Ta Trở Thành Anh Trai Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược

Chương 42: Chương 39



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tiến Bảo lao ra cực nhanh, lập tức, trong Tây trắc điện chỉ còn lại Quân Hoài Lang và Tiết Yến.

Quân Hoài Lang cầm thước dây, nhìn bóng dáng Tiến Bảo chạy xa tít, nhất thời có chút ngỡ ngàng.

……Làm gì mà đi gấp như có quỷ đuổi theo vậy chứ?
Vào lúc này, Tiết Yến ngẩng đầu, nhìn về phía Quân Hoài Lang.

Y đang đứng trước cửa, cánh cửa mở tung, ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ rơi xuống, chiếu rõ từng hạt bụi lất phất bên người y.

Tựa như mây mù, lại giống như lụa mỏng, mềm mại mà quấn quanh y.

Biểu cảm của y lúc này có chút trống rỗng, khiến tướng mạo quá mức thờ ơ kia hiện lên chút khờ dại của động vật nhỏ.

Đôi mắt kia đen tuyền mà thấm thía, tựa như một đôi Hắc diệu thạch* sáng long lanh, được một vị tiên trưởng cõi trên làm phép, biến thành yêu tinh câu hồn đoạt phách.
*Hắc diệu thạch:

Chỉ có thời khắc nhìn thấy Quân Hoài Lang, Tiết Yến mới tin tưởng, trên đời này có thần tiên.

Bởi vì người trước mắt, tựa như không cẩn thận trượt chân từ trên trời rơi xuống nhân gian.

Tiết Yến hiếm hoi mà ngơ ngẩn.

Trong vô thức, quyển sách hắn đang nắm trong tay bị siết đến nhăn nhúm trang giấy.

Một lát sau, hắn buông sách, mặt vô cảm mà đứng dậy thấp giọng nói: “Nô tài này thật không quy củ, ta đây liền sai người bắt hắn trở về.”
Ngữ điệu lạnh lẽo, như đang tận lực che giấu bản thân vừa mất hồn.

Nghe được lời này, Quân Hoài Lang quay đầu, vội vàng ngăn lại: “Không cần phiền vậy, ta đi kêu ——”
Y xoay người, định gọi Phất Y tiến vào, lại chợt nhớ ra cân nhắc của mình trên đường tới đây, có vài lời y cần nói với Tiết Yến.

Thục phi muốn làm y phục cho Tiết Yến, Quân Hoài Lang biết là bởi vì sự việc mấy ngày trước, nàng cảm thấy Tiết Yến bị oan khuất, vụng về mà muốn đền bù cho hắn.

Mà Tiết Yến bây giờ đã coi như là đứa con trên danh nghĩa của Thục phi.

Chờ đến đầu xuân, mình phải rời nơi này đi Giang Nam.

Lúc đó, cung Minh Loan chỉ còn lại Tiết Yến.

Tiết Yến tính tình lạnh nhạt, Thục phi lại kỳ quặc, tính nết cần người chủ động sủng ái; nghĩ đến khi đó, hai người sợ là sẽ phân biệt rạch ròi, không giao thiệp với nhau, lạnh như băng.

Quân Hoài Lang muốn thừa dịp mấy ngày nay, thử kéo gần quan hệ giữa Tiết Yến và Thục phi, mai này y đi rồi, Thục phi cũng không đến mức thấy cô đơn.

Tiết Yến đứng đó, chờ y nói xong.

Quân Hoài Lang cảm thấy nói riêng những lời này thì thích hợp hơn.

Y tạm dừng một lát, rồi cười tươi với Tiết Yến: “Không cần phiền toái như vậy.

Ta biết cách đo, ta giúp ngươi đo là được.”
Dứt lời, y cầm thước dây, đi về phía trước.

Tiết Yến nghe thấy lời này của y, động tác cứng đờ.

Hắn chưa bao giờ có áo cắt may theo vóc dáng, cũng không biết làm sao để đo lường kích cỡ cơ thể.

Từ nhỏ hắn sinh sống ở Yến quận, lại lớn lên trong quân doanh, mò mẫm lăn lộn từng bước không khác gì binh lính bình thường, hiển nhiên không có nha hoàn, gã sai vặt giúp hắn đo kích cỡ, may y phục.

Bắt đầu từ lúc hắn bị Yến Vương đưa vào quân doanh, hắn đều mặc quân phục được sản xuất hàng loạt.

