Tại Võng Du Tôi Trở Thành Dược Sư

Chương 21: 21: Đợi Ta



[Giết chết “Đạo tặc cướp đường” (cấp 25)] +1 người.
[Kinh nghiệm +78.]
Nhận được 34 đồng.
Nhận được [tàng bảo đồ cấp thấp · rách] (lục).
Quái tinh anh cấp 25 mà chỉ rơi xuống đồ vật như vậy.

Quá nghèo! Còn không biết xấu hổ tự xưng “đạo tặc”?
Nam Tinh một bên phun tào, nhặt tiền lên, một bên lật xem tàng bảo đồ rách…
Thứ này cũng có chỗ hữu ích, nếu đọc không hiểu cậu sẽ bày trên sạp hàng ít cũng bán được 100 đồng.

Hoặc cũng có thể tích cóp lại, tìm thêm 3 mảnh nữa gộp lại thành một tàng bảo đồ hoàn chỉnh.

Có tàng bảo đồ liền có thể đi tầm bảo.

(Săn kho báu)
Có thể đào ra một ít “bảo vật” như là bí tịch cực phẩm giá trị ngàn vàng, cũng có thể chỉ là vài đồng.

Có người xui xẻo, tìm được kho báu rồi nhưng lại bị người khác đào trước một bước.
Niềm vui đầy bất trắc…
Ở trong mắt Nam Tinh, bản chất vẫn là “mở rương”.
Lúc này, một chuỗi âm thanh “lộc cộc” rất có nhịp điệu từ đầu bên kia truyền đến.
Nam Tinh theo bản năng quay đầu…
Cười ra tiếng.
“Tông ca, đây là tổ hợp là gì đây?”
Bên kia nam nhân tuấn lãng bộ dáng thanh phong minh nguyệt* cưỡi một con dã lư (con lừa nhỏ) xấu xí, thấy thế nào cũng buồn cười!
*Thanh phong minh nguyệt (gió lớn, trăng sáng): ẩn dụ về tâm hồn và trái tim rộng mở, phóng khoáng, trung thực.

“Là tọa kỵ.”
Hai người đối đáp qua lại, Tông Nhiếp đã từ tốn đến trước mặt cậu rồi.
Nam Tinh nén cười: “Đệ biết là tọa kỵ…!Nhưng sao lại là lừa? Không hợp với khí chất của huynh?”
Tông Nhiếp xuống lừa, nghiêm túc giải thích: “Dã lư rất thực dụng, nhanh hơn xe bò, cũng tiện hơn.

Tốc độ di chuyển so với ngựa con chỉ chậm hơn 5%.”
Nam Tinh từng xem qua các loại trị số của tọa kỵ, cho dù là hiếm lạ nhất “Truyền kỳ thần thú”, tốc đi di chuyển cũng chỉ nhiều chỉ nhiều hơn dã lư 30%.
“Nhưng mà dù sao nhìn nó cũng ngốc ngốc… Tốt xấu gì ngựa cũng tốt hơn, phóng ngựa rong ruổi trông rất tiêu sái phong lưu ~”
Tông Nhiếp cười khẽ.
“Haha…Tông ca không thích ngựa?”
Không thể nào? Lực hấp dẫn của ngựa với nam nhân hẳn là không kém hơn với đám đàn ông mê máy xúc, thực sự có người cưỡng lại được dụ hoặc sao?

Tông Nhiếp sờ sờ đầu con lừa,giọng nói ấm áp lên tiếng: “Nhìn ngốc ngốc đáng yêu mà.”
“Ừm…” Nam Tinh ngây ngốc, “Ngốc ngốc đáng yêu?”
“Nhưng mà…” Nam Tinh nghĩ cũng hợp lý, cười nói, “Tông ca cưỡi lừa còn rất có phong phạm của ẩn sĩ cao nhân.”
Đúng là cũng có những vị thần tiên có vật cưỡi là lừa mà.
Tông Nhiếp mỉm cười, âm thanh ấm áp hỏi: “Hồng danh tẩy như nào rồi?”
Nam Tinh thở dài, chỉ chỉ chính mình: “Huynh nhìn huyết khí trên người ta đi, người không biết còn tưởng ra đệ là tên sát nhân điên cuồng giết người mất…”
“Hồng danh quái cùng đẳng cấp, giết một cái mới tẩy được một chút tội ác.

Chỉ có thể tận lực tìm cấp 25.”
“Nhưng mấy tên cường đạo này quá nghèo, phí của ta mười phút, uống 10 cái hồng dược.

Thật vất vả mới có quái tinh anh nhưng lại chỉ rơi ra được 34 văn tiền cùng một mảnh bảo đồ.

Hơi xui ó!”
“Quái tinh anh?”
“Vâng, làm sao vậy?”
Tông Nhiếp nhìn nhìn sắc trời: “Một lát nữa trời mới tối, không bằng chúng ta đi quét sạch ổ phỉ đi?”
Nam Tinh “Ai” một tiếng: “Phó bản sao?”
Tông Nhiếp lắc đầu, một bên nắm con dã lư đi, bản thân mình ở phía trước dẫn đường, thong thả ung dung nói những mẹo nhỏ mà 《 Đạp Cổ 》 che giấu.
Xoát dã quái cũng phải có kỹ xảo.
Lấy đám quái ở khu vực này làm ví dụ, người chơi thường sẽ gặp “Tiểu tặc cướp đường” cấp 20-24.

