Nhận được hướng dẫn, Ngô Du đang dựa vai vào cửa đưa một tay ra điền câu trả lời vào chỗ trống trên màn hình.
Vừa nhập màu đầu tiên vào xong, Ngô Du liền cảm thấy sàn nhà dưới chân lại đang bắt đầu nứt ra.
Nhận thức được sự nguy hiểm, ngón tay cậu ta bắt đầu run lên không kiểm soát.
Ngô Du đành phải tì cả cánh tay và cổ tay của mình lên trên cửa.
Tiếng tách tách vang lên, mảnh sàn nhà nguyên vẹn bọn họ đang đứng lên bắt đầu xuất hiện một vết nứt.
Nó chạy thẳng từ rìa sàn nhà đến ngay chính giữa.
Khoảnh khắc đó, đầu óc An Vô Cữu bỗng trở nên trống rỗng.
Nói không lo lắng là giả – vực thẳm ngay trước mắt, nhịp tim cậu đập càng lúc càng nhanh.
Trong nháy mắt, một bàn tay bắt lấy tay cậu.
Là Thẩm Thích.
Thẩm Thích đưa tay ra sau nắm lấy cánh tay bị thương của An Vô Cữu, tránh khỏi chỗ cổ tay quấn băng của cậu.
Anh nhanh chóng bẻ nó một chút rồi nhét vào giữa lồng ngực của hai người.
Vết nứt không ngừng kéo dài.
Ngô Du nhập nốt chữ cuối vào, cánh cửa vang lên hai tiếng bíp.
“Josh! Mở cửa thử xem!”
“Vâng!”
Vết nứt lan đến phía còn lại của mảnh sàn nhà.
[D03, chào mừng trở lại!]
Cánh cửa mở vào trong, sàn nhà dưới chân bọn họ cũng gần như hoàn toàn sụp đổ ngay giây tiếp theo.
Bảy người bọn họ may mắn thoát được đúng giây phút cuối cùng.
Khoảnh khắc đáng sợ ấy cậu không thể nói là mình không hoảng hốt, nhưng khi đó An Vô Cữu đã bị Thẩm Thích ôm chặt trong ngực nên thân thể cậu không thể nào phản ứng kịp.
Thẩm Thích là người đã kéo cậu qua cửa vào phòng, hai người bọn họ cuối cùng ngã nhào lên mặt đất thành một đống.
Nhưng cậu không cảm thấy đau, bởi vì Thẩm Thích đã đỡ phía dưới làm đệm giảm xóc tối đa cho cậu.
Cổ tay bị thương của cậu đã được Thẩm Thích bảo vệ sẵn từ trước nên cũng không bị thương lại một lần nữa.
Cảm thấy mình đụng phải anh không nhẹ, An Vô Cữu thấy hơi áy náy trong lòng, mà cũng hơi cảm động nữa.
Cảm xúc lẫn lộn quá, cậu lập tức đứng dậy, sau đó cũng kéo Thẩm Thích từ dưới đất lên.
“Nguy hiểm thật…” Josh vịn tường, thấy cả hai chân đã nhũn cả ra.
Bên ngoài cửa cứ như một vách núi, tranh treo tường đều bị dung nham bao phủ một tầng ánh sáng đỏ nóng, trông như thể đang sắp tan chảy.
Căn phòng bên trong thì tối tăm, chỉ được thắp sáng bởi ánh lửa.
Nó nhỏ hơn một chút so với căn phòng trong hành lang Thiên sứ, có một chiếc bàn và giá sách cao đến trần nhà, nhưng không có màn hình.
Trong đầu An Vô Cữu chỉ toàn là nhiệm vụ, cậu kéo Thẩm Thích xong liền bắt tay vào tìm kiếm.
Trên bàn làm việc, cậu phát hiện có hai ổ cứng siêu nhỏ in hai nhãn [E06] và [E07].
Chúng dường như là đồ của hai người đó, nhưng xuất hiện ở tầng này thì lại có vẻ hơi lạ.
Trên bàn còn có một cái hộp nữa, mở nắp ra thì thấy bên trong có mấy tấm thiệp nhỏ có nét chữ của trẻ con.
Trong tình huống khẩn cấp không có thời gian xem xét kỹ này, An Vô Cữu liền cất cả hai ổ cứng vào túi, hộp thì cầm theo.
Dương Nhĩ Từ để ý thời gian đếm ngược trong tầm nhìn của mình.
Không còn nhiều thời gian nữa.
“Nhanh lên, chìa khóa ở giá sách trên cùng.”
Trên ngăn cao nhất của giá sách là hai quyển sách bọc bìa đỏ, kẹp ở giữa chính là chìa khóa.
Nói là chìa khóa, thực ra nó lại là một tấm thẻ phòng có màu cầu vồng đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt trong không gian tăm tối này.
Chung Ích Nhu đang nửa mê nửa tỉnh có vẻ cũng đã tỉnh lại chút, cô giơ tay lên chỉ phía sau giá sách, “Chỗ đó có một cái thang…”
Ở đó là một cái thang gấp bằng thép dựa vào tường.
