Tại Võng Du Tôi Trở Thành Dược Sư

Chương 19: 19: Lễ Xuất Sưnhớ Đóng Thuế



Vừa online đã bị các loại tin tức hấp dẫn thu hút, Nam Tinh suýt nữa quên mất cái hang động.
Nhìn vào hoàn cảnh xung quanh, cùng với khủng bố debuff [Đổ máu], hẳn là cái hang động ngầm mà Ngũ Gia Bì nói.
May mắn nhờ có có hồng dược tự chế, lại thêm một đống [Đại hoàn đan] lần trước Tông Nhiếp cho, tốc độ hồi máu gần như có thể bù đắp cho hiệu ứng debuff.
Nam Tinh thoáng an tâm, quyết định tra xét cái hang này một chút.

Cái hang này không lớn, một màu đen tuyền, trống trải và không có gì xung quanh cả.

Chỉ có dấu vết của việc khai thác mỏ lưu lại từ xa xưa.

Nếu nhìn qua, hang động này chỉ giống một cái hầm mỏ bỏ hoang mà thôi.
Nhưng debuff [Đổ máu] vẫn đang tồn tại, khiến Nam Tinh hoài nghi nơi này ẩn giấu một bí ẩn nào đó.
Nam Tinh một bên uống hồng dược, một bên sờ soạng tỉ mẩn, không bỏ sót một tấc đất nào.

Kiểm tra tận hai lần, cái gì cũng không có, trái lại ngón tay lại vô ý quệt vào quặng sắt ngọn cứa phải, “Đổ máu” càng nhanh.

Nam Tinh còn lo lắng dược sắp uống hết, chắc phải rũ bỏ ở đây, bỗng nhiên linh quang chợt lóe, cậu cầm vũ khí, ở trên vách đá gõ gõ.
Có lẽ là vận may lại tới bên mình.
Sau khi gõ vài cái, cảm giác được có một nơi tiếng vang không giống những chỗ khác.
Nhớ lại mấy bộ phim võ hiệp trước kia bản thân xem, cậu thử thử vài biện pháp biết đâu lại mở được mật thất nào đó thì sao…
Dùng kỹ năng đánh vào tường quặng, một chuỗi âm thanh trầm đục ghê rợn phát ra.
Bang! Bang! Bang!
Một tảng đá đột nhiên chuyển động, mở ra một khoảng trống lớn.

Nam Tinh nhịn không khỏi kích động.
Cậu không chút do dự, bò vào cửa động chưa cao được 1 mét.

Nhưng mới bò được một chút, liền có thứ gì đó chặn đường.

Nam Tinh dừng lại, ghé sát vào vào từ từ mò mẫm tiến lại gần…
“A” một tiếng, trái tim bình bịch đập mạnh, tim đập nhanh đến mức suýt chút nữa doạ chết cậu!
Bộ xương khô!!
Một bộ hài cốt cực kỳ chân thật.
Nam Tinh nằm ngửa trong hang, dồn dập thở hổn hển.

Mất nửa phút mới bình tĩnh lại được, lúc này nhịp tim mới chậm rãi bình phục.
Trong một sơn động tối tăm chật chội như vậy, đột nhiên bất ngờ xuất hiện một bộ xương khô, Nam Tinh nghiêng người tới nhìn khuôn mặt của chiếc đầu lâu…!Cũng đủ dũng cảm để không bị doạ ngất, lá gan cũng to đấy.
Cậu nuốt một viên [Đại hoàn đan], Nam Tinh cau mày.
Hồng dược sắp hồi máu không nổi nữa rồi, có thể không thể đi tiếp được nữa.

Con đường phía trước hoàn toàn bị các bộ xương khô to to nhỏ nhỏ cùng công cụ lộn xộn nằm rải rác xung quanh.

Nam Tinh lại ngồi dậy suy nghĩ vài giây.
Nghĩ đến một thử nghiệm…
Nếu không cậu thử đem bộ xương khô cùng công cụ thu vào túi đựng đồ nhỉ?
[Thu thập thất bại!]
[Thu thập thất bại!]
[Thu thập thất bại!]
Nam Tinh thở dài, nghĩ định từ bỏ chắc những cái này chỉ là trang trí của trò chơi mà thôi.

Thuốc cũng sắp hết rồi nên nhanh tìm cách ra ngoài, rồi về thôn chế thêm ít đan hồi máu, rồi lại quay lại điều tra thêm.
[Thu thập thành công!]
Nhận được một sự kiện [Chiếc chuông hỏng*] (trắng) 1 cái.
* Nguyên văn là: 破烂流丢一口钟.

Đây là một chi tiết trong nguyên tác Tây Du Ký (1986).

