Phu Quân Của Ta Nhân Cách Phân Liệt

Chương 21



“Được, sư huynh đừng lo, ta nhất định sẽ chuẩn bị chu toàn.” Ở trước mặt Sở Ly, Kì Ngân luôn sẽ vô cớ có cảm giác căng thẳng, tay chân luống cuống. Thậm chí còn kém chút liền nói lắp.

Nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt như có điều suy nghĩ mà đánh giá Kì Ngân một lượt từ đầu đến chân, Sở Ly mới chậm chạp trần thuật:“Ta có thứ này đưa cho ngươi, cầm lấy đi.”

Nói nói, cũng không để ý đến phản ứng của hắn, Sở Ly đã theo giới chỉ, đem chiếc áo len bản thân phải tốn mấy ngày thời gian mới đan ra được cưỡng ép nhét vào tay hắn.

Trong tay nhiều ra một đoàn đồ vật mềm mại, Kì Ngân liền lập tức đem nó giơ lên. Cho đến khi nhìn thấy được chân diện mục của nó rồi, hắn đầu tiên là có chút kinh ngạc, sau đó, sắc mặt liền đã trở nên vô cùng cổ quái.

Nói thế nào nhỉ? Có chút giống như nhìn thấy phi thuyền vũ trụ bay trên đỉnh ma giáo, hoặc là trước cửa chính đạo tông môn bày bán KFC.

“Thế nào, đẹp sao?” Nhìn xem nét mặt của hắn, bên trong giọng nói của Sở Ly cũng đã hàm chứa một tia không vui. Thần sắc ẩn ẩn lộ ra vài phần nguy hiểm, phảng phất có thể xù lông bất cứ lúc nào.

Dù sao, chiếc áo len này, nói gì thì nói cũng là thành quả do y cực khổ, không quản ngày đêm làm ra. Nó xấu là một chuyện, nhưng nếu hắn dám chê, đó lại là một chuyện hoàn toàn khác.

“Đại sư huynh…cái đó, ta có thể hỏi, thứ này…là gì hay không?”

“Là áσ ɭóŧ. Ngươi vẫn còn chưa trả lời câu hỏi của ta.” Môi hơi mím chặt, thời khắc này, hai đầu chân mày của Sở Ly cũng đã hơi hơi nhướng lên.

Nhìn xem đồ vật có hình thù kỳ quái trước mặt, nếu không phải Sở Ly chính miệng giảng giải, Kì Ngân cũng sẽ không đoàn vải bông có mũi kim lộn xộn, xiêu vẹo này liên tưởng đến hai chữ ‘y phục’.

Đúng, không biết có phải Sở Ly cố ý hay không, chiếc áo này còn là bảy sắc cầu vồng, xanh đỏ tím vàng đều có đủ.

Thế nhưng, dù cho hình dạng của thứ này có ‘trù tượng’ ra sao, đứng trước uy quyền của Sở Ly, Kì Ngân cũng chỉ có thể gắng gượng nói ra lời trái với lương tâm:“Ha, thứ này…đương nhiên là đẹp rồi…”

“Cho dù là tất cả tú nương của Nghê Thường Các cộng lại, cũng không sánh bằng một mũi kim của sư huynh.”

Nếu không phải có thời khắc này, Kì Ngân cũng sẽ không ngờ tới được, bản thân lại có ngày dẻo miệng đến vậy.

Ài, dù sao, thê tử là bản thân tự chọn, nên cho dù có quỳ đi nữa, thì cũng phải sủng đến cùng.

Chỉ có điều, Kì Ngân vẫn là quá ‘trẻ tuổi’ một chút, không biết trên đời này còn có một thứ gọi là vật cực tất phản.

Lần vuốt mông ngựa này của hắn, không chỉ vuốt không đúng chỗ, mà còn biến thành tự dẫn lửa thiêu thân.

( vuốt mông ngựa: nịnh nọt.)

“Ồ? Nếu thật đẹp như vậy, vậy thì từ hôm nay, mỗi ngày ngươi đều mặc nó ra ngoài đi.”

“…” Nhìn xem hai ống tay áo bên cao bên thấp không đồng đều của chiếc áo len trong tay, tất cả những lời muốn nói ra khỏi miệng của Kì Ngân khi nhìn thấy Sở Ly cũng đều đã trực tiếp nghẹn hết trở về.

