Lâm Xuất bị bệnh hai ngày, ngày thứ ba đã hoàn toàn bình phục.
Anh cứ cảm thấy mình vẫn còn hơi lười biếng, không vực dậy được tinh thần.
Trong khoảng thời gian này, Thẩm Phong Lai ở bên anh gần như mọi lúc.
Có khi bọn họ đi lang thang quanh hồ Wairarapa, khi đi dạo chán, họ lại đến phố quán rượu ở thị trấn nhỏ Martinborough, đôi khi họ chỉ lang thang trong sân và chơi trò ném bóng với Zart.
Lâm Xuất không muốn phá hủy sự hài hòa hiếm có này, cho nên anh cố ý không nhắc đến đề tài sát phong cảnh nào đó.
Cứ như vậy, bầu không khí giữa hai người ngày càng tốt, như thể sự bối rối ban đầu đã biến mất khỏi không khí.
Hầu hết thời gian, Lâm Xuất đều không có việc gì làm ngồi ở bên hồ, nhìn những nông dân đi tới đi lui trong vườn nho với những chiếc lưng hình phễu khổng lồ, thuận tiện quan sát màu sắc của nho có phải đậm hơn hôm qua một chút xíu không, và ngắm những bông hoa nở rộ đầy màu sắc bên hồ, hấp dẫn những động vật tới chơi đùa.
Ngồi xuống là ngồi cả buổi chiều.
–
Một buổi sáng, anh cầm điện thoại lên, thấy ứng dụng xã hội gửi cho anh một tin tức, đó là tin tức về Cuộc thi Piano Quốc tế Chopin năm nay.
Có lẽ vì Lâm Xuất là người giành được huy chương vàng lần trước, nên ảnh của anh đã được sử dụng trong bức ảnh.
Đó thậm chí còn không phải ảnh lúc Lâm Xuất thi đấu, mà là một bức ảnh tuyên truyền được chụp khi anh tham dự lễ hội âm nhạc Venice năm ngoái.
Trên hình ảnh là rừng rậm sau cơn mưa và đống đổ nát đầy rêu xanh, nghệ sĩ âm nhạc mặc âu phục màu trắng ngồi trước cây đàn piano quấn dây leo và nhắm mắt chơi đàn, tình cờ có một tia nắng chiếu vào tay anh xuyên qua đỉnh đầu.
Tấm poster này từng bị fan Lâm Xuất điên cuồng tranh mua, bọn họ nói anh trông giống như một bông hoa huệ thánh khiết đang nở trên đống đổ nát.
Lâm Xuất bất ngờ nhìn một lúc, vẫn không nhịn được, mở app ra, phát hiện trạng thái cuối cùng của tài khoản của mình có tận mấy vạn bình luận.
Trạng thái đó nói Lâm Xuất sẽ tạm hoãn tất cả các công việc trong năm nay, dành thời gian cho bản thân, hy vọng sẽ đạt được một tầm cao mới trong việc diễn tấu piano.
Chắc là được đăng bởi bà Macheda, trước khi danh sách chính thức của Lễ hội âm nhạc Lucerne và Lễ hội âm nhạc Salzburg được công bố, để không bị giới truyền thông viết nguệch ngoạc.
Anh xoa trán ngồi dậy khỏi giường, bấm vào trạng thái để đọc những bình luận đó, phát hiện phần lớn đều là lời thổ lộ của người hâm mộ từ khắp nơi trên thế giới, rất nhiều người viết bình luận rất dài, dùng những câu chữ động lòng người viết ra tình yêu dành cho anh, hy vọng anh có thể tổ chức tuần diễn toàn cầu lần thứ hai, biểu diễn No.1, La 2, Goldberg Variations, những tác phẩm cổ điển đòi hỏi những kỹ năng tuyệt vời.
Có người hỏi anh có định thu âm một album Liszt khi đang bế quan không, còn có người hỏi anh có phát triển theo hướng sáng tác như cha dượng Orsini không.
Còn có rất nhiều câu hỏi vi diệu và kì lạ hơn, một trong những người hâm mộ hỏi: “Không phải Lin của chúng ta có người yêu chứ hả?”
Anh debut rất sớm, và là một gương mặt Châu Á rất trẻ, cho đến nay vẫn có rất nhiều người châu Âu nghĩ anh là một thiếu niên.
