“Đại Vĩ, tự dưng cậu nhìn tôi như thế làm gì?” Chú ý đến ánh mắt của Triệu Đại Vĩ, sắc mặt Hứa Thục Quân hơi ửng hồng.
“Không có, chỉ là đột nhiên cảm thấy chị càng ngày càng đẹp…”
“Hả, thế sao?”
Hứa Thục Quân vui mừng khôn xiết, vội vàng nói: “Chắc đó là phương thuốc dưỡng trắng da mà cậu đưa đã có tác dụng.
Sau khi tôi sử dụng thuốc của cậu, thực sự cảm thấy sắc mặt tốt hơn rất nhiều.”
Triệu Đại Vĩ kinh ngạc.
Anh chỉ tùy ý nói một lời bào chữa, kết quả Hứa Thục Quân thực sự đáp lại.
Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, anh lập tức dùng mấy đề tài khác để che đậy cảnh tượng xấu hổ vừa rồi.
…
Ở khách sạn Vân Nam.
“Hiệu suất của chúng ta hôm nay thế nào?” Trương Thu Hương không có sự cản trở của Tô Chấn Nghiệp cũng rất quyết liệt trong việc đổi mới khách sạn Vân Nam.
Cô ta mạnh dạn liên hệ với các lái buôn vùng duyên hải, thu mua hải sản với giá khá rẻ và thuê đầu bếp hải sản với hy vọng sẽ tăng doanh thu của Vân Nam bằng cách như vậy.
Nói ra thì doanh thu hàng năm của khách sạn Vân Nam cũng hơn hai tỷ, doanh thu trung bình mỗi tháng hơn một nghìn vạn, gần hai nghìn vạn, doanh thu hàng ngày khoảng sáu mươi vạn đến bảy mươi vạn.
Nếu là lúc trước, số liệu này chắc chắn là số liệu hàng đầu trong ngành khách sạn ở thành phố Khâu Dã.
Nhưng bây giờ, số liệu này có chút bình thường.
Bởi vì khách sạn Long Hồ cũng đã làm được điều đó!
Vì vậy, Trương Thu Hương muốn tiến xa hơn, thúc đẩy hiệu xuất của khách sạn, như vậy có thể ổn định danh tiếng của khách sạn Vân Nam, khách sạn lớn nhất ở thành phố Khâu Dã.
“Trương tổng, hoạt động hôm nay chúng ta làm, doanh thu trong một buổi sáng đã vượt qua năm mươi vạn!”
“Tôi nghĩ nếu không có vấn đề gì thì doanh thu của khách sạn chúng ta sẽ vượt qua một trăm vạn trong ngày hôm nay.”
“Nếu chúng ta có thể giữ ổn định số liệu này, có lẽ chúng ta có thể phá vỡ kỷ lục lịch sử về doanh thu của Vân Nam!”
Vẻ mặt của những người cấp dưới vô cùng phấn khích!
Trương Thu Hương cũng rất vui mừng!
Mặc dù doanh thu của khách sạn Vân Nam chưa vượt qua một trăm vạn nhưng hiệu suất như vậy chỉ là thoáng qua vẫn chưa bao giờ ổn định.
Nếu lần này có thể ổn định, quả thực có thể tạo ra lịch sử!
“Triệu tổng, mấy ngày nay, tôi nhất định sẽ khiến cho số liệu ổn định.
Tôi muốn xem khách sạn Long Hồ của Triệu tổng làm thế nào để vượt qua được khách sạn Vân Nam của tôi!” Tính hiếu thắng của Trương Thu Hương rất lớn, mặc dù Triệu Đại Vĩ là bạn và ân nhân của cô ta, nhưng cô ta vẫn muốn so sánh!
Cô ta không muốn thua Triệu Đại Vĩ!
Có lẽ là quá vui mừng, Trương Thu Hương gọi cho Triệu Đại Vĩ nói: “Triệu tổng, chắc anh đã nghe nói về hoạt động của khách sạn Vân Nam chúng tôi đúng không?”