Đoạn này 2 thầy trò phải đoán trong tủ có gì, trong đó hoàng hậu đã đặt một kiện áo nhưng Tôn Ngộ Không đã tráo nó bằng 1 chiếc chuông đã hỏng và bộ quần áo rách.

[Chiếc chuông hỏng] (trắng): mở ra được một kiện áo choàng rách nát.
Nam Tinh sửng sốt.
Bộ xương khô và những dụng cụ vẫn còn ở chỗ cũ.

Nhưng quần áo trên người bộ xương kia đã bị cậu thu vào túi rồi.
Có chút 囧 — bối rối.

Quần áo màu trắng cơ hồ là phế phẩm.

Những [Chiếc chuông hỏng] gì đó, đây có phải là hành trình thỉnh kinh của phim Tây Du Ký không vậy?
[Nhiệm vụ chính tuyến +1.]
Nam Tinh:!!!
Chính tuyến?!
Quả là không phụ mò mẫm linh tinh, thực ngoài ý muốn.
Ngay sau đó lại nghi hoặc…
Nhiệm vụ chính tuyến trong 《 Đạp Cổ 》 rốt cuộc là làm cái gì?
Nam Tinh tuy đọc nhiều những bài phân tích, nhưng cậu cũng chưa thấy một minh chứng cụ thể nào chứng minh có nhiệm vụ chính tuyến cả…!Nhưng mà muốn khai quật nhiệm vụ chính, trò chơi yêu cầu mọi người phải từ khai phá, tự thúc đẩy.

Dựa vào bối cảnh của trò chơi, cùng vài đoạn phim tuyên truyền.

Nam Tinh từng có phỏng đoán, cốt truyện chính của game cùng tình thế đất nước đang hỗ loạn, các châu chia cắt – có quan hệ.
Hơi khó nói tình hình cụ thể.

Trong cùng một đất nước bị chia thành quá nhiều thế lực, rải rác khắp nơi trong 《 Đạp Cổ 》.

Có thể rất giống với hai triều đại hai nước Đông Chu trong Tam Quốc.
Thiên tử tọa Trường An, là chủ nhân của thiên hạ.
Cả vùng đất bị chia làm mười ba quận, mười ba quận lấy thiên tử làm vi tôn, nhưng người đứng đầu các quận lại ngầm xây dựng vũ trang của riêng mình.

Gia tộc quyền thế thỉnh thoảng đối địch hoặc liên hợp lại với nhau.

Có người mặt ngoài đối nghịch, trong tối đã sớm thông đồng với nhau; có người trên mặt thân như người một nhà, sau lưng lại đâm nhau một đao;
Mối quan hệ rối loạn!
Thế lực giang hồ cũng rắc rối phức tạp.
Mười ba quận có Doanh Châu, Lữ Tống, An Nam, Thân Độc, Tây Vực, Mạc Bắc… Một số tỏ vẻ thần phục, có bụng dạ khó lường, có quận tự loạn thành một cục, còn có kết hợp với thế lực Trung Nguyên.
Nghĩ tới bối cảnh lung tung rối loạn, Nam Tinh liền đau đầu.
Quên đi, trước tiên chạy nhanh rời khỏi cái địa phương quỷ quái này đã!
Uống nốt một chút hồng dược cuối cùng, trước khi máu chảy hết, cậu cuối cùng cũng bò ra khỏi cái hang này.
Nhưng để bảo toàn cậu lên đánh dấu tọa độ đã, về sau lại đến…
Hệ thống nhắc nhở, địa phương đặc thù không thể đánh dấu tọa độ.
Nam Tinh: “……”
Thông báo của tin mật vẫn nhấp nháy vang lên.

Là “Sát thủ máu lạnh” đang thúc giục.
Nam Tinh bất đắc dĩ.
Cậu ngập ngừng vài giây.

Cũng không thể đứng ở đây không đi được, chỉ có thể xuống núi trước đã rồi tính.

Dựa vào tình huống vừa nãy, nếu không chuẩn bị đủ dược liệu phòng trừ đi một lát trong cái hang kia cũng không thể tìm thêm được gì nữa.

Vừa ra khỏi phạm vi Tây Sơn, còn chưa tới thôn trang, một người đen từ đầu tới chân không tiếng động mà xuất hiện sau lưng hắn ——
“[Tam Phân Tam] sao?”
Nam Tinh quay đầu lại.
Nhìn người nào đó bọc kín từ đầu đến chân, mặt cũng không lộ, Nam Tinh 囧 do dự một chút: “[Sát thủ máu lạnh] sao?”
“Sát thủ máu lạnh” ho khan một chút, nhỏ giọng nói: “Ta trong game tên là Nạp Nỗ Tạp nè.”
Nam Tinh sờ sờ chóp mũi: Nạp Nỗ Tạp phát âm quá khó đọc, cậu nhất thời không nhớ được.