Hoạ chăng nhờ huyết thống của hắn ban tặng, vóc người hắn từ nhỏ cao lớn, trừ hai năm đầu quần áo không vừa người, thời gian sau cũng không có vấn đề gì.

Tuy rằng như thế, nhưng bản chất hắn là cỏ dại, ở đâu cũng có thể sống được dễ chịu.

Bất luận ở trong hoàn cảnh nào, đối mặt với bất kì vùng đất nào dù hắn chưa từng đặt chân đến, hắn đều có thể thản nhiên, trấn tĩnh mà đương đầu.

Nhưng đứng trước mặt Quân Hoài Lang, hắn bỗng nhiên quẫn bách, thậm chí cảm thấy hổ thẹn, dơ bẩn so với y.

Đối phương là tiểu thiếu gia chi lan ngọc thụ*, lớn lên trong gấm vóc, từ nhỏ được nâng niu, mình lại là một thân bùn đất tanh tưởi không thể rửa sạch, còn lẫn lộn mùi khói lửa chiến trường và máu tươi.
*芝兰玉树 -chi lan ngọc thụ: chỉ con em ưu tú, tài giỏi.

Hắn trơ mắt nhìn Quân Hoài Lang lấy ra giấy bút, lại bung ra thước cuộn, tỉ mỉ xem các con số bên trên.

Quân Hoài Lang cách hắn rất gần, chỉ cần cúi đầu, hắn có thể thấy đỉnh đầu đen nhánh của Quân Hoài Lang.

Mùi cây cối nhè nhẹ, giống mấy hạt bụi khi nãy, quanh quẩn bên người Quân Hoài Lang rồi khều lên chóp mũi của Tiết Yến.

Hắn đứng ở đó, tim đập nhanh hai nhịp, bỗng chốc không biết nên để tay chân nơi nào.

Mà Quân Hoài Lang cũng chỉ thấy nhiều, được đo đến quen thuộc, chứ chưa động tay hầu hạ người khác bao giờ.

Y đứng yên bên cạnh Tiết Yến, chuyên tâm nghiên cứu thước dây, cũng không phát hiện Tiết Yến khác thường.

“Ngày ấy, may mà có ngươi.” Y một bên đọc con số trên thước dây, một bên nhân tiện nói.

“Nếu không có ngươi đề xuất cho Hoàng Thượng điều tra phòng Điểm Thúy, chắc hẳn đến bây giờ cũng không ai biết vì sao cô mẫu vẫn luôn không có đứa bé.”
Tiết Yến ừ một tiếng, tiếng nói có chút khàn, cũng không tiếp lời.

Hắn từ trước đến nay ít nói, Quân Hoài Lang ngược lại không thấy có gì không đúng.

Y xem kỹ mấy con số, kéo lên thước dây.

Lúc này y mới chú ý, Tiết Yến tựa hồ đứng nghiêm chỉnh hơn so với ngày thường một ít, vai lưng thẳng tắp, như binh lính đang xếp hàng.

Quả nhiên là xuất thân từ quân đội, một nhóm người mà đứng không khác một li, đều có khí chất khác với người thường.

Quân Hoài Lang vẫn không phát giác được bất thường, chỉ cảm khái một tiếng trong lòng, rồi vòng ra phía sau Tiết Yến, rất tự nhiên mà nâng tay, đặt một đầu thước đo lên vai Tiết Yến.

Lực dưới tay y thật nhẹ, chỉ cố định thước dây trên đầu vai của Tiết Yến, tựa như chóp đuôi chuồn chuồn nhẹ nhàng chạm lên mặt hồ, tạo ra từng vòng gợn sóng.

Lưng Tiết Yến kéo căng, chỗ bị Quân Hoài Lang ấn như bị điểm huyệt, chuột rút.

Quân Hoài Lang một bên kéo thước dây, một bên tùy ý nói: “Bất quá sau ngày đó, tâm tình cô mẫu vẫn không được tốt.

Mấy ngày nữa Văn Hoa Điện cho nghỉ học, đến lúc đó, nếu ngươi không bận gì, có thể đi chung với ta đến chính điện trò chuyện với nàng không?”
Hơi thở ấm nóng vừa lúc như có như không, lướt nhẹ qua gáy Tiết Yến.

