Từ ngày hôm đó, Gia Nguyên không nói chuyện với Giao Giao nhiều như trước, tính kiểm soát cũng cao hơn, cũng không còn dễ mềm lòng tin người nữa.
Cậu vẫn bắt cô ngủ cùng phòng nhưng không cho ngủ chung giường mà bắt cô phải ngủ dưới sàn chỉ cho mỗi chiếc gối kê đầu.
Điện thoại của cô cũng bị lấy mất sim, tài khoản cá nhân đều bị khóa hết, cô bị bắt cách ly hoàn toàn với cuộc sống bên ngoài, không được phép rời khỏi nhà dù chỉ là đổ rác.Giao Giao mất hết sức sống không còn muốn đi đâu nữa, cô luôn ngồi ở một góc phòng lòng nhớ về bạn trai cũ nhưng cảm cái nỗi gò bó tuyệt vọng thì nhiều hơn… Một tuần đã trôi qua nỗi buồn vì cái chết của bạn trai đã nguôi ngoai nhưng nổi buồn về thân phận bỏ bé của mình thì càng lớn, cô căm giận cuộc đời không cho cô khởi đầu đẹp đẽ như bao người.Buổi trưa hôm đó trời bỗng mưa to, cửa sổ trong phòng bị mưa tạt vào ướt sũn, Giao Giao ngồi gần cửa sổ dù bị ướt vẫn không muốn đi.
Đến chiều Gia Nguyên trở về nhìn thấy thì cô đã bị lạnh đến mức nằm co rút trên sàn.
Nhìn cô tự đài đọa bản thân lòng cậu đau như cắt nhưng cái tôi và lòng ghen tỵ vẫn lẫn áp, cô càng tiều tụy cậu lại càng nghĩ là do cô còn tình với người cũ mà thôi.Cậu bước đến đứng trước mặt cô với vẻ mặt lạnh lùng liếc cô một cái rồi mạnh tay kéo cô đứng dậy, cô nhất quyết không đứng dậy, hét lớn:“Tránh ra đi! Đừng có đụng vào tôi!”Gia Nguyên tức quá bóp chặt lấy cổ tay cô:“Không đứng dậy tôi sẽ đánh cho chị gãy chân!”“Cậu đánh đi! Đánh chết tôi đi! Tôi không muốn sống nữa!”Không kiềm chế được cơn thịnh nộ, Gia Nguyên nhấc bổng cô lên vai mình, mặc cho cô chống trả, cậu ném cô lên giường ép cô cởi đồ ra.
Giao Giao không đánh lại cậu, cả bản tay khi cố nắm kéo cũng bị bẻ ngược lại suýt gãy, cô đau đớn bật khóc nức nở van xin nhưng cậu vẫn không dừng, trong tình thế hai tay đều bị khống chế cô chỉ còn biết dùng chân đạp vào người cậu.
Nhưng cậu như một người sắt không biết đau, mặc kệ tất cả cởi sạch quần áo trên người cô ra.
Cuối cùng cô chẳng còn gì che thân phải cuộn người lại nằm trên giường, cấm mặt xuống gối như buông bỏ tất cả.
Gia Nguyên làm xong việc thì ngồi bình tĩnh lại thở khì một cái rồi cậu chạm tay vào vai cô, nói với giọng nhẹ nhàng kiểu như đã cảm thấy có lỗi:“Em chỉ muốn thay đồ ướt ra cho chị thôi, không có ý gì đâu.”Giao Giao úp mặt dưới gối khóc thút thít:“Đừng nói gì nữa, tôi cũng đã bị cậu nhìn hết mấy năm nay rồi, cậu muốn gì thì cứ làm đi, đừng giả vờ thanh cao.”“Em muốn chị quên đi hắn để một lòng một dạ với em chứ có muốn gì nữa đâu.
Sinh nhật gần đến rồi, chị định dùng bộ dạng này đón sinh nhật cùng em sao?”“Tôi không thèm đón sinh nhật cùng cậu! Cậu đi tìm người khác đi, tha cho tôi cái danh phận làm người tình của cậu, để tôi làm người giúp việc như bao người là được rồi.
Tôi không muốn để cậu chạm vào người tôi nữa, tôi chẳng còn gì cả, tất cả đều cho cậu rồi!”“Chị nói gì vậy chứ? Chị nghĩ mình chỉ là người tình hay sao? Đừng nghĩ như vậy, trong lòng em chị chính là người em yêu thương nhất, không ai có thể thay thế cả.”“Tôi không cần, cậu cho tôi chết đi, nếu biết sớm kết cục này thì năm đó tôi đã không theo về nhà cậu.
