Một kích toàn lực của hợp đạo kỳ tu sĩ vừa xuất, thiên địa lập tức oanh minh, nguyên bản bầu trời dày đặc phong vân trong một khắc này hóa thành màu tím điện lôi, hư vô tràn ngập lôi chi lực càng có tầng tầng tấm võng màu tử kim mênh mông, chen chúc nhau phát tán ra quang minh u ám.
Ngàn vạn đạo thiểm điện cùng tụ tập một chỗ trên hư vô, nhanh chóng chồng chất huyễn hóa nên một cái hư ảnh cực lớn, hư ảnh này có đầy đủ ngũ quan, tứ chi trọn vẹn, sợi tóc cuối cùng này mới là kinh khủng nhất, dẫn ra đạo thân.
Khi hư ảnh lý trác thần đỉnh thiên lập địa phiêu phù tại đó, lập tức một luồng uy áp kinh tâm động phách ầm vang giáng lâm.
Uy áp bao hàm trời đất, khuếch tán khắp mọi ngõ ngách của trấn đông lâm, siêu việt hết thảy lực lượng bên trong thiên địa, giống như chí tôn thân chinh ngự giá khiến cho chúng nhân trong một khắc này không ai dám ngẩng cao đầu, quân binh thế tục quỳ rạp một mảnh cung kính triều bái, thậm chí ngay cả bá tánh sinh linh cũng can đảm mở cửa, đồng thời hướng lên bầu trời thành khẩn vái lạy.
Nhị linh cùng năm tên thánh tử đang chém giết đến hồi gay cấn, lúc này bỗng nhiên đình chiến, hô hấp thô trọng, đều riêng phần mình nuốt vào một hơi khí lạnh.
Sát na, hư vô chớp giật, đại não chúng nhân trong một khắc đó trở nên trống rỗng, cảm tưởng như chính mình vừa nhắm lại mắt, hoặc cũng có thể là thương thiên trên kia đang nhắm mắt.
“uỳnh! uỳnh! uỳnh! “.
Mấy tiếng nổ dài xé tan hư vô thình lình vang lên không báo trước, theo đó hư ảnh lý trác thần lạnh nhạt lật tay, cái lật tay này nhìn thì có vẻ cực kỳ tự nhiên, mặc dù không thi triển ra thần thông thuật pháp nhưng tựa hồ có một luồng lực lượng mang theo khí tức đặc thù đang từ bên trên vô cùng vô tận trút xuống.
Khiến cho trời đất tưởng chừng như đổ sụp, thương khung tưởng chừng toái diệt.
Vô số kiến trúc bên dưới phút chốc nổ tung hóa thành phấn bụi, vô số sinh mạng kêu gào thảm thiết, một kích này không hạn chế phạm vi, khiến cho toàn bộ trấn đông lâm phải chịu đựng lực lượng trùng kích dữ dội.
Nhận thấy có điều không đúng, vũ thiên long giật mình kinh hãi, bản thân hắn đã từng dùng qua hai sợi tóc của sư tôn, trên đó mặc dù phong ấn lực lượng không tầm thường, nhưng lần gần nhất ở ma cung một kích kia cũng chỉ đủ để giết chết tam linh tử mà không hề gây nên sự phá hoại trong phạm vi lớn đến thế này, đương nhiên lần thứ hai cũng vậy.
Bàn tay cách không nặng nề ép xuống, nhìn thì có vẻ chậm chạp nhưng trên thực tế tốc độ lại nhanh chóng khó bề hình dung, cảm tưởng như một ngọn núi lớn từ bên ngoài tinh không đang xé trời lao xuống.
Theo quỹ tích của nó, những nơi bàn tay kia đi qua hư vô đều trở nên vặn vẹo, đại địa kịch liệt chấn động, kéo theo đó là phong bạo ngập trời gào thét.
Mặc dù khoảng cách cũng còn một đoạn khá xa nhưng nhị linh cùng năm tên thánh tử đều tại bên trên đồng thời thổ huyết, đừng nói đến tín anh vương cùng những tên tu giả khác, bọn hắn từ sớm đã bị ép rơi, chật vật nằm trên mặt đất.
Trong đầu óc bá tánh sinh linh bắt đầu hình dung tận thế cảnh tượng, tuyệt vọng là cảm nhận chung của tất cả mọi người, trong thời khắc đó tâm thần rung động mãnh liệt, bọn họ thực không biết mình đã làm ra cái gì sai trái khiến cho thần linh trách phạt.
