Chương 24: Hình như hiện tại bên cạnh Lâm Thiên Tây cũng chỉ có mỗi cậu thôi.
Mà Tôn Thành lại ôm tâm tư không dạy mới nói ra lời này, vốn dĩ hắn cho rằng Lâm Thiên Tây tuyệt đối không thể nào gọi ra miệng, ai dè cậu không những gọi, còn gọi đến là mau lẹ trơn tru.
1
Quả thực đã thay đổi nhận thức của hắn về da mặt của Lâm Thiên Tây.
Không, người này làm gì có mặt mũi hay da dẻ gì.
“Đi nào.” Lâm Thiên Tây khoác cặp sách: “Tôi chuẩn bị xong hết rồi, cậu đừng có hòng đổi ý đó, đổi ý là tôi sẽ bám theo cậu đến chân trời góc biển luôn, cậu nhìn thử vào mắt tôi đi, xem có giống đang giỡn không.”
Ngón tay cậu chỉ vào mắt mình, cực kỳ nghiêm túc.
Tôn Thành nhìn đôi mắt đen trắng rõ ràng của cậu mất một lúc, xốc lại cặp sách trên vai, sau đó miệng lạnh nhạt phun ra một chữ: “Đệt…”
Năm phút sau, gian trong cùng tiệm tạp hóa nhỏ của Dương Duệ lại xuất hiện thêm hai vị khách quen.
Tôn Thành ngồi nghiêng bên bàn bi-a, một chân để dưới gầm bàn, chân còn lại duỗi ra, thon dài thẳng tắp.
Hắn cúi đầu, rút một điếu thuốc từ hộp thuốc lá trên tay, miệng hờ hững hỏi: “Đề nào?”
Lâm Thiên Tây kéo ghế ngồi xuống cạnh hắn, lấy ra bài tập chưa làm xong của ngày hôm qua từ trong cặp sách, nhìn hắn: “Thật sự là một lần gọi thì một đề à?”
Tôn Thành: “Hối hận rồi thì cứ nói, không được mặc cả.”
“Đệt, không có siêu hạ giá mừng khai trương sao?” Lâm Thiên Tây nói: “Gọi ba lần là năm đề nhé.”
Tôn Thành ngẩng đầu, nhét thuốc vào miệng, nhìn cậu chằm chằm: “Ai muốn khai trương cái nghề này?”
Khóe miệng Lâm Thiên Tây hơn hớn: “Tôi, tôi muốn khai trương cho cậu, được chưa?” Biết hiện tại có lẽ hắn vẫn còn khó chịu nên cậu rất thức thời mà nhận hết về phía mình, sau đó không đề cập đến nữa, cầm bài tập lên giở đến bài cuối cùng, đưa tới: “Cái này.”
Tiếng “ba” đầu tiên cũng đã gọi, không thể để lỗ vốn, đã hỏi thì phải hỏi câu khó nhất.
Tôn Thành ngậm thuốc lá nhìn đôi lần, vẫn là đề toán, hắn còn chẳng thèm sờ vào tờ đề của cậu mà với tay lấy tập đề khác từ trong cặp mình ra, giở đến trang nào đó, gập lại rồi để lên bàn bida: “Đề tôi gập giống hệt với đề kia, chỉ thay số và cách hỏi, bên trên có quá trình giải của tôi, tự xem đi.”
Lâm Thiên Tây nửa tin nửa ngờ cầm đề lên.
Tôn Thành lấy bật lửa, đứng dậy đi ra ngoài.
Quả thật là hai đề tương tự như nhau.
Lâm Thiên Tây dịch sát ghế vào, nằm bò trên bàn xem quá trình giải đề của hắn.
Kỳ thực tên Tôn Thành này giải đề không hề tỉ mỉ chút nào, nếu thật sự phải diễn giải thì chắc chắn sẽ không mất đến bảy tám phút như Chương Hiểu Giang, nhưng những thứ hắn viết ra đều là ý chính, đường kẻ phụ, công thức hay hướng đi và hướng giải, tất cả rất đơn giản rõ ràng.
Lâm Thiên Tây nhìn qua, chưa thể hiểu toàn bộ, chỉ có thể xem kỹ từng bước một, đột nhiên bên cạnh xuất hiện một bóng người.
“Đệt…” Cậu quá nhập tâm, thành ra lại bị dọa cho hết hồn, nghiêng đầu ra sau trừng mắt: “Làm cái gì thế hả.”
Dương Duệ đứng bên cạnh, nhìn cậu một lúc, ngón tay chỉ vào cái giường nhỏ: “Xem ra anh sắp xếp cho cậu cái giường vẫn chưa đủ, còn phải lắp thêm một cái đèn nữa đúng không?”
“Anh tìm cái đèn bàn cũng được.”
“Mỹ trung bất túc(*) nhé.” Dương Duệ quay ra ngoài bĩu môi: “Làm sao thế, cậu ấy vừa dạy cậu đấy à?”
(*) Mỹ trung bất túc: ngọc có tỳ vết; thánh nhân cũng có lúc nhầm (trong cái đẹp vẫn còn có chỗ khiếm khuyết).
Lâm Thiên Tây cầm bút lên, lục lọi cặp sách tìm giấy nháp: “Đúng vậy.”
“Cậu ấy đồng ý á? Nhưng nhìn chẳng giống kiểu người thích xen vào chuyện của đứa khác gì cả.” Mắt nhìn người của Dương Duệ thật sự quá kinh khủng.