“Đồ vật cậu có mang theo không?” Đối phương đi thẳng vào vấn đề.
“Chờ ta vài phút, ta liền đi lấy.”
Nam Tinh cũng không vòng vo.

Sau khi quay lại Thẩm gia, cậu đem toàn bộ dược liệu thu thập được cất đi, lại đem độc dược mới chế mấy ngày hôm trước cho vào túi trữ vật.

“Mấy cái độc này mất bao lâu để chế tác?”.

Nếu là hợp tác dài hạn, Nạp Nỗ Tạp cũng hỏi thẳng luôn.
Nam Tinh cũng không có giấu giếm: “Nếu không nhìn tỷ lệ thành công, 50 viên màu lục, xanh dương có 40 viên, màu tím thì có 30…!Bột ngũ thạch là màu tím, cấp bậc có hạn chế, trước mắt ta chỉ có thể chế ra được màu xanh lá thôi.”
Nạp Nỗ Tạp trầm ngâm vài giây: “Vậy ta trả gấp đôi đồ ăn có thuộc tính bán ở trên thị trường, ngươi xem được không? Một lô viên màu xanh lục giá 500 văn, ngươi mỗi cuối tuần cung cấp 10 lô…! Chỗ này là 5 lò, cho cậu 5 lượng bạc, 2,5 lượng bạc này là tiền đặt cọc cho đợt sau.”
Nam Tinh nhướng mày, hỏi: “Ngươi không sợ ta cuỗm tiền chạy mất sao?”
Nạp Nỗ Tạp nói khẽ: “Ngươi có thể thử.”
Nam Tinh mỉm cười.
Người này lúc trên diễn đàn với lúc trò chuyện trực tiếp không quá giống nhau?
Thật là có chút phong phạm của sát thủ.
Không đùa giỡn nữa, ngược lại hỏi: “Nếu ta lĩnh ngộ được độc dược khác, cần thông tri với ngươi trước không?”
Nạp Nỗ Tạp âm thanh hơi cao lên: “Được đó! Ngoại trừ thuộc tính màu trắng, bất kể là độc gì, phẩm chất gì.

Ngươi nhất định phải nói cho ta trước tiên.

Giá cả thương lượng.”
Nam Tinh có chút khó hiểu: “Nếu không có giải độc vĩnh viễn thì sao?”
Nạp Nỗ Tạp lắc đầu: “Độc phẩm chất màu xanh lục chỉ có thể duy trì ba đến bốn ngày.

May mắn thì có thể đồng thời hoá giải được vài trạng thái độc.”
Nam Tinh hiểu rõ, nhưng vẫn có điểm tò mò: “Vậy là không thể dùng nhiều độc dược một lúc?”
Điều quan trọng là chỉ có thể dùng được 10 loại độc một lúc.
Nạp Nỗ Tạp thẳng thắn: “Mấy huynh đệ ta muốn dùng.” Dừng một chút, lại nói: “Chúng tôi là tiểu đội Huyết Ảnh chuyên nhận các loại nhiệm vụ giết người phóng hỏa.

Lão bản ngươi nếu về sau cần, chỉ cần gọi là “Chín.

Gấp!” Sẽ giảm cho ngươi 10%.”
Tiểu đội “Huyết Ảnh”…
Không hổ là “Sát thủ máu lạnh”, tên nhìn đúng trung nhị.
Nam Tinh 囧 囧: “Cảm ơn ngươi?”
Nạp Nỗ Tạp tỏ vẻ: “Không có gì.” Nhận xong đem độc dược và thuốc thu lại trong túi, không dong dài đưa 5 lượng bạc qua, “Tuần sau lại liên hệ, ta đi đây.”
Nam Tinh cũng không xấu hổ tẹo nào, nhận tiền, phất tay nói: “Hẹn gặp lại.”
Khụ, tác phong có chút lãnh khốc!
Đương nhiên, lãnh khốc hay không lạnh khốc không quan trọng, chỉ cần có tiền là được!
Người nào đó lăn qua lộn lại đếm 5 khối lượng bạc, trong lòng vô cùng vui vẻ.
Truyện đăng duy nhất trên w.a.t.t.p.a.d @tranthicam98
Nếu đổi ra tiền thật, tương đương với mỗi cuối tuần ổn định kiếm 500…!Chẹp, tên kia đúng thật là có tiền!
Hoặc có thể là, làm sát thủ kiếm tiền nhanh hơn?
Ý tưởng này mới nảy ra trong đầu đã bị người nào đó ném đi trong đầu.

Cậu vẫn nhớ tới bản thân tự nhiên mở ra nhiệm vụ chính tuyến – Nam Tinh nhìn đường lớn xung quanh, cất kỹ tiền vào túi.

