Cái gọi là “Khế đất” tương đương với việc bỏ ra 10 lượng bạc mua một mặt tiền cửa hiệu, thật sự không có đắt lắm.
Phải biết rằng, trò chơi Đạo Cổ hiện nay việc kiếm được một tờ giấy không còn phải bỏ ra 10 lược bạc mà phải nhờ vào —— vận khí cực tốt mới có thể cướp được —— mà lại chỉ là một mảnh đất trống bên ngoại thành mà thôi.
Phòng ở, gia cụ,…!Không thể mua chỉ có thể thỉnh thợ chế tạo làm giúp
Tờ giấy Thẩm Tiên Nhân đưa cho cậu là mặt tiền cửa hiệu, phòng ốc hẳn là có sẵn.
Quan trọng nhất chính là vị trí địa lý, có một không hai, được ông trời ưu ái, tuy rằng không phải là “vị trí đắc địa” trong nội thành, nhưng hãy nhìn mô tả trong khế đất, nó nằm xung quanh từ nội thị rải rác ra ngoài ngoại thành.
Là nơi người chơi có thể bày quán của mình…
Vị đầu bếp mở tửu lầu ở Dương Châu, nghe mọi người đồn thổi, mặt tiền cửa hàng của đối phương chính là nằm phía bên kia quảng trường chính là ở địa khu* Kim Lăng.
Anh ta đã bỏ ra rất nhiều tiền để thuê từ một NPC, tiền thuê hàng tháng ước chừng mất vài lạng bạc.
*Địa khu (地區): khu vực nằm xung quanh nội thành.
Dạng như vậy, lấy quảng trường làm trung tâm xung quanh là các địa khu.
Sâu trong nữa thành….
Nam Tinh cầm khế đất, hận không thể nhào qua cho NPC lão nhân một cái ôm thật thắm thiết.
Sẽ không bao giờ nói lão sư phụ keo kiệt là bủn xỉn nữa, khó hầu hạ nữa!
“Sư phụ! Ngài thật là sư phụ tốt nhất trên đời này!”
“Bớt nịnh hót, ngừng làm phiền ta.
Ngươi còn dùng dằng sẽ không còn thuyền ở bến đò để đi đâu.”
“Dạ.
Vậy, trước tạm biệt sư phụ, người có việc cứ truyền tin cho con ah ~”
“Đi đi!”
Nam Tinh cả người như bay, rời khỏi thôn Vạn gia.
Đầu óc toàn nghĩ về mặt tiền cửa hiệu.
Haha! Vậy là cậu về sau chính là có một căn nhà riêng cho mình rồi.
Kể cả trả thuế 10 lượng bạc, tuy tạm thời không có nhiều tiền như vậy, nhưng có khế đất trên tay, trong lòng đã thật sự rất thư sướng.
——10 bạc? Luyện chế ra 20 lò độc dược lục cấp mà thôi.
“Khách quan, ngài muốn ngồi thuyền sao?” Ở bến đò, NPC chèo thuyền dò hỏi khiến Nam Tinh đang đắm chìm vào mộng tưởng tỉnh táo trở lại.
“Có, có ta ngồi, đi nào lão bản…”
Cậu ngồi vững trên thuyền, tiện tay mở bản đồ châu ra, không nghĩ tới vị trí thôn Vạn gia quá mức hẻo lánh, cho dù là là cái chấm nhỉ cũng không có đánh dấu.
“Điểm tiếp theo, chỗ ta có thể thuê mã xa là đâu vậy?”
(Điểm truyền tống đó, nhưng vì là thực tế ảo lên thường dùng mã xa để di chuyển)
NPC đáp: “Mã xa chỉ có thể đến Long Thành mới có, thuyền nhỏ của ta không đi xa như vậy được, chỉ có thể đưa khách quan đến thị trấn Vu Động…!Từ Vu Động tìm người đánh xe bò.
Ngồi xe đấy, mới có thể đến Long Thành.”
“Vậy trước ngươi chở ta đi thị trấn Vu Động.”
“Được! Thỉnh khách quan trả phí đi thuyền.”
” Phí một lượt là bao nhiêu?”
“Không nhiều lắm, 20 đồng!”
“20 đồng mà còn không nhiều lắm hả?”
“Ai da, khách quan..” tiểu lão đầu biện giải, “Ngươi ngẫm lại xem, từ nơi này đến Vu Động là bao xa!”
“…!Nơi đó rất xa sao?”
“Mất chừng ba mươi phút, ngươi nghĩ có xa hay không?”
Nam Tinh mặt đầy hắc tuyến.
Đây là cái địa phương quỷ quái gì vậy.
Vậy rốt cuộc, đi bộ từ thôn Vạn Gia tới bến đò mất hơn nửa giờ, đi thuyền lại phải tốn nửa giờ, sau đó ngồi xe bò đến thành gần nhất, rồi mới có thể thông qua trạm dịch chuyển, truyền tống đến Dương Châu…
Khó trách lần cập nhật trước mở ra hệ thống “Tọa kỵ”.
