Edit: Thư
Mấy đồng đội đang nói chuyện rôm rả bên cạnh quay sang, bắt gặp ánh mắt khác thường của Tần Tiêu Nhiên.
Bọn họ tò mò quan sát một lúc, khẽ đứng lên nhìn trộm màn hình điện thoại Tần Tiêu Nhiên, tưởng Nhiên thần luôn lạnh lùng đang xem chị gái xinh đẹp nào đó nên gương mặt say mê đần ra.
Không ai ngờ cậu ấy lại xem một đứa bé ăn cơm?!
Một người tinh mắt, ở khoảng cách xa vẫn nhìn thấy, kinh ngạc nói: “Ơ, đây không phải là đứa trẻ siêu hot gần đây à? Hình như tên Tần Miên Miên hay sao ấy! Bé này tham gia show truyền hình cùng anh trai Tần Mục Dã!”
Mọi người ồn ào nhận ra.
“Hóa ra là đứa bé ấy à, bảo sao quen thế!”
“Nhiên thần cũng xem mấy show trẻ con à? Không nhìn ra nha, hahahaha.”
“Hahaha Nhiên thần, cậu có biết vừa nãy vẻ mặt của cậu say mê thế nào không?”
Tâm trạng lén lút, bí mật xem em gái của Tần Tiêu Nhiên bị mọi người nói chuyện phá vỡ.
Cậu lúng túng ho khan hai tiếng, tắt màn hình di động, trả lời qua loa: “Tôi lướt Weibo tình cờ thấy thôi.”
Hầu hết các thành viên trong câu lạc bộ đều quen cuộc sống về đêm. Giờ chưa đến lúc huấn luyện nên mọi người tụ tập chơi vài trò linh tinh hoặc ăn vặt, buôn dưa.
Tần Tiêu Nhiên vừa tắt điện thoại, có người đã tự mở video ra.
Ấn vào hotsearch của Tần Mục Dã, cả bọn xúm lại xem video Miên Miên ăn cơm.
Một đám thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi lộ ra nụ cười si mê.
Xem xong, mọi người thúc giục người cầm điện thoại: “Tua lại đi, nhanh quá tao không xem rõ.”
“Chuẩn chuẩn, tao muốn xem lần nữa, sao trông con bé ăn ngon thế nhỉ.”
Xem thêm mấy lần, đám thiếu niên nhận được lời giải thích cho biểu cảm của Tần Tiêu Nhiên.
Có người đi tới vỗ vai Tần Tiêu Nhiên: “Nhiên thần, tôi sai rồi, tôi không nên cười cậu, bé con đáng yêu vãi, làm gì có ai thoát được sức hấp dẫn này chứ?”
“Hahahaha nói thật vừa nãy tao thấy Nhiên thần như thế tao bị sốc, còn tưởng Nhiên thần đang xem cái gì không đúng đắn, làm sụp đổ hình tượng boy lạnh lùng của cậu! Ai ngờ cậu xem đứa bé ăn cơm, hahaha con bé ăn ngon quá, tao nghĩ nên nên livestream từ đầu, bé vừa ăn vừa live chắc cực hot!”
Tần Tiêu Nhiên nhìn mọi người vây xung quanh nói chuyện về em gái, trong lòng cảm thấy có chút phức tạp.
Những đồng đội này sớm chiều ở chung trong câu lạc bộ nhưng mọi người không biết gia đình của cậu, thậm chí cả tên thật và tuổi của cậu cũng mù mờ.
Bởi vì cậu không muốn để lộ bối cảnh gia đình, cộng thêm vấn đề tuổi nhỏ sẽ gây ra phiền toái vớ vẩn nên cậu giữ bí mật, chỉ để lộ tên và tuổi cho quản lý khi ký hợp đồng.
Cậu gia nhập câu lạc bộ này đã nửa năm nhưng không ai thắc mắc, chẳng qua là vì tính cách cậu hướng nội.
Trong giới game ai cũng dùng nickname, mọi người gọi nhau bằng nickname, ít khi gọi tên thật cho nên không ai hỏi làm gì.
Không ai biết bé con đáng yêu này là em gái của Nhiên thần.
Bọn họ chỉ thấy cô bé quá dễ thương, tuy chưa xem chương trình thực tế, chỉ ngó qua video mà đã bị thu hút rồi.
“Toang rồi, xem xong tao đói quá, tao đặt đồ đây, bọn mày ăn cùng không, mọi người muốn ăn gì?”
Hai ngày nay người này chia tay bạn gái, tâm trạng không tốt nên không muốn ăn gì, giờ bị lây cảm giác đói ăn của Miên Miên!
“Mày vừa bảo thất tình nên tuyệt thực còn gì?”
“Tuyệt cc, không ăn thì lấy đâu ra sức chiến đấu!”
“Hahahaha thôi bỏ bỏ! Thất tình cái mẹ gì? Ăn mới quan trọng! Tao muốn ăn gà rán!”
“Đúng, tao cũng muốn ăn gà rán! Nhìn con bé gặm đùi gà mà bụng tao sôi sùng sục! Cho order sốt mù tạt phô mai nhé!”
“Tao muốn sốt tỏi!”
