CHƯƠNG 34: VỊ HÔN THÊ
Edit: Lan Anh
Xe ngựa nhanh hơn xe bò, trời vừa tối thì xe ngựa đã chạy đến cửa thôn.
Đừng nói là một cái thôn nghèo, mà có ở trên trấn thì xe ngựa cũng được xem là quý hiếm, cho dù đây là một cỗ xe ngựa đơn sơ khó mà hình dung được, cũng khiến thôn dân ở đây hâm mộ.
“Ai nha, đó là tiểu Phong với A Uyển mà, hai người họ sao lại được ngồi xe ngựa?” Người được gọi là Hà thẩm nghe được tiếng bánh xe, bưng bát cơm đã ăn được phân nửa đi ra xem náo nhiệt.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc – Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hứa đại nương ở sát vách cũng tò mò đi ra, một tay ôm tiểu tôn tử hai tuổi, một tay cầm khoai lang nóng hổi vừa gặm vừa nói: “Nhà lão Du thật có tiền đồ nha, ngay cả xe ngựa cũng được ngồi.”
Hà thẩm và cơm: “Nhà lão Du có phải lại làm đồ ăn không? Thơm chết người.”
Gần đây nhà lão Du liên tục bay ra mùi thịt, bọn họ ở cách nửa cái thôn cũng nghe được.
Từ lúc Du lão tam bị bắt đi tòng quân, Du lão đại lại bị té gãy chân, thời gian sau đó cuộc sống của Du gia liền rớt xuống ngàn trượng, ai cũng không ngờ bọn họ bị như vậy còn có thể xoay người.
Đương nhiên bây giờ nói xoay người là còn hơi sớm, số tiền để trị chân cho Du lão đại vẫn chưa đủ, nhưng trong mắt người khác, có thể ăn thịt là đã được xem như thoát khỏi cảnh nghèo.
“Aiz.” Hà thẩm với Hứa đại nương liếc mắt nhìn nhau, “Nhà bà ta sao lại không được ăn?”
Đã qua hai năm, toàn thôn chỉ có Triệu gia là hay có thịt để ăn.
Trùng hợp lúc này Trương thẩm đang bưng một chậu nước đi ra, nghe giống như là họ đang cố ý nói cho ai đó nghe, bà mới kéo giọng nói: “Heo cũng mất thì lấy thịt đâu mà ăn?”
Hà thẩm với Hứa đại nương không nhịn được cười.
Triệu gia cách đó không xa, Triệu thị đang dùng trứng gà lăn máu bầm trên mặt, nghe được động tĩnh bên này, tức giận mới vơi đi một phần ba nay lại tăng lên.
“Ta pho (phi)!!” Triệu thị bị Khương thị đánh rớt hết một cái răng cửa, miệng thông gió mắng, “Dám xem lão nương như trò cười! Tốt, chờ đó, chò A Hằng trúng cử, các người sẽ hối hận!”
Về phần người Du gia, dám đem bà đánh thành dạng này, còn dám cướp của bà một con lợn.
Chờ A Hằng trở về, bà sẽ kêu hắn bỏ con nha đầu chết tiệt kia đi!
….
Động tĩnh ở Triệu gia tất nhiên Du Uyển không biết, coi như có biết cũng không để ý, nàng cũng không phải là nguyên chủ, có thể thành thân với Triệu Hằng hay không nàng cũng không thèm quan tâm, hiện tại nàng chỉ muốn kiếm tiền, để cho người nhà của nàng không bị thiếu ăn thiếu mặc, để đưa đại bá lên kinh trị chân.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc – Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hai huynh muội còn chưa đi vào lão trạch thì nghe được tiếng của Tiểu Thiết Đản líu ra líu ríu, cùng với tiểu muội muội ê a hai ba câu.
“Trăn Trăn thích nói chuyện hơn lúc trước.” Du Phong cảm khái nói, mặc dù vẫn chưa nói được tốt, nhưng rốt cuộc cũng chịu mở miệng nói chuyện, chuyện này bắt đầu từ lúc nào? Có lẽ từ lúc hai nhà qua lại với nhau như ngày xưa?
Coi như hai nhà có qua lại cùng một chỗ, nhưng chân chính bồi muội muội nói chuyện, bồi muội muội nháo cũng chỉ có mình Tiểu Thiết Đản mà thôi.