“sư bá! dừng tay!”.
Lúc này từ bốn phương tám hướng bỗng vang lên tiếng quát dài trầm đặc tựa sấm rền, theo đó hư vô thoáng vặn vẹo, bên trên bầu trời chậm rãi bước ra một cái thân ảnh mờ nhạt, người này thoạt nhìn là trung niên nam tử, hắn thân mặc trường bào màu vàng đất, đầu chít khăn vải vòng quanh kiểu thư sinh nho sĩ, tay cầm quạt giấy.
Không tu vị ba động, càng không có uy áp kinh tâm, trung niên nam tử xuất hiện tại đó, trong cái sát na ngắn ngủi, như thể bản thân hắn hòa cùng trời đất, lôi chi lực trên bầu trời tựa hồ gặp phải khắc tinh, tán loạn cuống cuồng chạy trốn, hư vô mặc dù vẫn tràn ngập phong bạo, tuy nhiên đã có thể phần nào quay lại nguyên bản ban đầu của nó.
Từ bên dưới đại địa, một tấm khiên cực lớn đang xé mở mặt đất phá không lao lên, tấm khiên này trong suốt như ngọc, nhìn qua tựa hồ một bức tường dày do hàn băng ngàn năm tạo thành, giữa lưng chừng trời, ngọc khiên cùng bàn tay to lớn kia một chỗ va chạm.
“đùng! đùng! đoàng!”.
Trời đất quay cuồng, hư vô kịch liệt chấn động, dư ba lực lượng hóa thành ngàn vạn đạo sóng gợn như thủy triều khuếch tán, lan tràn về bốn phía.
Thậm chí đến đông hải ngoài kia cũng nhấc lên sóng lớn, vô số đỉnh núi cao bị cắt đứt bay mất ngọn, tông môn phía trên đỉnh đầu, đại trận thủ hộ cũng vì vậy mà bị cưỡng ép mở ra, quang minh màu vàng kim chói mắt ngập trời bộc phát.
Bất quá, khi lực lượng hủy thiên diệt địa kia tưởng chừng sẽ nhấn chìm tất cả thì thương thiên trên cao bỗng nhiên xuất hiện một cái khuôn mặt thật lớn, khuôn mặt này do vô số hắc vụ ngưng kết tạo thành, nó há miệng, một ngụm nuốt trôi hết thảy, thiên địa hóa trống rỗng, sạch bóng phong vân.
Cũng tại đó đồng loạt xuất hiện thêm năm cái thân ảnh, năm người này khí thế sâm nghiêm, trong đó có một lão nhân thân mặc đế bào, đầu đội đế quan, diện mục quắc thước, đặc biệt là ánh mắt hắn cực kỳ linh động, tinh anh cơ trí, đến giơ tay nhấc chân thông thường cũng bao hàm quy tắc, năm người cùng với trung niên nhân lúc trước song song lăng lập bên trên bầu trời.
“bái kiến thánh chủ, phó thánh chủ, tứ đại hộ pháp!”.
Không biết ai là kẻ đầu tiên lên tiếng, nhưng chỉ trọn vẹn mấy cái hô hấp sau, ngàn vạn chúng nhân cùng nhất tề đồng thanh, thanh âm hô ứng hóa thành dư ba âm lực không ngừng quẩn quanh bên trong thiên địa.
Nhìn chỉ thấy một mảnh lại một mảnh người liên miên nằm rạp, năm tên thánh tử cũng đồng thời thuấn di, cấp tốc đi đến bên cạnh, cung kính quỳ xuống một gối.
Lão nhân thoáng đảo mắt một vòng, mặc dù chỉ tùy tiện một cái đảo mắt, bất quá, tưởng như cả bầu trời rộng lớn cũng chỉ vừa vặn lọt vào bên trong ánh mắt đó, khi nhãn thần ngừng tại trên người vũ thiên long cùng nhị linh, khuôn mặt lão bất chợt có chút biến sắc.
“các ngươi! gặp thánh chủ còn không mau tiến đến quỳ bái?”.
Một trong năm tên thánh tử lớn giọng quát.
“ba người các ngươi từ đâu đến? tại sao dám ở chốn này gây nháo sự?”.