Bình luận này nhận được phản hồi liên tục, rồi nhanh chóng lên top bình luận.
Thậm chí còn có người phản hồi: “Rất khó để tưởng tượng ra người cướp đi trái tim của hoàng tử, tui bắt đầu ghen tị với cô ý rồi đấy!”
Tất nhiên, vẫn có rất nhiều bình luận không hay, như dè bỉu cho rằng trình độ biểu diễn của anh không bằng thần đồng âm nhạc nào đó, chỉ trích thẳng việc anh thích quảng cáo thương mại, gọi anh là piano icon (tượng gỗ đàn piano), rồi bắt đầu war với những fan của anh.
Lâm Xuất lập tức buông điện thoại xuống, hít sâu vài lần, ép mình không được nhìn, cũng đừng suy nghĩ.
Anh hướng ánh mắt vu vơ ra ngoài cửa sổ, và ngồi đó thêm một lúc nữa.
Ngoài cửa sổ là ánh mặt trời rực rỡ, tiếng chim hót dài ngắn vang lên trong rừng cây, mùa hè dài và mùa thu mới kéo dài trong gió, và cả những âm thanh chơi đùa của lũ trẻ với Zart.
Cảm xúc của Lâm Xuất dần dần dịu đi.
Anh bỗng cảm thấy, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, cuộc sống ban đầu dường như đã cách anh rất xa, xa đến mức cảm thấy khá xa lạ.
Khi ở trong trang trại rượu của Thẩm Phong Lai, anh cảm nhận được sự yên bình chưa từng có.
Không có tuxedo và các phím đen trắng, không có tràng pháo tay và ánh đèn sân khấu, cũng không có âm nhạc phức tạp của dàn nhạc giao hưởng.
Điều này khiến Lâm Xuất cảm thấy lòng mình như sinh ra một vết nứt kì diệu.
Lâm Xuất không biết cuộc sống nào tốt hơn.
Anh không thể giải quyết được tâm trạng của mình, nên đành phải cố gắng hết sức để buông bỏ cảm xúc của mình, và buộc bản thân không được hồi tưởng lại những cảm xúc mơ hồ giữa anh và Thẩm Phong Lai.
Thẩm Phong Lai nói “mọi người luôn thức dậy từ giấc mơ đẹp, trở lại cuộc sống chân thực của mình.”
Nếu như nói Thẩm Phong Lai coi âm nhạc là một giấc mộng, vậy đối với Lâm Xuất mà nói, một ngày nhàn nhã và tươi đẹp để thoát khỏi những rắc rối chỉ là một giấc mơ.
Giấc mơ và hiện thực, đã hoàn toàn lẫn lộn.
Vậy đành buông bỏ rồi để bản thân chìm sâu hơn.
–
Lâm Xuất đi xuống lầu rồi vào trong sân, chống lan can nhìn về phía vườn nho, quả nhiên nhìn thấy một cô bé cầm một cái giỏ, giơ cao lên đỉnh đầu, chạy điên cuồng trên bãi cỏ.
Zart đuổi theo bên cạnh cô bé, cũng chơi điên cuồng, bốn móng vuốt đều là bùn đất.
Trong những ngày bị bệnh, cô bé trên Anna đã đến thăm hai lần, mang theo trái cây và thiệp.
Chỉ là trẻ nhỏ không có định tính, mỗi lần đến đều ngồi một lát đã chạy ra ngoài chơi.
Mãi về sau, Lâm Xuất mới biết cha mẹ cô bé quản lý nhà máy rượu bên hồ cho Thẩm Phong Lai, thường xuyên mang theo con chơi đùa quanh trang trại rượu.
Sau khi nhìn thấy Lâm Xuất, Anna mỉm cười chạy tới.
Anh thấy trong giỏ của cô bé đây hoa tươi, còn có một ít trái cây không biết tên.
“Chú đã khoẻ chưa ạ?” Anna ngửa mặt lên hỏi anh.
Lâm Xuất gật đầu, lấy một miếng chocolate trong túi ra cho cô bé, “Ừ, chú chỉ cảm nhẹ thôi.
Cám ơn hoa quả lúc trước cháu gửi nhé.”
Anna thoải mái nhận chocolate, suy nghĩ một chút, lại lấy ra một bó hoa tươi từ trong giỏ đưa cho Lâm Xuất.