Làm trâu, làm ngựa còn sướng hơn bị người ta gọi là điếm, tất cả đều do cậu cả!”“Người ta gọi chị như thế là do chị chứ sao lại tại em? Nếu chị an phận chỉ có mình em trong lòng thì ai nói gì được chị? Đằng này chị từ trước đã biết sẽ là người của em vậy mà vẫn qua lại với tên đàn ông kia.
Không cần biết hai người có làm gì với nhau hay không, người ta cứ nghĩ chị tối ngủ với người ngày sáng lại ngủ với người kia thì đã đủ khinh khi chị rồi.
Là đàn ông mà lăng nhăng như vậy người ta cũng không đánh giá tốt đâu.
Giống như em một lòng một dạ với chị, bất kể chị có làm gì có lỗi em cũng sẽ không trách cứ chỉ cần chỉ biết quay về bên em là được, người ta có ai dám dùng lời độc địa với em, có chăng thì cũng là nói em si tình mà thôi.”Nghe nói tới đây, Giao Giao quay mặt lạ nhìn cậu, cặp mắt đầy tự căm phẫn:“Tôi biết tôi sẽ là người của cậu từ trước hồi nào? Tới tận năm hai mươi tuổi tôi mới biết, lúc đó tôi đã yêu anh ta ba năm rồi!”Gia Nguyên ngạc nhiên thu bàn tay đang đặt trên vai của cô lại, suy nghĩ một lát cậu lại đặt tay lên người cô nhưng lần này là đặt thẳng lên mông cô mà lại còn vừa xoa xoa vừa nói:“Không sao, nếu vậy thì có nghĩa là nếu chị biết trước thì chị sẽ không yêu hắn, chị không biết em sẽ không trách.
Nghe chị nói vậy lòng em cũng nhẹ ra một chút, em cứ tưởng chị biết sai mà vẫn làm chứ, nếu thế thì vẫn còn tha thứ được.”Giao Giao liếc cặp mắt như tia lửa điện xuống bàn tay hư hỏng của cậu rồi gạt nó đi, tức giận lấy chăn đắp lại rồi định tung chân đạp cho cậu một cái nhưng đòn tấn công chưa tới thì đã bị cậu tóm được cầm chân cô để lên vai mình.
Giao Giao hoảng hốt muốn rút chân lại như không được nữa, Gia Nguyên bắt đầu tiến tới, cô hoảng sợ xoay người cầm lấy đại một chiếc bút mực nằm trên bàn để đèn ngủ mở ngòi đâm vào cổ mình, hét lên:“Cậu mà dám làm tôi sẽ chết cho cậu xem!”Gia Nguyên bị làm cho giật mình, cậu lùi lại.
Chưa đầy ba giây, cặp mắt của cậu liền như muốn ăn tươi nuốt sống cô, quát lớn:“Hôm nay chị dám dùng cái chết ra uy hiếp sao? Chị gan lên hẳn rồi đó! Chị cứ chết đi, chết rồi cũng không thoát được em.
Trước khi cơ thể chị chưa lạnh đi em vẫn sẽ làm chuyện đó với chị đến khi nào thỏa mãn thì thôi, khi cơ thể đã cứng lại em vẫn có cách giữ cho cơ thể chị mãi mãi không phân hủy, ngày ngày em sẽ đến tìm chị, ân ái cùng xác của chị.
Nợ của chị đến chết cũng phải trả, đến khi nào em chết thì thôi!”Giao Giao không dám tin vào những gì mình nghe, cô nhìn cậu bằng một cặp mắt ghê tởm:“Cậu điên rồi, những lời ghê tởm như vậy cậu cũng nói được.”“Ai bảo chị muốn chết làm gì? Thứ em muốn em nhất định phải có được!”“Cậu muốn cái gì? Muốn làm chuyện đó với tôi thì cậu làm đi, cớ gì hành hạ tôi bao nhiêu năm nay mà không động đến cái đó.
Nếu không phải cậu cứ muốn giữ lần đầu của tôi lại thì tôi đã sớm cùng bạn trai ân ái ngày đem bên nhau rồi!”Gia Nguyên bật cười:“Ha ha ha ha, đúng như em đoán thật, kìm chế một chút giữ lần đầu cho chị quả không sai.
