Chiết Ánh Trăng

Chương 26: Chương 25



Suy nghĩ của Vân Li còn dừng lại ở tay Phó Chí Tắc kéo cổ tay cô, ngốc ngốc mà lấy bóng bay.
Ở trong ấn tượng của cô, đây dường như là lần tiếp xúc thể xác đầu tiên của họ.
Hình như anh không phản ứng gì?
Là không thèm để ý chuyện này, hay là……
Không ngại kéo tay cô?
Vân Li nhìn lên quả bóng bay lơ lửng trên không, nhìn con thỏ cười toe mà thấy buồn cười, giống như vầng trăng khuyết trong avata của anh.

Hồi ức không vui cũng tan biến.
Rõ ràng đều 23 tuổi, cầm quả bóng bay này có vẻ ấu trĩ, Vân Li lại không muốn buông tay.
Sau khi hai người đi một vòng về tới quầy hàng hạt gần đó, lúc này có số đặc biệt diễn múa rối bóng râm trong Halloween, rèm không treo cao, người trước mặt đông đến mức con kiến cũng chui không lọt
Cả hai cũng đến tham gia náo nhiệt, Vân Li cao 1m6, không nhìn thấy gì trong đám người đen nghìn nghịt, Phó Chí Tắc đứng phía sau cô.
Vân Li chỉ có thể dùng Phó Chí Tắc thuật lại: “Bên trong diễn gì vậy?”
Phó Chí Tắc: “Bốn người bí đỏ.”
Vân Li: “Đang làm cái gì?”
Phó Chí Tắc: “Dắt một con chó bí đỏ.”
Vân Li: “……”
Điều này nghe cũng không đẹp gì, nhưng người xung quanh lại liên tục trầm trồ khen ngợi, Vân Li vốn dĩ chuẩn bị rời đi, nhưng đôi nam nữ trước mặt lại di chuyển, chàng trai trực tiếp cõng nữ sinh trên cổ.
Thấy thế, các cặp tình nhân khác ở phía sau cũng đu theo, còn những người đang ế thì xấu hổ tự xử.

Ở cô gái phía trước cô nhìn thấy cái tình huống này, liền vỗ bạn nam bên cạnh mình: “Cho tớ cưỡi cổ một chút?”
“Đừng chứ, tớ còn chưa có bạn gái……”
“Này không phải vừa tốt à, là con trai thì cho tớ cưỡi một chút!”
Nhìn thấy cảnh này, Vân Li có chút xấu hổ, quay đầu nhìn Phó Chí Tắc, phát giác anh cũng đang nhìn mình.
Phó Chí Tắc: “Cô rất muốn xem sao?”

Vân Li suy nghĩ không ra câu hỏi của anh, nghĩ nghĩ, vẫn là tự giác nói: “Không có.

Nhưng mà,” trong lòng cũng tò mò anh sẽ làm thế nào, cô hỏi tiếp: “Nếu tôi muốn nhìn thì sao?”
Phó Chí Tắc: “Vậy nghĩ ở trong lòng đi.”
Vân Li: “……”
Trên đường trở về, Vân Li nhớ tới chuyện của Phó Chính Sơ: “Đúng rồi, hôm nay tôi có nói chuyện với Phó Chính Sơ, lần trước là tôihiểu lầm em ấy.”
“Ừ.”.

Đam Mỹ H Văn
Vân Li không có nhiều bạn, thời điểm mới vừa biết Phó Chính Sơ, có thể cả ngày cô không nói được vài câu, nhưng đối phương cũng không bao giờ để cô cảm thấy lạc lõng, Vân Li tự đáy lòng mà cảm khái: “Người khác còn rất tốt.”
Phó Chí Tắc: “Cô đang suy xét cùng một chỗ với cậu ấy?”
Câu hỏi của Phó Chí Tắc quá mức trực tiếp đến nỗi Vân Li không phản ứng trong một thời gian dài, cũng không biết cái ý nghĩ của anh từ đâu đến, cô ba châm: “Phó Chính Sơ nhỏ hơn tôi như vậy, hơn nữa em ấy nói quen bốn năm cô bạn gái……” Vân Li nói đột nhiên im bặt, cô chém đinh chặt sắt: “Tóm lại, không có khả năng.”
……
Sau khi về đến nhà, Vân Li treo quả bóng bay trên đầu giường.

