Ý Nghĩa Của Chân Đồng

Chương 17: 17: Vưỡng Châu2



Thấy bà bưng cốc nước lạnh từ trong ra, Chân Đồng vội vàng đứng dậy đỡ lấy.

Uống hết ly nước được đưa, cô bắt đầu cảm thấy cơ thể mình ngập tràn mùi hôi, liền nói với bà mình muốn đi tắm.
“Ngoại, con đi tắm một chút.

Đồ của con cứ để đó, con dọn được.”
Chân Đồng biết dù mình có nói thế nào thì quần áo trong vali cũng sẽ được dọn sẳn.

Bà vốn là người như thế, lo lắng cho con cháu từng chút một.

Thậm chí hy sinh cái ăn cái mặc của bản thân cũng không để gia đình mình chịu nhiều cực khổ.

Đôi khi cô cũng rất tò mò tại sao bà có thể sống vì người khác như vậy.

Làm sao có thể vì một ai đó mà ân cần, chu đáo mà quên cả bản thân mình.
Có lẽ đó là tình thân, tình yêu dành cho con cái, nhưng Chân Đồng lại không hiểu được cái cảm xúc muốn hy sinh vì một người mà quên mất bản thân mình.

Thật ra cô cũng không muốn hiểu điều đó, sống cho mình đã mệt, nếu còn bắt hy sinh vì người khác có lẽ Chân Đồng sẽ không tình nguyện.

Chỉ việc yêu lấy bản thân mình cô còn không làm được thì đừng nói đến việc nghĩ cho người khác, Chân Đồng hoàn toàn không có ý định yêu thương quá nhiều người.

Nếu không phải một mối quan hệ lâu ngày và gắn bó, cô sẽ không bao giờ cho phép bản thân mở lòng với người khác.

Từ trước đến nay, đó là cách bảo vệ chính mình của Chân Đồng.
Ở nhà họ Diêu cô không nhận được tình thương, nhưng ở đây thì ngược lại.

Chân Đồng hiểu được thế nào là gia đình, thế nào là tình yêu thật sự.

Cô còn nhớ có bài đăng từng nói Tâm lý của trẻ con vốn dĩ rất nhạy cảm, ai tốt với nó nó sẽ thích người đó và ngược lại. Có lẽ đó cũng là lý do Chân Đồng thích nơi này hơn.

Vào nhà tắm, không quá 20 phút cô liền sạch sẽ bước ra.

Bước vào phòng ngủ, Chân Đồng phát hiện hành lý của mình quả nhiên đã được bà dọn dẹp, quần áo đều được treo lên, còn có dụng cụ vệ sinh cá nhân như: Bàn chảy, sữa rửa mặt, kem chống nắng..

đều được đặt trên bàn.
Vì ở đây chỉ có một phòng ngủ nên cô sẽ ngủ chung với bà.

Chân Đồng phơi khăn lên, sau đó đi đến nhà sau.

Cô phát hiện bà đang chuẩn bị củi lửa nấu cơm, nên liền ngồi xuống giúp đỡ.

“Thôi, vào trong đi.

Con biết cái gì đâu mà ở đây, đi đường về mệt, nằm nghỉ một chút!”
Thấy Chân Đồng vừa ngồi xuống, bà Vân liền nhanh chống đuổi khéo.

Đứa cháu này chính là đứa con duy nhất của Vân Tình, từ nhỏ bà đã luôn đau lòng cho nó.

Đối với cô không nói nặng nữa lời, nâng niu từng chút một.
“Con còn trẻ, khỏe lắm.

Để con làm cho.

Bà đi nghỉ đi.”
Khi nói chuyện với bà nét mặt của Chân Đồng không cứng ngắt như thường ngày, cô dịu dàng và chân thành hơn.

Từ ánh mắt có thể biết, Chân Đồng rất quan tâm đến người này.

Đôi mắt cô mang theo ý cười, trông vô cùng trìu mến, khác hẳn ánh mắt cá chết khi đối diện với người khác.
“Nghỉ gì mà nghỉ.