Lại lấy ra “Chiếc chuông hỏng”, chạy đi tìm Thẩm Tiên Nhân.
“Thứ này từ đâu ra?” Thẩm Tiên Nhân thay đổi lại dáng vẻ lười nhác, một tay đoạt lấy kiện áo choàng rách nát, sắc mặt hơi ngưng.

Nam Tinh nhìn chằm chằm “Chiếc chuông hỏng” cân nhắc một hồi, bản thân cũng không rõ tại sao lại ra cái này, vì vậy nói thật: ” Con lấy được ở Tây Sơn, trong một cái hang bỏ phế.”
Do dự ba giây, vẫn là nói: “Trong động có độc, người nào đi vào sẽ đều chảy máu… Đi sâu vào bên trong có ám đạo*, đi vào sẽ gặp một bộ xương khô, áo choàng này là ở trên người nó.”
* Ám đạo: đường bí mật.
Thẩm Tiên Nhân suy tư.
Nam Tinh nhịn không được ngứa ngáy trong tâm, hỏi: “Nhưng đây là bảo vật gì ạ?”
Thẩm Tiên Nhân liếc mắt nhìn cậu: Chỉ là một chiếc chuông hỏng, chả là cái gì cả.”
Nam Tinh trong lòng “chẹp” một tiếng, bày tỏ sự hoài nghi của mình.

“Là một thứ bỏ đi thôi.” Thẩm Tiên Nhân nhấn mạnh, “Quan trọng là người.”
Người? Nam Tinh bừng tỉnh: “Ý người là bộ xương kia sao?”
Thẩm Tiên Nhân chỉ nói: “Được rồi, đây không phải việc ngươi có thể quản…” Nói, xong mở ra ngăn kéo, “Ngươi cũng đã xuất sư rồi.

Đừng có ăn vạ tại đây nữa.” ném cho Nam Tinh một lệnh bài màu vàng.
“Tới Dương Châu, tìm một người tên là Lý An Nhiên, nhờ nàng ta dẫn ngươi tới sư môn.”
Nam Tinh “Hả” một tiếng: “Sư phụ, người là đuổi con đi sao?”
“Đúng vậy, biến đi đi!”
“…!Con còn muốn ăn gà quay, uống rượu mừng của lão Lưu cơ!”
“Ngừng lải nhải nữa, hôn lễ lão Lưu ta giúp ngươi mang hạ lễ tặng cho hắn.”
[ Nhiệm vụ bắt buộc: Tìm kiếm Lý An Nhiên.

Đếm ngược: 23:59:59.]
Vừa thấy nhiệm vụ, chẳng những là cưỡng chế, còn có giới hạn thời gian, Nam Tinh cũng ngừng lảm nhảm lại.

“Vậy con lập tức thu thập một chút, lát nữa liền xuất phát…!Từ từ, sư phụ, Dương Châu lớn như vậy, Lý An Nhiên cụ thể ở cái thành nào ạ?”
Trong 《 Đạp Cổ 》, Dương Châu cũng không phải là thành phố Dương Châu trong hiện đại mà trong đây có tận mười lăm cái thành tên là Dương Châu.

Thẩm Tiên Nhân không kiên nhẫn: “Nếu biết ở đâu thì cần gì bảo ngươi đi tìm?”
Nam Tinh: “……”
Ok, cậu cũng đã quen rồi.

Vị sư phụ này quá khó hầu hạ, nhiệm vụ ông ta tuyên bố đều khó làm muốn chết.

Vậy chỉ có thể dựa vào chính mình tìm kiếm, trò chơi sẽ không bao giờ ban ra những nhiệm vụ không thể hoàn thành được đâu.
“Đợi đã!”
Vừa ra khỏi cửa, Thẩm Tiên Nhân đã gọi cậu lại.
Một mảnh giấy trực tiếp bị ném qua…
Thiếu chút nữa gần như che khuất mặt của Nam Tinh.
Nam Tinh tiếp được, trong miệng nói thầm: “Cái gì đây…!Khế đất sao?”
Nam Tinh nghi hoặc nhìn về phía NPC: “Sư phụ? Đây là gì?”
Thẩm Tiên Nhân cũng không thèm liếc cậu một cái, thản nhiên như không để ý lắm: “Lão Lưu đem mặt tiền cửa hiệu của hắn nhượng cho ta.

Ta cũng không cần mấy thứ này, coi như lễ xuất sư!”
Nam Tinh:!!!
Đây là bánh nhân thịt từ trên trời rơi xuống sao!
“Trước khi dọn vào, đừng quên đóng thuế đấy, không nhiều lắm, 10 lượng bạc.”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Tại Võng Du Tôi Trở Thành Dược Sư

Chương 19: Hệ thống "Toạ kỵ"



Cái gọi là “Khế đất” tương đương với việc bỏ ra 10 lượng bạc mua một mặt tiền cửa hiệu, thật sự không có đắt lắm. Phải biết rằng, trò chơi Đạo Cổ hiện nay việc kiếm được một tờ giấy không còn phải bỏ ra 10 lược bạc mà phải nhờ vào —— vận khí cực tốt mới có thể cướp được —— mà lại chỉ là một mảnh đất trống bên ngoại thành mà thôi.