“Lấy mấy vị luôn đi! Một phần sốt phô mai, một phần sốt tỏi, một phần ngọt, một phần cay nhé!”
Chốt đơn, trong lúc đợi ship, có người không nhịn được xem lại video, nói chân thành: “Má nó, tao ghen tỵ với Tần Mục Dã thật sự, sao có em gái đáng yêu thế chứ.”
“Tao cũng thế, ghen tỵ vl, vì sao tao không có em gái hả?”
“Mà mọi người đều là con một đúng không?”
“Không, tao có chị gái.”
Nam sinh vừa hô rõng rạc, bất lực dang tay: “Nhưng chị tao chỉ biết đánh tao thôi.”
Một người khác nói: “Tao có em trai mà em trai làm sao đáng yêu như em gái được, chán chả buồn nói. Ba mẹ tao không định đẻ thêm nữa nên đời này tao không được cưng em gái rồi.”
“Còn Nhiên thần? Ở nhà có anh chị em không?”
Tần Tiêu Nhiên nhìn họ.
Trong cuộc sống hàng ngày, kể cả ở trường học, cậu quen ở một mình, tuy có bạn nhưng không thân.
Ở câu lạc bộ, cậu thoải mái hơn trường học rất nhiều, bởi vì mọi người có chung sở thích, chung lý tưởng, còn chung một team, kề vai sát cánh chiến đấu qua các trận đánh nên tình cảm khăng khít, cậu cũng muốn chia sẻ với mọi người nhiều hơn.
“Sao không nói, Nhiên thần, cậu là con một à?”
“Không phải.” Tần Tiêu Nhiên bình tĩnh trả lời.
Có người nói như hiểu rất rõ: “Tao thấy tính cách của Nhiên thần không giống con một, có phải cậu cũng có một người chị bạo lực, bị quản lý từ bé không?”
Tần Tiêu Nhiên: “Tôi không có chị, tôi có anh trai.”
“À, có anh trai cũng tốt phết!”
“Và một em gái.”
“???? ĐCM cậu còn có em gái?!!”
Tần Tiêu Nhiên nhìn ánh mắt hâm mộ của mọi người, khóe môi cong lên.
Vẻ mặt cậu thản nhiên: “Phải.”
“Aaaa hâm mộ thật, tao cũng muốn có em gái! Em gái cậu bao tuổi rồi, đáng yêu không?”
“Hôm nào mang em gái đến đây chơi đi, tao đau quá man, có ai không thích có em gái đâu?”
“Nhiên thần sướng nhất rồi còn gì, không hổ là thần mà.”
Tần Tiêu Nhiên vô thức nhìn xuống đôi giày AJ mới cứng.
Trong đầu hiện ra hình ảnh Tần Miên Miên ôm hộp giày tặng cậu.
Cậu cười khẽ, rụt rè nói: “Tầm ba bốn tuổi, cũng cưng lắm.”
“???” Đồng đội cực kỳ hâm mộ, “Mới ba bốn tuổi! Lại còn cưng lắm, bé gái đáng yêu nhất ở tuổi này đấy, em cậu chắc phải đáng yêu lắm!”
“Hahahaha thảo nào vừa nãy Nhiên thần si mê thế, hóa ra là cuồng em gái.”
***
Tối hôm qua, Tần Mục Dã quay video, định bêu xấu em gái trên mạng xã hội, không ngờ hiệu quả lại trái ngược.
Trong đêm đầu tiên, độ hot ở mức khá, càng về sau, nhiều người xem bản chính thức, nhiều đoạn video được trích ra và đăng lên mạng, đến trưa hôm sau, chương trình lại leo lên top 1 hot search.
Thậm chí còn đè xuống các tìm kiếm bôi đen cậu lần trước.
Uông Xuyên nhìn cậu nghệ sĩ nhà mình đang ngây người, vỗ vai thông cảm: “Không sao Dã ca, Trường Giang sóng sau xô sóng trước, Miên Miên nổi tiếng hơn cậu cũng là điều bình thường, cậu phải giữ vững tâm lý, đừng hoảng loạn.”
Tần Mục Dã bối rối, xem đi xem lại đoạn video.
Nói thật, cậu thường ngồi vững trên top hotsearch nên hiểu đôi chút về độ phổ biến của hotsearch.
Hotsearch trên Weibo thay đổi mỗi ngày và lượng truy cập thực tế của mỗi hotsearch không giống nhau, có nhiều nghệ sĩ dùng tiền mua hotsearch để on top trong ngày, độ hot thật sự không được như thế.
Nhưng với em gái của cậu… độ nổi tiếng thực sự có thể sánh ngang với mức độ tìm kiếm bùng nổ đó.
Điều này quá kinh khủng.
Chẳng lẽ em gái của cậu còn có may mắn nổi tiếng nữa hả?
Cậu gãi đầu, nghiêm túc hỏi Uông Xuyên: “Anh nói thật đi, giám đốc bỏ tiền mua hotsearch cho em gái em phải không?”
Uông Xuyên: “?”
Tần Mục Dã mạnh dạn suy đoán: “Lão gian thương kia nảy sinh ý đồ xấu với em gái em, muốn con bé nổi tiếng để ký hợp đồng phải không? Anh chuyển lời giúp em, đừng có mơ, em gái em mới bao nhiêu tuổi, con bé tuyệt đối sẽ không tham gia showbiz.”
