Thực Sắc

Chương 16: C16: Chương 15



Sau khi dọn vào nhà Jeanne Trần Thiên Ngữ quả thật là có chút hối hận, không chỉ bởi vì buổi tối sẽ nghe thanh âm triền miên khi bạn trai nàng đêm khuya đến chơi, càng là vì sáng sớm hôm sau mơ mơ màng màng Trần Thiên Ngữ từng ba lần đẩy ra cửa phòng vệ sinh thấy bạn trai của Jeanne lỏa thể giải quyết nhân sinh đại sự — nếu như không tính những lần có mang theo điếu thuốc cùng tờ báo đang mở ra.

Trần Thiên Ngữ trăm mối không thể giải, vì sao đi nhà vệ sinh phải cởi đến mức như đi tắm? Nếu như vóc người phi thường đáng ca ca tụng cũng tha thứ cho hắn đi…… May là còn có báo chí che ở bộ vị trọng yếu, Trần Thiên Ngữ nghĩ có phải nên cảm ơn thoái quen thích độc báo của hắn hay không.

Tiền sửa chữa biệt thự cạnh biển nàng không nói với Cao Ấu Vi thì đã trực tiếp chuyển vào tài khoản của nàng, lại mua hai cái điện thoại, ăn hai vạn tiền vịt nướng….. Trần Thiên Ngữ gần đây có chút tổn thương nguyên khí. Nàng vốn cũng không có thói quen mang nhiều tiền mặt bên người, đối với người quản lý tài sản đầu tư dốt đặc cán mai như nàng mỗi tháng đều phải chuyển tiền cho mẹ để mẹ lo liệu thay nàng, tuyệt đối là không thể để mẹ biết nàng cư nhiên đã trải qua một hồi hoả hoạn, nếu không mẹ lại nhắc tới bảo nàng mau trở về quê nhà nữa. Gởi ngân hàng là định kỳ, không muốn động, tra xét một chút tiền nợ thẻ tín dụng… Cư nhiên sắp nổ thẻ rồi mà nàng cũng không phát hiện.

May là ngay lúc tạp chí xã phát lương, cầm hơn một vạn tệ nghĩ thế nào cũng phải lưu lại, nếu không lúc phát hiện quán ăn nào có mỹ thực lại không có tiền thì so với việc nhìn thấy thân thể khó coi của bạn trai người khác còn khó chịu hơn gấp trăm lần.

Một loạt sự kiện cắt giảm này đã khiến Trần Thiên Ngữ muốn từ nhà Jeanne dọn đi cũng hữu tâm vô lực, chỉ có thể ngầm len lén cùng Jeanne nói có thể nhắc nhở bạn trai nàng nhớ kỹ mặc quần áo hay không, dù sao trời cũng đã bắt đầu lạnh, cảm mạo không tốt.

“Hắn cởi quần áo trước mặt ngươi?” Jeanne nghe thế có vẻ rất kinh ngạc.

“Không có…..” Trần Thiên Ngữ ở trong điện thoại nói rằng: “Chính là ta sáng sớm đến phòng vệ sinh, không cẩn thận nhìn thấy.”

“Là hôm nào a?”

“Tuần trước một lần, tuần này hai lần.”

“Còn đến ba lần?!”

“……” Trần Thiên Ngữ cảm giác hình như mình nói sai cái gì rồi, trong lúc nhất thời không biết nên nói tiếp như thế nào.

Trương Vị Đồng đem hồng trà nàng đã gọi đặt trước mặt nàng, Trần Thiên Ngữ nhìn nàng một cái, nàng cư nhiên ngồi xuống.

Trần Thiên Ngữ: “Chính là không cẩn thận, ta ngủ đến mơ hồ cho rằng đang ở nhà, cửa không có khóa liền không nhớ phải gõ cửa…..”

Trương Vị Đồng mỉm cười làm động tác cúp điện thoại, Trần Thiên Ngữ cũng cảm giác mình càng bôi càng đen.

“Ta còn có việc, cúp trước a, trở lại nói tiếp.”

Điện thoại cắt đứt, Trương Vị Đồng nâng đầu ngưng mắt nhìn Trần Thiên Ngữ, biểu tình kia có chút say mê.

“Trương Vị Đồng tiểu bằng hữu.” Trần Thiên Ngữ cất điện thoại xong, nói: “Không đi làm việc, là muốn mệt chết đồng sự của ngươi sao?”

“Cũng sắp đến thời gian đóng cửa rồi, không còn mấy người, để ta nhìn Trần lão sư thêm vài lần đi.”