Theo đuổi chân thật như thế nào đi nữa, dù sao đây cũng là trò chơi, phải suy xét đến vấn đề hiệu suất.
Xem ra, cậu nên xem thử một cái tọa kỵ…
Nhưng bằng cách nào?
Nam Tinh ngồi trên thuyền, mở ra diễn đàn, tìm kiếm chủ đề về “Tọa kỵ” ——
Quả nhiên, vô luận là ở thời đại nào, vĩnh viễn không thiếu thổ hào nguyện ý vì trò chơi vung tiền như rác.
Ở bảng tài phú, người chơi tên [Kim Xán Xán] (Ánh vàng rực rỡ), chỉ vì một con thú cưỡi mà tiêu hết mấy chục vạn, vật phẩm đắt tiền đều phải mua điểm tín bên ngoài.
Để “cá cược ngựa”.
“Cá cược ngưa” chỉ là một cách nói hình tượng, không phải là đánh cuộc mã mà cậu biết.
Phía chính phủ không phải nói sao, muốn nhận được tọa kỵ, phải học [Thuần thú] thì mới bắt được, hoặc là có thể shop giới hạn mua hay sao.
Vì trình độ của người chơi đều không cao, [Thuần thú] có thể bắt được nhiều nhất chỉ là mấy con lừa hoặc ngựa con.
So cùng những cái đặt ở shop giới hạn đổi điểm chất lượng sao mà sánh.
Mà ở shop giới hạn mua tọa kỵ, yêu cầu người chơi trước tiên phải mua [Trứng ấu thú], thông qua quá trình ấp nở mới thu được tọa kỵ.
Ở một mặt nào đó cũng là một loại “mở rương”.
[Trứng ấu thú] (tím), được bán với giá 1 bạc, các xác suất cao nở ra “Ngựa con” rất cao.
Và có tỉ lệ rất thấp để mở ra danh hiệu “Bảo mã (BMW)”.
[Trứng ấu thú] (cam), giá 10 bạc,100%h ấp ra “Bảo mã (BMW)” nhưng tỉ lệ mở ra danh hiệu “Chim quý thú lạ” rất thấp.
[Trứng ấu thú] (kim), giá 1 vàng, xác suất 100% ấp ra “Bảo mã (BMW)”, 100% mở ra “Chim quý thú lạ”, và tỉ lệ nhận danh hiệu “Truyền kỳ thần thú” rất thấp.
Có người chia sẻ ảnh chụp tất cả tọa kỵ mà “Kim Xán Xán” mở ra được.
Nam Tinh đọc từng cái miêu tả một.
Đúng là thổ hào!
Không đề cập tới mở ra “Ngựa con”.
“Bảo mã (BMW)” là những con ngựa vô cùng nổi tiếng cậu cũng nghe qua.
Tỷ như Tử Yến Lưu, Lữ Chí Công, Quyền Mao Qua, Táp Lộ Tử, còn có Lư, Xích Thố, Tuyệt Ảnh, Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử…
“Chim quý thú lạ” ngược lại không nổi cho lắm, ít linh khí hơn như: voi ma-mút trắng, gấu bắc cực, báo hoa mai…
“Truyền kỳ thần thú” lại rất khôi hài, đều là xuất phát từ thần thoại truyền thuyết, tỷ như sếu Nhật Bản (hạc đầu đỏ), tứ bất tượng (con nai), đại bàng Kim Sí Điểu, Ngưu Thần Ngũ Sắc…Này cũng là võ hiệp? Cũng được, 《 Đạp Cổ 》 chọn thần thú, đều có nguyên hình ngoài hiện thực, miễn cưỡng không phải là thần thoại.
Tuy nhiên cho dù là “Truyền kỳ thần thú”, “Chim quý thú lạ”, “Bảo mã (BMW)”, hay là ngựa con, trừ ở tốc độ du chuyển (lúc không phải vào trạng thái chiến đấu) thì không có bất cứ thuộc tính nào cộng vào cả.
Thổ hào cũng không thèm để ý thuộc tính hay không thuộc tính, bọn họ thích chính là “Hương xa bảo mã”, sức ảnh hưởng của cái danh hiệu “Hương xa bảo mã” mang lại mà thôi.
Quay lại với “Kim Xán Xán”.
“Chim quý thú lạ” cùng “Truyền kỳ thần thú” hắn ta đều sở hữu cả, nhưng cố tình hắn lại duy nhất si mê “Bảo mã (BMW)”.
Vì muốn sở hữu đủ danh mã, hắn ta đã “đánh cược” hàng chục cái [Trứng ấu thú] (kim).
Nam Tinh nhìn đến đây, nhịn không được lắc đầu, trong lòng đại khái chủ biết vài tên ngựa nổi danh, căn cứ vào tỷ lệ ra toạ kỵ trong 《 Đạp Cổ 》 không đánh cược mấy trăm trứng kàu vàng, có khi còn chưa được một nửa.
