Âu Diệc Phong bảo bệnh viện điều toàn bộ bác sĩ giỏi đến để chữa trị cho Lấm Như.
Điều này khiến cho mọi người lại vô cùng hoang mang,rốt cục là ai mà lại có thể làm lay động hắn đến vậy đến mức hắn phải sử dụng quyền uy của mình để điều động tất cả các bác sĩ.
Bấy lâu nay hắn vẫn luôn giữ kỉ luật,nghiêm khắc với bản thân rằng không nên lạm dụng quyền lực gia đình nhiều,tính cách của hắn lúc nào cũng vậy thế mà giờ thì…Hắn sai người đưa Tuyết Du về trước còn lại hắn sẽ lo liệu.
Khoảng một lúc sau thì các bác sĩ giỏi đã đến,họ chào hỏi hắn ta đàng hoàng sau đó mới đi vào buồng bệnh tiến hành cuộc chữa trị cho Lâm Như.Âu Diệc Phong đứng ngồi không yên cứ đi đi lại lại ở chỗ hành lang.
Hắn cũng có phần nào đó cảm thấy có lỗi,biết ơn cô sau vụ việc lần này.
Đợi sau khi cô tỉnh lại hắn quyết định sẽ hậu tạ,trả ơn cô moitj cách chu đáo để thể hiện sự cảm ơn của mình vì cô đã cứu Tuyết Du – cháu gái bé nhỏ của hắn.____Tại khu toà nhà của Lăng Quân____Lăng Quân từ sáng đến giờ gọi điện cho Lâm Như đến nỗi cháy máy thế mà cô lại không nghe.
Lăng Quân định thông báo với Lâm Như rằng chủ nhật tuần này cô sẽ phải tham dự tuần lễ thời trang tại Ý.
Thông báo trước để cô còn có thời gian chuẩn bị đồ đạc ấy vậy mà cô chẳng hề bắt máy khiến hắn nóng gan nóng ruột.Điện thoại của Lăng Quân bỗng reo lên,hắn nhanh đi tới,cứ tưởng là Lâm Như ai dè lại là Trịnh Xuyên,cậu trợ lí của anh ta.-“Có chuyện gì vậy?!” Lăng Quân lên tiếng hỏi-“Không hay rồi không hay rồi chủ tịch ơi!” Trịnh Xuyên ở đầu dây bên kia hốt hoảng nói.-“Chuyện gì? Cứ bình tĩnh mà nói!”-“Vâng! Chuyện nguy cấp lắm đây ạ! Lúc tôi đang đi về trên đường thì thấy cô Lâm Nhyw bị tai nạn xe,máu đổ loang ra hết cả mặt đường kia kìa!”Lăng Quân nghe Trịnh Xuyên nói xong thì như người mất hồn,hắn vô cùng sửng sốt.-“Cậu nói gì cơ?! Lâm Như bị tai nạn giao thông á?! Cậu có nhìn nhầm không?”-“Là cô Lâm Như thật mà! Các cảnh sát và bác sĩ đều đã xác nhận danh tính rằng đó chính là cô Lâm Như.”-“Giờ cô ấy đang ở đâu?!”-“Đã được đưa đến bệnh viện rồi ạ!”-“Vậy cảm ơn cậu!”Lăng Quân cúp máy,vội vàng lái xe rời khỏi nhà đi đến bệnh viện.
Lăng Quân đạp thắng nhanh lao lao trên đường.
Đầu hắn bây giờ trống rỗng,đầu óc bây giờ quay cuồng lẫn lộn.
Lăng Quân vô cùng lo lắng cho Lâm Như.
Cô gái hắn yêu trước giờ chưa bao giờ dám thổ lộ thế mà bây giờ lại lâm vào cái tình cảnh này.Lăng Quân đã đến bệnh viện,hắn vội vàng đi vào trong hỏi các y tá ở đó rằng “bệnh nhân lúc sáng bị tai nạn đã được đưa đến phòng nào rồi.