“Xem ta hôm nay vẫn không ăn được món đặc biệt của bà chủ các ngươi, khuôn mặt tuổi già xuống sắc sao?”

“Không, ta là đang nhìn Trần lão sư bình thường rất lanh lợi như thế nào lại nói chút chuyện cũng nói đến hỗn loạn. Nếu như ta là bạn của ngươi, lần này thật sự không thể tùy tiện bị ngươi có lệ mà qua.”

“Tiểu hỗn đản, nghe trộm người khác gọi điện thoại!”

“Không muốn nghe, đây không phải là mang trà đến cho Trần lão sư sao, trong lúc vô tình chợt nghe đến ngươi và bạn ngươi nói chuyện kiểu IQ 75.”

“….. Trương gia Các ngươi không chỉ tính hướng có vấn đề, nói chuyện cũng đủ nghẹn họng người ta.” Trần Thiên Ngữ nhìn thấy Trương Tĩnh Hân lên đây, ánh mắt có chút tránh né, giả vờ không phát hiện nàng: “Ta thế nào lại là IQ 75 rồi?”

“Ngươi biết, đá thử vàng của tình bạn là gì không?” Trương Vị Đồng tới gần Trần Thiên Ngữ, gương mặt ý vị thâm trường.

Trần Thiên Ngữ cũng ghé đến gần: “Nam nhân?”

“Ân, phương hướng đúng, chỉ là thỉnh thoảng cũng có thể là nữ nhân.”

“Nam nhân không phải tất cả đều nói, huynh đệ như tay chân nữ nhân như quần áo…..”

“Không, không, ta là nói giữa nữ nhân và nữ nhân, một nữ nhân khác cũng có thể là đá thử vàng.”

Trần Thiên Ngữ hiểu rõ: “Rốt cục nói thật ra ngươi quả nhiên là cái kia, đúng hay không?”

Trương Vị Đồng trái lại một chút cũng không che lấp: “Nếu như không phải, làm sao sẽ mỗi ngày đều lướt Weibo của Trần lão sư đâu? Đêm nay để ta tiễn ngươi về nhà đi…..”

Lời còn chưa dứt một quyển báo chí nện ở trên đầu Trương Vị Đồng, phạch một tiếng rất vang.

“… Tỷ tỷ?” Búi tóc Trương Vị Đồng búi đến chỉnh tề bị báo chí làm rối mấy sợi.

Trương Tĩnh Hân trầm mặt nói: “Không phải nói đêm nay bà nội muốn ngươi về nhà sớm, ngươi còn ở đây rề rà?”

Trương Vị Đồng bị bắt tại trận, không có biện pháp, phẫn nộ mà đi. Trương Tĩnh Hân giúp nàng nói xin lỗi xong cũng muốn đi, Trần Thiên Ngữ gọi nàng lại.

“Ngồi đi.”

Trương Tĩnh Hân ngồi xuống.

“Ngươi giúp ta ứng ra tiền viện phí qua một thời gian nữa ta sẽ trả lại ngươi, theo lãi suất ngân hàng mà trả cho ngươi.”

“Trần lão sư khách khí, ngươi vừa phát Weibo thì giúp quán của ta làm ăn phát đạt như vậy, ta còn chưa cho ngươi tiền quảng cáo đâu.”

“Hắc, ngươi người này, lòng dạ hẹp hòi, có thú vị không. Cái gì tính thì phải tính a, gần đây ta có chút khó khăn, chờ một thời gian ta nhất định trả lại ngươi. Số điện thoại của ngươi là gì, chúng ta trao đổi số, đến lúc đó liên hệ.”

Trương Tĩnh Hân nói: “Không có chuyện gì, quán ăn của ta ở chỗ này muốn tìm ta rất dễ. Bất quá ta nói là sự thật, nếu muốn xem như tiền quảng cáo cùng tính một lượt, ta còn phải trả tiền cho ngươi.”

Nói chuyện tiền bạc rất bình thường, thế nhưng Trần Thiên Ngữ cũng không thích thiếu người khác, huống chi nàng và Trương Tĩnh Hân còn không quen thuộc đến mức đó

“Vậy, như vậy đi, ta mời ngươi ăn cơm.”

Trương Tĩnh Hân cười: “Ta ăn không quen thức ăn bên ngoài.”

“Đừng nói sớm như vậy, ta dẫn ngươi ăn là một chuyện ngàn vàng khó mua! Tiểu đầu bếp trẻ tuổi, ngươi đừng kiêu ngạo như vậy, ăn xong hãy nói.”