Em đã sớm đoán ra chị không còn lần đầu nữa thì sẽ ra ngoài phóng túng mà, cho nên em nghĩ kĩ một chút…quyết định giữ cho chị tới khi nào chúng ta kết hôn, nếu như đến lúc kết hôn mà chị không còn thì em đủ hiểu rồi.”“Cậu làm vậy khác gì đang hành hạ tôi, tôi…”Cô đang nói thì Gia Nguyên bỗng nhào tới đè cô xuống, cô không kịp trở tay, chưa gì đã bị cậu nhanh tay hơn khóa hai tay lại.
Lúc này Gia Nguyên lại nói:“Đó là suy nghĩ của em cái hồi mười lăm mười sáu chưa hiểu chuyện thôi.
Bây giờ thì em biết rõ chuyện giữ thân tới lúc đám cưới em không cản nổi chị nữa.Trước khi chị quen tên bạn trai bây giờ chị cũng đã quen mấy người trước đó rồi.
Năm 14 tuổi chị vào vào lớp 7, lúc đó chị đi học cùng trường với em, em thừa biết biết năm đầu vào trường chị đã quen một tên công tử học trên một lớp hai tháng, sau đó quen tiếp hai người nữa.
Sang năm sau chị chia tay người cũ và quen tiếp ba anh nhà giàu khối 12.
Rồi tiếp năm sau nữa chị lại quen thêm hai người giàu có nữa rồi cũng chia tay.
Chuyện chị làm em thừa sức biết, em còn biết cả chuyện chị quen những tên nhà giàu đó là mong họ có thể giúp chị thoát khỏi nhà họ Tăng, nhưng có tên con trai nhà nào so sánh được với nhà họ Tăng, bọn chúng vừa biết danh Tăng gia thì đã chạy mất dép cả rồi.
Đến năm lớp 10 chị mới bắt đầu biết và quen tên bạn trai hiện tại nhưng mà lần này hắn nghèo khố rách áo ôm mà chị lại đi yêu hắn lâu như vậy, não chị đúng là có vấn đề.
Em đoán chắc là chị thấy hắn cùng cảnh ngộ, cũng nghèo như chị ngày chưa về nhà họ Tăng nên chị yêu hắn.
Điều mà em tức nhất chính là để hai người yêu nhau say đắm hai, ba năm trời mới phát hiện, em mà biết sớm thì hắn không có cơ hội đâu.
Tính tất cả lại từ năm 14 tuổi đến 26 tuổi chị đã quen chín người đàn ông, em thật sự không nghĩ chị vẫn còn là con gái đến ngày hôm nay đâu, nhưng em không để tâm, miễn sau em là người cuối cùng thì được rồi, dù sau mấy thằng khốn người yêu cũ của chị sau này đều bị em trừng trị sống cũng không tốt lành gì, bao nhiêu đó đủ làm em hả dạ rồi.”Nghe cậu nói nãy giờ Giao Giao mới giật mình nhận ra là mình làm gì cậu cũng biết rõ, trong lòng cô lúc này mới hiểu lý do vì sao những người yêu cũ sau khi chia tay cô một là gia đình sa sút, hai là gặp cô thì tránh như tránh tà, ba là gãy chân gãy tay, cứ tưởng là trùng hợp hóa ra là do Gia Nguyên đứng phía sau một tay thao túng.
Cô bắt đầu thấy sợ cậu, ngày đó cậu cùng lắm chỉ chín, mười tuổi vậy mà đã biết hại người ta thế rồi, bây giờ cậu đã gần hai mươi tuổi thì chuyện vì ghen mà giết người là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
Giao Giao im thinh thít nhìn vào mắt cậu, dáng vẻ trông như chẳng còn hùng hổ như ban đầu, cậu thấy vậy liền mỉm cười quay sang cởi nút áo mình ra để chuẩn bị vui vẻ cùng cô thì bỗng nhiên cô lại hỏi:“Ba người bạn trai năm đại học của chị là cậu hại họ bị đuổi học phải không?”Nghe câu này, mặt Gia Nguyên liền biến sắc, trông cậu có vẻ rất ngạc nhiên:“Năm đại học chị quen ba người nữa à? Không phải chị quen tên Anh Hiển kia tận chín năm sao?”“Vậy không phải cậu hại họ, vậy thì thôi…”Gia Nguyên trợn mắt nhìn cô, cậu suýt chút nữa đã thét lên vì ghen nhưng cậu đã không làm vậy mà thay vào đó là đè mạnh cô xuống, áp sát mặt hỏi cho ra lẽ:“Nói vậy là ngoài chín người kia chị còn vài người nữa, kể hết ra cho em những người đàn ông chị từng quen nếu không chị sẽ không yên với em đâu.”Giao Giao ngoảnh mặt đi đồng thời cũng nghiêng người qua một bên, vẻ mặt an tĩnh nói:“Không phải cậu nói chỉ cần cậu là người cuối cùng là được à?”Gia Nguyên nghe thế liền có chút suy nghĩ, cũng đã có ý bỏ cho qua.
