Một lát sau đến nơi, đứng trước cửa con chó mực canh cổng không sủa mà còn vẫy đuôi mừng cô, cô đi lại cho nó liếm tay vài cái để nó không sủa ầm lên.
Sau khi dụ xong con chó, cô nhìn xung quanh coi không có ai liền leo rào trèo vào sân.
Quan sát thấy trong nhà rất yên ổn, cô an tâm từ từ đi vào trong.
Đến được cửa sau biệt thự, cô vừa lẻn vào an toàn cứ tường rằng đã không còn gì lo ngại thì bất ngờ đụng mặt bà quản gia, cô hốt hoảng trong lúc không không chế đã đánh ngất luôn bà ta chỉ bằng tay không.
Suýt chút thòng tim, cô cố gằng cẩn thận hơn, đi chẳng dám phát ra tiếng động.
Từ cửa sau đi qua nhà bếp đến phòng ăn rồi phòng khách thì mới lên lầu được, cô càng lúc càng hồi hộp cầu trời cho đừng có ai thấy mình.
May mắn là trên đường đi rất an toàn không hề bị ai nhìn thấy nên cô thuận lợi đi lên được phòng khách.
Cứ tưởng mọi việc đã xuông sẻ thì lại không ngờ đến cả nhà Gia Nguyên đang ngồi họp bàn ở đây, cô vội nấp vào tường nhìn bọn họ, trong lòng thắc mắc:“Họ không ở bệnh viện sao? Cháu trai bị thương chẳng lẽ họ còn chưa biết? Chết rồi, như này thì sao lên lầu được.”Cùng lúc cô đang suy nghĩ thì chú Kính đã phát giác ra cô đang nấp, cô nhìn thấy mắt chú hướng về mình liền sợ hãi ngồi hụp xuống trốn đi.
Chú không muốn vạch trần cô mà chú chỉ thở dài uống tách trà rồi nói với cha mẹ mình:“Chuyện cũng đã xong rồi, Gia Nguyên giờ cũng không sao, cha mẹ cứ về phòng nghỉ ngơi đi, bên phía báo chí cứ để con lo liệu sẽ không ai biết được chuyện này đâu.”Ông Gia Thành gật gù tán đồng:“Con nói đúng, chúng ta cũng không nên quá lo lắng.
Chuyện phía nhà báo con sẽ lo, cha sẽ lo chuyện trong dòng họ còn mẹ con sẽ lo chuyện trong nhà mình bắt con Giao lại xử tội.”“Dạ.”Cả nhà dường như đều đồng tình sau đó tất cả giải tán lên phòng nghỉ ngơi, trông họ ai cũng có vẻ rất mệt mỏi.
Giao Giao nhìn thấy họ đi liền mừng thầm vội vã chạy lên phòng của Gia Nguyên.
Đến được trước cửa phòng, cô vui vẻ ra mặt không lo lắng gì mà mở cửa ra sau đó vội vàng đi lại tủ lấy giấy tờ mà không hề để ý đến Gia Nguyên đang nằm trên giường đầu đầy băng gạt nhìn cô.
Đợi khi cô lấy được giấy tờ định bỏ đi thì Gia Nguyên gắng gượng ngồi dậy, cất giọng yếu ớt hỏi:“Chị muốn đem giấy tờ đi đâu?”Vừa nghe giọng nói đó, mặt cô tái dần sợ hãi quay đầu lại, thấy cậu bình an ngồi trên giường làm cô giật mình đến nỗi ngã ngửa ngồi bệt xuống sàn:“Cậu chưa chết à? Tại sao cậu có thể ở đây? Rõ ràng…tôi…”Gia Nguyên mắt đầy phẫn nộ ngắt lời cô:“Rõ ràng chị đã đánh chết tôi rồi chứ gì? Chị đúng là con người độc ác, đến cả chồng mà cũng dám ra tay nặng như vậy, may mà tôi mạng lớn nếu không đã chết từ lâu rồi.”Nghe cậu nói, cô ngồi trên đất thẩn thờ không biết phải làm gì tiếp theo nữa, đúng vào lúc này ở cửa có tiếng khóa chốt ngoài, cô hốt hoảng chạy nhanh lại cửa đập mạnh, hét lên:“Thả tôi ra! Mở cửa! Mở cửa!!!”Người khóa cửa chẳng ai khác ngoài bà quản gia, bà ta vừa tỉnh lại sau khi bị cô đánh biết cô thế nào cũng lên phòng nên muốn cho cô vào chỗ chết, sau khi khóa cửa xong bà ta rút chìa khóa ra ném xuống đất, mở lỗ nhỏ trên cửa nói vào:“Con ngoan ngoãn ở trong đó xám hối đi!Giao Giao hoảng loạn vừa gào thét vừa nhìn về phía Gia Nguyên mới cặp mắt đầy sợ hãi:“Đừng! Tôi xin bà, ở chung với cậu ta tôi sẽ chết mất quản gia! Bà mau mở cửa cho tôi đi!”Bà quản gia nhếch cười không đáp lại gì mà ngoảnh mặt sung sướng bỏ đi.
