Mấy cái rương lớn nhỏ đều được khênh vào nhà chính.
Cả một nhà Trương mắt to trừng mắt nhỏ tuyệt nhiên không ai lên tiếng.
Cuối cùng Thẩm Thiệu Thanh dưới những con mắt chăm chú ấy đành phải đứng ra giải thích.
“2,2000, 2000 lượng bạc”Cha Mẹ Trương đè thấp giọng thốt lên trong kinh ngạc.
Cả đời hai người sống tận đến bây giờ đến nghe còn chưa được nghe qua số tiền lớn đến vậy đâu.
Bây giờ ngay trước mắt họ vậy mà lại là số tiền mà thôn Đại Lâm làm cả đời có khi còn chưa được nữa.
Thẩm Thiệu Thanh vốn tính sẽ nhận tiền trong thầm lặng có gì cất bớt vào không gian nếu để bên ngoài số tiền lớn như vậy ban đêm ngủ cũng không ngon giấc.
Không ngờ cái tên Trang Cẩm Ngọc lại lộ liễu khoa trương như thế để bây giờ không chỉ có Thẩm Thiệu Thanh mà ngay cả Trương gia đều như đang đứng trên chảo dầu vậy.
“V,vậy chúng ta nên cất chúng ở đâu? Trong thôn toàn là người thật thà sẽ không dở thói xấu nhưng cũng không dám nắm chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra” Trương Đại Bảo nghe số tiền xong có chút choáng váng nhưng khi bình tĩnh lại thì cũng không dám vui mừng.
Nhà bọn họ làm ăn càng ngày càng tốt sớm đã khiến nhiều người ganh ghét.
Bây giờ lại còn thêm số tiền lớn như này đúng là trở thành món ăn béo bở cho mấy tên trộm mà.
Mặc dù mấy cái rương này không ai biết bên trong là gì nhưng nhìn sơ qua chất liệu của rương cũng sẽ đoán được 8 9 phần đồ bên trong rồi: “Trước mắt cứ để bên phòng ta đi” Thẩm Thiệu Thanh không thể trơ mắt nhìn số tiền mình vất vả kiếm được bị người khác ăn mất.
Đành phải nghĩ cách đem chúng vào trong không gian tránh cho đêm dài lắm mộng.
“Như vậy có ổn không?” Ai cũng lo lắng không thôi.
Nhưng số tiền này rất lớn để ở đâu cũng đều không thích hợp.
“Ta có cách nên mọi người yên tâm chuyển chúng qua phòng ta đi”
Sau đó mọi người lại hì hục khiêng mấy cái rương qua phòng Thẩm Thiệu Thanh và Trương Nhị Bảo.
Phòng này vốn đã không lớn lắm bây giờ nhét thêm mấy cái rương ngay lập tức chật hết cả phòng.
Nửa đêm hôm ấy đợi cho mọi người đã chìm vào sâu trong giấc ngủ Thẩm Thiệu Thanh giật mình tỉnh dậy.
Tay chân Trương Nhị Bảo đều khóa chặt trên người Thẩm Thiệu Thanh khiến hắn cựa quậy một hồi vẫn chưa ra được.
Ra ngoài không được còn làm cho Trương Nhị Bảo tỉnh dậy.
“Tức phụ ngươi muốn đi đâu?” Thanh âm Trương Nhị Bảo khàn khàn vang lên trong đêm tối nghe đặc biệt quyến rũ.
Thẩm Thiệu Thanh bị Trương Nhị Bảo thổi qua vài hơi nóng bỏng phía sau gáy tức khắc rùng mình cả người cũng vì thế mà nóng lên.
Mặt mày hắn đỏ chót may mắn là buổi tối nên không nhìn thấy gì.
“Ta đi mao xí, ngươi tránh ra” Thẩm Thiệu Thanh tránh đi hơi thở nam tính chết người đang cuồn cuộn phả ra từ người Trương Nhị Bảo.
Tên ngốc này có biết là không nên làm thế với nam nhân khác hay không?
Đột nhiên thấy bực mình là như thế nào?
Trương Nhị Bảo nghe Thẩm Thiệu Thanh nói vậy mới hơi lơi lỏng vòng tay ra Thẩm Thiệu Thanh nhân có hội đó trơn tuột mà thoát khỏi sau đó mặc tạm cái áo khoác rồi đi ra ngoài.
Gió đêm lạnh buốt phả thẳng vào mặt Thẩm Thiệu Thanh khiến hắn bừng tỉnh.