Lâm Xuất nhận hoa, cười trêu chọc cô bé, “Cháu hái hoa đẹp như vậy là để tặng chú sao?”
Anna cúi đầu nhìn những bông hoa trong tay Lâm Xuất, rồi ngẩng đầu nhìn vào khuôn mặt của anh, sau đó không biết sao lại xấu hổ, đỏ mặt thẳng thắn nói: “Bởi vì chú rất đẹp ạ.”
Lâm Xuất ngẩn người, nói: “Cảm ơn.”
Anna suy nghĩ một lúc rồi đột nhiên hỏi anh: “Lớn lên cháu có thể lấy chú không?”
“…” Lâm Xuất nghẹn lời, “Hai ngày trước cháu còn nói muốn gả cho Finn mà ta.”
Anna ngượng ngùng nở nụ cười, “Finn nói chú là nghệ sĩ âm nhạc lợi hại nhất trên thế giới, mà cháu thì thích những nghệ sĩ âm nhạc đẹp trai.”
Thật ra Lâm Xuất đã nghe qua rất nhiều lời như vậy, thậm chí còn có những lời nói rõ ràng hơn, nhưng anh vẫn cảm thấy mình không theo kịp mạch não của cô bé này, bỗng không biết nên đáp lại thế nào.
Hai mắt Anna tỏa sáng, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc, hỏi lại: “Được không ạ?”
Lâm Xuất đành suy nghĩ nghiêm túc, sau đó ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt cô bé.
“Không được đâu cô gái nhỏ của chú.”
“Vì sao?”
“Khi cháu lớn lên, cháu sẽ gặp người mà cháu thực sự thích.
Mà khi đó chú đã là một người đàn ông trung niên.
Nếu cháu muốn, chú có thể chơi tại đám cưới của cháu.
Anna đã nghe qua chưa?”
Anna gật đầu, mặt càng đỏ hơn.
Cô bé nói, “Nhưng tình yêu sẽ không bị thời gian xoá nhoà, phải không ạ?”
Lâm Xuất dừng lại một lát, nghĩ thầm cô bé này xem hơi nhiều tiểu thuyết với phim truyền hình quá rồi, thế là nở nụ cười cho có lệ nói, “Chắc là vậy…”
Anna lại hỏi anh: “Vậy chú có thích ai không?”
Lâm Xuất bị câu hỏi này làm cho sửng sốt, một lúc sau mới nhỏ giọng nói: “Có.”
Lần này Anna thất vọng thở dài, rầu rĩ cúi đầu xuống.
Một lát sau lại nói: “Vậy được rồi, cháu không muốn gả cho chú nữa.
Chú có người thích, chúng ta không thể trở thành soulmate thực sự được nữa.”
Nghe nói như thế, Lâm Xuất hơi buồn cười.
Anh cảm thấy mình khá rãnh rỗi, mới có thể ngồi ở chỗ này thảo luận về tình yêu và soulmate với một cô bé sáu bảy tuổi.
Cũng may nỗi buồn của bọn trẻ đến rồi đi rất nhanh, một lát sau, có đứa trẻ gọi tên Anna từ xa, cô bé quay đầu lại nhìn, bật dậy thật nhanh rồi chạy như một cơn gió.
Lâm Xuất mỉm cười nhìn bóng lưng của cô bé.
Zart không đi theo mà dụi đầu vào tay Lâm Xuất nũng nịu, anh dùng ngón tay vuốt lông nó rồi mang nó đến bên hồ nước rửa móng vuốt.
Zart rất thích nước, rửa sạch không nhịn được nghịch như điên vung nước khắp người anh.
Đúng lúc này, cửa sát đất mở ra, Thẩm Phong Lai đi ra khỏi nhà, tự nhiên lấy vòi hoa sen trong tay Lâm Xuất, “Để anh.
Đi mặc áo vào, coi chừng cảm lạnh.”
Ánh mặt trời buổi chiều bị dù trong sân che khuất, ánh nắng mang theo nhiệt độ ấm áp, nhưng không nóng như thiêu như đốt.
Một vài đứa trẻ ở phía xa không biết đang chơi gì mà cười rất vui vẻ.
–
“Hôm nay tâm trạng của em có tốt không?” Thẩm Phong Lai đột nhiên mở miệng hỏi.
Lâm Xuất sửng sốt một lúc, rồi nhìn anh.