Đợi mãi không thấy tiếng trả lời, Giao Giao nhón chân nhìn qua lỗ nhỏ ở cửa thì mới biết bà tađã đi.
Bây giờ cô vô cùng tuyệt vọng, hai mắt đỏ hoe, mặt đầy căm phẫn quay lại nhìn Gia Nguyên rồi hét lớn:“Tại sao cậu không chết hả! Tôi đã đánh đến như vậy mà vẫn không giết được cậu, cậu muốn ám tôi cả đời sao?”Gia Nguyên cười nhạt trả lời:“Chắc vậy rồi, tôi sẽ ám chỉ cả đời.
Đợi khi tôi khỏe lại chị vẫn phải làm vợ tôi thôi.”Giao Giao lắc đầu miệng nói không nên lời, cô không tin là mình trốn mãi không thoát.
Cô bây giờ chẳng thấy gì ngoài tuyệt vọng, nhìn ra cửa sổ phòng đang mở, chợt nghĩ đây chỉ là tầng hai, nếu liều nhảy xuống có thể vẫn còn cơ hội chạy thoát.
Đứng trước tự do và trối buộc cô đã chọn tự do, cô chẳng nghĩ gì quá nhiều, ý tưởng vừa lóe lên thì cô đã thực hiện.
Từ cửa phòng cô lao đầu không suy nghĩ nhảy thẳng ra cửa sổ.
Gia Nguyên hoảng hốt không tin vào mắt mình, cậu đứng dậy chạy nhìn ra cửa sổ, trước mắt ở dưới sân cậu cô đã gắng gượng đứng dậy và chạy đi được nhưng chỉ chạy được một đoạn ngắn cô bất ngờ dừng lại rồi ngã quỵ.
Cảnh tượng đó khiến cậu như hóa đá, không sợ hãi cũng không bàng hoàng mà cậu chỉ thấy đau lòng.
Nhìn cô kiên quyết tránh xa mình như thế, cậu không kìm được nước mắt, vẻ mặt thẩn thờ nước mắt rơi từng giọt xuống, cậu lấy điện thoại trong túi ra gọi cho bác sĩ cố giữ giọng điệu bình tĩnh nhất mà nói:“Mau quay lại nhà tôi đi.”Chỉ nói đúng một câu rồi cậu tắt máy, cùng lúc này ở dưới nhà có người phát hiện ra Giao Giao và gọi người đưa cô vào trong.
Cậu nhìn ánh trăng trên đầu mình, nét mặt buồn rầu khó tả, tự hỏi:“Tôi đã làm sai cách rồi sao?”Cậu đau khổ ngã lưng vào tường, nước mắt tuôn trào và máu từ vết thương trên đầu cũng thấm dần qua lớp băng gạt, có lẽ những thứ trước mắt cậu vừa phải chứng kiến còn đau hơn cả vết thương trên người, có nghĩ sao cậu cũng không nghĩ ra mình có điểm gì để cô phải căm thù như thế.…Chẳng bao lâu sau, Giao Giao lại được đưa lên phòng của cậu và đặt lên giường, chân cô lúc đó đã sưng to, mặt mài trắng bệt không có lấy một giọt máu nhưng cô vẫn la hét không chịu nằm yên.