Nếu người chơi giết trong một đoạn thời gian nhiều, “Tiểu tặc cướp đường” sẽ có xác suất nhỏ sẽ mở ra “Đạo tặc cướp đường”.

Khi mà quái tinh “Đạo tặc cướp đường” xuất hiện, có nghĩa là rất có thể “ổ phỉ” có khả năng xuất hiện ở phụ cận.

Quét sạch “ổ phỉ” sẽ tốn nhiều thời gian hơn khi đi phó bản cùng cấp, nhưng thu hoạch nhận được thì rất nhiều.
Nam Tinh bừng tỉnh đại ngộ, bên ngoài hứng thú bừng bừng, nhưng trong lòng lại có chút lo lắng: “Sẽ có boss sao?”
Tông Nhiếp gật đầu: “Ổ phỉ cấp 20 thông thường có hai đến ba cái boss, đều là cấp 30.”
“Vậy hai chúng ta…!Đệ cấp còn thấp, sợ rằng sẽ gây bất lợi cho huynh không?”
Quái thường cấp 30 cùng boss khác nhau rất lớn!
Tông Nhiếp nghiêng đầu nhìn hắn: “Ngươi có thể đi lối tắt.”
Nam Tinh tò mò: “Lối tắt là sao?”
Tông Nhiếp cười: “Không phải đệ chế độc sao?”
Nam Tinh hơi hơi trừng mắt to: “Chẳng lẽ còn có thể hạ độc được boss?”
Tông Nhiếp gật đầu: “Sắp đến bữa tối rồi, trực tiếp hạ độc ở đồ ăn cùng rượu là được.”
Nam Tinh không nghi ngờ chút nào, lập tức lấy ra độc dược còn thừa: [Ngũ Độc tán], [Túy nhan], [Tiếu cửu xuân] tổng cộng 11 phần.

[Bột ngũ khoáng] cùng [Thuốc mê Mông Cổ] mỗi loại có một tổ (20 phần).
“Tông ca ngươi cầm đi, xem đủ dùng không? Nếu không đủ ta đi luyện thêm mấy lò.”
Tông Nhiếp đem thuộc tính của từng cái độc dược liệu nhìn một lần, cười nói: “Vậy là đủ rồi, chỉ cần có thể hạ độc boss cùng quái tinh anh.

Còn mấy con tiểu quái không thành vấn đề”
Huống chi [Thuốc mê], [Bột ngũ khoáng] cùng [Tiếu cửu xuân] đều là độc dược nhằm vào đám đông, phá lệ thích hợp đi “làm chuyện xấu”.
Trăng thanh gió mát, phù hợp đi giết người.
Tông Nhiếp lặng lẽ dẫn theo Nam Tinh tiến vào hang ổ cường đạo.

Giống như một tên trộm, tránh đi tai mắt của quái, thuận lợi tiến vào nhà bếp.
Thế giới quan trong 《 Đạp Cổ 》 thật sự rất toàn diện lại hoàn chỉnh.

Cho dù là ổ phỉ cũng vẫn có chút hơi thở sinh hoạt đời thường.

Nam Tinh mặc y phục dạ hành, trốn ở phía sau Tông Nhiếp, 囧 囧 nhìn mấy tiểu đầu bếp cùng mấy con quái nhỏ khí thế ngất trời cùng nấu thịt cá.
Sợ rút dây động rừng, hai người không trực tiếp đi vào.
Tông Nhiếp hướng bên ngoài thả cái kỹ năng, “loảng xoảng” một tiếng như là âm thanh lu nước vỡ khiến cho nhóm tiểu quái chú ý.

Mấy con quái nhỏ chỉ số thông minh hơi thấp, như ong vỡ tổ mà chạy ra phòng bếp.
Tông Nhiếp để Nam Tinh đứng yên ở chỗ trốn, anh ta thân pháp cực nhanh, trong chớp mắt liền biến vào nhà bếp.
Ngay sau đó nhanh chóng đem độc dược rải vào đồ ăn và rượu.

Nam Tinh theo bản năng ngừng thở, lần đầu tiên cảm thấy vô cùng căng thẳng và kích thích.

Mấy phút sau vì đi thám thính nhưng không phát hiện ra gì bên đám tiểu quái cùng đầu bếp lần lượt quay lại.