Phòng ở, gia cụ,… Không thể mua chỉ có thể thỉnh thợ chế tạo làm giúp

Tờ giấy Thẩm Tiên Nhân đưa cho cậu là mặt tiền cửa hiệu, phòng ốc hẳn là có sẵn.

Quan trọng nhất chính là vị trí địa lý, có một không hai, được ông trời ưu ái, tuy rằng không phải là “vị trí đắc địa” trong nội thành, nhưng hãy nhìn mô tả trong khế đất, nó nằm xung quanh từ nội thị rải rác ra ngoài ngoại thành. Là nơi người chơi có thể bày quán của mình…

Vị đầu bếp mở tửu lầu ở Dương Châu, nghe mọi người đồn thổi, mặt tiền cửa hàng của đối phương chính là nằm phía bên kia quảng trường chính là ở địa khu* Kim Lăng. Anh ta đã bỏ ra rất nhiều tiền để thuê từ một NPC, tiền thuê hàng tháng ước chừng mất vài lạng bạc.

*Địa khu (地區): khu vực nằm xung quanh nội thành.

Dạng như vậy, lấy quảng trường làm trung tâm xung quanh là các địa khu. Sâu trong nữa thành….

Nam Tinh cầm khế đất, hận không thể nhào qua cho NPC lão nhân một cái ôm thật thắm thiết. Sẽ không bao giờ nói lão sư phụ keo kiệt là bủn xỉn nữa, khó hầu hạ nữa!

“Sư phụ! Ngài thật là sư phụ tốt nhất trên đời này!”

“Bớt nịnh hót, ngừng làm phiền ta. Ngươi còn dùng dằng sẽ không còn thuyền ở bến đò để đi đâu.”

“Dạ. Vậy, trước tạm biệt sư phụ, người có việc cứ truyền tin cho con ah ~”

“Đi đi!”

Nam Tinh cả người như bay, rời khỏi thôn Vạn gia. Đầu óc toàn nghĩ về mặt tiền cửa hiệu.

Haha! Vậy là cậu về sau chính là có một căn nhà riêng cho mình rồi.

Kể cả trả thuế 10 lượng bạc, tuy tạm thời không có nhiều tiền như vậy, nhưng có khế đất trên tay, trong lòng đã thật sự rất thư sướng.

——10 bạc? Luyện chế ra 20 lò độc dược lục cấp mà thôi.

“Khách quan, ngài muốn ngồi thuyền sao?” Ở bến đò, NPC chèo thuyền dò hỏi khiến Nam Tinh đang đắm chìm vào mộng tưởng tỉnh táo trở lại.

“Có, có ta ngồi, đi nào lão bản…”

Cậu ngồi vững trên thuyền, tiện tay mở bản đồ châu ra, không nghĩ tới vị trí thôn Vạn gia quá mức hẻo lánh, cho dù là là cái chấm nhỉ cũng không có đánh dấu.

“Điểm tiếp theo, chỗ ta có thể thuê mã xa là đâu vậy?”

(Điểm truyền tống đó, nhưng vì là thực tế ảo lên thường dùng mã xa để di chuyển)

NPC đáp: “Mã xa chỉ có thể đến Long Thành mới có, thuyền nhỏ của ta không đi xa như vậy được, chỉ có thể đưa khách quan đến thị trấn Vu Động… Từ Vu Động tìm người đánh xe bò. Ngồi xe đấy, mới có thể đến Long Thành.”

“Vậy trước ngươi chở ta đi thị trấn Vu Động.”

“Được! Thỉnh khách quan trả phí đi thuyền.”

” Phí một lượt là bao nhiêu?”

“Không nhiều lắm, 20 đồng!”

“20 đồng mà còn không nhiều lắm hả?”

“Ai da, khách quan..” tiểu lão đầu biện giải, “Ngươi ngẫm lại xem, từ nơi này đến Vu Động là bao xa!”

“… Nơi đó rất xa sao?”

“Mất chừng ba mươi phút, ngươi nghĩ có xa hay không?”

Nam Tinh mặt đầy hắc tuyến.

Đây là cái địa phương quỷ quái gì vậy.

Vậy rốt cuộc, đi bộ từ thôn Vạn Gia tới bến đò mất hơn nửa giờ, đi thuyền lại phải tốn nửa giờ, sau đó ngồi xe bò đến thành gần nhất, rồi mới có thể thông qua trạm dịch chuyển, truyền tống đến Dương Châu…

Khó trách lần cập nhật trước mở ra hệ thống “Tọa kỵ”. Theo đuổi chân thật như thế nào đi nữa, dù sao đây cũng là trò chơi, phải suy xét đến vấn đề hiệu suất.