Lâm Thiên Tây ngừng động tác, ngón tay chỉ vào mũi mình: “Mẹ nó em phải bỏ ra một cái giá cực kỳ lớn đó, còn không lay động được cậu ấy chắc?”
“Bỏ ra cái gì cơ?”
“…..” Lâm Thiên Tây tìm được giấy rồi, mắt chỉ nhìn đề: “Chả có gì đáng nói hết, tóm lại là em cũng không hề dễ dàng tí nào cả.”
Đến cả “ba” cũng phải gọi, còn là cái kiểu gọi một tiếng mới được một đề, cái giá bỏ ra có thể không lớn được sao?
Cơ mà Lâm Thiên Tây không để bụng lắm, thật sự không để bụng, từ đầu đã ôm tâm tư bất chấp tất cả mà đi tìm hắn, còn có gì không thể cho hắn được nữa đâu.
Thời điểm Tôn Thành nói ra cái kia, thậm chí cậu còn nghĩ: Thế thôi à?
Gọi thì gọi, cũng không phải chuyện gì to tát lắm.
Có thể đổi đời thì thằng nào quan tâm chuyện mặt mũi cỏn con nữa chứ, vả lại mặt mũi của lưu manh còn chẳng đáng tiền.
Cậu thở dài, ngậm ngùi phát biểu cảm khái với Dương Duệ: “Anh biết không, đời này để có thể làm nên nghiệp lớn thì đến mặt mũi cũng ứ cần nữa đâu.”
Dương Duệ gật gù: “Vậy cậu nhất định có thể làm nên một phen sự nghiệp kinh thiên động địa.”
“Đệch, anh đi bán hàng của anh đi, em làm đề đây.”
Dương Duệ không quấy rầy cậu nữa, đi dép tông loẹt quẹt về gian bên cạnh.
Người vừa mới đi, điện thoại Lâm Thiên Tây lại rung.
“Bà mẹ nó.” Cậu quăng bút xuống, móc điện thoại ra, định nhìn xem là ai làm phiền cậu.
Lúc mở ra thì thấy tin nhắn Cố Dương gửi đến.
[ Sao rồi, anh em có đồng ý không ạ? ]
Lâm Thiên nhìn thấy là cậu nhóc thì không ho he gì nữa, đây chính là công thần.
[ Giỏi lắm em trai, mục quân công phải có một nửa là của cưng. ]
Cố Dương gửi một chuỗi emoji nhe răng cười xấu xa.
[ Yên tâm đi, anh em tốt với em lắm luôn, nếu là chuyện em mở miệng xin, dù anh ấy không tình nguyện cũng sẽ không mặc kệ. ]
Lâm Thiên Tây rất bất ngờ, ngón tay đánh chữ.
[ Vậy luôn à? ]
Rõ ràng là kẻ chẳng có tình người đến vậy, vừa lạnh lùng lại vừa cứng rắn, không ngờ rằng ấy thế mà hắn còn là một người anh trai tốt.
Cố Dương rep rất nhanh.
[ Thật mà. ]
[ Không lừa anh đâu, anh em thật sự rất tốt đó. ]
Lâm Thiên Tây nhìn hai chữ rất tốt” kia, đang nghiên cứu xem tốt ở chỗ nào.
Ngay sau đó Cố Dương lại gửi tới một tin.
[ Không làm phiền anh nữa, chắc chắn anh đang cần anh em hỗ trợ, đợi anh xong chuyện thì nói sau nhé. ]
Lâm Thiên Tây rep “Được” xong thì cất điện thoại đi.
Đứa nhỏ Cố Dương này hiểu chuyện mà lại rất tinh ý, không cần cậu nói đã tự mình rút lui trước.
Cậu tiếp tục nhìn đề.
Tôn Thành từ bên ngoài trở lại, cách xa đến mấy mét vẫn có thể ngửi được mùi khói thuốc thoang thoảng.
Lâm Thiên Tây nhìn sang, một tay hắn lật cái điện thoại lên lên xuống xuống; hắn rũ mắt, không thấy rõ mặt, tóc ngắn gọn gàng được ánh đèn đường hắt sáng, xung quanh như phủ một tầng ánh vàng lờ mờ, khiến khí chất lạnh lùng vốn có bị phai nhạt đi, nhìn vào lại cảm thấy có hơi thần bí.
Lật xong điện thoại di động, hắn ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn cậu: “Vẫn chưa xong sao?”
Lâm Thiên Tây đụng phải ánh mắt hắn, ngón tay chỉ vào quá trình giải đề mà hắn đưa: “Chỗ này, cả chỗ này nữa, tôi cần được hướng dẫn kỹ hai bước này.”
Tôn Thành đi tới, nhìn thoáng qua hai bước kia: “Cậu đọc sách là được.”
Lâm Thiên Tây hơi sửng sốt: “Trong sách có á?” Cậu lục tìm được ra quyển sách toán từ trong cặp.
Tôn Thành đưa mắt nhìn đến quyển sách kia, y hệt sách mới, đến bọc sách bên ngoài vẫn còn sáng loáng, lại di chuyển ánh mắt sang cậu: “Đây chính là sách của bé ngoan?”
Lâm Thiên Tây nghiêm túc đáp: “Rất nhanh sẽ cũ thôi.”
“Ồ.” Tôn Thành nhận lấy quyển sách mới tinh từ tay Lâm Thiên Tây, mở ra trang nào đó, để đến trước mặt cậu: “Công thức ở chỗ này.”
Lâm Thiên Tây cúi đầu bắt đầu gặm nhấm.
Tôn Thành xoay người đi ra, liếc nhìn thời gian trong điện thoại, rồi lại nhìn sang Lâm Thiên Tây.
