Phu Quân Của Ta Nhân Cách Phân Liệt

Chương 20



Nghe nói, trước kia, thánh nữ Sâm La Điện cùng Kì Phong đã từng có một đoạn tình duyên. Sau đó, không biết vì lý do gì, cả hai mới hảo tụ hảo tán, không còn qua lại với nhau nữa.

Nhưng nào ngờ được, đùng một cái, thánh nữ Sâm La Điện lại đột ngột mang thai. Sau khi đem hài tử sinh ra, liền đã lập tức ném đến ma giáo cho Kì Phong nuôi dưỡng, mà bản thân không quá mấy năm sau cũng đã thành công vũ hóa phi thăng.

Có truyền ngôn cho rằng, sau khi phi thăng thượng giới, thánh nữ Sâm La Điện tựa như cũng đã tiến thêm bước nữa, cùng một vị thượng tiên ở bên nhau.

Cho nên, mặc dù thoạt nhìn giống như có hậu trường vô cùng vững chắc, nhưng trên thực chất, Kì Ngân lại là một đứa trẻ không có tình thương của mẹ.

Nếu Sở Ly nhớ không lầm, kể từ sau khi mẫu thân của Kì Ngân phi thăng, Sâm La Điện cũng đã rất lâu không còn hỏi han gì đến hắn nữa, thậm chí còn dứt khoát cắt đứt mọi quan hệ với Ma giáo.

Dẫn đến thân phận của Kì Ngân ở Sâm La Điện trong mắt người khác, cũng nằm ở một loại trạng thái vô cùng lúng túng.

Thế nhưng, đều đã trôi qua nhiều năm như vậy, Sâm La Điện này vì sao lại đột ngột gửi thư mời cho y kia chứ? Hơn nữa, còn quan tâm đến ngoại tôn đã bị bỏ rơi bấy lâu qua kia…

“Giáo chủ, ngoài ra, sứ giả kia còn đặc biệt nhấn mạnh mấy lần, yêu cầu ngài nhất định phải dẫn theo thánh tử đến Sâm La Điện. Nếu không…”

Nhìn ra Mục Viễn Khanh chần chừ, Sở Ly liền nhướng mày, không rõ vui buồn truy vấn:“Nếu không cái gì?”

“Nếu không…”

“Ngày khác, thái thượng trưởng lão cùng điện chủ Sâm La Điện sẽ đích thân đến ma giáo bái phỏng.” Nói dứt lời, Mục Viễn Khanh lúc này có thể nói là ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ có thể len lén quan sát sắc mặt của Sở Ly.

Nhưng không ngờ được rằng, ngoại trừ chau mày, phản ứng của Sở Ly lại bình thản một cách ngoài ý liệu:“Ồ? Bọn họ đây là đang uy hϊếp bổn giáo chủ?”

Nếu thật sự đánh lên, ma giáo của y, cũng sẽ không sợ hãi Sâm La Điện bọn họ. Đến lúc đó, hươu chết vào tay ai vẫn còn chưa biết được…

Thế nhưng, nếu không phải bất đắc dĩ, không còn đường xoay sở, y cũng sẽ không ngu ngốc đến mức, vì một chuyện nhỏ này mà trực tiếp trở mặt với một ẩn thế tông môn.

Lợi bất cập hại, không đáng.

“Ngươi lập tức đi truyền tin cho thánh tử, bảo hắn chuẩn bị một chút, ba ngày sau cùng bổn giáo chủ khởi hành đi Sâm La Điện. Ngoài ra, để người của Sự Vụ Đường đến Nghê Thường Các, đặt may cho hắn vài bộ cẩm bào đi. Bất kể là chất liệu hay tú nương đều cứ việc chọn loại tốt nhất…”

“Đừng để Sâm La Điện cho rằng ma giáo chúng ta nghèo đến mức ngay cả một bộ y phục ra hồn cũng không mua được, cố ý bạc đãi hắn.”

Nghe thấy phân phó của Sở Ly, mặc dù ban đầu có hơi kinh ngạc, nhưng Mục Viễn Khanh vẫn như cũ cung kính gật đầu, ứng thanh:“Cẩn tuân mệnh lệnh của giáo chủ.”

Chậm rãi lui ra, ngay khi Mục Viễn Khanh sắp sửa quay lưng bước đi. Thì từ phía sau, một giọng nói thanh lãnh cũng đã đột ngột vang lên, ngăn lại bước chân đang tiến về trước của hắn.

“Chậm đã, ngươi cứ trực tiếp đi Sự Vụ Đường đi, không cần đến Vẫn Tuyết Cư nữa, phía bên đó, bổn giáo chủ sẽ tự mình đi.”

Dù sao, mấy ngày sắp tới, y cũng phải đến Vẫn Tuyết Cư một chuyến để tiễn đưa ấm áp, khụ…là đưa tặng áo len. Mà nếu đã thuận đường, vậy thì chi bằng trực tiếp đi chung một lần, tránh lãng phí thời gian.