Xem ra, cậu nên xem thử một cái tọa kỵ…

Nhưng bằng cách nào?

Nam Tinh ngồi trên thuyền, mở ra diễn đàn, tìm kiếm chủ đề về “Tọa kỵ” ——

Quả nhiên, vô luận là ở thời đại nào, vĩnh viễn không thiếu thổ hào nguyện ý vì trò chơi vung tiền như rác.

Ở bảng tài phú, người chơi tên [Kim Xán Xán] (Ánh vàng rực rỡ), chỉ vì một con thú cưỡi mà tiêu hết mấy chục vạn, vật phẩm đắt tiền đều phải mua điểm tín bên ngoài.

Để “cá cược ngựa”.

“Cá cược ngưa” chỉ là một cách nói hình tượng, không phải là đánh cuộc mã mà cậu biết.

Phía chính phủ không phải nói sao, muốn nhận được tọa kỵ, phải học [Thuần thú] thì mới bắt được, hoặc là có thể shop giới hạn mua hay sao. Vì trình độ của người chơi đều không cao, [Thuần thú] có thể bắt được nhiều nhất chỉ là mấy con lừa hoặc ngựa con.

So cùng những cái đặt ở shop giới hạn đổi điểm chất lượng sao mà sánh. Mà ở shop giới hạn mua tọa kỵ, yêu cầu người chơi trước tiên phải mua [Trứng ấu thú], thông qua quá trình ấp nở mới thu được tọa kỵ.

Ở một mặt nào đó cũng là một loại “mở rương”.

[Trứng ấu thú] (tím), được bán với giá 1 bạc, các xác suất cao nở ra “Ngựa con” rất cao. Và có tỉ lệ rất thấp để mở ra danh hiệu “Bảo mã (BMW)”.

[Trứng ấu thú] (cam), giá 10 bạc,100%h ấp ra “Bảo mã (BMW)” nhưng tỉ lệ mở ra danh hiệu “Chim quý thú lạ” rất thấp.

[Trứng ấu thú] (kim), giá 1 vàng, xác suất 100% ấp ra “Bảo mã (BMW)”, 100% mở ra “Chim quý thú lạ”, và tỉ lệ nhận danh hiệu “Truyền kỳ thần thú” rất thấp.

Có người chia sẻ ảnh chụp tất cả tọa kỵ mà “Kim Xán Xán” mở ra được.

Nam Tinh đọc từng cái miêu tả một.

Đúng là thổ hào!

Không đề cập tới mở ra “Ngựa con”.

“Bảo mã (BMW)” là những con ngựa vô cùng nổi tiếng cậu cũng nghe qua. Tỷ như Tử Yến Lưu, Lữ Chí Công, Quyền Mao Qua, Táp Lộ Tử, còn có Lư, Xích Thố, Tuyệt Ảnh, Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử…

“Chim quý thú lạ” ngược lại không nổi cho lắm, ít linh khí hơn như: voi ma-mút trắng, gấu bắc cực, báo hoa mai…

“Truyền kỳ thần thú” lại rất khôi hài, đều là xuất phát từ thần thoại truyền thuyết, tỷ như sếu Nhật Bản (hạc đầu đỏ), tứ bất tượng (con nai), đại bàng Kim Sí Điểu, Ngưu Thần Ngũ Sắc…Này cũng là võ hiệp? Cũng được, 《 Đạp Cổ 》 chọn thần thú, đều có nguyên hình ngoài hiện thực, miễn cưỡng không phải là thần thoại.

Tuy nhiên cho dù là “Truyền kỳ thần thú”, “Chim quý thú lạ”, “Bảo mã (BMW)”, hay là ngựa con, trừ ở tốc độ du chuyển (lúc không phải vào trạng thái chiến đấu) thì không có bất cứ thuộc tính nào cộng vào cả.

Thổ hào cũng không thèm để ý thuộc tính hay không thuộc tính, bọn họ thích chính là “Hương xa bảo mã”, sức ảnh hưởng của cái danh hiệu “Hương xa bảo mã” mang lại mà thôi.

Quay lại với “Kim Xán Xán”.

“Chim quý thú lạ” cùng “Truyền kỳ thần thú” hắn ta đều sở hữu cả, nhưng cố tình hắn lại duy nhất si mê “Bảo mã (BMW)”.

Vì muốn sở hữu đủ danh mã, hắn ta đã “đánh cược” hàng chục cái [Trứng ấu thú] (kim).