Cũng không hiểu tại sao bản thân phải cuống quít chạy như vậy.
Đều là nam nhân cả có cái gì mà phải sợ, có lẽ do thân thể này quá nhạy cảm nên hắn mới vậy thôi.
“Tức phụ ta đi cùng” Trương Nhị Bảo mặc xong quần áo cũng chạy ra theo Thẩm Thiệu Thanh.
Tâm trạng Thẩm Thiệu Thanh đã ổn định rồi nhưng vừa nhìn thấy Trương Nhị Bảo lại rục rịch nóng lên.
Cũng không thèm quản y một mình nện bước ra phía sau nhà.
Tự dưng nửa đêm phát điên cái gì để giờ phải hành hạ bản thân như vậy a.
Khi vào đến phòng rồi mà hai chân Thẩm Thiệu Thanh vẫn còn tê cứng.
Môi mím chặt lại sợ hé ra một chút sẽ bị lạnh mà cắn mất lưỡi.
Trương Nhị Bảo thấy hắn như vậy vội vã bọc người vào trong chăn sau đó cởi áo ngoài đã bị sương lạnh làm cho ướt một mảng treo lên móc.
Đợi khí lạnh trên người tản bớt đi mới chui lại trong chăn đem cả người Thẩm Thiệu Thanh ôm lấy.
Nếu Thẩm Thiệu Thanh mà bình tĩnh nhìn những hành động vừa nãy của Trương Nhị Bảo sớm sẽ phát hiện điểm dị thường.
Bất quá hiện tại cả người hắn chẳng khác gì đang được rã đông cả.
Não bộ cũng bị đình chỉ hoạt động nào còn lý với trí đi để ý y.
Vì có việc chưa làm xong nên một khắc sau Thẩm Thiệu Thanh lại lục đục muốn xuống giường.
Trương Nhị Bảo sợ hắn bị lạnh nên luôn thức để canh chừng.
Vừa thấy hắn động liền kéo người lại.
“Nhị Bảo ngủ đi ta còn có việc” Thẩm Thiệu Thanh đè giọng trấn an y.
Nào có biết y sớm đã không còn là tên ngốc nữa rồi.
Trương Nhị Bảo im lặng không nói gì nhưng khi Thẩm Thiệu Thanh xuống giường y liền xỏ dép đi theo.
Tức phụ rốt cuộc muốn giấu y chuyện gì mà lại năm lần bảy lượt phải đợi y ngủ mới làm?
Thẩm Thiệu Thanh thấy Trương Nhị Bảo vẫn lẽo đẽo theo sau mình có chút bất đắc dĩ.
Hắn đang suy nghĩ xem có nên để Trương Nhị Bảo biết đến không gian hay không.
Nhưng lại sợ y sẽ nói cho người khác nghe đến lúc đó bản thân hắn cũng sẽ gặp phiền phức.
Suy nghĩ đó vừa lóe Thẩm Thiệu Thanh liền bác bỏ ngay.
Trương Nhị Bảo tuy ngốc nhưng hắn nói gì y tuyệt sẽ không làm khác.
Cụ thể chính là chuyện nước suối lần trước vì đã được hắn căn dặn không được nói cho ai vậy nên đến giờ y cũng chưa từng hé răng nửa lời.
“Nhị Bảo…ừm….ta dẫn ngươi đến một chỗ nhưng phải hứa với ta sau khi thấy chỗ đó tuyệt đối không được kể cho bất kỳ ai nghe kể cả gia đình chúng ta.
Ngươi làm được không?” Thẩm Thiệu Thanh tin chắc Trương Nhị Bảo sẽ đồng ý với mình nhưng khi hỏi xong vẫn có chút thấp thỏm đợi y.
Trương Nhị Bảo trong đêm tối nhìn xuyên đến chỗ Thẩm Thiệu Thanh nhưng là gương mặt của hắn vẫn bị bóng tối che đi nên không nhìn ra gì cả.
Trương Nhị Bảo có chút sốt ruột, y không muốn mất đi người này nhưng người này có rất nhiều chuyện giấu y khiến y luôn trong trạng thái lo sợ lo mất.