Càng miễn bàn “Kim Xán Xán” tay thối mở “Chim quý thú lạ” cùng “Truyền kỳ thần thú” ra còn nhiều hơn “Bảo mã (BMW)”, còn bị lặp rất nhiều.
Sau mấy lần mới thu thập được 12 “Bảo mã (BMW)”.
Sau cùng chấp nhận số phận, “Kim Xán Xán” không mua trứng thử vận may nữa.
Hắn ta đăng một bài viết ai mở ra được “Bảo mã (BMW)”, nếu có người chơi nào mở ra được con ngựa hắn không có, nguyện ý ra giá cao thu mua…
Thú vui của kẻ có tiền chính là nhàm chán như vậy.
Khi nhìn thấy bài viết, Nam Tinh trong lòng thở dài, một lần nữa tự nhắc nhở bản thân, ngàn vạn đừng dính vào “mở rương”.
Quá lừa đảo mà!
Còn nếu không, muốn tìm tọa kỵ, người chơi sau khi làm xong nhiệm vụ tìm người, trực tiếp đi thị tập (chợ) mà mua vậy.
Truyện đăng duy nhất trên w.a.t.t.p.a.d @tranthicam98
Hôm nay vừa mới cập nhật thêm tính năng “đánh cuộc ngựa” không chỉ một mình “Kim Xán Xán” những người khác cũng tụ tập lại xem chính mình có thể nhặt của hời hay không…!”Ngựa con” bình thường không sao, so với mua “trứng ấu thú” để tự ấp thì thà bỏ thêm một chút còn hơn, lại còn được tự chọn màu mình thích!
“Khách quan, phía trước chính là thị trấn Vu Động.”
Nam Tinh rời khỏi diễn đàn.
Dưới sự chỉ dẫn của người chèo thuyền, Nam Tinh tới thẳng nơi truyền tống chờ chiếc xe bò hay lui tới.
….!Sau đó, bị đuổi đi.
Sững sờ vài giây, cậu mới yên lặng mở ra bảng điều khiển ——
[Nhân vật]: Tam Phân Tam.
[Cấp bậc]: cấp 18.
[Chức nghiệp]: Độc Sư (cấm).
[Thông số cơ sở]:
Thể: 75 [+].
Trí: 60 [+].
Khí: 65 [+];
Cương: 00 [+].
Phòng ngự: 00 [+];
Nhanh nhẹn: 15 [+] Thần: 00 [+]
Linh hồn: 29 [+].
[Căn cốt]: Thủy.
[Đặc biệt]:
Mị lực: 93.
Tội ác: 612.
[Sinh lực]: 77/6000.
[Kỹ năng]:
Đánh thường;
《 Khiên Cơ · Bí tịch · Phong Hoa Quyết 》 (cam) (thủy)
[Vũ khí]:
Chính: Quạt Kim linh (lam);
Phụ: Quạt gỗ đàn hương (lục).
[Trang bị]:
Phát quan: Kim linh lục y · Dây buộc tóc (lục).
Thượng trang: Kim linh lục y · Áo bào (lục).
Hạ trang: Kim linh lục y · Quần (lục).
Bao cổ tay: Kim linh lục y · Bao cổ tay (lục).
Đai lưng: Kim linh lục y · Đai lưng (lục).
Giày: Kim linh lục y · Giày (lục).
Bội sức: [Túi thơm của Ny By] (lam), [Vòng Ô lan thúy] (lam).
Vật trang sức: [Giỏ thuốc rách] (trắng).
[Sinh hoạt]:
Thu thập (cấp 9); Nấu nướng (cấp 2); Bào chế (cấp 6); Chế dược (cấp 10).
[Thiên phú]:
Chuyên chú: Độc Sư khi thu thập, bào chế, giám định dược liệu cùng chế dược xác suất thành công +20%.
Chà…
Không lưu ý một cái, giá trị tội ác đã bay lên hơn 600! Cũng may cậu chưa trực tiếp vào thành, nếu không ngay ngày đầu tiên ra Tân Thủ thôn đã bị giết chết xuống một hai cấp.
Nam Tinh ở ven đường bồi hồi, nhìn về phía thị trấn Vu Động, vẫn không dám trực tiếp đi vào…!Trấn nhỏ có trấn phòng binh, còn chưa biết mấy tên hồng danh như cậu có bị truy nã toàn quốc không, khéo tới cửa đám NPC này sẽ đuổi giết không chừng.
Chỉ có thể chờ tới khi mặt trời xuống núi.
May mà Tông Nhiếp tặng cậu một kiện y phục dạ hành.
Nếu không, bản thân không vào được thành mất, không vào được thành thì không thể mua y phục dạ hành được…!Quả thực là bế tắc.
Ngẫm lại, hết sức thảm.
Nam Tinh chờ tới buồn chán quyết đoán quấy rầy Tông Nhiếp.
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Tông ca, nhiệm vụ làm xong chưa?
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Chưa.