Mở máy tính lên xem thời khóa biểu, mới phát hiện tuần sau chính là tuần thi của học kỳ mùa thu.
“Ngày hôm qua về quá muộn, hôm nay lại vội vội vàng vàng, ngâm nước sao rồi?” Đặng Sơ Kỳ quan tâm tiến độ, sau khi tan tầm lập tức gọi điện thoại cho Vân Li.
“Ngươi đừng dùng từ ngâm nước , là theo đuổi.” Vân Li nghiêm mặt nói, “Tớ hẹn anh ấy đi chợ Halloween tối nay, vừa trở về, anh ấy trả lại cho tớ một quá bóng.”
“Cậu nhỏ của Hạ Hạ đồng ý một mình đi ra ngoài cùng cậu? Còn tặng một bóng bay luôn?”
“Không tính là tặng.” Vân Li không giấu được nụ cười, “Nhưng mà, là anh ấy cho tớ.”
Vỗ hai lần về một hướng, bóng bay xoay tròn hai vòng theo hướng ngược lại, vừa lúc nhắm ngay cô.
Hôm sau, Vân Li dậy từ sáng sớm, thu dọn cặp sách, lấy bánh mì cùng sữa bò chocolate rồi đến trường.
Đang là đầu đông, ánh mặt trời chiếu xiên qua đám sương sáng sớm, hạt bụi lơ lửng.

Nhiệt độ không khí không tính là quá thấp, Vân Li mặc một chiếc áo len dệt kim, nhưng thỉnh thoảng có gió nhẹ kéo tới, cũng sẽ cảm thấy lạnh.
Sau khi đánh dấu các câu hỏi trên lớp, Vân Li dường như quay lại giai đoạn thời đại học, bởi vì có quá nhiều chương trình học, thời điểm đến kỳ thi cuối kì cơ bản là thức đêm để chuẩn bị, cứ hai ngày một môn.

Khi đó còn có thể thảo luận đề bài với bạn cùng phòng.
Sau buổi học, Vân Li tự giác mà lấy điện thoại ra: 【 Phó Chính Sơ, nếu trả phí tư vấn bài tập với cậu nhỏ của em, anh ấy sẽ đồng ý không? 】
Phó Chính Sơ: 【 cậu nhỏ rất có tiền, hẳn là sẽ không.


Vân Li: 【 ừm, gần đây em có bài kiểm tra nào không? 】
Phó Chính Sơ: 【 có ạ, tuần sau thi hai môn.

Có gì không chị Li Li? 】
Vân Li: 【em ôn tập tới đâu rồi? 】
Phó Chính Sơ: 【 cảm giác ôn tập cũng —— còn tốt? 】
“……”
Phó Chính Sơ giống như nghĩ ra điều gì đó, lại gửi thêm một vài tin nhắn.
Phó Chính Sơ: 【 không không không, ôn tập không tốt, chị Li Li chúng ta cùng nhau ôn tập đi! 】
Phó Chính Sơ: 【 để em kêu cậu nhỏ tới phụ đạo chúng ta.


Phó Chính Sơ: 【 người một nhà phải giúp đỡ lẫn nhau.


Vân Li ở trong lòng cảm thán lời Phó Chính Sơ nói, cậu ta lập tức ấn định thời gian vào sáng thứ bảy tại một quán cà phê gần trường Nam Lý Công.

Vào thứ bảy, Vân Li đã sớm chuẩn bị, cô đến ngay khi quán cà phê mở cửa.

Tiệm cà phê mang phong cách trang trí công nghiệp, sàn nhà là nền xi-măng màu xám, trần cao lắp đầy những đường ống dẫn đan chéo.
Vân Li tìm một chiếc bàn bốn người trong góc ngồi xuống, lấy máy tính và giáo trình ra, một bên đọc sách một bên chờ Phó Chí Tắc.
Phó Chí Tắc đến sớm hơn 5 phút so với thời gian đã hẹn, vào tiệm sau nhìn một vòng, đi về hướng Vân Li rồi ngồi xuống bên phải cô.
Vân Li hậu tri hậu giác, ngẩng đầu cười với anh: “Anh không mặc áo sơ mi, nhìn như sinh viên trẻ.”
Phó Chí Tắc: “……!Cũng có thể tôi thật sự xác là sinh viên”
Vân Li bị nghẹn một chút, nghĩ nghĩ, hình như cũng đúng.
Sau khi anh ngồi xuống, Vân Li cầm ấm lên rồi rót nước cho anh, Phó Chí Tắc tự nhiên mà ấn cái nắp xuống, nhàn nhạt nói: “Tự tôi làm.”
Vân Li không kiên trì, nhấn chuông phục vụ.

