Học Ngoan

Chương 27: C27: Chương 26



Chương 26: Bây giờ biết ngoan rồi?

Ngô Xuyên ấn đồng hồ đếm ngược.

Chạy xong rồi.

Ông nhìn thời gian, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn Tôn Thành vừa chạy đến đích cuối, vẫn còn hơi không tưởng tượng nổi, sau đó nhớ ra trọng điểm, lại nghiêng đầu nhìn Trình Giảo Kim (*) nửa đường lao đến.

(*) Trình Giảo Kim: Trình Giảo Kim (589-665) là một công thần khai quốc của nhà Đường. Là người chuyên gia phá bĩnh, chịu lợi chứ không chịu thiệt. Tên ổng thường gắn liền với hành động nửa đường nhảy ra phá bĩnh chuyện người khác =)))

“Lâm Thiên Tây kia, em làm gì đấy? Ai đời lại có cái kiểu chạy tiếp sức như thế hả?”

Quả thực phen này Lâm Thiên Tây chạy quá nhanh, lúc trở về vẫn còn phải giảm tốc độ từ từ chạy chậm lại, cợt nhả cười nói: “Báo cáo thầy, em vẫn muốn để cho thầy có hảo cảm với em, nên em quyết tâm đạt thành tích, đằng nào thì cũng có đứa không muốn chạy mà, thầy cũng chưa nói không thể chạy như thế đúng không ạ.”

Ngô Xuyên chất vấn: “Em vội vã lao vào như thế làm gì?”

“Qua chưa ạ?” Lời bị cắt ngang, là Tôn Thành ở đằng xa hỏi một câu.

Hắn trở về từ đích cuối, vì vừa mới phải chạy nhanh nên lồng ngực vẫn còn phập phồng, mắt nhìn về nơi này.

Ngô Xuyên lại đưa mắt nhìn đồng hồ, gật đầu với hắn: “Qua rồi, chắc chắn qua, hai người các em đã vẻ vang vực lại tốc độ.”

“Vậy là không cần chạy bù 1000m đúng không ạ?” Lâm Thiên Tây yên tâm rồi, khỏi phải mất công chạy nữa. Cậu chỉ ngón tay sang Đinh Kiệt bị bỏ rơi giữa đường đua vẫn đang ngu người: “Thầy nhìn tên đó mới thật sự là không muốn chạy tiếp sức đó, không thì thầy cho cậu ta chạy bù thêm 1000m đi, thành tích sẽ không quá thảm hại nữa.”

“Đệt mẹ mày Lâm Thiên Tây!” Đinh Kiệt ở đằng kia kêu gào.

Ngô Xuyên nhìn Đinh Kiệt: “Em la lối cái gì, ra đây đi, đợi lát nữa chạy ngay cho tôi.”

Mặt Đinh Kiệt tái mét, trợn mắt nhìn Lâm Thiên Tây, không cam lòng mà lê lết đến bên sân tập.

Lâm Thiên Tây chậm rãi đi tới chỗ cậu ta, lúc lướt qua vai thì dừng lại, lạnh mặt nói nhỏ: “Tao biết mày cmn ỷ vào sắp chia lớp nên làm đủ trò, nhưng đừng có chọc Tôn Thành, bây giờ cậu ấy ở trong tầm ngắm của tao, mày hiểu chuyện một chút cho ông đây, sau này nghịch ngu nữa thì không tha cho mày đâu.”

Đinh Kiệt sửng sốt mất một lúc: “Đm mày bảo vệ nó à Lâm Thiên Tây?”

Lâm Thiên Tây đáp: “Tao không bảo vệ cậu ấy, tao sẽ tiễn mày đến WC bầu bạn với người ta, mày tự chọn đi.”

Đinh Kiệt không thể phản kháng cậu, trơ mắt nhìn cậu đi mất, nhỏ giọng chửi một câu, vừa chửi xong bên cạnh lại xuất hiện thêm một người khác.

Tôn Thành đi đến chỗ ấy, vẻ mặt vô cảm: “Muốn đến WC à?”

“Đệt mẹ mày, hai chúng mày….” Đinh Kiệt quay đầu bỏ chạy.

Tôn Thành nhìn cậu ta kinh hãi mà chạy như bị ma dí, cũng chẳng thèm đuổi theo.

Khương Hạo thở hổn hển bắt kịp, hỏi nhỏ: “Sao Lâm Thiên Tây lại xông vào thế?”

Tôn Thành đáp: “Không biết.”

Thật sự không biết, thời điểm hắn nhìn thấy Lâm Thiên Tây chạy như bay về phía mình cũng ngỡ rằng mình nhìn lầm.

Cảnh tượng ấy không biết phải hình dung như thế nào, dáng vẻ khi đó của Lâm Thiên Tây vừa tựa như cơn gió, lại tựa như mũi tên, tự do mà ngập tràn hơi thở niên thiếu; một vài giây trong thoáng chốc ấy, bất cứ ai cũng chỉ có thể chú ý đến một mình cậu.

“Đậu má, không nghĩ là cậu ta chạy nhanh như thế đó” Khương Hạo nhìn bóng lưng Lâm Thiên Tây đã đi xa: “Nhanh thật chứ.”

Tôn Thành biết Lâm Thiên Tây chạy rất nhanh, cũng không phải lần đầu tiên hắn chứng kiến, tối hôm qua nhờ Tần Nhất Đông mà được ra mắt một lần rồi.

“Bây giờ cậu đã thấy.”

Lâm Thiên Tây trở lại bên ngoài đường chạy, chầm chậm ngồi xuống, đột nhiên nhìn cổ chân mình một lúc, cảm giác cứ không đúng lắm.