“Nga? Có thể để cho Trần lão sư khen tặng như vậy đúng là tam sinh hữu hạnh. Người nào không biết Trần lão sư độc miệng a, vô luận là ăn hay là phê bình.”

“Cho nên a, lát nữa quán ăn các ngươi đóng cửa thì đi theo ta đi.”

Trương Tĩnh Hân không nói chuyện, Trần Thiên Ngữ không có tính nhẫn nại: “Ta thật vất vả nghĩ ra một biện pháp vẹn toàn đôi đường như vậy, ngài có thể không nể mặt sao.?”

Trương Tĩnh Hân rốt cuộc là nở nụ cười: “Đi, đêm nay liền nhờ phúc của ngài.”

Tiễn chân vị khách cuối cùng, nhân viên mới Tiểu Diệp cùng hai tiểu đồ đệ của Trương Tĩnh Hân là Tây Cần cùng Thu Quỳ thu dọn trong quán, đóng cửa xong Thu Quỳ liền kéo góc áo Tây Cần.

“Ngươi xem, ngươi xem.”

Tây Cần nhìn thấy Trương Tĩnh Hân cùng Trần Thiên Ngữ sóng vai lái xe đi, nghi ngờ nói: “Đó không phải là Trần Thiên Ngữ ẩm thực đại thần trên Weibo sao? Gần đây nàng thường đến quán chúng ta.”

“Thảo nào gần đây khách hàng nhiều như vậy khiến ta bận rộn đều phải gãy tay, thì ra sư phụ tìm được một cái núi dựa lớn như vậy.”

“Mới không phải, ngươi cho là sư phụ giống ngươi sao? Sư phụ khinh thường nhất là làm chuyện như vậy.” Tây Cần suy nghĩ: “Thế nhưng…. Đã trễ thế này, các nàng đây là muốn đi nơi nào? Lẽ nào….”

Bàn tay nho nhỏ của Thu Quỳ thoáng cái chụp lên trên cánh tay Tây Cần.

“Đau.”

Thu Quỳ tức giận nói: “Sư phụ mới không giống ngươi.”

Thu Quỳ lấy tinh thần hai vai balo một mình đi về phía trước, Tây Cần bưng cánh tay đuổi theo: “Cái gì gọi là không giống ta, lẽ nào ta rất không thể gặp người sao?”

Thu Quỳ liếc xéo nàng: “Ngươi tự mình biết.”

Tây Cần liếm môi một cái, hạ giọng: “Đêm đó….. Ta chính là uống nhiều một chút nên mới hôn ngươi, ngươi thế nào lại ghi hận đến bây giờ?”

“Ngươi đó là hôn sao! Ngươi đó là cắn! Cắn đến trên mặt ta in dấu răng!”

“……”

Thu Quỳ không để ý nàng nữa, bắt xe taxi về nhà,

Tây Cần hung hăng đạp cột điện ven đường.

Trần Thiên Ngữ cùng Trương Tĩnh Hân một trước một sau lái xe, một đường càng lái càng hoang vắng,

Đêm nay Trần Thiên Ngữ muốn dẫn Trương Tĩnh Hân đến ăn ở quán ven đường bán lúc nửa đêm.

“Đêm nay ăn món gì?”

Khí trời se lạnh, làm ăn của quán ven đường cũng chịu ảnh hưởng, hôm nay ông chủ cũng có thời gian tự mình đến bắt chuyện nàng.

“Vẫn là một phần canh cá, đậu hũ cay tự chúng ta đi lấy.”

“Có muốn thử một chút cá nheo hay không? Mới vừa ướp xong.”

“Được.”

Vì trống trải đơn sơ, ông chủ đã dùng vải bố dày đắp lên mái che, chờ đến mùa đông còn phải phủ chăn bông treo rèm cửa, nhưng quán nhỏ vẫn đứng ngạo nghễ giữa gió tuyết.

Bởi vì là ban đêm ra quầy, trên cơ bản không ai quản, nhưng ông chủ cũng tương đối chú ý vệ sinh công cộng, tất cả rác thải đều thu dọn, sáng sớm kết thúc buôn bán thì vứt vào đống rác.

Trần Thiên Ngữ cùng Trương Tĩnh Hân ngồi trên băng ghế nhỏ, Trương Tĩnh Hân thân cao, ngồi loại ghế đẩu này có chút làm khó nàng, một đôi chân dài không biết đặt ở nơi nào mới có thể không khó nhìn, nhìn thế nào đều có vẻ gò bó.

