Bán Tình

Chương 23



Dịch: Hoàng Hi Bình

***

Lúc này có người đến lấy hàng, cậu thanh niên áy náy nhìn Lục Duy Chân, cô vội nói: “Em cứ làm việc của mình, cứ để mặc chị.”

Cậu thanh niên rót thêm trà cho cô rồi mới đi tiếp khách, trông có vẻ như là một cậu thanh niên có giáo dục tốt.

Lục Duy Chân tròn xoe mắt nhìn mấy vị khách trả số tiền 885.000 tệ(khoảng 3 tỷ 1) bằng cách quẹt thẻ. Cậu thanh niên cầm máy quẹt thẻ ngân hàng quay lại với vẻ mặt tỉnh queo, cứ như đã quen nhìn những số tiền lớn.

“Trò chuyện này giờ mà chị vẫn chưa biết nên tên của em?” Lục Duy Chân nói.

Cậu thanh niên sảng khoái đáp: “Em tên là Lâm Tĩnh Biên.”

Lục Duy Chân chìa tay ra với cậu ta: “Lục Duy Chân.” Cô không vòng vo nữa mà mỉm cười nói thẳng: “Thật ra là chị đến tìm Trần Huyền Tùng, anh ấy có ở đây không?”

Sau đó bèn thấy cậu thanh niên nãy giờ vẫn luôn lịch sự, lễ phép trở nên cà lăm: “Chị… chị…chị… tìm… tìm… tìm sư phụ của em?”

Lâm Tĩnh Biên nhanh chóng tia Lục Duy Chân từ trên xuống dưới, chủ yếu là cậu không dám tin sẽ có ngày có một cô gái trẻ trung thế này đến tìm người sư phụ không bao giờ gần nữ sắc của mình.

Ây da, đây là tuyệt phẩm đào hoa sư phụ kiếm ở đâu ra vậy?

“Chị là?” Lâm Tĩnh Biên dò hỏi.

Lục Duy Chân có chút do dự, vuốt vuốt tóc rồi đáp: “Chị là bạn của anh ấy.”

Bạn sao. OMG!

“Sư phụ ở sau nhà!” Lâm Tĩnh Biên đáp ngay: “Nào nào nào, để em dẫn chị đi!”

Lục Duy Chân: Ấy… sao cậu đồ đệ này đột nhiên trở nên nhiệt tình thế nhỉ.

Lâm Tĩnh Biên dẫn cô đi xuyên qua cánh cửa dẫn đến sau nhà, qua một đoạn hành lang ngắn, quang cảnh bỗng nhiên rộng rãi, lại là một cái sân rất lớn, ba mặt đều là bức tường gạch màu xám. Trong sân chất đầy đủ vật liễu gỗ, và vài món đồ gỗ nội thất bán thành phẩm. Giữa sân là một cây đại thụ cành lá xum xuê, che phủ lên nhau.

Màn đêm đã hoàn toàn bao phủ mảnh sân này, bên trên treo mấy ngọn đèn màu cam với ánh đèn khá yếu ớt, im ắng tĩnh lặng. Nhưng ở sau bóng cây, trước đống đồ gỗ, vẫn có một bóng người đang bận rộn.

Mãi tới khi đi đến tận đây, Lâm Tĩnh Biên mới ý thức được vừa rồi mình quá hưng phấn.

Vừa thấy một cô gái không xấu, không già, không tàn tật, độc thân, không bạn trai bèn vội vã mang đi tìm sư phụ.

Đương nhiên không chỉ không xấu, mà ngược lại còn cực kỳ xinh đẹp.

Nhưng đáng lẽ cậu nên đi hỏi sư phụ trước rồi mới quyết định có cho người ta gặp hay không.

Lâm Tĩnh Biên ho khẽ một tiếng, đến thì cũng đã đến rồi, nói thế nào thì… vẫn là con gái nha! Là con gái!

Cậu chỉ có thể liều mình nói với Lục Duy Chân: “Chị chờ ở đây một lát.”

Lục Duy Chân không trả lời chỉ nhìn theo bóng lưng ở đằng xa. Thật ra thì ngay từ giây đầu tiên khi bọn họ bước chân vào mảnh sân này, động tác trong tay người kia đã ngừng lại, nhưng anh vẫn không hề quay đầu lại nhìn.

Lâm Tĩnh Biên đi lại gần sư phụ của mình, nhỏ giọng nói: “Sư phụ, có một đại mỹ nữ đến tìm thầy, cô ấy nói cô ấy tên là Lục Duy Chân, là bạn của thầy.” Nói xong thì nhanh chóng lui sang một bên, để giảm bớt vai trò của bóng đèn.

Lục Duy Chân cũng không ngoan ngoãn đứng im tại chỗ chờ đợi, cô theo phía sau Lâm Tĩnh Biên từ từ đi tới.