“Đệt.” Cậu chửi nhỏ một câu, chống một tay xuống đất rồi đứng lên, dứt khoát ra khỏi sân tập.

Một đám con gái đi ngang qua, đều ở đó ngắm cậu, Đào Tuyết đi đằng sau còn nhìn cậu cười cười.

Lâm Thiên Tây nghĩ thầm chắc là hôm nay không cẩn thận chơi trội mất tiêu rồi, thật sự là chẳng nghĩ tới luôn.

Cậu ngó nghiêng tìm một hồi, thấy Tôn Thành vẫn đang loanh quanh gần đường đua lấy đồ, bèn cúi đầu lấy điện thoại di động, mở cuộc trò chuyện cùng nick avatar ngọn hải đăng ra, gửi cho hắn một tin nhắn wechat:

[ Chờ cậu ngoài cổng trường. ]

“Lâm Thiên Tây!” Ngô Xuyên huýt còi đeo trên cổ, tay cầm đồng hồ đuổi tới.

Lâm Thiên Tây quay đầu, bất đắc dĩ nói: “Em sai rồi, lần sau em sẽ không như thế nữa được không ạ?”

“Ai muốn nói với em cái này chứ, tôi tìm em vì chuyện khác mà.” Ngô Xuyên đi tới, quan sát cậu từ trên xuống dưới: “Thể chất em không tồi đâu, có muốn vào đội thi đấu của trường không?”

“Đội thi đấu gì cơ?”

“Đội điền kinh, đội bóng rổ, đủ thể loại bóng to bóng nhỏ đó, tha hồ luôn, dù sao em cũng biết chơi nhiều cái, tôi nghe đồn từ lâu rồi.”

Lâm Thiên Tây hỏi: “Vào thì điểm thi cuối kỳ có được cộng thêm không ạ?”

“Nằm mơ, đương nhiên là không cộng.”

“Ồ, vậy em không vào.” Cậu xoay người rời đi.

Ngô Xuyên vẫn còn muốn truy hỏi, lại vừa khéo thấy Đinh – phải chạy bù 1000m – Kiệt định lẻn đi, lập tức quay đầu lại cản đường cậu ta: “Này này đừng có mà trốn!”

Lâm Thiên Tây nhân cơ hội này mà chuồn mất.

Ai muốn vào đội thi đấu gì chứ, cản trởviệc cậu học tập.

Cậu về lớp lấy cặp sách trước, sau đó rời khỏi tòa giảng dạy, từ trên tầng xuống dưới tầng dứt khoát đi không ngừng bước, đến khi ra đằng sau trường học, Lâm Thiên Tây mới dừng lại đứng bất động bên ven đường.

Cậu cúi đầu xem chân phải mình một lúc, miệng không nhịn được “Chậc” một tiếng.

Lúc này chuông tan học mới vang lên.

Lâm Thiên Tây ngẩng đầu, vừa hay trong ngực bị nhét một chai nước, liền giơ tay tiếp lấy.

Tôn Thành đã đi ra, trên vai khoác cặp sách; chai nước vừa nãy cậu đưa cho, bây giờ hắn lại trả lại.

“Sao nào?” Lâm Thiên Tây thoáng nhìn qua chai nước, nhếch miệng cười cười: “Tốc độ hôm nay của tôi có phải là rất nhanh không hả?”

Tôn Thành đáp: “Ừm, đương nhiên là cậu nhanh.”

Lâm Thiên Tây lập tức hiểu ý: “Cậu đừng có mà thiếu đứng đắn như thế, đàn ông không thể nói nhanh.”

“Chính cậu đừng thiếu đứng đắn là được.” Mặt Tôn Thành đầy bình tĩnh, xoay người đi: “Đến chỗ Dương Duệ à?”

“Ò ò.” Lâm Thiên Tây thuận tay nhét chai nước vào cặp sách, đi đằng sau hắn.

Tôn Thành quay đầu nhìn Lâm Thiên Tây, bỗng nhiên phóng tầm mắt xuống chân cậu: “Cậu làm gì?”

“Đi bộ đó.” Lâm Thiên Tây đáp: “Sao thế?”

Tôn Thành lại liếc mắt xuống, bước đến gần, rồi đột ngột giơ chân đá vào mắt cá chân phải của cậu.

“Tôi! Đệt!” Cả người Lâm Thiên Tây như giật bắn, co chân phải lên, đứng thế Kim Kê Độc Lập(*) mà trừng mắt nhìn hắn: “Cậu làm cái gì đó!”

(*) Tư thế Kim Kê Độc Lập: Đứng bằng 1 chân, chân còn lại co lên, ảnh minh họa để dễ mường tượng =)))
1

Tôn Thành chỉ ngón tay vào chân phải cậu: “Vén lên xem thử một chút.”

Lâm Thiên Tây bị hắn đá vẫn còn đau, có hơi phẫn nộ: “Tôi biết rồi, nhất định là do trước khi chạy không khởi động, chạy nhanh quá nên mới bị ảnh hưởng, lát nữa tới chỗ Dương Duệ tìm cao dán một lúc là ổn.”

Cậu vừa nói vừa cúi đầu xuống, một tay vén ống quần lên định xem, khoảnh khắc người cúi xuống, cổ chân cậu đột nhiên căng cứng đến đau đớn, tựa như bị mấy cây kim thép cùng đâm vào, lập tức “Shh” một tiếng, so với vừa nãy bị Tôn Thành đá một phát còn đau hơn, ngay sau đó thì nhìn thấy rõ trạng thái của cổ chân mình.

