Ta Cổ Đại Làm Danh Sư

Chương 3: 3: Bạc



Editor: Thỏ bíu
Trong hộp tổng cộng có hơn một nghìn lượng bạc, trong đó có năm trăm lượng là bạc để dưới đáy hòm khi nàng xuất giá, Dương Hề sờ sờ hòm nghĩ đến của hồi môn, nhưng của hồi môn cũng không nhiều hơn hai nghìn lượng bạc.
Nàng và tướng công là thanh mai trúc mã, xuất thân trong một gia đình quan lại, phụ thân nàng là Lễ Bộ chủ sự(mình cũng không biết dịch sao luôn????), nàng không phải là người không được sủng ái nhưng phụ thân nàng mất sớm, ngoài ra, phụ mẫu của nàng không giỏi kinh doanh vẫn luôn sống bằng tiền dành dụm.

Nàng có được hai nghìn lượng của hồi môn là may mắn lắm rồi.
Cha chồng là một người chính nhân quân tử, thêm vào đó nàng và tướng công là thanh mai trúc mã, cũng có tình cảm.
Dương Hề nghĩ đến nhà mẹ đẻ nàng, phụ thân nàng là một người rất quyền lực, ghét cái ác khiến phụ thân nàng mất lòng nhiều người, nàng nghĩ nếu không có cha chồng che chở cho phụ thân nàng thì nàng có thể đã chết sớm hơn rồi.
Bây giờ nghĩ lại nguyên nhân cái chết của phụ thân, Dương Hề mím môi, cuối cùng biến thành thở dài, kẻ thù thì sống khỏe mạnh.

Mẫu thân nàng là Thố Ti Hoa,xuất giá theo trượng phu,tang chồng theo nhi tử, sau khi giao nàng cho Chu gia,mẫu thân nàng theo cữu phụ hồi hương.
Nàng nghĩ lý do tại sao ngất xỉu, không chỉ vì nàng lo lắng cho cha chồng và tướng công, mà còn vì vài ngày trước nàng nhận được tin tức gia mẫu của nàng bị những kẻ bạo loạn tấn công.

gia mẫu mẫu thân và đệ đệ sinh tử chưa rõ.
Dương Hề suy nghĩ đè lại mẫu thân và đệ đệ nàng đều muốn tìm, nhưng hiện tại nàng muốn tìm cách cất giấu số bạc này.
Trước hết, chọn ra một lượng vàng và bạc đều chọn ra, Và cẩn thận đếm số lượng, vàng và bạc không nhiều lắm, vàng có năm lượng, bạc có mười hai lượng.

Vì sao không cầm ngân phiếu, bởi vì thiên tai liên miên tại các thành và rất khó để đổi ngân phiếu, và khi triều đại sụp đổ, nó sẽ trở thành đống giấy vụn.
Sự diệt vong của vương triều đã xuất hiện rồi, chẳng bao lâu nữa chiến tranh sẽ khiến tính mạng của người dân không khác gì a miêu a cẩu(chỗ này mình thấy nguyên văn viết là cẩu cho nên mình dùng từ khác một tý nhé)????.
Dương Hề ở thời hiện đại cũng giỏi về nữ công, nàng khâu từng đường kim mũi chỉ rồi nhanh chóng may ra một chiếc đai lưng vừa vặn, để không lộ ra nàng còn cố ý sửa lại, nàng cố gắng tháo bỏ đệm bông ra, cởi cúc áo và đai lưng để cảm thấy thoải mái.

Sau đó, nàng miễn cưỡng nhìn số bạc trong hòm, dứt khoát đóng hòm trang sức lại, đồ trang sức đã ghi chép trong sổ của hồi môn không thể đem theo được, thứ duy nhất cô có thể mang theo là đồ trang sức mà tướng công nàng tặng.
Bằng cách này, không có nhiều đồ trang sức có thể lấy đi được, lại càng không có nhiều đồ trang sức có thể lấy đi.

Nàng chỉ có thể từ bỏ.