Lão nhân cắt ngang, đạm mạc cất lời, thanh âm kia mặc dù chỉ đủ để nghe rõ nhưng ẩn chứa bên trong là sự sâm nghiêm khó bề diễn tả, tựa hồ đế ngôn, tựa hồ thánh khẩu.
Vũ thiên long chỉ cảm thấy não hải nổ vang từng hồi, tưởng chừng trên đỉnh đầu lúc này là ngàn vạn đạo thiên lôi nhao nhao công kích, hắn thực muốn quỳ xuống, thành thành kính kính cúi đầu bái lạy, ngay cả nhị linh cũng tỏ ra khốn đốn, chật vật bảo trụ thân hình.
“nguyên anh còn tốt! một ngưng khí nhỏ nhoi ở bên dưới uy áp của ta mặt lại không hề biến sắc!”.
Lão nhân âm trầm đánh giá, trong đôi mắt tinh anh phát ra một vòng quang thải, vẻ mặt quái dị lẩm bẩm.
“đoàn thế khánh! tên tiểu tử ngươi ngày trước hướng ta quỳ lạy qua không biết bao nhiêu lần, vọng tiên sơn ngươi bốn mươi chín năm chấp niệm, phủ phục muốn bái nhân gia làm sư tôn, nhân gia xem ngươi thiên phú trung hạ cho nên không mấy hứng thú, chỉ muốn thu làm một tên đệ tử ký danh, đến đầu ngươi nhân gia cũng từng vỗ qua mấy hồi, hôm nay có chút thành tựu thì đáng sợ lắm sao? nhưng mà! cũng đáng sợ thật a!.. hợp đạo đỉnh phong..ngươi vượt qua sư tôn ngươi rồi!”.
Tiểu kê từ bên dưới mặt đất hướng mắt lên bầu trời hung hăng quát nạt, trong đôi mắt càng nặng hồi ức, giống như có chút xa lạ.
Hắn ở trong luân hồi quá lâu có một vài kiếp giống như đã quên mất, quên mất bản thân xuất xứ thế nào từng sinh hoạt ra sao, quên mất trên đời ít ỏi thân nhân bằng hữu, chỉ có không thể quên hai vị kia bằng hữu từng làm bạn một đường sơn hải, cùng đối phương.
Một đời, đệ tử duy nhất.
“hỗn láo! kê gia con bà ngươi! khốn kiếp! muốn chết?”.
Một tên thánh tử trừng mắt, gằn giọng quát, bàn tay hắn lật úp, thi triển thứ gì đó thần thông chuẩn bị vỗ xuống đại địa thì lão nhân kia lại đạm mạc lên tiếng.
“vị tiểu huynh đệ này! ngươi làm sao biết chính danh của bổn tôn?”.
Thần sắc khẽ biến, lão nhân đăm chiêu nhìn xuống tiểu kê, nghiêm túc hỏi.
“tôn tôn con em ngươi..tên do ta đặt tất nhiên ta biết! hỗn đồ! gặp vi sư còn không mau tiến đến thỉnh an đi!”.
Tiểu kê lớn giọng, trợn mắt quát, cổ nổi cả gân xanh, hắn giận rồi, đệ tử không nhìn ra sư phó là cỡ nào mất mặt, quát xong lén lút nhìn tiểu tượng, xấu hổ gãi gãi đầu.
“vi sư! ngươi!”.
Lão nhân lúc này đã không còn giữ được nét nghiêm nghị bất biến thay vào đó là sự ngốc trệ biểu hiện rõ ràng trên khuôn mặt.
Cuộc đời này, người khiến hắn phải cung kính gọi một tiếng sư tôn chỉ có duy nhất một người, vị sư tôn kia đã rất lâu rồi hắn không còn được gặp lại lần nào nữa, dường như vô thanh vô thức biến mất bên trong tuế nguyệt.
“sư tôn!”.
Nét mặt lão nhân lập tức tỏ ra hãi nhiên đến tột độ, mấy ngàn năm rồi, từ lúc hắn còn là một thanh niên sung sức nhất tâm truy cầu tiên đạo, ngày đó bản thân cũng không hề có chút tiếng tăm gì trong tu chân giới, cho đến hôm nay đã không còn ai nhắc đến cố sự xưa cũ, dần dà hắn cũng chấp nhận sư tôn của mình đã tọa hóa rồi, hồi tao ngộ kia bỗng trở thành một đoạn ký ức được hắn chôn dấu thật chặt.