Trước kia, Tiết Yến từng gặp phải Đột Quyết mai phục, bị trúng châm độc của bọn mọi rợ đó.

Châm nọ chứa độc được trích từ phần đuôi của ong độc, chỉ cần một châm, nửa người sẽ rơi vào trạng thái tê liệt, đánh mất năng lực ứng chiến.

Thời điểm hô hấp ấm áp kia chạm vào gáy Tiết Yến, sống lưng hắn căng thẳng, cảm giác như trên cổ bị ghim vào một châm bé tí mềm mại.

Châm độc mang đến chết lặng, cùng đau đớn chằng chịt, nhưng cổ hắn lúc này lại tê dại, mang theo ngứa ngáy làm lòng người sợ hãi, toàn thân như có một dòng điện chạy qua.

Đầu óc hắn cũng vì thế mà có chút chậm chạp.

Cho đến khi Quân Hoài Lang ở phía sau không đợi được câu trả lời, lại gọi hắn một tiếng, Tiết Yến mới miễn cưỡng nghe thấy.

“Ừ.” Hắn cố gắng trấn tĩnh, che giấu ban nãy mất hồn.

Ừ xong, hắn mới chậm nửa nhịp mà hồi tưởng, vừa rồi Quân Hoài Lang hỏi cái gì vậy? Tựa hồ muốn hắn làm gì đó?
Đứng sau hắn, Quân Hoài Lang nghe thấy Tiết Yến đáp ứng, sự tình vẫn luôn vướng mắc trong lòng y được gỡ xuống, cất tiếng cười nói: “Vậy cảm ơn ngươi.

Cô mẫu thật lòng thích ngươi, chỉ là tính tình nàng câu nệ, cần ngươi chiều nàng một chút.”
Thì ra là chuyện của Thục phi.

Tiết Yến gắng gượng tìm về chút tâm trí.

Hắn thầm nghĩ, việc này thì tiểu khổng tước thật ra có thể yên tâm, mình sớm xem y thành người một nhà, toàn bộ người thân của y tự nhiên cũng sẽ được bao bọc dưới cánh chim của mình.

Tuy mình thoạt nhìn là bản thân còn khó bảo toàn, nhưng kỳ thật muốn bảo vệ cả bọn họ cũng không phải khó.

Tiết Yến không chút biến sắc mà khép hờ mi.

Có chuyện đứng đắn để phân tâm, tê dại sau cổ hắn cũng phai nhạt phần nào.

Hắn bắt đầu quay về kiểm tra bước tiếp theo của kế hoạch có sơ hở hay không.

Đúng lúc này, hơi thở đằng sau chợt gần kề.

“Một thước ba……!Một thước bốn……!Đây là bao nhiêu chứ?”
Quân Hoài Lang hết sức chăm chú, lực chú ý đều đặt trên thước dây trong tay, cũng không biết bản thân đột ngột áp sát vào Tiết Yến, tự rầm rì mà thở ra một làn hơi ấm áp, vương vấn bên tai hắn.

Lại một châm độc nho nhỏ chích vào, tê rần tâm thần của Tiết Yến.

Hắn cứng đờ tại chỗ như một pho tượng.

Trong đầu chợt toát ra vài câu nói vô vị của đám lính lõi đời vào hai năm trước trong quân đội.

Lúc ấy bọn họ đang trên chiến trường, ban đêm dựng trại đóng quân, đốt lửa rồi quây quần xung quanh để sưởi ấm.

Các binh sĩ tán dóc giết thì giờ, nói tới nói lui một hồi lại bắt đầu nói về mấy chuyện kia.

“……!Nữ nhân ấy, mỗi người đều dường như phun ra tiên khí.

Coi như lửa giận có lớn chừng nào, nếu có đàn bà dựa vào tai, thổi một ngụm, linh hồn nhỏ bé của ai không bay thẳng lên chín tầng mây!”
“Các ngươi đừng nhìn Tiết tiểu tướng quân lúc này lạnh một khuôn mặt không thèm để ý, đó là vì chưa từng hưởng qua loại cảm thụ này thôi!”
“Đúng, hễ hưởng qua một lần, tiểu tướng quân, dù xương cốt của ngươi làm bằng sắt, cũng sẽ trở nên mềm yếu mà đứt gãy!”
Đám lính này cứ há mồm là nói ra lời th* t*c, ngẫu nhiên đánh bạo trêu chọc hắn vài câu, Tiết Yến tai này qua tai kia liền quên mất.