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Nhiệm vụ đấy cũng quá rắc rối…
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Sắp kết thúc rồi.
May mắn là ngươi nhắc nhở, quả thực có giết côn trùng.
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Ha?
Không phải đâu? Đệ thuận miệng nói chơi thôi mà.
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Ừm.
Nhìn ra, Tông ca có vẻ rất bận? Vẫn là đừng quấy rầy vậy…
Nam Tinh nghĩ tắt đi thanh trò chuyện, đối phương lại nhắn tin tới.
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Ngươi bên kia làm xong chưa? Có cần ta hỗ trợ không?
Nam Tinh nhịn không được cười.
Anh chàng này thú vị thật đó, sao lại thích giúp người khác như vậy nhỉ?
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Anh không giúp được đâu.
Hiện đệ trên mang hồng danh, trời còn chưa tối, không dám vào thành.
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Ở đâu vậy?
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Thị trấn Vu Động, một địa điểm không có trên bản đồ.
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Thị trấn Vu Động sao? Đi theo con đường mòn trên núi hướng Tây Nam thường có sơn tặc, đều là cấp 20, trang bị không có.
Đánh cũng không có sát thương lớn, trước ngươi thử tới đó tẩy điểm đi?
Nam Tinh cũng đang có quyết định này.
Nhưng cậu không quen thuộc với khu vực này, nãy còn loay hoay mãi còn không biết nên đi hướng nào.
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Tông ca ngươi thật là “bách sự thông” nha!
* Bách sự thông: biết trăm việc/ hiểu biết.
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Chỉ là đi dạo nhiều hơn mọi người thôi.
/cười.jpg/
Nam Tinh lập tức nghĩ đến một việc ——
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Đúng rồi.
Huynh đã bao giờ làm nhiệm vụ tìm người bao giờ chưa?.
Chia sẻ: [Nhiệm vụ cưỡng chế: Tìm kiếm Lý An Nhiên.].
Đệ hoàn toàn không biết gì luôn.
/não đau.jpg/
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Lý An Nhiên..
Hình như đã gặp qua ở đâu rồi.
A? Trùng hợp như vậy sao?
Nam Tinh vừa mừng vừa sợ.
Không để cậu đợi lâu, đối phương thực mau nhắn tin lại.
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Nhớ rồi, ở Cô Tô.
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Oa ~ ca, ngươi chính là đại thiên sứ, đại thiên sứ có mười hai cái cánh!
Từ từ, có thiên sứ nào có mười hai cái cánh không? Quá nặng để đeo rồi? Nam Tinh đầu óc vừa nghĩ thôi đã suy tưởng tới đến nơi kỳ quái
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: /mỉm cười.jpg/
Nam Tinh hoàn hồn.
Ngay cả ở trong tương lai thôi, mấy loại biểu cảm “mỉm cười” đều có một loại cảm giác khó xử không thể giải thích được.
Nhưng người gửi là Tông ca, “mỉm cười” cũng trở nên thân thiết đáng yêu.
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Nhiệm vụ của ta cũng sắp kết thúc.
Đợi lát nữa ta đi tìm em nhé?
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Hả?
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Không phải muốn tìm Lý An Nhiên sao? Cô Tô nội thành rất lớn, ta cùng ngươi đi tìm.
Nam Tinh cảm động đến không nói lên lời.
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Ca! Dược dùng hết chưa? Ta lại đưa ngươi mấy lò?
Tuy rằng hàng dự trữ ở trong kho dùng hết rồi, nhưng không sao cả, ô đựng đồ có sẵn dược liệu.
Nếu hết thì đi thu thập một ít.
Chờ tìm cái quán trà, uống ba ly “Hoa Lan Đinh Khê ” để hồi phục sinh lực, ít nhất có thể luyện ra được hai mươi lò dược!
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Cảm ơn, không cần, dược lần trước ngươi đưa vẫn còn thừa.
/cười.jpg/
Nam Tinh cảm thấy có chút tiếc nuối.
Một người bạn tốt luôn ra tay giúp đỡ khi cậu gặp khó khăn, Nam Tinh luôn muốn vì đối phương làm một cái gì đó… Tuy cậu thấy hơi kỳ lạ, nhưng cậu cũng không quá bài xích.
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Dược không đủ dùng nhất định phải nói cho ta nha!
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Ừm.
[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: /OK.jpg/ Ngươi làm nhiệm vụ đi, ta đi tẩy hồng danh đây~
[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Buổi tối gặp..
[Giết chết “Đạo tặc cướp đường” (cấp 25)] +1 người.
[Kinh nghiệm +78.]
Nhận được 34 đồng.
Nhận được [tàng bảo đồ cấp thấp · rách] (lục).
Quái tinh anh cấp 25 mà chỉ rơi xuống đồ vật như vậy. Quá nghèo! Còn không biết xấu hổ tự xưng “đạo tặc”?