“Tôi nghe nói sử dụng hải sản để làm ra khác biệt quả thực là một phương hướng tốt.”
“Vậy anh có biết doanh thu của khách sạn chúng tôi sáng nay không?” Giọng nói của Trương Thu Hương không tránh khỏi có chút tự mãn.
“Bao nhiêu?” Triệu Đại Vĩ hỏi.
“Hiện tại đã hơn năm mươi vạn.”
“Năm mươi vạn… Quả thật không tệ.” Triệu Đại Vĩ đáp lại, không hề có sự kinh ngạc giống như tưởng tượng của Trương Thu Hương.
“Triệu tổng, anh có cảm thấy có cảm giác nguy cơ không?” Cô ta hỏi.
Triệu Đại Vĩ biết mục đích của Trương Thu Hương, đó là khoe khoang và tuyên chiến.
Trương Thu Hương muốn cạnh tranh doanh thu với Long Hồ!
Đây là điều mà Triệu Đại Vĩ sợ nhất.
Vì vậy anh nói: “Vẫn ổn, hiệu suất của Long Hồ chúng tôi đã tăng lên ổn định và hiện tại đã ổn định ở mức sáu mươi vạn mỗi ngày.
Ước tính trong vài ngày tới nếu không có vấn đề gì thì sẽ ổn định ở mức bảy mươi vạn.
Nếu thời gian dài hơn một chút, tôi dám chắc chắn, nó có thể ổn định ở mức trên một trăm vạn!”
Trương Thu Hương: “…”
“Vậy thì tại sao chúng ta không đánh cược thử xem?” Trương Thu Hương không phục, bởi vì giọng điệu của Triệu Đại Vĩ quá lớn, hơn nữa anh còn muốn dùng một khách sạn như Long Hồ để ổn định doanh thu hơn một trăm vạn.
Đây không phải là trò đùa sao?
“Đánh cược như thế nào?”
“Giới hạn trong một tháng, xem doanh thu của khách sạn nào có thể ổn định ở mức hơn một trăm vạn trong nhiều ngày nhất!”
“Được.” Triệu Đại Vĩ hỏi: “Có đồ đặt cược không?”
“Nếu khách sạn Vân Nam của chúng tôi thua, tôi sẽ hôn Triệu tổng một cái.
Nếu khách sạn Long Hồ thua, vậy thì rất đơn giản, Triệu tổng hôn tôi một cái.”
Phì!
Triệu Đại Vĩ suýt nữa phun ra, đây mà coi là đồ đặt cược gì chứ.
Nói như vậy thì mặc kệ khách sạn Long Hồ có thua hay không, dù sao anh chắc chắn sẽ không phải là người thua cuộc.
“Cũng không có gì khác biệt.” Triệu Đại Vĩ tự hỏi.
“Có sự khác biệt đấy, không phải tối hôm đó Triệu tổng không muốn tôi sao? Vậy nếu Triệu tổng thua thì phải hôn tôi một cái, xem như là sự đền bù cho những gì đã xảy ra ngày hôm đó.
Nếu tôi thua, anh chủ động hôn tôi, tôi là người bị động, vì vậy, trên người không có tì vết còn được chiếm tiện nghi của tôi.”
“Hoặc là, anh cũng có thể nói những điều kiện khác, tôi không quan tâm, dù sao tôi cũng sẽ không thua!” Trương Thu Hương rất tự tin với bản thân.
Triệu Đại Vĩ hiểu suy nghĩ của Trương Thu Hương.
Sau đó, cuối cùng anh cũng hiểu “đền bù” đó có nghĩa là gì.
Có lẽ Trương Thu Hương cảm thấy anh không muốn cô ta nên đã làm tổn thương lòng tự trọng của cô ta?
“Ồ, ý nghĩ của phụ nữ thật kỳ lạ.”