Cuối cùng, cũng chỉ có thể hóa thành cảm xúc bất đắc dĩ và nghẹn khuất.

– ————————–

“Tiểu Ngân nhi, ngươi thật sự dự định đến Sâm La Điện à?” Nhàm chán nhìn Kì Ngân thu dọn hành lý, Phong Khinh Hàn liền mười phần tùy ý hỏi.

“Phong tiền bối, vậy ngài nói xem, ngoại trừ đi, ta còn có thể làm gì được nữa đây? Dù sao, trốn được một lúc, cũng không trốn được cả đời…”

Cũng không phản bác ngôn luận này của hắn, hư ảnh của Phong Khinh Hàn cũng đã ở trong thức hải bày ra tư thế nằm nghiêng:“Ngươi không sợ lộ tẩy à?”

“Chưa nói đến bí mật năm xưa mà ngươi đang che giấu, thì chỉ riêng việc chúng ta là nhất thể tam hồn một khi lộ ra ngoài, thì cũng đã đủ để thiên hạ dậy sóng rồi.”

“Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi.” Thần sắc trong mắt trở nên có chút không rõ, trên người Kì Ngân tựa hồ lại lướt qua một tia lăng lệ, không giống với ngày thường.

Tốt nhất, đám người bọn họ không nên nửa đường lật lộng, tính toán đến trên đầu của y, đem hạnh phúc y luôn truy cầu, khó khăn lắm mới có thể nắm giữ được phá vỡ. Nếu không, y nhất định sẽ để bọn họ phải trả giá thật đắt!

Mặc dù ngoài miệng chê bai, nhưng thân thể của Kì Ngân lại rất thành thật, luôn đem chiếc áσ ɭóŧ bằng len kia của Sở Ly thϊếp thân mặc vào, sau đó mới khoác lên ngoại sam.

Dù không nói, nhưng rất rõ ràng, nhận được lễ vật mà Sở Ly tự tay làm ra, đáy lòng của Kì Ngân vẫn vô cùng ấm áp.

Chỉ có điều, mắt thấy thời gian đi Sâm La Điện không ngừng tới gần, Kì Ngân lại không ngờ được, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, bản thân cư nhiên lại bị người tập kích lần thứ hai!

Phải biết, kể từ lần trước bị ám sát, Sở Ly cũng đã thận trọng hơn rất nhiều. Đem cả ma giáo bảo hộ tầng trong, tầng ngoài, có thể nói là kín không kẽ hở. Đặc biệt là Vẫn Tuyết Cư cùng chủ điện, có thể nói, ngay cả con ruồi muốn tiến vào cũng đều không phải là chuyện dễ.

Nhưng đáng chết nhất chính là, thiên la địa võng như vậy, vẫn như cũ không phòng bị được thích khách.

Hơn nữa, đối phương cư nhiên còn đã sớm ở bên ngoài Vẫn Tuyết Cư bày ra trận pháp, đem không gian bên trong phong tỏa.

Loại trận pháp này, không phải một sớm một chiều có thể bày ra được. Mà hiển nhiên, đã sớm được chuẩn bị sẵn từ lâu.

Cho nên, có thể khẳng định, trong ma giáo, chắc chắn là có phản đồ! Hơn nữa, còn cùng thích khách đêm hôm đó là một bọn, hai bên nội ứng ngoại hợp.

Nói không chừng, tên thích khách đó có thể im hơi lặng tiếng tiến đến Vẫn Tuyết Cư, cũng là nhờ nhận được sự trợ giúp của đối phương.

**Thân phận của Kì Ngân cũng không hề đơn giản như bề ngoài biểu hiện nha.  ‎(՞•Ꙫ•՞) ノ


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Phu Quân Của Ta Nhân Cách Phân Liệt

Chương 21: Thân Phận Quá Mức Hiển Hách Là Một Loại Trải Nghiệm Thế Nào?



Chỉ có điều, sự thật chứng minh, lần này, Sở Ly tựa như đã đổ oan cho hệ thống rồi. Bởi vì sau khi hào quang nhoáng lên, trong tay y cũng chỉ nhiều ra một túi giấy dầu vô cùng bình thường.

[ Phần thưởng : một túi quế tử đường ( kẹo hoa quế).]