Giống như bên trong nhân sinh có người đi qua, ghi nhớ thì là hoài niệm, còn quên mất thì là chưa từng.
Hắn khác..vĩnh viễn không thể quên.
Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm
Nhiễm Tranh với lấy con dao gọt trái cây trên bàn. Không biết là có sự sắp đặt từ trước của Mạch Ngạn hay con dao vốn đã được đặt trong phòng. Nhưng mặc kệ đó là sắp đặt hay là gì, cô cầm con dao kề vào cổ tay mình. Chỉ cần dùng một lực nhỏ là máu có thể tuôn ra bất cứ lúc nào.
Sắc mặt Mạch Ngạn trở nên hoảng hốt, hắn không nghĩ cô sẽ làm chuyện tồi tệ.
”Này, cô đừng có làm bậy. Đây là phòng tôi thuê, có chết thì cũng đợi tôi báo với người nhà cô một tiếng để họ chuẩn bị tang lễ.”
“Anh!! Mau cút ra ngoài cho tôi!!”
“Được, tôi cút là được chứ gì.”
Mạch Ngạn mở khóa cửa đi ra khỏi phòng. Hắn định bước đi nhưng lại nghĩ bản thân giống như một chú cún bị chủ nhân đuổi đi. Lúc này, hắn ý thức được bản thân. Mạch Ngạn tự hỏi chính bản thân mình:
“Đây là phòng của mình, tại sao mình phải nghe lời cô ta như cô ta mới là chủ của căn phòng này. Thật nực cười! Mình là Tô Mạch Ngạn, là một người dư thừa những thứ mà người khác không có vậy và cô ta cũng chả là gì so với mình.”
Nghĩ đến bản thân bị dắt mũi, hắn không chấp nhận liền mở cửa phòng ra muốn đối chấp với cô.
“Này cô..”
“Anh còn chưa chịu đi à?”
Nhiễm Tranh cầm con dao chĩa thẳng về hướng hắn nói.
“Ý tôi là…chúc cô ngủ ngon.”
Cạch!
Cánh cửa phòng lập tức đóng lại.
“Mịa kiếp! Làm cún con cũng tốt.”
Mạch Ngạn tháo cúc áo trên cổ tay, hắn vừa đi vừa xoăn tay áo lên.
….……..
“Hơi…từ nãy giờ mới có chỗ đậu xe lý tưởng. Giờ mình có thể yên tâm đi về phòng rồi.”
Vô Tư lau đi những giọt mồ hôi mệt nhọc trên trán mình. Cậu ta cầm chìa khóa chuẩn bị rời khỏi hầm xe. Bước được vài bước, sắc mặt tươi vui bỗng chùng lại khi thấy Mạch Ngạn hầm hực đi ra.
Ực, cậu ta nuốt nước bọt, da mặt căng hơn cả dây đàn.
“Kiểu này là cố biến rồi. Mình có nên trốn đi chỗ khác hay không?”
Vô Tư quay người lại giả vờ như không thấy Mạch Ngạn, bước tiếp về phía trước. Nhưng một tiếng gọi của hắn khiến cậu ta giật bắn mình, muốn bước tiếp cũng không được vì chân đã mềm nhũn ra từ khi nào. Vô Tư quay đầu lại chầm chậm như một con robot, chỉ robot mới không bị cảm xúc của con người làm sợ hãi.
“Tối nay tôi muốn đi ra bên ngoài hóng mát.”
”Tại..tại sao? Sếp không buồn ngủ ư(còn cậu thì vô cùng muốn đi ngủ)?”
Nếu như Mạch Ngạn muốn ở một mình thì người làm trợ lý như cậu ta chắc chắn sẽ tôn trọng quyết định này. Chìa khóa đã chuẩn bị sẵn, chỉ cần Mạch Ngạn lên tiếng cậu ta lập tức giao lại việc lái xe cho hắn và đi lên phòng không một chút do dự. Nhưng mong chờ của Vô Tư lại không thành hiện thực. Mạch Ngạn nói đích danh tên cậu ta.
“Tôi muốn đi uống cùng cậu.”
“…(Tôi nhưng không muốn chút nào.).”