Uông Xuyên không nói nên lời: “Cậu nghĩ cái gì thế, lượng tìm kiếm bùng nổ của con bé có cần mua không? Cậu nghĩ nhiều rồi, hơn nữa, công ty chúng ta chưa mở rộng đến mảng quản lý ngôi sao nhí đâu.”
Tần Mục Dã nửa tin nửa ngờ, lén lút theo dõi thêm mấy ngày, thỉnh thoảng đăng Weibo để thăm dò.
Giống như chiều nay, cậu lại chụp lén em gái.
Ban đầu Miên Miên ngồi trên thảm chơi xếp gỗ, chơi một lúc thì ngủ quên, cô bé chổng mông nằm úp trên thảm để ngủ.
Bé con mặc bộ quần áo liền ở nhà hình heo Peppa, ở trong mắt Tần Mục Dã, dáng ngủ chổng mông của bé chẳng khác nào một con heo hồng.
Tần Mục Dã chụp lại, dùng phần mềm photoshop đổi khung cảnh thành chuồng lợn, để bé ghé vào hàng rào hoạt hình.
Uông Xuyên nói cậu được lắm: “Cậu ác thế! Miên Miên chắc chắn sẽ đánh cậu!”
Tần Mục Dã cười gian: “Con bé không có điện thoại di động nên không thấy đâu, để em đăng lên đã.”
Kết quả lại vả mặt Tần Mục Dã, cậu vừa đăng lên nửa tiếng, bức ảnh leo thẳng lên hot search.
#Dáng ngủ của Miên Miên#
#Miên Miên mặc quần áo heo Peppa#
#Tần Mục Dã đào hố em gái#
Top comment đều cười hahahaha.
[Dáng ngủ của bé con chân thật quá, giống y con tôi đang chơi thì ngủ.]
[Tần Mục Dã là ông anh chơi ác nhất, sao photoshop cho em gái vào chuồng lợn thế kia!]
[Hahaha đáng yêu quá, tôi đặt hỏa tốc bộ đồ heo Peppa đấy rồi, tiếc là tôi không có em gái nên đành đặt bộ cho người lớn. 24h nữa lấy hàng! Tối mai là tôi có thể cheap moment với Miên Miên rồi!]
[+1, tôi cũng vừa mua! Chắc mai tôi mặc được rồi, tôi và Miên Miên có quần áo chị em, đại khái là tôi có em gái rồi!]
[Ôi cưng muốn xỉu luôn á, tôi điên mất, tại sao cứ dùng con bé nhử mồi thế nhở, mùa 2 của chương trình bao giờ quay, tôi xem mùa 1 nhiều đến nỗi thuộc hết kịch bản rồi!]
[Tần đỉnh lưu ác thật! Đây chính là tình anh em plastic nghẹt thở trong truyền thuyết!]
[QMY, có phải anh cậy em gái không thấy Weibo không! Anh trai hư quá! Miên Miên đánh anh ấy!]
…
Cư dân mạng nhiệt tình kêu gào đòi Miên Miên lập Weibo.
Vì vậy, phía sản xuất chương trình <Tình yêu của người đàn ông đời thường> tự mình gọi điện cho Tần Hoài Dữ.
Bọn họ biết Tần Mục Dã không phải người làm chủ gia đình nên việc mở Weibo cho em gái phải thông qua ý kiến của anh cả.
Ý tứ của nhà sản xuất là, cứ coi như Miên Miên không muốn làm ngôi sao nhưng bé đã tham gia chương trình, nên lập một nick Weibo, thỉnh thoảng đăng bài, nhân tiện giúp quảng bá chương trình, mọi người trên mạng không có ác ý, họ chỉ thích Miên Miên quá thôi.
Nói chung, ngay cả người ngoài nghề cũng sẽ lập một nick khi tham gia show giải trí, sau khi kết thúc nếu không muốn dùng có thể bỏ qua sang một bên, không ảnh hưởng đến sinh hoạt ngày thường.
Tần Hoài Dữ cảm thấy không vấn đề gì, tuy cộng đồng mạng có số lượng rất lớn, ai tốt ai xấu không đồng đều, nhưng về cơ bản họ đều thích bé con, hơn nữa trợ lý riêng sẽ phụ trách theo dõi, không để xuất hiện comment tiêu cực.
Tần Hoài Dữ nói với phía sản xuất: “Sau khi tan làm tôi sẽ hỏi ý kiến Miên Miên! Xem ý của con bé thế nào.”
Sau khi ăn tối, Tần Hoài Dữ nói chuyện này với Miên Miên.
Miên Miên suy nghĩ một lúc, lắc đầu: “Không đâu, Miên Miên không phải ngôi sao, mọi người thích Miên Miên thì theo dõi chương trình là được rồi ạ.”
Miên Miên không phải không xem Weibo, bé không có điện thoại nhưng vẫn dùng Weibo của mẹ hoặc các anh để xem comment ủng hộ cô bé.
Bây giờ Miên Miên biết nhiều chữ, không còn gặp khó khăn khi đọc nên bé biết các anh, các chị trên mạng đều thích cô bé.