Đã trễ thế này rồi mà vẫn chưa ăn cơm.
Dường như Lâm Thiên Tây cảm nhận được ánh mắt của hắn, cậu ngẩng đầu lên, thoáng sau mới nhớ đến việc này: “Đệch, cậu ăn cơm chưa thế?”
Tôn Thành cất điện thoại di động: “Tôi có quy tắc nghề nghiệp.”
“Quy tắc nghề nghiệp gì cơ?”
“Một tiếng ba một đề, xong việc mới thôi.” Hắn đáp: “Chờ cậu làm xong đề này thì tôi về ăn.”
Lâm Thiên Tây nghĩ thầm con mẹ nó cậu thản nhiên chiếm hời của ông đây nhẹ tênh luôn nhỉ, cười một tiếng: “Vậy nếu tôi định không làm xong thì cậu cũng sẽ nhịn luôn à?”
Tôn Thành mặt không đổi sắc trả lời: “Cái này gọi là giết cha đấy.”
3
“……”
Dương Duệ ở cách vách hỏi: “Hai cậu đang nói chuyện gì thế?”
Lâm Thiên Tây dằn xuống nỗi niềm muốn phản kích, sợ bị nghe thấy, cậu chỉ bút vào hắn: “Bây giờ tôi cực kỳ tôn trọng cậu, thật luôn.”
Ai bảo hắn có ích với cậu làm gì.
Lông mày Tôn Thành hơi nhướng lên, còn tưởng rằng Lâm Thiên Tây sẽ không nhịn được, có khi còn thẳng thừng trở mặt, thế là hắn sẽ không cần dạy nữa.
Ai dè cậu lại nhịn được.
Người không nhịn nổi một lọ nước hoa hương quế, thế mà lúc này vẫn còn có thể nhịn.
“Ê Dương Duệ!” Đột nhiên Lâm Thiên Tây gọi.
“Gì đấy?” Dương Duệ ở gian bên cạnh đáp lại.
“Có gì ăn không thế?” Lâm Thiên Tây phe phẩy bút nói: “Mua chịu nhé.”
Dương Duệ đi sang: “Đang làm gà nướng với khoai tây, lát nữa chia cho cậu một phần.”
Lâm Thiên Tây liếc mắt nhìn Tôn Thành: “Chia hai phần đi, em có đến một mình đâu.”
Tôn Thành không muốn làm phiền người khác, đi đến bàn bi-a cầm cặp sách lên định về.
“Đừng đi, tôi vẫn chưa làm xong mà.” Lâm Thiên Tây nằm bò trên bàn tiếp tục xem đề.
Tay cầm cặp sách của Tôn Thành bất đắc dĩ phải đặt xuống, lại cầm thuốc lá đi ra ngoài.
Lâm Thiên Tây nhấm nháp quá trình giải đề cùng với quyển sách giáo khoa xong, cuối cùng cũng hơi hơi hiểu, trong đầu giống như có một thanh tiến độ, “xoẹt xoẹt” đã tải được khoảng 60 đene 70%.
Cậu cầm bút lên đặt xuống đề thi, cơ mà bập bõm chỗ được chỗ không, vô cùng nhọc nhằn gian nan.
Vẫn phải làm, vừa nghĩ vừa làm.
Khoảng mười phút trôi qua, Dương Duệ gọi: “Ăn cơm!”
Lâm Thiên Tây đặt bút xuống, đi ra tới cửa thì đúng lúc đụng phải Tôn Thành đi vào.
Hắn hỏi: “Xong rồi à?”
Lâm Thiên Tây đáp: “Thì cũng chỉ làm theo hướng giải cậu viết ra, chẳng qua là không biết có giải đúng hay không thôi.”
Tôn Thành liếc nhìn thời gian, bỗng nhiên nói: “Ba mươi sáu phút.”
“Nhanh ghê nhỉ?” Lâm Thiên Tây cảm thấy thế này xem như đã là nhanh rồi, hôm nay cậu còn không cần phải ném phi tiêu để tự cổ vũ mà cũng làm được.
Tôn Thành: “Cố Dương năm nay học lớp 7.”
“?” Lâm Thiên Tây ù ù cạc cạc nhìn hắn.
Hắn nói tiếp: “Tôi dạy nó học cùng lắm mất nửa tiếng.”
“Đệt con mẹ?” Lâm Thiên Tây nhìn chằm chằm Tôn Thành, có lòng tốt nhắc nhở: “Làm xong đề rồi đó.”
Cậu không phải ba tôi nữa, chú ý lời nói chút đi.
Dương Duệ lại gọi: “Có ăn không đây?”
Tôn Thành nhìn cậu thêm một lúc, sau đó xoay người đi đến cách vách.
Lân Thiên đi cùng, trên bàn nhỏ bên kia bày khoai tây cùng gà nướng, Dương Duệ đứng cạnh bàn xếp thêm ba cái ghế.
Cậu dòm bọc khoai tây gà nướng bên trong cái hộp mang về, bên dưới còn đè một tờ hóa đơn, hỏi Dương Duệ: “Anh bảo đây là anh làm?”
“Đúng thế, anh đây không thích nhạt nên cho thêm hai thìa muối, thế cũng thành anh làm rồi.” Dương Duệ cây ngay không sợ chết đứng đáp.
“Ờ ờ.” Ăn của người ta thì nên biết điều một chút. Lâm Thiên Tây kéo ghế ra ngoài, đưa mắt nhìn Tôn Thành đang đứng, nói: “Ngồi đi, cậu làm quen dần là vừa, ngày tháng như thế này còn nhiều lắm.”