Tông Nhiếp cũng đã nhanh chóng sớm thoát ra trước mấy giây.
“Tông ca, thủ pháp gây án của huynh dường như là rất thân thuộc.”
Hai người tạm thời bình an vô sự, Nam Tinh nhẹ nhõm thở dài một hơi, thấp giọng trêu chọc đồng đội.
Tông Nhiếp kìm nén lại giọng nói, lên tiếng: “Trước kia có nhận mấy nhiệm vụ dò thám, cũng có hai lần quét ổ phỉ, tích có chút ít kinh nghiệm.”
Nam Tinh cười: “Ta chỉ đùa chút thôi.”
“Ừm, ta biết.”
“Kế tiếp chúng ta làm gì bây giờ?” Quay lại chính sự đã.
“Chờ đợi.” Tông Nhiếp đáp, “Chắc vài món hẳn là nấu riêng cho tên cầm đầu, mấy món lớn ta đều đã hạ.”
Nam Tinh gật gật đầu, không nói cái gì nữa.
Cũng không mất quá nhiều thời gian, ước chừng là nửa giờ.

Quái tinh anh đều đã hạ gục, tiểu quái cấp 20 cũng ngã một tảng lớn.

Chỉ còn hai tên thủ lĩnh cầm đầu là thanh tỉnh, nhìn tình trạng sơn trại như vậy lửa giận ngút trời, trực tiếp phóng đại chiêu.
Cũng may có debuff [Trúng độc], con boss này liền bị giảm đi tốc độ di chuyển cùng sát thương.
Tông Nhiếp lấy một chọi hai.
Nam Tinh thì một bên kiềm chế ba con quái tinh anh không trúng độc.
Đầu tiên là dùng cái [Vụ lý khán hoa], thừa dịp địch nhân lâm vào hỗn loạn, liên tiếp phóng [Tử điện thanh sương] cùng [Tinh vũ đình], tạo thành sát thương quần thể lớn.

Sau đó thả [Phong thanh nguyệt kiểu] làm trì trệ tốc độ đối phương, nhanh chóng tạo ra khoảng cách, sử dụng đồ vật xung quanh làm vật cản cho đại chiêu quái phóng tới.
Nam Tinh sử dụng kỹ năng càng thêm thành thạo, đi vị cũng phá lệ phong tao.
Mặc dù thi thoảng có tiểu quái lọt lưới đánh lén, cậu cũng có thể né tránh một cách hoàn hảo.

Mà tác dụng của độc dược lại liên tục đập vào, đám tiểu quái tụ một chỗ bị trúng độc “chảy máu” tới chết, một lượng lớn điểm kinh nghiệm ập tới làm Nam Tinh lập tức đột phá cấp 19.

Một bên kiềm chế quái tinh anh, một bên Nam Tinh cộng điểm kỹ năng, trị số cơ bản cũng được tăng cường, điểm sát thương cũng theo đó mà tăng lên.
Lúc này, hai đại boss cũng ầm ầm ngã xuống đất.
Tông Nhiếp nhanh chóng đi đến trước mặt cậu, giống như đang xắt rau, từng đường kiếm chém một tiểu bằng hữu… À không phải, là tiểu quái.
Áp lực của Nam Tinh được chia sẻ phân nửa, giữ lại toàn bộ sinh lực cuối cùng thả ra đại chiêu [Đạp tuyết tầm mai], giết chết mấy con quái tinh anh chết bằng sạch.

[Thành công quét sạch “Ổ sơn tặc Mãng” (cấp 25).]
[Danh vọng +100.]
Nhận được [quặng sắt] (lam) 3 khối.
Chú ý: [Quặng sắt] (lam): Nguyên liệu để tinh luyện sắt.

“Danh vọng dùng làm gì vậy, ca?” Nam Tinh hỏi.
Tông Nhiếp đáp: “Giống nhau điểm huân công, có thể trao đổi đạo cụ, danh hiệu, nếu tích lũy danh vọng đến cấp bậc nhất định, sẽ có mở ra một ít đặc quyền… Đệ có biết Lôi đài không?”
Nam Tinh gật đầu: “À Lôi đài sao.”
“Nếu là người thích chiến đấu, mỗi ngày có thể lên lôi đài đấu trận, mỗi trận thắng +1 danh vọng.”
Nam Tinh “Vâng” một tiếng: “Vậy chờ khi nào rảnh ta liền đi thử.”
Dù sao trong lôi đài, nếu thua trận cũng không có gì tổn thất, thắng còn có khen thưởng.

Mỗi tháng người chiến thắng cuối cùng là “Lôi chủ” sẽ nhận được một bảo rương cao cấp, bảo rương có khả năng mở ra vật liệu cao cấp, đá quý, thậm chí vũ khí cao phẩm…!Xem tới phần thưởng thôi đã thấy rất ngứa tay rồi.

Để đảm bảo tính cạnh tranh công bằng, lôi đài có phân ra các hạng cân và các cấp đấu với nhau.

Ví dụ như Nam Tinh hiện tại cấp 19 nên không cần lo lắng sẽ bị phân với đối thủ cấp 20 trở lên.