Dương Hề lại nhìn chiếc vòng rồng phượng bằng vàng của hồi môn mà xót xa, nàng không thể cầm theo.
Sau đó dán mặt dây ngọc vào nách rồi dùng chuỗi hạt buộc mặt dây ngọc lại, sợ dây trói không chặt sẽ rơi ra nên nàng cố tình lắc nhẹ, sau khi xác định không bị rơi, cả hai cánh tay được buộc bằng chuỗi hạt và mặt dây chuyền bằng ngọc.
Tuy rằng khó chịu nhưng có thể chịu đựng được, miễn là không làm nàng chảy máu là được.
Cuối cùng, nàng tháo mái tóc của mình.

Tóc nàng rất đen và mượt.

Nàng thay đổi kiểu tóc và giấu chiếc khăn tay cùng với bông tai vào búi tóc.
Nàng cẩn thận kiểm tra lại phần tóc đã cuộn để chắc chắn rằng người khác không thể nhìn ra cái gì mới an tâm.

Bây giờ đã gần sang đông, nhiệt độ cũng đang giảm xuống, Dương Hề mím môi đứng dậy, lâý chiếc áo khoác bông dày nhất khoác lên người.
Nàng vừa mặc quần áo vào thì tiếng bước chân vội vã chạy tới, hốt hoảng gõ cửa, ” đại thiếu phu nhân, lão gia và đại thiếu gia đã về”
Dương Tiễn hít sâu một hơi, đã đến lúc, nàng đã biết trước nhưng làm làm như lo lắng hỏi, ” lão gia và đại thiếu gia ngươi thế nào?”
Yun Ya giọng nói run run, “không…không tốt, lão gia không tốt.”
– —————-
Editor:mong các bạn ủng hộ❤️❤️
Có một số từ sai nhưng mình chưa có thời gian sửa lại các bạn cố gắng đọc tạm nhá❤️❤️.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ta Cổ Đại Làm Danh Sư

Chương 3: Quân hộ



Editor: thỏ bíu

Dương Hề nhắm mắt lại,áp xuống thống khổ đáy mắt lại lần nữa mở mắt ra, cha chồng xem nàng như khuê nữ nuôi lớn, nàng luôn coi cha chồng như phụ thân thân sinh.

Vân Nhã sợ cực kỳ rất sợ đại nương tử có cái gì sơ xuất, ”thiếu phu nhân,thiếu phu nhân”

Dương Hề thanh âm tràn đầy đau thương, “Chúng ta đi qua xem đi.”

Chủ viện đã truyền ra từng trận tiếng khóc, Dương Hề cẩn thận nghe từ xa lạ đến quen thuộc, trong phòng có tiếng khóc của mẹ chồng, còn có tiểu thúc cùng tiểu cô, cuối cùng tiếng khóc hài tử là trưởng tử của nàng Chu Tử Hằng, bên trong duy nhất không có tiếng khóc của tướng công Chu Ngọc.

Hạ nhân chủ viện thấp thỏm lo âu, Dương Hề làm lơ hạ nhân vội vàng đi vào nội thất.

Trong nội thất cha chồng Chu Hoài nằm ở trên giường trên người toàn huyết y, mùi máu tươi dày đặc xông vào mũi, cùng đời trước giống nhau như đúc, quan viên không thể tự sát, cha chồng cố ý chọc giận Hoàng Thượng.

Dương Hề nước mắt chảy xuống gương mặt, nàng vì sao không trở về sớm một chút, nàng không nghĩ lại một lần đối mặt cha chồng ly biệt, thẳng tắp quỳ xuống thanh âm bi thương, “Cha.”

Chu Hoài đã không còn thời gian nữa, nhìn thấy khuê nữ mà mình đã nuôi lớn trở trưởng tức, cố chịu đựng đau trấn an, “Dọa tới con rồi, đừng sợ cha không có việc gì.”

Nước mắt làm mờ tầm mắt của nàng, đời trước lừa gạt nàng, lúc này đây càng sẽ không đã lừa gạt nàng, “Cha.”

Trong giọng nói nồng đậm không cam lòng, nàng không cam lòng a, về sớm tới một ngày cũng tốt!