Người phục vụ buộc tóc đuôi ngựa, trông khoảng ngoài 20, khi buông menu xuống quét nhìn bọn họ một cái, sau đó ánh mắt liền dừng lại trên người Phó Chí Tắc.
Anh chiếc hoodie màu đen, ngồi bên cửa sổ, ánh mặt trời chiếu vào người anh.
Vân Li tùy tiện lật vài trang thực đơn, “Cho tôi một ly Mocha cùng một phần pancake chocolate.” Sau đó đưa thực đơn cho Phó Chí Tắc.
Phó Chí Tắc không tiếp nhận: “Một ly Caffè Americano.”
Vân Li đợi trong chốc lát, không thấy anh gọi món khác, liền nhắc nhở anh, “Không ăn bữa sáng thì đau dạ dày đấy.”
Vân Li: “Nếu không anh gọi thêm một phần matcha waffle, tôi cũng muốn ăn một ít.”
Phó Chí Tắc nói: “Ừ.”
“Tất cả những thứ này, cảm ơn.” Vân Li đóng menu, đưa cho cô gái.
Phải mất một thời gian bữa ăn mới được dọn ra, vì quý trọng thời gian của Trạng Nguyên, Vân Li lại lấy sách ra.
Phó Chí Tắc: “Có bài thi những năm trước không?”
“Có phiên bản điện tử.” Vân Li lại lấy máy tính ra, vận hành một lúc rồi mở một văn bản.
“Được rồi.” Phó Chí Tắc đứng dậy, ngồi bên cạnh Vân Li.

“Giấy bút.”
Trên người Phó Chí Tắc mang theo hương vị bạc hà chanh nhàn nhạt, đột nhiên kéo gần khoảng cách làm đầu óc Vân Li nóng lên.
Vân Li nghe lời mà lấy ra.
Phó Chí Tắc: “Làm xong chưa?”
Vân Li lắc lắc đầu.
Phó Chí Tắc: “Vậy bây giờ bắt đầu đi, giải từng một đề.”
Vân Li một mình nhìn cái đề trong chốc lát, thần sắc lúng túng.
“Bây giờ tôi phải tự làm sao?” Dừng một lát, khó xử mà nói: “Không phải là tôi không muốn làm, chủ yếu là tôi lo lắng lãng phí thời gian của anh.”
Phó Chí Tắc: “……”
“Đưa bút cho tôi.”
Sau đó từng nét bút của Phó Chí Tắc mà viết quá trình trên giấy, mỗi nét viết một câu, mỗi câu sẽ có một cách diễn giải tương ứng.

Nhìn sườn mặt, Vân Li có chút xuất thần, từ trước kia bắt đầu, anh sẽ không là người được người ta khen thưởng trong một vòng tròn nhỏ, hầu như ai quen biết anh, đều sẽ cam tâm tình nguyện sùng bái anh.

Bây giờ người này ngồi bên cạnh cô, luôn cảm thấy không thể tưởng tượng.
Khi thức ăn được bưng ra, Phó Chí Tắc đưa cho Vân Li hai đề.

Vân Li vừa làm bài, vừa thất thần: “Sau khi nghe trên lớp tôi cảm thấy không nhớ nhiều trong đầu, thời điểm anh học tiến sĩ có lên lớp đầy đủ không?”
“Ngoại trừ ra ngoài thi đấu, thì mỗi tiết đều nghe giảng, dù sao bọn học cũng biết tôi.” Phó Chí Tắc trả lời, “Nếu tôi không đi, còn sẽ hỏi tôi có phải ông ấy giảng bài không hay không.”
“……”
Vân Li đột nhiên một hình ảnh hiện lên.
Giảng viên giảng bài trên đài, Phó Chí Tắc ngồi bàn đầu tiên xem giáo trình.
Sau khi giảng viên nói xong một đoạn, cười hỏi Phó Chí Tắc: “Bạn học Phó, em cảm thấy có vấn đề gì sao?”
Phó Chí Tắc gật đầu ý bảo: “Không có vấn đề ạ.”

Hoặc là giảng viên phát hiện hôm nay Phó Chí Tắc không đi, thì chán nản.
Sau tan học đi hỏi sư phụ già đi hỏi Chí Tắc có tham gia lớp học khác của bọn họ không, sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, giảng viên khác kêu anh tự kiểm điểm cho tốt, tại sao Phó Chí Tắc không tham gia lớp học của mình.
Bỗng nhiên Phó Chí Tắc dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn, hỏi cô: ” Suy nghĩ gì vậy?”
Vân Li vội lắc đầu, tỏ vẻ mình đang thất thần.
“Tôi có thể nhìn ra được.” Phó Chí Tắc lại lấy di động chơi 2048.
“Ăn gì trước đi.” Vân Li di chuyển máy tính đi, thật cẩn thận đặt tờ giấy A4 mà Phó Chí Tắc dùng qua vào bìa lá.
Phó Chí Tắc lấy bánh waffle matcha, cầm dao nĩa lên, cắt thành khối khối vuông có thể ăn một miếng, liền đẩy lại trước mặt Vân Li.
Vân Li chọc một miếng, lại đẩy dĩa trở về: “Tôi sẽ nếm thử.”
Phó Chí Tắc lấy một miếng waffle, anh ăn rất chậm, mỗi một ngụm đều phải nhấm nuốt hơn nửa phút, làm Vân Li cũng nhịn không được ăn chậm lại.
“Xin chào.” Là cô gái vừa rồi, đại khái là đã đi trang điểm nhẹ, bộ dáng nhìn qua tinh xảo hơn vừa rồi, “Cô là Nhàn Vân Đích Tháp Tương sao?”
Kể từ lần cuối cùng post video người máy, trừ lượng fans trên diện rộng, các video trước đây của Vân Li cũng nhận được rất nhiều lượt nhấp chuột.