Vẻ mặt Lâm Xuất bình tĩnh, cũng nhìn về phía mấy đứa nhỏ ở xa xa, “Được Anna thổ lộ, cho nên vui vẻ?”
Lúc này, Lâm Xuất mới biết mình vừa rồi cười một cách vô thức, vội vàng khống chế khuôn mặt, nói: “Em không có.”
Thẩm Phong Lai nghiêng đầu, nhìn về Lâm Xuất, ánh mắt cong cong, không nói gì.
Lâm Xuất hoài nghi nhìn y, hỏi: “Sao anh biết Anna nói gì? Xa vậy mà anh cũng nghe được?”
Thẩm Phong Lai đưa tay ra chặn nước do Zart ném xuống, nói: “Tiểu Xuất, anh đùa với em thôi.”
Lâm Xuất không chịu tin y, nghiêng đầu nhìn Thẩm Phong Lai một lúc lâu, sau đó đột nhiên dùng tay gãi đầu Zart khiến Zart ngứa ngáy, kích động lắc lông trên người, hất nước lên khắp người Thẩm Phong Lai.
Thẩm Phong Lai trốn sang một bên, vẫn bị bọt nước hất lên người, y chậc một tiếng, hô “Này!”
Lâm Xuất ngay lập tức phá lên cười, giật lấy vòi hoa sen từ tay Thẩm Phong Lai, rồi tạt nước vào người y.
Khi Thẩm Phong quay lại giật lấy nó, anh hét lên: “Em là người bệnh đó!”
Nghe vậy, Thẩm Phong Lai không trốn nữa, tắt vòi đối diện với vòi xịt.
Toàn thân ướt sũng, chiếc áo sơ mi màu xám bạc ôm sát vào người, tôn lên đường nét nam tính hoàn mỹ, thậm chí có thể thấy rõ hình dáng cơ bụng, khiến anh có vẻ cường tráng, vai rộng eo hẹp.
Lâm Xuất theo bản năng dời ánh mắt đi, cười nói: “Em cũng đùa với anh thôi mà.”
Thẩm Phong Lai lấy vài chiếc khăn giấy để lau khô nước trên tay, rồi vươn tay lau nước trên mặt Lâm Xuất.
Lâm Xuất ngẩng đầu nhìn y, phát hiện vẻ mặt Thẩm Phong Lai mang theo ý cười, thế là bất mãn giơ khuỷu tay đụng vào y một cái, “Thẩm Phong Lai, đừng nói anh nghĩ em vì một cô bé thổ lộ mà vui vẻ nhé?”
“Đương nhiên là không.” Thẩm Phong Lai lộ ra vẻ bất đắc dĩ, “Anna còn nhỏ, không biết trên đời có bao nhiêu người thích em, lẽ nào anh không biết?”
Những lời này khiến Lâm Xuất nhớ đến những người không ngừng bảo vệ anh và yêu thích âm nhạc của anh một cách kiên định, trái tim anh chùng xuống.
Cảm giác tự ghê tởm lại quay trở lại, nụ cười của anh hơi nhạt đi, “Sao anh lại nói những lời này?”
“Bởi vì em là nghệ sĩ âm nhạc yêu thích của anh.” Thẩm Phong Lai nhìn anh rồi nói, “Đừng suy nghĩ nhiều quá, em xứng đáng được mọi người yêu thích.”
——————–
Chú thích:
[1] Goldberg Variations: BWV988, tiết mục của Bach.
.
Buổi tối, Lâm Xuất nằm trên giường gọi điện thoại cho Tống Đường.
Lâm Xuất đi tới Wairarapa, Tống Đường cũng được tự do. Ngoài công việc, sở thích lớn nhất của hắn là hội họa, đặc biệt là phác thảo kiến trúc, vì vậy hắn đã một mình đến Hamilton trên Đảo Bắc để tham quan vườn Hamilton nổi tiếng. Vài ngày trước, Lâm Xuất còn gửi cho hắn một bao lì xì lớn khiến hắn vui vẻ.
Điện thoại vang lên rất lâu, cho đến khi Lâm Xuất hết kiên nhẫn mới bắt máy. Anh hơi mất hứng, câu đầu tiên nói là: “Sao lâu như vậy mới bắt máy?”