Tôn Thành nhấp môi, chân khều lấy ghế, ngồi xuống bên cạnh cậu.
Dương Duệ loẹt quẹt đi dép tới, đặt trước mặt mỗi người một bát cơm, đột nhiên quay ra ngoài nhìn: “Kia là nhóc Đông đúng không?”
Tôn Thành vừa cầm đũa lên, tức thì Lâm Thiên Tây chợt đứng lên chạy đi mất, nhanh đến độ gió cũng ù ù bên tai hắn.
Hắn nhìn chằm chằm “cơn gió” nọ chạy ra ngoài cửa.
Ngoài đường, hai ba nam sinh đạp xe đạp chạy qua, mặc đồng phục xanh trắng của Ngũ Trung, một người trong đám phanh lại, để xe ở ven đường rồi đi tới nơi này.
“Anh Duệ ơi.” Y vừa bước đến cửa, Tôn Thành đã nhận ra.
Là người khi ấy đánh Lâm Thiên Tây đến mặt mũi trắng bệch, mặc dù Lâm Thiên Tây còn không hề thừa nhận.
Dương Duệ gật đầu với y một cái: “Lâu lắm rồi không gặp, tưởng sau này cậu sẽ không tới đây nữa.”
“Có việc mà.” Tần Nhất Đông nhìn Tôn Thành ngồi ăn cơm, hỏi Dương Duệ: “Đây là họ hàng của anh à?”
Dương Duệ cười: “Cậu đi mà hỏi Lâm Thiên Tây ấy.”
Tần Nhất Đông sắc mặt khó coi: “Em tuyệt giao với cậu ta rồi, từ giờ đừng nhắc đến nữa.”
“Tuyệt giao á?” Dương Duệ không tin lắm.
“Thật, tuyệt giao rồi, không phải em đến tìm cậu ta đâu, đến mua đồ thôi.” Tần Nhất Đông đứng đực ở kệ hàng chỗ ấy một hồi, mãi sau mới vươn tay lấy một hộp kẹo cao su, nhìn giống như chọn bừa một món.
Y cầm đồ định đi, lại nhìn Tôn Thành thêm một lúc: “Cậu biết Lâm Thiên Tây à?”
Tôn Thành đáp: “Cùng trường.”
Tần Nhất Đông thấy bên cạnh hắn còn có một bát cơm khác, có cả đũa nữa, hoài nghi ngó nghiêng xung quanh: “Cậu ta ở đây sao?”
Dương Duệ không lên tiếng.
Tôn Thành cũng thế.
Tần Nhất Đông đến gian bên cạnh xem thử, thoáng cái đã trở về: “Nhận nhầm rồi, chỗ đó có sách với bài tập, không phải cậu ta.” Sau đó lại nói với Dương Duệ: “May mà không phải, lần sau tới em sẽ hỏi anh trước, cậu ta ở đây thì em không đến nữa, có Lâm Thiên Tây thì không có em.”
Nói xong y ra đường leo lên xe đạp đi mất.
Y đi rồi, để lại hai người cùng nhau trầm mặc, cảm thấy tự dưng được gặm quả dưa to đùng từ Lâm Thiên Tây, mà chính chủ lại chạy đi đâu mất, chẳng thấy tăm hơi bóng dáng.
Dương Duệ ngồi trên ghế nói: “Tôi không ngờ rằng hai đứa này cũng có ngày tuyệt giao.”
Anh biết Tôn Thành không quen, chỉ đũa ra ngoài cửa về hướng người vừa mới đi: “Thằng nhóc đó tên là Tần Nhất Đông, bạn từ nhỏ của Lâm Thiên Tây, hai đứa lớn lên cùng nhau đó.”
Tôn Thành: “Vậy cậu ấy tuyệt giao cái gì.”
“Ai mà biết được nó.” Dương Duệ nhìn hắn: “Hình như hiện tại bên cạnh Lâm Thiên Tây cũng chỉ có mỗi cậu thôi.”
Lâm Thiên Tây không chạy xa lắm.
Cậu biết Tần Nhất Đông chỉ đi ngang qua thôi, nên chạy đến con đường gần đó thì không chạy tiếp nữa.
Kỳ thực tuyệt giao thì cũng không cần thiết phải trốn tránh, nhưng lần này thì khác, là bởi ngồi ở chỗ của người quen chứa một đống kỷ niệm cũ, cậu sợ Tần Nhất Đông thấy cậu sẽ chán ghét.
Lâm Thiên Tây lủi thủi tản bộ trên con đường kia hơn hai mươi phút, tính toán rằng chắc là Tần Nhất Đông rời đi rồi mới trở về tạp hóa.
Dương Duệ đang dọn bàn ăn, nhìn thấy cậu về thì chỉ đống đồ ăn còn sót lại: “Phần cho cậu đó, ăn nhanh đi, nguội hết rồi.”
Lâm Thiên Tây chỉ nhìn thấy mỗi anh thì quay đầu ngó nghiêng xung quanh, không thấy ai cả, thế là cậu lại chạy ra ngoài cửa xem thử.
“Khỏi nhìn,” Dương Duệ nói: “Nhóc cool guy đi lâu rồi.”
Lâm Thiên Tây hỏi: “Cứ thế mà đi?”
“Cậu chạy nhanh như chớp thế mà còn không cho người ta đi à, chả lẽ ngồi chỗ này ngây ngốc chờ cậu chắc?” Dương Duệ ra ngoài vứt rác.