Con muốn làm thì qua đó rửa chén đi, bên này củi lửa nguy hiểm.”
Thấy cháu gái lâu ngày mới về, bà căn bản không muốn cô vất vả.

Trong mắt bà, Chân Đồng luôn là một đứa trẻ khóc oe oe nằm trong vòng tay mình năm đó.

Thời gian hai người bên nhau vốn ít ỏi, nên bà Vân muốn trân trọng giây phút này.
Nhìn đứa trẻ bà hằng đêm mong nhớ đang cậm cụi ngồi đó, bà cảm thấy vô cùng an tâm, trong lòng như có một con suối nhỏ nhẹ nhàng chảy qua, thoáng mát và vui vẻ.

Chuyện bà muốn nói với cô có rất nhiều, dù bận rộn đốt lửa nhưng vẫn không ngừng hỏi thăm tình hình của Chân Đồng.

“Con học hành sao rồi? Ở trường mới có quen chưa?”
“Vẫn bình thường ạ.”
“Đúng rồi, bà mới mua được một chiếc điện thoại cảm ứng, Samsung..

gì gì đó.

Một hồi còn dạy bà điện thoại cho con với.

Vân Chiêu nó dạy hoài mà bà không nhớ, hỏi hoài sợ nó chửi nữa..”
Chân Đồng phì cười đồng ý.

Cô khá kiên nhẫn trong việc dạy người khác, nên cũng không phàn nàn khi bà không biết mà hỏi đi hỏi lại chuyện gì đó.

Không lâu sao cơm được nấu xong, hai người quây quần bên mâm cơm nhỏ.

Bà không ngừng gắp đồ ăn cho Chân Đồng.
“Con viết cho bà địa chỉ nhà trọ cho bà đi.

Sau này bà sẽ lên đó thường xuyên, cũng có thể gửi đồ cho con nữa.

Lúc trước con cho nhưng bà làm mất rồi.”
“Dạ.”
“Ăn rồi thì đi dạo với bà nhé.

Con tuy còn trẻ nhưng phải để ý sức khỏe, ăn nhiều vào! Tập thể dục đầy đủ! Nếu không về già yếu đuối như bà thì mệt lắm.”
Bà vừa nói vừa gắp cho cô miếng cá thu khá to, còn không quên đấm cái lưng già nua của mình.

Mấy năm nay bà luôn bị căn bệnh xương khớp làm cho cực khổ, tuổi đã nhiều nên những căn bệnh như cao huyết áp, thận yếu, máu nhiễm mỡ cũng tìm đến.

Vì vậy liền căn dặn Chân Đồng phải chú ý sức khỏe khi còn trẻ.
“Dạ.

Dạo này lưng bà thế nào rồi?”
“Cũng đỡ rồi con.”
Tuy cơn đau vẫn còn đó nhưng bà vẫn nói dối để cô đừng lo lắng.

Thấy Chân Đồng ăn gần hết, bà liền bới thêm một chén cơm nữa cho cô, sau đó mới hài lòng cho phép Chân Đồng dừng đũa, chuẩn bị rữa chén.

Dọn dẹp xong, hai người liền nắm tay nhau đi dạo trên đường.

Ban đêm ở đây khá vắng, vì ít dân nên cũng không có người ra vào vào giờ này.

Chân Đồng nắm tay bà, đi chầm chậm để chờ đợi bước chân của bà, cô không quên thủ thỉ về thành tích ở trường của mình.
Biết được Chân Đồng được điểm cao, bà Vân rất vui vẻ.

Thầm nhủ sẽ đi khoe mới mấy bà hàng xóm.

Vân Tuyết có hai người con là Vân Tình và Vân Chiêu, nhưng Vân Chiêu không có con, còn Vân Tình lại mất khi còn quá trẻ, chỉ để lại đứa cháu 5 tuổi là Chân Đồng.