Tống Đường bên kia sửng sốt một lát, nói: “Anh đang ở ngoài nên không nghe thấy, có chuyện gì với em à?”
Lâm Xuất nghe thấy bên kia điện thoại rất ồn ào, có tiếng nhạc ầm ĩ và giọng nói của cả nam lẫn nữ, nghe như ở quán bar hay party gì đó. Anh biết Tống Đường rất thích đi chơi, cũng không bất ngờ gì, bĩu môi nói: “Em thì có chuyện gì được, chỉ muốn hỏi mấy nay anh làm gì, công việc thế nào. Sợ anh rảnh rỗi, buồn sinh bệnh đó mà.”
Tống Đường hừ một tiếng, cổ quái nói: “Em còn biết hỏi hả cậu ấm của anh? Lúc em bỏ trốn cùng người đàn ông hoang dã đã từng nghĩ đến công việc chưa? Lúc bỏ trốn với người đàn ông hoang dã đã từng nghĩ tới anh chưa?”
“… Gì mà người đàn ông hoang dã,” Lâm Xuất mắng hắn, “Anh có bệnh hả.”
“‘Người đàn ông hoang dã’ hiểu chuyện hơn em.” Tống Đường “chậc” một tiếng, “Thôi, anh không quản em nữa, em có bạn ở New Zealand cũng tốt, đi đâu đi đó đỡ phiền lòng anh.”
Thẩm Phong Lai có bạn bè ở Hamilton, mấy ngày trước y giới thiệu một người làm hướng dẫn viên du lịch cho Tống Đường, từ đó về sau Tống Đường cảm thấy Thẩm Phong Lai là một người rất tốt, có chuyện gì thì cứ hỏi trực tiếp y, bỏ qua Lâm Xuất.
Lâm Xuất càng nghĩ càng mất hứng, “Sao anh cứ nói những lời tốt đẹp về anh ấy hoài vậy? Em khiến anh lo lắng hồi nào?”
Tống Đường suy nghĩ một lát, cũng vui vẻ nói: “Cũng đúng, ngoại trừ âm nhạc thì không để ý cái khác, tuỳ hứng, mù đường, năng lực tự lo cho mình gần như bằng không, otaku cứng cỏi như em cũng không có gì khiến người ta quan tâm.”
Lâm Xuất tức giận mắng: “… Anh cút đi!”
Tống Đường nói: “Anh thấy Thẩm Phong Lai rất đáng tin cậy. Anh ta sống ở New Zealand đã lâu, am hiểu âm nhạc. Trước khi làm bất cứ việc gì, em nên hỏi ý kiến của anh ta. Mà em biết câu nói đó không? Là câu Relax and enjoy your vacation but above all, have a safe trip, OK?”
Lâm Xuất nghe thấy thì trợn trắng mắt, “Ừm” một tiếng qua loa.
Trước khi cúp điện thoại, Tống Đường lần đầu tiên do dự, nói tiếp: “Thầy Lâm, trên thế giới có rất nhiều người yêu mến em, có cả anh, đều đang chờ em trở lại đỉnh cao.”
Lâm Xuất nghe vậy thì ngẩn người. Anh nghĩ, nếu như ở trước mặt anh, chắc chắn Tống Đường sẽ không nói ra những lời buồn nôn như vậy.
Anh biết Tống Đường quan tâm mình, vì muốn tốt cho mình, nhưng trong nháy mắt đó anh vẫn cảm nhận được áp lực tâm lí vô cùng lớn. Thật ra anh không sợ bị những ngòi bút chỉ trích mình, mà anh sợ mình sẽ khiến những người kì vọng vào mình thất vọng.
“Tống Đường, anh nói buồn nôn thật.” Lâm Xuất im lặng thật lâu, sau đó mới miễn cưỡng nở nụ cười.
“Em biết… Em biết điều đó.”
*
Lâm Xuất ở lại trang trại rượu Sao Bắc Cực thêm hai ngày, sau đó theo Thẩm Phong Lai đến Đảo Nam.
Bọn họ cũng mang Zart theo.
Ngày đi là sáng sớm, trời vừa sáng lên không bao lâu, chiếc xe Land Rover của Thẩm Phong Lai rời Martinborough, đi lên con đường ven biển. Họ sẽ khởi hành từ bến tàu riêng của Hawke và đi thuyền đến Kaikoura, một thị trấn ven biển ở mũi phía bắc của Đảo Nam.