Trương Nhị Bảo nhắm thẳng tắp vị trí của Thẩm Thiệu Thanh mà ôm hắn vào lòng, cảm nhận nhiệt độ và hơi thở quen thuộc mới khiến cho y bình tĩnh lại: “Tức phụ ngươi ở đâu ta ở đó”
Thẩm Thiệu Thanh có được câu trả lời thỏa đáng rồi mới thở phào một hơi kéo Trương Nhị Bảo đến gần chỗ mấy cái rương.
Hắn dùng tay làm quyết miệng lẩm nhẩm gì đó ngay lập tức một vòng tròn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt nhưng trông rất bắt mắt ngay giữa đêm tối này.
“Đến đây chuyển bạc vào trong này cùng ta” Thẩm Thiệu Thanh chú ý nét mặt Trương Nhị Bảo nhưng chỉ thấy bộ dáng ngốc nghếch thường ngày của y, có vẻ là bị dọa sợ nên mới thất thần như vậy.
Trương Nhị Bảo tất nhiên là kinh sợ rồi.
Vào lúc ấy y còn tưởng tức phụ y là thần tiên nơi nào mới có thể làm phép như thế nhưng khi hồi thần lại liền thấy Thẩm Thiệu Thanh cầm bạc rồi chui qua lớp ánh sáng ấy biến mất khiến tâm tình y nhanh chóng trở nên đại biến.
“Tức phụ, tức phụ ngươi ở đâu?”.
||||| Truyện đề cử: Ông Xã Hắc Đạo: Kế Hoạch Đưa Vợ Yêu Về Nhà |||||
Thẩm Thiệu Thanh còn đang cất bạc vào trong nhà gỗ liền nghe thấy âm thanh sợ hãi của Trương Nhị Bảo truyền đến.
Hắn vứt lại bạc chạy nhanh ra ngoài hướng Trương Nhị Bảo mà đến: “Ta ở đây, ngươi bị gì sao?”
“Tức phụ, đừng rời khỏi ta” Trương Nhị Bảo vừa thấy Thẩm Thiệu Thanh liền ôm chặt người hắn khiến cho Thẩm Thiệu Thanh suýt nữa kà nghẹt thở.
“Ta không đi đâu hết, ngươi buông ra đã…ta không thở được”
Trương Nhị Bảo nghe lời thả Thẩm Thiệu Thanh ra.
Ngay lập tức cười ngốc mấy cái để hắn không nghi ngờ.
Thẩm Thiệu Thanh thấy y như vậy cũng không còn chửi được nữa.
Chỉ trừng lên lườm cái mấy cái rồi lại bắt đầu đem bạc chuyển vào trong..
“Chờ đã”
Tiếng Trang Cẩm Ngọc đột ngột vang lên khiến các khách nhân bàn khác phải ngước mắt lên nhìn. La chưởng quầy cảm thấy tình huống trước mắt có chút quen thuộc giống như ông đã từng trải qua một lần rồi vậy.
Thẩm Thiệu Thanh có chút buồn bực dừng lại nhưng lại nghĩ đến gia thế phía sau Trang Cẩm Ngọc liền phải trưng lên nụ cười tiêu chuẩn: “Trang thiếu gia còn gì muốn dặn dò sao?” Tốt nhất là chuyện tốt.
Trang Cẩm Ngọc lần đầu rơi vào tình thế bối rối nhưng rất nhanh liền chấn tĩnh lại nói Thẩm Thiệu Thanh cùng Trương Nhị Bảo quay về chỗ cũ: “Trước mắt ta chỉ có thể mua được 3 công thức nấu lẩu còn một công thức lần tới ta sẽ đến mua” Lần này Trang Cẩm Ngọc tới trấn Ngọc Kỳ không mang quá nhiều tiền bạc. Chẳng qua nghe được La chưởng quầy nói tới quán ăn này mới cảm thấy thú vị mà đến ăn thử. Không ngờ món lẩu này lại cực kỳ ngon, hơn nữa mùa này rất khan hiếm rau dưa không biết bằng cách nào mà Thẩm Thiệu Thanh vẫn duy trì rau mỗi ngày mà không hết. Có lẽ sau lần này y sẽ phải cử người đến tìm hiểu Thẩm Thiệu Thanh nhiều hơn mới được.
Thẩm Thiệu Thanh khẽ nhướn mày, đối với quyết định của Trang Cẩm Ngọc cũng coi như y biết thức thời. Thẩm Thiệu Thanh vốn dĩ chẳng nói láo, mỗi ngày sinh ý trong quán của hắn thập phần náo nhiệt, tiền lời có khi lên đến 300 lượng bạc. Bán một công thức giá 500 lượng bạc chính là quá hời cho cái tên công tử này rồi. Hắn cũng phải nhả ra một ít, ôm quá nhiều thứ vào người dễ khiến người khác đỏ mắt. Chi bằng kéo thêm bằng hữu đối với quán ăn hay cả nhà Trương gia đều là chuyện tốt.