Ánh đèn mờ ảo chiếu vào cơ thể kia. Anh chỉ mặc một chiếc quần màu xám tro, thân trên để trần. Đó là cơ thể nam giới đẹp nhất mà Lục Duy Chân từng nhìn thấy. Từng múi cơ, từng đường nét đều rõ ràng, săn chắc và dày dặn, không hề có dù chỉ một chút mỡ thừa.

Tầm mắt cô dừng ở sống lưng mang theo độ cong hướng xuống bên dưới, vùi vào lưng quần kia. Bả vai thật rộng nhưng eo lại thắt chặt đến thế. Một lớp mồ hôi mong mỏng phủ kín tấm lưng dày. Cũng có một vài giọt đang trượt xuống từ bả vai.

Chiếc quần kia cũng giống như tưởng tượng của Lục Duy Chân, dính chút bụi bặm, phía sau lưng và cánh tay cũng vậy.

Anh vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Lâm Tĩnh Biên cũng cảm thấy bầu không khí là lạ, lại nhỏ giọng gọi câu: “Sư phụ?”

Rốt cuộc giọng nói trầm thấp hơi khàn cũng vang lên: “Con ra ngoài trước đi.”

Lâm Tĩnh Biên dựng thẳng người, đáp: “Vâng.” Rồi không thèm nhìn Lục Duy Chân mà phi ra ngoài như bay.

Lục Duy Chân yên lặng.

Trần Huyền Tùng cũng không nói gì, chỉ với tay lấy chiếc áo sơ mi bên cạnh khoác vào, che kín cơ thể kia.

Đợi anh đóng kín toàn bộ cúc áo, xắn ống tay đến khuỷu tay, Lục Duy Chân đã đá hòn đá dưới chân mười mấy cái rồi.

Anh quay đầu lại hỏi: “Tại sao lại đến tìm tôi?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bán Tình

Chương 23: Cọ xát



Lý do hôm nay Hàn Du livestream giữa trưa vì vài ngày tới rất bận. Hắn tính toán phải chừng nửa tháng không online được nên mới chọn thời gian gấp rút như thế. Không biết người khác như thế nào, riêng hắn có tính dục mạnh, từng ấy ngày không tự xử thì hơi bức bối trong người.

Ai ngờ người tính không bằng trời tính, hắn cứ liên tục đụng phải Tiểu Kiều, mà lần nào cũng không kiềm chế được, đâm ra tính dục vô độ quá rồi. Hắn cũng đâu muốn nổi hứng ngay trên xe bus đông người, như thế có khác gì biến thái cuồng dâm đâu. Lần này hắn thật sự vô tội, có trách thì trách cô quá quyến rũ, vừa ý hắn đến mức nhìn vài lần, cọ vài cái đã dâng trào ham muốn.

Tiểu Kiều giận lắm, nếu là ai khác thì cô đã đạp cho mấy phát rồi hét toáng lên tố cáo. Khổ nỗi Hàn Du cũng coi như có quen biết, còn giúp cô vài lần. Chưa kể đến độ nổi tiếng của hắn, lỡ có người đồn đại thì thể nào sự thật cũng bị bóp méo. Mấy cô nàng theo đuổi hắn sẽ bảo cô cố ý làm hại thanh danh hắn, người như hắn không thể nào táy máy chân tay với cô được.

Tiểu Kiều đỏ mặt, giọng run run: “Đây là chỗ đông người. Anh đừng có làm bậy.”

“Tôi biết!” Hàn Du nhỏ giọng nạt lại.

Hắn thừa biết cô đang mắng chửi hắn trong đầu. Xui xẻo là hắn vừa dịch hông ra sau một tí là lại có người đẩy hắn ra trước, khiến vật cứng liên tục va chạm vào bụng dưới của cô. Chỗ đứng hiện tại quá nhỏ, hắn không có cách nào đứng yên khi thùng xe và người khác cứ lắc lư không ngừng được. Nếu hắn dạng chân trụ vững thì lại dẫn đến vấn đề chiều cao, nơi đó hạ thấp xuống một tí là đi vào giữa hai chân cô luôn, thế thì còn tai hại hơn nhiều.

Vẫn còn một lựa chọn khác là xoay người đi, không đối diện với Tiểu Kiều nữa. Hắn cũng nghĩ đến phương án này rồi, đấy là nếu hôm nay hắn không mặc quần bò bó sát. Nơi đó phồng lên một đống to cực bắt mắt, hành khách ngồi trên ghế liếc qua là thấy hết sạch, hắn thà bị cô nghĩ là biến thái còn hơn bị một đám người chỉ trỏ hạ nhục.

“Tám phút.” Hắn khó khăn cầm cự: “Tám phút nữa là xuống trạm.”

Tiểu Kiều uất ức nín nhịn, nước mắt lưng tròng. Mặt cô bình thường vẫn mang nét trẻ con, hôm nay cố gắng ăn mặt ra vẻ trưởng thành lại bị hắn làm cho hiện nguyên hình. Cô cho rằng đứng im, không phản ứng lại thì hắn sẽ chán mà bỏ qua cho cô. Nào ngờ rằng hắn lại càng nổi hứng hơn, bên dưới càng có xu thế phình ra không xẹp xuống được nữa.