Triệu Đại Vĩ thấy Trương Thu Hương cố chấp như vậy, anh nghĩ tới mình của ngày hôm đó, lúc Trương Thu Hương yếu ớt nhất, cần anh nhất, anh lại lựa chọn quay đầu rời đi, quả thực có chút vô nhân đạo.
Vì vậy, để bù đắp cho Trương Thu Hương, anh nói: “Không cần phải thay đổi điều kiện, cứ để cái này đi.”
“Cô thua, cô hôn tôi.
Tôi thua, tôi hôn cô.” Triệu Đại Vĩ nói.
“Vậy thì Triệu tổng, anh muốn thua hay thắng?” Trương Thu Hương cười hỏi.
“Đều được, nhưng đàn ông vốn có tính ganh đua, vì vậy tôi muốn thắng.”
“Vậy thì phải dựa vào khả năng của Triệu tổng, xem Triệu tổng có thể thắng hay không.” Trương Thu Hương cười.
Sau khi cúp điện thoại, cô ta dành hết tâm sức cho việc điều hành và quản lý khách sạn Vân Nam.
“Chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta phải tăng cường quảng bá khách sạn Vân Nam của chúng ta, trước tiên chúng ta phải trấn áp Long Hồ về mặt khí thế!” Trương Thu Hương nói với những người cấp dưới.
…
Triệu Đại Vĩ và Trương Thu Hương đã đánh cược, tất nhiên họ sẽ nghiêm túc đối mặt với vấn đề này.
Anh đã gọi điện hỏi Nương Giai Di, nếu muốn sản xuất hàng loạt Hán phục có khó không và mất bao lâu để sản xuất.
Nương Giai Di lập tức nói: “Thật ra làm những bộ quần áo khác cũng tương tự như vậy.
Nếu có thể làm theo từng đợt thì có thể tiết kiệm được một ít chi phí.
Nếu không tính chi phí, có thể trực tiếp may một chiếc rất nhanh.”
“Vậy thì làm nhanh đi, đến lúc đó không chỉ làm xong hoạt động của chúng ta mà còn mời người tới giúp quảng bá Hán phục.
Đến lúc đó doanh thu tăng vọt cũng không có vấn đề gì.”
Trong đầu Triệu Đại Vĩ đã có một kế hoạch sơ bộ.
“Được rồi, để tôi thúc giục một chút, tất cả hàng hóa có thể được thực hiện trong khoảng ba hoặc bốn ngày.”
“Được!” Triệu Đại Vĩ cảm thấy làn sóng truyền bá Hán phục này cùng với món chính là mì thịt chưng, doanh thu của khách sạn nhất định sẽ tăng hơn nữa..
“Vậy thì cảm ơn cậu.” Lạc Ứng Vinh đã nghe nói về y thuật cao minh của Triệu Đại Vĩ từ chỗ Bùi Hi Mính.
Còn về việc cao minh thế nào, nhìn triệu chứng mất cảm giác đau của Bùi Hi Mính được Triệu Đại Vĩ chữa khỏi đã có thể thấy đại khái rồi.
Triệu Đại Vĩ bắt mạch cho Lạc Ứng Vinh hai phút.
Nguyên nhân rất đơn giản, bệnh này của Lạc Ứng Vinh hơi kỳ lạ.
Lạc Ứng Vinh thấy Triệu Đại Vĩ bắt mạch lâu như vậy, trong lòng cũng hơi sốt ruột: “Triệu tổng, có vấn đề gì sao?”
Triệu Đại Vĩ: “Có vấn đề.”
“Trên người ông trúng ba vết dao, nhưng bây giờ chưa hồi phục hoàn toàn.”
“Quan trọng nhất là, ngoài vết thương do dao ra thì hình như còn có dấu hiệu trúng độc.
Triệu Đại Vĩ đưa ra kết luận dựa vào mạch tượng và vẻ mặt của Lạc Ứng Vinh.
“Trúng độc?” Lạc Ứng Vinh rất ngạc nhiên: “Không thể nào?”