“Đệt? Nghiêm trọng như thế cơ à?” Thế mà lại sưng vù một cục to tướng, y hệt mấy cái bánh bao, xanh tím đan xen.

Tôn Thành nhìn cậu: “Cậu đây vẫn còn cảm thấy không hề gì?”

Lâm Thiên Tây cau mày buông ống quần, cậu không có nhiều thời gian, vả lại rõ ràng cũng không cảm nhận được gì mà.

“Xe lần trước cậu đi đâu?” Tôn Thành chợt hỏi.

Lâm Thiên Tây đáp: “Đó là mượn của Vương Tiếu.”

“Vậy thì mượn cậu ta một lần nữa.” Tôn Thành chỉ tay vào cái chân kia của cậu: “Cậu như thế không đi được.”

Lâm Thiên Tây đành phải xê dịch đến bồn hoa nhỏ ven đường, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn Wechat cho Vương Tiếu.

Vương Tiếu rep lại rất nhanh. Cậu xem xong, chỉ sang phía bên phải cổng trường: “Xe ở chỗ đó, xe này của cậu ta thường xuyên cho mượn, sát cốp đằng sau có một chìa khóa dự bị.”

Tôn Thành đi đến.

Lâm Thiên Tây nhìn thấy vài khuôn mặt quen thuộc trong lớp lục tục ra khỏi cổng trường, không muốn bị bọn họ nhìn thấy mấy phút trước đó mình vẫn còn oai phong lẫm liệt bay vù vù, giờ khắc này lại bị gãy cánh, thế là cậu dịch chân phải nhích ra xa khỏi cổng trường một chút.

Thoáng cái Tôn Thành đã lái moto đến, “Két” một tiếng phanh sát bên cạnh cậu: “Đi.”

Lâm Thiên Tây nhìn hắn từ đầu xuống chân, hắn vừa chạy bộ xong, trên trán còn phủ một lớp mồ hôi, tóc ngắn vuốt lên để lộ ra toàn bộ phần trán, lông mày rạch một đường kia lại càng thêm bắt mắt; hắn ngồi trên xe, hai chân dài chống đất, bất giác khiến người ta cảm thấy hắn cực kỳ có hình tượng.

“Được rồi, lại để cậu làm tài xế.” Lâm Thiên Tây hưởng thụ mà nhướng nhướng mày, định nhấc chân nhảy lên xe.

Tôn Thành nhìn cậu: “Ngồi một bên, chân cậu đừng có nhấc lên.”

Lâm Thiên Tây nhìn hắn một lúc, toàn thân căng cứng: “Ngồi một bên? Mẹ nó cái này là tư thế ngồi của bọn con gái mà!”

Tôn Thành từ trên xe xoay người lại, đặt tay lên tay cầm: “Vậy thì cậu đạp chân bị thương xuống đất, nhấc chân trái lên; hoặc là chân trái đạp đất, nhấc chân phải lên, cậu không chê đau là được.”

Lâm Thiên Tây đứng tại chỗ đấu tranh tư tưởng mất một lúc, sau đó nhận ra dù là kiểu gì cũng sẽ cmn cực kỳ đau, cuối cùng quyết định không lãng phí thời gian nữa, thấp giọng nói: “Coi như là ông đây xui xẻo vậy.”

Cậu xốc lại cặp sách trên lưng, buông thõng chân xuống, ngồi một bên lên đằng sau yên xe.

Tôn Thành đạp ga: “Ngồi cho vững.”

Chưa cho cậu thời gian thích ứng, moto đã lao ra ngoài.

Lâm Thiên Tây không dám để cái chân bị thương chịu lực, nửa để trên chân chống, nửa áp sát bắp chân Tôn Thành, vì để ổn định trọng tâm, một tay cậu bám lấy sau yên, cơ thể hướng về phía trước, giống như đang dựa vào lưng Tôn Thành.

Bỗng nhiên cậu cứ cảm thấy không dễ chịu lắm, bà mẹ nó tư thế này làm cho cậu cực kỳ xấu hổ, hệt như cậu chính là một con chim nhỏ đang nép vào con chim nhỏ khác.

“Vẫn chưa đến à?” Cậu không kiên nhẫn thúc giục, nhìn chòng chọc sau gáy Tôn Thành.

Tôn Thành liếc mắt qua gương chiếu hậu, thấy rõ biểu cảm của Lâm Thiên Tây, khóe môi hơi nhếch: “Đi đường lớn mà, rất nhiều người, có thể còn phải đi thêm hai mươi phút nữa.”

Hai ngón tay Lâm Thiên Tây chĩa vào lưng hắn: “Tôi đây là thanh đao đấy cậu có tin không hả?”

Dưới chân Tôn Thành bình tĩnh tăng tốc độ: “Ra tay đi, rồi tìm một người ba mới dạy cậu.”

“Đệt.” Lâm Thiên Tây nói: “Cậu còn như thế là tôi nhảy xuống đó.”

Tôn Thành vẫn còn lương tâm, không nói gì nữa, chỉ thoáng sau đã giảm tốc độ rồi phanh xe lại: “Đến rồi.”

Không đợi Tôn Thành gạt chân chống, cậu đã nhảy cái vèo xuống đất, bước vài bước nhìn đến hướng cửa tiệm của Dương Duệ: “Có còn đi nữa không?”

Tôn Thành khóa xe rồi rút chìa khóa ném cho cậu, cầm cặp sách của mình: “Cái chân này của cậu không phải một miếng dán là giải quyết xong đâu, có leo lên tầng được không?”