Có lẽ như vậy nên muội muội mới vui vẻ hơn.
Bọn họ… Bọn họ cũng vậy.
“A tỷ!” Tiểu Thiết Đản thấy Du Uyển, như gió lốc mà nhào tới, nhào vào trong lòng Du Uyển, sực nhớ còn sót một người mới xấu hổ mà nhìn Du Phong, “Đại ca.”
Tiểu muội muội cũng hướng bên này chạy tới: “A tỷ… Đại…”
Bành!
Ngã.
Du Phong vội vàng ôm muội muội lên, Du Uyển với Tiểu Thiết Đản cùng nhau đi vào nhà,
Trong nhà nồng đậm mùi thơm của thịt kho, bụng của bốn huynh muội lập tức kêu vang.
“Sao mấy người đi lâu như vậy?” Du Tùng ôm mấy cây củi khô đi vào từ phía sau.
Trời chưa sáng bọn họ liền xuất phát, mua đồ cũng không mất nhiều thời gian, dịch trạm cũng không quá xa, tính toán đúng ra buổi chiều là họ cũng đã về.
Du Phong giúp đệ đệ mang củi bỏ vào chậu than: “Có chút việc nên chậm trễ.”
“Chuyện gì?” Du Tùng hỏi, “Không lẽ bị người ta khi dễ?”
“Nói bậy cái gì đó!” Du Phong trừng đệ đệ một cái, trong lòng cũng hiểu, đệ đệ nói không sai, hôm nay thiếu chút nữa là bị người ta khi dễ, bất quá cuối cùng không biết nên khóc hay nên cười.
“Huynh cười cái gì?” Du Tùng nhíu mày, không đợi ca ca trả lời, ánh mắt liền rơi vào cái mền bằng gấm mà Du Phong để trên ghế sau khi vào nhà, “Hai người mua chăn bông?”
“Khụ.” Du Phong sao có thể nói là Du Uyển trắng trợn cuốn cái mền từ trên xe người ta xuống, đành phải hàm hồ ừ một tiếng.
“Nương đâu?” Du Uyển hỏi Tiểu Thiết Đản,
Tiểu Thiết Đản ưỡn ngực nói: “Nương đang ở trong phòng đại bá mẫu đếm tiền!”
Nguyên lai là hôm nay Bạch tiểu thư tới, nàng tới là để ăn món kho của đại bá, đại bá làm một lúc mấy món như vịt om nước sốt, thịt kho, ngó sen om với đậu rang cùng với một nồi thịt dê hầm cà rốt.
Đại bá làm đồ ăn không chỉ ngon mà màu sắc bên ngoài cũng rất đẹp, Bạch tiểu thư hết sức hài lòng, nàng đã quyết định xong sẽ nấu món nào, đồng thời cũng thanh toán trước một nửa tiền thù lao, sau khi xong thọ yến sẽ trả nửa còn lại.
Bất quá bây giờ giá cả nguyên liệu tăng vọt, ai biết được ba ngày sau sẽ như thế nào, trừ đi hết chi phí, bạc chân chính tới tay sợ không tới một lượng.
Nhưng không sao, thọ yến nhiều khách khứa, bọn họ có thể mượn cơ hội này để quảng bá đồ ăn của đại bá, sau này sinh ý sẽ không cần lo nữa.
Đại bá mẫu với Khương thị đếm xong tiền Bạch tiểu thư đặt cọc, tay nắm tay, sắc mặt đỏ thắm mà bước ra.
Du Uyển lại bắt đầu suy nghĩ xem nên mua nguyên liệu nấu ăn cho ba ngày sau ở chỗ nào.
…
Ngõ hẽm dài thăm thẳm, tuyết lớn đầy trời.
Một cỗ xe ngựa xa hoa dừng trước một tòa phủ đệ.
Bảng hiệu của phủ đệ bên trên mới được dùng mực viết lại “Nhan phủ”.
“Tiểu thư, đến.” Vị vú già xuống xe ngựa, vén rèm lên cho tiểu thư, “Tuyết rơi, tiểu thư cẩn thận dưới chân.”
Nhan Như Ngọc một tay ôm lò sưởi, một tay vịn cánh tay vú già, giẫm lên chiếc ghế gỗ tinh xảo bên dưới.