Tần Mục Dã gật đầu, ra sức ủng hộ: “Đúng đầy, đừng mở, con bé mới ba tuổi rưỡi, quay chương trình cho vui thôi, về sau còn phải học hành nghiêm túc, tự nhiên đâm đầu vào mấy thứ rắc rối thế làm gì?”
Tần Hoài Dữ không lý giải được: “Miên Miên, vì sao em không muốn mở Weibo? Có phải bởi vì chuyện của anh hai nên em sợ sẽ bị mọi người hiểu nhầm như anh hai không?”
Tần Hoài Dữ rất cẩn thận, luôn chú ý đến sức khỏe tinh thần của bánh bao nhỏ, anh sợ cô bé sinh ra ác cảm với Internet vì chuyện hãm hại của Tần Mục Dã.
Nhưng Miên Miên lắc đầu: “Dạ không ạ, thật ra Miên Miên sợ anh hai buồn thôi.”
Tần Mục Dã: “?”
Tần Hoài Dữ: “…Sao vậy?”
Miên Miên leo sang đầu bên này của sô pha, đến bên cạnh Tần Mục Dã, vỗ vai đồng tình với cậu: “Anh hai cực khổ ca hát lâu như thế mới được 60 triệu fan, nếu Miên Miên dễ dàng vượt qua anh hai sẽ làm anh hai mất ý chí tiếp tục sự nghiệp.”
Tần Hoài Dữ không ngờ bé con lại nghĩ như vậy, chê cười Tần Mục Dã: “Đấy, em gái quan tâm thế còn gì, đừng bêu xấu em nữa, anh gì mà photoshop em ra cả chuồng lợn?”
Tần Mục Dã chấn động, nằm liệt trên ghế sô pha????
Cái gì mà dễ dàng vượt qua cậu?
Làm cậu mất ý chí tiếp tục sự nghiệp?
Tần Mục Dã hít sâu, hai tay vồ lấy đầu cô bé xoa mạnh: “Em nằm mơ hả? 60 triệu fan đấy, em tưởng chỉ cần cái video em ăn cơm là có 60 triệu fan à?! Ngây thơ quá bé ơi!”
Miên Miên mở to mắt, chống tay vào hông, không tin: “60 triệu là rất nhiều sao ạ?”
Tần Mục Dã nói đầy kiêu ngạo: “Hỏi thừa! Anh không nói điêu đâu, cả nước số nghệ sĩ có nhiều fan hơn anh chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi!”
Miên Miên phản bác không nghĩ ngợi: “Ơ nhưng anh Lục có hơn 70 triệu fan mà.”
Tần Hoài Dữ luôn bình tĩnh không nhịn được bật cười ra tiếng: “Hahahaha A Dã, em im lặng được rồi đấy! Em không phải đối thủ của Miên Miên đâu, đau lòng quá, anh nghe cũng thấy đau lòng.”
Tần Mục Dã không khống chế được biểu cảm, cậu cảm giác linh hồn bay mất, nằm liệt như cá ướp muối trên sô pha một lúc lâu.
Chờ đến khi nghĩ ra cách cãi lại, cậu kích động kéo em gái: “Không tính! Lục Kha Thừa nhiều fan hơn anh vì anh ấy ra mắt sớm hơn anh, anh mới debut ba năm! Ba năm đã tích lũy được số fan khủng thế này, em hiểu không?”
Miên Miên chu miệng nhỏ, lười đôi co với cậu.
Tần Mục Dã nhìn vẻ mặt ghét bỏ của bé con, một gương mặt không gây thương tổn nhưng tính vũ nhục cực mạnh.
Cái biểu cảm này…
Cậu tức giận ghì em gái vào lòng, điên cuồng xoa nắn: “Em nhìn cái kiểu gì vậy, Tần Miên Miên, ánh mắt thế là sao!!! Em nói rõ cho anh xem nào!!!!”
Miên Miên bị anh trai nóng nảy ngốc nghếch cấu véo, vươn đôi tay nhỏ về phía anh cả, cầu cứu: “Anh Hoài Dữ, cứu Miên Miên, anh hai lên cơn rồi.”
…
Chơi đùa điên cuồng một trận trên sô pha, Tần Mục Dã mở thông báo mới nhất của tổ chương trình.
Nội dung chủ yếu xác định thời gian và địa điểm ghi hình mùa hai, cùng một vài công việc cần nhắc nhở.
Mùa hai sẽ bắt đầu vào một tuần nữa, nếu mùa đầu là đảo nhỏ ở vùng nhiệt đới thì lần này, chương trình quyết định đi thành phố Hokkaido âm mười độ, tuyết phủ trắng xóa, cảnh sắc tuyệt đẹp nhưng thời tiết rất lạnh, tổ chương trình đặc biệt ghi chú mọi người cần chuẩn bị cho các bé đủ quần áo chống rét và đồ dùng hàng ngày.
Tần Mục Dã không đủ kiên nhẫn để đọc mấy loại thông báo nhiều chữ thế này, thường Uông Xuyên sẽ đọc rồi tóm tắt lại cho cậu.