“Trang thiếu gia quá lời rồi. Trước đó ta và La chưởng quầy cũng đã từng bàn công việc một lần nên cũng coi như quen biết, đối với ngài cũng là sự tin tưởng tuyệt đối. Ta vẫn sẽ viết 4 công thức cho ngài đợi ngài chuẩn bị đủ bạc liền đem đến cho ta là được” Thẩm Thiệu Thanh khẽ cười rất có cốt cách của một hán tử đương gia mà an bài.
Trang Cẩm Ngọc nghe hắn nói vậy liền thả lỏng tâm tình. Thẩm Thiệu Thanh không đơn giản như bề ngoài hắn bày ra. Con người này ăn nói rất khéo léo, trong câu nói đầy ý nịnh nọt nhưng nghe lại không khoa trương tý nào. Nghe ra còn rất thuận tai.
Hai bên đều đạt thành thỏa thuận liền đem giấy bút đến viết khế ước. Thẩm Thiệu Thanh viết lại bốn bản công thức cho Trang Cẩm Ngọc cũng sẵn tiện nói sẽ cung cấp cho quán của y một phần rau dưa. Trang Cẩm Ngọc nghe vậy lại càng hài lòng về Thẩm Thiệu Thanh. Đâu phải chỉ có hán tử mới tài giỏi, ca nhi như Thẩm Thiệu Thanh đây vừa khéo léo đưa đẩy lại còn biết cách làm ăn thậm chí còn giỏi hơn cả những tên thiếu gia trên kinh thành mà y biết.
Đôi bên ký khế ước trong vui vẻ, Trang Cẩm Ngọc mặt liền có chút cảm xúc hướng Thẩm Thiệu Thanh và Trương Nhị Bảo cười khẽ một cái rồi chắp tay rời đi.
“Nhị Bảo chúng ta giàu to rồi, đợi qua mùa đông liền xây một căn nhà mới. Mùa đông năm nay ủy khuất mọi người một chút. Phải rồi một lát đi mua thêm chăn nệm giường của chúng ta ban đêm rất lạnh, hai hài tử còn nhỏ sức khỏe rất yếu. Chưa kể cha nương cũng già rồi nên chăm sóc hai người họ kẻo trở bệnh liền khổ họ” Thẩm Thiệu Thanh có tiền liền cao hứng lảm nhảm linh tinh cho Trương Nhị Bảo nghe. Trương Nhị Bảo nhất nhất đều cười, trong ánh mắt cũng tràn ngập ấm áp mà nhìn hắn.
“Tức phụ ta muốn ăn điểm tâm” Trương Nhị Bảo lợi dụng đặc quyền ngốc nghếch của mình mà ôm Thẩm Thiệu Thanh vào lòng khóa chặt lại.
“Ăn, ăn ngươi lúc nào cũng chỉ biết ăn” Dạo gần đây Trương Nhị Bảo rất quấn người chỉ cần rảnh lúc nào liền chạy đến ôm Thẩm Thiệu Thanh. Thẩm Thiệu Thanh đối với hành động này cũng sớm tập mãi thành quen. Chỉ khẽ vỗ tay y y sẽ buông ra.
Tuy chửi Trương Nhị Bảo là thế nhưng buổi chiều khi trở về nhà Thẩm Thiệu Thanh liền xuống bếp nấu cho y và mấy hài tử mấy món điểm tâm ngọt.
Mấy hài tử ăn đến say sưa, cực kỳ thích điểm tâm do Thẩm Thiệu Thanh làm. Năm hài tử được ăn uống no đủ cộng thêm nước suối nên nhìn đứa nào cũng tròn ủm một cục trông vô cùng đáng yêu.
Tô Cẩm Hương đem chăn mền mà Thẩm Thiệu Thanh mua hảo hảo trải ra cho từng phòng. Chăn mền đều rất giày và ấm áp buổi tối cả gia đình Trương gia ngủ đều thập phần ngon giấc, không còn nửa đêm bị lạnh mà tỉnh dậy thêm củi vào bếp nữa.
