Đừng Chọc Nhầm Công Chúa

Chương 46: 46: So Tài



Từng nhát kiếm của chàng đều mang đầy uy vũ.

Chân cô đã ra rước khủy tay dơ lên, đẩy lệch hướng kiếm ra phía khác.

Thân thể nhanh nhẹn, cô sớm đã nhìn thấu các chiêu thức, lợi dụng từng khẽ hở nhỏ nhất mà phá chiêu, không một động tác thừa.

Hàng tấn coomng của chàng liên tục bị phá vỡ, nhưng không vì thế mà chàng nhụt chí.

Ngược lại còn khiến chàng tấn công ngày càng dồn dập, ngày càng nhanh hơn, mạnh mẽ hơn trước.

Các chiêu thức ngày một khó khiến cô chỉ có thể phòng vệ, không thể tấn công, bị đẩy lùi về phía sau cả cục bước.

Mỗi một lần chạm nhau, hai thanh kiếm phát ra những âm thanh thật chói tay ” choang choang”.

Lưỡi kiếm của chàng cọ xát với thanh kiếm của cô, “Roẹt”, kèm theo đó là một vết xoẹt” dài đi từ đầu kiếm đến đuôi kiếm.

Cũng may đều là kiếm tốt, bằng không, nếu như những loại kiếm thường thì sớm đã gãy làm đôi.

Cuộc chiến vẫn không phân cao thấp, thế cục xoay đi chuyển lại liên tục thay đổi.

Đối phương đều rất cao cường, không ai chịu nhường ai.

Thanh trường kiếm màu xanh sáng chói dơ lên, thanh kiếm của cô lập tức chặn lại phát tấn công đang chuẩn bị bổ thẳng vào vai ấy.

Cả hai đều vận lực ya”, hét lớn, nội lực thâm hậu chỉ muốn nổ tung cả mặt đất.
Không chỉ cánh tay mà cả hai chân đều hoạt động, liên tục đấu đá qua lại.

Chân trái cô đạp sang, bị chân phải chàng gì xuống.

Chân phải cô lại vòng qua, trực tiếp vòng qua, làm chàng khụy một gối xuống.

Nhát kiếm chém ra, ao cá phía xa như bị rẽ nước, chia làm đôi, có một nội lực mãnh liệt nào đó thôi thúc nó phun trào, bắn nước lên xa vào dặm.

Dưới làn nước mờ mờ ảo ảo, không khí như loãng ra, đẹp tựa chốn bồng lai kia,hai người vẫn quyết liệt mà đọ kiếm so tài.

Nhìn họ giống như một đôi uyên ương, sinh ra vốn đã dành cho nhau vậy.
– Cô nói ta chỉ dạy cho ta, xem ra là cô chỉ dạy cho ta mới đúng.

Võ công này của cô đâu có tầm thường.
Thời nghi nghiếng răng, vừa giằng co qua lại với chàng, vừa đáp:
– Cái này không đúng rồi, An Vương võ công cao cường như vậy, ta làm sao sáng bằng được.

Sao có thể chỉ dạy ngươi.
Cả hai không tiếc lời khen ngợi đối phương.

Quả thật là kẻ tám lạng, người nửa cân, không phân thắng bại! ” Được lắm, đây là lần đầu có người mạnh như thế, có thể đấu cả chục hiệp với mình thế này!” – Cô nghĩ
Chàng nghĩ:” Không tệ! Không những võ công cao cường mà thân thủ vô cùng nhanh nhẹn, hành động dứt khoát, kiếm pháp điêu luyện.

Quả là kì tài hiếm có.

Mới còn trẻ mà đã võ công cao cường thế này…!Không hổ là vợ của ta “.

Nghĩ xong thì mỉm cười.

Hai người áp sát nhau ở cự li gần.

Chực chờ lúc ấy, cô cúi thấp người, xoáy chân theo chiều kim đồng hồ.Cát bụi, lá cứ thế theo gió bay lên giữa không trung, che khuất tầm nhìn của chàng, khiến chàng phải lấy tay che lại.

Vì một phút lơ là mà thanh kiếm của cô đã kề lên cổ chàng.