Nam Tinh một bên phun tào, nhặt tiền lên, một bên lật xem tàng bảo đồ rách…
Thứ này cũng có chỗ hữu ích, nếu đọc không hiểu cậu sẽ bày trên sạp hàng ít cũng bán được 100 đồng. Hoặc cũng có thể tích cóp lại, tìm thêm 3 mảnh nữa gộp lại thành một tàng bảo đồ hoàn chỉnh. Có tàng bảo đồ liền có thể đi tầm bảo. (Săn kho báu)
Có thể đào ra một ít “bảo vật” như là bí tịch cực phẩm giá trị ngàn vàng, cũng có thể chỉ là vài đồng. Có người xui xẻo, tìm được kho báu rồi nhưng lại bị người khác đào trước một bước.
Niềm vui đầy bất trắc…
Ở trong mắt Nam Tinh, bản chất vẫn là “mở rương”.
Lúc này, một chuỗi âm thanh “lộc cộc” rất có nhịp điệu từ đầu bên kia truyền đến.
Nam Tinh theo bản năng quay đầu…
Cười ra tiếng.
“Tông ca, đây là tổ hợp là gì đây?”
Bên kia nam nhân tuấn lãng bộ dáng thanh phong minh nguyệt* cưỡi một con dã lư (con lừa nhỏ) xấu xí, thấy thế nào cũng buồn cười!
*Thanh phong minh nguyệt (gió lớn, trăng sáng): ẩn dụ về tâm hồn và trái tim rộng mở, phóng khoáng, trung thực.
“Là tọa kỵ.”
Hai người đối đáp qua lại, Tông Nhiếp đã từ tốn đến trước mặt cậu rồi.
Nam Tinh nén cười: “Đệ biết là tọa kỵ… Nhưng sao lại là lừa? Không hợp với khí chất của huynh?”
Tông Nhiếp xuống lừa, nghiêm túc giải thích: “Dã lư rất thực dụng, nhanh hơn xe bò, cũng tiện hơn. Tốc độ di chuyển so với ngựa con chỉ chậm hơn 5%.”
Nam Tinh từng xem qua các loại trị số của tọa kỵ, cho dù là hiếm lạ nhất “Truyền kỳ thần thú”, tốc đi di chuyển cũng chỉ nhiều chỉ nhiều hơn dã lư 30%.
“Nhưng mà dù sao nhìn nó cũng ngốc ngốc… Tốt xấu gì ngựa cũng tốt hơn, phóng ngựa rong ruổi trông rất tiêu sái phong lưu ~”
Tông Nhiếp cười khẽ.
“Haha…Tông ca không thích ngựa?”
Không thể nào? Lực hấp dẫn của ngựa với nam nhân hẳn là không kém hơn với đám đàn ông mê máy xúc, thực sự có người cưỡng lại được dụ hoặc sao?
Tông Nhiếp sờ sờ đầu con lừa,giọng nói ấm áp lên tiếng: “Nhìn ngốc ngốc đáng yêu mà.”
“Ừm…” Nam Tinh ngây ngốc, “Ngốc ngốc đáng yêu?”
“Nhưng mà…” Nam Tinh nghĩ cũng hợp lý, cười nói, “Tông ca cưỡi lừa còn rất có phong phạm của ẩn sĩ cao nhân.”
Đúng là cũng có những vị thần tiên có vật cưỡi là lừa mà.
Tông Nhiếp mỉm cười, âm thanh ấm áp hỏi: “Hồng danh tẩy như nào rồi?”
Nam Tinh thở dài, chỉ chỉ chính mình: “Huynh nhìn huyết khí trên người ta đi, người không biết còn tưởng ra đệ là tên sát nhân điên cuồng giết người mất…”
“Hồng danh quái cùng đẳng cấp, giết một cái mới tẩy được một chút tội ác. Chỉ có thể tận lực tìm cấp 25.”
“Nhưng mấy tên cường đạo này quá nghèo, phí của ta mười phút, uống 10 cái hồng dược. Thật vất vả mới có quái tinh anh nhưng lại chỉ rơi ra được 34 văn tiền cùng một mảnh bảo đồ. Hơi xui ó!”
“Quái tinh anh?”
“Vâng, làm sao vậy?”
Tông Nhiếp nhìn nhìn sắc trời: “Một lát nữa trời mới tối, không bằng chúng ta đi quét sạch ổ phỉ đi?”
Nam Tinh “Ai” một tiếng: “Phó bản sao?”
Tông Nhiếp lắc đầu, một bên nắm con dã lư đi, bản thân mình ở phía trước dẫn đường, thong thả ung dung nói những mẹo nhỏ mà 《 Đạp Cổ 》 che giấu.
Xoát dã quái cũng phải có kỹ xảo.
Lấy đám quái ở khu vực này làm ví dụ, người chơi thường sẽ gặp “Tiểu tặc cướp đường” cấp 20-24. Nếu người chơi giết trong một đoạn thời gian nhiều, “Tiểu tặc cướp đường” sẽ có xác suất nhỏ sẽ mở ra “Đạo tặc cướp đường”. Khi mà quái tinh “Đạo tặc cướp đường” xuất hiện, có nghĩa là rất có thể “ổ phỉ” có khả năng xuất hiện ở phụ cận. Quét sạch “ổ phỉ” sẽ tốn nhiều thời gian hơn khi đi phó bản cùng cấp, nhưng thu hoạch nhận được thì rất nhiều.