Trưa ngày hôm sau khi Trương gia vừa mới từ quán trở về nhà không bao lâu liền thấy phía trước có hai cỗ kiệu xa hoa được ngựa kéo đi. Thôn dân trước giờ làm gì đã được nhìn qua cỗ kiệu xa hoa như thế này. Từ người già đến trẻ nhỏ đều chạy ra ngoài xem rốt cuộc hai chiếc kiệu này tính đến nhà ai.
“T,tức tức phụ lão nhị mau ra xem, có hai cỗ kiệu xa hoa dừng trước cổng nhà chúng ta kìa” Mẹ Trương mắt vừa thấy hai cỗ kiệu kia dừng trước cổng nhà mình liền hốt hoảng. Người trong kiệu còn chưa kịp ra ngoài gọi thì bà đã chạy đi báo tin cho Thẩm Thiệu Thanh trong bếp.
Một nhà Trương gia nghe thấy tiếng la thất thanh của mẹ Trương đều chạy ra ngoài nhìn thử. Quả nhiên là trước cổng Trương gia có hai cỗ kiệu. Phía sau còn có một đám thôn dân tò mò pha lẫn kinh ngạc đến xem náo nhiệt.
“Đây có phải là nhà Thẩm Thiệu Thanh hay không, phiền mở cửa nhận đồ của Trang thiếu gia” Thiếu niên ước chừng 17-18 tuổi ăn mặc giống như gia đinh nhà giàu bước xuống kiệu gọi cửa.
Mẹ Trương đợi không được Thẩm Thiệu Thanh lại nghe tiếng gọi liền sợ hãi chạy đến mở cổng lớn cho người bên ngoài vào. Thiếu niên thấy cổng mở lập tức lệnh cho hai phu xe khênh mấy cái rương lớn nhỏ trên kiệu vào sân Trương gia.
Thẩm Thiệu Thanh cuối cùng mới từ trong bếp bước ra phía sau còn có Trương Nhị Bảo đang cầm một cái bánh để ăn. Nhìn đồ đạc được khênh vào đã đầy ắp sân sắc mặt Trương gia ai cũng đều ngơ ngác không hiểu gì. Thẩm Thiệu Thanh hỏi tên thiếu niên kia mới biết là đồ Trang Cẩm Ngọc gửi đến. Bên trong có lẽ là 2000 lượng bạc.
Đợi đồ được chuyển vào xong hết mới móc ra mấy chục văn tiền cho phu xe và tên thiếu niên kia. Ba người nhận được tiền liền vui vẻ cất đi rồi cáo từ một nhà Trương gia.
Hai xe ngựa vừa đi mấy thôn dân tò mò chạy tới sờ tới sờ lui mấy cái rương miệng còn lẩm bẩm mấy cái rương này chắc chắn là hàng đắt tiền. Thẩm Thiệu Thanh sợ có người tay nhanh hơn não đem rương mở ra lại dạo cho hết hồn liền đưa mắt ra làm ám hiệu cho cha mẹ Trương.
Cha mẹ Trương nhận được ánh mắt của Thẩm Thiệu Thanh liền hiểu ý tiến tới đem mấy cái tay tọc mạch của đám người đẩy ra: “Chỉ là mấy thứ linh tinh mua được trên trấn, mấy người đụng mà làm hỏng liền phải đền đấy”
Nghe hai người nói vậy mấy thôn dân lập tức buông tay. Đồ này nhìn không tầm thường nếu không may làm hỏng thì có mà bán nhà cũng không đủ đền. Cha mẹ Trương tiếp thôn dân một lúc mọi người mới lục đục rời đi.
“Tức phụ lão nhị đây là gì a? Trông có vẻ rất quý giá” Mẹ Trương nhịn nãy giờ để tiếp mấy người trong thôn giờ mới có cơ hội để hỏi. Thẩm Thiệu Thanh chỉ cười cười kêu bà mở ra mà xem.
Ai mà ngờ khi mẹ Trương vừa mở được một nửa liền đóng sầm lại. Chỉ trong tích tắc nhưng tất cả mọi người đều nhìn thấy được thứ bên trong. Không khí đột nhiên im lặng đến nghe thấy cả tiếng hít thở.
“Nếu không mang vào sẽ có người nhìn thấy đấy” Thẩm Thiệu Thanh vừa mới nhắc nhẹ như vậy thôi cả một nhà Trương gia từ hán tử đến nữ tử đều đồng loạt chạy đến khiêng mấy cái rương vào nhà.
………………….