Lâm Thiên Tây nghe hắn nói như vậy mới hiểu được, đây là ý muốn cậu theo lên tầng, hơi cử động chân rồi đáp: “Chắc là đi được.”

Tôn Thành đi trước dẫn đường.

Lâm Thiên Tây theo sau chậm rì rì bò mấy tầng lầu mới đến chỗ ở của hắn.

Tôn Thành đằng trước móc chìa khóa ra mở cửa, vào trong nhà mở đèn lên rồi quay ra đóng cửa lại.

Lâm Thiên Tây đi theo vào, quan sát bên trong một hồi, nhà không lớn, một người ở là vừa đủ, đồ dùng trong nhà cũng chẳng nhiều lắm, giống như đã lâu không có người, còn thoang thoảng mùi băng phiến(*).

(*) Băng phiến: Băng phiến (long não) là một chất rắn kết tinh; được sử dụng chủ yếu với mục đích khử mùi hôi, xua đuổi muỗi/gián/chuột/…

Gần tường có một rương kéo rất lớn, có lẽ là Tôn Thành mang tới lúc mới chuyển đến, rồi để luôn ở chỗ đó.

Tôn Thành kéo cái rương kia dịch sang một bên, hất cằm về phía chiếc ghế kê gần cửa sổ: “Tới bên đó đi.”

Lâm Thiên Tây lết đến ngồi xuống ghế.

Cảm thấy hơi vi diệu. Trước đây cậu thân thiết với Tần Nhất Đông như vậy cũng chưa từng qua nhà Tần Nhất Đông, đây là lần đầu tiên cậu đến nhà người khác, còn không có ai, chỉ có hai người bọn họ.

Cửa sổ là loại cửa lồi, rất lớn, có thể nhìn thấy cả khung trời chạng vạng ở bên ngoài, trên đường không có mấy người qua lại.

Bệ cửa sổ cũng chỉ cao đến bắp chân cậu, bên dưới chất đống toàn sách là sách, từng quyển từng quyển chất đến cả dưới chân ghế.

Bên cạnh có một chiếc bàn nhỏ, cao bằng bệ cửa sổ, trên bàn để một xấp giấy cùng mấy cây bút, và một quyển sách bài tập đang mở.

Lâm Thiên Tây nhìn thoáng qua là biết đây chắc chắn là chỗ thường ngày Tôn Thành ngồi làm bài tập. Cậu còn tưởng rằng học sinh giỏi kiểu như Tôn Thành thì môi trường học tập phải siêu nghiêm túc, không nghĩ rằng lại tùy tiện như thế, một bàn xếp nhỏ, sách cũng quăng khắp nơi.

Như thế là trong thế giới sẽ chỉ có 1 à?

Cậu thuận mắt nhìn một hồi, để cặp sách lên bàn nhỏ xong lại quay đầu xem Tôn Thành.

Vừa quay đầu lại thì suýt chút nữa đụng phải mặt Tôn Thành, cậu ngẩn người mất một lúc, rồi dựa ra sau lưng ghế.

Tôn Thành đứng ngay bên cạnh, cúi đầu, trên tay cầm thứ gì đó, phun xuống mắt cá chân cậu.

Cổ chân Lâm Thiên Tây chợt lạnh, tức khắc thở hắt ra một hơi, hệt như bị đánh một cước, đau đến mức mặt mũi biến sắc, chân vừa động một cái đã bị đè xuống.

Tôn Thành đè chân cậu nói: “Đừng cử động, không tốt.”

Lông mày Lâm Thiên Tây cũng phải nhíu lại: “Đệt mẹ, cái gì thế!”

“Phun sương.” Tôn Thành ấn chân cậu tiếp tục phun: “Cùng lắm nửa tiếng là có tác dụng, nếu không thì vẫn sẽ đau.”

Lâm Thiên Tây nửa tin nửa ngờ: “Nhà cậu còn chuẩn bị cả cái này à?”

“Ừ.”

Lâm Thiên Tây bị kíc.h thích mà chịu không nổi, bắt lấy cái tay hắn: “Tôi nghi ngờ là cậu cố ý.”

Tôn Thành vẫn đè không thả, thẳng thừng nhấc chân lên áp đầu gối chặn bắp chân cậu, một tay ngăn lại cái tay không an phận kia, tiếp tục phun thuốc: “Cậu là bé ngoan của Bát Trung thật sao? Xịt chút thuốc cũng phải động thủ.”

Lâm Thiên Tây bị hắn khống chế rõ rành rành, dựa vào ghế khàn giọng đáp: “Tôi ngoan thật mà, nếu không thì bây giờ nhà cậu đã bị tôi lật tung nóc luôn rồi đó.”

Tôn Thành vẫn kiên trì xịt đủ lượng thuốc mới buông cậu ra, đứng thẳng lên nhìn cậu: “Bây giờ biết ngoan rồi?”

“…..” Lâm Thiên Tây ỉu xìu, tạm dừng một lát rồi nói sau vậy.

Tôn Thành đậy nắp lọ phun sương lại, quay đầu mang đi cất.

Lâm Thiên Tây ngóc cổ nhìn cổ chân bị phun ướt đẫm, cẩn thận nhích chân qua một bên, nỗ lực chịu đựng khổ cực bởi phản ứng của thuốc, đưa tay vào cặp sách lấy tập đề ra.

Cậu vẫn chưa quên việc chính đâu.

Tôn Thành quay ra nhìn thấy, hỏi: “Đề hôm nay à?”