Nhưng lúc này, mấy lời nói linh tinh lang tang đó lại xuất hiện bên tai hắn, khiến lòng dạ hắn rối bời.

Có một ngọn lửa không tên vọt lên, va đập trong thân thể hắn, lại không tìm thấy đường ra, cứ thế thiêu cháy kinh mạch toàn thân của hắn.

Đúng lúc này, Tiết Yến nghe được một thanh âm mát rượi: “Ngũ điện hạ, nâng lên cánh tay một chút.”
Như nắng hạn gặp mưa rào, tưới lên ngọn lửa đang cháy kia.

Tiết Yến ngoan ngoãn đưa tay dang ngang.

Giây lát sau, có hai cánh tay từ phía sau vòng lấy eo hắn.

Đôi tay kia hợp lại trước người hắn.

Cùng lúc đó, sườn mặt của Quân Hoài Lang đụng nhẹ vào lưng hắn.

Mùi hương của cây bạch dương tươi mát, tựa như dây leo dịu dàng cuốn lấy hắn.

“Nhất là đôi cánh tay này, chỉ cần ôm ngươi lại, ai còn có khả năng chạy thoát?”
Lời nói vô sỉ lại vang lên ở bên tai, ngọn lửa không tên kia nôn nóng va chạm tán loạn trong lồng ngực hắn, đến mức trái tim cũng bắt đầu đập thình thịch như trống đánh.

Quân Hoài Lang có chút không thuần thục.

Y chật vật mà đụng vào lưng Tiết Yến một chút, một tay nắm thước cuộn, một tay khác lần mò hai lượt, mới bắt được một đoạn của thước đo.

Đôi tay thon dài, khớp xương rõ ràng, trắng đến dường như xuyên thấu xương cốt.

Một đôi tay sạch sẽ, xinh đẹp mà không chút nữ tính, nhưng trong đầu Tiết Yến lại văng vẳng lời nói của chúng binh sĩ.

“Đặc biệt là bàn tay nhỏ nhắn kia, sờ ngươi một chút, ngươi có thể nhịn xuống, không xử lý nàng sao?”
Ngọn lửa trong lòng hắn rốt cuộc tìm được lối ra, bất ngờ chuyển biến, xuyên qua tim phổi hắn, lao thẳng xuống dưới bụng ba tấc.

Giữa thời khắc lý trí đang bị thiêu cháy hừng hực, Tiết Yến bất chợt nghĩ đến một câu thơ hắn từng đọc qua.

Tiên nhân phủ ngã đỉnh, kết phát thụ trường sinh.

Dịch: Tiên nhân vỗ đầu tôi, kết tóc (20 tuổi) nhận được phép trường sinh.

Hiện tại, tiên nhân đang ôm eo hắn, chỉ cần nhẹ nhàng lôi kéo, hắn có thể đi xuống mười tám tầng địa ngục, cam tâm tình nguyện.

༻﹡﹡﹡﹡﹡﹡﹡༺
Zoey: Rất rất rất thích chương này (˶⸃ ⴰ⸃˶)♡~ Chỉ đo đạc thôi mà anh Yến đầu óc bay bổng quá, làm toi edit một câu ngồi cười 10…!
Đang bệnh nên nghỉ tầm 4-5 ngày nhé ????.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ta Trở Thành Anh Trai Của Nữ Chính Trong Truyện Ngược

Chương 42



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Từ trước đến nay, trong cung phải đợi đến ngày 30 Tết mới có thể mở tiệc chiêu đãi quần thần. Mà ngày Tết ông Táo hàng năm, phi tần và hoàng tử đều tụ tập cùng nhau, xem như một bữa gia yến.

Huynh muội Quân Hoài Lang năm nay ở lại trong cung, nên cũng cùng dự tiệc.

Yến hội được tổ chức tại Trường Xuân lâu nằm ở phía Tây Bắc hồ Thái Dịch. Trường xuân lâu cao ba tầng, một mặt hướng hồ, phía trên có sân thượng ngắm cảnh. Ngày hè xem sông, vào đông ngắm tuyết, vô cùng phong nhã, gia yến trước nay đều được tổ chức ở đây.