Một y tá đã nói cho hắn rằng “bệnh nhân đó đã đươcj đưa đến ở phòng xấp cứu tầng ba”Hắn vào vội thang máy ở gần đó,đi lên phòng cấp cứu ở tầng ba.
Lâng Quân đến chỗ phòng cấp cứu,lúc này vừa hay các bác sĩ mới chữa trị xem xét tình trạng bệnh của Lâm Như ra ngoài đang nói chuyện với Âu Diệc Phong.
Lăng Quân sải bước đi đến,chẳng quan tâm đến Âu Diệc Phong đàn đứng ở đó mà tiến tới cầm áo của một trong những người bác sĩ,nói:-“Tình trạng của Lâm Như bây giờ như thế nào rồi?! Mau nói đi!”Vị bác sĩ ấy hoảng hốt,Âu Diệc Phong thấy thế thì tiến tới gỡ tay của Lăng Quân ra,tỏ vẻ mặt khó coi.-“Cậu nghĩ mình đang làm gì vậy?! Không biết người khác nói chuyện thế mà lại đột nhiên xông đến?!”-“Anh nghĩ mình là ai chứ?! Tôi đến đây là đề thăm bệnh rồi,không phải việc của anh đâu nên mời về cho!” Lăng Quân quay qua nói-“Thăm bệnh? Nếu cậu đến đây để thăm bệnh thì hãy nên hãy xem lại rằng mình đang ở đâu.
Đây là bệnh viện chứ không phải là cái chợ mà cậu muốn nói gi thì nói làm gì thì làm được đâu.”Lăng Quân bị Âu Diệc Phong nói thế thì chẳng nói nên lời nào.
Âu Diệc Phong trừng mắt nhìn Láng Quân một cái rồi quay qua mấy vị bác sĩ.-“Nói tiếp đi!”-“À vâng! Tình trạng bây giờ cũng đã trở nên tốt hơn,chắc phải khoảng hai đến ba ngày nữa cô ấy sẽ tỉnh lại.”-“Ừ! Vậy là tốt rồi! Mấy người đi được rồi!”-“Vâng! Vậy chúng tôi xin phép!”Chào xong mấy người họ liền rời đi.
Lâng Auan nghe mấy người bác sĩ nói tình trạng của Lâm Nhha đã ổn thì hắn cũng có phần nào nhẹ nhõm ,ngồi trượt xuống ghế.-“Cậu à người quen của Lâm Như à?” Âu Diệc Phong hỏi.Lăng Quân nói: -“Ừ! Cũng có thể coi là bạn chngx có thể coi là tình cảm anh em với nhau.”-“Tôi chỉ muốn hỏi hai người có auen nhau không thôi chứ tôi không tò mò về mối quan hệ giữa hai người.”-“Vậy còn anh là ai? Tại sao trước giờ tôi không nghe Lâm Như nhắc tới? Hai người thật ra có mối quan hệ gì?!”-“Chỉ là người qua đường thôi,thấy nên giúp!”-“Thật không đây hay hai người có tình xảm gì với nhau sao?”-“Về học lại khái niệm về người qua đường là như thế nào đi.
Chúng tôi không có tình cảm gì ở đây đâu.”-“…”-“Tôi có chút việc cần xử lí chăm sóc cô ấy giúp tôi một lúc được chứ?!”-“Hả?!”-“Tôi đi đây!”Hắn nói rồi cũng quay lưng rời đi.
Lăng Quân bỗng chỗ lại rơi vào trầm tư.
Hắn đang thấc mắc rằng giữa Lâm Như và người đàn ông lúc nãy đí có âun hệ gì với nhau.
Nếu không có quan hệ gì thì tại sao lại nhờ vả chăm sóc.
Hắn cũng bắt đâu lo sọ,e ngại hơn về vị trí của mình trong trái tim của Lâm Như.Rốt cục cô coi hắn là gì?****HẾT CHƯƠNG 26****(☞^o^) ☞ Nhấn sao để tui có động lực viết truyện tiếp nha.