Nam Tinh nhìn đến đây, nhịn không được lắc đầu, trong lòng đại khái chủ biết vài tên ngựa nổi danh, căn cứ vào tỷ lệ ra toạ kỵ trong 《 Đạp Cổ 》 không đánh cược mấy trăm trứng kàu vàng, có khi còn chưa được một nửa. Càng miễn bàn “Kim Xán Xán” tay thối mở “Chim quý thú lạ” cùng “Truyền kỳ thần thú” ra còn nhiều hơn “Bảo mã (BMW)”, còn bị lặp rất nhiều.

Sau mấy lần mới thu thập được 12 “Bảo mã (BMW)”.

Sau cùng chấp nhận số phận, “Kim Xán Xán” không mua trứng thử vận may nữa. Hắn ta đăng một bài viết ai mở ra được “Bảo mã (BMW)”, nếu có người chơi nào mở ra được con ngựa hắn không có, nguyện ý ra giá cao thu mua…

Thú vui của kẻ có tiền chính là nhàm chán như vậy.

Khi nhìn thấy bài viết, Nam Tinh trong lòng thở dài, một lần nữa tự nhắc nhở bản thân, ngàn vạn đừng dính vào “mở rương”.

Quá lừa đảo mà!

Còn nếu không, muốn tìm tọa kỵ, người chơi sau khi làm xong nhiệm vụ tìm người, trực tiếp đi thị tập (chợ) mà mua vậy.

Truyện đăng duy nhất trên w.a.t.t.p.a.d @tranthicam98

Hôm nay vừa mới cập nhật thêm tính năng “đánh cuộc ngựa” không chỉ một mình “Kim Xán Xán” những người khác cũng tụ tập lại xem chính mình có thể nhặt của hời hay không… “Ngựa con” bình thường không sao, so với mua “trứng ấu thú” để tự ấp thì thà bỏ thêm một chút còn hơn, lại còn được tự chọn màu mình thích!

“Khách quan, phía trước chính là thị trấn Vu Động.”

Nam Tinh rời khỏi diễn đàn.

Dưới sự chỉ dẫn của người chèo thuyền, Nam Tinh tới thẳng nơi truyền tống chờ chiếc xe bò hay lui tới.

…. Sau đó, bị đuổi đi.

Sững sờ vài giây, cậu mới yên lặng mở ra bảng điều khiển ——

[Nhân vật]: Tam Phân Tam.

[Cấp bậc]: cấp 18.

[Chức nghiệp]: Độc Sư (cấm).

[Thông số cơ sở]:

Thể: 75 [+]. Trí: 60 [+]. Khí: 65 [+];

Cương: 00 [+]. Phòng ngự: 00 [+];

Nhanh nhẹn: 15 [+] Thần: 00 [+]

Linh hồn: 29 [+].

[Căn cốt]: Thủy.

[Đặc biệt]:

Mị lực: 93. Tội ác: 612.

[Sinh lực]: 77/6000.

[Kỹ năng]:

Đánh thường;

《 Khiên Cơ · Bí tịch · Phong Hoa Quyết 》 (cam) (thủy)

[Vũ khí]:

Chính: Quạt Kim linh (lam);

Phụ: Quạt gỗ đàn hương (lục).

[Trang bị]:

Phát quan: Kim linh lục y · Dây buộc tóc (lục).

Thượng trang: Kim linh lục y · Áo bào (lục).

Hạ trang: Kim linh lục y · Quần (lục).

Bao cổ tay: Kim linh lục y · Bao cổ tay (lục).

Đai lưng: Kim linh lục y · Đai lưng (lục).

Giày: Kim linh lục y · Giày (lục).

Bội sức: [Túi thơm của Ny By] (lam), [Vòng Ô lan thúy] (lam).

Vật trang sức: [Giỏ thuốc rách] (trắng).

[Sinh hoạt]:

Thu thập (cấp 9); Nấu nướng (cấp 2); Bào chế (cấp 6); Chế dược (cấp 10).

[Thiên phú]:

Chuyên chú: Độc Sư khi thu thập, bào chế, giám định dược liệu cùng chế dược xác suất thành công +20%.

Chà…

Không lưu ý một cái, giá trị tội ác đã bay lên hơn 600! Cũng may cậu chưa trực tiếp vào thành, nếu không ngay ngày đầu tiên ra Tân Thủ thôn đã bị giết chết xuống một hai cấp.

Nam Tinh ở ven đường bồi hồi, nhìn về phía thị trấn Vu Động, vẫn không dám trực tiếp đi vào… Trấn nhỏ có trấn phòng binh, còn chưa biết mấy tên hồng danh như cậu có bị truy nã toàn quốc không, khéo tới cửa đám NPC này sẽ đuổi giết không chừng.

Chỉ có thể chờ tới khi mặt trời xuống núi.

May mà Tông Nhiếp tặng cậu một kiện y phục dạ hành. Nếu không, bản thân không vào được thành mất, không vào được thành thì không thể mua y phục dạ hành được… Quả thực là bế tắc.