Nam Tinh bừng tỉnh đại ngộ, bên ngoài hứng thú bừng bừng, nhưng trong lòng lại có chút lo lắng: “Sẽ có boss sao?”
Tông Nhiếp gật đầu: “Ổ phỉ cấp 20 thông thường có hai đến ba cái boss, đều là cấp 30.”
“Vậy hai chúng ta… Đệ cấp còn thấp, sợ rằng sẽ gây bất lợi cho huynh không?”
Quái thường cấp 30 cùng boss khác nhau rất lớn!
Tông Nhiếp nghiêng đầu nhìn hắn: “Ngươi có thể đi lối tắt.”
Nam Tinh tò mò: “Lối tắt là sao?”
Tông Nhiếp cười: “Không phải đệ chế độc sao?”
Nam Tinh hơi hơi trừng mắt to: “Chẳng lẽ còn có thể hạ độc được boss?”
Tông Nhiếp gật đầu: “Sắp đến bữa tối rồi, trực tiếp hạ độc ở đồ ăn cùng rượu là được.”
Nam Tinh không nghi ngờ chút nào, lập tức lấy ra độc dược còn thừa: [Ngũ Độc tán], [Túy nhan], [Tiếu cửu xuân] tổng cộng 11 phần. [Bột ngũ khoáng] cùng [Thuốc mê Mông Cổ] mỗi loại có một tổ (20 phần).
“Tông ca ngươi cầm đi, xem đủ dùng không? Nếu không đủ ta đi luyện thêm mấy lò.”
Tông Nhiếp đem thuộc tính của từng cái độc dược liệu nhìn một lần, cười nói: “Vậy là đủ rồi, chỉ cần có thể hạ độc boss cùng quái tinh anh. Còn mấy con tiểu quái không thành vấn đề”
Huống chi [Thuốc mê], [Bột ngũ khoáng] cùng [Tiếu cửu xuân] đều là độc dược nhằm vào đám đông, phá lệ thích hợp đi “làm chuyện xấu”.
Trăng thanh gió mát, phù hợp đi giết người.
Tông Nhiếp lặng lẽ dẫn theo Nam Tinh tiến vào hang ổ cường đạo. Giống như một tên trộm, tránh đi tai mắt của quái, thuận lợi tiến vào nhà bếp.
Thế giới quan trong 《 Đạp Cổ 》 thật sự rất toàn diện lại hoàn chỉnh. Cho dù là ổ phỉ cũng vẫn có chút hơi thở sinh hoạt đời thường.
Nam Tinh mặc y phục dạ hành, trốn ở phía sau Tông Nhiếp, 囧 囧 nhìn mấy tiểu đầu bếp cùng mấy con quái nhỏ khí thế ngất trời cùng nấu thịt cá.
Sợ rút dây động rừng, hai người không trực tiếp đi vào.
Tông Nhiếp hướng bên ngoài thả cái kỹ năng, “loảng xoảng” một tiếng như là âm thanh lu nước vỡ khiến cho nhóm tiểu quái chú ý. Mấy con quái nhỏ chỉ số thông minh hơi thấp, như ong vỡ tổ mà chạy ra phòng bếp.
Tông Nhiếp để Nam Tinh đứng yên ở chỗ trốn, anh ta thân pháp cực nhanh, trong chớp mắt liền biến vào nhà bếp.
Ngay sau đó nhanh chóng đem độc dược rải vào đồ ăn và rượu. Nam Tinh theo bản năng ngừng thở, lần đầu tiên cảm thấy vô cùng căng thẳng và kích thích. Mấy phút sau vì đi thám thính nhưng không phát hiện ra gì bên đám tiểu quái cùng đầu bếp lần lượt quay lại. Tông Nhiếp cũng đã nhanh chóng sớm thoát ra trước mấy giây.
“Tông ca, thủ pháp gây án của huynh dường như là rất thân thuộc.”
Hai người tạm thời bình an vô sự, Nam Tinh nhẹ nhõm thở dài một hơi, thấp giọng trêu chọc đồng đội.
Tông Nhiếp kìm nén lại giọng nói, lên tiếng: “Trước kia có nhận mấy nhiệm vụ dò thám, cũng có hai lần quét ổ phỉ, tích có chút ít kinh nghiệm.”
Nam Tinh cười: “Ta chỉ đùa chút thôi.”
“Ừm, ta biết.”
“Kế tiếp chúng ta làm gì bây giờ?” Quay lại chính sự đã.
“Chờ đợi.” Tông Nhiếp đáp, “Chắc vài món hẳn là nấu riêng cho tên cầm đầu, mấy món lớn ta đều đã hạ.”