Cuộc so tài đã kết thúc.
– Ngươi thua rồi!
Cô đắc ý chĩa kiếm về phía chàng mà phán, nhưng thay vì bất ngờ, chàng lại nở một nụ cười bí hiểm.

– Chưa đâu…
Chàng lại nói một câu đầy tự tin.

Chưa kịp để cô hiểu ra thì người trước mắt bỗng dưng mờ dần rồi biến mất.

Hóa ra chỉ là một ảo ảnh.

Đương lúc quay đầu thì kiếm chàng lại kề trên cổ cô.

– Nhìn cho rõ đấy, đây là chiêu ảo ảnh phân thân.

Cô có chút bàng hoàng, vậy hóa ra cái người cô kề vào cổ lại chỉ là một ảo ảnh.

Nhưng mà…!chàng phân thân lúc nào được chứ?
– Ảo ảnh phân thân? Ngươi đâu có thời gian dư thừa đâu, phân thân lúc nào vậy?
Lời vừa dứt, cô bỗng nhớ ra gì đó.

– A…!ta biết rồi.

Chẳng lẽ là lúc bụi cát bay mù mịt ấy? Ngươi lợi dụng điều này để phân thân?
Những tưởng người ta trúng kế, ai ngờ gậy ông đập lưng ông.

Cô lại là người bị chàng dắt mũi.

Quả là An Vương tướng quân, anh dũng thần võ, qua mặt cô một cách dễ dàng như vậy.

Thật khiến người ta bất ngờ!
Vốn là trước giờ đánh đâu thắng đấy, trong phút lơ là lại thua dưới tay An Vương, dĩ nhiên cô không phục.

Nhưng thua vẫn là thua rồi, có nói gì thì người ta cũng chỉ cho rằng mình ngụy biện, vậy thì tốt hơn là không nói.

Bực mình, cô thả phắt thanh kiếm xuống, nhăn mày mà nói nữa:
– Ngươi đã thắng!
Rồi quay người, đến bên bàn rót trà uống.

Mặt cô xin xuống, “hừ” một tiếng, sau đó thở dài mà ngẫm nghĩ “Thật bất cẩn, vậy mà lại thua hắn.

Lần sau nhất định phải chú ý hơn.

An Định Luân này đúng là quỷ kế đa đoan mà.

Không ngờ hắn cũng xài chiêu bẩn thế “.Cô tức thầm ra mặt, nhìn đời bằng nửa tròng mắt.

Trông cô có vẻ buồn vì chuyện mới bị đánh bại, chàng lại gần, thẳng thắn mà nhận xét:

– Thân thủ tốt, phản xạ nhanh, nội công thâm hậu.

Nếu cô tung hoành giang hồ nhất định sẽ sớm danh chấn thiên hạ.

Có điều vẫn kém hơn ta một chút.
Nói liền dơ tay, ấm chỉ khoảng cách chênh lệch giữa cô và chàng, chỉ kém nhau một chút.
– Ngươi thế này làm đang an ủi ta hay là đang chê bai ta vậy? Chờ đó, rồi sẽ có ngày ta vượt qua ngươi.

Lời nói của An Vương vốn là muốn động viên cô cố gắng nhưng lại bị cô hiểu lầm thành đang xảy muối vào vết thương.

Cũng phải, cái bản mặt lạnh lùng như băng kia trước giờ đã bao giờ dỗ dành con gái đâu, nên không có kinh nghiệm.

Cô thế này là đang làm khó người ta mà.
Định Luân càng nói lại khiến cô không vui, không biết làm thế nào chỉ đành im lặng nhìn cô.

Còn Thời Nghi cũng lơ đẹp chàng luôn, coi chừng như người vô hình.

Tiện tay cô hai một bông hoa rồi tách rời từng canh của nó.

Từng cánh hoa cứ thế mà rơi rụng trên đất.

Vốn là định cứu rỗi cái liêm sỉ cho An Vương, kết quả lại tự hỏi bản thân mình thê thảm.

Cô không nghĩ sẽ thua thế này.