“…”

Sở Ly cảm thấy, hệ thống khẳng định đã hiểu lầm gì đó rồi.

Trước thì cho y búp bê vải, bây giờ lại cho y quế tử đường…y cũng không phải là hài tử 3 tuổi, không cần dỗ ngọt như vậy.

Nhìn xem túi giấy trong tay, Sở Ly liền chuẩn bị đem nó thu vào giới chỉ. Thế nhưng, trong lúc vô tình, ánh mắt quét qua khuôn mặt lạnh lùng của nam nhân ở ngay bên cạnh kia, nhớ lại hình ảnh gắp thức ăn khi nãy của hắn, Sở Ly lúc này lại vô thức đưa tay.

“Cầm lấy.” Nếu y đoán không lầm, nam nhân trước mặt này, dường như đã thay đổi khẩu vị, trở nên thích đồ ăn có vị chua, ngọt.
Số kẹo này, đặt ở trên người y cũng chẳng có tác dụng gì, trái lại còn chiếm chỗ, chi bằng cứ trực tiếp đưa cho hắn đi, xem như vật tẫn kỳ dụng.

Không biết đồ vật trong tay Sở Ly là gì, nhưng Hạ Vãn Ý vẫn theo bản năng tiếp lấy. Cho đến khi mở ra rồi, mới không khỏi kinh ngạc đến ngây ngẩn cả người :“Ngươi…”

“Đồ vật đã cho, ngươi muốn ăn, muốn vứt, hay muốn cho người khác thì cứ tự quyết định, không cần quan tâm tới ta. Nếu đã dùng thiện xong rồi, không còn chuyện gì nữa, ta liền quay về chủ điện trước đây.”

Không muốn đối phương hiểu lầm, Sở Ly cũng chỉ có thể lập tức giải thích. Chỉ có điều, bước chân vội vã rời đi của y, thoạt nhìn lại càng giống như là có tật giật mình, tự loạn trận cước.

Nhìn xem từng viên quế tử đường trắng nõn, tỏa ra mùi hoa quế thơm ngát, nằm yên trong túi giấy, Hạ Vãn Ý liền cầm lấy một viên kẹo, chầm chậm cho vào miệng.
Kẹo vừa ngậm vào, liền đã giống như sắp tan ra, hương thơm tràn ngập khoang miệng, thấm vào tâm can…

Đúng như dự đoán, viên kẹo này, quả thật là rất ngọt ngào.

————————-

Mấy ngày tiếp theo, Sở Ly cũng không gặp lại Hạ Vãn Ý thêm một lần nào nữa. Bởi vì hai ngày trước, hệ thống cũng đã đưa cho y một nhiệm vụ có kỳ hạn khá dài, để y có thời gian thở dốc vài hôm.

[ Nhiệm vụ có thời hạn : trong vòng 7 ngày, tự tay đan cho phu quân một chiếc áo len. ( Vật dụng cần thiết đã được gửi tới cùng với sách hướng dẫn, thỉnh ký chủ tự mình xem xét.)

‎Trừng phạt khi thất bại : Tẩu hỏa nhập ma, khí huyết chảy ngược, bạo thể mà chết.]

Đúng vậy, hiện tại, ma giáo giáo chủ không cần phải suốt ngày xum xoe trước mặt nam nhân nào đó nữa, mà đã bị hệ thống bức ép chuyển sang học đan len, tinh tế phát huy bốn chữ ‘nữ công gia chánh’.
Thời khắc này, sau khi xử lý xong sự vụ trong giáo, không kịp nghỉ ngơi, Sở Ly liền đã tranh thủ thời gian, tựa lưng vào trên ghế dài liền bắt đầu cùng hai chiếc que đan và cuộn len trong tay đấu trí đấu dũng.

Không biết có phải là thượng thiên luôn công bằng, sẽ không quá thiên vị ai hay không.

Trong việc tu luyện, Sở Ly có thể nói là thiên tài đứng đầu cổ kim. Nhưng ngộ tính đối với mấy việc yêu cầu tính nghệ thuật cao này của y, lại không hề khả quan như đã tưởng.

Phí sức dày vò lúc lâu, y cũng chỉ mới miễn cưỡng học được một chút da lông. Vật phẩm đan ra, đơn giản là so với cẩu gặm còn phải khó coi hơn. Gần như không thể đem nó liên tưởng tới hai chữ ‘quần áo’ được.

