Mẫu Thân Xấu Xa Là Thần Y

Chương 33



CHƯƠNG 33: MỘT BÀN TAY LIỀN BAY
Edit: Lan Anh
Đã lâu Du Uyển chưa được ngủ thoải mái như vậy, dễ chịu đến mức nàng bắt đầu nằm mơ, chuyện này cũng thật kỳ lạ, vì ngủ ở một chỗ lạ vậy mà nàng cũng có thể nằm mơ được.
Bất quá giấc mơ này có chút kỳ quái.
Nàng mơ thấy mình đang nằm trên bãi cát trắng, thời tiết quá đẹp để phơi nắng, lại đột nhiên không biết ở đâu chạy tới một con heo rừng nhỏ, há mồm liền cắn ngón tay của nàng.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc – Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nàng rút cả nửa ngày cũng không ra, thế là nâng lên một cái tay khác, ba một tiếng con heo rừng nhỏ bay mất tích…
Trong xe ngựa âm u, sa mỏng che đi Dạ minh châu đang phát ra ánh sáng thanh nhuận.
Bầu không khí băng lãnh đến cực hạn, cảm thấy trong không khí như đang phát ra từng tia lãnh ý.
Yến Cửu Triêu chật vật ngồi trên giường mềm, trên trán có một cục u lớn, bên má phải lại được đánh dấu hình một cái bàn tay màu đỏ, sắc mặt tái nhợt.
Vạn thúc ngồi một bên, cứng đơ mà nhìn ra ngoài, ông chỉ ước có thể bay ra ngoài ngay lập tức.
Ai mà ngờ được Yến thiếu chủ, người ngay cả một cọng tóc cũng không cho người khác chạm qua, lại bị một tiểu thôn cô…
“Khục!” Vạn thúc lấy nắm tay che miêng, thấp giọng nói, “Ai bảo ngài khinh bạc người ta?”
Vương phi đưa tới nhiều nữ nhân như vậy ngài lại không muốn, lại đi khinh bạc một tiểu thôn cô, khẩu vị này của thiếu chủ có phải hơi nặng không…
Đương nhiên chuyện này cũng không phải là chuyện kinh ngạc nhất, kinh nhất là tại sao thiếu chủ lại không giết người nha…

Sắc mặt Yến Cửu Triêu khó coi đến cực điểm.
Tiểu Tuyết Hồ ngồi một bên ôm cái bình tản ra mùi thịt, nước miếng chảy ngang mà ngủ.
Yến Cửu Triêu giở thói xấu bốc nó lên, hai ba cái liền lay nó tỉnh!
Đỉnh đầu Tiểu Tuyết Hồ có một chùm lông vểnh lên, mắt nhập nhèm buồn ngủ mở ra, một mặt khó hiểu.
Yến thiếu chủ: “Không cho phép ngủ!”
Bảo bảo phải ngủ!
Truyện được dịch và edit bởi Sắc – Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Một người một hồ trừng nhau.
Vạn thúc sợ bị vạ lây, vội vàng đứng lên nói với Yến Cửu Triêu: “Tôi thấy bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, chúng ta có thể lên đường để sớm tới kinh thành.”
Nguyên nhân thực sự là sợ Yến thiếu chủ đi ra ngoài lại gây chuyện, để giữ hình tượng cao cao tại thượng, tốt nhất nên để hắn ngoan ngoãn ngồi trong xe ngựa.
Vạn thúc đi phòng trên, phân phó phòng bếp làm đồ ăn với thanh toán tiền, sau đó chọn mấy món thanh đạm mang đi.
Nhìn xe ngựa rời khỏi dịch trạm, vị thúc công ngồi trên lầu các lộ ra thần sắc đăm chiêu.
“Thúc công người sao vậy?” Tiểu thiếu niên vừa mới đi nhìn con ngựa được tiểu thôn cô chữa trị, lên phòng thì thấy thúc công mình đang nhìn bóng đêm mà ngẩn người.
Mãi đến khi xe ngựa biến mất trong màn đêm, cái người mang đến nỗi ám ảnh rời đi thì ông mới hoàn hồn, tìm được giọng nói của mình: “Nên chết không chết, nên lưu không lưu… Tại sao lại có thể như vậy?”