Lâm Như vội vàng chạy ra ngoài đi tìm Tuyết Du. Cô đi tìm quanh quân khu một vòng không thấy Tuyết Du đâu liền chạy vội ra ngoài đường lớn. Ở ngoài xe cộ tấp nập một cô bé 7 tuổi một mình đi ra đường thì rất nguy hiểm,chưa kể đến những tên bắt cóc,những kẻ giết người bién thái luôn quanh quẫn trong thành phố khiến cô chẳng an tâm chút nào. Cô đi men theo vỉa hè,tìn kiếm cô bé khắp nơi. Đến chỗ nào cô cũng hỏi mọi người xem có thấy một cô bé 7 tuổi nào chạy ngang qua đây không. Nhưng đáp lại câu trả lời của cô chỉ là những cái lâc đầu kèm theo một từ “KHÔNG”.
Cô đi tìm trong sự bất lực và mệt mỏi. Đôi chân đã có cảm giác tê tê,gần như sắp không đứng vững nổi. Cô gọi cho cảnh sát nhờ họ đi tìm giúp.
Cô đi đến công viên nhưng chả thấy bóng dáng của Tuyết Du đâu cả khiến Lâm Như xàng thêm lo sợ hơn,càng bực tức tên vô tâm Âu Diệc Phong kia.
Lâm Như chạy đến ngã tư đường nhìn quanh quanh thì thấy bóng dáng Tuyết Du ở gần đó. Cuối cùng thì cũng đã tìn được rồi.
Cô đang gọi điện thoại cho sở cảnh sát rằng đã tìm được Tuyết Du,nhìn lại thì thấy cô bé đang đi băng qua đường bên kia,có vẻ như cô bé muốn đến quán bánh ngọt ở đó. Một chiếc xe taxi bỗng dưng lao qua đường,cô thấy tình hình không ổn liền chạy đến phía cô bé.
– “Tuyết Du! Cẩn thận!”
Cô bé nghe thấy tiếng gọi,quay lại thì: “ĐOÀNG”
Một sự va chạm giũa xe ô tô với một người đã xảy ra.
Máu đổ lênh láng trên mặt đường.
Tiếng xe cảnh sát và tiếng xe cấp cứu vang inh ỏi cả khu phố,ai nấy không khỏi bàng hoàng hoảng sợ sau vụ việc này. Là một mạng người đấy!
Âu Diệc Phong đang mải mê làm việc trong phòng thì nhận được một cuộc gọi,hắn liền nhấc máy lên nghe:
– “Có chuyện gì không?!”
Không biết đầu dây bên kia đã nói với hắn chuyện gì mà khiến sắc mặt của hắn bỗng dưng thay đổi,hốt hoảng,lúng túng.
– “Tôi biết rồi! Tôi sẽ đến ngay!”
Hắn đứng dậy vớ vội chiếc áo khoác gần đấy vội càng chạy đi. Mới ra tận cửa thì đã bắt gặp Trần Quốc Hải. Thấy hắn đi cứ vội vội vàng,Trần Quốc Hải hỏi: -“Âu Thượng tướng,ó chuyện gì sao?!”
– “Ừ! Cậu làm giúp tôi mấy cái giấy tờ đó đi!”
Trần Quốc Hải có chút hoang mang,có chuyện gì mà lại khiến cho Âu Thượng tướng của chúng ta hốt hoảng thế nhỉ? Bình thường trong công việc dù có chuyện gì xảy ra thì hắn vẫn luôn giữ cái dáng vẻ điềm tĩnh,lạnh lùng của mình thế mà…
– “Haizz! Khó hiểu thật đấy!”
Âu Diệc Phong đi ra ngoài xe,hắn phóng như tên,chạy một mạch về phía trước. Trong đầu hắn bây giờ có chút bấn loạn.