Hiện tại ở trên thương trường lâu lâu cũng sẽ bị nhận ra thân phận “Nhàn Vân Đích Tháp Tương”.
Khi được fans mời cô chụp ảnh chung, Vân Li vẫn còn có chút chân tay luống cuống, không biết nên giao lưu với fans thế nào.

Cô còn tham khảo phương pháp ứng phó khác với tình huống này thông qua các uploader khác.

Tuy nhiên, cô vẫn chưa quen với việc chụp ảnh chung với fans.
“Ừ, đúng vậy.” Nhưng Vân Li cảm thấy nghi hoặc chính là, vừa nãy ánh mắt của cô gái vẫn luôn dừng lại trên người Phó Chí Tắc, kết quả cư nhiên tới tìm cô, “Có chuyện gì sao?”
Nữ sinh lại đột nhiên ngượng ngùng, “Là như vậy —” sau đó ánh mắt lại lần nữa chuyển dời trên người Phó Chí Tắc, “Tôi nhìn thấy videp mói nhất của cô trên trạm E, muốn hỏi liệu tôi có thể chụp ảnh với bạn của cô không?”
Vân Li: “……”
Vân Li: “Nếu không……!cô tự hỏi anh ấy ha?” Không muốn dính dáng đến người lạ, cô lại cho thêm một câu: “Tôi cũng không thân với anh ấy.”
Phó Chí Tắc: “……”
Phó Chí Tắc coi như không nghe cuộc trò chuyện của các cô, tầm mắt ở nơi khác, vẫn chầm chậm ăn như cũ.
“Xin chào tiên sinh, tôi có thể thêm WeChat của anh không?”
Phó Chí Tắc rất lãnh đạm: “Tôi không có WeChat.”
Như thể tính tới anh sẽ không cho, cô gái truy vấn nói: “Tôi có thể chụp ảnh chung với anh không?”
Phó Chí Tắc không trả lời ngay lập tức, lại nhàn nhạt mà nhìn cô ta trong chốc lát, khuôn mặt cô gái lập tức đỏ lên.
Mới xa cách mà trả lời: “Hôm nay không tiện.”
Vân Li cũng đoán được Phó Chí Tắc sẽ từ chối, dù sao thì bản thân cũng chạm qua không ít, có chút tin tưởng vào phản ứng của Chí Tắc.

Loại tự tin này lại dần dần phát triển thành cùng cảnh ngộ thì thông cảm cô gái trước mặt.
Vân Li: “Cô đừng quá buồn.”
Cô gái nhìn về phía Vân Li, cô chậm rãi ăn waffle, chân thành mà an ủi anh: “Lần trước tôi có xin anh ấy, nhưng anh ấy không cho.”
Phó Chí Tắc: “……”
Vân Li: “Nhưng bây giờ chúng ta ở trên một cái bàn, ăn cùng một phần waffle.”
Phó Chí Tắc: “……”
====================
T222100702022.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Chiết Ánh Trăng

Chương 26



Trong mắt của cô gái kia, trong lời nói của Vân Li giống như đang tuyên thệ chủ quyền, ngữ điệu mềm mại như bông, nhưng ngụ ý trong mắt lại khẳng định không thể nghi ngờ.

Sau khi cô gái rời đi, Vân Li nhấp một ngụm cà phê mocha, thình lình, Phó Chí Tắc hỏi: “Cô còn nhớ chuyện này?”

Vân Li quay đầu lại nhìn anh, mặt mày người đàn ông lạnh lẽo, lại không giấu được cảm giác thiếu niên, thần thái vẫn bình tĩnh như thường ngày.

Một cảm giác áp bức không thể giải thích kéo tới, Vân Li ra vẻ trấn định: “Cũng không nhớ rõ, tôi đây muốn cổ vũ cố ây một, dù sao thì cô ấy cũng là fan của tôi.”

Phó Chí Tắc để dao nĩa xuống: “Cổ vũ cô ta cái gì.”

“Chúng ta cũng biết nhau một khoảng thời gian, hiện tại có lẽ cũng coi là bạn bè? Bạn bè có thể giúp bạn bè tìm đối tượng.”