Lâm Thiên Tây cầm tờ đề đáp: “Mau lại đây đi, tôi đợi cả một ngày rồi đó.”

Tôn Thành đi tới, đưa mắt nhìn, là đề Vật lý.

Hắn kéo bàn nhỏ đến sát cạnh hai người, tiện tay lấy cái đệm dưới gầm bàn ném xuống đất rồi ngồi xuống, nhìn tờ đề khoảng vài giây, sau đó cầm sách vật lý đưa đến: “Đánh dấu trang cho cậu rồi, tự xem đi, xem xong làm tiếp.”

Có rất nhiều phần nền tảng cơ bản cậu không vững, Tôn Thành cũng không hiểu tại sao đến giờ cậu vẫn còn kiên trì muốn hắn dạy đến thế, chẳng có mấy người có thể kiên trì quá lâu giữa một mớ hỗn độn vừa mờ mịt lại mênh mang.

Vào lúc này Lâm Thiên Tây rất nghiêm túc, bút đã cầm trong tay: “Được.”

Thời điểm cậu làm đề, Tôn Thành cũng không quấy rầy mà đi ra ngoài.

Tư thế ngồi của Lâm Thiên Tây rất kì cục, một chân duỗi ra, đỡ lấy cổ chân, nhìn như địa chủ, có điều là nửa người trên lại nằm bò ra bàn nhỏ để đọc sách làm bài.

Làm gần xong rồi, điện thoại di động reo.

Không phải chuông điện thoại của Lâm Thiên Tây.

Cậu men theo đó mà tìm được nguồn phát ra âm thanh, từ phía dưới chiếc cặp sách của Tôn Thành đang đặt cạnh mình.

Là điện thoại của Tôn Thành.

Tôn Thành từ sân thượng đi vào, cầm điện thoại di động lên, nhìn thoáng qua màn hình, sau đó đưa mắt nhìn Lâm Thiên Tây: “Cậu làm đi, không cần phải để ý đến tôi.”

Lâm Thiên Tây hất cằm về phía cái điện thoại vẫn còn đang rung bần bật trong tay hắn: “Cậu không nghe à?”

“Nghe.” Tôn Thành vừa nói vừa nhấn nút trả lời, áp vào bên tai, bước ra tới cửa.

Lúc đi tới cửa hắn khựng lại trong thoáng chốc, miệng nói: “Đến đây.”

Lâm Thiên Tây cảm thấy lời này của hắn có hơi lạnh lẽo, thế là cậu đặt bút xuống liếc mắt nhìn.

Một tay Tôn Thành cầm điện thoại, tay còn lại mò vào sau cửa lấy ra cây gậy đánh bóng, nhẹ nhàng cất nhắc một lúc, sau đó mở cửa đi ra ngoài.

Lâm Thiên Tây bất giác cảm thấy cảnh tượng này vô cùng quen thuộc, giống như đã từng nhìn thấy ở đâu đó.

Dẹp, làm đề đã.

Cậu vùi đầu cặm cụi làm đề, khoảng mười mấy phút đồng hồ trôi qua, đột nhiên nghe cửa bị đụng “rầm” một tiếng, cậu giật mình quay đầu.

Bỗng chốc Lâm Thiên Tây phản ứng kịp, có thể Tôn Thành đi ra ngoài nhưng không đi xa, chỉ ở ngay ngoài cửa thôi.

Lâm Thiên Tây đặt bút xuống, cái chân bị thương chậm rì rì bước ra, mở cánh cửa.

Một người thuận theo cánh cửa mở mà ngã luôn bên chân cậu, rất quen mắt, là tên thanh niên đầu trọc kia, không ngờ rằng tên ấy lại xuất hiện.

Có thể là thấy có thêm người khác, tên đầu trọc chợt gào họng: “Tôn Thành! Mẹ nó mày trả tiền đi!”

Trả tiền? Lâm Thiên Tây ngẩng đầu nhìn quanh hành lang, vẫn còn một vài tên quanh quẩn ở cầu thang, nhưng không có tên nào dám đi lên.

Tôn Thành xách gậy đánh bóng cản ở chỗ ấy, quay đầu lại nhìn, trong ánh mắt vẫn còn dồn nén vẻ hung tàn, thấy cửa mở ra là Lâm Thiên Tây thì con ngươi thoáng dao động: “Đã nói là cậu không cần phải để ý đến tôi, cậu làm đề của cậu đi.”

“…..” Lâm Thiên Tây quan sát hắn thêm mấy giây mới nói: “Ò, được.”

Vậy thì đành phải giơ chân đá tên đầu trọc ra ngoài rồi đóng cửa lại cho hắn thôi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Học Ngoan

Chương 27: Không có cậu ấy thì em không học ngoan được. 



Lâm Thiên Tây không chỉ đóng cửa lại đi vào, mà sau khi đi vào còn ngồi xuống tiếp tục làm đề.

Ban đầu không để ý thì còn đỡ, bây giờ rõ tình hình rồi thì không thể xem nhẹ động tĩnh bên ngoài nữa.

“Xoảng” một tiếng, không biết là tiếng va trúng ở đâu, cách một cánh cửa truyền vào tai cậu.

Lâm Thiên Tây đoán, bên ngoài chắc là đánh nhau rồi.

Một tràng tiếng bước chân rất loạn xen lẫn tiếng kêu rên cùng tiếng chửi bới, dường như có người đang bò trên cầu thang, cũng dường như vừa leo lên lại bị đạp xuống ngay tức khắc. Trong tòa nhà cũ không còn động tĩnh gì khác, những thanh âm này tưởng chừng không thể truyền được ra ngoài mà chỉ có thể bị mắc kẹt lại nơi đây.