Nam Tinh gật gật đầu, không nói cái gì nữa.
Cũng không mất quá nhiều thời gian, ước chừng là nửa giờ. Quái tinh anh đều đã hạ gục, tiểu quái cấp 20 cũng ngã một tảng lớn. Chỉ còn hai tên thủ lĩnh cầm đầu là thanh tỉnh, nhìn tình trạng sơn trại như vậy lửa giận ngút trời, trực tiếp phóng đại chiêu.
Cũng may có debuff [Trúng độc], con boss này liền bị giảm đi tốc độ di chuyển cùng sát thương.
Tông Nhiếp lấy một chọi hai.
Nam Tinh thì một bên kiềm chế ba con quái tinh anh không trúng độc.
Đầu tiên là dùng cái [Vụ lý khán hoa], thừa dịp địch nhân lâm vào hỗn loạn, liên tiếp phóng [Tử điện thanh sương] cùng [Tinh vũ đình], tạo thành sát thương quần thể lớn. Sau đó thả [Phong thanh nguyệt kiểu] làm trì trệ tốc độ đối phương, nhanh chóng tạo ra khoảng cách, sử dụng đồ vật xung quanh làm vật cản cho đại chiêu quái phóng tới.
Nam Tinh sử dụng kỹ năng càng thêm thành thạo, đi vị cũng phá lệ phong tao.
Mặc dù thi thoảng có tiểu quái lọt lưới đánh lén, cậu cũng có thể né tránh một cách hoàn hảo.
Mà tác dụng của độc dược lại liên tục đập vào, đám tiểu quái tụ một chỗ bị trúng độc “chảy máu” tới chết, một lượng lớn điểm kinh nghiệm ập tới làm Nam Tinh lập tức đột phá cấp 19. Một bên kiềm chế quái tinh anh, một bên Nam Tinh cộng điểm kỹ năng, trị số cơ bản cũng được tăng cường, điểm sát thương cũng theo đó mà tăng lên.
Lúc này, hai đại boss cũng ầm ầm ngã xuống đất.
Tông Nhiếp nhanh chóng đi đến trước mặt cậu, giống như đang xắt rau, từng đường kiếm chém một tiểu bằng hữu… À không phải, là tiểu quái.
Áp lực của Nam Tinh được chia sẻ phân nửa, giữ lại toàn bộ sinh lực cuối cùng thả ra đại chiêu [Đạp tuyết tầm mai], giết chết mấy con quái tinh anh chết bằng sạch.
[Thành công quét sạch “Ổ sơn tặc Mãng” (cấp 25).]
[Danh vọng +100.]
Nhận được [quặng sắt] (lam) 3 khối.
Chú ý: [Quặng sắt] (lam): Nguyên liệu để tinh luyện sắt.
“Danh vọng dùng làm gì vậy, ca?” Nam Tinh hỏi.
Tông Nhiếp đáp: “Giống nhau điểm huân công, có thể trao đổi đạo cụ, danh hiệu, nếu tích lũy danh vọng đến cấp bậc nhất định, sẽ có mở ra một ít đặc quyền… Đệ có biết Lôi đài không?”
Nam Tinh gật đầu: “À Lôi đài sao.”
“Nếu là người thích chiến đấu, mỗi ngày có thể lên lôi đài đấu trận, mỗi trận thắng +1 danh vọng.”
Nam Tinh “Vâng” một tiếng: “Vậy chờ khi nào rảnh ta liền đi thử.”
Dù sao trong lôi đài, nếu thua trận cũng không có gì tổn thất, thắng còn có khen thưởng. Mỗi tháng người chiến thắng cuối cùng là “Lôi chủ” sẽ nhận được một bảo rương cao cấp, bảo rương có khả năng mở ra vật liệu cao cấp, đá quý, thậm chí vũ khí cao phẩm… Xem tới phần thưởng thôi đã thấy rất ngứa tay rồi.
Để đảm bảo tính cạnh tranh công bằng, lôi đài có phân ra các hạng cân và các cấp đấu với nhau. Ví dụ như Nam Tinh hiện tại cấp 19 nên không cần lo lắng sẽ bị phân với đối thủ cấp 20 trở lên. Một khi đã lên tới 20 cấp, sẽ phải đối mặt với các đối thủ cấp 20-29.
Cho nên có rất nhiều người, vì đấu võ đài sẽ cố tình hạ cấp lại, trước mắt Lôi chủ đều là cấp 19 hoặc 29.
Hạ cấp… Có nhiều lợi ích, nhưng mà chức nghiệp [Độc Sư] sẽ tự động tăng điểm tội ác, nếu gặp được người chơi cấp cao, không phân rõ phải trái, lấy tài khoản cấp 19 ứng phó sợ có chút quá cố.
Âm thầm lắc đầu, đem hạ cấp tạm thời vứt ra sau đầu, Nam Tinh tiếp tục hỏi Tông Nhiếp: “[Quặng sắt] dùng để làm gì, chế tạo trang bị sao?”