Ông chủ lấy chén đĩa đến cho các nàng, Trương Tĩnh Hân giúp đỡ dọn ra, bàn gỗ nhỏ cũng đã rất lâu năm, chân cũng không vững.

Trần Thiên Ngữ cầm đến một chậu đậu hũ cay mời Trương Tĩnh Hân cùng nhau ăn. Trương Tĩnh Hân cầm xiên ngửi ngửi nói: “Cái chậu này bao nhiêu tuổi rồi…..cũng đành lòng, cầm đến để nấu đậu hũ cay.” Quay đầu lại nhìn ông chủ khoái đao thái cá, để vào trong chảo chiên, tay trái nghiên chảo, tay phải chuẩn bị ớt. Đem cá đã thái lăn ớt cho vào nồi, thêm đậu tương, đường trắng cùng nước, đậy nắp lại một hồi.

“Ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một đầu bếp như vậy.” Trương Tĩnh Hân nói: “Bằng lòng nấu ăn ngoài trời, để cho người khác thấy được.”

“Bí quyết chân chính vẫn cất giấu, nhưng một ít tay nghề rất cơ bản hắn không sợ bị người ta thấy, cho dù bị thấy cũng học không được.”

“Ân, tuyển chọn nguyên liệu cùng độ lửa cân nhắc không phải chỉ mấy năm mà làm được, không có nhiều năm công phu thì không hàm súc.”

Canh cá nheo lên bàn.

Cá nheo được chiên sơ nên chất thịt béo mà không ngán, hạt mè dính vào cắn một cái tỏa ra thơm béo, cay đến dừng không được miệng.

Trần Thiên Ngữ vừa ăn liền đói bụng, gọi một bồn cơm!

“Thế nào, Trương lão bản, tay nghề này không thể kém hơn ngươi đi?” Trần Thiên Ngữ đắc ý.

“Ân, quả thật rất giỏi, đáng tiếc cũng không phải Trần lão sư làm, Trần lão sư vui mừng làm gì.”

Trần Thiên Ngữ: “……”

Trương Tĩnh Hân ăn hai xiên đậu hũ cay, ba miếng thịt cá liền gọi một chai bia, chuẩn bị gọi thêm rượu rồi lại gọi món ăn. Trần Thiên Ngữ một chén cơm ăn hết phân nửa, Trương Tĩnh Hân liền để đũa xuống nói đã ăn no.

“Làm sao có thể, ngươi mới ăn một chút?”

“Đêm đã khuya, phải ăn ít, đây là thường thức cơ bản.”

“Mỹ thực trước mặt ngươi lại còn bảo tồn thường thức?” Trần Thiên Ngữ híp mắt không ngừng gật đầu với nàng.

“Trần lão sư muốn nói cái gì?”

“Trương lão bản nhất định là người phi thường khắc chế phi thường tự hạn chế.”

“…..”

Ông chủ kéo ghế nhỏ qua, ghé đến hỏi: “Thế nào, Trần lão sư, đêm nay ăn có ngon không?”

Trần Thiên Ngữ nói: “Trước sau như một, rất ngon.”

Ông chủ cười ha ha: “Món canh cá nheo này thật sự không đơn giản! Đừng xem chỉ bán 40 đồng một phần, nhớ năm đó ta đã dùng món ăn này theo đuổi được lão bà của ta! Đáng tiếc a…. Đáng tiếc.”

Trần Thiên Ngữ: “Đáng tiếc cái gì?”

“Đáng tiếc về sau ta nghèo túng, bà ấy chướng mắt ta, ngay cả ta canh cá ta nấu bà ấy cũng xem thường.”

Ông chủ đột nhiên chuyển biến khiến Trần Thiên Ngữ cùng Trương Tĩnh Hân cũng có chút không kịp đề phòng, trong lúc nhất thời tràng diện có chút xấu hổ, Hai người dùng ánh mắt liếc nhìn đối phương ý bảo mau tiếp lời, cuối cùng Trương Tĩnh Hân thua trận, mở miệng nói: “Ông chủ, trước đây ngươi làm đầu bếp ở nhà hàng nào?”

Ông chủ: “Làm sao ngươi biết ta là đầu bếp, kỳ thực ta chính là một người bán thịt heo!”

Trương Tĩnh Hân: “Nhìn bàn tay, không giống.”

Ông chủ: “Nga? Thế nào không giống?”

Trương Tĩnh Hân: “Tay của đầu bếp tuy rằng thô ráp, sẽ có một ít vết thương nhưng không có vết thương lớn. Bán thịt heo thì không giống như vậy, rất dễ có vết thương lớn.”