Chu Ngọc nắm lấy tay thê tử, “Đừng sợ.”

Dương Hề trái tim đập thình thịch, đối mặt với ánh mắt của tướng công, đồng dạng nàng đôi mắt không cam lòng, nước mắt nàng rơi càng nhiều, chẳng sợ có suy đoán không được chứng thực nàng thấp thỏm như cũ, hiện tại nàng không phải lẻ loi một mình.

Chu Ngọc cầm tay thê tử càng khẩn trương, quay đầu nhìn về phía cha trái tim giống như lăng trì, “Cha, nhi tử cứu không được ngài.”

đáy mắt Chu Hoài sáng rọi rất nhiều, “Ngươi đã làm rất tốt, cha trốn không thoát.”

So với tính toán của ông thì tốt hơn nhiều, trước kia cảm thấy nhi tử mới vừa vào con đường làm quan quá non nớt, hôm nay nhi tử biểu hiện rất tốt.Ông chết cũng có thể yên tâm.

Dương Hề nghe hiểu, Chu Ngọc nhất định làm cái gì đó chỉ là vô pháp cứu mệnh cha.

Chu Ngọc rốt cuộc đau khóc thành tiếng, “Nhi tử vô dụng, nhi tử hận a!”

Hận người tốt không trường thọ, hận tiểu nhân đắc thế, hận hôn quân giữa đường, hận vì sao không trở về sớm một ngày.

Dương Hề cũng khóc thành tiếng, loại không cam lòng này quá tra tấn người.

Chu Hoài sửng sốt, hắn ánh mắt nặng nề nhìn về phía nhi tử, cuối cùng biến thành một tiếng thở dài, “Các ngươi đều đi ra ngoài, ta cùng Ngọc nhi nói nói mấy câu.”

Dương Hề quỳ không nhúc nhích, nàng đã từng một lần rời đi, lúc này đây nàng muốn lưu lại.

Chu Ngọc cũng không buông ra tay, Chu Hoài thấy ý bảo thê tử mang theo tiểu nhi tử cùng khuê nữ đi ra ngoài.

Phòng ngủ an tĩnh, Chu Hoài mới mở miệng, “Ngươi hồi hương vì ta giữ đạo hiếu, Ngọc nhi nhớ lấy không thể lỗ mãng hành sự.”

Dương Hề nghe được,trong lòng trầm trọng, cha bị tiểu nhân tính kế, còn muốn đem Chu gia vào ở quân hộ,quân hộ so với bá tánh càng tồn tại đê tiện, quân hộ thập phần thê thảm, nam tử tới rồi tuổi liền phải phục binh dịch, phụ chết nhi thế cưới vợ khó không nói, quân hộ không được sửa đổi hộ tịch, trừ phi Hoàng Thượng cùng Binh Bộ thượng thư sửa đổi.

Bình thường bá tánh như thế nào thấy được Hoàng Thượng cùng Binh Bộ thượng thư.

Đây là tước bỏ toàn bộ Chu gia chưa hết giận, muốn nhiều thế hệ Chu gia chịu tra tấn.

Dương Hề nắm chặt tay, tiểu nhân mưu đồ giết cha chồng, Chu gia phải vào quân hộ rồi cũng không buông tha cho bọn họ.

Chu Hoài giải thích rằng hậu sự của ông không cần tổ chức, cuối cùng nhìn về phía trưởng tức, đối với nhi tử nói: “Chiếu cố tốt tức phụ của con cùng hài tử.”

Dương Hề nghe di ngôn nước mắt không ngăn được chảy ra, nàng biết cha muốn nghe cái gì, khàn khàn giọng nói, “Cha, chúng ta sẽ sống tốt, Chu gia cũng sẽ tốt.”

Chu Ngọc nghẹn ngào nói tiếp, “Cha, tiếc nuối trong lòng ngài nhi tử sẽ hoàn thành.”

Chu hoài cười, “tốt, tốt.”

sau đó chậm rãi nhắm hai mắt lại!

– ——————-

Editor: 888 từ hiu hiu


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.