Thấy cô, Gia Nguyên chậm rãi đi đến bên cạnh, nhìn cô với một đôi mắt đau khổ:“Tại sao chị phải tự làm khó bản thân mình vậy chứ? Ở đây thừa khả năng cho chị một đời no ấm cơ mà.”Chân của cô đang đau khiến cô không chạy nổi nữa, bây giờ cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng ở lại mà thôi.
Một lúc sau bác sĩ đến, có lẽ người bận rộn nhất đêm nay là vị bác sĩ này.
Giao Giao không muốn để bác sĩ chạm vào nên cứ ném đồ đạc lung tung, phản ứng rất dữ dội.
Không nhẫn tâm nhìn cô tự hại mình, Gia Nguyên ra lệnh cho người trói hai tay, nhét khăn bịt miệng cô lại, đến nước này cô cuối cùng cũng chịu nằm yên.
Bác sĩ nhìn cách hai người đối xử với nhau mà lắc đầu, thở dài:“Hai cô cậu yêu nhau mà thích làm khổ nhau thật là lạ, mới nãy đánh nhau vỡ đầu bây giờ lại nhảy lầu.
Haizzz…”Nói rồi, ông ta đi đến coi vết thương cho Giao Giao, xem kĩ lưỡng một hồi rồi nói với ý tá nam đi theo mình:“Chỉ bị trật khớp thôi tôi sẽ lo cho cô ấy, còn cậu mau giúp cậu hai thay băng vết thương khác đi.”Phụ tá nam nghe vậy liền đi giúp Gia Nguyên lo vết thương.
Thấy họ tháo găng vết thương ra, Giao Giao tò mò nhìn vào cậu, lớp băng ngoài vừa tháo ra bên trong liền lộ ra một phần da đầu bị cạo sạch tóc, trên đó còn có vô số vết thương được may lại đang rỉ máu nhìn vô cùng đáng sợ.
Giao Giao nhìn xong cũng ngây người ra luôn, Gia Nguyên thì sợ hãi không dám nhìn cứ nhắm mắt rồi bấm ngón tay vào đùi mình.
Đúng vào lúc này, bác sĩ cầm chân cô xoa xoa rồi bẻ rụp một cái, cô đau đớn kêu lên một tiếng sau đó chân không còn đau nữa, bác sĩ cẩn thân băng bó lại cho cô sau đó để chân cô xuống rồi nói:“Đã xong rồi.
Nhảy từ lầu hai xuống mà chỉ bị trật khớp là rất hay rồi đó, cố gắng hạn chế đi lại vài hôm sẽ khỏi.
Vết thương của cô so với cậu hai chẳng bằng một nửa nữa, tôi phải may mười lăm mũi may mất hơn một tiếng đồng hồ mới xong đấy.
May là vết thương không quá sâu, chắc do cô lúc đánh có nương tay nên còn giữ được mạng….Tôi nói cô cái này, tôi chứng kiến hai người lớn lên, hai người có giận dỗi gì nhau thì lựa lời mà nói, đánh nhau như vậy lỡ mà có xảy ra chuyện gì sau này có hối hận cũng không kịp.”Nghe bác sĩ nói thế Giao Giao và Gia Nguyên bất giác nhìn nhau, trong mắt đã có chút bình tâm không còn nóng giận như mới nãy nữa.
Nhìn nhau được một lúc, Giao Giao lại nhớ đến mối hận trong lòng mà quay mặt đi và lại cự quậy muốn thoát, Gia Nguyên thấy vậy chỉ còn biết thở dài, nói với bác sĩ:“Tiêm cho chị ấy liều thuốc an thần cho chị ấy bình tĩnh lại chút rồi chúng tôi sẽ nói chuyện với nhau sau.”Bác sĩ nghe vậy liền lấy ra một lọ thuốc và một ống kim tiêm, Giao Giao vừa nhìn đã sợ đến xanh mặt ra sức hét lên vùng vẫy không muốn tiêm.
Nhưng cuối cùng cũng không thể làm khó vị bác sĩ tay nghề điêu luyện lâu năm, ông ta cho cô một mũi an thần lập tức cô mơ màng rồi chìm dần vào giấc ngủ.