Ông chủ: “Ngươi thế nào khẳng định như vậy.”

Trương Tĩnh Hân: “Mẹ ta chính là bán thịt heo.”

Ông chủ cười thảm: “Tiểu cô nương, ngươi thật là biết đùa.”

Ông chủ cùng Trương Tĩnh Hân từ bán thịt heo cho đến nguyên liệu, kỹ xảo nấu nướng, Trần Thiên Ngữ một lát không nói chuyện, trong đầu nhanh như điện chớp suy xét lại về chuyện canh cá nheo dẫn đến đoạn ái hận tình cừu của hắn và lão bà theo lời hắn nói.

“Ta biết rồi —!” Trần Thiên Ngữ đột nhiên lên tiếng, làm hai người khác sợ đến run run một cái.

Trần Thiên Ngữ hướng Trương Tĩnh Hân hai mắt tỏa ánh sáng: “Ta biết sách mới nên viết cái gì rồi.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Thực Sắc

Chương 16



Đêm đó các nàng thẳng đến bầu trời hửng nắng mới đứng dậy, nhưng cũng không cảm thấy mệt, chỉ là ngồi trên ghế nhỏ lâu nên lúc đứng lên cả người đau nhức.

Trước khi đi ông chủ dặn: “Trần lão sư muốn viết chuyện xưa của ta, ta thật cao hứng, chẳng qua có một thỉnh cầu nho nhỏ, chỉ hy vọng không nên đem ta và quán của ta công bố ra ngoài, tùy tiện lấy một cái tên tiểu trư tiểu cẩu là được rồi.”

Trần Thiên Ngữ: “Nếu như công bố ra sẽ mang đến càng nhiều khách hàng, ngươi ngược lại không thích?”

Ông chủ cười nói: “Ta già rồi, không thích náo nhiệt, đã nghĩ an phận tự mình kinh doanh một quán nhỏ, người đến nhiều ta kham không nổi.”

Trần Thiên Ngữ hiểu rõ: “Vậy có thể chụp lại hình ảnh của một số món ăn không?”

“Cái này Trần lão sư cứ xem mà làm đi.”

“Vậy đêm mai ta trở lại!”

Trần Thiên Ngữ đem bút ghi âm cất xong thì rời khỏi quán nhỏ, Trương Tĩnh Hân cùng ở sau lưng nàng vươn cánh tay duỗi thắt lưng.

“Mệt mỏi?”

“Có một chút.”

“Mệt hay không? Thật ngại quá, nói chuyện đến hăng say, hẳn là nên để ngươi về nhà nghỉ ngơi trước.”

“Không có gì, ta cũng nghe rất thú vị. Ngươi cũng mệt mỏi rồi, đi một chút? Hoạt động gân cốt?”

“Ân, được.”

Hai người các nàng từ tiểu khu cũ nát ra ngoài, mặt trời vẫn chưa mọc lên từ những tòa nhà cao ở đằng xa, chỉ là ở giữa khoảng trống chiếu rọi chút thanh quang an tĩnh trên đường phố, trên đường không có mấy người, chỉ có công nhân vệ sinh đang quét dọn lá rụng, tiếng vang sàn sạt càng làm nổi bật sự thanh vắng của buổi sáng sớm.

Những ô cửa sổ tối tăm cả đêm bắt đầu lần lược sáng đèn, mùi điểm tâm cùng mùi bùn đất của một ngày mới hòa lẫn tiến nhập vào khứu giác của các nàng.

Trần Thiên Ngữ cùng Trương Tĩnh Hân sóng vai mà đi, Trần Thiên Ngữ thấy hơi lạnh, hai tay đút trong túi áo khoác thật dài. Trương Tĩnh Hân không mang túi xách, một chiếc áo mỏng cùng quần tây, nhìn nàng thôi cũng thấy lạnh.

“Mặc ít như vậy không sợ lạnh?”

Trương Tĩnh Hân lắc đầu: “Từ nhỏ không sợ nhất chính là lạnh, đại khái ở trong nhà bếp lâu ngày, trong người có giấu tam muội chân hỏa rồi.”

“Thảo nào ở cách vách nhà ngươi, nhà cũng bị cháy.”

“Trần lão sư ngươi thật không phúc hậu, nhà tại sao là ta đốt? Ta còn muốn hỏi đây, ngươi là thế nào chiêu gọi được thiên long chuyển thế, làm cơm cũng có thể đem nhà đốt sạch?”