Tông Nhiếp hỏi gì đáp nấy: “Để cường hóa vũ khí, sắt màu lục, màu tím và màu cam.” Dừng một chút, anh ấy nhắc nhở, “Quặng sắt thường là đồ hay rơi ra khi hoàn thành nhiệm vụ, có thể lấy nó cường hóa vũ khí chính, gặp được màu tím hoặc cam tốt nhất nên giữ lại, về sau có vũ khí phẩm chất càng cao, tự rèn đúc được thì dùng chúng nó.”
Nam Tinh nhỏ giọng nói thầm: “Đây là thực tế ảo… Người Trung Quốc lợi dụng quặng để rèn sao?”
Tông Nhiếp nghi hoặc: “Hửm?”
“Không có gì!” Nam Tinh thanh thanh giọng nói, nhìn thi thể một đống quái nằm đầy đất, cả người tràn ngập tinh thần, “Chúng ta trước thu dọn hiện trường đi?”
Tông Nhiếp tự nhiên không có phản đối.
Hơn một trăm tiểu quái, tám quái tinh anh thêm hai con boss, hai người nhân tiện lục soát tất cả các phòng ốc…
Vật phẩm lấy được khá tốt:
Một xâu tiền đồng, bốn khối sắt, 2 mảnh bảo đồ hỏng cấp thấp.
Thậm chí lục soát phòng của Thủ lĩnh lấy được khối đá quý màu tím [Ngọc lam], khảm vào vũ khí trực tiếp thêm 25 điểm “Khí”!
Nam Tinh đem [Ngọc lam] đưa cho Tông Nhiếp, đối phương chẳng những không nhận, còn đưa cho cậu thêm hai “chiến lợi phẩm”:
Dược liệu [Ba kích thiên] một tổ 50 phần, màu lam… Nam Tinh tâm lý vi diệu, không cần xem mô tả cũng biết thứ này bổ thận dương, cường gân cốt. Trong 《 Đạp Cổ 》 khẳng định là dùng để chế lam dược.
Dược liệu Tông Nhiếp không thể dùng được, nên cậu cũng không cự tuyệt nữa.
Nhận được quà của “Tông Nhiếp” [Áo choàng dệt kim] (tím) 1 kiện.
[Áo choàng dệt kim] (tím): Thể chất +17, di chuyển +25%.
Chú ý: Ở trạng thái không chiến đấu, chủ động “Ẩn nấp” 300 giây. Làm lạnh: 30 phút.
“Áo choàng này…”
Thật ra điểm cộng thuộc tính khá yếu (nếu so với nó vật phẩm màu tím khác), quan trọng là có trạng thái “Ẩn nấp”, có thể phát huy ra tác dụng vào một thời điểm nào đó.
“Tông ca, cái này…Huynh lên giữ lại thì hơn?”
Tông Nhiếp khóe miệng cong cong: “Ngươi là ‘hồng danh’, có cái áo choàng này, ban ngày dùng nó có thể dễ ra vào thành trấn hơn.”
Năm phút “Ẩn nấp” cũng đủ tránh được các NPC canh gác.
Nam Tinh sau khi nghe xong tâm động không thôi, nhưng lại thấy ngượng ngùng: “Vậy ngươi nhận lấy [Ngọc lam] đi. Để đệ lấy hết chỗ tốt như vậy…?”
Tông Nhiếp cho cậu xem một viên đá quý khác: “Ta tìm được cái này.”
[Đá trọng tinh] (cam): đá quý được khảm trên vũ khí/trang bị. Toàn bộ sát thương thuộc tính +25%.
Pha lê nặng
Nam Tinh ánh mắt sáng lên: “Cái này tốt, mặc kệ Tông ca về sau thức tỉnh thuộc tính gì, đều có thể dùng nó.”
Tông Nhiếp nhẹ gật đầu: “Còn ngại ngùng nữa không.”
“Không còn…” Nam Tinh lắc đầu.
Nếu không phải Tông ca dẫn theo cậu, ngay cả cửa ổ phỉ chắc cậu sờ còn không được, sao có thể lấy được nhiều thứ tốt như vậy.
Tông Nhiếp cười khẽ, trực tiếp nói sang chuyện khác: “Giờ chúng ta đi Cô Tô? Trước nghỉ ngơi đã.”
Nam Tinh cũng không hề rối rắm: Về sau cậu có thứ tốt, cũng sẽ chia cho Tông ca.
“Tranh thủ á, nhiệm vụ tìm người có giới hạn thời gian.”
“Chờ đã.”
Tông Nhiếp ngăn lại người nào đó đang tính chuẩn bị rời đi, triệu hồi tọa kỵ, bản thân anh trèo lên trước sau đó vươn tay ra: “Cùng nhau đi, tọa kỵ so với xe ngựa càng nhanh hơn.”
Nam Tinh trầm mặc: Hai đại nam nhân cùng cưỡi một lừa…
Không phải ngại ngùng gì nhưng mà cậu sợ sẽ đem lừa con này đè chết mất!