Xong việc, bác sĩ cùng phụ tá ra về, chỉ còn hai người ở trong phòng, Gia Nguyên đi đến nhìn gương mặt xinh đẹp lắm lem bùn đất của cô, cậu vừa thương vừa giận nhưng có giận cách mấy cũng không nỡ đánh cô.
Sau cùng cậu lại cởi trói cho cô chỉ giữ lại một bên dây trói, lủi thủi đi lấy nước ấm lao người sạch sẽ cho cô, giúp cô thay một bộ quần áo mới rồi như thường ngày nằm ôm cô vào lòng mà ngủ.
Gia Nguyên lúc này trông thật đáng thương, xưa nay cậu muốn có thứ gì thì sẽ có được ngay thứ đó, không ngờ đến lúc chỉ muốn có mỗi mình cô mà làm mọi cách cũng không có được.
Những vết thương trên đầu đem đến cho cậu những cơn đau càng làm khắc sâu thêm mong muốn có được tình yêu của cô trong lòng cậu, bị đánh ra nông nổi đó mà cậu chẳng một lời trách móc hay ghét cô, cậu chỉ thấy bản thân kém cỏi chưa đủ chân thành..
Gia Nguyên đang buồn bã trong lòng vì thái độ sợ hãi của cô mới nãy nhưng khi nghe cô hỏi câu này mặt cậu liền trở nên vui vẻ đáp lại ngay:
“Đương nhiên em nhớ chứ, hồi nhỏ em cứ thích leo lên đùi chị ngồi, có lần chị bị bà nội đánh nên đau chân không muốn cho em ngồi lên đùi nữa, mà do em khóc nên chị phải chiều theo, lúc đó chị đã rất khó chịu và nói với em là” Sao này cậu có cho chị ngồi lại không mà bắt chị cho ngồi hoài vậy? “Không biết chị có còn nhớ không nhưng em thì nhớ rất rõ, bởi vậy sau này lớn lên em bù đắp lại cho chị rồi này, không những chỉ là đùi mà chỗ nào trên người em chị muốn ngồi đâu cũng được.”
Nghe cậu nói cô liền phì cười trong lòng, lén nghĩ: “Vậy tôi ngồi lên đầu cậu được không?” Vừa nghĩ xong thì tâm trạng cô cũng đỡ căng thằng hơn, cô cười đáp lại:
“Có sao? Chị có nói vậy ư?”
“Có chứ sao không. Còn cái em nói cho con em gọi chị là mẹ đó là do chị hiểu sai ý em. Ban đầu ý em không phải muốn chị làm mẹ nuôi của con em mà là làm mẹ ruột, tại em nói chị không hiểu. Bởi vậy nên mới có vế sau là nuôi chị lúc tuổi già đó, ý em là chúng ta sau này làm vợ chồng sẽ sống cùng nhau tới già. Tính ra là lúc nhỏ em nói rõ ra cho chị biết chị sẽ làm vợ em mấy lần mà chị không chịu để ý, cứ nghĩ ý em không phải vậy hay nói em chỉ nói là con nít nói giỡn. Bây giờ em làm cho chị thấy rồi đó, trước giờ em nói gì thì sẽ làm được có phải không?”
Giao Giao nghe đến đây thì bỗng tái mặt, cô bàng hoàng vừa nhìn Gia Nguyên vừa nhớ lại gương mặt ngây thơ của cậu lúc nói những câu mà cô cứ ngỡ là nói đùa đó. Càng nghĩ cô càng không dám tin đó là lời báo trước của cậu, cô thắc mắc hỏi tiếp:
“Cậu lại nói xạo có phải không? Lúc cậu nói như vậy cậu chỉ mới mấy tuổi, chị nhớ không làm là khoảng chín, mười tuổi gì đó..”
Gia Nguyên khì cười, cậu đưa tay vòng qua eo cô, nói nhỏ:
“Chị ơi là chị, sáu tuổi em đã biết yêu rồi, mười tuổi em đã lén nhìn chị thay đồ, trộm áo lót của chị giữ làm của riêng, chị nghĩ sao mười tuổi em lại ngây thơ không hiểu gì như vậy hả?”