Cậu nhìn chữ “ampe, điện trở” trên đề mục, ngón tay kẹp bút quơ quơ, rồi dứt khoát dịch người đến gần cửa sổ, cách xa cửa ra vào một chút.

Không có nhu cầu, tiếng động bên ngoài vẫn nghe rất rõ ràng như cũ. Giọng tên đầu trọc kia vọng lớn nhất, cậu ta đang chửi Tôn Thành, miệng văng phụ khoa loạn xạ, bẩn thỉu đến mức không thể nghe nổi.

Nhưng ngay sau đó cậu ta lại gào lên một tiếng tựa như lợn bị chọc tiết, không chửi được nữa.

Tiếp đó lại là tiếng mắng chửi của những tên khác, loạn hơn cả tiếng bước chân, không biết là cái gì bị rơi xuống đất, “xoảng” một tiếng rồi vỡ tan.

Từ đầu đến cuối không nghe thấy Tôn Thành nói nửa chữ.

Chắc là cậu ấy không bị làm sao đâu nhỉ? Lâm Thiên Tây vô thức cắn bút.

Nhìn đám người bên ngoài là cậu hiểu, rặt một đám côn đồ đầu đường xó chợ, một mình tên đầu trọc chắc chắn sẽ không thành vấn đề, Tôn Thành có thể đánh tốt, nhưng rõ ràng lúc này bọn chúng hơi nhiều.

Kệ đi, làm tiếp.

“Ầm”. Lại là một tiếng đập cửa rất lớn.

Lâm Thiên Tây chỉ vừa viết được mấy chữ, thế là tay chệch một cái, suýt chút nữa đâm thủng luôn tờ đề, cậu cau mày nhìn ra ngoài cửa, quăng bút đi: “Này đệt mẹ nó…”

Không được! Cậu vẫn không yên tâm, đừng có đánh Tôn Thành hỏng luôn chứ, ngộ nhỡ đánh hỏng rồi cậu biết đi đâu mà tìm một người dùng hiệu quả như thế đến dạy mình đây, không cho phép!!

Lâm Thiên Tây vừa đỡ bàn nhỏ đứng lên, cửa đã bị đẩy ra.

Tôn Thành đi vào, ném bừa cây gậy đánh bóng trong tay xuống đất, rơi xuống sàn nhà “rầm” một tiếng.

Lâm Thiên Tây nhìn sau lưng hắn, thấy tên đầu trọc đang che miệng nằm ngoài cửa, ở kẽ hở ngón tay toàn máu là máu, bên cạnh còn mấy tên nằm ngổn ngang chỉ thấy được cái chân.

Tôn Thành vung cửa đóng lại, rũ mắt, ngón cái xoa nhẹ khóe miệng bị rách một vết.

“Mày đừng tưởng trốn được!” Giọng tên đầu trọc the thé ngoài cửa: “Không trả tiền thì trả người, nghe rõ không? Đệt mẹ mày! Trả Cố Chí Cường tiền đi! Bọn này nhiều người như thế mà còn không đánh được mày chắc.”

Tôn Thành chợt nhặt cây gậy đánh bóng kia lên, quay đầu mở cửa ra: “Đến đi, để cho chính ông ta đến hỏi tao muốn thế nào.”

Đầu trọc vùng dậy bỏ chạy chuồn mất.

Đám người còn lại tựa như bấy giờ mới kịp phản ứng, vội vã chạy theo tên đầu trọc xuống dưới lầu, từng tiếng bước chân loẹt quẹt dẫm trên cầu thang giống như không theo kịp nhau, chạy xuống dưới không ngừng.

1

Lâm Thiên Tây nhìn chằm chằm bóng lưng đang đóng cửa của Tôn Thành, đưa mắt quét từ trên xuống dưới kiểm tra một lần, còn tốt, trừ rách chút da miệng, không bị đánh hỏng.

Tôn Thành đóng cửa lại, ném gậy đánh bóng rồi xoay người nhìn cậu: “Cậu đã thấy rồi, đến gây chuyện.”

Lâm Thiên Tây nói: “Chuyện này không phải chỉ một lần là xong đúng không? Tôi thấy tên đầu trọc kia mấy lần rồi.”

“Ừm.” Tôn Thành đứng cạnh bàn, cầm một ly nước lên rót nước, đổ một hớp lớn vào miệng xong mới nói tiếp: “Trước kia đều ở bên ngoài, đây là lần đầu tiên đến cửa.”

Lần đầu tiên đến cửa đã bị hắn đánh.

Lâm Thiên Tây biết không nên hỏi, chần chừ một lúc, nhìn tình cảnh chói lóa ngay trước mắt, cuối cùng vẫn không nhịn được mở miệng: “Không phải nói là ba cậu tìm cậu gây rắc rối sao? Sao tên đầu trọc đó lại bảo cậu trả tiền, cậu thiếu tiền của Cố Chí Cường đó hả?”

Tôn Thành cầm ly nước, khóe miệng giật giật, liếc cậu một cái: “Không rõ ràng à? Cố Chí Cường chính là ba tôi.”

Lâm Thiên Tây ngẩn người, Cố Chí Cường, Cố Dương, đúng vậy, đều họ Cố.

“Phắc, ba cậu tìm cậu gây phiền phức thì ra là để cậu trả lại tiền á?”

“Không ai nợ tiền ông ta.” Tôn Thành đặt ly nước xuống, cúi đầu chỉnh lại áo thun đen bị nhàu trên người, vô cảm nói: “Chỉ là ông ta muốn tiền.”