Nàng nhìn tòa phủ đệ mới được đổi mới hoàn toàn, nhẹ nhàng nói: “Ba năm, rốt cuộc cũng về nhà.”
Vú già xoa xoa hốc mắt đỏ lên: “Đúng vậy a, rốt cuộc cũng về nhà!”
“Con ta!”
Một phu nhân mặc áo choàng màu tím nhạt được nha hoàn nâng đỡ, đang kích động đến run rẩy mà đi ra!
Nhan Như Ngọc gặp bà, mí mắt cũng đỏ lên, yêu kiều hạ th.ân hành lễ: “Nương!”
Nhan phu nhân một tay nâng nàng dậy, ngẹn ngào nói: “Đừng hành lễ, để nương nhìn kĩ con một chút!”
Nhan Như Ngọc ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt như hoa lê vũ đái, vốn bình thường nàng đã đẹp, bây giờ lại rơi nước mắt, thực sự khiến người khác tâm cũng muốn nát.
“Con gầy đi rồi, mấy năm nay đã khiến con chịu khổ.” Nhan phu nhân sờ mặt nàng nói.
“Nữ nhi bất hiếu, không thể sớm quay về, để cho cha mẹ chịu khổ rồi.” Nhan Như Ngọc rưng rưng lắc đầu.
Nhan gia xảy ra chuyện, trước đó vài ngày mới được sửa lại án sai, tòa phủ đệ này cũng được tu sửa lại sau khi được xóa án, Nhan phu nhân tiều tụy hơn so với trước đây không ít, nhưng nghĩ tới vinh quang sau này, lại cảm thấy những đau khổ kia không thấm vào đâu.
Nhan phu nhân nở mày nở mặt nói: “Con ta sinh cốt nhục cho Yến thiếu chủ, sau này chắc chắn là vị phu nhân tôn quý nhất, nương đã đưa thiếp mời đi, ba ngày sau sẽ mở yến tiệc mừng con quay về, nương sẽ cho cả kinh thành biết, thiên kim của Nhan gia đã trở về… Vị hôn thê của Yến thiếu chủ đã trở về!”
Edit: Lan Anh
Ban đêm một nhà ba người Du Uyển đắp cái mền vừa mới mua (túm), mền này vừa mỏng lại nhẹ, Du Uyển sợ không ấm, lại đắp thêm một lớp chăn bông dày lên trên cho cả nhà.
Kết quả ngủ đến nửa đêm, một nhà ba người nóng như đang bị hấp, đệm giường đều ướt đẫm mồ hôi…
Điểm tâm là bánh bao chay với món kho ăn còn thừa của ngày hôm qua, hâm nóng lại là có thể ăn.
Sau khi hâm nóng lại, Du Uyển đi một chuyến ra chuồng heo.
Chuồng heo hiện không nuôi heo, bên trong được Du Uyển quét dọn rất sạch sẽ, bây giờ được dùng để nuôi gà.
Vì để giữ ấm cho gà rừng, nên Du Uyển dùng vải bông vây ở bên ngoài, mặc dù không ấm bằng tường gạch nhưng so với màn trời chiếu đất tốt hơn rất nhiều, hơn nữa Du Uyển còn đốt một chậu than bên cạnh lồng gà.
Gà rừng được nuôi thả khác với gà được nuôi trong lồng.
Du Uyển sờ từng con, sờ đến con thứ ba thì bàn tay trắng nõn dừng lại, “Ngươi lại không đẻ trứng?”
Hôm qua cũng không đẻ.
“A Uyển.” Du Phong gõ cửa sau hậu viện, hắn định kêu Du Uyển đi lên trấn mua thức ăn, nghĩ đến tam thẩm với Tiểu Thiết Đản còn đang ngủ, không tiện đánh thức bọn họ, thế là hắn đi ra cửa sau.
Du Uyển mở cửa cho Du Phong.
Du Phong thấy nàng đang cầm hai quả trứng gà, nói: “Đang thu trứng gà sao?”
Gió lạnh thổi vào khiến Du Uyển run rẩy, vội vàng cho Du Phong đi vào, khép lại cửa rồi nói: “Có con gà không đẻ trứng, muội đang nghĩ, chắc lát nữa sẽ xách nó lên trấn bán, hẳn là bán được giá tốt.”