Đúng là bao đồng..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Đừng Chọc Nhầm Công Chúa

Chương 46: LUYỆN KIẾM



Sáng hôm sau…

Hôm sau, Thời Nghi dậy từ khá sớm, trước khi mặt trời lên cao. Lật tung chăn ra, cô duỗi thẳng người, vươn rộng vai, ngáp một cách uể oải, nét mặt lười biếng. Không hiểu sao hôm nay lại ngẫu hứng mà dậy sớm. Bước nhanh ra cửa, cô đi ra khỏi lối hậu viện. Dọc theo lối hậu viện là ra đến hoa viên. Vừa chỉ mới đặt chân đến, mùi hương thanh mát của hoa đã thoang thoảng phả vào trong gió. Đi một lúc nữa là đến sân sau, nơi Định Luân vẫn thường hay luyện kiếm.

Sáng sớm, vẫn như thường, chàng miệt mài tập luyện. Trường kiếm sắc bén trong tay đưa đi nhanh thoăn thoắt, tốc độ kinh người. Thanh kiếm trong tay y như giao long đang nhảy múa. Sức mạnh tựa sấm đậy. Mỗi nhát kiếm đều uy lực vô song, không gì bì nổi. Nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn kịp. Quả là kiếm pháp xuất quỷ nhập thần!

Dáng vẻ oai phong thần võ, bá khí ngút trời này không biết sẽ làm bao nhiêu nữ tử điên đảo đây. Mới sáng vừa thức dậy, đập vào mắt mình là một đại mĩ nam thế này ai mà không hạnh phúc cơ chứ. Cô vừa ngưỡng mộ, lại vừa cảm thán:” Luyện kiếm thôi mà, có cần đẹp trai đến vậy không?”. Thú thực thì người ta tôn xưng chàng thiên hạ đệ nhất mĩ nam quả thực không ngoa! Giờ mới hiểu vì sao nữ nhân trong thiên hạ ai ai cũng muốn gả cho chàng là vì sao rồi.

– Nhìn gì vậy? – Thanh âm tựa gió vàng lên.

Lúc này, cô mới thoát khỏi những suy nghĩ kia, thoát khỏi sự đắm chìm và ngưỡng mộ ấy. Nhìn chàng, cô lắp bắp hỏi:

– Có… có gì đâu. Nhìn trời nhìn đất nhìn mây thôi.

Định Luân không khiêng nể mà nói thẳng:

– Rõ ràng ta thấy cô nhìn ta.

Cặp mắt thăm thẳm kia như nhìn xuyên cả cõi trần. Trước mặt chàng, có cảm giác như mọi sự lừa dối, ngụy biện đều không thể phát ra. Khiến những ai trong lòng có “quỷ”, suy nghĩ,nói lời trái sự thật đều cảm thấy hoang mang tuột độ mà không thể lí giải nổi. Nằm trong vòng tuần hoàn đó, cô cũng hoang mang không kém, gãi cổ liên tục.

Bấy giờ, Định Luân chợt nhớ đến lời của Bạch tiên sinh”điện hạ phải cười”. Thế là chàng cong môi, khoé miệng mở rộng. Nở một nụ cười thật tươi. Trong cảm nghĩ của chàng, hẳn nó phải là nụ cười toả sáng đầy ánh hào quang. Nhưng dưới góc nhìn của cô, cái nụ cười kia nó sao sao ấy. Nụ cười trông vẻ gượng gạo, cũng chẳng giống phong cách của An Vương ngày thường. Chàng cười mà làm cô phải thụt lùi lại vài bước. Rõ ràng rồi, trước mặt cô chàng xìu như bún, cười một cách khó khăn, chẳng khác nào là đang mếu máo khóc ấy chứ. Thiết nghĩ là đang run quá nên mất tự nhiên.

Cô nhìn cái điệu cười kia mà cảm xúc không nén lại được, cười lớn ra tiếng:

– Phụt…Hahaha. An Định Luân, ngươi đang cười hay đang khóc vậy? Trông mặt ngươi khó coi lắm đấy!

Vẫn là cái bản mặt lạnh lùng kia trông dễ coi hơn nhiều. Không phải khó coi mà là vô cùng khó coi luôn. Cũng may trời sinh có gương mặt anh tuấn đã cứu rỗi một phần nụ cười thảm hại ấy. Lần này thì chừa rồi, chàng sẽ chẳng bao giờ cười nữa.