Sau đó cậu chui vào chăn của cô, hôn khắp cơ thể cô nhưng vẫn cảm thấy mình không bỏ qua được.
Cuối cùng cậu vẫn phải ngoi đầu lên hỏi lại:“Chị đã quen tổng cộng bao nhiêu người nói với em đi, em chỉ cần biết thôi, sẽ không giận gì chị đâu.”Giao Giao nhếch môi cười, cô đảo mắt qua nhìn cậu:“Thật chứ?”“Thật.”“Không hối hận?”“Ừm.”.
Sau trận đòn đau đớn mà bà Khánh ban cho, Giao Giao chỉ chịu được tới khi bà ta rời đi, sau khi không còn ai nữa cô không kìm được tủi thân mà khóc nhưng vẫn phải đứng dậy dọn dẹp bàn bán đĩa mà Gia Nguyên vừa ăn, hai hàng nước mắt chảy dài trong đau khổ, cô không biết mình có thể chịu đựng được thêm bao lâu nữa và lại nghĩ đến việc trốn đi. Đã một ngày trôi qua, bạn trai không biết ra sao còn mình thì ở đây chịu nhục cúi đầu khom lưng trước kẻ khác, sau cùng thứ cô muốn nhất cũng chỉ là rời khỏi chốn đau khổ này.
Trưa hôm đó, cô ở trên phòng khóa chặt cửa để tìm cách liên lạc với bạn trai. Di động gọi không bắt máy, nhắn tin không trả lời, tài khoản cá nhân mạng xã hội cũng không thấy online khiến cô không thể không nghĩ đến việc bạn trai đã gặp chuyện không may. Hai tiếng đồng hồ cố sức liên lạc với bạn trai, cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng cô, anh ta đã bắt máy, giọng anh ta vừa cất lên lòng cô vui sướng vỡ òa:
“Anh Hiển, cuối cùng anh cũng bắt máy rồi, anh không sao có phải không? Họ có làm gì anh không?”
Bạn trai Giao Giao bắt máy khi đang nằm trên giường bệnh, bề ngoài anh ta là một người bình thường không có gì nổi bật, gương mặt nhìn có dáng vẻ là kẻ tiểu nhân, giọng điệu lúc nói chuyện với cô vô cùng đáng ghét, đầy ý khinh thường:
“Em còn muốn anh ra sao nữa đây? Anh đang ở trong bệnh viện, nãy giờ em gọi có biết làm phiền anh lắm không? Thằng đó đi đâu rồi à, em gọi anh không sợ bị phát hiện sao?”
“Em lo cho anh quá, có phát hiện thì cùng lắm bị đánh chút thôi. Anh bây giờ sao rồi?”
“Còn gì nữa đâu mà sao? Anh bị đánh dập phổi, phải cấp cứu rất nhiều tiền.”
“Gia Nguyên nói sẽ trả tiền viện phí cậu ta sẽ trả..”
“Khinh! Có bao đời ai lại đi trả tiền viện phí cho tình địch! Bây giờ anh không có tiền trả viện phí, em mau đưa tiền trả cho anh đi. Nếu như anh không nghe lời em bỏ trốn thì cũng đâu ra nông nổi này!”
“Em biết rồi, em sẽ cố tìm cách đưa tiền cho anh. Bây giờ anh vẫn còn đi được chứ?”
“Được. Có gì không?”
“Khi nào em có tiền em sẽ đến chỗ của anh, tới lúc đó.. chúng ta lại trốn có được không?”