“Muốn nên đòi cậu?” Lâm Thiên Tây quan sát hắn: “Cậu có nhiều tiền lắm à?”

Đệch mẹ nó phản nghịch đấy hả? Làm ba mà lại đòi tiền con trai?

“Tôi không có tiền.” Tôn Thành ngẩng đầu: “Mẹ tôi có.” Hắn ngừng lại một thoáng, rồi nói tiếp: “Trước đây có.”

Lâm Thiên Tây nhớ ra rồi, Quý Thải từng nói lúc cô lên đại học đều là nhờ mẹ hắn tài trợ, vậy như thế có nghĩa là mẹ hắn thật sự rất có tiền.

Trước kia là sao, ý là bây giờ không có nữa?

“Vậy ba cậu cũng không nên tìm cậu đòi tiền mà.” Lâm Thiên Tây cảm thấy suy luận này không đúng: “Nếu ông ta thật sự muốn tiền, thì cũng nên đi đòi mẹ cậu chứ?”

“Ông ta không thể làm thế.” Tôn Thành nói: “Mẹ tôi qua đời rồi.”

Lâm Thiên Tây im bặt.

“Đã nhiều năm.” Hắn lạnh nhạt bổ sung.

“…..” Lâm Thiên Tây sờ sờ mũi, đột nhiên cảm thấy mình không nên hỏi, quả nhiên vẫn là không được nhiều chuyện mà, nghe cái này xong cũng chẳng biết nên nói cái gì cho phải.

Mà Tôn Thành lại như không có chuyện gì xảy ra, quay đầu rót thêm ly nước, ngước cổ uống một hơi cạn rồi đặt ly xuống; hắn đi tới, nhìn tập đề trên bàn nhỏ: “Cậu làm đề xong rồi à?”

Lâm Thiên Tây nhìn theo tầm mắt hắn, trả lời: “Hả, vẫn còn xíu nữa, vừa nãy bên ngoài ồn quá.”

Tôn Thành cầm đề xem qua một lượt, rồi lại cầm sách Vật lý lên: “Vẫn không được, cậu thế này có lẽ hôm nay không làm được nữa, vẫn phải đọc sách thêm, tôi đánh dấu cho cậu thêm mấy trang.”

“Ò.” Lâm Thiên Tây nhìn chằm chằm hắn rũ mắt xuống, nghĩ thầm sao cậu ta còn có thể bình thản giảng đề cho mình được thế nhỉ, lại thấy khóe miệng hắn bây giờ đã xanh tím, bèn chỉ ngón tay: “Chỗ này của cậu ấy, nên xử lý một chút đi.”

Tôn Thành gấp trang sách cậu cần đọc lại cho cậu rồi ném lên bàn nhỏ, lại ấn ngón cái vào môi: “Bị đầu trọc thúc khuỷu tay vào, không sao hết, nhà có thuốc.”

Lâm Thiên Tây bất giác nghĩ đến tại sao trong nhà hắn lại có cái thứ đồ phun sương kia, không chỉ có phun sương thôi nhỉ, đây là đã chuẩn bị từ lâu rồi.

“Được rồi, tôi đi về làm vậy.” Cậu chợt nói.

Tôn Thành nhìn cậu: “Không làm ở đây à?”

Lâm Thiên Tây muốn được hắn giảng đề, có điều nhìn tình huống hiện tại thì rõ ràng là không tiện lắm. Trên người hắn vẫn còn vết thương, vừa nãy lại nhắc đến chuyện trong nhà, mà nếu để hắn dạy mình như thể không có chuyện gì, cậu sẽ cảm thấy mình chính là cầm thú.

Cậu bắt tay vào thu dọn: “Vẫn là đi về rồi làm đi, hôm nay chỗ này của cậu có hoạt động bạo lực, không thích hợp ở lại.”

“Quá bạo lực, không phù hợp với bé ngoan.” Tôn Thành vẫn còn tâm trạng đùa cợt, trên mặt vẫn luôn không có biểu cảm gì, lại thuận mắt nhìn xuống chân cậu: “Có cần đưa về không? Chân này của cậu đi được à?”

Lâm Thiên Tây cử động cổ chân một hồi, cái xịt thuốc kia quả thực có hiệu quả, bây giờ không đau như lúc nãy nữa: “Đi được, tự tôi lái xe về, lúc này tốt nhất cậu đừng ló đầu ra ngoài.”

Lưu manh mà còn cần có người hộ tống chắc? Ít nhất tối hôm nay cậu đừng có ra khỏi cửa.

Tôn Thành gật đầu: “Về rồi có chỗ không hiểu thì hỏi qua Wechat, dù sao ba cũng phải giảng xong đề này cho cậu.”

Lâm Thiên Tây liếc hắn một cái, đột nhiên rất bội phục tố chất tâm lý của người này, chẳng trách có thể đệ nhất vạn năm.

“Tôi làm xong thì lại tìm cậu.”

Cậu khoác cặp sách đi ra ngoài, lúc kéo cửa ra tức thì bị cảnh tượng bên ngoài làm cho khiếp sợ mất một lúc, một đống đổ nát bừa bộn, dưới đất còn có mấy chậu hoa bị đập nát tan tành, cũng không biết là của nhà nào, vụn đất văng tứ tung.

“Đi đây.” Cậu quay đầu lại nói.

“Ừ.” Chẳng biết Tôn Thành đã cầm thuốc lá từ lúc nào, đang cúi xuống châm lửa, không nhìn cậu.

