Vương Phi Thiên Tài: Tiểu Bảo Bối Của Vương Gia

Chương 319: 319: Ngoan Cố



Chu Kế Phương cách Cơ Vấn Thiên gần nhất nên cảm nhận được sát khí rõ ràng hơn bất kỳ ai khác.

Lúc trước hắn ta muốn làm to chuyện này lên, chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt với cục diện bị đe doạ đến tính mạng kiểu này.

Hẳn ta cứ tưởng chỉ cần nói miệng, những việc cầm đao kia sẽ có hộ vệ do những người khác dẫn tới giải quyết…
Bỗng nhiên bị người mạnh nhất Đại Ân đe doạ, Chu Kế Phương trợn ngược hai mắt lên, sợ suýt chút nữa thì ngất xỉu, dưới háng run lẩy bẩy không ngừng lại còn ướt một mảng, rõ ràng hắn ta sợ đến mức tè luôn ra quần!
Sau khi ngửi thấy mùi lạ kia, Cơ Vấn Thiên khinh bỉ nhìn Chu Kế Phương, đến cả can đảm đối diện với hẳn còn chẳng có mà lại dám xúi giục người khác làm loạn với hắn ta ư?

Phó lão tướng quân và những người khác đi theo Cơ Vấn Thiên tới nhưng lại hoàn toàn không có cơ hội lên sân khấu, nhìn khung cảnh thê thảm bên ngoài cửa cung, sắc mặt của họ đều vô cùng khó coi.

Sau khi hẳn kiểm soát được cục diện, họ mới không kiềm chế được nữa, đứng ra chỉ thẳng vào mặt kẻ bị Cơ Vấn Thiên đe doạ kia: “Trong cung chẳng có vấn đề gì cải! Hoàng thượng chỉ mắc bệnh cấp tính cần tĩnh dưỡng vài ngày, Dục Vương lo lắng có người gây rối trong thời gian này nên mới được hoàng thượng gọi vào cung canh gác, vậy mà các ngươi lại đang làm gì? Nói Dục Vương tạo phản, ta thấy người tạo phản là các ngươi mới đúng!”
Những người khác muộn màng chú ý đến sự tồn tại của mấy vị trọng thần mà họ nghĩ rằng có thể sẽ bị Dục Vương khống chế, tim chợt run lên, lẽ nào họ nóng vội quá nên đoán nhầm thật rồi?
Trước giờ Phó lão tướng quân luôn rất cứng cỏi và thẳng thần, có sao nói vậy.

Ông ta cảnh cáo một cách đanh thép như vậy, quả nhiên đã khiến cho rất nhiều đại thần “không có chủ kiến” theo đến, lại bị sự lạnh lùng quyết đoán của Dục Vương doạ sợ kinh hãi, vẻ hối hận hiện rõ trên mặt.
Nhưng vẫn có một số người ngoan cố không chịu thoả hiệp, ví dụ như…
Người nào đó đứng ngoài rìa không bị ảnh hưởng nãy giờ trầm giọng nói: “Bọn ta không được tận mắt nhìn thấy hoàng thượng, chỉ dựa vào lời nói một phía của lão tướng quân thôi có thể sẽ không được chính xác đâu”.
Thấy người nói là Hộ bộ Thượng thư Thích Bá Hàn, Phó lão tướng quân tức đến nỗi cười ra tiếng: “Sao nào, Thích thượng thư nghĩ bản tướng quân sẽ cùng Dục Vương lên kế hoạch soán vị cướp ngôi à? Nếu thật là như vậy thì Ôn thái phó, Tĩnh An Hầu, tất cả những người vào cung như bọn ta đều bị Dục Vương mua chuộc phải không?”
Mới vào cung gặp hoàng thượng một lần mà đã bị nhận định là cùng nhau tạo phản, coi việc định đoạt này là bánh ngọt để ăn sao, qua loa hời hợt thế mà đã làm liên luy đến cả tính mạng của bản thân và gia đình mình luôn rồi?
“Chẳng lẽ ông quên mất Tĩnh An Hầu là quốc trượng rồi ưl”
Với tư cách là phụ thân hoàng hậu, địa vị của hoàng thượng vững chắc, hoàng hậu mới có thể tiếp tục làm hoàng hậu.