Mắt thấy sắp đến thời gian dự tiệc, Quân Hoài Lang bèn dắt Quân Lệnh Hoan cùng nhau ra cửa. Ngày Tết ông Táo, các phi tần cần hành lễ trước mặt Hoàng Hậu, cho nên Thục phi đã đi trước một canh giờ, không đi một lượt với bọn họ.

Sắp đến cửa cung Minh Loan, Quân Hoài Lang vẫn không quên phái Phất Y đi gọi Tiết Yến.

Ngày này, trang trí trong cung đã được đổi mới hoàn toàn, trừ những đồ vật dùng khi qua giao thừa vẫn chưa được bày ra thì còn lại đều trang hoàng đẹp đẽ. Đây là lần đầu tiên Quân Lệnh Hoan chứng kiến cảnh tượng ăn Tết trong cung, có rất nhiều thứ nàng chưa từng gặp qua.

Thế là, ba người đồng hành trên đường rất náo nhiệt. Quân Lệnh Hoan trước nay nói nhiều, lại nhìn cái gì cũng cảm thấy mới lạ, nên có nhiều chuyện nói. Quân Hoài Lang cũng nghiêm túc nghe, cười đáp lại nàng.

Tiết Yến yên lặng đi ở bên cạnh.

Đến gần cửa Trường Xuân lâu, Quân Hoài Lang bỗng nhiên “A” một tiếng, dừng bước chân.

“Ca ca nhìn cái gì vậy?” Quân Lệnh Hoan vội vàng đuổi theo tầm mắt y, nhìn qua.

Trên mái hiên Trường Xuân lâu có treo một chiếc đèn lưu ly sáng long lanh. Đèn kia cực kỳ tinh xảo, có hình dáng đèn cung đình sáu góc, được điêu khắc khéo léo, trên sáu mặt đều chế tác kiểu hoa văn trúc xanh, xa xa nhìn thấy bóng trúc chập chờn, có vẻ đặc biệt sáng trong tinh tế.

Quân Lệnh Hoan chỉ nhìn thoáng qua, ánh mắt bị thu hút bởi hoa lụa bên cạnh. Còn Quân Hoài Lang thì vẫn dừng mắt ở đó, không tự chủ mà ngắm nhìn vài bận.

Một lát sau, y cười lẩm bẩm: “Quả nhiên vẫn là trong cung có nhiều người tay nghề giỏi.”

Nói xong, y thấy Quân Lệnh Hoan an tĩnh chờ bên cạnh, khẽ cười xoa đầu nàng, xoay người nói với Tiết Yến: “Đi thôi.”

Khi đi ngang qua vị trí Quân Hoài Lang vừa đứng, Tiết Yến ngẩng đầu, tầm mắt lướt qua hướng y nhìn lúc nãy.

Một cái đèn rách nát trong suốt, phía trên khắc hoa văn màu xanh lá. Trừ việc có vẻ sáng sủa hơn mấy cái khác, lại không có gì bất đồng.

Nhưng mà, tại sao vừa rồi khi Quân Hoài Lang nhìn về phía cái đèn này thì nó đặc biệt…… đẹp mắt nhỉ?

Đôi mắt kia được ánh đèn chiếu đến sáng bừng, không thể che giấu thưởng thức bên trong.

Tiết Yến lại liếc nhìn cái đèn xấu xí tồi tàn kia một cái.

Chờ khi đến đại sảnh mở tiệc của Trường Xuân lâu, Tiết Duẫn Hoán đã ngồi bên trong. Căn cứ vào số ghế ngồi cùng hàng, hắn vừa lúc ngồi cạnh Tiết Yến, một bên khác là Quân Hoài Lang và Quân Lệnh Hoan.

Ngồi xuống, Tiết Duẫn Hoán thấy Quân Hoài Lang đang cúi đầu nói chuyện với Quân Lệnh Hoan, bèn nghiêng người hỏi Tiết Yến: “Ê, mới vừa các ngươi đứng ở cửa hồi lâu không đi vào là đang nhìn cái gì vậy?”

Tiết Yến ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Từ góc độ này, vừa vặn thấy được một góc của chiếc đèn cung đình kia.

Lưu ly trong veo, ánh lên sắc xanh lợt lạt.

Tiết Yến thu tầm mắt, nhàn nhạt nói: “Đèn kia khá xinh đẹp.”

Tiết Duẫn Hoán ngóng theo, liền thấy một chiếc đèn lưu ly treo ngoài mái hiên, sáng ngời, liếc mắt là thấy được.