“Chỉ là trúng độc nhẹ, chắc là uống phải thuốc không nên uống.”
“Vì ông bị thương do dao đã làm tổn hại nặng đến nguyên khí. Tuy độc tố lúc này chưa cao lắm nhưng rất ảnh hưởng đến việc hồi phục nguyên khí. Đây cũng là nguyên nhân vết thương của ông cứ dai dẳng, khó trị.”
Nghe Triệu Đại Vĩ giải thích, Lạc Ứng Vinh nói: “Tôi hiểu rồi, có thể là tôi uống thuốc tây quá nhiều mới dẫn đến tình trạng này. Bác sĩ cũng từng nói, có thuốc có độc tố nhất định, sử dụng lâu dài sẽ không tốt cho sức khỏe.”
“Nhưng đáng tiếc là tôi đã phụ thuộc vào thuốc, một khi dừng uống thuốc sẽ vô cùng khó chịu.”
Lạc Khúc Thần bên cạnh cũng gật đầu.
Đây là một trong những nguyên nhân bác sĩ khác bó tay với vết thương của Lạc Ứng Vinh.
Không đúng.
Cậu ta thấy Triệu Đại Vĩ trẻ tuổi như vậy, vừa nãy bắt mạch lâu như thế, nên cậu ta nghĩ rằng y thuật của Triệu Đại Vĩ cũng chỉ có thế, có thể trị cho Bùi Hi Mính chỉ là mèo mù vớ phải chuột chết mà thôi.
Lúc Lạc Khúc Thần nghi ngờ nghiêm trọng về y thuật của Triệu Đại Vĩ, anh chợt nói: “Thế thì tôi hiểu rồi.”
Anh nở nụ cười hờ hững: “Nếu tôi đoán không nhầm thì thuốc tây ông uống là thuốc bổ thận đúng chứ?”
“Cái này mà Triệu tổng cũng biết?” Gương mặt già nua của Lạc Ứng Vinh đỏ lên.
Bình thường ông ta giấu thuốc rất kỹ, không muốn để người khác biết, kết quả Triệu Đại Vĩ lại nói thẳng.
“Vì thận trừ độc, độc tố của ông tích tụ sâu như vậy, mà dựa vào điều kiện của ông không thể trừ độc, có thể thấy chắc hẳn do thận có vấn đề.”
“Những bệnh khác chắc hẳn ông sẽ không uống thuốc mãi. Tôi từng thấy, những vết thương khác khá ổn, nhưng tổn thương nguyên khí quá lớn.”
Lạc Ứng Vinh nghe vậy thì lòng tin đối với y thuật của Triệu Đại Vĩ tăng thêm chút.
“Thế phải làm sao?”
Ông ta rất muốn biết Triệu Đại Vĩ có cách giải quyết trạng thái nghiện thuốc uống thuốc của ông ta không.
Lạc Khúc Thần đứng bên cạnh nhìn màn này, trong lòng bực bội, vì sự thật chứng minh Triệu Đại Vĩ thật sự rất giỏi, cậu ta không thể so với anh.
“Rất đơn giản.” Triệu Đại Vĩ nói.
“Có thể là thần kinh thận có gì đó, làm thông tin đến não xảy ra vấn đề, tôi nắn lại giúp ông là được.”
Triệu Đại Vĩ bảo Lạc Ứng Vinh quay lưng lại.
Anh ấn ấn sau lưng Lạc Ứng Vinh tầm hơn mười phút, dựa vào từng tia long khí chữa lành vết thương thận và thận khí.
Sau đó, anh buông lỏng tay, nói: “Không sao rồi. Kế tiếp ông uống thuốc Đông y là được.”
“Nếu ông không tin tôi, có thể không uống thuốc gì cả, dừng thuốc hai hôm, xem thử có cảm giác gì không ổn không. Nếu không có cảm giác không thoải mái trước đó thì có thể nói là bệnh trạng của ông gần như biến mất rồi.”