Người bạn trại nghe tới đây đột nhiên lớn giọng quát vào điện thoại:
“Em bị điên à? Anh không ngu bị em lừa nữa đâu! Em năn nỉ anh ba năm nay anh đâu có đồng ý, nếu không phải em nói trộm được 4 tỷ thì anh cũng không liều mạng đối đầu với thằng nhà giàu đó đâu. Em ở nhà giàu sang sung sướng còn khổ gì nữa? Vừa có thể nuôi bản thân vừa giúp anh có được mớ tiền lo sự nghiệp, em nên ngoan ngoãn ở đó đi. Anh không dám dắt em đi trốn nữa đâu!”
Những lời đó của bạn trai khiến Giao Giao vô cùng đau lòng, ánh mắt cô tràn ngập sự thất vọng, nước mắt bỗng rưng rưng:
“Anh không yêu em sao? Rốt cuộc anh yêu em hay yêu tiền của nhà họ Tăng vậy hả? Anh tưởng em sống ở đây sung sướng lắm sao?”
“Em đừng có hỏi mấy cậu khó trả lời như vậy, em thế nào thì em tự biết đi chứ! Nói tóm lại, anh không trốn nữa. Cứ như lúc trước, mỗi tháng em đưa anh 20 triệu là được, anh không cần nhiều.”
Nước mắt cô rơi nhiều hơn, cảm thấy bị tổn thương vô cùng:
“Anh không nghĩ đến em à? Tiền em lấy của Gia Nguyên đưa anh mà anh sài không biết nhục sao? Em chẳng muốn lấy tiền của họ nữa, làm vậy lương tâm em không cho phép!”
“Thôi em đừng có giả vờ! Hai mươi triệu đối với nhà họ có là gì, em còn được nhiều hơn anh. Bây giờ em nói gì anh cũng không đồng ý nữa, em tắt máy đi.”
Giao Giao vội lau nước mắt, cô nuốt lệ, cay đắng nhẫn nhịn rồi quyết định lần này không được bỏ cuộc, cô lại nhỏ giọng lại, năn nỉ anh ta cùng mình trốn đi:
“Em xin anh, anh không trốn cùng em thì em chẳng còn nơi nào đi và cũng chẳng còn ai thân thiết cả. Chỉ một lần cuối cùng này thôi, lần này em sẽ lấy 10 tỷ đưa cho anh, có số tiền này anh tha hồ mà dùng cả đời không hết. Anh vì em có được không?”
Tên bạn trai khi nghe tới 10 tỷ hai mắt liền sáng rực lên không đắng đo gì mà trả lời ngay:
“Được được, anh sẽ vì em. Bao giờ có kế hoạch em cứ nhắn tin cho anh, anh làm ngay.”
“Anh không cần chờ đâu, ngày mai.. ngày mai em sẽ tìm cách ra ngoài và đến tìm anh, em sẽ mua vé máy bay ra Hà Nội gặp anh, anh chỉ cần đưa em về nhà anh thôi.”
“Ngày mai luôn sao? Anh còn chưa lành vết thương..”
“Em không sống được ở đây thêm một ngày nào nữa đâu. Ngày mai Gia Nguyên phải đi công tác cùng chú Kính và bà Khánh, em chỉ có mỗi cơ hội này thôi. Mười tỷ muốn lấy được cũng phải chờ họ đi..”
“Vậy.. vậy thì đành vậy thôi. Anh sẽ chờ em ra, nhưng em nhớ là phải đem tiền theo đó.”
“Em biết rồi.”
“Vậy anh tắt máy nha, ngủ chút đã.”
“Ừm. Anh ngủ đi.”
Cô vừa nói lời thì anh ta tắt máy, cái thái độ vội vàng, vô tâm chỉ lo bản thân mà từ đầu tời cuối không hỏi thăm cô lấy một câu đó khiến cô cũng phân vân không biết tình cảm của hai người có còn là yêu không, người đàn ông này đã cho cô quá nhiều cảm giác mông lung và bất mãn.
Theo kế hoạch, tối hôm đó lúc chuẩn bị đi ngủ với Gia Nguyên, Giao Giao liền giả vờ đau ngực. Gia Nguyên lo lắng vô cùng ngồi suốt bên cạnh chờ cô bớt đau, thấy cậu dễ lừa cô liền phô diễn khả năng diễn xuất thần thánh của mình, cô dựa vào lòng cậu, áp tay cậu lên ngực mình, nói:
“Mấy hôm nay chị cứ hay bị đau như vậy, có khi nào bị bệnh gì hay không?”