Nàng vừa dứt lời thì bên trong lồng gà truyền đến tiếng kêu cục cục tác.
Du Phong chạy tới nhìn: “A! Đẻ trứng.”
…
Du Uyển ăn bánh bao chấm nước sốt, ăn xong cùng với Du Phong cùng nhau lên đường.
Bọn họ như cũ tới nhà Xuyên Tử thuê xe bò, không may xe bò bị hỏng, hai người đành phải đi bộ.
Du Uyển đi quen nên không cảm thấy xa, huống chi còn có thể tiết kiệm tiền.
Đừng nhìn bọn họ mỗi ngày đều được ăn thịt, đó là do bọn họ làm được món kho kiếm được chút tiền, trừ bỏ chi phí nguyên liệu nấu ăn rồi muối ăn với các gia vị khác, bạc thật sự tới tay không nhiều.
Mà bọn họ cần gom đủ 100 lượng bạc để xem bệnh, thật sự là con số 100 còn cách quá xa.
Nhưng dù vậy thì cũng phải cố gắng, Du Uyển tin tưởng một ngày nào đó họ sẽ kiếm được.
“Rau củ quả không cần mua, ta đã nói với các hương thân, đến lúc đó họ hái trong ruộng mình rồi bán cho chúng ta.” Nửa đường Du Phong đón lấy gió lạnh phần phật nói.
Du Uyển gật đầu, rau củ quả không có bao nhiêu tiền, lên chợ chưa chắc đã có giá tốt, nếu có thể mua từ mọi người trong thôn thì quá hay, phù sa không chảy ruộng ngoài không phải sao, đều cùng một giá tiền nhưng có thể giúp đỡ mọi người trong thôn.
Về phần đồ ăn mặn thì nhất định phải lên trấn mua.
Hai người trước tiên đi chợ phiên, chỗ mà Du Uyển bày bán cá với măng mùa đông.
“Thịt ba chỉ bán thế nào?” Du Uyển chỉ một miếng thịt Ngũ Hoa hỏi.
Chủ quán nói: “Hai mươi văn một cân.”
Du Uyển dừng một chút: “Mắc như vậy? Hôm qua mới có mười tám thôi mà.”
Chủ quán chặt một cái móng heo nói: “Ngày mai ngươi đến hỏi sẽ là hai mươi hai! Mỗi ngày một giá, cuối năm thường là như vậy, các ngươi có đi nhà khác hỏi cũng không có rẻ hơn đâu!”
Du Uyển mới đầu không tin, kéo Du Phong đi hỏi một vòng, quả thật đúng như ông ta nói, không có thấp hơn: “Đại ca, trên trấn có chợ khác không?”
“Có, còn một cái.”
Hai huynh muội đi qua một cái chợ khác, càng khiến người ta bóp cổ tay là cái chợ này vì gần sát với cửa khẩu, nên giá tiền còn đắt hơn.
“Chúng ta cần phải mua muối, nguyên liệu nấu ăn nếu chi phí quá cao sẽ bị lỗ vốn!” Tuy Du Uyển không quá hám lời nhưng cũng không muốn bị thâm hụt.
Du Phong nghĩ nghĩ, nói: “Phía Tây có một cái chợ, nghe nói chỗ đó bán đồ ăn rẻ hơn một chút nhưng lại quá xa.”
Trời bắt đầu đổ tuyết lớn, hai người trong gió tuyết đi bộ hơn mười dặm mới tới được chợ nằm ở phía Tây.
Lỗ tai Du Uyển bị đông lạnh biến thành màu đỏ, tay cũng đông cứng, mặt thì chết lặng, ngay cả mở miệng nói chuyện cũng thấy khó khăn.
Nhưng mà cực chẳng đã là, đồ ăn chỗ này nửa điểm cũng không thấy rẻ a…
“Các người sao lại ở đây?” một chiếc xe ngựa dừng lại bên cạnh Du Uyển, màn xe bị sốc lên, Bạch Đường hướng hai huynh muội nhìn qua.
Du Uyển cố hết sức nói ra: “Chúng, ta, đến, mua, đồ, ăn.”
“Mua đồ ăn gì mà đi xa như vậy? Trên chợ không có sao?” Bạch Đường hỏi.