Phó Chí Tắc: “Không phải không thân sao.”

“……”

Phó Chí Tắc vừa làm cô nghẹn, liền tiếp tục đề tài vừa rồi:”Tìm cái gì.”

Ngữ khí bình đạm như thường, nhưng ở góc độ của Vân Li, lại mang theo hương vị dụ dỗ mê hoặc.

Những tâm tư từ trước đến nay đè dưới đáy hòm không muốn tiết lộ, toàn bộ trong nháy mắt đều nổi lên.

Thật khó để kìm nén sự chờ mong cùng khẩn trương này, cô chỉ muốn xác định một chút, Phó Chí Tắc có khả năng thích loại người giống mình không.

Vân Li nuốt nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm anh, ngữ khí mang theo sựu thăm dò: “Đẹp nhưng im lặng, hướng nội đối với người ngoài, hướng ngoại đối với anh, mỗi ngày xoay quanh anh, anh cảm thấy có thể chứ?”

Cô thậm chí, không cho anh nhiều lựa chọn.

Cô cũng không muốn biết câu trả lời khác.

Phó Chí Tắc sửng sốt, dựa vào bên phải, cầm lấy ly nước uống một ngụm, theo sau lật lật giáo trình của cô.

“Đây là địa điểm thi.”

Không nhận được đáp án mình muốn, lực chú ý của Vân Li liền trở lại sơ đồ cùng với công thức chữ như gà bới.

Thời gian đã hẹn đã qua mười lăm phút, Phó Chính Sơ vẫn chưa đến, Vân Li mở điện thoại, mười lăm phút trước có tin nhắn của cậu ta.

Phó Chính Sơ: 【 chị Li Li tỷ, em vẫn qua được chứ? 】

Vân Li: 【sao không đến? 】

Phó Chính Sơ: 【 cảm giác mắc cỡ ạ, em mà qua không phải sẽ gây mất hứng sao. 】

Vân Li: 【 em nói cũng đúng. 】

Phó Chính Sơ: 【……】

Vân Li: 【 tốt nhất là em nên đến đi QAQ, bằng không dụng ý này của chị quá rõ ràng rồi. 】

Phó Chính Sơ: 【 tới liền. 】

Trên thực tế, Phó Chính Sơ rất sớm liền tới rồi quán cà phê phụ cận, tìm một góc để mèo, vừa đọc sách vừa quan sát động thái hai người. Nhìn chằm chằm một lúc, thật sự quá vô vị, mới gửi một tin nhắn cho Vân Li.

Sau khi vào cửa, Phó Chính Sơ ngồi đối diện với Phó Chí Tắc, mở sách của mình ra đọc.

Toàn bộ quá trình cũng không nói gì.

Phó Chí Tắc có chút kỳ quái, dùng bút chọc chọc cuốn sách của Phó Chính Sơ.

Phó Chính Sơ không hé răng.

Phó Chí Tắc lại chọc chọc cuốn sách, hỏi: “Tâm tình không tốt?”

Phó Chính Sơ lắc đầu: “Cậu nhỏ, cháu đang ôn tập, cậu đừng làm phiền cháu.”

Giờ phút này, cậu ta chỉ muốn thành người trong suốt.

Phó Chí Tắc hiếm khi bị Phó Chính Sơ ghét bỏ, liền chuyển trọng tâm sang Vân Li.

Sau khi hai tiếng đồng hồ trôi qua để giải thích những kiến ​​thức cốt lõi của từng loại chủ đề cho Vân Li. Phó Chí Tắc nhìn nhìn cuộn giấy từ những năm trước, rút một tờ có mức độ khó, đặt ở trước mặt Vân Li.

Mệnh lệnh chỉ có một chữ đơn giản: “Làm.”

Trong quá trình Vân Li làm, Phó Chí Tắc liền nâng mặt, rũ mắt nhìn chằm chằm bài thi của cô.

……

Vân Li cảm thấy vệ lại lớp 3, giáo viên dạy toán đứng bên cạnh cô như hổ rình mồi, còn lấy cây thước trong tay đánh không dừng mà cảnh báo.

Mỗi khi có một tiến triển nhỏ, cô đều nhìn mặt đoán ý.

Phó Chí Tắc hầu như không che giấu suy nghĩ của mình, mỗi lần Vân Li lựa chọn đề câu hỏi đúng – sai, hoặc là công thức trên bản nháp viết sai, biểu tình anh sẽ biến hóa rất nhỏ, chẳng hạn như nhíu mày hoặc là híp mắt.

Nửa giờ sau.

Thật vất vả mới làm xong hai mươi câu hỏi nhỏ, Vân Li toát mồ hôi lạnh.

Phó Chí Tắc cho cô đáp án đúng rồi, được rồi, mày anh buông lỏng, có vẻ rất hài lòng với kết quả này.