Bị cô chê lên bờ xuống ruộng thế kia, Định Luân đỏ bừng cả mặt. Vừa giận vừa ngượng chín người. Mặt đỏ tía tai mà quay đi chỗ khác. Thí dụ nếu có cái hố ở đây thì chàng sẽ không chần chừ mà nhảy xuống, cho đỡ mất mặt! Thế là cái oai nghiêm của An Vương cũng mất sạch vào tay cô mất rồi. Vậy mới nói tán gái đâu có dễ, đẹp trai không bằng chai mặt. Mà còn cái sĩ diện á, thì vứt đi. Để lại rồi xem, có ma nào để ý đến không?

Nhìn thấy vẻ ngại ngùng vì bị quê của Định Luân, Thời Nghi che miệng cười. Cô không dám cười lớn,rủi nếu mà chàng nghe được rồi xấu hổ không biết làm thế nào thì tính sao? Nhìn thanh kiếm nằm ngay ngắn trên bàn, một ý tưởng loé lên. Để cứu vớt chút liêm sỉ còn sót lại của chàng, cô liền đề nghị:

– Chúng ta so tài đi!

– So tài? So cái gì?

Cô chỉ tay về phía thanh kiếm trên. bàn và nói:

– Đấu kiếm.

Định Luân khôn mặt tràn đầy tự tin mà nói:

– Cô chắc không? Tuy thân thủ cô nhanh nhẹn nhưng nhìn dáng vẻ cũng không giống với người luyện kiếm. Nếu có cũng là ở tu vi thấp. Còn ta, ta đã cầm kiếm hơn mười năm, thế này khác nào lấy trứng chọi đá?

– Ta đương nhiên biết ngươi lợi hại, chỉ là muốn ngươi dạy ta vài chiêu thôi. Được không?

Gương mặt nũng nĩu nhìn chàng, há có ai có thể từ chối một mĩ nữ thế kia. Anh hùng vốn là khó qua ải mĩ nhân mà. Dĩ nhiên Định Luân cũng khó tránh hơn nữa có dịp để thể hiện thì sao lại từ chối chứ? Không suy nghĩ mà lập tức đồng ý:

– Nếu cô muốn học như vậy thì qua đây.

Thời Nghi nhanh nhẹn chạy tới cạnh chàng. Chàng còn chưa biết sao? Nữ nhân trước mặt là sát thủ hàng đầu thế giới, đừng nói là kiếm thuật, đưa cho cô bất cứ thứ gì thì trên bàn tay ấy đều sẽ trở thành món thần binh lợi khí. Cô bước nhanh xuống bậc, lướt qua đám cỏ. Sau cơn mưa, hoa viên như đổi một màu áo mới – màu xanh ngọc. Trên cánh hoa vẫn còn đọng lại vài giọt ngọc lấp lánh. Cỏ cây, hoa lá đều tốt tươi, tạo vật tràn đầy sức sống. Những đoá hoa cứ thế mà khoe sắc rực rỡ dưới nắng mai. Phảng phất trong gió sớm là mùi hương thanh dịu của những bông hoa.

Định Luân đưa cho cô giữ thanh kiếm trên tay, còn bản thân thì xoay người đến cạnh bàn, cầm chắc thanh bảo kiếm vỏ màu xanh kia, dáng vẻ lạnh lùng mà nói:

– Để ta xem cô đến đâu mà lại khiến Cận Vệ của ta bại dưới tay cô như vậy.

Cô không hề nao nũng hay sợ hãi, mỉm cười mà nói:

– Bắt đầu đi!

Cuộc so tài bắt đầu ngay sau đó. Thanh kiếm chói sáng từ vỏ bọc màu xanh được rút ra, hướng thẳng về phía cô.Cô ngả người về phía sau, tay trái chạm đất, ngay lập tức bật ngửa người lên. Chàng rướn thân lên trước, vòng kiếm qua lưng, kiếm quang như xoé toạc cả không khí, tức thời lao đến.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.