Một khi hoàng thượng sụp đổ, Tĩnh An Hầu phủ sẽ không còn vinh quang như hiện nay nữa.
Theo Dục Vương tạo phản với ý đồ gì? Uống nhầm thuốc hả? Điều làm Phó lão tướng quân khó hiểu hơn là, Thích Bá Hàn còn là nhạc phụ của Dục Vương kìa kìa, nếu hỏi ai có khả năng đi theo hản nhất, chẳng lẽ không phải ông ta sao?
Giờ thì hay rồi, ông ta chẳng những không chịu đứng cùng chiến tuyến với Dục Vương mà còn ở đây vu khống cho Dục Vương vào thời khắc mấu chốt, theo người khác phá rối trước cửa cung, còn cùng chỉ trích Dục Vương có mưu đồ tạo phản.

Nếu chuyện này trở thành sự thật thì có lợi ích gì cho ông ta?
Thích Bá Hàn bị Phó lão tướng quân nói cho cứng họng, lúc này Binh bộ Tả Thị lang Lâm Hạc Hải ở bên cạnh lên tiếng: “Nhưng nếu hoàng thượng không thượng triều, tấu chương, chính vụ phải xử lý thế nào? Thái tử còn nhỏ chưa thể chủ trì đại cục, chẳng lẽ những việc này cũng để cho Dục Vương xử lý? Có lẽ không ổn lắm đâu”.
Ôn lão thái phó vuốt râu, bình thản đáp: “Hoàng thượng bị bệnh, thái tử phải ở bên cạnh chăm sóc, Dục Vương cũng sẽ không chạm vào tấu chương, chính vụ bình thường sẽ do lão phu và các vị đại nhân khác cùng bàn bạc rồi đưa ra quyết định, giống như mọi khi là được, không có ảnh hưởng gì cả”.
Tĩnh An Hầu gật đầu: “Đúng vậy, vốn dĩ gần đây không có chuyện gì lớn, trên cương vị là một thần tử, chúng ta phải cố hết sức giúp đỡ hoàng thượng, chứ không phải làm phiền lúc hoàng thượng đang bệnh.

Nếu chuyện gì cũng cần tìm hoàng thượng thì cần quan văn quan võ trong triều làm gì?”
Phó lão tướng quân còn ở cạnh đó mỉa mai: “Có câu nói gì ấy nhỉ, làm quan mà không lấy dân làm gốc chỉ bằng về nhà bán khoai lang.

Nếu các vị đều cảm thấy mình không thể đảm nhận được chức vụ của mình thì lo mà từ quan sớm đi.

Nếu các ngươi không muốn, rất nhiều người trẻ tuổi có năng lực xuất sắc lại không gây thêm rắc rối cho hoàng thượng đang sẵn sàng thay thế các ngươi đấy”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Vương Phi Thiên Tài: Tiểu Bảo Bối Của Vương Gia

Chương 319: Tụ tập ở đây còn ra thể thống gì?



Hơn chục đại thần chẳn ở cửa cung bị Phó lão tướng quân chế giễu đến mức mặt một hồi trắng một hồi xanh, bọn họ sau khi có chút xấu hổ nghiêm túc cân nhắc lại cũng cảm thấy bản thân quá lỗ mãng rồi, không có bất kỳ chứng cứ nào mà chỉ thông qua một vài hành động khả nghỉ liền tùy tiện phán xét, một khi không có chuyện này thì hoàng thượng lành bệnh, Dục vương bình yên vô sự xuất cung…

Đến lúc đó chính là thời điểm tai ương của họ ập xuống! Dục vương thế nhưng không phải là người dễ trêu chọc.

Không ít quan viên thoạt đầu bị người kích động nhưng thực ra cũng không có ý định gây ra náo loạn lớn lập tức hối hận, tất cả đều quăng ánh mắt trách móc về phía Lâm Hạc Hải và Thích Bá Hàn đứng ở hàng đầu tiên kia.

Vì tuổi còn khá trẻ, lại có quan hệ không tệ mà ai cũng biết với Dục vương nên Định Viễn hầu không thích hợp lên tiếng vào lúc này, chỉ yên lặng quan sát mấy vị bô lão phát huy.

Nhưng ngược lại, Đoan thân vương với tư cách là một thành viên hoàng tộc vai vế cực cao lên tiếng lại có tác dụng hơn bất cứ điều gì.

“Được rồi, tán gẫu như vậy cũng đủ rồi, nhiều mệnh quan triều đình tụ tập ở cửa cung như vậy còn ra thể thống gì nữa! Vốn dĩ chỉ là chút việc vặt vãnh nhưng lại bị các ngươi chuyện bé xé ra to như vậy lại càng khiến càng nhiều người suy nghĩ lung tung nghỉ ky, biến tình hình thêm hỗn loạn, thử hỏi ai trong các ngươi có thể chịu trách nhiệm đây? Lâm Thị lang? Hay là Thích Thượng thư?”, Đoan thân vương nói đến đây thì dùng lực. gõ mạnh chiếc gậy trong tay xuống đất: “Hoặc là các ngươi cho rằng bản vương cũng bị Dục vương thu mua rồi?”