“Thúc công, người nói gì vậy ạ?” Tiểu thiếu niên nghe không hiểu.
“A, không có gì.” Thúc công lấy lại tinh thần, đánh giá thiếu niên từ trên xuống dưới, ánh mắt như mất mà lại có được, dường như có nhìn bao nhiêu cũng không đủ.
“Thúc công sao lại nhìn con như vậy?” Tiểu thiếu niên không hiểu nghiêng đầu hỏi.
“Đã lâu lắm rồi không được nhìn thấy con…” Trong mắt thúc công hơi ướt.
“Không phải con với thúc công luôn ở chung một chỗ sao?” Tiểu thiếu niên không để ý đến sự khác thường của thúc công.
Cha nương hắn mất sớm, là thúc công nuôi hắn đến lớn, thúc công đi chỗ nào thì hắn đi chỗ đó, thúc công lên kinh phục chức hắn cũng đi theo.
“Còn muốn ở lại phòng này sao?” Thúc công đổi chủ đề.
Tiểu thiếu niên liền đem sự kỳ lạ của thúc công ném ra sau đầu, ôm cánh tay, gật đầu như giã tỏi nói: “Không a, phòng này lạnh quá! Con lạnh đến run luôn này! Chờ chút, chúng ta có thể ở phòng trên? Mới vừa rồi không phải thúc công nói không có phòng sao?”
“Bây giờ có thể.” Thúc công nói.
“Sao thúc công biết?” Tiểu thiếu niên hỏi.
Thúc công cười cười, sờ lên cái đầu nhỏ của hắn nhưng không có trả lời.
….
Du Uyển tỉnh lại trong một trận lắc lư, mở mắt ra đầu tiên là nhìn thấy một cái đèn mờ nhạt, sau đó mượn ánh đèn yếu ớt mà thấy tình huống hiện tại, nàng vậy mà nằm trong một chiếc xe ngựa khác kém không biết bao nhiêu so với cái xe ngựa ban nãy, Du Phong ngủ gật một bên, đầu giống như con gà đang mổ thóc mà gật gà gật gù.
Nàng buồn bực.

Làm sao mới ngủ có một giấc, xe ngựa cũng thay đổi.
Nàng chống tay ngồi dậy.
Két—
Chỗ nằm đã lâu chưa được tu sửa nên gây ra tiếng động.
“Hắt xì.”
Trong xe quá lạnh, nàng chưa kịp chuẩn bị mà hắt hơi một cái,
Du Phong run run, mở mắt ra, quay đầu nhìn Du Uyển: “Muội tỉnh?”
“Ân.” Du Uyển vuốt vuốt cánh tay đau nhức, “Đại ca, sao chúng ta lại đổi xe ngựa?”
Du Phong hận không thể giáo huấn nàng, trừng nàng một cái: “Không có đổi xe ngựa, mà là muội lên nhầm xe!”
Du Phong đi theo Vương dịch sứ làm xong thủ tục, liền thuê một chiếc xe ngựa đi qua đại viện, lại không thấy Du Uyển đâu, hắn tìm trong tìm ngoài, cơ hồ muốn lật cả ngói nhà dịch trạm để tìm, nhưng cũng không thấy bóng dáng muội ấy đâu.
“Có khi nào bị người ta lừa bắt đi rồi không?”
Dịch tốt nói một câu, Du Phong bị dọa cho mặt mũi trắng bệch.
Dịch trạm người đến người đi, vàng thau lẫn lộn, mong là muội muội không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Ngay lúc hắn đang định báo quan thì có một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi đi tới, hỏi có phải hắn đang tìm người? Một tiểu thôn cô mười sáu mười bảy tuổi?
Đến lúc đó hắn mới biết muội muội mình chạy lên xe ngựa của người ta mà ngủ.
“Huynh đứng bên ngoài gọi, nhưng gọi thế nào muội cũng không tỉnh.”