Một khi đã lên tới 20 cấp, sẽ phải đối mặt với các đối thủ cấp 20-29.
Cho nên có rất nhiều người, vì đấu võ đài sẽ cố tình hạ cấp lại, trước mắt Lôi chủ đều là cấp 19 hoặc 29.
Hạ cấp…!Có nhiều lợi ích, nhưng mà chức nghiệp [Độc Sư] sẽ tự động tăng điểm tội ác, nếu gặp được người chơi cấp cao, không phân rõ phải trái, lấy tài khoản cấp 19 ứng phó sợ có chút quá cố.
Âm thầm lắc đầu, đem hạ cấp tạm thời vứt ra sau đầu, Nam Tinh tiếp tục hỏi Tông Nhiếp: “[Quặng sắt] dùng để làm gì, chế tạo trang bị sao?”
Tông Nhiếp hỏi gì đáp nấy: “Để cường hóa vũ khí, sắt màu lục, màu tím và màu cam.” Dừng một chút, anh ấy nhắc nhở, “Quặng sắt thường là đồ hay rơi ra khi hoàn thành nhiệm vụ, có thể lấy nó cường hóa vũ khí chính, gặp được màu tím hoặc cam tốt nhất nên giữ lại, về sau có vũ khí phẩm chất càng cao, tự rèn đúc được thì dùng chúng nó.”
Nam Tinh nhỏ giọng nói thầm: “Đây là thực tế ảo…!Người Trung Quốc lợi dụng quặng để rèn sao?”

Tông Nhiếp nghi hoặc: “Hửm?”
“Không có gì!” Nam Tinh thanh thanh giọng nói, nhìn thi thể một đống quái nằm đầy đất, cả người tràn ngập tinh thần, “Chúng ta trước thu dọn hiện trường đi?”
Tông Nhiếp tự nhiên không có phản đối.

Hơn một trăm tiểu quái, tám quái tinh anh thêm hai con boss, hai người nhân tiện lục soát tất cả các phòng ốc…
Vật phẩm lấy được khá tốt:
Một xâu tiền đồng, bốn khối sắt, 2 mảnh bảo đồ hỏng cấp thấp.
Thậm chí lục soát phòng của Thủ lĩnh lấy được khối đá quý màu tím [Ngọc lam], khảm vào vũ khí trực tiếp thêm 25 điểm “Khí”!
Nam Tinh đem [Ngọc lam] đưa cho Tông Nhiếp, đối phương chẳng những không nhận, còn đưa cho cậu thêm hai “chiến lợi phẩm”:
Dược liệu [Ba kích thiên] một tổ 50 phần, màu lam…!Nam Tinh tâm lý vi diệu, không cần xem mô tả cũng biết thứ này bổ thận dương, cường gân cốt.

Trong 《 Đạp Cổ 》 khẳng định là dùng để chế lam dược.
Dược liệu Tông Nhiếp không thể dùng được, nên cậu cũng không cự tuyệt nữa.
Nhận được quà của “Tông Nhiếp” [Áo choàng dệt kim] (tím) 1 kiện.
[Áo choàng dệt kim] (tím): Thể chất +17, di chuyển +25%.
Chú ý: Ở trạng thái không chiến đấu, chủ động “Ẩn nấp” 300 giây.

Làm lạnh: 30 phút.
“Áo choàng này…”
Thật ra điểm cộng thuộc tính khá yếu (nếu so với nó vật phẩm màu tím khác), quan trọng là có trạng thái “Ẩn nấp”, có thể phát huy ra tác dụng vào một thời điểm nào đó.

“Tông ca, cái này…Huynh lên giữ lại thì hơn?”
Tông Nhiếp khóe miệng cong cong: “Ngươi là hồng danh, có cái áo choàng này, ban ngày dùng nó có thể dễ ra vào thành trấn hơn.”
Năm phút “Ẩn nấp” cũng đủ tránh được các NPC canh gác.
Nam Tinh sau khi nghe xong tâm động không thôi, nhưng lại thấy ngượng ngùng: “Vậy ngươi nhận lấy [Ngọc lam] đi.

Để đệ lấy hết chỗ tốt như vậy…?”
Tông Nhiếp cho cậu xem một viên đá quý khác: “Ta tìm được cái này.”
[Đá trọng tinh] (cam): đá quý được khảm trên vũ khí/trang bị.

Toàn bộ sát thương thuộc tính +25%.
Pha lê nặng
Nam Tinh ánh mắt sáng lên: “Cái này tốt, mặc kệ Tông ca về sau thức tỉnh thuộc tính gì, đều có thể dùng nó.”
Tông Nhiếp nhẹ gật đầu: “Còn ngại ngùng nữa không.”
“Không còn…” Nam Tinh lắc đầu.
Nếu không phải Tông ca dẫn theo cậu, ngay cả cửa ổ phỉ chắc cậu sờ còn không được, sao có thể lấy được nhiều thứ tốt như vậy.
Tông Nhiếp cười khẽ, trực tiếp nói sang chuyện khác: “Giờ chúng ta đi Cô Tô? Trước nghỉ ngơi đã.”
Nam Tinh cũng không hề rối rắm: Về sau cậu có thứ tốt, cũng sẽ chia cho Tông ca.
“Tranh thủ á, nhiệm vụ tìm người có giới hạn thời gian.”
“Chờ đã.”
Tông Nhiếp ngăn lại người nào đó đang tính chuẩn bị rời đi, triệu hồi tọa kỵ, bản thân anh trèo lên trước sau đó vươn tay ra: “Cùng nhau đi, tọa kỵ so với xe ngựa càng nhanh hơn.”
Nam Tinh trầm mặc: Hai đại nam nhân cùng cưỡi một lừa…
Không phải ngại ngùng gì nhưng mà cậu sợ sẽ đem lừa con này đè chết mất!.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Tại Võng Du Tôi Trở Thành Dược Sư

Chương 21: Nhiệm vụ phụ của Tông Nhiếp



Nam Tinh cuối cùng cũng không cự tuyệt lời mời “cưỡi ngựa cùng nhau” của Tông Nhiếp.