Trong lúc Sở Ly còn đang nghiêm túc đan len, từ bên ngoài, một bóng người cũng đã nhanh chóng bước vào, không chút cố kị đi thẳng vào nội điện.
Mãi cho đến khi đi đến bên ngoài bình phong, cách chỗ ngồi của Sở Ly chỉ còn khoảng hơn một trượng, đối phương rốt cuộc mới chịu ngừng bước, chậm rãi quỳ một chân xuống đất, cung kính hành lễ :“Thuộc hạ Mục Viễn Khanh, tham kiến giáo chủ.”

Mục Viễn Khanh – hộ pháp của Ma giáo, trước kia là sư đệ của cố giáo chủ. Tu vi cao thâm, tuổi tác rất lớn, là một lão quái vật không hơn không kém, nhưng bề ngoài thoạt nhìn vẫn giống như một nam tử trẻ tuổi.

Đối phương có một mái tóc trắng xóa như tuyết, vô cùng lóa mắt. Gương mặt anh tuấn, lộ ra một cỗ thong dong, tiêu sái, ngăn cách với đời. Y phục mặc trên người là một bộ thanh y sẫm màu, bên ngoài lại khoác một bộ ngoại bào màu trắng.

Tạo hình này của đối phương, thoạt nhìn không giống với ma tu, trái lại, lại càng giống như thế gia công tử.
Chỉ có thể nói, người sống càng lâu lại càng thành tinh, ma đầu sống càng lâu, thì lại càng học được phong cách giả vờ giả vịt, nhân mô cẩu dạng của đám tu sĩ chính đạo.

Kì Phong là vậy, nam tử trước mặt này cũng là vậy.

“Bẩm giáo chủ, vừa rồi đã có một tu sĩ tự xưng là người của Sâm La Điện, mang theo tín vật chứng minh thân phận đến đây đưa bái thϊếp. Báo rằng bảy ngày sau chính là đại thọ ba vạn tuổi của thái thượng trưởng lão nhà bọn họ. Đến khi đó, sơn môn mở ra, mời giáo chủ đích thân đến Sâm La Điện dự tiệc.”

Đang chăm chú đan len, khi nghe đến ba chữ ‘Sâm La Điện’, động tác của Sở Ly cũng không khỏi ngừng lại một chút, nhưng rất nhanh cũng đã khôi phục lại bình thường.

Trong tu chân giới, từ trước đến nay, cũng không bao giờ thiếu ẩn thế tông môn, hoặc ẩn thế gia tộc.
Đa phần, những thế lực này đều có lịch sử, căn cơ thâm hậu, thực lực cùng tài phú cũng không thể khinh thường, chỉ là vì một số lý do nào đó, tỉ như không tranh với đời, hoặc lẩn tránh cừu nhân,…cho nên mới phải lựa chọn phong bế sơn môn, rời xa hồng trần.

Mà Sâm La Điện, liền cũng là một trong số những ẩn thế tông môn đó. Hơn nữa, còn thuộc về loại ‘quái vật khổng lồ’, quyền thế ngập trời.

Đương nhiên, nếu chỉ đơn thuần là vậy, Sở Ly cũng sẽ không kinh ngạc đến thế.

Bởi vì, Sâm La Điện này cùng vị phu quân trên danh nghĩa đó của y, quả thật là có quan hệ thiên ti vạn lũ, dây dưa không dứt.

Dù sao, thánh nữ đã phi thăng thượng giới của Sâm La Điện, chính là một trong số những hồng nhan tri kỉ trước kia của Kì Phong, đồng thời cũng là mẫu thân thân sinh của Kì Ngân.
Mà điện chủ đương nhiệm của Sâm La Điện, hiển nhiên cũng là cữu cữu hàng thật giá thật của hắn.

Về phần vị thái thượng trưởng lão đức cao vọng trọng, sắp hưởng thọ ba vạn tuổi đó, thì cũng chính là ngoại tổ phụ của Kì Ngân.

**Kì Ngân said :“Thân phận quá cao, ta đột nhiên có chút hoảng…๑ŏ ﹏ ŏ๑”

**Ảnh minh hoạ kẹo hoa quế ( quế tử đường) :


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.