Vậy nên người đàn ông trung niên kêu Vương dịch sứ thuê hai bà vú già, nhấc Du Uyển qua xe ngựa mà hắn thuê.
Du Phong mặc dù chưa thấy qua việc đời, nhưng có thể thấy Vương dịch sứ cung kính với chủ nhân của chiếc xe ngựa này còn hơn cả phủ Trấn Bắc tướng quân, cũng không khó để nhìn ra địa vị của họ còn cao hơn phủ tướng quân.
“Cũng may người ta không so đo.” Du Phong vừa nói vừa nhìn Du Uyển, “Đã vậy muội còn ôm cả chăn mền của người ta xuống!”
“Hả?” Du Uyển đầu tiên là sững sờ, sau đó phát hiện trên người mình quả thật đang được bọc trong một cái mền vừa mỏng vừa nhẹ.
Lúc đó Du Phong cảm thấy mình không còn chút mặt mũi nào, hai vị vú già kéo đến đầu chảy cả mồ hôi, vậy mà không kéo ra nổi, người đàn ông trung niên cũng phải nén cười.
Cuối cùng, họ đành phải đưa luôn cái mền này cho Du Uyển.
Muội muội liền đem cái mền này cuốn quanh người…
Nói thử xem, một người ngủ say như chết còn biết cuốn mền của người ta.
Du Phong thực sự: “…”
“Đại ca, cái bình đâu?” Du Uyển tìm không thấy cái binh của mình.
Du Phong suy nghĩ một chút nói: “Có lẽ rơi ở trên xe của người ta, lúc ấy huynh lại không để ý.”
Du Uyển bóp cổ tay: “Trong bình còn hơn phân nửa thịt viên, vốn định đêm nay ăn chung với mọi người… Giờ thì tốt rồi, toàn bộ đều bị mất.”
Du Phong che ngực, cảm thấy thật may mắn khi sống sót sau tai nạn.
….
Lão Du! Nhi nữ của ngươi đưa thịt viên đến cho ngươi đây!
Du cha: Nữ nhi làm đồ ăn, khóc cũng phải ăn! T_T


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Mẫu Thân Xấu Xa Là Thần Y

Chương 33: Vị hôn thê



Edit: Lan Anh

Xe ngựa nhanh hơn xe bò, trời vừa tối thì xe ngựa đã chạy đến cửa thôn.

Đừng nói là một cái thôn nghèo, mà có ở trên trấn thì xe ngựa cũng được xem là quý hiếm, cho dù đây là một cỗ xe ngựa đơn sơ khó mà hình dung được, cũng khiến thôn dân ở đây hâm mộ.

“Ai nha, đó là tiểu Phong với A Uyển mà, hai người họ sao lại được ngồi xe ngựa?” Người được gọi là Hà thẩm nghe được tiếng bánh xe, bưng bát cơm đã ăn được phân nửa đi ra xem náo nhiệt.

Hứa đại nương ở sát vách cũng tò mò đi ra, một tay ôm tiểu tôn tử hai tuổi, một tay cầm khoai lang nóng hổi vừa gặm vừa nói: “Nhà lão Du thật có tiền đồ nha, ngay cả xe ngựa cũng được ngồi.”

Hà thẩm và cơm: “Nhà lão Du có phải lại làm đồ ăn không? Thơm chết người.”

Gần đây nhà lão Du liên tục bay ra mùi thịt, bọn họ ở cách nửa cái thôn cũng nghe được.

Từ lúc Du lão tam bị bắt đi tòng quân, Du lão đại lại bị té gãy chân, thời gian sau đó cuộc sống của Du gia liền rớt xuống ngàn trượng, ai cũng không ngờ bọn họ bị như vậy còn có thể xoay người.

Đương nhiên bây giờ nói xoay người là còn hơi sớm, số tiền để trị chân cho Du lão đại vẫn chưa đủ, nhưng trong mắt người khác, có thể ăn thịt là đã được xem như thoát khỏi cảnh nghèo.

“Aiz.” Hà thẩm với Hứa đại nương liếc mắt nhìn nhau, “Nhà bà ta sao lại không được ăn?”

Đã qua hai năm, toàn thôn chỉ có Triệu gia là hay có thịt để ăn.

Trùng hợp lúc này Trương thẩm đang bưng một chậu nước đi ra, nghe giống như là họ đang cố ý nói cho ai đó nghe, bà mới kéo giọng nói: “Heo cũng mất thì lấy thịt đâu mà ăn?”