Đối phương nói, “Ổ phỉ mãng sơn” cách thành gần nhất là Long Thành rất xa, cưỡi tọa kỵ cũng phải mất đến 15 phút.

Nếu quay lại trấn Vu Động ngồi xe, còn phải đi thêm một vòng lớn, mà tốc độ của xe bò còn không bằng dã lư… Quan trọng nhất chính là phải giao 20 đồng tiền xe nữa.

Tuy nhiên, hai đại nam nhân cùng cưỡi một con lừa, ngực người sau dán vào lưng người trước —— trong 《 Đạp Cổ 》 nhìn rất chân thật. Dã lư chạy ở trong núi, xóc nảy phập phồng, Nam Tinh suýt nữa bị xóc ngã khỏi lưng lừa, phải ôm lấy eo Tông Nhiếp mới ổn định được —— thập phần xấu hổ!

“Tông ca, nhiệm vụ phụ tuyến của anh đã hoàn thành chưa?”

Lộ trình phải mất 15 phút, cũng không thể im lặng như đi một mình được, chỉ có thể lúng túng tìm đề tài nói chuyện.

Tông Nhiếp thanh âm ôn nhuận: “Vẫn còn một nhiệm vụ cuối cùng.”

Nam Tinh thở dài: “Nhiệm vụ đấy cũng phiền phức thật, ca làm bao lâu rồi?”

“Trong một tháng phải hoàn thành.”

“Hiện tại còn còn mấy ngày?”

“5 ngày 4 giờ.”

Nam Tinh không khỏi vì anh mà lo lắng: “Nhiệm vụ cuối luôn là cái là khó nhất, ca có thể cho ta xem một chút chứ?”

Tông Nhiếp không có trả lời ngay.

Vài giây sau, “Đinh” một tiếng, là anh ấy chia sẻ tin tức nhiệm vụ:

[Bắc Kinh có một con cá, kỳ danh là (…).]

A. Kình (Cá voi) B. Côn Bằng *

C. Sa (Cá mập). D. Tỗn (Cá hồi chấm)

*Côn Bằng: thượng cổ Linh Thú, hình dáng lớn giống loài cá voi xám, hai vây to. Có thể bay và bơi.

Nam Tinh “Ai” mà một tiếng: “Này rõ ràng là ‘Côn Bằng’ mà?”

Liền nghe được phía trước một tiếng cười khẽ: “Đa tạ.” Tông Nhiếp không chút nào hoài nghi, trực tiếp chọn B.

Nam Tinh nổi lên hứng thú: “Thế nào? Đáp án đúng chứ? Anh còn câu nào khác không?”

Tông Nhiếp gật đầu: “Nhiệm vụ trả lời câu hỏi tổng cộng có 50 cái.”

“Quả thực làm khó mà!”

Nam Tinh nhịn không được thắp một cây nến cho đối phương.

Đối với người tương lai chữ Hán bẻ đôi không biết, ngôn từ Trung Hoa cổ nhìn chính là thiên thư? Nói không chừng cái tên《 Trang Tử 》 là gì cũng chưa nghe qua bao giờ.

Tông Nhiếp trả lời: “Cho nên mới hỏi ngươi.”

Hai người nhận thức nhau có hơn nửa tháng, thi thoảng sẽ dùng kênh mật nhắn tin nói chuyện phiếm, Nam Tinh với vốn kiến thức phong phú kiến mọi người đều nói cậu là một người “đam mê lịch sử cổ đại” có thâm niên.

Nam Tinh rất vui lòng khi giúp người anh em này vượt qua khổ ải ——

[Côn Bằng to lớn quá, không biết kích thước của nó là bao nhiêu (…).]

A. Mấy chục dặm B. Mấy trăm dặm

C. Mấy ngàn dặm. D. Mấy vạn dặm.

“Chọn C.”

Chẳng lẽ đây là 《 Tiêu dao du* 》 “Điền vào ô trống”? Nam Tinh vui vẻ.

* Tiêu dao du (逍遥游) là tác phẩm của Trang tử trong đó có nói về con Côn Bằng.

Nếu đơn thuần là câu hỏi điền vào chỗ trống, hồi cậu học cấp 3 có từng đọc qua một lượt nhưng nếu để nhớ toàn bộ bài thơ 《 Tiêu dao du 》 thì có chút khó khăn; nhưng đây chỉ là câu hỏi trắc nghiệm, đoán đáp án không tính là khó khăn.