Tần Mục Dã lật qua lật lại, không thèm đọc kỹ nhưng Tần Hoài Dữ nghiêm túc cầm lấy, cẩn thận xem xét các đầu mục, dù sao hai em đến nơi lạnh như vậy, tuyết rơi dày hơn Yến Kinh rất nhiều, chắc chắn phải chuẩn bị hành lý đầy đủ, không được sai sót.
Tần Hoài Dữ đọc một lúc, phát hiện một chuyện bị bỏ qua, kéo Tần Mục Dã: “Mùa sau đổi người đấy, em không đọc à?”
Tần Mục Dã đang ăn trái cây, trả lời có lệ: “Đổi người nào vậy?”
Tần Hoài Dữ hơi lo lắng: “Đầu bếp tại nhà Khương Diệu và con trai không tham gia nữa, đổi thành Phó Sâm.”
“Hả???” Tần Mục Dã ngạc nhiên, ngồi thẳng dậy, cầm iPad đọc kỹ.
Hóa ra do chấn thương ở lưng của quyền vương Khương Diệu tái phát trong lúc luyện tập nên anh ấy phải nằm trên giường nghỉ ngơi, không thể tham gia ghi hình, đương nhiên con trai anh cũng không thể xuất hiện.
Miên Miên rất buồn, trong bốn bạn, cô bé chỉ thường gặp mỗi Linh Linh, mấy bạn còn lại đều ở thành phố khác nên bé rất nhớ mọi người, bây giờ lại càng không gặp được.
“Anh Khương Khương không đến ạ? Đổi thành ai?”
Tần Hoài Dữ xoa đầu em gái: “Đổi thành đạo diễn Phó Sâm và con trai sáu tuổi Phó Trạch Ngôn. Không sao đâu Miên Miên, bạn mới cũng tốt mà, đợi chấn thương của ba Khương Khương lành, bạn ấy tham gia lại sau.”
Edit: Thư
Vẻ mặt Tần Mục Dã không tốt: “Anh cũng biết chuyện này xuyên tạc 80%, mấy bọn truyền thông bẩn nhân cơ hội vẽ chuyện ra thôi, nhưng ba gây ra chuyện này, lại còn lên hot search, về nhà với mẹ sớm một chút thì có chết ai?”
Từ Tần Mục Dã đã nghịch ngợm, Tần Sùng Lễ rất nghiêm khắc với cậu nên dĩ nhiên cậu gần gũi với Lê Tương hơn.
Ở bên ngoài Lê Tương có một sự nghiệp vang dội nhưng về đến nhà, bà là một người mẹ dịu dàng mà con trai thường thương mẹ hơn nên từ nhỏ đến lớn, nếu ba mẹ xảy ra mâu thuẫn nhỏ, Tần Mục Dã sẽ đứng về phía mẹ.
Ngược lại, Tần Hoài Dữ không trách ba, chỉ lo lắng tâm trạng của mẹ bị ảnh hưởng.
Anh khuyên can: “Được rồi, hai đứa bình tĩnh lại, để anh liên hệ bên phòng quan hệ xã hội gỡ hot search xuống, lên động viên mẹ đi… Chờ ba về rồi nói sau.”
Tần Tiêu Nhiên nhìn lên tầng: “Hình như mẹ đi nghỉ rồi.”
Lê Tương vừa dỗ con gái ngủ, quay về phòng, trước khi ngủ lướt Weibo theo thói quen, không ngờ gặp ngay drama của mình.
Để gỡ hot search, cần thương lượng với Weibo và đợi phản hồi nên thời gian xử lý không nhanh.
Lê Tương nhìn thấy hot search của chồng mình và diễn viên nữ nổi tiếng.
Từ góc chụp này, hai người ngồi rất gần nhau nhưng khung cảnh mờ ảo xung quanh đúng là trong tiệc xã giao, bên cạnh còn nhiều người khác đang ngồi chứ không phải hai người gặp riêng.
Lê Tương sống với Tần Sùng Lễ hơn hai mươi năm, không hoài nghi Tần Sùng Lễ sẽ làm bậy bên ngoài.
Khi bà ở đỉnh cao sự nghiệp, Tần Sùng Lễ luôn hỗ trợ bà, thỉnh thoảng, hai người sẽ xuất hiện cùng nhau trước mặt công chúng, một đôi trai tài gái sắc tình cảm hòa hợp, trở thành cặp hình mẫu chồng doanh nhân vợ minh tinh hạnh phúc mỹ mãn.
Mấy năm gần đây, Tần thi thay đổi cơ cấu phức tạp, Tần Sùng Lễ bận hơn, Lê Tương dần kín tiếng hơn nên hai người ít khi công khai ân ái.
Nhưng trong ấn tượng của người trong giới, hai người luôn là đôi vợ chồng son thủy chung, mặn nồng, lần đầu tiên xuất hiện tin tức kiểu này.
Lê Tương không đoán ra ai cố tình bêu xấu, bà đã lui về ở ẩn mà vẫn tìm cách dẫm đạp lên bà.
Ngay lúc không biết nên khóc hay nên cười, bà bắt gặp một hot search mới.
Một người chê dưa chưa đủ to, tung thêm mấy bức ảnh chụp lén Lê Tương.