Cô không tránh khỏi kinh ngạc, cả người cô như tê cứng lại thành một bức tượng đá hoàn toàn không biết nói gì thêm. Lúc này Gia Nguyên đã nhìn thấy sắc mặt hài hước đó của cô liền nhếch môi cười. Càng nghĩ cô càng thấy rùn mình, có nằm mơ cô cũng chưa từng mơ ra Gia Nguyên là đứa trẻ biết rành chuyện người lớn sớm như vậy. Lúc bấy giờ cô đang tưởng tượng ra cảm giác của Gia Nguyên khi lúc nhỏ cô để cậu lên đùi, ôm cậu ngủ, vệ sinh thân thể cho cậu, nghĩ một hồi cô lại nghĩ tới cái gương mặt ngây thơ đó đằng sau lưng cô là một đứa trẻ biến thái. Nhưng cô lại đang thắc mắc một đứa trẻ còn nhỏ thế làm sao có thể nghĩ tới những thứ không tưởng và trưởng thành sớm như vậy? Trong lúc cô vẫn đang thắc mắc thì Gia Nguyên đã giúp cô giải đáp, cậu nói tiếp sau một lúc im lặng:
“Ở chung với em từ nhỏ chị có biết em là con lai không vậy?”
Cô lại thêm một lần nữa kinh ngạc, cô trả lời ngay:
“Không biết. Cậu là con lai à? Lai nước nào vậy, sao chị thấy đâu giống.”
“Bà nói mẹ ruột của em có mẹ là con lai Anh- Pháp, cha là con lai Mỹ- Phần Lan. Mẹ em được cha em nhờ mang thai hộ sau đó sinh ra em nên cũng có thể nói em là con lai năm dòng máu đó, nhưng mà nhìn em bây giờ chẳng biết là giống nước nào nữa..”
“Năm dòng máu lận sao? Sao nhìn cậu cái gì cũng giống người Viêt vậy? Chỉ có tóc hơi xoăn với nâu một chút, tròng mắt hơi nâu hơi nhạt một chút, mũi cũng khá cao và nhỏ, mặt cũng khác góc cạnh, có râu quai nón..”
“Như vậy mà chưa đủ giống con lai sao? Mắt nâu nhạt chị nói là lúc nhỏ, bây giờ nhìn kĩ là màu hổ phách đó. Ngoài những thứ đó ra em còn cao hơn người Việt Nam bình thường, em cao một mét mấy chị nhớ không?”
“Hình như là một mét bảy mươi mấy..”
“Sai rồi, đó là chiều cao lúc em mười 14 tuổi. Bây giờ em cao một mét chín mươi hai rồi.”
“Cao dữ vậy sao? Chị thấy cậu cũng đâu cao vậy..”
“Tại chân em bị tật nên lúc đi không thấy cao vượt trội, lúc đứng đo mới thấy rõ. Nhưng mà chị có công nhận với em là em đi ra ngoài toàn cao hơn người ta gần hai cái đầu không? Chiều cao của chồng chị được bao nhiêu người ngưỡng mộ đó!”
“Ừ thì cũng cao thật, nhưng mà cũng không quan trọng, chị cũng cao rồi nên không cần người cao đâu.”
“Chị cao? Chị như cây nấm lùn lại lôi nhôi khắp nhà chứ cao gì?”
“Cậu đừng có đùa, chị từng nào trong đội bóng rổ nữ hồi đại học đó, cao một mét sáu mươi lăm chứ chơi à!”
“Không cao, đối với em chị lúc nào cũng nhỏ bé cả, ai bảo em là chồng chị chứ! Chị là vợ, đương nhiên phải nhỏ hơn chồng rồi.”
Giao Giao đáp lại cậu bằng một nụ cười gượng gạo:
“Ừ thì chồng, chị vẫn chưa gả vào nhà cậu đâu, có ai chấp nhận chị đâu thấy không? Chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa thôi.”
“Ai nói! Em sẽ nói với bà nội tổ chức đám cưới cho chúng ta, lần này nhất định phải lớn hơn lần trước nữa.”
“Để xem sao, nói thì hay ho lắm, làm được mới khó.”
“Em nhất định sẽ làm được, em sẽ không để chị thiệt thòi đâu.”