“Nghe nói thợ chế tác lưu ly của phụ hoàng thật vất vả mới nung ra được, phụ hoàng đặc biệt treo ở đấy, có thể thấy là thật sự thích.” Tiết Duẫn Hoán nói.

Lần này Tiết Yến không nói nữa.

Tiết Duẫn Hoán chờ nửa ngày không nghe hắn đáp lời, có chút kỳ quái, nghiêng mặt nhìn qua.

Vừa rồi Tiết Yến còn yên lành tiếp chuyện với mình, chắc hẳn muốn tán gẫu cùng mình, sao bây giờ lại không lên tiếng rồi?

Vừa quay đầu, hắn đã thấy Tiết Yến điềm nhiên ngồi ở chỗ cũ, không có ý tứ phản ứng lời nói của hắn. Thấy Tiết Duẫn Hoán nhìn qua, Tiết Yến nhấc mắt, đụng vào ánh mắt chất vấn của hắn cũng không hoảng, nhẹ gật đầu, ý bảo bản thân đã nghe thấy.

Tiết Duẫn Hoán: “…….”

…… Tên sát tinh này nghĩ mình là ai!

Muốn nói thì nói, không muốn nói thì một câu cũng không cho, thật là kẻ không lễ phép đệ nhất thiên hạ!

——

Không bao lâu sau khi các hoàng tử ổn định chỗ ngồi thì hoàng đế dẫn theo chúng phi tần đến.

Hoàng tử, phi tần hành lễ gặp mặt với hoàng đế; cung yến xem như bắt đầu. Cung yến này mang vài phần tính chất của gia yến, món ăn tinh tế phong phú, cũng không có quá nhiều lễ tiết hạn chế.

Các phi tần và hoàng tử lần lượt kính rượu Hoàng Thượng, nâng ly nói vài lời chúc rượu may mắn. Trôi qua một khoảng thời gian rộn rịp, yến hội cũng đã qua phân nửa.

Chờ xong một vòng rượu kính, mắt Thanh Bình Đế say đến có chút mông lung lờ đờ. Hắn chống mặt bàn nhìn một lát, cười nói: “Trẫm có vài người con, một người so một người càng ưu tú. Những năm qua khi kết thúc năm cũ, trẫm đều kiểm tra công phu của các ngươi, năm nay cũng không ngoại lệ, không thể bỏ quên.”

Trong cung yến bình thường, đầu hồ* là trò du hí của con em quý tộc, thắng đoạt giải, thua uống rượu, thưởng phạt chẳng qua là đùa giỡn, chỉ muốn cùng nhau vui chơi náo nhiệt.

*Đầu hồ: ném thẻ (phi tiêu) vào bình rượu, rất được giới thượng lưu ưa chuộng.

chapter content

Căn cứ vào quy củ của Thanh Bình Đế, ngày Tết ông Táo hằng năm đều phải chơi đầu hồ. Trò chơi này vì vậy cũng trở nên bất đồng, coi như một đợt kiểm tra kết quả học võ của các hoàng tử sau một năm, thắng không đơn giản để lấy được khen thưởng mà còn có thể vẻ vang trước mặt Thanh Bình Đế.

Các vị hoàng tử đó giờ đều tận lực tranh cao thấp ở trò này một hồi.

Quân Hoài Lang nhìn qua Tiết Duẫn Hoán, thì thấy hắn xoa tay hầm hè, dáng vẻ kích động.

…… Y nhưng biết, Tiết Duẫn Hoán không có bao lớn muốn thể hiện, mà chỉ thuần túy thích chơi đầu hồ thôi.

Đầu hồ tuy nói chỉ được con cháu quyền quý dùng giữa lúc yến ẩm vui đùa, trong đó lại rất tinh vi. Nếu nghĩ sâu vào, người chơi đầu hồ không chỉ cần giữ lực cánh tay, còn phải ngắm chuẩn xác, mới có thể khống chế vừa vặn.

Dùng loại phương thức này tại yến hội để kiểm tra hoàng tử, có thể nói là phong nhã lại tinh tế.

Được lệnh, cung nhân nhanh chóng thu xếp một khoảng trống giữa đại sảnh yến hội, bày ra một bình đồng có hai tai.

chapter content

(Cre: anhsontranduc.wordpress.com)

Mấy vị hoàng tử tuổi tác lớn nhận được hoàng mệnh bèn sôi nổi đứng lên, nói nói cười cười mà đứng vào vị trí ném thẻ. Bên cạnh, các phi tần cũng vừa cười vừa bàn luận, bất quá trong lúc nói cười bâng quơ, không biết đã qua lại bao nhiêu ám chiêu.