Vân Li không hiểu, đây là niềm vui của học bá à?

Không chỉ có muốn full điểm với bản thân, người mà anh nhìn chằm chằm người cũng phải full điểm?

Vân Li nhìn chằm chằm mặt anh, nhịn không được hỏi: “Trước đây có phải anh thường xuyên giúp người khác gian lận không?”

“?”

Vân Li: “Cảm giác bộ dáng của anh rất quen thuộc.”

Phó Chí Tắc câm nín toàn tập, Vân Li còn nói thêm, “Thực ra, tôi cảm thấy làm đề này kia rất nhức óc, nếu không phải để thi, chắc tôi sẽ không chạm vào chúng……”

Phó Chí Tắc nhìn chằm chằm cô, thấy vẻ mặt Vân Li khát vọng nhận được mong đợi, nhếch khóe miệng, có lệ nói, “Đúng vậy.”

Khả năng đọc sách của tôi không giỏi lắm.” Vân Li bắt đầu biện minh cho sự kém cỏi của mình,”Làm uploader vẫn khá tốt, video hiện tại cũng đạt 300 vạn view, hơn nữa, lại còn là công nghệ thủ công nữa.”

Cô cố ý nhấn mạnh bốn chữ “công nghệ thủ công” này, có vẻ như video này ít nhiều gì cũng có chút mang tính kỹ thuật.

“Tôi đã lắp ráp lại một con rô bốt.”

Phó Chí Tắc: “Nhìn một cái.”

Vân Li mở video, đặt trên bàn, Phó Chí Tắc trước sau không nói gì mà nhìn màn hình, chờ đến khi quả bóng nhỏ kia xuất hiện, thần sắc anh mới có chút biến hóa.

Nhớ tới, Vân Li nhân tiện hỏi lại: “Tôi muốn quay một động thái mới cho EAW, đến lúc đó anh có thể giúp tôi vận hành thiết bị được không?”

Phó Chí Tắc thất thần mà ừ một tiếng.

Video còn chưa chiếu xong, trạm E liên tiếp đẩy mấy chục thông báo cho cô. Vân Li vốn dĩ không định làm, nhưng đã vô tình bỏ lỡ, phát hiện là một động thái, những bình luận bên dưới đều tag cô. Nội dung động thái là chín ảnh có cùng góc nhìn.

Ảnh thứ nhất: Phó Chí Tắc chống tay lên bàn, nghiêng đầu giải thích đề cho cô, cô nghiêng tai nghe, tầm mắt dừng trên mặt anh.

Ảnh thứ hai: Phó Chí Tắc cầm bút viết gì đó trên giấy nháp, cô dùng tay đỡ mặt, tầm mắt dừng trên mặt anh.

Ảnh thứ ba: Phó Chí Tắc lấy một miếng waffle đưa lên môi, cô làm bài trên bàn, tầm mắt dừng trên mặt anh.

Các fan phát hiện, 9 bức ảnh này, dù hai người có làm gì đi chăng nữa thì ánh mắt của Vân Li vĩnh viễn dừng trên mặt Phó Chí Tắc.

【@ Nhàn Vân Đích Tháp Tương quá xứng đôi luôn! ô ô ô! 】

【@ Nhàn Vân Đích Tháp Tương con gái đều là kẻ lừa đảo, tan nát cõi lòng, vợ bị người ta đoạt, unfollow. 】

【@ Nhàn Vân Đích Tháp Tương ô ô ô ô bà xã của mị trùng hôn. 】

trùng hôn (kết hôn với một người khác trong khi mình đang có vợ hoặc chồng);

edit: cái này vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng nhó

Này con mẹ nó ai chụp lén hả.

Vân Li trong trạng thái ngáo ngơ, căn cứ theo góc chụp thì đó là hướng toilet của quán cà phê, chỉ để vài bồn hoa khô nằm ngổn ngang.

Phó Chí Tắc nhìn lướt qua, Vân Li thấy thế lập tức tắt di động.

Cũng không biết có phải vừa rồi bị bình luận kích hoạt quá nhiều lần không.

Vân Li buột miệng thốt ra: “Vợ à, chúng ta làm bài đi.”

Phó Chí Tắc tay cứng đờ.

Phó Chính Sơ cố gắng duy trì trạng thái người trong suốt của mình, nhưng lại nhịn không được cười ra tiếng.

Vân Li nhìn hai người, trong lòng chỉ có một suy nghĩ ——

Quá mất mặt.

Quá xấu hổ.

Làm sao sẽ có chuyện đáng xấu hổ như vậy.