– ————————

Không biết có phải trùng hợp hay không, chân trước Mục Viễn Khanh vừa đi chuẩn bị, thì chân sau, việc Sâm La Điện mời Sở Ly bảy ngày sau đến dự tiệc mừng thọ cũng đã lan truyền ra khắp toàn ma giáo.

Ngay cả chuyện Sở Ly muốn dẫn Kì Ngân theo, còn vì hắn đặt may một đống lớn xiêm y, toàn thể giáo chúng cũng đều đã biết.

Quan trọng nhất là, một truyền mười, mười truyền trăm, tin đồn càng truyền liền càng quá đáng, cuối cùng đều biến thành, y cố ý mang theo hắn về ‘nhà mẹ đẻ’ để lại mặt.

Đối với loại ngôn luận này, trong đầu của Sở Ly cũng chỉ có một điều muốn hỏi, đó chính là, bọn họ nhìn y giống loại người ăn no rảnh rỗi, làm chuyện vô bổ như vậy lắm sao?

Đương nhiên, nửa đêm dùng bữa, đan áo len gì đó đều không tính, bởi vì đó là chuyện ‘chính sự’ liên quan đến mạng người.

“Ngươi chuẩn bị thế nào rồi? Nếu còn cần thứ gì thì cứ đến Sự Vụ Đường đi, chỉ cần không quá đáng, bọn họ sẽ tận lực thỏa mãn yêu cầu của ngươi.”

Thời khắc này, bên trong sương phòng của Kì Ngân, sau khi ngồi xuống, nếm thử một ngụm trà đã được pha sẵn, Sở Ly liền không nhanh không chậm dò hỏi. Mặc dù không nói rõ, nhưng trong giọng nói, rõ ràng cũng có ẩn tàng một chút quan tâm.

Ở đối diện, thời gian ba ngày vừa qua, linh hồn của Kì Ngân cũng đã khôi phục lại từ lâu, nắm giữ quyền chủ động điều khiển cơ thể.

Mà ý thức của Hạ Vãn Ý, thì cũng đã lần nữa chìm vào sâu trong thức hải. Yên lặng đả tọa tu luyện, khôi phục lại bộ dạng lãnh đạm với vạn vật trước kia.

Thế nhưng, chỉ có chính hắn biết được, một lần này nhìn thấy ngoại giới, gặp được người nào đó, tâm của hắn đã triệt để nhiễu loạn, không còn sự lãnh tĩnh của trước kia nữa.

Bộ dạng hiện tại, chẳng qua cũng chỉ là dùng để che giấu thâm tâm đã loạn như ma kia mà thôi.

**Phong Khinh Hàn sắp sửa online ✔


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Phu Quân Của Ta Nhân Cách Phân Liệt

Chương 20: Nghi Ngờ Thân Phận.



Bầu không khí vô cùng yên tĩnh, cũng chỉ có tiếng bát đũa va chạm là khe khẽ vang lên.

Không có tâm trạng ăn uống gì, chỉ đơn thuần bày một chút hình thức mà thôi, nên sau khi gắp thử một chút thức ăn, Sở Ly cũng liền đã ngừng đũa. Trong lúc buồn chán, lại vô thức nâng mắt quan sát nam nhân ở phía đối diện.

Bộ dạng khi ăn của Hạ Vãn Ý cũng giống với vẻ bề ngoài của hắn, từ tốn, tao nhã, mỗi một động tác đều khiến người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

Chỉ có điều, nhìn lại nhìn, Sở Ly rất nhanh liền đã phát giác ra chuyện không đúng.

Mặc dù trước kia quan hệ giữa y và Kì Ngân cũng không quá thân thiết, vô pháp so sánh với Bạch Yêu Yêu. Thế nhưng, việc y tận mắt chứng kiến đối phương trưởng thành, đó cũng là chuyện vô cùng xác thực.

Ngày thường đều không thiếu chung đụng, đối với một chút thói quen cùng sở thích của đối phương, tuy không dám nói là hoàn toàn hiểu rõ, nhưng chí ít, y vẫn xem như là có chút hiểu biết.
Bởi vì sinh không đủ tháng, nên từ nhỏ, thân thể Kì Ngân liền đã vô cùng yếu ớt, thường xuyên mắc bệnh, mỗi ngày đều phải cùng đan dược và dược thủy bầu bạn với nhau.

Trước kia, khi còn chưa tích cốc, bởi vì tiêu hóa kém, lại sợ ảnh hưởng xấu đến cơ thể, thức ăn của Kì Ngân toàn bộ đều là được trù phòng tỉ mỉ chuẩn bị qua, dựa theo dược sư phân phó, mùi vị thiên về thanh đạm.

Thời gian trôi qua, dù thân thể cũng đã được rèn luyện, trở nên khỏe mạnh hơn rất nhiều, nhưng bởi vì đã thành thói quen ăn uống đạm bạc, nên sau khi tu vi tăng cao, có thể tích cốc, Kì Ngân cũng không quá ưa thích ăn thức ăn dầu mỡ, hay là mùi vị quá đậm.