Thế là Vô Tư bị ép buộc trở thành tài xế và bạn rượu với Mạch Ngạn. Dù hai mắt cậu ta đã không mở lên nổi.
“Dô…”
Một, hai, ba…rất nhiều chai rượu nằm rơi rác trên bãi đất trống. Không biết đây là chai thứ mấy mà hắn và Vô Tư đã uống. Nhưng cũng không đúng, tất cả số chai rượu ở đây đều là một mình Mạch Ngạn uống, cậu ta chỉ cầm mỗi chai rượu nhấp môi với hắn.
“Ợ…tôi là một kẻ thất bại Vô Tư à!”
Mạch Ngạn ngửa mặt lên bầu trời than vãn với Vô Tư.
“Thất bại? Sếp à, tôi nói này sếp có gì mà thất bại. Về kinh tế, sếp kiếm tiền như đếm lá. Về tình yêu, những cô gái đứng xếp hàng đợi sếp dài như cầu Đan Dương. Tiền bạc cũng như tình cảm, sếp đều chiếm ưu thế. Tôi thật sự không hiểu sếp thất bại chuyện gì.”
“Tôi không nói về vấn đề đó.”
“Nếu không nói về điều này vậy để tôi phân tích. Người uống rượu một là vui, hai là buồn nhưng sếp lại nằm trong số hai. Trong trường hợp số hai, người buồn thường là người thất tình, công việc gặp khó khăn, gia đình. Nhưng mà sếp làm gì có người yêu, những thứ khác cũng rất yên ổn. Vậy, logic nằm ở đâu?”
Vô Tư phân tích một hồi lại quay về con số không. Có lẽ, chỉ những người bình thường mới gặp những vấn đề đó. Còn sếp của cậu ta thì lại ở một đẳng cấp khác. Vô Tư nhìn Mạch Ngạn chỉ có thể bất lực, chờ mong đáp án từ hắn.
“Tôi thất bại là bởi vì…tất cả do cô gái Nhiễm Tranh đó gây ra!”
“Nhiễm Tranh! Ý của sếp chính là cô gái ở cùng phòng?”
Lúc này, Vô Tư mới gật gù ngầm hiểu ý của hắn. Thì ra cô gái đấy tên là Nhiễm Tranh, người đã khiến sếp của cậu ta một người tự cao, kiêu ngạo phải thốt ra từ “thất bại”.
Ha, cô gái này chắc chắn là khắc tinh của đời sếp rồi!
Vô Tư cứ như một kẻ điên cười khúc khích một mình.
“Cậu đang cười cái gì đó?”
Không phải tai hắn thính mà tiếng cười quái đản của cậu ta cứ vang vẳng bên tai hắn. Dù không muốn quan tâm cũng không được.
“Ơ…sếp, không có gì.”
Vô Tư vội ngậm miệng lại, cậu ta không bản thân xém chút nữa là hại chính mình. Không khí đột nhiên trở nên yên ắng buộc cậu ta phải nói gì đó để phá vỡ cái im lặng chết người này.
“Ha ha…chai rượu này ngon thật. Uống nữa giờ mà không say.”
“Cậu có uống nó sao?”
“…Ơ!”
Cậu ta đơ mặt nhìn Mạch Ngạn. Dường như câu vừa rồi không hề phá vỡ cái không khí này mà ngược lại Vô Tư còn tự bẫy chính bản thân mình. Nghĩ đến sự ngu ngốc này, cậu ta hận không tìm chỗ nào đó để chui vào. Người khác thì tìm đường sống, còn Vô tư cậu lại tìm con đường chết.
“Ha ha…hôm nay trời nhiều sao thật!”
“Đó không phải là vấn đề.”
“Rượu uống hết rồi hay để tôi đi mua thêm cho sếp nha.”
Vô Tư đứng dậy muốn chùn khỏi hiện trường.
“Đứng lại.”
“…”
Biết bản thân không thể thoát khỏi móng vuốt của Mạch Ngạn, Vô Tư quay lại nhìn hắn. Trong đầu cậu ta không ngừng suy nghĩ đến kế sách cứu rỗi bản thân mình.
“Tôi nói cậu…”
Reng reng reng!
Tiếng chuông điện thoại reo lên cắt ngang lời hắn. Mạch Ngạn cầm điện thoại lên xem nhưng lại thấy số lạ, hắn không quan tâm liền bấm tắt.
“Tôi nói…”