Vì vậy bà liền đặt hết mọi kỳ vọng vào đứa cháu ngoại này, Vân Tuyết không hy vọng cháu gái sẽ làm gì đó cho mình, bà chỉ mong cô sẽ không giống như mình và Vân Tình.

Năm đó bà chỉ có một người con là mẹ Chân Đồng, còn Vân Chiêu hiện tại chỉ là con nuôi.

Em gái bà bị bệnh mất sớm, chồng cũng vì vậy mà bỏ nhà ra đi, để lại Vân Chiêu mới 4 tháng tuổi.

Lúc đó Vân Tuyết cũng vừa sinh Vân Tình không lâu, nếu nói về tuổi tác, Vân Chiêu còn lớn hơn Vân Tình.
Thấy đứa trẻ đó tội nghiệp, nên bà đem về nuôi dưỡng.

Sau này dù biết không phải mẹ ruột nhưng Vân Chiêu vẫn gọi bà một tiếng mẹ, không hề thay đổi.

Đi được một lúc, Chân Đồng vu vơ hỏi bà.
“Ngoại, bà có muốn đi đâu du lịch không? Sau này còn kiếm được tiền rồi sẽ cùng bà đi du lịch.”
Cô nói rất chân thành nhưng lại không dám nhìn vào mắt bà.

Chân Đồng sợ Vân Tuyết sẽ thấy cảm xúc cuộn trào trong mắt của mình.

Tuy cô chưa kiếm được nhiều tiền nhưng dựa vào số tiền kiếm được học bổng, những cuộc thi từng tham gia và những buổi dạy thêm thì Chân Đồng cũng có một số vốn nhất định.
Hiện tại cô cũng không sử dụng số tiền của cha cho, mà để đó xem như tiền tích lũy.

Chân Đồng không biết tương lai mình muốn làm công việc gì, nhưng cô có những kế hoạch cho nó.

Chân Đồng cùng bà đi du lịch, làm những chuyện khiến bà vui vẻ, tìm hiểu về bản thân, về già sẽ tìm một nơi bình yên sống hết quãng đời còn lại, chỉ như vậy cô mới cảm thấy một chút ấm áp và thỏa mãn..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ý Nghĩa Của Chân Đồng

Chương 17: Về nhà (Chân Đồng)



Sau hai tuần ở bà ngoại, Chân Đồng như lời hứa trở về thành phố A. Cô ngồi trên chuyến xe cuối cùng quay về thành phố, đôi mắt đắm chìm vào hàng cây dần thưa thớt ngoài cửa sổ, trong lòng muôn ngàn hương vị.

Mấy ngày qua Chân Đồng ở Vưỡng Châu rất tốt, phần lớn thời gian quây quần bên bà, kể bà nghe những câu chuyện của mình. Sau đó lại nghe kể chuyện xưa, về những năm chiến tranh lúc bấy giờ, về người đàn ông cùng bà vào sinh ra tử. Chân Đồng rất hâm mộ mối tình của ông và bà nhưng có lẽ nó cũng chỉ dừng lại ở đó, mọi thứ lặp đi lặp lại một cách nhàm chán.. Đôi khi nó giống như một lời nguyền.

Cô không muốn bước vào con đường ấy, cũng không cho phép bản thân sống một cuộc đời như mẹ và bà từng trải qua. Nghĩ đến năm Chân Đồng 18 tuổi, bà nội và mẹ kế không ngừng đốc thúc, ép gả mình, cô không khỏi cảm thấy phiền phức. Nhưng Chân Đồng đã hứa sẽ quay về thì không có ý định chạy trốn, cô hít thật sâu, chuẩn bị tinh thần đối đầu với sóng gió.

Đến nơi, Chân Đồng xuống xe, đón taxi về khu dân cư Lam Tịnh. Nhà họ Diêu khá lớn, nói đúng hơn thì rất giàu có. Khu dân cư này cũng là một phần tài sản của họ. Đa phần chỉ những người có địa vị tương đối cao trong xã hội, mới có thể vào khu dân cư cao cấp như vậy. Đối diện với sự xa hoa của ngôi nhà, càng khiến khiến Chân Đồng như ngộp thở. Nó to đến mức nặng nề, làm người ta chán ghét.