Lâm Thiên Tây nghĩ thầm cũng đúng, chắc chắn là Tôn Thành sẽ cảm thấy mình rất khó hiểu.
Nghĩ vậy thì cậu không nhịn nổi nữa mà nhếch miệng lên tự giễu, cậu ngồi xuống, dứt khoát cầm đũa lên và một đũa to cơm vào miệng.
Dương Duệ thoáng chốc đã trở lại, đến lúc này mới hỏi: “Nghỉ chơi với nhóc Đông rồi à?”
Lâm Thiên Tây cúi đầu ăn cơm, ậm ậm ờ ờ “Ò” một tiếng.
“Dẹp dẹp, chuyện của cậu mà, bản thân cậu không hối hận là được.”
Lâm Thiên Tây chuyên tâm và cơm, không lên tiếng.
3
Dương Duệ thật sự mặc kệ, đến nguyên nhân cũng chẳng hỏi, xoay người đi làm việc của mình.
Lâm Thiên Tây ăn quá hấp tấp, thành ra phải dừng lại xuôi cơm một lúc.
Chuyện này của Tần Nhất Đông cậu không hề hối hận, có hối hận thì cũng chỉ có trước kia, tuyệt giao chính là để không phải hối hận.
Không nghĩ nữa, cậu nghĩ đến bài tập, tưởng tượng đến đây thì tức khắc lại vội vội vàng vàng ăn tiếp, và vài đũa là xong phần còn lại, rồi đứng dậy lập tức sang gian cách vách.
Dương Duệ ở quầy hàng quay đầu nhìn cậu, lẩm bẩm: “Trúng tà cmnr.”
Mới vừa nãy vẫn còn vì Tần Nhất Đông mà trầm mặc, bây giờ lại tràn trề hăng hái.
Bài tập vẫn trải dài trên bàn bi-a.
Lâm Thiên Tây ngồi xuống, cầm tờ đề đã tự làm xong lên định xem lại một lần nữa, cậu chợt phát hiện phía trên bị người ta lấy bút chì khoanh tròn ba chỗ, bên cạnh viết phân chia rõ ràng: trang 72, trang 58, trang 91.
Sau cùng còn có mấy chữ: Xem xong thì làm lại.
Nét chữ này nhìn phát là biết của Tôn Thành. Cậu buột miệng thốt lên một câu: “Cái đờ mờ!”
Dương Duệ từ cách vách ló đầu sang: “Bị điện giật à?”
Mà Lâm Thiên Tây đã khoác cặp sách chạy ra tới cửa, nhếch nửa bên miệng: “Quả nhiên ông đây không tìm nhầm người.”
Tôn Thành không những chỉ kiểm tra lại bài cho cậu, thậm chí còn đánh dấu rõ những chỗ cậu sai cùng những chỗ cậu nên xem lại nữa.
Cậu phải nhanh chóng đi về đọc sách làm lại bài mới được.
Bỗng nhiên cậu phát hiện ra Tôn Thành cũng tốt ghê.
Người này tuy vừa lạnh lùng lại còn cứng rắn, nhưng mà rất có trách nhiệm, không dạy thì thôi, đã dạy thì sẽ dạy thật tốt.
Không nhìn nhầm mà, Lâm Thiên Tây nghĩ bụng, thật sự cmn dùng siêu hiệu quả, dùng hiệu quả cực kỳ.
…
Tôn Thành nhìn Wechat.
Chưa đến 8h sáng, trường học vừa đánh chuông hết tiết một, hắn mới bước vào phòng học A9 không lâu, tin nhắn Wechat này đã được gửi đến.
Một bức ảnh chụp tờ đề thi.
Người gửi tin nhắn là Anh Tây, ngay bên dưới còn có một câu:
[ Kiểm tra lại một chút nhé? ]
Hắn mở hình ra.
Lâm Thiên Tây chụp quá trình giải đề của cậu, có hơi rối mắt, một số chỗ sai đã được sửa, có lẽ không chỉ làm lại một lần.
Tôn Thành còn tưởng gặp phải Tần Nhất Đông xong rồi bỏ chạy, cậu sẽ không có tâm trạng tiếp tục làm đề nữa, ai dè cậu vừa về là làm luôn.
Bức ảnh chụp tờ đề được cầm trong tay, một cái tay của Lâm Thiên Tây lọt vào camera, ngón tay thon dài trắng nõn.
“Ê.” Khương Hạo chợt quay đầu gọi hắn một tiếng.
Tay Tôn Thành ấn xuống màn hình, bức ảnh thu nhỏ lại như cũ, xong thì ngẩng đầu hỏi: “Làm sao?”
“Tan học đánh một ván không?” Khương Hạo làm tư thế áp cơ: “Lâu lắm chẳng đánh, ngứa tay vãi, đằng nào thì với trình độ này của cậu cũng không cần ôn tập chuẩn bị thi mà.”
Tôn Thành hạ mắt nhìn wechat, bên kia vừa gửi thêm một tin nhắn mới.
[ Tan học chờ cậu. ]
Hắn động ngón tay gửi đi một dấu hỏi chấm ngay trước mặt Khương Hạo.
Vèo một cái Lâm Thiên Tây đã rep lại.
[ Khỏi cần nói gì hết, tôi hiểu mà. ]
[ Ba ơi. ]
Tôn Thành quét mắt đọc trong tích tắc, nhanh chóng che ngón tay lên màn hình, đề phòng Khương Hạo nhìn thấy.
“Đi không?” Khương Hạo vẫn đang chờ hắn trả lời.