Hà thẩm với Hứa đại nương không nhịn được cười.

Triệu gia cách đó không xa, Triệu thị đang dùng trứng gà lăn máu bầm trên mặt, nghe được động tĩnh bên này, tức giận mới vơi đi một phần ba nay lại tăng lên.

“Ta pho (phi)!!” Triệu thị bị Khương thị đánh rớt hết một cái răng cửa, miệng thông gió mắng, “Dám xem lão nương như trò cười! Tốt, chờ đó, chò A Hằng trúng cử, các người sẽ hối hận!”

Về phần người Du gia, dám đem bà đánh thành dạng này, còn dám cướp của bà một con lợn.

Chờ A Hằng trở về, bà sẽ kêu hắn bỏ con nha đầu chết tiệt kia đi!

….

Động tĩnh ở Triệu gia tất nhiên Du Uyển không biết, coi như có biết cũng không để ý, nàng cũng không phải là nguyên chủ, có thể thành thân với Triệu Hằng hay không nàng cũng không thèm quan tâm, hiện tại nàng chỉ muốn kiếm tiền, để cho người nhà của nàng không bị thiếu ăn thiếu mặc, để đưa đại bá lên kinh trị chân.

Hai huynh muội còn chưa đi vào lão trạch thì nghe được tiếng của Tiểu Thiết Đản líu ra líu ríu, cùng với tiểu muội muội ê a hai ba câu.

“Trăn Trăn thích nói chuyện hơn lúc trước.” Du Phong cảm khái nói, mặc dù vẫn chưa nói được tốt, nhưng rốt cuộc cũng chịu mở miệng nói chuyện, chuyện này bắt đầu từ lúc nào? Có lẽ từ lúc hai nhà qua lại với nhau như ngày xưa?

Coi như hai nhà có qua lại cùng một chỗ, nhưng chân chính bồi muội muội nói chuyện, bồi muội muội nháo cũng chỉ có mình Tiểu Thiết Đản mà thôi.

Có lẽ như vậy nên muội muội mới vui vẻ hơn.

Bọn họ… Bọn họ cũng vậy.

“A tỷ!” Tiểu Thiết Đản thấy Du Uyển, như gió lốc mà nhào tới, nhào vào trong lòng Du Uyển, sực nhớ còn sót một người mới xấu hổ mà nhìn Du Phong, “Đại ca.”

Tiểu muội muội cũng hướng bên này chạy tới: “A tỷ… Đại…”

Bành!

Ngã.

Du Phong vội vàng ôm muội muội lên, Du Uyển với Tiểu Thiết Đản cùng nhau đi vào nhà,

Trong nhà nồng đậm mùi thơm của thịt kho, bụng của bốn huynh muội lập tức kêu vang.

“Sao mấy người đi lâu như vậy?” Du Tùng ôm mấy cây củi khô đi vào từ phía sau.

Trời chưa sáng bọn họ liền xuất phát, mua đồ cũng không mất nhiều thời gian, dịch trạm cũng không quá xa, tính toán đúng ra buổi chiều là họ cũng đã về.

Du Phong giúp đệ đệ mang củi bỏ vào chậu than: “Có chút việc nên chậm trễ.”

“Chuyện gì?” Du Tùng hỏi, “Không lẽ bị người ta khi dễ?”

“Nói bậy cái gì đó!” Du Phong trừng đệ đệ một cái, trong lòng cũng hiểu, đệ đệ nói không sai, hôm nay thiếu chút nữa là bị người ta khi dễ, bất quá cuối cùng không biết nên khóc hay nên cười.

“Huynh cười cái gì?” Du Tùng nhíu mày, không đợi ca ca trả lời, ánh mắt liền rơi vào cái mền bằng gấm mà Du Phong để trên ghế sau khi vào nhà, “Hai người mua chăn bông?”

“Khụ.” Du Phong sao có thể nói là Du Uyển trắng trợn cuốn cái mền từ trên xe người ta xuống, đành phải hàm hồ ừ một tiếng.

“Nương đâu?” Du Uyển hỏi Tiểu Thiết Đản,

Tiểu Thiết Đản ưỡn ngực nói: “Nương đang ở trong phòng đại bá mẫu đếm tiền!”