Thẩm Phong Lai vừa lái xe, vừa nói chuyện với Lâm Xuất: “Chúng ta sẽ đến đó ngay thôi, nếu buồn ngủ thì ngủ một lát đi.”
Lâm Xuất vẫn nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, “Em không buồn ngủ, gần đây ngủ rất ngon.”
Ngày nào chị Trần đều nấu nhiều loại súp khác nhau bồi bổ cơ thể của Lâm Xuất, điều này khiến anh có chút da thịt hơn mặc dù bị ốm một thời gian. Không biết có phải nhờ mấy món súp này không mà giấc ngủ của anh ngon hơn trước rất nhiều.
Thẩm Phong Lai nhìn về phía trước, mỉm cười, không nói gì.
–
Chỉ trong vài ngày, khung cảnh bên ngoài cửa sổ vẫn không thay đổi chút nào, nhưng trong mắt Lâm Xuất, nó dường như hoàn toàn khác.
Lúc đến là hoàng hôn, ở một quốc gia xa lạ và vùng biển xa la, hoàng hôn phủ một màu vàng cam cho vùng hoang vu, nhìn thế nào cũng thấy trống trải, hiu quạnh.
Nhưng bây giờ họ được bao quanh bởi một mặt trời buổi sáng rực rỡ. Ánh mặt trời nóng rực sáng ngời, chạy dọc theo sườn núi, tan vào nước biển, lấp lánh ánh vàng, như thể xua tan dấu vết u ám cuối cùng giữa trời và đất.
–
Lâm Xuất tựa đầu vào cửa kính, một lần nữa chìm đắm trong suy nghĩ.
Anh nhớ lại nửa năm trước trên hòn đảo dài của Venice, Kỳ Tư Niên đã từng nói với anh, âm nhạc là sự sống, nó có thể ở trong núi, trên bầu trời hoặc dưới biển. Nhạc cụ chẳng qua là một vật chứa đựng âm nhạc, biên độ mà phím đen trắng có thể chịu đựng luôn có giới hạn, chỉ có cảm xúc trong lòng là vô hạn.
Đạo lý này, khi Lâm Xuất còn nhỏ đã từng nghe trong bài học đầu tiên, nhưng không biết từ khi nào, âm nhạc của anh đã mất đi thứ có thể cộng hưởng với tâm hồn.
Anh thở dài, quay đầu nhìn gò má và mắt Thẩm Phong Lai. Anh phát hiện mình đã không còn nhớ mình đã nghĩ gì khi lần đầu tiên diễn tấu piano hồi còn nhỏ, nhưng anh có thể nhớ rõ những bản nhạc mà anh đã chơi vào ngày đầu tiên gặp Thẩm Phong Lai.
Đó là D.664 của Schubert.
Không phải là một bản nhạc khó, giai điệu đơn giản và tươi mới, kết cấu trong suốt và đơn giản. Lúc đó Thẩm Phong Lai mới 14 tuổi, đã xử lý từng nốt nhạc một cách gọn gàng và đẹp mắt. Thiếu niên tuấn tú, tư thế tao nhã, ánh mắt sáng ngời, đã mơ hồ hiện ra bóng dáng của thiên tài.
Thời gian trôi qua đã lâu, Lâm Xuất vẫn cảm thấy tim mình đập loạn nhịp khi nghĩ về điều đó. Anh nhắm mắt lại nghĩ, anh thật sự thích Thẩm Phong Lai. Chỉ cần nhìn thấy anh ấy, tất cả những cảm xúc tồi tệ như bị lãng quên.
Nếu như có thể, anh muốn quay trở lại quá khứ, cuộc sống chỉ có âm nhạc và có nhau.
–
Thẩm Phong Lai đậu xe ở một bãi đỗ xe nhỏ bên bờ biển. Bên cạnh bãi đỗ có một bến tàu nhỏ, một bên bến tàu có một chiếc du thuyền màu trắng đang neo đậu.
Du thuyền của Hawke rộng và sang trọng, có ba tầng trên dưới, quá đủ cho một bữa tiệc. Thuyền trưởng và một người phục vụ đã ở trên tàu đợi họ. Trước đó, Lâm Xuất không hề biết cái gọi là “thuyền” lại là một chiếc du thuyền tư nhân sang trọng như vậy.