Ngẫm lại, hết sức thảm.

Nam Tinh chờ tới buồn chán quyết đoán quấy rầy Tông Nhiếp.

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Tông ca, nhiệm vụ làm xong chưa?

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Chưa.

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Nhiệm vụ đấy cũng quá rắc rối…

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Sắp kết thúc rồi. May mắn là ngươi nhắc nhở, quả thực có giết côn trùng.

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Ha?

Không phải đâu? Đệ thuận miệng nói chơi thôi mà.

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Ừm.

Nhìn ra, Tông ca có vẻ rất bận? Vẫn là đừng quấy rầy vậy…

Nam Tinh nghĩ tắt đi thanh trò chuyện, đối phương lại nhắn tin tới.

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Ngươi bên kia làm xong chưa? Có cần ta hỗ trợ không?

Nam Tinh nhịn không được cười.

Anh chàng này thú vị thật đó, sao lại thích giúp người khác như vậy nhỉ?

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Anh không giúp được đâu. Hiện đệ trên mang hồng danh, trời còn chưa tối, không dám vào thành.

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Ở đâu vậy?

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Thị trấn Vu Động, một địa điểm không có trên bản đồ.

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Thị trấn Vu Động sao? Đi theo con đường mòn trên núi hướng Tây Nam thường có sơn tặc, đều là cấp 20, trang bị không có. Đánh cũng không có sát thương lớn, trước ngươi thử tới đó tẩy điểm đi?

Nam Tinh cũng đang có quyết định này.

Nhưng cậu không quen thuộc với khu vực này, nãy còn loay hoay mãi còn không biết nên đi hướng nào.

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Tông ca ngươi thật là “bách sự thông” nha!

* Bách sự thông: biết trăm việc/ hiểu biết.

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Chỉ là đi dạo nhiều hơn mọi người thôi. /cười.jpg/

Nam Tinh lập tức nghĩ đến một việc ——

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Đúng rồi. Huynh đã bao giờ làm nhiệm vụ tìm người bao giờ chưa?. Chia sẻ: [Nhiệm vụ cưỡng chế: Tìm kiếm Lý An Nhiên.]. Đệ hoàn toàn không biết gì luôn. /não đau.jpg/

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Lý An Nhiên.. Hình như đã gặp qua ở đâu rồi.

A? Trùng hợp như vậy sao?

Nam Tinh vừa mừng vừa sợ.

Không để cậu đợi lâu, đối phương thực mau nhắn tin lại.

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Nhớ rồi, ở Cô Tô.

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Oa ~ ca, ngươi chính là đại thiên sứ, đại thiên sứ có mười hai cái cánh!

Từ từ, có thiên sứ nào có mười hai cái cánh không? Quá nặng để đeo rồi? Nam Tinh đầu óc vừa nghĩ thôi đã suy tưởng tới đến nơi kỳ quái

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: /mỉm cười.jpg/

Nam Tinh hoàn hồn.

Ngay cả ở trong tương lai thôi, mấy loại biểu cảm “mỉm cười” đều có một loại cảm giác khó xử không thể giải thích được.

Nhưng người gửi là Tông ca, “mỉm cười” cũng trở nên thân thiết đáng yêu.

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Nhiệm vụ của ta cũng sắp kết thúc. Đợi lát nữa ta đi tìm em nhé?

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Hả?

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Không phải muốn tìm Lý An Nhiên sao? Cô Tô nội thành rất lớn, ta cùng ngươi đi tìm.

Nam Tinh cảm động đến không nói lên lời.

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Ca! Dược dùng hết chưa? Ta lại đưa ngươi mấy lò?

Tuy rằng hàng dự trữ ở trong kho dùng hết rồi, nhưng không sao cả, ô đựng đồ có sẵn dược liệu. Nếu hết thì đi thu thập một ít.

Chờ tìm cái quán trà, uống ba ly “Hoa Lan Đinh Khê ” để hồi phục sinh lực, ít nhất có thể luyện ra được hai mươi lò dược!

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Cảm ơn, không cần, dược lần trước ngươi đưa vẫn còn thừa. /cười.jpg/

Nam Tinh cảm thấy có chút tiếc nuối.

Một người bạn tốt luôn ra tay giúp đỡ khi cậu gặp khó khăn, Nam Tinh luôn muốn vì đối phương làm một cái gì đó… Tuy cậu thấy hơi kỳ lạ, nhưng cậu cũng không quá bài xích.

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: Dược không đủ dùng nhất định phải nói cho ta nha!

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Ừm.

[Trò chuyện riêng] Tam Phân Tam: /OK.jpg/ Ngươi làm nhiệm vụ đi, ta đi tẩy hồng danh đây~

[Trò chuyện riêng] Tông Nhiếp: Buổi tối gặp.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.