“Không dám, không dám, sao có thể chứ”, chúng quan viên lắc đầu nguầy nguậy, sắc mặt của Lâm Hạc Hải và Thích Bá Hàn đều trở nên cứng nhắc, căn bản không phun ra nổi chữ một chữ ‘ không ‘.

Đoan lão thân vương thế nhưng thuộc thế hệ của tiên hoàng, là hoàng thúc của hoàng thượng và Dục vương, không chỉ có vai vế cao mà khi tiên hoàng còn sống cũng nổi danh là người rập khuôn tuân thủ quy củ.

Nếu thực sự xảy ra chuyện tạo phản, người khác có lẽ sẽ có khả năng vì chút lợi ích mà dao động nhưng lão thân vương làm người kín k tục leo lên còn không bằng tự mình làm hoàng đế nhưng ông ta đã một bó tuổi căn bản không cần thiết phải tự hành hạ bản thân như vậy, bọn họ hoài nghỉ ông †a cũng lộ rõ sự ngu xuẩn của bản thân.

“Được rồi, tất cả đều giải tán đi! Rảnh rỗi như vậy thì đi xử lý hết thảy công việc triều chính chất đống trong hai ngày qua đi, đừng để hoàng thượng sau khi hồi phục lại phát hiện không có ngài ấy chủ trì đại cuộc các người liền biến thành lũ vô dụng hết”.

“Đợi đã”, Cơ Vấn Thiên lên tiếng ngăn cản: “Để tránh việc trì hoãn triều chính thì những vị đại thần chưa từng ra tay có bỏ quả không tính toán tội danh, đợi hoàng thượng khỏi bệnh sẽ xử lý nhưng những người dám tập kích cấm vệ quân nhất định phải tống vào nhà lao, đợi giải quyết sau”.

Ngón tay của Cơ Vấn Thiên chỉ thẳng vào Chu Kế Phương đã sợ đến tè ra quần kia, cùng mấy tên hộ vệ hẳn cố tình để còn sống.

Phó lão tướng quân là người đầu tiên đồng ý: “Đúng vậy! Giết người xong còn muốn lành lặn rút lui! Ngươi coi chúng ta là người mù hết sao! Cho dù là quan viên trong triều thì giết người cũng phải đền mạng là đạo lý hiển nhiên! Nhốt vào ngục trước đợi hoàng thượng bình phục, là cách chức hay nhận những hình phạt khác đều tự có kết luận riêng”.

Chu Kế Phương vốn đang chực chờ trên bờ vực ngất lịm vì sợ hãi nghe vậy liền giật mình, trên mặt hiện lên vẻ kinh hoàng.

Hẳn ta ra mặt là để nhanh chóng thăng quan tiến chức chứ không phải để tóm vào nhà lao, không được! Một khi vào. trong đó, với phong cách của Dục vương, hắn ta nào còn cơ hội lật người?

Chu Kế Phương bất giác quay đầu nhìn về một phương hướng nào đó, mở miệng định cầu cứu người đó.

Nhưng Cơ Vấn Thiên đã nheo mắt nói tiếp: “Lâm Thị lang, Châu Lang trung dường như có lời muốn nói muốn ông đó? Quan hệ của hai người hình như rất tốt thì phải?”

Người bị Chu Kế Phương nhắm tới không ai khác chính là Binh bộ Thị Lang Lâm Hạc Hải.

Khi ánh mắt của mấy người Phó lão tướng quân, Ôn thái phó đều đổ dồn về mình, biểu cảm của Lâm Hạc Hải khó tránh khỏi cứng đờ, ông ta lạnh lùng liếc Chu Kế Phương, trong mắt xẹt qua một tia kỳ quái: “Cũng không được tính là tốt đẹp gì, đều là đồng liêu cùng dốc sức phục vụ cho triều đình, thần ít nhiều cũng có thể hiểu được sự suy nghĩ bức thiết bảo vệ quốc gia của Chu đại nhân”.

Chu Kế Phương điên cuồng gật đầu, đúng vậy, hẳn ta chỉ là muốn hộ giá mà thôi, cũng không có làm gì sai, dựa vào đâu mà bắt giữ hắn ta, những cấm vệ đó, những cấm vệ đó cũng không phải là do hẳn ta giết mà!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.