Quai hàm Hàn Du nghiến chặt. Hắn muốn bảo cô đừng cắn môi nữa, cũng đừng chớp mi mắt đỏ hoe kia. Bộ dạng đáng thương như thế là muốn hắn bắt nạt dữ dội hơn nữa đúng không?

Cách hắn nhìn cô quá mãnh liệt, khiến cô chịu không nổi mà xoay người rồi hối hận ngay lập tức. Váy bút chì khoe trọn đường cong căng tròn, vị trí khóa kéo vốn bị che khuất đằng sau giờ đây hiện ra ngay tầm với, khiêu khích hắn đưa tay giật mạnh, luồn lách mọi ý nghĩ đen tối vào trong.

Hàn Du gục mặt lên đỉnh đầu cô, ém tiếng rên rỉ vào mái tóc suôn mềm. Hắn nghi ngờ cô cố ý câu hắn, nếu không thì tại sao hành động nào cũng kích thích hắn buông bỏ tự chủ vậy?

Hắn cảm thấy nóng quá, cả cơ thể bừng cháy khó chịu. Bất chấp tất cả, hắn vòng tay qua người cô, ôm lấy nơi giải nhiệt tốt nhất hiện giờ.

Tiểu Kiều giật mình, đúng lúc bắt gặp ánh mắt đánh giá từ cô gái đứng cạnh. Cô gái tỏ vẻ ghét bỏ rồi xoay người đi. Khi đó Tiểu Kiều hiểu ra thời cơ chống cự tốt nhất đã qua rồi. Người xung quanh đã mặc định bọn họ là một cặp tình nhân, hành động thân mật là bình thường.

Thấy cô im lặng thì Hàn Du như được cỗ vũ. Hắn dần dùng sức ôm trọn cô vào lòng. Một tay hắn kìm vai cô thật chặt, một tay khác thì vòng dưới chân ngực, càng lúc càng có xu thế hướng lên trên.

Hắn nhận ra hôm nay cô không mặc áo nịt ngực, cũng không dùng loại có gọng kim loại. Cảm xúc khi chạm vào vừa mềm mại vừa chân thật. Hẳn là cúp C? Lại có thêm một điểm đúng sở thích của hắn. Cô gái này không biết từ đâu rơi xuống nhưng hắn phải điên lắm mới để cô chạy thoát.

Mấy ngón tay nhỏ bé được cắt tỉa gọn gàng bất lực cào cấu hắn trong vô vọng. Cô cứng người khi nhận ra hắn đang nhẹ nhàng ấn sâu vào giữa khe mông. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một cặp đôi đang ôm ấp, bạn trai đang cố giữ bạn gái đứng thăng bằng trên chuyến xe bão táp. Nào có ai cả gan nghĩ đến nửa thân dưới họ dán vào nhau không một kẽ hở.

Hàn Du còn biết giới hạn nằm ở đâu. Hắn chỉ đè ép thật mạnh chứ không hề đưa đẩy hay cọ sát. Mà chỉ vậy thôi đã đủ khiến Tiểu Kiều phát điên. Sự hiện diện của hắn quá rõ ràng, không tài nào làm lơ đi được. Cô có thể cảm nhận được kích thước và độ rắn chắc giữa chân mình. Hơi nóng dẫn truyền qua lại trong khi hắn bao bọc lấy cô.

Hốc mắt Tiểu Kiều đỏ lên, không phải vì uất ức mà do lửa nóng bốc lên tận đầu. Cô mơ hồ nhớ lại trước khi ra cửa đã chọn đồ lót gì. Hy vọng đó là thứ gì đó có chất vải dày, đủ để ngăn cản ướt át lan tràn.

Hàn Du không có kinh nghiệm yêu đương nhưng hắn nhìn thấu cô như một quyển sách đã đọc đi đọc lại hàng trăm lần. Hắn thổi vào tai cô, nhỏ giọng thầm thì: “Em không thấy phản cảm khi tôi làm thế này đúng không?”

Phối hợp với lời nói là một cú đẩy hông thuận theo nhịp rung lắc của xe bus. Tiểu Kiều rùng mình, màu đỏ hồng thẹn thùng kéo dài từ vành tai đến cần cổ thon dài. Cô không thể phản bác được câu nào bởi vì nhịp tim rối loạn đã bán đứng cô từ lâu lắm.

Trước cả khi nhìn thấy mặt hắn, trước cả khi biết hắn là ai, có lẽ là lúc cô nhìn thấy bả vai và cặp đùi mở rộng kia là cô đã vô thức lựa chọn hắn rồi. Đấy là bản năng của con cái, lựa chọn con đực có thể khiến nó hài lòng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.