Trong ảnh, Lê Tương trang bị vũ trang hạng nặng, đeo khẩu trang, mặc áo khoác dài, gần như che kín cả người nhưng nhìn bà rất gầy, không giống hình ảnh Lê Tương thường xuất hiện trước mặt công chúng.
Một trong số đó chụp cách đây mấy ngày, khi bà đi mua quà sinh nhật cho Tiêu Nhiên, nhìn bà gầy gò ốm yếu nhưng dù sao cũng đến trung tâm thương mại, cảm giác vẫn ổn.
Nhưng các bức ảnh khác có vấn đề, toàn chụp ở bãi đỗ xe của bệnh viện, trong khoảng thời gian bà đến khám lại một mình, không thông báo với con trai cả mà tự lái xe. Đoạn thời gian đó bà đau khổ nên không có tâm trạng trang điểm, khuôn mặt xơ xác tiều tụy.
Bệnh viện tư nhân bà đến rất vắng, bãi đỗ xe không có ai, bà xuống xe đi mấy bước mới đeo khẩu trang, hai bức ảnh zoom cận mặt bà lúc ấy, vẻ ốm yếu càng được khắc họa rõ nét.
Trong bức ảnh đi bệnh viện một mình, Lê Tương hốc hác tiều tụy, khác hẳn vẻ lộng lẫy trên thảm đỏ năm xưa nên số người suy đoán bà đã ly hôn tăng lên nhanh chóng.
[Trời má, không nghĩ Lê Tương ở ẩn thời gian ngắn mà gầy thành thế này, đừng bảo bị bệnh nặng nhé!?]
[Nhìn qua sắc mặt không tốt lắm, hai hốc má lõm vào, ly hôn thật à!?]
[Lâu không thấy vợ chồng này thể hiện tình cảm hay chia tay từ lâu rồi?]
[Không thể nào, con gái út Miên Miên còn quay chương trình với anh trai còn gì, Miên Miên mới chỉ ba bốn tuổi, muốn ly hôn cũng phải đợi thêm mấy năm nữa.]
[Quả nhiên từ xưa đến này, trong giới doanh nhân giàu chẳng được ông nào đàng hoàng. Diễn viên Lê Tương có điều kiện, sao phải đâm đầu vào nhà giàu làm gì?]
[Tần Sùng Lễ là tên khốn! Tầm tuổi đấy còn thân thiết với sao nữ trẻ, quá kinh tởm!]
[Lê Tương khổ quá! Nói thế nào thì nói, bản thân là ảnh hậu Tam Kim, phái thực lực, gả cho nhà giàu sinh tận bốn đứa con rồi kết cục là gì?]
Gương mặt Lê Tương tối sầm.
Bà vốn không tức giận, thậm chí còn có chút tâm trạng thoải mái ăn dưa.
Nhưng đọc đến đây, bà không cười được nữa, bịa đặt chuyện hai vợ chồng bà lục đục không sao, nhưng càng ngày càng nhiều người comment thương cảm khiến bà thấy bị sỉ nhục.
Xuất thân của Lê Tương không thấp, lớn lên trong một gia đình tốt, là hòn ngọc quý trong tay ba mẹ. Bà gả cho Tần Sùng Lễ từ hồi chưa nổi tiếng nhưng hai người phát triển từ tình yêu, không mang tâm tư trèo cao vào Tần gia.
Không ngờ sau hai mươi năm, bà… lại bị cư dân mạng châm biếm như vậy.
Lê Tương vừa tức vừa oan ức nên khi Tần Sùng Lễ lo lắng chạy vội vào phòng, Lê Tương tức phát khóc, cầm gối đầu đập vào người ông–
Tần Sùng Lễ vẫn mặc nguyên bộ vest, thắt cà vạt, ông đang sốt ruột, thấy đôi mắt ửng đỏ của vợ lại càng đau lòng.
Ông ngồi xuống bên giường, biểu cảm áy náy, thử đưa tay lau nước mắt cho Lê Tương, bị Lê Tương ghét bỏ gạt ra.
“Vợ, anh… anh không có bất kì quan hệ gì với ngôi sao nữ kia, tối qua là tiệc của hiệp hội thương mại Yến Kinh, anh là chủ tịch nên phải lên phát biểu, anh đến đúng 40 phút là về ngay, tối qua chín rưỡi anh đã về nhà rồi… em có nhớ không.”
Tần Sùng Lễ vô cùng oan uổng, trời sinh khuôn mặt anh tuấn, dung mạo đẹp trai, sinh ra ba con trai nổi bật hơn người nhưng trên phương diện nam nữ, ông là người hiền lành, đàng hoàng, trừ Lê Tương, ông chưa từng tiếp xúc với người phụ nữ nào khác, nhiều năm như vậy, chưa từng xuất hiện tai tiếng.
Trước khi cưới, vô số cô gái hận không thể tấn công ông, nhưng sau khi biết tình cảm giữa ông và Lê Tương rất tốt, không ai giữ ý đồ đó nữa.
Không ngờ đến tầm tuổi này lại có scandal đào hoa…
Làm vợ tức giận, tâm trạng của ông sụp đổ.