“Nhưng thuốc trước kia không thể uống nữa, nếu không thói quen sẽ khiến bệnh của ông tái phát lại.”
Cái khác thì Lạc Ứng Vinh không biết, nhưng sau khi Triệu Đại Vĩ ấn ấn một chút thì cảm thấy rất thoải mái.
Ông ta nói: “Tôi tin cậu!”
“Thậm chí bây giờ tôi còn có cảm giác, cảm thấy tinh thần của mình tốt hơn trước nhiều!”
Câu này khiến Lạc Khúc Thần như hóc xương cá.
Tuy cậu ta không ưa Triệu Đại Vĩ, nhưng thấy bệnh của chú Lạc Ứng Vinh có thể tốt lên, tâm trạng cậu ta cũng miễn cưỡng tốt hơn một chút.
Triệu Đại Vĩ kê đơn cho Lạc Ứng Vinh.
Lạc Ứng Vinh nhận đơn thuốc xong, bèn nói: “Cảm ơn Triệu tổng đã chữa trị, không biết chi phí hết bao nhiêu?”
Ông ta không thể để Triệu Đại Vĩ trị bệnh miễn phí được.
Lúc này, Bùi Hi Mính ở bên cạnh cười nói: “Chắc chắn Triệu tổng sẽ không lấy bao nhiêu tiền của ông đâu, nên lần này có thể cần ông giúp đỡ.”
“Ồ?” Lạc Ứng Vinh ngạc nhiên.
Triệu Đại Vĩ cũng thắc mắc, thầm nhủ mình vẫn chưa nói gì mà, chị biết tôi cần giúp đỡ?
Tôi cần được giúp đỡ cái gì tôi còn chưa biết…
Triệu Đại Vĩ mù mịt.
Bùi Hi Mính nói: “Là chuyện liên quan đến Tưởng Tử Phi.”
“Triệu tổng, hay là cậu nói thẳng đi?”
Ánh mắt cô ta nhìn về phía Triệu Đại Vĩ như đã biết rõ tất cả.
Triệu Đại Vĩ ngạc nhiên, hơi chấn động, sau đó anh nói: “Không biết Lạc cục có biết Tưởng Tử Phi không?”
“Có biết, sau Hà Long Cường và Tô Chấn Nghiệp, Tưởng Tử Phi là thế lực lớn nhất Khâu Dã.” Ánh mắt Lạc Ứng Vinh hơi trầm xuống.
Triệu Đại Vĩ nói: “Tôi đã khuyên Tưởng Tử Phi bỏ thế lực ở Khâu Dã, nhưng với vị trí của anh ta bây giờ, dù bản thân muốn bỏ cũng sẽ có hậu hoạ rất lớn.”
“Cách nghĩ của tôi là, sau Hà Long Cường và Tô Chấn Nghiệp, chắc hẳn Khâu Dã không thể có côn đồ lớn như thế nữa.”
“Nên không biết Lạc cục có cách nào có thể để Tưởng Tử Phi an toàn rút khỏi chuyện tranh đoạt thế lực của Khâu Dã không?”
Lạc Ứng Vinh: “…”
Người ngạc nhiên nhất là Lạc Khúc Thần: “Cậu lại có thể bảo Tưởng Tử Phi bỏ địa vị hiện tại của mình?”
Nếu không phải Triệu Đại Vĩ trịnh trọng nói chuyện này thì chắc chắn cậu ta sẽ nghĩ Triệu Đại Vĩ đang chém gió.
Lạc Ứng Vinh cũng rất ngạc nhiên nhìn Triệu Đại Vĩ.
Câu vừa nãy của anh khiến ông ta dao động.
Thân là cục trưởng trước đây của Khâu Dã, trong lòng ông ta rất rõ, thế lực Khâu Dã ăn sâu bén rễ, khó giải quyết thế nào. Hơn nữa trị an của Khâu Dã cũng vài mấy thế lực này mà luôn trong trạng thái bất ổn.
