng ngắc như Khải nếm qua bảo đảm thích mê.

“À thì…”, Khải lúng túng.

“Thôi dẹp đi!”, Tú không muốn tiếp tục nói chuyện vớ vẩn đó nữa, “Cơm nhà là ở nhà, ra ngoài phải ăn phở, món Nhật, món Trung, hiểu không?”

Khải như hiểu lại như không, nghi hoặc hỏi:

“Ý anh là…”

Trong lòng Tú đã chán ngấy bộ dạng xạo sự này rồi nhưng vì việc lớn phải nhẫn nhịn giả vờ. Anh ta sấn tới, thể hiện cái tài đổi trắng thay đen, uốn cong ba tấc lưỡi của mình:

“Thì tay ôm tay nắm chứ gì thằng này. Không phải anh đây dạy bậy nhưng ra ngoài lăn lộn làm sao tránh được chuyện gái gú ăn chơi. Đàn ông muốn dựng nên nghiệp lớn thì phải hy sinh tiểu tiết, tập dần đi cậu em. Chỉ cần giữ vững nguyên tắc ăn bánh trả tiền cũng coi như thỏa đáng với Trà My rồi.”

Khải dùng ánh mắt không thể tin được nhìn Tú. Anh muốn tìm ra manh mối nào đó từ trên mặt đối phương nhưng vô ích, Tú không giống trêu đùa mình. Lời này thật hay giả đây?

Tú thấy Khải ngờ vực, không vỗ ngực thề thốt mình nói thật mà ngược lại vỗ vai Khải, tặc lưỡi bảo:

“Sống trong chăn mới biết chăn có rận, đi theo anh mấy hôm nay chắc chú mày cũng hiểu được ngoài xã hội có những quy tắc bất thành văn mà, khó ai giữ thân trong sạch. Thích nghi dần là vừa! Đi đây!”

Không mời mà đến, lúc đi cũng chẳng đợi tiễn, Tú nghênh ngang biến mất sau cánh cửa. Khải ở lại với bao suy nghĩ hỗn loạn, thẫn thờ ngồi trên giường.

***

Mặt trời lên cao vậy nhưng trong phòng Trà My lại tối om như còn đêm. Sau khi ra khỏi phòng sách, cô nhốt mình trong phòng, kéo rèm kín mít, không bật đèn, làm bạn với bóng tối.

Trà My ngồi trước gương, mặt như người mất hồn cầm dao rọc giấy gọt bút chì vẽ chân mày. Không gian yên tĩnh quá đỗi, âm thanh ấy như được khuếch trương thêm âm lượng, nghe chói tai cực kỳ.

Lưỡi dao sắc bén là vật vô tri, không có mắt, không có ý biết tránh né nên nó cứ thế cắt vào da thịt. Máu chảy ra, đau đớn làm cho Trà My dừng tay. Cô rũ mắt nhìn vào vết thương mới chát, thiếu ánh sáng, màu đỏ huyết lại trông thiên về sắc đen hơn.

Nắm cửa bỗng động đậy, ngay sau đó cửa bị đẩy vào. Mắt phượng vốn vô hồn ngay tức khắc trở nên sắc bén. Mặc kệ tiếng bước chần ngày một đến gần, cô thong thả rút vài tờ khăn giấy quấn quanh đầu ngón tay. Vết cắt còn mới, máu chảy nhiều, nhanh chóng nhuộm đỏ màu trắng.

“Ngay cả phép lịch sự tối thiểu mà anh cũng không biết sao anh họ?”

Không cần nhìn cô biết chắc người đến chính là Tú. Bốn người nhà này có những đặc trưng riêng, chú ý một tí sẽ phân biệt được. Bà Quyên đam mê giày cao gót, chân chưa tới cửa đã nghe tiếng giày, chưa thấy người đã nghe giọng the thé cất lên. Ông chồng trăng hoa của bà ấy thân hình sồ sề, bước nào bước nấy không làm rúng động địa cầu thì thôi. Người già nhất dinh thự lại ít khi ra khỏi phòng, càng không có chuyện hành động sỗ sàng. Loại trừ hết thảy đáp án chỉ còn mỗi Tú. Mặt khác, mùi son phấn không cách nào che giấu.

“Đây là nhà tao, tao muốn làm gì, đi đâu cũng được, không cần phải trình báo với mày. Mà làm gì tối thui thế này?”