Không biết là anh không nghe thấy, hay là lười phản ứng, Phó Chí Tắc không giảng câu dư thừa. Loại im lặng này khiến bầu không khí hàng trăm hàng ngàn mà chồng lên, vthấm sâu vào từng tế bào của cô.

Nhìn sang chỗ khác, Vân Li che che mặt, cố gắng hạ nhiệt độ xuống.

“Tôi đi toilet.” Không thành công hạ nhiệt độ Vân Li chạy trối chết.

Ở chỗ cũ, Phó Chính Sơ còn đè nặng thanh âm cười trộm, Phó Chí Tắc dùng bút gõ gõ đầu cậu ta.

Phó Chính Sơ cũng không để ý, ôm bụng cười to: “Ha ha ha vợ ơi!”

Phó Chí Tắc: “……”

“Hỏi cháu chuyện này.” Anh lại dùng bút gõ gõ Phó Chính Sơ.

Thấy Phó Chí Tắc như vậy, Phó Chính Sơ lập tức an tĩnh lại.

Anh hơi hơi hé miệng, mới khó có thể mở miệng mà phun ra mấy chữ này: “Cậu rất giống nữ sao?”

……

Chờ Vân Li trở về, thần thái hai người tự nhiên. Cô trấn tĩnh mà ngồi lại vị trí, tâm viên ý mã mà múa bút thành văn.

“Này, Vân Li.”

Đang lúc Vân Li chiến đấu với những đề thi năm trước, giọng nói của Khuất Minh Hân từ trên đầu cô vang lên, cô ngẩng đầu, Khuất Minh Hân mặc một chiếc váy ren trắng trang điểm tinh tế, nhẹ ôm cổ Vân Li.

“Lúc nãy ở bên ngoài tôi nhìn thấy cô, liền suy nghĩcó phải là cô không.”

“Tôi có thể ngồi đây không? Đây là đông nghiệp Halloween lần trước sao?” Khuất Minh Hân làm như quen thuộc mà kéo ghế ngồi xuống, ra hiệu về phía sau, “Lý Úy Nhiên, cậu qua đây nè.”

Vân Li lúc này mới phát hiện phía sau còn có một cô gái trắng nõn sạch sẽ, cũng kéo ghế ra rồi ngồi xuống.

Có một người xa lạ tham gia, lỗ chân lông Vân Li nháy mắt nhắm chặt, đông cứng mà chào hỏi hai người.

“Chúng ta ngồi bàn khác đi, bạn học của tôi đang ôn tập để thi.”

Mới vừa đứng dậy, lại phát hiện chỗ ngồi của quán cà phê đã đầy.

“Cứ ngồi đây đi, tôi cũng muốn làm quen với bạn của cô.” Khuất Minh Hân đảo khách thành chủ, tự nhiên mà kéo Vân Li kéo về đúng chỗ.

Mấy người nháy mắt im lặng.

Trong lòng Vân Li không thích Khuất Minh Hân, nhưng cũng rõ ràng rằng nhiều năm đã trôi qua kể từ thời cấp 3

Cô là người bị hại, đoạn ký ức này rất rõ ràng không thể xóa nhòa.

Nhưng nàng cũng không muốn bởi vì tính cách của đối phương còn chưa thành hình sau khi làm ra hành vi này, tiếp theo định nghĩa cuộc đời cho cô.

Khuất Minh Hân trò chuyện cùng cô về công việc bản thân cô ta, lại hỏi hỏi tình hình về bọn cô, di động không ngừng rung lên, Vân Li lấy ra rồi nhìn thoáng qua, phát hiện là điện thoại của Hà Giai Mộng. Cô cầm di động ý bảo: “Tôi ra ngoài nghe điện thoại.”

Hà Giai Mộng muôn xác định chủ đề động thái tuyên truyền với cô, Vân Li đã suy nghĩ trước, liền trực tiếp trả lời.

“Tôi muốn làm động thái tuyên truyền của EAW thành một video ngắn khoảng một phút, chủ đề chính là ‘ Thường Thí ‘, thế nào?”

Thường Thí: thử nghiệm, cố gắng

Nhìn lại cả chặng đường mình trở thành một blogger, cũng từng thử nghiệm rất nhiều lần. Từ khu ở mỹ thực lúc đầu, dần dần chuyển sang khu handmadecùng với khu sinh hoạt, gần đây là videp người máy rất hot.

Xuất phát từ tầm nhìn của nghề nghiệp, bổn thạc giai đoạn cô đều chọn hướng tự động hóa, ban đầu đến EAW thực tập cũng muốn đến bộ phận kỹ thuật

Nhưng bị điều đến bộ phận nhân sự đã phá vỡ từng bước làm của cô, nhưng nó cũng mang lại cho cô thời cơ thử nghiệm mới —— cô cũng khao khát được hòa nhập vào đám đông; cô cũng muốn chứng minh, hướng nội, cũng không có ý nghĩa cô không thể đảm nhiệm công việc này.