Ngô Du đang định đi tới thì một bóng người nhanh như gió lướt qua mặt cậu ta.
“Mang thang ra dựng ngoài hành lang.”
Giọng Thẩm Thích vang lên – khác hẳn với giọng điệu cà lơ phất phơ thường ngày, trong thời khắc quan trọng nhất, anh ra lệnh như vậy.
Anh nhảy lên trên, duỗi tay lấy xuống tấm thẻ trên tầng cao nhất.
Khi hai chân anh đáp xuống đất, mặt đất rung lên một chút, Nam Sam đang mê man đột nhiên ho lên dữ dội, cả người đổ xuống dọc theo bức tường.
Ngô Du và An Vô Cữu kéo thang gấp ra ngoài.
Thấy phản ứng của Nam Sam không ổn lắm, Ngô Du lo rằng lúc nãy mình tiêm thuốc không đúng.
“Em qua xem một chút.”
Josh đi qua giúp An Vô Cữu, cái thang này khá nặng, cả hai người hợp sức đẩy nó ra ngoài.
Bọn họ để thang dưới đất.
Josh ở gần đầu thang ngồi xổm ở cửa, hơi đưa đầu ra ngoài nhìn.
Khí nóng xộc lên.
Cửa vào rạp xiếc tuy cách chỗ này không xa lắm, nhưng cậu ta vẫn thấy không đủ.
“Cái này có thể với được đến đó không?”
An Vô Cữu nửa quỳ ở đuôi thang, vừa đẩy thang gấp ra vừa tính.
Cậu nói cực nhanh, “Hành lang rộng chừng 2m, phòng của chúng ta không giống phòng khách, nó là căn phòng có cửa phụ ở giữa hai phòng nên khoảng cách từ đây đến đó nhiều hơn một phòng nhưng lại ít hơn hai phòng.
Lúc trước tôi có để ý, khoảng cách giữa hai phòng trong hành lang không dài hơn 3m, nên đường chéo dài tối đa 3,6m.”
Cái thang kéo ra càng lúc càng dài, cuối cùng đã đã kéo ra đến đầu.
“Thang này dài 4m, chắc chắn đủ.” An Vô Cữu đỡ lấy bên phải thang, tìm đúng góc, Josh đỡ bên trái, hai người chậm rãi đẩy thang ra ngoài.
Cái thang không ngừng dài ra về phía cánh cửa rạp xiếc.
Còn về phần Ngô Du, cậu ta đang để Nam Sam nằm thẳng rồi làm CPR cho anh ta dựa theo hướng dẫn của Chung Ích Nhu.
“Bỏ áo ra…!để cho cậu ta thở.”
Dương Nhĩ Từ và Thẩm Thích cũng đi về phía trước rồi đè phần còn lại của cái thang xuống để thăng bằng nó trong lúc hai người kia đang đẩy thang ra ngoài.
Cái thang càng ngày càng gần cánh cửa rạp xiếc, khoảng cách giữa thang và phần sàn nhà may mắn chưa sụp chỉ còn có khoảng một mét.
“Nới lỏng cổ áo ra, không thì không hô hấp được…”
Ngô Du làm theo, nhưng khi cậu mở cổ áo của Nam Sam ra thì lại thấy một thứ vô cùng quái lạ.
Trên cổ Nam Sam là một vết thắt cổ bầm tím.
Thấy lạnh cả người, Ngô Du cũng nhìn Chung Ích Nhu.
Ánh lửa chiếu lên khiến mặt cô sáng ngời như đang ngồi dưới ánh hoàng hôn.
Cậu ta dời mắt xuống dưới về phía cổ của cô.
Cũng có vết hằn y hệt như trên cổ Nam Sam.
“Sao vậy? Nhanh lên, đặt hai tay lên ngực cậu ta…”
Cả hai tay của Ngô Du đều tê đi, tê đến thấu xương.
Cậu ta gật đầu đáp vâng, sau đó đặt tay lên ngực Nam Sam, nhưng chưa kịp ấn xuống thì Nam Sam đã ho một cái rồi mở mắt ra.
“Khụ khụ…” Anh ta vô thức nắm lấy bàn tay đang đặt trên ngực mình như đang nắm lấy một nhành cỏ cứu mạng.
Lúc này Ngô Du mới tỉnh táo lại, đỡ Nam Sam ngồi dậy.
“Anh có sao không? Anh…” Cậu ta cũng nắm lại tay Nam Sam, cố gắng cảm nhận nhiệt độ của anh ta.
Cũng không khác nhiệt độ tay cậu là bao.
Thế vết bầm này rốt cuộc là gì?
Khoảng cánh càng ngày càng ngắn lại.
Cái thang cuối cùng cũng vững vàng đáp xuống sàn nhà trước cửa rạp xiếc.
“Tốt!” An Vô Cữu đẩy thang xa hơn để ổn định cây cầu này.
“Thẩm Thích, anh đi qua đầu tiên đi, qua rồi thì ổn định cái thang ở đầu bên kia.”