Xuống xe, cô hơi khó khăn kéo vali vào nhà. Sớm biết bản thân sẽ bị mắng vì về trễ nhưng Chân Đồng vẫn thong thả, hít thở không khí trong lành. Cô đi thật chậm, hưởng thụ giây phút yên tĩnh ngắn ngủi trước mặt.

Đến trước cửa, Chân Đồng đưa tay lên nhấn chuông. Người giúp việc trong nhà qua camera nhận ra cô, liền vội vàng mở cửa, bà ấy làm ở đây chưa lâu nên đối với mọi thứ vẫn còn xa lạ, hành xử cũng vô cùng thận trọng. Chân Đồng lễ phép, gật đầu cảm ơn bà rồi nhanh chóng tiến vào sân nhà.

Vì lối đi từ sân vào nhà chính khá xa nên mất tầm 5 phút cô mới bước vào nhà, thay dép lê. Bây giờ đã hơn 7 giờ tối, Chân Đồng đoán có lẽ mọi người đang dùng cơm, vì vậy liền để vali ở đó, tiến vào nhà bếp. Nhưng khác với suy nghĩ của cô, ở đây không có ai cả. Vừa quay lưng lại thì bắt gặp cô giúp việc đang từ xa đi đến. Bà ấy nhìn một lúc, liền giải thích tình hình cho cô.

“Mọi người đi ăn ngoài hết rồi, cũng không biết hôm nay con về. Để dì pha nước ấm cho con nhé?”

“Không cần đâu, dì nghỉ sớm đi. Con tự làm được.”

Nói rồi cũng không đợi dì Trương phản ứng, Chân Đồng quay lại phòng khách kéo vali trở về phòng ngủ.

Cô tắm rửa không bao lâu thì nghe thấy bên ngoài có tiếng động, liền biết cả nhà đã về rồi. Phân vân xem có nên xuống lầu báo cáo một tiếng hay không thì dì Trương đã nhanh hơn một bước, báo thông tin của cô cho họ. Không lâu sau, Chân Đồng nghe thấy tiếng gõ cửa, cô chậm rãi rời khỏi sofa, tiến lên mở khóa.

“Chị! Ba nói chị về rồi thì xuống nhà nói chuyện, đừng suốt ngày trốn trong phòng!”

Đối diện là Kì Dương – em trai cùng cha khác mẹ với Chân Đồng. Cậu nhóc mỉm cười nhìn cô, bàn tay nhỏ nhắn của đứa trẻ 7 tuổi nắm lấy vạt áo của Chân Đồng, như bảo cô nhanh theo nhóc xuống phòng khách.

Nhìn gương mặt trắng trẻo đáng yêu trước mặt, Chân Đồng không chút biểu cảm quay đầu đóng cửa, dắt tay Kì Dương xuống lầu. Tuy cô đối với mẹ kế không có quá nhiều cảm xúc nhưng đối với hai đứa con của cha mình không có phản cảm, ngược lại còn có chút yêu mến.

“Nội, cha, dì.. Con xuống rồi.”

Đứng trước sofa ở phòng khách, Chân Đồng có chút không tự nhiên nói chuyện chào hỏi mọi người. Đột nhiên một cô bé tầm 12 đến 13 tuổi, hí hửng nhào đến, ôm chằm lấy cô.

“Chị! Sao chị về mà không nói với em!”

Kì Tinh là một bé hoạt bát và đáng yêu, quan trọng là con bé rất biết cách nói chuyện khiến người vui vẻ.

“Chị quên mất.”

Chân Đồng cười nhẹ, xoa đầu Kì Tinh, đôi mắt hiện lên một chút cưng chiều. Cô có hai người em, một nam một nữ. Kì Dương là em út, còn Kì Tinh nhỏ hơn Chân Đồng 6 tuổi, hiện tại vẫn là học sinh trung học.