Lê Tương hít mũi một cái, nghĩ kỹ lại, đúng là tối qua Tần Sùng Lễ không về quá muộn, về nhà khai báo mình đến tiệc của hội thương mại, chê bai người tổ chức keo kiệt, nhìn bề ngoài dát vàng dát ngọc mà chẳng có món nào ăn được, ông nhịn đói gần chết, Lê Tương lại phải hâm nóng lại thức ăn thừa, ông ăn ngon lành rồi mới đi tắm.
Đôi mắt Lê Tương nhìn Tần Sùng Lễ đầy trách móc, thật ra bà không nghi ngờ lòng thủy chung của ông, chỉ là bình luận trên mạng khiến bà thấy rất oan ức, dám nói bà bệnh tật và bị chồng bỏ, làm sao bà nhịn được?
Bà nhìn dáng vẻ thẳng nam không biết ăn nói của chồng, càng tức giận, đập thêm mấy phát vào người ông.
Tần Sùng Lễ không biết làm thế nào, cánh tay dùng lực, vất vả kéo vợ và cái gối vào lòng, vỗ nhẹ lưng bà, trấn an: “Em đừng giận, anh sẽ xử lý tốt chuyện này, em còn yếu, đừng để bản thân khó chịu vì những chuyện nhỏ này được không, Tương Tương?”
Lúc này, ngoài cửa phòng chính, Tần Mục Dã đang vểnh tai nghe lén, không nhịn được thán phục: “Không ngờ ba ăn nói khéo phết đấy.”
Tần Hoài Dữ lập tức xuỵt một tiếng, ra dấu cậu nói nhỏ một chút.
Tần Hoài Dữ nhíu mày, đứng cách xa cửa phòng, anh không thể không biết xấu hổ đi nghe lén như Tần Mục Dã nhưng lại lo lắng cho tình huống của ba mẹ nên đấu tranh đứng đây.
Ba người con trai chần chờ.
Có nên gõ cửa đi vào hay không?
Bé con mặc quần áo ngủ màu trắng chạy lon ton về phía bọn họ.
Cô bé đang mơ màng, đột nhiên thấy bất an tỉnh dậy, nghe thấy dưới tầng có âm thanh nên vội vàng bò xuống giường, chạy đến phòng của mẹ.
Tần Hoài Dữ nhìn thấy đôi chân ngắn chạy tới, vội vã đi đến bế cô bé lên, dịu dàng hỏi: “Sao thế Miên Miên, làm sao lại dậy rồi?”
Miên Miên hỏi: “Mẹ… mẹ ngủ chưa ạ?”
Tần Mục Dã bật cười khẽ, vươn tay véo má em gái: “Đúng là mẫu tử liền tâm. em đến đúng lúc lắm, vào dỗ mẹ đi!”
Miên Miên lo lắng trong lòng, nghe Tần Mục Dã nói vậy, mở to hai mắt: “Mẹ sao vậy ạ?”
Tần Mục Dã: “Mẹ bị ba làm cho tức phát khóc.”
Khuôn mặt nhỏ bé của Miên Miên tối lại ngay lập tức, cô bé giận dữ nói: “Chú hư! Miên Miên muốn đánh chú ấy!”
Tần Hoài Dữ không còn cách nào, đành gõ cửa, bế Miên Miên vào phòng.
Bé con trong bộ đồ ngủ màu trắng, mềm mại như con cừu nhỏ bò lên giường, đến bên cạnh Lê Tương, vòng tay ôm chặt mẹ, “Mẹ đừng khóc, Miên Miên sẽ bảo vệ mẹ!”
Lê Tương được Tần Sùng Lễ ôm, thái độ đã dịu đi, nhưng khi con gái mềm như cục bột làm ổ trong ngực, bà cảm giác có chỗ dựa, ghét bỏ đẩy tay chồng ra, ôm lấy con gái.
Bà cứng rắn nói: “Anh– ra phòng cho khách đi, hôm nay em muốn ngủ cùng Miên Miên.”
Tần Sùng Lễ kinh ngạc nhìn vợ bị bé con cướp đi: “…”
Quay sang thấy ba đứa con trai đang đứng hóng hớt, mặt ông sa sầm, “Sao đến hết làm loạn lên thế hả?”
Tần Hoài Dữ ho nhẹ một tiếng: “Ba, chúng con đến bàn hướng giải quyết cho chuyện này.”
“Bé cừu nhỏ” chui ra khỏi lòng Lê Tương, giơ nắm đấm, đập mạnh vào vai Tần Sùng Lễ.
“Các anh đến cùng Miên Miên để bảo vệ mẹ, chú không được bắt nạt mẹ con! Chú hư!”
Mí mắt Tần Tiêu Nhiên giật giật.
Tần Hoài Dữ:…
Tần Mục Dã:… Xinh đẹp tuyệt vời bé ơi!
Bé con ba tuổi rưỡi dựa vào ưu thế tuổi tác, làm chuyện ba bọn anh muốn nhưng không dám làm.
Tần Mục Dã nhịn cười, nhìn biểu cảm giận dữ vô tội của Tần Sùng Lễ, càng nhìn càng buồn cười: “Ba, em gái nói đúng, dù ba đúng hay sai, bọn con vẫn đứng về phía mẹ.”
Tần Sùng Lễ bất đắc dĩ xoa mi tâm, “Tương Tương, anh…”
Lê Tương ôm con gái mềm mềm, cảm thấy được an ủi.