Gia Nguyên vốn yêu cô nên chỉ cần cô đau một chút cậu đã cảm thấy không yên rồi, cậu liền đáp lại:
“Không sao đâu, chị đừng lo, ngày mai em đưa chị đi bệnh viện khám.”
“Ngày mai cậu đi công việc cậu không nhớ sao? Làm sao đưa chị đi khám được? Hay.. hay cứ để chị đi một mình..”
“Không được, chị đi một mình làm sao em yên tâm? Để em kêu anh Khôi đưa chị đi..”
“Anh Khôi là vệ sĩ riêng của cậu mà, sao rời cậu được. Thôi cậu cứ để chị đi, chị không trốn nữa đâu mà cậu sợ.”
“Chị nói gì vậy chứ! Em có nghĩ chị thế đâu.”
“Thế sao cậu không cho chị đi? Không tin tưởng chị thì là gì đây?”
“Không có. Được rồi, ngày mai em cho chị đi.”
Vừa nghe cậu đồng ý, Giao Giao vui mừng nhếch môi cười, nhưng sau đó liền nghiêm mặt lại suy nghĩ gì đó rồi bỗng nhiên ngồi dậy kéo Gia Nguyên nằm xuống giường còn mình thì nằm lên người cậu, sờ nhẹ từ ngực cậu khiến Gia Nguyên suýt chút bật cả người lên vì bất ngờ. Thấy cô lần đầu chủ động, trong lòng cậu vui như nở hoa ngay lập tức đè cô xuống tháo nút áo của cô ra hôn lên cổ cô. Giao Giao nằm yên để cậu tự do trên người mình một lúc, đến khi cậu định cởi chiếc quần cô đang mặc thì cô kéo tay cậu ra, nghiêng người ôm cánh tay của cậu vào lòng. Gia Nguyên lần đầu cảm thấy sung sướng lạ lùng như thế, ánh mắt cậu đầy vẻ u mê mỉm cười ôm lấy cô:
“Sao hôm nay chị lạ quá vậy?”
Giao Giao vờ cười thẹn thùng giấu mặt đi:
“Đâu có đâu.”
“Chị biết chị làm như thế em sẽ không thể kiềm nổi tới lúc đám cưới không?”
“Chị là của cậu rồi còn gì, muốn làm gì là quyền của cậu.”
“Ha ha, chị làm em bất ngờ quá đó. Có phải muốn gì không? Trước giờ chị chưa xin em gì cả, hôm nay chị muốn gì thì cứ nói, em nhất định sẽ làm cho chị.”
Giao Giao liền quay mặt nhìn cậu, không giấu giếm thêm nữa mà nói ngay:
“Chị.. chị xin cậu ít tiền được không?”
Gia Nguyên bất ngờ:
“Tiền sao? Chị trước giờ đều không muốn tiền..”
“Uhm.. Nhưng mà lần này thì khác.”
“Khác thế nào?”
“Dạo này chị cảm thấy trong người không tốt, chị cũng đã 26 tuổi rồi, có nhiều thứ cũng không còn tốt như hồi trước nữa. Chị định ngày mai đi khám tổng quát hết tất cả một lượt, sau đó sẽ đi thẩm mỹ viện làm đẹp một chút”
Gia Nguyên vừa nghe thế liền bật cười thích thú:
“Tưởng gì chứ cho chị làm đẹp thì bao nhiêu em cũng đáp ứng được. Chị muốn làm thế nào? Em muốn biết chút được không?”
Giao Giao vội vàng suy nghĩ ra định làm gì để tương xứng với mức tiền mình định xin, mất một lúc cô mới có ý để trả lời:
“Ờ.. Chị định sẽ chăm sóc da, làm một kiểu tóc mới, hút mỡ bụng, nâng ngực.”
“Không được nha, chăm sóc da với làm tóc thì được còn mấy cái khác thì chị không được làm. Mỡ bụng của chị là trời cho em đó, nằm ngủ rất ấm, còn ngực vậy là vừa rồi to quá đi sẽ nặng đó. Vậy chị muốn em cho bao nhiêu nè?”
“Mười.. mười..”
“Mười triệu hả?”
“Không, mười tỷ..”
“Cái gì? Chị đùa sao? Làm đẹp mà mất mười tỷ, bằng tiền em mua một cái nhà đó!”