Đối diện với một nhà 5 người trước mặt, Chân Đồng liền buông Kì Tinh ra, lựa chọn vị trí xa nhất để ngồi xuống.

“Về sao không nói một tiếng? Bà còn tưởng con không về, con thằng Tiêu cũng ở thành phố Z, vậy mà đã về được 2 tuần rồi!”

Thấy cô ngồi xa như vậy, bà nội liền di chuyển, đến ngồi cạnh Chân Đồng. Ánh mắt của bà cũng không khác gì bà ngoại, nó dịu dàng và tình cảm. Nhưng nếu như bà không mắt nhắm mắt mở để những chuyện đó xảy ra với cô, thì đối với người bà này Chân Đồng cũng vô cùng yêu mến.

“Ở trường có vài chuyện nên con về khá trễ.”

Cô không có ý định nói chuyện mình về quê ngoại cho họ biết. Tuy bề ngoài mọi người đều không phản đối việc mình liên lạc với nhà ngoại nhưng Chân Đồng biết họ sẽ tìm cách ngăn cản chuyện đó.

“Con về khi nào?”

“Mới một lúc thôi ạ.”

Bà còn định nói gì nữa thì điện thoại đột nhiên vang lên, không nhìn cũng biết là ai gọi đến. Bà nội Diêu luôn có một sở thích đó là chơi xổ số, thông thường vào giờ này người bạn ‘tâm giao’ của bà sẽ gọi điện để tâm sự về kết quả xổ số hôm nay. Không một chút do dự, bà liền đứng lên đi vào phòng, tìm mấy tấm vé số vừa mua để tâm sự với người đó.

Bà nội vừa đi thì chỉ còn lại Chân Đồng, cha, dì và hai người em. Dì chán nản với bầu không khí hiện tại, liền bỏ lại một câu rồi dắt hai em lên lầu, nhường chỗ lại cho cô và cha.

“Dì và hai em lên lầu trước, con và cha nói chuyện đi. Có muốn ăn gì thì nói dì, dì làm cho.”

Nói xong liền đi mất, chỉ còn lại cha Diêu và Chân Đồng. Từ xưa đến nay cô và cha mình không có quá nhiều cuộc trò chuyện. Tất cả chỉ dừng lại ở “Ăn cơm chưa?” “Muốn ăn gì?” “Đi ngủ đi.”

“Đã ăn uống gì chưa?”

Quả nhiên như thường lệ, Diêu Phương Phong vẫn không tìm được chủ đề nói chuyện với con gái.

“Con ăn rồi.”

“…”

“…”

Nói xong hai người đều rơi vào im lặng, Diêu Phương Phong như còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng. Ông bảo cô về phòng nghỉ ngơi, có gì sau này nói tiếp. Sau đó lặng lẽ nhìn bóng lưng con gái biến mất ở cầu thang mà thở dài hai tiếng. Diêu Phương Phong luôn cảm thấy giữa mình và Chân Đồng như có một bức tường ngăn cách, không thể nào kéo gần lại được. Ông càng muốn cứu vớt mối quan hệ này thì càng không thể nào tiến lên được. Ảo não với hàng loạt suy nghĩ trong đầu, Diêu Phương Phong trở về phòng, nặng nề chợp mắt.

Sáng hôm sau, nhà cô nhận được một giỏ trái cây khá to. Bà nội liền kêu Chân Đồng đem biếu nhà chú Tiêu một ít, cô cũng vâng dạ nghe theo. Vì hai nhà ở gần nhau nên không quá 10 phút đã đến nhà họ Tiêu, Chân Đồng nhấn chuông một lúc, thì thấy bóng dáng lấp ló của dì Châu dần xuất hiện. Nhận ra người đến là cô, bà vui vẻ lôi kéo Chân Đồng vào trong uống ly trà. Cô cũng chỉ vì lịch sự mà theo vào, nhưng không ngờ giữa phòng khách còn xảy ra một chuyện vô cùng ‘giải trí’ như vậy…


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.