“Mua, đồ, ăn, nấu, cho, thọ, yến, của, Bạch, lão, gia.” Du Uyển từng chữ từng chữ nói, không phải nàng muốn nói chậm như vậy, mà là quai hàm thật sự bị đông cứng.
Bạch Đường trừng mắt hạnh nói: “Hôm qua ta nói chưa rõ ràng sao? Nguyên liệu nấu ăn là ta mua, các ngươi chỉ tới nấu thôi!”
Nghe vậy Du Uyển xưa nay luôn bình tĩnh lại ngây ngẩn cả người, Bạch tiểu thư hứa trả năm lượng bạc nha, chẳng phải là bao gồm chuyện họ phải chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn sao? Bọn họ chỉ mới nấu mấy món kho, mà có thể kiếm được nhiều như vậy?
Vị thiên kim này sao lại phá của như vậy?!
Bạch Đường thấy Du Uyển nói chuyện cũng bất lợi, biết nàng đã bị đông lạnh đến hỏng, thở dài một tiếng nói: “Lên xe đi, ta đưa các người trở về.”
Du Phong không tiện đi vào, chỉ có thể ngồi ở ngoài với phu xe, nhưng Bạch Đường lại đưa cho hắn một tấm thảm thật dày, đắp lên người cảm giác như đang bị hun nóng.
Xe ngựa dừng ở cửa thôn.
Thời tiết có chút ấm hơn, Du Uyển xuống xe nói cảm ơn.
Bạch Đường khoát tay nói: “Ngày kia ta sẽ cho người đến đón các ngươi.”
Du Uyển khách khí nói: “Trên trấn không xa, chúng ta có thể tự đi được.”
Bạch Đường khiêu mi: “Ai nói nhà của ta ở trong trấn?”
…
Buổi chiều, tuyết rơi ngày càng lớn, ngoài phòng gió tuyết đan xen, bên trong noãn các lại ấm như cuối xuân.
Than đỏ cháy mạnh.
Nhan phu nhân chỉ mặc một bộ trang phục mỏng áo ngắn, nửa phần cũng không thấy rét lạnh.
Trước mặt bà, Đỗ quản sự của phòng bếp đang chờ bà ra chỉ thị: “…thịt nai đã định xuống, ngài xem thịt lừa có nên chuẩn bị một chút, đều nói trên trời thịt rồng, dưới đất thịt lừa, dùng nó chiêu đãi khách không có gì thích hợp hơn, chỉ là giá tiền có hơi…”
Đỗ quản sự vừa nói vừa lộ ra thần sắc khó xử.
Nhan phu nhân vu.ốt ve con mèo trắng nằm trong ngực, hừ lạnh một tiếng nói: “Phủ tướng quân chúng ta bây giờ giống người thiếu tiền sao? Thứ gì tốt, làm sao đãi khách chu đáo nhất, ngươi đều đi làm cho ta, không cần phải chuyện gì cũng tới hỏi, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, Vương phi với Yến thiếu chủ đều đến dự tiệc, đừng có làm chậm trễ bọn họ!”
Đỗ quản sự chấn động: “Dạ, phu nhân!”
Đông! Đông! Đông đông đông đông!
Cách đó không xa truyền đến tiếng trống đinh tai nhức óc.
Mèo trắng trong ngực Nhan phu nhân bị kinh sợ, meo một tiếng nhảy xuống.
Nhan phu nhân mi tâm nhăn lại: “Ai mà to gan như vậy, dám nổi trống trong phủ? Không biết tiểu thư đi đường xa như vậy đang nghỉ ngơi sao? Ngươi, đem tên nô tài không muốn sống kia lôi ra đánh cho ta!”
Đỗ quản sự sờ lỗ mũi một cái, ngượng ngùng nói ra: “Không phải phủ của chúng ta, là Bạch phủ sát vách, nghe nói lão gia nhà bọn họ muốn làm thọ yến, đặc biệt mời gánh hát bên ngoài về.”
…
Cửu ca, Nhan gia mời tiệc có đi không?
Yến thiếu chủ: Không đi!
Nghe nói có A Uyển ở sát vách…
Cửu ca, Cửu ca, Cửu ca? Ủa? Người đâu?