“Không đi,” Tôn Thành đáp: “Cậu giữ sức mà học tập, chờ thi xong thì tính sau.”
“Ò ò.” Khương Hạo rất dễ nói chuyện, vừa quay lên lại lập tức quay xuống hỏi: “Cậu đánh bi-a cũng lâu rồi nhỉ, có bao giờ gặp đối thủ không?”
Tay Tôn Thành vẫn che điện thoại kỹ càng: “Trước kia không có.”
“Tức là bây giờ có rồi à?” Khương Hạo cười nói: “Lần sau gọi đến nhé, tôi muốn thử so tài với cậu ta.”
Tôn Thành gật đầu: “Lần sau.”
Bây giờ chắc chắn không được, người nọ đang bận rồi, còn đang gọi hắn là “ba”.
Khương Hạo quay lên.
Tôn Thành buông tay ra, dòng “Ba ơi” kia của Lâm Thiên Tây vẫn còn ở trên màn hình.
Có thể là do hắn mãi chưa trả lời, nên bên dưới lại có thêm một câu hỏi.
[ Đi đâu rồi??? ]
Tôn Thành nhìn chằm chằm tin nhắn cậu gửi tới, ngón tay ấn đi ấn lại chỗ đó, khóe miệng giật giật khó hiểu, cảm thấy bản thân cũng sắp bị sự chân thành của cậu làm cho cảm động, tay gõ mấy chữ gửi đi.
[ Chờ ba. ]
Lâm Thiên Tây đang chờ đây.
Liên tục cho đến buổi chiều, trước hẳn hai tiết học cuối, cậu đã thu dọn xong đề thi cùng bài tập đã làm, chờ tan học một cái là đi gặp Tôn Thành luôn.
Không còn nhiều thời gian nữa, càng ngày càng gấp rút, bây giờ trên người cậu giống như gắn một cái đồng hồ lên dây cót.
Hai tiết cuối buổi chiều có sự thay đổi, cuối cùng đổi hết thành tiết thể dục.
11A8 nổi tiếng là lớp không hề ưa vận động, cả lũ như con lười mà biếng nhác lững thững đi ra ngoài.
Lâm Thiên Tây cất dọn đồ đạc xong, đưa mắt nhìn lớp học nhanh chóng trống trải, lầm rầm một câu: “Rách việc thế.”
Trước đây cậu rất thích tiết thể dục, bởi không cần phải ngồi trong lớp học tập, mà hiện tại chỉ mong có thầy cô nào giành luôn cái tiết này đi cho rồi, tự học cũng được luôn.
Thi đến đít cmnr, thể dục thể diếc cái con khỉ, phí phạm thời gian.
1
Cuối cùng cậu vẫn phải đứng lên, đá văng ghế đi xuống sân tập.
Ra tới cửa rồi lại nghe thấy Đinh Kiệt ở đằng sau chửi: “Phiền đếch chịu được, lại học cùng bọn A9.”
Lâm Thiên Tây vừa nghe xong thì tức khắc quay đầu về chỗ, lôi ra tờ đề từ trong ngăn bàn rồi gấp lại nhét vào trong túi.
1
Đi xuống sân tập quả nhiên nhìn thấy mấy đứa A9, lũ quỷ lười A8 cứ đến được nửa đường thì vào căng tin mua nước.
Lâm Thiên Tây cũng đến căng tin, còn cất công nhìn ngó bên ngoài một lúc, không thấy Tôn Thành đâu, thế là cậu lại tiếp tục ra sân tập.
Cậu coi như cũng biết mặt mũi thầy thể dục, biết cả tên thầy là Ngô Xuyên, đừng thấy là giáo viên thể dục thì tưởng bở, dáng người ông siêu gầy, không phải kiểu oai hùng vạm vỡ mà vừa gầy vừa đen, còn có biệt danh là Trúc Đen.
Trúc Đen đứng trên sân tập ngậm cái còi dồn sức thổi, giục giã đám học sinh luôn miệng mà vẫn cảm thấy chúng lề mề, ông lại thổi một hơi còi rồi quát: “Nhanh cái chân lên! Hôm nay kiểm tra đấy, thể dục không quan trọng à?”
Chẳng trách hai lớp đều trùng giờ, hóa ra đây là tiết học thể dục cuối cùng của học kỳ này, tập hợp để kiểm tra.
Lâm Thiên Tây ở sân tập quay đầu tìm tới tìm lui, mãi mới thấy đội quân đám A9 đi tới.
Ưu thế chiều cao của Tôn Thành khiến hắn vô cùng nổi bật giữa cả một đám người, tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ, mặc áo phông màu xám tro cùng quần dài đen, từ xa đi tới trông cực kỳ bắt mắt, không muốn nhìn thấy cũng không được.
Cách xa mười mấy mét, hắn đảo mắt, ném tầm nhìn chính xác về nơi Lâm Thiên Tây đang đứng.
Lâm Thiên Tây nhướng mày nhìn hắn, còn nháy nháy mắt, tựa như ra mật hiệu, lại nghe thấy Khương Hạo ở nơi đó hỏi: “Cậu nhìn gì thế?”
“Không nhìn gì.” Tôn Thành xỏ một tay vào túi quần, thu lại tầm mắt đang nhìn chằm chằm Lâm Thiên Tây, như thể không có gì mà quay đầu đi.
Ngô Xuyên tách nam nữ thành hai hàng riêng biệt, xếp theo thứ tự họ tên.