Quân Hoài Lang thấy Tiết Yến yên lặng đi ở một bên, không nói chuyện với ai. Các hoàng tử khác tuy đang đùa giỡn, nhưng nếu nhìn kỹ thì đều đã chuẩn bị tốt, ống tay áo được sửa sang đến gọn gàng, tránh ở thời khắc mấu chốt bị kéo chân sau.

Tiết Duẫn Hoán thậm chí có chút kích động, hận không thể vén ống tay áo lên bả vai.

Trái lại, ngay cả áo choàng Tiết Yến cũng không cởi. Áo choàng lông cáo dày nặng, phủ trên người hắn thoạt nhìn ung dung quý phái, nhưng nếu muốn vận động, chung quy vướng víu không ít.

Tứ hoàng tử Tiết Duẫn Hoằng đứng ở bên cạnh, cười như không cười nhìn hắn một cái, cũng không mở miệng nhắc nhở.

Quân Hoài Lang không khỏi có chút lo lắng.

Y biết võ nghệ Tiết Yến cao cường, nhưng đầu hồ chú trọng linh hoạt, ống tay áo và áo choàng hễ mắc vào đâu một cái, đều ảnh hưởng đến thành tích.

Một cái miệng bình nho nhỏ ở xa xa, chỉ cần sai một ly đều sẽ ảnh hưởng kết quả.

Tiết Yến quanh năm ở quan ngoại*, hiển nhiên chưa từng chơi qua trò hề này của công tử trong kinh. Cưỡi ngựa bắn tên lại không giống đầu hồ; có lẽ lần này vì căn bản không hiểu, Tiết Yến mới không có một chút chuẩn bị mà đã ra trận.

*Quan ngoại: chỉ vùng phía đông bắc TQ.

Nhưng Quân Hoài Lang không có cách nào tiến lên nhắc nhở, Tiết Duẫn Hoán đã chạy đến trước mặt thái giám để chọn mũi tên, cũng không chú ý đến.

Quân Hoài Lang đành phải thầm nhủ, chỉ là một trò khoe mẽ vặt vãnh, thắng hay thua đều không có gì quan trọng.

Bên kia, các hoàng tử đã ổn định vị trí, Thanh Bình Đế cười nói: “Vậy bắt đầu đi, mỗi người ba mũi tên, ai đạt thành tích tốt nhất có thể yêu cầu phần thưởng từ trẫm.”

Tiết Duẫn Tắc đã sớm chờ không kịp.

Luận về võ nghệ, anh em bọn họ không phân cao thấp, có thắng có thua. Năm nay hắn nếu gặp may, đạt được hạng nhất, nhất định phải xin ý chỉ từ Hoàng Thượng, thăng cấp cho mẫu phi.

Vừa nghĩ, hắn vừa khoanh tay đứng tại chỗ, chờ Đại hoàng tử khởi đầu.

Đại hoàng tử hiện giờ hai mươi, đã vào triều làm quan. Làm quan viên dĩ nhiên khác biệt so với các hoàng tử khác, không chỉ tiếp xúc với Thanh Bình Đế thường xuyên, quan hệ giữa hai người càng giống quân thần hơn một chút.

Cho nên hắn cũng không phô trương, ba mũi tên có một trúng miệng bình, xem như không trên không dưới, lưu lại cơ hội thể hiện cho bọn đệ đệ phía sau.

Thanh Bình Đế có chút vừa lòng mà gật gật đầu.

Đợi hắn lui về một bên, Tiết Duẫn Tắc liền bước lên.

Bản thân hắn luyện tập trong cung rất lâu, lúc này trong lòng đã có dự tính. Hai mũi tên đầu, hắn trực tiếp quăng vào miệng bình (10 điểm), đến mũi tên cuối cùng, hắn chơi liều, ném về phía tai trái của bình.

Nếu ném vào tai bình rượu thì xem như trúng quán nhĩ (xuyên vào tai bình), điểm số đạt được gấp đôi so với trúng vào miệng bình.

Tay hắn có chút run, muốn quyền lợi phải mạo hiểm.