Nhắc tới chuyện này cảm giác sợ hãi đã qua, Trần Thiên Ngữ ngẫm lại đích xác là rất sai lầm, cười liên tục.

Trương Tĩnh Hân: “Ngươi còn rất đắc ý.”

“Ta chẳng qua là cảm thấy bản thân quá buồn cười.”

Trương Tĩnh Hân:”Thân là nhà phê bình ẩm thực mười vạn fan nấu cơm cháy nhà chuyện này tại sao lại không có truyền thông đến đưa tin? Hẳn là để các fan cảm thụ một chút thế nào mới là đại thần thực sự mới đúng.”

“Hắc, ta tự giễu hai câu ngươi còn thuận thế bò lên.”

Trương Tĩnh Hân cúi đầu cười.

Rất khó khăn mới có cơ hội để hai người tiếp xúc, Trần Thiên Ngữ vẫn đối với trù nghệ của Trương Tĩnh Hân cảm thấy hứng thú vô cùng: “Ai, Trương lão bản, ngươi năm nay hai mươi mấy tuổi rồi?”

“Nhỏ hơn ngươi hai tuổi.”

“….. Ngươi biết ta bao nhiêu tuổi sao?”

“Lần trước lúc chúc mừng trùng cửu cho ngươi chính ngươi đã ồn ào nói sang năm mới là ba mươi mà.”

“…. Mới 27 tuổi, nhưng nhìn kỹ thuật nấu nướng của ngươi giống như đã đi qua rất nhiều địa phương học qua rất nhiều phong cách ẩm thực mà luyện thành, không chỉ cần kinh nghiệm phong phú hơn nữa còn cần ngộ tính rất cao, không giống như một tiểu cô nương ở tuổi này của ngươi có thể nắm giữ được.”

“Từ nhỏ mẹ ta đã dẫn ta đi các nơi, đến mỗi một chỗ liền làm quen một đầu bếp, ăn nhiều quán ăn tự nhiên sẽ có chút ý tưởng, Trần lão sư không thể dùng tuổi tác để bình luận một người nha.”

Trần Thiên Ngữ: “Vì sao ngươi lại quen biết đầu bếp của nhiều phong cách ẩm thực?”

“Đều là bạn bè của mẹ ta, đừng nhìn ta mẹ ta chỉ bán thịt heo, nhưng đi đâu cũng là một cành hoa trong chợ rau, vừa lợi hại vừa xinh đẹp. rất nhiều người bán thịt bán thức ăn đều thích mẹ ta, đầu bếp từng đến chọn thịt đều thích cùng mẹ ta nói thêm vài câu, thường xuyên qua lại liền quen biết.”

“…. Mẹ ngươi thực sự là bán thịt heo?”

“Thật sự.”

“Thôi đi….”

“Chuyện này có cái gì không thể tin? Mẹ ta mặc dù là bán thịt heo, nhưng đều đem bản thân chỉnh chu sạch sẽ, cũng chưa bao giờ thiếu cân ít lưỡng. Ta có nhìn thấy những người bán thịt heo khác đem thịt quay của khách hàng lên thớt chặt bớt, thịt hoa mai tốt nhất chặt xong trả lại trong tay khách hàng liền thay bằng mấy cục xương không ai muốn, thịt phía dưới đều nhìn không thấy, chờ khách hàng về nhà phát hiện rồi thì lại không nhận. Mẹ ta chưa bao giờ như vậy, thịt cũng đều là thịt tươi trong ngày, buôn bán là nói đến lương tâm.”

Trần Thiên Ngữ nhìn khuôn mặt trắng nõn của Trương Tĩnh Hân: “Nóicứ như thật.”

Trương Tĩnh Hân trầm mặt, không lên tiếng. Trần Thiên Ngữ đột nhiên cảm thấy bầu không khí có chút bất ổn, lập tức muốn mở miệng, Trương Tĩnh Hân đột nhiên nở nụ cười.

Nhìn thấy Trương Tĩnh Hân cười, Trần Thiên Ngữ cũng cười theo: “Ngươi thật biết chọc cười a. Quầy điểm tâm cũng đã dọn ra, có muốn ăn chút gì rồi trở về ngủ hay không?”

“Đi, Trần lão sư muốn ăn gì, ta mời khách.”

“Thật sự khách khí. Liền ăn chút đặc sản của thành phố B đi, gan heo cùng bánh bao, ta biết chỗ, cách nơi này không xa, lúc này hẳn là đã mở cửa.”