Thế nhưng, bây giờ đây, y lại nhìn thấy rõ ràng, nam nhân như trích tiên lâm trần trước mặt, cư nhiên lại luôn vô thức bỏ qua thức ăn thanh đạm đã được chuẩn bị sẵn, mà luôn tình hữu độc chung với mấy món ăn chua ngọt bày ở trước mặt y.
Hoài nghi vốn đã lắng xuống, bây giờ lại lần nữa dâng lên, Sở Ly liền bâng quơ hỏi :“Thế nào? Ngươi thích mấy món này sao? Nếu thích, sau này ta liền để trù phòng thường xuyên chuẩn bị cho ngươi.”

Có lẽ cũng không ngờ rằng, lời này của Sở Ly là dùng để thăm dò mình, nghe y hỏi như vậy, Hạ Vãn Ý chỉ mặt không biểu tình gật đầu.

Ở đối diện, nhận được đáp án của hắn, thần sắc vẫn như thường, nhưng ở trong lòng, sự nghi ngờ của Sở Ly cũng đã càng thêm sâu sắc.

Thậm chí, y còn ngờ tới, nói không chừng, Kì Ngân thật sự đã sớm bị bắt đi trong vụ hành thích hai hôm trước, còn nam nhân ngồi trước mặt mình bây giờ, chỉ là hàng giả mạo, bị kẻ nào đó dịch dung, thay thế.

Bất giác, Sở Ly liền bắt đầu hồi tưởng lại một chút đặc điểm nhận dạng của Kì Ngân.
Sau đó, mới chợt nhớ tới, lúc Kì Ngân còn nhỏ, nằm trong nôi, y tựa như đã từng nhìn thấy qua, trên mông của hắn có một vết bớt nhỏ…

Chỉ có điều, đối với đặc điểm nhận dạng này, muốn kiểm chứng, Sở Ly nhất thời lại cảm thấy có chút khó khăn. Dù sao, đối phương hiện giờ cũng đã không còn là hài tử chưa dứt sữa, để lộ mông trần nữa, mà đã là một nam tử trưởng thành, hơn nữa còn là phu quân trên danh nghĩa của y.

Chẳng lẽ, y lại phải mở miệng nói với đối phương ‘Ngươi có thể cởϊ qυầи ra được không, ta muốn nhìn mông của ngươi’?

Chỉ cần là người còn chút liêm sỉ, thì tin chắc rằng, cũng sẽ không cách nào nói ra được những lời này.

Thời khắc này, Sở Ly lại bắt đầu có chút hối tiếc, tại sao ngày hôm đó thứ bản thân nhìn thấy lại là phía chính diện của Kì Ngân, mà không phải là sau lưng của hắn…
Không khống chế được mà suy diễn lung tung, nhưng rất nhanh, nhớ tới việc, bản thân y có thể nhầm lẫn, nhưng hệ thống cũng sẽ không có khả năng cũng nhận lầm mục tiêu nhiệm vụ, Sở Ly mới chậm rãi bình tĩnh lại.

Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa, binh đến tướng chặn, nước tới đất ngăn. Từ hiện tại tới xem, nam nhân này cũng chưa làm ra việc gì ảnh hưởng tới y cả.

Là đen là trắng, sớm muộn cũng sẽ có ngày phải lộ ra.

Không ăn quá nhiều, Hạ Vãn Ý rất mau cũng đã ngừng đũa. Mà cùng lúc đó, không hề chậm trễ, âm thanh thông báo của hệ thống liền đã lập tức vang lên bên tai Sở Ly.

[ Đinh, ký chủ cùng phu quân của mình đã cùng nhau ăn xong bữa cơm đầu tiên, nhiệm vụ hoàn thành trước kỳ hạn, phần thưởng đã trong quá trình gửi tới…]

Vuốt phẳng vạt áo, lại chậm rãi đứng dậy, lúc này, Sở Ly liền không chút do dự chuẩn bị ly khai.
Bởi vì y sợ hãi, chậm một chút, hệ thống sẽ giống những lần trước, đột ngột gửi cho mình vài phần thưởng ly kỳ cổ quái…

Mất mặt trước mặt một mình Kì Ngân cũng đã đủ lắm rồi. Người đứng ở nơi này thật sự là nhiều lắm, chỉ riêng thị nữ đang dọn dẹp bàn ăn cũng đã có hơn mười người, nếu thật sự náo ra chuyện đáng xấu hổ gì đó, muốn gϊếŧ người diệt khẩu, tựa hồ vẫn là có chút khó khăn.

**Kì Ngân khi biết được ‘mong muốn’ của Sở Ly :“Đại sư huynh, thật ra, chỉ cần là ngươi yêu cầu, ta cũng có thể cam tâm tình nguyện cởi sạch, để ngươi tùy ý quan sát…”

–Sở Ly :“Cút!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.