Tú tự coi mình là chủ, ngang nhiên đi đến cửa sổ, thô bạo kéo rèm ra hai bên. Ánh sánh từ ngoài đột ngột xâm chiếm, chiếu thẳng vào phòng. Trà My nhắm tịt mắt lại, sau đó mới hé từ từ.

“Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng, anh cũng chỉ là kẻ ở tạm như tôi thôi, cái dinh thự này còn chưa đổi chủ đâu.”, Trà My nhắc nhở.

Cô nói không sai nhưng Tú không thích nghe, liền hừ lạnh. Anh ta trực tiếp ngồi xuống giường, không kiêng nể gì quét mắt từ trên xuống dưới đánh giá Trà My. Người con gái trước mặt quầng thâm ẩn hiện, cả người âm trầm.

Tú thích chí, giọng điệu rất ư là gợi đòn:

“Xem ra đêm qua em họ mất ngủ thì phải. Anh có tội quá! Sao, mới có vậy mà chịu không nổi thì ngày tháng sau này biết làm sao?”

Bày đặt mèo khóc chuột giả từ bi, cô khinh!

Trà My cầm dao rọc giấy còn dính máu giơ lên, cười hết sức ngây thơ:

“Anh họ biết vậy thì tốt. Em đây không được an giấc, tinh thần không tốt nếu mà bây giờ lỡ vuột tay chắc cũng hợp tình hợp lý nhỉ?”

Đây không phải lời dọa nạt, trong một khoảnh khắc, cô thật sự đã có ý định này. Cái miệng đáng ghét, suốt ngày cứ lảm nhảm, cắt đứt dây thanh quản đi, vậy thì bên tai sẽ bớt một con ve.

Dáng vẻ của Trà My hiện tại khiến Tú thấy sợ, trông cứ biến thái thế nào ấy. Phụ nữ đúng là đụng tới tình yêu liền dễ nổi điên. Nghĩ tới còn có thể chọc Trà My nổi điên hơn nữa, Tú phấn khích lạ thường. Anh ta mở điện thoại lên, lượn lờ trước mặt Trà My.

“Xem đi! Xem đi! Xem xong rồi chắc em họ không còn tâm trạng chơi dao nữa đâu!”

Điện thoại xịn có khác, độ phân giải rất cao, dù chỉ lướt qua trong tích tắc nhưng Trà My vẫn thấy được hai thân thể lõa lồ. Những hình ảnh đó khiến mắt cô nhức nhối, còn trái tim thì tan nát. Khải lại phản bội cô lần nữa! Anh ta lại ngoại tình, lại lên giường với người phụ nữ khác!

Tay cầm dao vì giận dữ mà run run, Tú như đứa bé chơi đùa không biết điểm dừng. Anh ta cố ý khiêu khích:

“Ở đây còn có cả video nữa cơ, thấy anh họ tốt với em không?”

Những âm thanh và hình ảnh không dành cho trẻ nhỏ xuất hiện sau cái chạm tay của Tú. Từ đêm qua tới giờ Trà My đã liên tục bị dồn ép, thần kinh căng như dây đàn rốt cuộc cũng không chịu được nữa, đứt đoạn.

Mắt cô trở nên hung ác, Trà My giựt phăng điện thoại trên tay Tú, ném mạnh vào tường. Tú sững người, anh ta không ngờ tới cô lại làm ra hành động này. Trà My siết chặt con dao, lạnh lùng nhìn Tú. Anh ta cảm nhận cô có điều khác thường, thận trọng lùi dần. Lần này chơi quá tay rồi, anh

nên đi thì hơn!

Tú lùi một bước, Trà My tiến một bước. Đối diện với gương mặt lạnh như băng, Tú sợ sệt đến mức nói lắp:

“Mày… Mày…”

Tú trợn trừng khi thấy Trà My giơ cao con dao, hồi chuông báo động vang lên, anh ta vội chạy nhanh về cửa. Lần này cô không đuổi theo mà thay vào đó để tay hành động. Mắt nheo lại nhìn rõ mục tiêu, giây tiếp theo, con dao được phóng đi, lao vút theo hình bóng phía trước. Tú như có đôi mắt sau lưng, đầu ngoảnh lại, tiếng hét giống cơn lũ, tràn ra khỏi miệng không cách nào cản được:

“Á! Mày điên rồi! Con đàn bà điên!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.