Đi vào tiệm cơm tìm chỗ ngồi xuống, bánh bao cùng gan heo bưng lên nhiệt khí bừng bừng, nhưng Trần Thiên Ngữ quả thật là mệt mỏi, mí mắt còn muốn sụp xuống, ý thức phiêu phiêu căn bản nhịn không được nữa.

“Trần lão sư mệt thành như vậy, lát nữa ta tiễn ngươi trở về.”

Giọng nói của Trần Thiên Ngữ mơ hồ: “Xe của ta….vẫn còn ở đây.”

“Không sao, đậu trong tiểu khu cũng không thu phí, trở về ngủ đủ rồi thì trở lại lái về, nếu không như ngươi bây giờ mà lái xe thì thật khiến người ta lo lắng. Lót dạ rồi đi thôi.”

Rốt cục nghĩ đến sách mới phải viết cái gì rồi, cả đêm vốn dĩ rất hưng phấn, thế nhưng lớn tuổi thể lực cực hạn nên không đủ khí lực nữa. Đã nói người có tam muốn, lớn nhất chính là muốn ngủ hiện tại đang chiếm lĩnh hoàn toàn thân thể nàng, nên muốn ăn cũng liền trở nên nhỏ bé. Chỉ ăn một cái bánh bao thì cảm giác buồn nôn uy vũ dâng lên, Trương Tĩnh Hân nhìn thấy dáng vẻ của nàng không ổn, nhanh chóng mua cho nàng một chai nước lọc.

Nước lọc uống vào đè ép cảm giác buồn nôn, gần đây dạ dày của nàng tựa hồ không tốt, có chút suy yếu rồi.

“Nếu không thì đừng ăn, đến trong xe của ta ngủ một lát đi. Nói cho ta biết địa chỉ, ngươi ngủ dậy liền đến nhà.”

Trương Tĩnh Hân thanh toán xong trở về đem Trần Thiên Ngữ từ trên ghế kéo lên, bên ngoài tràn ngập ánh nắng, mặt trời cũng lên quá nhanh rồi.

Trần Thiên Ngữ mơ mơ màng màng cùng Trương Tĩnh Hân báo địa chỉ nhà Jeanne, bị Trương Tĩnh Hân dắt đi giống như mộng du.

Trần Thiên Ngữ không phải thực sự mệt đến vậy, chủ yếu là do chưa từng trong lúc mệt mỏi mà còn du đãng ở trên đường. May là có Trương Tĩnh Hân.

Trương Tĩnh Hân để Trần Thiên Ngữ nằm ở băng ghế sau, lúc lái xe muốn lúc lái xe Trần Thiên Ngữ đột nhiên lại gọi nàng.

“Trương Tĩnh Hân?”

Trương Tĩnh Hân một tay vịn cửa xe, nhìn Trần Thiên Ngữ.

Trần Thiên Ngữ: “Tay ngươi, sao lại mềm mại như vậy?”

Trương Tĩnh Hân: “…. Ngủ đi, đến nơi sẽ gọi ngươi.”

Trương Tĩnh Hân lái rất chậm, Trần Thiên Ngữ vững vàng nằm ở phía sau ngủ đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.

Trương Tĩnh Hân nhấn chuông cửa, thanh âm của một nam nhân trả lời: “Ai a.”

Trương Tĩnh Hân nói ngắn gọn, gọi nam nhân xuống dưới nhà mở cửa xe.

“Cám ơn ngươi đã đưa Thiên Ngữ về.” Nam nhân tóc tai hỗn loạn, phỏng chừng còn chưa đánh răng nên có chút mùi, Trương Tĩnh Hân không một dấu vết lui về sau một bước cười nói.

“Không có chuyện gì đều là bạn bè.” Trương Tĩnh Hân gọi Trần Thiên Ngữ một lúc lâu cũng chưa từng đánh thức được nàng, ngủ một giấc đến vô tâm vô phế. Trương Tĩnh Hân không biết thân phận của nam này, không tiện trực tiếp đem người giao cho hắn, lao lực mà tự mình đem Trần Thiên Ngữ kéo ra khỏi xe.

Nam nhân trêu ghẹo: “Đây là thức đêm hay là say rượu a.”

Trương Tĩnh Hân cười theo: “Chính là trò chuyện quá khuya, cho nên mệt nhọc. Nhà các ngươi có thang máy sao?”

“Không có, nhà trung cấp, 6 tầng.”

Trương Tĩnh Hân đen mặt, với sức lực của nàng thật đúng là không có cách nào tiễn phật lên đến lầu sáu.