Lâm Thiên Tây quan sát Tôn Thành, chữ cái đầu tiên của họ hắn là T nên đứng cuối cùng, cách cậu một khoảng lớn, đang cúi đầu như xem điện thoại. ngôn tình tổng tài
“Ting” một tiếng, điện thoại di động trong túi cậu rung lên.
Lâm Thiên Tây móc ra, mở Wechat, ảnh đại diện ngọn hải đăng gửi tới ba chữ ngắn gọn mà đanh thép.
[ Vào tiết rồi. ]
“?” Lâm Thiên Tây liếc hắn, nhìn thì làm sao, tại sao trong giờ thể dục lại không được phép quan sát xung quanh chứ.
“Kiểm tra!” Ngô Xuyên hô một tiếng: “800 mét và 1000 mét, lấy thành tích chạy của tháng trước, hôm nay chúng ta sẽ kiểm tra theo hình thức 4×100(*)!”
(*) Chạy tiếp sức 4x100m là một trận tham gia thi đấu với đường đua gồm bốn vận động viên mỗi người sẽ phải hoàn thành 100m. Người chạy đầu tiên sẽ chuyển tiếp tín gậy cho người tiếp theo và cứ thế cho đến khi kết thúc trận đấu.
Kiểm tra thể chất ở trung học phổ thông, nữ sinh chạy 800 mét, nam sinh chạy 1000 mét.
Ngô Xuyên thì khác người, ông không chỉ bắt chạy như thế, còn thích sắp xếp chạy theo đội, nhất quyết cứ phải tăng thêm một hạng mục chạy tiếp sức 4×100.
Mấy con quỷ lười A8 kêu than r.ên rỉ.
Kêu rê.n cũng vô ích, nam và nữ đã tách ra, bắt đầu lập đội.
Lâm Thiên Tây tìm được thời cơ, lặng lẽ lẻn đến cuối hàng.
Tôn Thành đứng nơi đó, đột nhiên cảm giác lưng mình bị chọc nhẹ một hai cái, lập tức đưa tay chộp lấy, bắt được một chai nước vẫn còn hơi lạnh, nghiêng đầu qua.
Lâm Thiên Tây ở đằng sau nhếch miệng nhìn Tôn Thành, nhét chai nước vào trong tay hắn, mấp máy môi làm khẩu hình: “Giảng đề một lúc nhé?”
Cái này là cậu kỳ công mua lúc tới căng tin đó, đủ thành ý chưa.
Tôn Thành liếc mắt nhìn chai nước trong tay, lại liếc trái liếc phải, thấp giọng nói: “Không phải bảo cậu là vào tiết rồi à.”
“Ai mà chờ được chứ.” Lâm Thiên Tây đáp.
Tiếc là lại bị Ngô Xuyên cắt ngang: “Các bạn nam cũng chuẩn bị đi…Em làm cái gì thế, sao lại chạy lung tung xuống hàng dưới hả!”
“Đệch…” Lâm Thiên Tây bị bắt quả tang, bất đắc dĩ phải trở về chỗ cũ.
Tay Tôn Thành vẫn còn cầm chai nước kia, không có chỗ để, đành cất vào trong túi quần trước.
Khương Hạo đứng trước quay đầu, kinh ngạc hỏi: “Cậu ta đến tìm cậu à?”
Tôn Thành nói: “Tới lập đội.” Vừa nói vừa ấn chai nước trong túi quần xuống, kéo vạt áo thun phủ lên.
Khương Hạo lại hỏi: “Cậu đồng ý rồi?”
Tôn Thành thuận miệng đáp: “Nghe thầy sắp xếp đi.”
Kết quả là Ngô Xuyên xếp bừa, Lâm Thiên Tây bị ông gọi về, thẳng tay kéo luôn ba học sinh ở A8 lập thành một đội.
Ba đứa đồng đội, một thằng Đinh Kiệt, một thằng Trương Nhậm, thêm một Chương Hiểu Giang.
Lâm Thiên Tây nhìn cả thảy ba đứa rồi nói: “Giết em đi.”
Đinh Kiệt với Trương Nhậm là gậy chọc cứt, còn Chương Hiểu Giang lại là con gà bệnh, một mình cậu gánh ba đứa, đến chết mất thôi.
Ngô Xuyên nghe không rõ: “Em nói gì cơ? Có chạy hay không hả?”
Lâm Thiên Tây hỏi: “Không chạy thì sẽ ảnh hưởng đến tổng điểm thi cuối kỳ ạ?”
“Không ảnh hưởng, nhưng ảnh hưởng đến hảo cảm của tôi với em.” Ngô Xuyên là người ăn ngay nói thật.
Lâm Thiên Tây chỉ chính mình: “Em là Lâm Thiên Tây, thầy có hảo cảm với em không?”
Ngô Xuyên đã lâu không gặp cậu, bấy giờ mới nhận ra: “Vãi thật, thì ra là em à!!”
“Không có đúng không ạ?” Lâm Thiên Tây nghe giọng điệu này của ông thì cũng đã hiểu: “Vậy không chạy.”
Thế là cậu thẳng thừng ngồi xuống bên ngoài đường chạy, móc ra tờ đề từ trong túi.
Ngô Xuyên không thèm chấp cậu, quay đầu xua xua tay với ba đứa kia: “Được rồi, các em xếp đội lại đi.”
Khương Hạo chứng kiến một màn này, xoay sang nói với Tôn Thành: “Không hổ là Lâm lưu manh, ngông lên tận trời luôn.”
Tôn Thành đã sớm nhìn thấy tờ đề trong tay Lâm Thiên Tây, biết cậu đang làm gì, liếc Khương Hạo: “Sắp chạy rồi, đừng cứ mãi bàn tán về cậu ấy.”