Nguyên lai là hôm nay Bạch tiểu thư tới, nàng tới là để ăn món kho của đại bá, đại bá làm một lúc mấy món như vịt om nước sốt, thịt kho, ngó sen om với đậu rang cùng với một nồi thịt dê hầm cà rốt.

Đại bá làm đồ ăn không chỉ ngon mà màu sắc bên ngoài cũng rất đẹp, Bạch tiểu thư hết sức hài lòng, nàng đã quyết định xong sẽ nấu món nào, đồng thời cũng thanh toán trước một nửa tiền thù lao, sau khi xong thọ yến sẽ trả nửa còn lại.

Bất quá bây giờ giá cả nguyên liệu tăng vọt, ai biết được ba ngày sau sẽ như thế nào, trừ đi hết chi phí, bạc chân chính tới tay sợ không tới một lượng.

Nhưng không sao, thọ yến nhiều khách khứa, bọn họ có thể mượn cơ hội này để quảng bá đồ ăn của đại bá, sau này sinh ý sẽ không cần lo nữa.

Đại bá mẫu với Khương thị đếm xong tiền Bạch tiểu thư đặt cọc, tay nắm tay, sắc mặt đỏ thắm mà bước ra.

Du Uyển lại bắt đầu suy nghĩ xem nên mua nguyên liệu nấu ăn cho ba ngày sau ở chỗ nào.

Ngõ hẽm dài thăm thẳm, tuyết lớn đầy trời.

Một cỗ xe ngựa xa hoa dừng trước một tòa phủ đệ.

Bảng hiệu của phủ đệ bên trên mới được dùng mực viết lại “Nhan phủ”.

“Tiểu thư, đến.” Vị vú già xuống xe ngựa, vén rèm lên cho tiểu thư, “Tuyết rơi, tiểu thư cẩn thận dưới chân.”

Nhan Như Ngọc một tay ôm lò sưởi, một tay vịn cánh tay vú già, giẫm lên chiếc ghế gỗ tinh xảo bên dưới.

Nàng nhìn tòa phủ đệ mới được đổi mới hoàn toàn, nhẹ nhàng nói: “Ba năm, rốt cuộc cũng về nhà.”

Vú già xoa xoa hốc mắt đỏ lên: “Đúng vậy a, rốt cuộc cũng về nhà!”

“Con ta!”

Một phu nhân mặc áo choàng màu tím nhạt được nha hoàn nâng đỡ, đang kích động đến run rẩy mà đi ra!

Nhan Như Ngọc gặp bà, mí mắt cũng đỏ lên, yêu kiều hạ th.ân hành lễ: “Nương!”

Nhan phu nhân một tay nâng nàng dậy, ngẹn ngào nói: “Đừng hành lễ, để nương nhìn kĩ con một chút!”

Nhan Như Ngọc ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt như hoa lê vũ đái, vốn bình thường nàng đã đẹp, bây giờ lại rơi nước mắt, thực sự khiến người khác tâm cũng muốn nát.

“Con gầy đi rồi, mấy năm nay đã khiến con chịu khổ.” Nhan phu nhân sờ mặt nàng nói.

“Nữ nhi bất hiếu, không thể sớm quay về, để cho cha mẹ chịu khổ rồi.” Nhan Như Ngọc rưng rưng lắc đầu.

Nhan gia xảy ra chuyện, trước đó vài ngày mới được sửa lại án sai, tòa phủ đệ này cũng được tu sửa lại sau khi được xóa án, Nhan phu nhân tiều tụy hơn so với trước đây không ít, nhưng nghĩ tới vinh quang sau này, lại cảm thấy những đau khổ kia không thấm vào đâu.

Nhan phu nhân nở mày nở mặt nói: “Con ta sinh cốt nhục cho Yến thiếu chủ, sau này chắc chắn là vị phu nhân tôn quý nhất, nương đã đưa thiếp mời đi, ba ngày sau sẽ mở yến tiệc mừng con quay về, nương sẽ cho cả kinh thành biết, thiên kim của Nhan gia đã trở về… Vị hôn thê của Yến thiếu chủ đã trở về!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.