Vân Li rất thích chủ đề kỳ này.

Cố gắng luôn có nghĩa, hướng tới tương lai.

Cô cũng có hy vọng tương lai của mình và Phó Chí Tắc, so với còn lại đều càng thêm mãnh liệt.

– —-

“Vừa rồi tôi ở ngoài cửa sổ thấy Vân Li trò chuyện với hai người, cảm thấy cô ấy cởi mở hơn rất nhiều, còn cảm thấy vui vẻ thay cô ấy.” Khuất Minh Hân cười nói, “TTôi cũng muốn biết thêm tình hình gần đây của Vân Li, nếu không thì thêm WeChat nhé?”

Cô ta chủ động lấy di động, Phó Chính Sơ nghe vậy, mở khóa điện thoại, vừa đưa cho bọn họ, một bàn tay chặn cổ tay của cậu ta.

Phó Chí Tắc: “Không cần.”

Khuất Minh Hân lần đầu tiên hỏi WeChat đã bị từ chối, hơn nữa bộ dáng đối phương thoạt nhìn người sống chớ lại gần.

Phó Chính Sơ cười cười xin lỗi với hai người: “Các cô có chuyện gì thì trực tiếp hỏi chị Li Li tỷ.” Hai người kia là bạn của Vân Li, cậu ta không muốn biểu hiện xa cách, liền hỏi: “Các cô là bạn học cấp 3 của chị Li Li sao?”

Khuất Minh Hân: “Ừ đúng vậy, chúng tôi có một mối quan hệ tốt hồi cấp 3, bất quá Vân Li thường chơi với các bạn nam hơn, ban tót nhất trong đó có tôi với Đặng Sơ Kỳ.”

“Tôi gọi một ít đồ uống cho các cô, thay chị Li Li tỷ chiêu đãi các cô.” Phó Chính Sơ không nghĩ quá nhiều, bấm chuông phục vụ.

Khuất Minh Hân cùng Phó Chính Sơ tùy tiện nói về chuyện Nam Lý Công, đề tài liền đến giai đoạn Vân Li hồi ở cao trung: “Vân Li hồi cấp 3 rất đáng thương, bởi vì một bên tai không nghe được, cho nên khi đi học thường xuyên không nghe rõ gió viên giảng bài, lúc gọi cô ấy trả lời, cô ấy cũng không biết câu hỏi. Giáo viên chúng tôi sẽ nói rằng cô ấy thất thần, không nghiêm túc nghe giảng.”

Phó Chí Tắc hơi hơi giật mình.

Phó Chính Sơ rõ ràng không phản ứng lại.

Cô ta tiếp tục tiếc hận nói: “Cho nên hồi cao trung cô ấy thường xuyên bị phạt đứng, thành tích cũng không tốt lắm, sau đó nghe nói ở đại học không giữ được nghiên cứu, ước chừng là lức đi học ở đại học cũng không nghe rõ giảng viên nói chuyện. Nhưng rõ ràng cũng không phải cô ấy sai, giống như từ nhỏ cô ấy đã nghe không thấy, bởi vì nguyên nhân này mà đã chịu quá nhiều kỳ thị, không liên hệ gì với chúng tôi. “

“Nhiều người hỏi hiện tại cô ấy thế nào, cô ấy cũng không trả lời, nhưng nhìn thấy cô ấy vui vẻ với hai người, chúng tôi cũng rất yên tâm.”

Phó Chính Sơ vốn dĩ muốn nói gì đó, dư quang nhìn thấy biểu tình Phó Chí Tắc, cậu ta tự động ngậm miệng lại.

Người phục vụ vừa lúc đưa menu, Khuất Minh Hân mới cầm lấy, Phó Chí Tắc lại trực tiếp lấy menu bên kia, đưa trả cho người phục vụ.

Phó Chí Tắc: “Cô đã nói —— cô tốt nghiệp đại học, đang công tác.”

Khuất Minh Hân gật gật đầu: “Hiện tại tôi ở……”

Phó Chí Tắc hiếm khi cắt ngang lời người khác, khó được phá lệ, mỉm cười nói: “Nghe ngươi bóc trần khiếm khuyết của Vân Li, lần trước tôi cũng rất nghi ngờ,”

“Không giống với người được giáo dục.”

Nụ cười trên mặt Khuất Minh Hân có chút không thể duy trì, cô ta biện giải nói: “Tôi chỉ hy vọng……”

Phó Chí Tắc: “Hy vọng chúng tôi phát hiện ra khuyết điểm của cô ấy, đúng không?”

Phó Chí Tắc: “Không phát hiện của cô ấy, nhưng cô thì rất rõ ràng.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.