Nếu đúng như cậu đoán, câu hỏi thứ ba sẽ ra là: “Hóa thành một chim, kỳ danh là [Bằng].” (Chim bằng = đại bàng)

Liên tiếp giúp Tông Nhiếp đáp đúng 7 câu hỏi, chủ đề đột nhiên có biến hóa ——

[ (Người này (…), ân thời là đại phu dân dã. Tên danh là Khanh, con cháu đời thứ của hoàng đế Chuyên Húc, con trai thứ ba của Lục Chung. Từ nhà Hạ tới cuối nhà Thương, 700 tuổi.]

A. Giao Cách; B. Quản Trọng

C. Bành Tổ. D. Lão Tử.

Nam Tinh do dự một lúc.

Một đoạn này hình như không phải trong 《 Tiêu dao du 》 nữa?

Nhưng mà, trong 《 Tiêu dao du 》 cũng có nhắc tới một người sống mấy trăm tuổi, hình như là… Bành Tổ?

Dùng phương pháp loại trừ cũng có thể đoán được, Quản Trọng cùng Lão Tử đều là người thời Xuân Thu, Giao Cách không có nhắc tới, vậy chỉ còn ten gọi thân thuộc là Bành Tổ mà thôi.

“Chắc là Bành Tổ rồi?” Nhưng dù vậy cậu cũng không quá chắc chắn. Tông Nhiếp không chút do dự liền chọn C.

May mắn thay lần này đã đoán đúng rồi!

Truyện đăng tải duy nhất trên w.a.t.t.p.a.d @tranthicam98

Nam Tinh vừa mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, câu hỏi tiếp theo đã bay tới. Nam Tinh nhìn một chút đã thấy bối rối vô cùng.

[Mặc dù, phương sinh phương tử (sống mà như chết),.____. ____, không thể làm điều đó. Bởi vì không phải như thế ____

Cho nên Thánh nhân không thể phân biệt đúng sai.____, điều đó cũng là sai.]*

A. Điều đó cũng là đúng

B. Có thể làm điều đó

C. Chết mà như sống

D. Bởi vì nó như thế.

*Đoạn trên trong “Nam Hoa Kinh” của Trang Tử,tóm tắt về lý thuyết Đạo giáo của ông. Ý nôm na là lý luật sự việc nào cũng có hai mặt của nó. nghĩa là sống là bắt đầu của chết, và chết là bắt đầu của sống. Mọi thứ trên đời đều là tương đối, sống, chết, được, không được, có, không. Tất cả đều là tương đối và sẽ chuyển hóa lẫn nhau. Nắm vững luật này, thuận theo đường sinh hóa của trời đất. Đó là Đạo giáo gọi là quy luật thống nhất giữa con người và tự nhiên.

Nam Tinh: “……”

Thoạt nhìn trông thần thần thánh thánh.

Không có đáp án chính xác, nhưng Nam Tinh đã đọc rất kỹ câu hỏi, với kinh nghiệm làm bài thi phong phú của mình, gần như có thể đoán được.

“Chà, đáp án chính xác chính là. Sắp xếp theo thứ tự: C.B.D.A. Tông ca, anh đừng vội chọn đề, trước tiên đi tra tư liệu đã Hầu hết các câu hỏi trước đó đều từ quyển 《 Tiêu dao du 》, nếu không thì là sách khác của Trang Tử, hay là thử vào thư viện ảo dò xem một chút, chắc hẳn là có lưu trữ?”

Không nghĩ tới Tông Nhiếp phi thường tín nhiệm phán đoán của cậu, trực tiếp chọn đáp án.

“Đoán đúng rồi.” Tông Nhiếp tán thưởng, “Rất tốt.”

Nam Tinh vuốt mái tóc bị gió thổi có chút loạn, bộ dáng chút đắc ý: “Kỳ thật cũng rất dễ đoán, anh xem:”Sống là chết” tất nhiên đối ngược lại là “Chết là sống” hoặc “Điều đó là đúng” thì cũng có “Điều đó là sai” Xem cách thức cùng ngữ ý, thì rõ ràng là đối ứng.”

Tông Nhiếp sau khi nghe xong tỏ vẻ: “Thật thông minh.”

Nam Tinh bị khen đến hơi xấu hổ, thanh thanh giọng nói: “Tiếp tục, câu hỏi tiếp theo ~”

Tông Nhiếp hơi lắc đầu, hơi cao giọng nói: “Đến Long Thành rồi, làm nhiệm vụ tìm người trước đã.”

“?”

Đối phương cười đáp: “Nhiệm vụ này còn mấy ngày, không cần vội.”

“… Được.”

“Mặc y phục dạ hành đi.” Đối phương nhắc nhở.

Nam Tinh đáp một tiếng “Ừm” trả lời, mở ra ô đựng đồ, bấm vào biểu tượng [Y phục dạ hành], lựa chọn “mặc”.

Giao diện cá nhân trong ô trang sức tăng thêm một kiện [Y phục dạ hành], người chơi có thể lựa chọn “Ẩn” và “Hiện thị” ô trang sức tùy ý.