Nam nhân hình như nhìn thấu lo lắng của Trương Tĩnh Hân, đem Trần Thiên Ngữ ôm lấy, dâng tặng một nụ cười thật thà chất phác: “Ta là biểu ca của nàng.”

Bạn trai của Jeanne Vệ Phong cõng Trần Thiên Ngữ leo lầu, Trương Tĩnh Hân đi theo sau. Đến nhà Vệ Phong nói: “Trương tiểu thư trở về đi, ngươi cũng không ngủ cả đêm rồi, lúc trở về chú ý một chút, chậm một chút a.”

“Ân, vậy ta đi trước a, cảm ơn nhiều.”

“Biểu muội ta mà, từ nhỏ cõng đến lớn, đúng lúc rèn luyện thân thể.”

Trương Tĩnh Hân nhìn thấy đối phương ăn nói thoả đáng, không giống như là người hồ đồ, địa chỉ này lại là Trần Thiên Ngữ nói cho nàng biết, sẽ không có chuyện gì, liền đi xuống lầu.

Vệ Phong đóng cửa lại, đem Trần Thiên Ngữ đưa về phòng ngủ, lúc đi ra do dự chốc lát, lại đem cửa phòng ngủ mở ra.

Trần Thiên Ngữ đang ngủ say trên giường, Vệ Phong lặng lẽ tiến lên, tiến gần gương mặt của Trần Thiên Ngữ.

Hơi nóng của hô hấp trên dưới dao động trên khuôn mặt Trần Thiên Ngữ, Vệ Phong muốn hôn xuống, điện thoại trong túi bỗng nhiên reo vang, khiến hắn cả kinh lập tức tắt máy.

Hốt hoảng nhìn về phía Trần Thiên Ngữ, may là nàng không tỉnh.

Điện thoại lập tức lại gọi đến, Vệ Phong đã rời khỏi phòng ngủ.

“sao vậy! Lại dám cúp điện thoại của ta!” Jeanne ở trong điện thoại quát: “Tiểu muội trong cửa hàng gọi điện thoại cho ta, hỏi ngươi hôm nay thế nào còn chưa đến cửa hàng! Ngươi còn đang ở nhà? Đang làm cái gì!”

Vệ Phong đi tới trong phòng ngủ của hắn và Jeanne: “Ngươi ồn ào cái gì, bụng ta khó chịu đang ngồi xổm ở WC, sẽ đi ngay bây giờ.”

“Ăn đều giống nhau, chỉ ngươi bị rượt! Chờ một chút, nhắc tới WC, có phải ngươi thường cố ý lỏa thể vào thời gian Trần Thiên Ngữ muốn đi WC rồi ở nhà vệ sinh ôm cây đợi thỏ không?”

“Ngươi nói cái gì vậy? Có người nói chuyện như ngươi vậy sao? Ta là loại người như vậy?”

“Ngươi là loại người như nào ngươi tự mình biết! Trước ở phòng trang điểm trong KTV cùng với tiểu hồ ly, ngươi cho rằng ta mù? Đừng tự mình tìm mất mặt, ngươi nhớ cho kỹ, ngươi bây giờ còn có thể bán điện thoại không đến mức chết đói đều là bởi vì ta ban cho ngươi cơm ăn.!”

Vệ Phong trực tiếp ngắt điện thoại, quyết định hôm nay không đến cửa hàng.

Yêu, aiz, aiz.

Trần Thiên Ngữ ngủ một giấc đến thiên hôn địa ám, khi tỉnh lại bên ngoài thật sự đúng là thiên hôn địa ám rồi.

Nàng thấy mình vẫn chỉnh tề, áo khoác vẫn mặc trên người, nhớ mang máng là Trương Tĩnh Hân tiễn nàng trở về.

Trở mình cởi áo khoác ra, gãi gãi thắt lưng, có chút quá sảng khoái rồi, miệng khô lưỡi khô.

Trần Thiên Ngữ thay đổi áo ngủ, trên thân khoác áo khoác mỏng đến phòng khách uống nước. Trong phòng đen như mực, không có ai.

Trần Thiên Ngữ ngồi trên ghế sa lon rót cho mình một ly nước, đang uống bỗng nhiên một tràng cảnh lóe ra trong đầu.

“Tay ngươi, sao lại mềm mại như vậy?”

“Phốc.” Một tiếng nước văng khắp bàn thủy tinh, Trần Thiên Ngữ bị bản thân làm sặc gần chết. Đúng vậy, là mệt mỏi không phải là uống say, thế nào lại nói ra lời cợt nhả như vậy.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.