Tên dài bay lên, xuyên qua tai trái bình rượu một cách hiểm hóc.

Trúng! Tiết Duẫn Tắc trong lòng cao hứng, ngẩng đầu nhìn về hướng bàn tiệc của mẫu phi hắn.

Từ trước đến nay huynh đệ bọn họ ném thẻ vào bình rượu, cả ba mũi tên trúng vào miệng bình rất ít. Hắn lần này ghi được một Quán nhĩ, hạng nhất tối nay chắc hẳn không thể là ai khác ngoài hắn.

Từ lần mẫu phi vì việc hắn bị cấm túc mà khóc lóc kể lể một phen với phụ hoàng, tuy cấm túc bị giải trừ, nhưng mẫu phi hắn bị thất sủng đã một đoạn thời gian. Hắn muốn thừa dịp này, làm mẫu phi nở mặt mày, cũng khiến phụ hoàng nhìn bằng con mắt khác, thấy nhiều hơn điểm tốt của mẹ con hai người.

Mẫu phi hắn ngồi trên ghế, mặt giấu không được mừng rỡ, khẽ gật đầu với hắn.

Tiết Duẫn Tắc đứng ở bên sườn, nhường vị trí cho Tiết Duẫn Hoằng.

Tiết Duẫn Hoằng thu hết vào mắt động tác qua lại giữa hai mẹ con kia, trên mặt không biểu lộ nhưng trong lòng cười khinh miệt.

Chỉ có lão nhị đần độn biết ở trong cung khổ luyện sao? Vì giành giải nhất trước mặt phụ hoàng, duy nhất lão lục, loại ngu ngốc chỉ biết cười ngây ngô, là sẽ không vụng trộm bỏ ra công sức.

Tiết Duẫn Hoằng đứng vào vị trí, vẻ mặt bình thản không chút để tâm, cười gật đầu với Tiết Duẫn Tắc.

Như đang khâm phục vừa rồi hắn ném thật tốt.

Tiết Duẫn Tắc tức khắc biểu lộ ra tươi cười đắc ý mà khinh thường, chỉ lo hí hửng việc mình ném trúng mũi tên thứ ba mà không chú ý tới, nét mặt lúc này của hắn đã rơi vào mắt Thanh Bình Đế.

Tiết Duẫn Hoằng thu hồi tầm mắt, cầm mũi tên, thản nhiên bước ra.

Mũi tên đầu tiên, quán nhĩ.

Mũi tên thứ hai, quán nhĩ.

Mũi tên thứ ba, quán nhĩ.

Theo từng mũi tên ném ra, yến hội dần dần an tĩnh, Tiết Duẫn Tắc ở bên cạnh tươi cười cứng ngắc ở trên mặt.

Chưa từng có hoàng tử nào có thể làm ra thành tích xuất sắc như vậy, trong lúc nhất thời, ngay cả Thanh Bình Đế cũng lộ ra biểu cảm mừng rỡ, cao hứng nói: “Võ nghệ của Hoằng nhi đích thực tiến bộ không nhỏ!”

“May mắn thôi ạ.” Tiết Duẫn Hoằng hời hợt rút tay về, chậm rãi hành lễ với Thanh Bình Đế, cười nhạt nói.

Hắn biết, phụ hoàng thích đứa con như vậy nhất.

Nói xong, hắn không mảy may hiện ra chút tự đắc nào, chỉ nghiêng thân, nhường vị trí cho Tiết Yến.

Lại nghe Tiết Yến đứng bên cạnh Tiết Duẫn Hoán, nhìn thoáng qua vị trí ném thẻ, hỏi Tiết Duẫn Hoán: “Quy tắc thế nào?”

Thanh âm không lớn, nhưng người chung quanh đều nghe thấy được.

Nhất thời, đám người liếc nhìn nhau, vẻ mặt không đồng nhất.

Cho dù là Tiết Duẫn Hoằng không đổi sắc mặt, nghe được lời này cũng không khỏi dừng một chút. Đáy lòng nổi lên khinh miệt.

Bất quá là tên mọi rợ từ đất Yến. Hắn nghĩ thầm.

________

Zoey: Đã trở lại rồi đây. Xin lỗi vì đã biến mất lâu như vậy:( T sẽ cố gắng 1 tuần /2 chương và hoàn thành bộ này trong năm nay. Cám ơn mọi người đã đọc nhé ♥️


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.