Zart vui vẻ kêu ư ử, ngo ngoe nguẩy đuôi muốn chui khắp nơi, Thẩm Phong Lai không quản được nó, đành mặt kệ cho nó tham quan xung quanh.
Không lâu sau, du thuyền của bọn họ rời bến tàu một cách suôn sẻ.
Lâm Xuất và Thẩm Phong Lai đi đến khu giải trí ngoài trời trên tầng cao nhất rồi ngồi xuống. Anh nhìn xung quanh và khẽ thở dài: “Ngài Hawke giàu thật đấy.”
Thẩm Phong Lai gật đầu đồng ý, sau đó đi đến mép quầy bar, cầm một cái ly, rót một ly nước trái cây rồi đưa cho Lâm Xuất, nói: “Hawke rất thích biển, thường đi lặn ở Quần đảo Cook, ở lại nửa tháng. Nghe nói dưới đó có những vụ đắm tàu bí ẩn và những dải san hô lớn còn hoang sơ – y nói đó là lý do mình ở lại New Zealand.”
Lâm Xuất nhớ lại dáng vẻ của Hawke, cảm thấy hơi ngạc nhiên, “Không ngờ y lại lãng mạn như vậy.”
Thẩm Phong Lai bật cười, “Nhìn không ra?”
Lâm Xuất gật đầu. Sau đó anh giả vờ bình thường hỏi Thẩm Phong Lai, “Hình như anh còn chưa nói lý do anh ở lại New Zealand?”
Thẩm Phong Lai giơ tay cởi áo khoác, ném lên ghế sô pha, ngồi tại chỗ yên lặng nhìn Lâm Xuất một lúc, “Tiểu Xuất, hình như em luôn hỏi anh lý do.”
“Quên đi,” Lâm Xuất nhíu mày, giọng nói có hơi lạnh lùng, “Không muốn nói thì thôi.”
Thẩm Phong Lai không nói gì. Lâm Xuất đợi một lúc, phát hiện Thẩm Phong Lai không có ý định trả lời câu hỏi này, vì thế anh không hài lòng đứng dậy, đi đến mũi tàu, dựa vào lan can để nhìn ra biển vô tận.
Gió biển thổi từ phía chân trời, phát ra giai điệu xa xăm như tiếng còi. Xa hơn là bầu trời trong xanh rồi từ từ hòa vào biển cả.
Ngay khi Lâm Xuất cảm thấy toàn thân hoàn toàn ớn lạnh, Thẩm Phong Lai đi đến dàn âm thanh nổi ngoài trời, hỏi anh: “Em có muốn nghe nhạc gì không?”
Lâm Xuất hít một hơi thật sâu giữa không khí mặn chát, nói: “Gì cũng được. Chỉ cần đừng mở bản nhạc của người biểu diễn mà anh yêu thích là được.”
Thẩm Phong Lai dừng lại một lúc mới nhận ra anh đang nói về mình, vì thế cười một tiếng, chọn một bản concerto dành cho piano rất phù hợp – “Thuyền cô đơn trên biển” của Ravel.
Tiếng đàn chầm chậm vang lên từ chiếc thuyền lẻ loi trên mặt biển. Nhịp điệu dày đặc, uyển chuyển hòa cùng tiếng sóng, hòa quyện vào nhau bằng những nốt nhạc và thiên nhiên đến cùng gió biển, quyện chặt giữa lòng núi rừng.
Anh im lặng lắng nghe, cảm thấy đôi mắt mình tràn ngập màu xanh của biển yên tĩnh và sâu thẳm. Những con sóng tiếp tục tung ra những dòng mượt mà, đẹp đẽ, khẽ lắc con thuyền.
Ý thức của Lâm Xuất dần trở nên mơ hồ, giờ phút này trong lòng anh có một loại khát vọng từ bỏ tất cả, hòa vào trong nước biển, muốn thoát ra khỏi ràng buộc, bốc đồng nhảy xuống, tận hưởng cảm giác không trọng lượng, bị nước biển thấm từ đỉnh đầu, rồi chìm luôn, chìm vào biển sâu, chỉ cần nuông chiều bản thân một lần và mãi mãi.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh.
——————–
Chú thích:
[1] Hamilton Gardens: Một khu vườn miễn phí ở Hamilton, nơi có các khu vườn tiêu biểu của nhiều quốc gia khác nhau.