Khương Hạo ngạc nhiên nhìn hắn một cái, không nói thêm gì nữa, quay đầu đi hỏi thầy chuyện xếp đội.
Lâm Thiên Tây đang ngồi bên ngoài đường chạy, một mình cậu biến tiết thể dục thành giờ tự học.
Nếu không phải là mong chờ Tôn Thành chạy xong sớm một chút mà tới dạy cậu thì cậu đã đi lâu rồi.
Cậu làm vài câu trắc nghiệm trong đề trước, cũng chẳng biết có làm đúng không, thoáng sau thì ngẩng đầu lên xem tiến độ của Tôn Thành đã đến đâu.
Tôn Thành đang chuẩn bị khởi động, cả điện thoại của mình lẫn chai nước cậu đưa đều để trong hộp đựng đồ bên lề đường chạy.
Lớp trưởng A9 Lưu Tâm Du dẫn một đám con gái vây xem, đến cả mấy đứa con gái ở A8 cũng đứng đó ngắm.
Ngô Xuyên sắp xếp xong xuôi, để Tôn Thành tiếp lấy lần truyền gậy cuối.
Lâm Thiên Tây quay sang nhìn đồng đội của Tôn Thành, nhìn xong thì tức khắc không nói nên lời: “Thật sự tuyệt cmn vọng…”
Ngoài Khương Hạo ra, còn có một Đinh Kiệt, một Trương Nhậm.
Có thể thấy là A8 chẳng có ai muốn cùng đội với hai đứa này, và rồi Ngô Xuyên thẳng tay xếp đến chỗ của Tôn Thành.
Bốn người vào vị trí, Ngô Xuyên phát lệnh, bắt đầu chạy.
Lâm Thiên Tây nhìn, lần truyền gậy đầu tiên của Khương Hạo cũng tạm được, còn hai lần truyền lúc sau thì khỏi phải bàn, nát bét.
Đã sớm đoán được kết quả này.
Trương Nhiệm không ghét Tôn Thành đến thế, nhưng xưa nay cậu ta không giỏi thể dục, đương nhiên cũng không chạy tốt; còn Đinh Kiệt, tên này thì không chỉ không chạy tốt mà còn ghét Tôn Thành nữa, cái đội này quả thực là lập ra để tới mưu sát Tôn Thành.
Cuối cùng đội Tôn Thành dừng lại ở lần truyền gậy cuối, hắn cũng không có cơ hội nhúc nhích chân.
Ngô Xuyên hô ngừng, ngoắc ngoắc tay với Tôn Thành: “Em mới chuyển tới đúng không? Thành tích thể dục trước kia không có, chạy một lần nữa đi, lần này nếu chạy tốt thì tôi sẽ cho em qua luôn, chạy không khá cũng không sao, tan học chạy thêm 1000 mét nữa, tôi cũng sẽ cho em qua.”
Tôn Thành liếc mắt nhìn Đinh Kiệt và Trương Nhậm ngồi dưới đất ở đằng kia, ánh mắt có phần hơi nặng nề: “Vâng.”
Lâm Thiên Tây bỗng chốc đứng lên.
Cái khỉ gì thế, tan học còn phải chạy thêm 1000 mét? Cậu đã giành thời gian của hắn lúc tan học trước rồi mà!
Bắt đầu lại.
Tôn Thành về vị trí, mặt lạnh tanh, rất rõ ràng.
Đến cả Khương Hạo cũng nhìn ra được hắn bị để ý.
Tôn Thành lạnh mặt, đến bên cạnh Đinh Kiệt rồi dừng lại một lúc: “Tôi nói một lần thôi, chạy cho tử tế.”
Đinh Kiệt cũng không muốn bị nhốt trong WC thêm lần nữa, bướng bỉnh đáp: “Tao cũng muốn, nhưng hết cách rồi, trình độ chỉ đến thế thôi.”
“Vậy cậu mẹ nó vượt lên trình độ một lần đi.” Tôn Thành lạnh lùng nói xong thì đi về vệ trí.
Ngô Xuyên tưởng là bọn họ đang bàn bạc, hô một tiếng: “Chạy đi nào.”
Khương Hạo xuất phát đầu tiên, tiếp gậy cho Trương Nhậm.
Trương Nhậm tiếp gậy khá ổn, nhưng không quan tâm việc chạy lắm, đơn thuần là chạy qua loa lấy lệ, không hề có cảm giác gấp gáp nào, mình cậu ta cũng có khả năng chiếm hết một nửa thời gian chạy.
Chuẩn bị đến chỗ Đinh Kiệt, gậy luôn được truyền lại.
Đột nhiên bên cạnh có một bóng người lao ra tựa như một trận gió, xông thẳng vào đoạt lấy cây gậy tiếp sức trong tay cậu ta, thẳng thừng chạy vượt qua Đinh Kiệt.
Đám học sinh vây xem bên ngoài đường chạy đều sửng sốt.
Đào Tuyết lên tiếng đầu tiên: “Là Lâm Thiên Tây!”
Lâm Thiên Tây tiếp gậy thứ ba, chạy về phía Tôn Thành nhanh như chớp.
Tôn Thành cũng không ngờ tới, nhìn chằm chằm cậu lao đến cạnh mình, mắt vẫn còn đặt ở trên mặt cậu.
Lâm Thiên Tây nhét cây gậy tiếp sức vào tay hắn: “Chạy mau!”
“Đệch.” Tôn Thành quay đầu lập tức chạy.