* * *
Lời nói tối hôm đó cậu vừa nói vừa cười như đùa vậy mà sáng hôm sau cậu đem chuyện nói với bà Khánh thật thậm chí còn bàn bạc với cả chú Kính và ông Gia Thành- hai người mà trước nay chưa từng xen tay vào bất kỳ chuyện gì trong nhà. Sáng sớm cô còn chưa tỉnh ngủ thì bị quản gia kéo xuống lầu, bộ đồ ngủ sexy trên người còn chưa kịp thay ra, cái này đều phải trách Gia Nguyên vì do cậu yêu cầu cô mỗi tối ngủ phải ăn mặc như thế. Giao Giao vừa bước xuống phòng khách thì bắt gặp bốn người tám con mắt nhìn cô chầm chầm khiến cô tỉnh cả ngủ. Ông Gia Thành và chú Kính thấy cô ăn mặc như vậy liền coi như chưa nhìn cúi đầu ăn sáng tiếp còn bà Khánh thì khoanh tay nuốt nước bọt hằn hộc trách cô:
“Buổi tối ngủ mặc thế nào thì tùy cô nhưng xuống nhà thì ăn mặc cho đàng hoàng một tý, nhà này không phải chỉ có Gia Nguyên là đàn ông đâu.”
Nghe vậy Giao Giao rất ngại, cô im lặng quay lưng định lên phòng thay đồ rồi xuống nói chuyện nhưng lúc này Gia Nguyên bỗng nhiên đứng dậy đi về phía cô, nắm tay cô kéo lại bàn ăn để cô đứng sau ghế mình ngồi rồi vui vẻ nói:
“Để chị ấy đừng sau lưng con là không thấy gì nữa rồi. Bây giờ chúng ta vào thẳng vấn đề đi há!.. Chuyện khi nãy con nói với mọi người đó bây giờ con xin thưa lại là con muốn cưới chị Giao về làm vợ, con muốn đám cưới diễn ra càng sớm càng tốt vì con với chị ấy cũng đăng ký kết hôn rồi.”
Chú Kính nhìn bà Khánh rồi nhìn ông Gia Thành cả ba người dường như đều cùng một ý nghĩ, chú bỏ đũa xuống, ánh mắt soi xét nhìn Giao Giao:
“Mới hồi nào còn là một cô bé mà bây giờ đã lớn xinh đẹp thế này rồi, bảo sao Gia Nguyên nó không chịu nổi đòi cưới hết lần này đến lần khác. Gia Nguyên coi ra cũng chỉ mới hai mươi, tuổi còn rất trẻ, con vẫn nên đợi nó công thành danh toại đã.”
Giao Giao vừa nghe đã hiểu ra ý của họ là không đồng ý cho cưới, người thông mình như cô không nghĩ cũng biết họ sẽ chẳng bao giờ cho hai người một cái đám cưới. Biết rõ suy nghĩ của đối phương, cô miễn cưỡng cười một cái:
“Đương nhiên rồi ạ.”
Chú Kính hài lòng gật đầu và ông Gia Thành tiếp lời:
“Con biết nghĩ như vậy là tốt, Gia Nguyên còn nhỏ, rất nhiều thứ cần nhờ con lo liệu giúp nó.”
Gia Nguyên nghe vậy liền khó chịu chen ngang lời họ:
“Con không còn nhỏ nữa đâu, con muốn cưới vợ sớm cũng là để sớm cho nhà mình có đứa cháu đích tôn thôi mà! Ban nãy rõ ràng bác hai với ông bà đều đồng ý, tại sao có mặt chị ấy ở đây thì nói khác đi rồi!”
Bà Khánh nghe thấy vậy liền ngắt lời:
“Bà đã bao giờ đồng ý cho con cưới nó đâu. Nó lớn tuổi hơn con, vợ lớn tuổi hơn chồng sau này cưới về sẽ đè đầu cưỡi cổ con đó. Con với nó ăn ở với nhau thì trong nhà mình biết được rồi, sau này sinh con đẻ cái bà đây đứng ra nuôi, con cần gì phải cưới một đứa người ở như nó về làm hỏng danh tiếng..”