Đã mặc [Kim Linh lục y] bạch y tinh khiết khảm chỉ vàng, lại mặc [y phục dạ hành] đen tuyền, còn bó sát người, cảm giác không ổn lắm cậu liền lựa chọn “Ẩn”.

Long Thành chỉ là tòa thành cấp hai, binh lính thủ thành cũng chỉ có hai tiểu đội, ước chừng chỉ có hơn hai mươi người. Con đường tiến vào thành cũng không dễ cho lắm, thỉnh thoảng có binh lính tuần tra, đều là cấp bậc 100-120… Nam Tinh tưởng tượng chính mình toàn thân đầy huyết khí (điểm tàn ác cao), có chút sợ hãi.

Cũng may có hiệu quả của [Y phục dạ hành].

Hai người dưới mí mắt của binh lính đi thuận lợi ẩn mình.

Tông Nhiếp ôn thanh giải thích: ” [Y phục dạ hành] màu lam có thể khiến người chơi tự do đi lại trong thành cấp 2. Nhưng vẫn phải cẩn thận, khi bắt đầu đi vào thành chính, cấp bậc của trung bình của binh lính ở cấp 150 đến 180. Hãy tận lực tránh chạm mặt bọn họ, rất có khả năng ngươi sẽ bị phát hiện.”

Nam Tinh không khỏi lẩm bẩm: “Khó vậy sao. Cô Tô Thành cũng là thành chính sao?”

Tông Nhiếp trấn an: “Không sao, chỉ cần tránh đi thành phòng binh là được, thủ vệ gác cổng thành cấp bậc tương đối thấp.”

Hơn nữa nếu thuận tiện tới trạm truyền tống, có thể trực tiếp truyền vào bên trong thành.

Trong khi nói chuyện, hai người đã đến trạm dịch chuyển. Mỗi người giao 10 văn tiền là có thể tùy ý truyền tống đến một tòa thành khác theo ý muốn.

Nam Tinh kinh ngạc: “Truyền tống còn rẻ hơn ngồi thuyền với đi xe bò, còn rất tiện nghi nữa.”

Tông Nhiếp trả lời: “Phí truyền tống quá cao, người chơi hiện không trả được.”

Nhiệm vụ, hoạt động, phó bản v.v…, một người chơi một ngày có khả năng sẽ dùng tới mười mấy thậm chí mấy chục lần trạm dịch…Nếu chi ra cũng khá nhiều tiền đấy chứ.

Sau khi Nam Tinh tính sơ sơ, cảm thấy vô cùng thống khổ: “Một ngày chi tiêu quá nhiều! Trách không được mọi người đều khóc than vì nghèo.”

Khó trách giao dịch tiền trong trò chơi nổi tiếng như vậy!

Tông Nhiếp cười nói: “Ngươi biết luyện chế dược, không cần lo lắng tiền không đủ dùng.” Ngừng một chút, lại bổ sung, “Kể cả không có kỹ xảo gì, nhưng nếu ngươi nghiêm túc làm nhiệm vụ, chăm chỉ đánh quái thu thập vật phẩm, sẽ không tới nỗi nào.”

“Nói đến bán dược,” Nam Tinh nghĩ đến giao dịch lâu dài mà cậu cùng “Sát thủ máu lạnh” đã liên hiệp. Ánh mắt lại sáng lên, có chút chờ mong mà nhìn về phía Tông Nhiếp, “Tông ca, không phải anh nói anh quen biết một ít người của các đại bang hội đúng không? Có thể giới thiệu cho đệ mấy khách hàng được không?”

Cậu không muốn mất thời gian lớn ở chợ bày quán, cũng không quá nguyện ý chi trả thuế sạp hàng cho lắm. Nếu có nguồn khách hàng ổn định và đáng tin cậy, giống “Sát thủ máu lạnh”, hoàn toàn có thể trực tiếp giao dịch!

Tông Nhiếp suy nghĩ một chút: “Được rồi, ta sẽ giúp ngươi hỏi thăm.”

Nam Tinh cao hứng cực kỳ, rất vui vẻ: “Cảm ơn Tông ca, lại gây thêm phiền toái cho anh rồi!”

Tông Nhiếp cười khẽ lắc đầu: “Không phiền toái, đồng đội hỗ trợ lẫn nhau không phải là chuyện bình thường sao?”

Đồng đội sao? Nam Tinh sửng sốt.

Tông Nhiếp tiếp tục nói: “Chờ ta làm xong nhiệm vụ phụ này xong, hai ta sẽ xem xét nên tham gia bang hội nào. Được không?”

Nam Tinh tỉnh táo lại: “Không thành vấn đề, không vội!”

Thiếu chút nữa quên, là chính cậu đề cập vấn đề này trước, muốn cùng nhau vào cùng một bang hội làm đồng đội cố định.

“Sau lần cập nhật này, trong bang hội đã thêm điểm cống hiến bang, có thể ở kho đổi các loại đạo cụ.”

Nam Tinh không quá quen thuộc với mấy cái này: “Có phải hay không còn có cả Thành chiến?”