Hắn chạy xe đến bệnh viện,vội vàng đi vào trong. Cuộc gọi lúc nãy chính là từ bệnh viện thông báo rằng Tuyết Du bị tai nạn. Hắn đi thang máy lên tầng ba của bệnh viện,đến phòng cấp cứu,hắn chạy lại nắm lấy cổ ái của một oing bác sĩ.
– “Tuyết Du! Con bé đâu?! Nó có bị thương gì nặng lắm không?! Mau nói đi!”
Ông bác sĩ hơi hoảng sợ,ấp úng nói: -“Âu thiếu gia xin cậu bình tĩnh,tôi sẽ nói ngay nhưng trước tiên cậu bỏ tôi ra được không?!”
Hắn liền bỏ tay ra khỏi ông bác sĩ,gằn giọng nói: -“Nói mau lên!”
– “Vâng vâng! Tuyết Du tiểu thư không có gì nặng lắm chỉ là trầy xước nhẹ thôi không có gì đáng lo ngại.”
– “Con né đâu?”
– “Tiểu thư ngồi ở dãy ghế đằng kia! Cô ấy ngồi khóc mãi từ nãy đến giờ rồi!”
Hắn quay qua nhìn thì thấy Tuyết Di đang ngồi ở dãy ghế ở đằng kia ngồi khóc oà. Hắn đi đến chỗ cô bé,ngồi xuống,giọng nói bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn thường ngày.
– “Tuyết Du cháu không sao chứ?! Có chỗ nào còn đau nữa không?”
Tuyết Du ngước mặt lên nhìn Âu Diệc Phong,nước mặt giàn giụa,ôm choàng lấy hắn,nức nơ nói:
– “Chú ơi…hức…cháu không sao cả…hức…nhưng mà…hức…”
– “Không sao là tốt rồi! Vậy thì về thôi!”
– “Nhưng mà…”
– “Có chuyện gì nữa à?!”
– “Chị Lâm Như…hức hức…chị ấy…”
– “Lâm Như cô ta làm sao?”
Tuyết Du cứ thế mà oà lên,khóc lớn không nói được nên lời. Hắn liếc mắt nhìn về phía ông bác sĩ đang đứng ở đó,ông ta hiểu Âu Diệc Phong đang muốn hỏi chuyện gì nên cũng nhanh miệng nói: -“Cô Lâm Như cũng bị tai nạn,bị chấn thương nặng nề ở phần đầu,bây giờ vẫn chưa tỉnh lại.” .
||||| Truyện đề cử: Tình Một Đêm Cùng Anh Rể |||||
– “Tại sao cũng bị tai nạn?”
– “Theo camera ở gần đó quay lại thì lúc ấy Tuyết Du tiểu thư đang định đi băng qua đường thì có một chiếc xe chạy lao qua Lâm tiểu thư thấy thế nên là chạy lại đẩy Tuyết Du sang một bên nên vẫn giữ được an toàn.”
Hắn đứng dậy đi đến cửa phòng bệnh,nhìn vào trong thì thấy Lâm Như đang nằm trên giường bệnh,xung quanh vô số máy móc thiết bị. Hắn quay qua nhìn ông bác sĩ,ánh mắt ấy của hắn khiến ông bác sĩ kia chẳng dám hé nên lời nào.
– “Bây giờ phải làm sao?” Âu Diệc Phong hỏi.
– “À vâng chúng tôi sẽ cố gắng chữa trị cho cô ấy nhanh nhất có thể nên cậu đừng lo.”
– “Ừ! Vậy điều toàn bộ bác sĩ giỏi nhất đến đây đi!”
– “Gì cơ ạ?!”
– “Tôi bảo là gọi hết tất cả các bác sĩ giỏi nhất đến đây cho tôi!”
***
Tui quay trở lại rồi nè! Mấy tuần này tui bị ốm á nên không ra truyện được,thấy mn hóng truyện ra chương mới mà tui cũng sốt ruột theo luôn á,muốn viết nhưng mà hễ đụng zô là lại mệt mệt trong người liền à. Thôi thì tui xin lỗi nha!