Bây giờ Triệu Đại Vĩ nói, Khâu Dã không nên xuất hiện thế lực lớn như Hà Long Cường và Tô Chấn Nghiệp, điều này khiến trong lòng Lạc Ứng Vinh nảy sinh cảm giác đồng tình sâu sắc.
“Đây là chuyện tốt.”
“Vấn đề này rất dễ giải quyết, tôi xử lý giúp cho, chỉ cần Tưởng Tử Phi thật sự muốn từ bỏ địa vị hiện tại.”
Triệu Đại Vĩ biết chuyện này đã xong.
“Yên tâm, về phía Tưởng Tử Phi thì chắc chắn không có vấn đề.” Triệu Đại Vĩ cười nói: “Đợi Tưởng Tử Phi vừa lui, khi ấy thế lực ngầm của Khâu Dã sẽ như rồng không đầu, đến lúc đó trấn áp bằng sấm sét, chỉ cần giữ một hai tháng thì chắc hẳn tương lai Khâu Dã có thể yên bình hơn nhiều.”
Trong lòng Lạc Ứng Vinh tán thưởng.
“Nếu cậu làm chính trị, tôi đảm bảo, cậu có thể thăng cấp lên vị trí cao rất nhanh.” Lạc Ứng Vinh nói.
Thủ đoạn và năng lực của Triệu Đại Vĩ chắc chắn là một bước lên mây, không gì cản nổi.
“Tôi làm thương nhân nho nhỏ là được rồi.”
Triệu Đại Vĩ không muốn làm quan, bó tay trói chân, vẫn là làm một thương nhân ung dung thoải mái hơn.
…
Triệu Đại Vĩ và mấy người Lạc Ứng Vinh ăn cơm ở nhà họ Bùi.
Lúc Lạc Ứng Vinh và Lạc Khúc Thần rời đi, anh tò mò hỏi Bùi Hi Mính: “Chị Mính, sao chỉ biết tôi muốn xử lý chuyện của Tưởng Tử Phi, chẳng lẽ chị Thục Quân đã nói với chị?”
Bùi Hi Mính quở trách: “Đừng coi thường tôi.”
“Bây giờ Tưởng Tử Phi đã là hoàng đế của thế giới ngầm Khâu Dã, cây lớn đón gió. Mà Tưởng Tử Phi luôn là ô dù của khách sạn Long Hồ, lại có quan hệ thân thích với Hứa Thục Quân, nên tôi đoán chắc cậu sẽ không mặc kệ anh ta.”
“Vì vậy, hành động của cậu không khó đoán.”
Triệu Đại Vĩ nghe vậy, bắt đầu nhìn Bùi Hi Mính bằng ánh mắt khác.
Bùi Hi Mính nói tiếp: “Tôi còn có thể nói cho cậu biết một tin tức khác.”
“Cha ruột của Tô Chấn Nghiệp là Hoàng Kim Long, Tô Chấn Nghiệp theo họ mẹ. Mà Hoàng Kim Long là tội phạm quan trọng đang bị truy nã quốc tế.”
“Lần này, cậu ra tay với Tô Chấn Nghiệp, không biết có dẫn đến sự chú ý của Hoàng Kim Long không?”
“Tóm lại, cậu phải chú ý một chút, đừng nghĩ Tô Chấn Nghiệp ngồi tù rồi thì cậu có thể vô tư.”
Triệu Đại Vĩ không lo lắng chút nào, cười nói:“Cảm ơn chị đã nhắc nhở. Nhưng nếu Hoàng Kim Long đến, tôi bắt ông ta là được rồi. Không biết, nếu bắt được tội phạm quan trọng truy nã quốc tế như Hoàng Kim Long thì trong thành phố có thể khen thưởng tôi bao nhiêu tiền.”
Bùi Hi Mính trợn mắt nhìn Triệu Đại Vĩ.