Tông Nhiếp gật đầu giải thích cho cậu cặn kẽ về hệ thống thành chiến:

Bang hội có được khế đất màu tím hoặc cao cấp hơn, ngoài có thể lựa chọn đất, ở phủ nha đăng ký, định kỳ nộp thuế sẽ có điểm tài nguyên. Điểm tài nguyên bao gồm đồng ruộng, khu mỏ, lâm trường, hồ nước, vườn dược liệu v.v…, có thể liên tục sản xuất ra các vật phẩm khác nhau. Bởi vậy, bang hội có thể thông qua phương thức “Tuyên chiến”, cướp đoạt điểm tài nguyên của một cái bang hội khác (phải cùng đẳng cấp).

“Nghe rất vui đó.”

Nam Tinh lập tức có hứng thú vô cùng.

Tuy rằng bản thân cậu bài xích mấy cái nhiệm vụ bắt các thành viên phải làm, nhìn như kiểu đi làm vậy. Nhưng phải nói rằng các trận chiến quy mô lớn như các bang hội đấu với nhau cũng gợi lên nhiều hứng thú. Và tất nhiên trò chơi thực tế ảo khẳng định so với bàn phím kích thích hơn nhiều. Bên cạnh đó, cái điểm tài nguyên rất ngon nha, điển hình là cái vườn thuốc bang hội đó. Bang hội luôn có một đám người chơi chuyên chăm sóc, khi nào cần cậu chỉ cần tới không còn phải chạy loanh quanh bản đồ để thu thập nữa, có khi chất lượng lại càng tốt.

“Xem ra chúng ta cần tìm một bang hội có khế đất màu tím…”

Nam Tinh nghĩ thầm xong, nói: “Nhà phát hành cũng chính là nếu muốn có những cái đấy đều bắt buộc phải mua.”

Khế đất màu tím chỉ có thể thông qua mở “Rương màu” mà đạt được. Nếu là bang chủ có ý muốn đấu tranh đoạt lợi ích, sẽ không nhịn được mà đi mở rương.

Tông Nhiếp nói thêm: “Bang hội có đất rồi, sẽ xuất hiện nhiệm vụ xây dựng bang hội. Với cấp độ xây dựng nhất định có thể mời NPC thương nhân trông cửa.”

Thương nhân khi đã vào trông giữ bang hội rồi, có nghĩa thêm một con đường thu hoạch tài liệu, đá quý, bí tịch tàn trang v.v…đạo cụ.

Càng thêm phần thú vị.

“Còn phải nhờ Tông ca chọn những bang hội sẵn sàng thu lưu hai chúng ta. Anh có mối quan hệ rộng, lại còn rất hiểu biết trò chơi này, hẳn là có thể tìm được bang chủ hào phóng, tương đối tự do và còn có điểm tài nguyên lớn…”

Nói một hồi, bản thân Nam Tinh cũng tự cảm thấy ngượng ngùng…… Yêu cầu của cậu hình như hơi nhiều rồi thì phải?

Tông Nhiếp không ý kiến, vẫn luôn nghe theo ý cậu: “Được.”

Nam Tinh sờ sờ chóp mũi: “Đệ cấp bậc còn thấp, nếu huynh liên hệ được bang hội thích hợp, có thể cùng đối phương giải thích chức nghiệp của ta.”

Tốt xấu đều là “môn phái lánh đời”, có thể chế độc dược, chắc là giống như các đầu bếp khác sẽ được hoan nghênh chào đón?

Tông Nhiếp gật đầu, chợt dừng bước: “Muốn uống trà không?”

“Hả?”

“Hồi phục sinh lực.” Tông Nhiếp nhắc nhở, “Một ly ‘Hoa Lan Đinh Khê” chỉ cần một phút là đầy.”

Theo động tác tay của anh chỉ, Nam Tinh nhìn thấy một gian tiểu lâu tọa lạc chỗ đầu cầu, một cây cờ nhỏ phấp phới bay bay trên đề một chữ “Trà” to bự.

“Vậy lần này để ta mời huynh?”

Tông Nhiếp mỉm cười: “Được, vậy làm phiền.”

Nam Tinh trong lòng buông lỏng, cười: “Không có việc gì, vừa mới kiếm được không ít, coi như chúc mừng hai ta thắng lợi đi.”

Từ ổ phỉ thu được một văn tiền, người này cực kỳ hào phóng có đồ đều cho cậu hết, bản thân cũng lên đáp chút lễ!

Vì trên đầu vẫn còn treo nhiệm vụ tìm người, hai người cũng không tính ngồi lâu, tùy tiện ở cửa tìm cái bàn không người ngồi xuống. Ba chén nước trà xanh, mỗi lần uống xong một ly phải chờ có 60 giây CD.

Nam Tinh một bên uống trà, một bên nghe mấy cái người chơi đang bàn bàn đồn thổi gì đó ——

“… Paris vận khí thật tốt lại còn có nhiều tiền, ở buổi hội đấu giá hắn ra giá cao nhất lấy được hai quyển bí tịch màu cam, hắn ta đều cầm hết rồi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.