Lời giải thích của Tần Sùng Lễ là vô dụng, vì bà không lo lắng ông ấy sẽ lăng nhăng bên ngoài.
Bà thấy buồn vì mọi người nghĩ bà đáng thương, còn phóng đại vẻ tiều tụy của bà.
Bây giờ ôm Miên Miên vừa ngoan ngoãn vừa ngọt ngào, bà cảm thấy mình được an ủi rất nhiều, đã sinh bốn đứa rồi còn sợ chồng vứt bỏ sao?
Bà có bốn đứa con tuyệt vời, dù chuyện gì xảy ra vẫn đứng về phía bà.
Không bao giờ có chuyện bà bị đuổi, chỉ có Tần Sùng Lễ phải ra khỏi nhà thôi.
Tần Sùng Lễ mệt mỏi, không biết làm gì nhưng ông hiểu Lê Tương, thấy bà thế này, ông đoán được trong lòng bà đã thay đổi.
Có lẽ con cái dỗ dành giỏi hơn ông một chút.
Tần Sùng Lễ đứng dậy, nói với ba đứa con trai: “Mấy đứa đến thư phòng với ba, để mẹ con nghỉ ngơi.”
Bốn người đàn ông đi ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa lại.
Miên Miên thơm lên má Lê Tương, ngọt ngào nói: “Mẹ đừng buồn, có Miên Miên ở đây, ba hư không bắt nạt mẹ được đâu.”
Lê Tương cảm thấy ấm áp, mềm mại trong lòng, có chút ngượng ngùng giải thích với cô bé: “Thật ra không nên trách ba con, là do tâm trạng của mẹ không tốt.”
Miên Miên lắc đầu, kiên định nói: “Ba hư không được làm mẹ khóc, mẹ khóc chính là lỗi của ba!”
Lê Tương được con gái an ủi, nhận ra chẳng còn điều gì quan trọng hơn việc ngủ cùng con gái, bà hôn một cái lên trán cô bé, hai mẹ con ôm nhau nằm xuống.
***
Phòng quan hệ xã hội Tần thị không ăn không ngồi rồi, hot search được gỡ ngay trong đêm.
Gia tộc giàu có nhất thành phố lên tiếng, bên phía Weibo rất nể tình, thậm chí còn giúp chặn một số từ khóa.
Nhưng họ không thể đối phó với trí nhớ của cư dân mạng, có người nhiều chuyện, đăng bài thảo luận, thậm chí thủy quân cũng nhúng tay, khiến chủ đề vẫn được bàn tán kịch liệt.
Trang chính thức của Tần thị đăng bài làm rõ, người phụ trách bữa tiệc tối qua cũng vào giải thích.
Nữ minh tinh Giai Man được mời đến bữa tiệc, ngồi ở hàng ghế khách mời theo lẽ đương nhiên, cô không nhận ra Tần Sùng Lễ, chưa nói đến lén lút qua lại.
Bản thân Giai Man cũng gấp đến phát cáu, làm việc với luật sư suốt đêm để chứng minh mình trong sạch, rất sợ vướng vào rắc rối, chẳng hiểu sao cô mới đứng lên lấy rượu đã bị chụp thành như vậy?
Tuy tất cả đều đưa lời giải thích nhưng cư dân mạng vẫn thích xuyên tạc.
Cứ coi chuyện Tần Sùng Lễ mập mờ bên ngoài là hiểu lầm, thế chuyện Lê Tương ốm đau gầy yếu thì sao?
Hai năm trở lại đây, cuộc chiến giành vai nữ chính trong giới giải trí rất khốc liệt, một số diễn viên nữ bật lên chiếm lĩnh thị trường, dành không ít vai tốt sau khi Lê Tương từ giã sự nghiệp, gần đây thấy hai đứa con của Lê Tương nổi lên như cồn, bọn họ suy đoán Lê Tương sẽ thuận đà trở lại nên nhân dịp này, mỗi người bỏ tiền mua một bài ném đá đạp Lê Tương xuống đất.
Hình ảnh nữ diễn viên xinh đẹp một thời của Lê Tương trở thành một người phụ nữ ốm yếu đáng thương trong mắt công chúng, điều này thật khó làm sáng tỏ.
Cách tốt nhất là để Lê Tương tự mình xuất hiện phản bác nhưng quả thật Lê Tương đang trong quá trình dưỡng bệnh, cân nặng rất nhẹ, nhìn không hề khỏe mạnh.
Tần Hoài Dữ và Tần Mục Dã cân nhắc biện pháp giải thích cho mẹ một cách hiệu quả.
Đúng lúc này, đạo diễn chương trình Thi Định Thành chủ động tìm đến, thông qua Tần Mục Dã bày tỏ mong muốn gặp ông bà Tần.
Lê Tương vẫn đóng cửa từ chối tiếp khách nên sau khi Tần Hoài Dữ nghĩ kỹ, anh đưa đạo diễn Thi đến gặp ba.
Tần Sùng Lễ nghe hết ý tưởng của đạo diễn Thi, con ngươi chấn động: “Cái gì? Anh muốn tôi tham gia chương trình? Anh đang đùa phải không? Tôi không phải nghệ sĩ trong giới giải trí!”