Lâm Thiên Tây khơi đất mà bước ra ngoài, thuận tay cài cửa lại, ngăn cách với thân người Tôn Thành ở bên trong.

Cậu chậm rãi đi xuống cầu thang, vừa ra khỏi tầng thì không nhịn được nữa mà chửi một câu: “Tôi đệt mợ nó!”

Lớn đến chừng này rồi mà chưa từng được nghe chuyện lạ như thế, ba lại đòi tiền con trai, còn phải thuê cả côn đồ đến gây chuyện.

Người nào nữa không biết, thật cmn khủng khiếp luôn. Làm liên lụy đến cả đại sự của cậu, mất luôn cả một ngày chờ mong được giảng đề.

Lâm Thiên Tây nghĩ đến phát bực, cũng không biết là bực thay Tôn Thành hay bực cho chính mình.

Cậu để cặp sách trên xe, chân trái đạp chân ga nổ mới ngồi lên, ngẩng đầu định đi, lại thấy ở xa xa có mấy người quanh quẩn trên con đường trước mặt, đang ngó nghiêng nhìn khắp phía.

Lâm Thiên Tây quay đầu phóng tầm mắt lên tầng trên của tòa nhà cũ kia, ở góc này thì không nhìn thấy đèn nhà Tôn Thành sáng.

Cậu lái moto ra ngoài, cố tình đi qua chỗ ấy rồi quét mắt qua mấy người kia, chúng đều đang đứng hút thuốc ven đường, miệng hùng hùng hổ hổ chửi bới, khắp người viết đầy năm chữ “Không làm chuyện đàng hoàng”, trên mặt lẫn cơ thể cũng không sạch sẽ, vẫn còn lưu đầy rẫy dấu vết bị đánh.

Mẹ nó thế mà vẫn chưa đi.

Lâm Thiên Tây cảm thấy may thay khi Tôn Thành chưa tiễn đám này chầu trời, thấy bọn chúng là cậu lại phát cáu, tại bọn chúng hại cậu chưa xong đề đã phải đi về rồi.

Cậu tăng tốc lái qua, dứt khoát đi đường vòng lái đến chỗ của Dương Duệ.

2

Tiệm tạp hóa nhỏ vẫn còn sáng đèn.

Lâm Thiên Tây phi thẳng moto đến cửa, gào lên: “Dương Duệ!!”

Tiếng dép loẹt quẹt quen thuộc của Dương Duệ truyền tới, thoáng cái đã ra tới nơi: “Cái gì thế? Sao lại hùng hùng hổ hổ lao vào thế, không xuống xe được à?”

Lâm Thiên Tây đáp: “Bây giờ chân em không tiện, Lộ Phong có đến không, em có chuyện muốn tìm anh ấy.”

“Không đến.” Dương Duệ hỏi: “Nhóc tìm cậu ấy làm gì?”

“Có chút việc gấp đó.” Lâm Thiên Tây ngồi trên moto, bắt đầu mất kiên nhẫn: “Anh gọi anh ấy đi, càng nhanh càng tốt.”

“Chờ.” Dương Duệ móc điện thoại di động ra, bấm một dãy số gọi đi rồi mở loa ngoài, một giây sau đối phương đã bắt máy: “Này, em đến đây một lúc đi.”

Đầu dây bên kia của Lộ Phong hơi ồn ào: “Đang ăn BBQ.”

“Nói luôn là rốt cuộc có đến hay không hả?” Dương Duệ tức giận.

Lộ Phong đáp: “Đến.”

“Đệt,” Lâm Thiên Tây chen vào: “Không cần phải chạy đến đâu, nói qua điện thoại là được rồi.”

Quá phí phạm thời gian, cậu còn phải về làm bài nữa đó.

Dương Duệ nói vào trong điện thoại: “Được, vậy em không cần đến nữa.”

Lộ Phong ở bên kia đã rời khỏi nơi ồn ào: “Chìa khóa xe em cũng cầm rồi.”

“Để lại đi, cũng không phải anh tìm em, là Lâm Thiên Tây tìm, nói qua điện thoại luôn.”

“Vậy được, không đến nữa.” Lộ Phong đáp lại.

Dương Duệ đưa di động cho Lâm Thiên Tây.

Lâm Thiên Tây cầm lấy, tắt loa ngoài rồi áp bên tai: “Anh Lộ này, đầu đường có mấy tên lưu manh, nhờ anh giải quyết một chút được không?”

Lộ Phong hỏi: “Giải quyết như thế nào?”

“Tùy ý anh, kêu bọn chúng sau này đừng có tới làm phiền Tôn Thành nữa là được.” Lâm Thiên Tây biết hắn có cách, tuy Lộ Phong không phải kiểu lăn lộn đầu đường xó chợ, nhưng mà hắn có cách giải quyết, còn ghê gớm hơn cả mấy tên đầu đường xó chợ nhiều.

“Được, tên là gì, lặp lại lần nữa.”

“Tôn Thành.”

“Ừm, nhớ rồi.” Lộ Phong cúp máy.

Lâm Thiên Tây trả điện thoại lại cho Dương Duệ.

Dương Duệ quan sát cậu: “Nhóc cool guy đắc tội với cậu à? Không phải cậu học ngoan rồi hả, sao lại giải quyết chuyện thay cậu ấy?”

Lâm Thiên Tây quay xe định đi, ngồi trên xe chần chừ mất một lúc rồi nói: “Cái này khác, không có cậu ấy thì em không học ngoan được, bây giờ ai đụng đến cậu ấy tức là gây trở ngại đến em!”

Nói xong phóng moto ra ngoài, lao như bay đi mất.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.