Thẩm Thích phản đối sự chỉ huy của cậu.
“Tôi đi cuối cùng, cậu đi trước đi.” Nói xong, Thẩm Thích ném thẻ cho Josh.
“Cậu đi theo sau cậu ấy, cửa mở thì đi vào.”
An Vô Cữu phát hiện, mỗi khi gần thời điểm nguy hiểm, Thẩm Thích sẽ cực kỳ tỉnh táo, thậm chí còn trở nên lạnh lùng.
Lạnh lùng trước cái chết.
Thế là cậu bèn chuyển đối tượng.
“Josh, cậu đi qua đầu tiên, phải đi nhanh.”
Hai người nhìn Josh, Josh cũng biết bản thân đang mang trọng trách.
“Được rồi.
Tôi sẽ chờ mọi người ở đầu bên kia.”
Cứ thế, Josh lúc đầu là người sợ hãi nhất lại là người đầu tiên đi qua cầu dựng bằng thang gấp.
Bên dưới là dung nham nóng bỏng, chỉ sảy chân một chút thôi là chết không còn xác.
Thang hơi lắc lư, Josh biết rằng đầu kia đã có bọn họ giữ thang nên luôn tự an ủi bản thân, mặc dù run chân đi qua nhưng hai tay cậu ta luôn vững vàng nắm chặt tấm thẻ cầu vồng.
Đây là hi vọng của tất cả mọi người.
“Tôi qua rồi!” Josh quay lưng về phía bọn họ hô lên, cũng để tiếp thêm lòng tin cho mọi người.
Cậu ta để thẻ lại gần vị trí cảm ứng của cánh cửa, quả nhiên cánh cửa rạp xiếc liền chậm rãi mở vào trong.
“Thành công rồi!”
Josh đi vào xong thì lập tức quay người ngồi xuống, hai tay giữ đầu còn lại của thang.
“Mọi người nhanh lên!”
An Vô Cữu không nhúc nhích, chỉ ra lệnh cho mọi người di chuyển theo trình tự.
Dưới yêu cầu của cậu, Thẩm Thích thì đi sau Nam Sam vừa mới tỉnh để đề phòng, Ngô Du thì đỡ lấy Chung Ích Nhu đi theo sau anh.
Tất cả mọi người đều đã đi qua, chỉ còn một mình An Vô Cữu.
Cậu nhìn đồng hồ đếm ngược.
Còn mười giây.
Trong mấy giây cuối cùng đó, An Vô Cữu cầm lấy cái hộp đựng thẻ, chân bước lên cầu thang.
Vì không có ai giữ đuôi thang, cái thang rung lắc dữ dội, An Vô Cữu chỉ có thể bước nhanh về phía trước.
Đột nhiên, cánh cửa sau lưng cậu ầm một tiếng sụp xuống.
Nguyên một cánh cửa cứ thế rơi xuống vực sâu nơi dung nham sục sôi, lửa bắn lên.
“Vô Cữu! Sàn nhà cũng đang sụp, nhanh lên!”
Josh chưa dứt lời, An Vô Cữu đã cảm thấy dưới chân trống rỗng.
Phản xạ đầu tiên của cậu chính là ném chiếc hộp trong tay về phía bọn họ.
Đuôi thang rơi xuống.
“Không—!”
Giây cuối cùng, Thẩm Thích đã nắm được đầu thang.
Anh cũng không biết vì sao mình lại đột nhiên có được sức mạnh bùng nổ trong khoảnh khắc đó, mà anh cũng chẳng có thời gian để suy nghĩ.
An Vô Cữu cũng đã bắt được thanh ngang của cái thang, cứ thế treo lơ lửng phía trên biển lửa.
Xương máy giúp cậu có được sức nắm và sức chịu đựng vượt xa người thường, nếu không thì cậu cơ bản sẽ chẳng bắt được mà cũng chẳng chịu được.
“Trèo lên đi.”
Cậu nghe thấy giọng Thẩm Thích, thế là cậu gắng đu chân lên thang.
Cuối cùng cậu cũng đặt được chân lên, Thẩm Thích và những người khác cũng kéo thang, thang không rơi xuống, An Vô Cữu cứ thế trèo lên từng chút một.
Khi đồng hồ đếm ngược chỉ còn một giây, An Vô Cữu duỗi tay ra, nắm chặt mép sàn.
Thẩm Thích vươn tay ra về phía cậu, kéo cậu lên.
Cái thang nặng nề rơi xuống, dung nham nóng hổi bắn lên.
Thẩm Thích nhìn An Vô Cữu.
Rõ ràng đã kiệt sức, vậy mà phản ứng đầu tiên sau khi trở về từ cõi chết của cậu lại là mỉm cười.
An Vô Cữu cho Thẩm Thích một nụ cười cảm kích yếu ớt, gương mặt xinh đẹp ấy ngược sáng nên không rõ ràng lắm, nhưng đôi mắt của cậu lại sáng hơn cả ánh lửa.
“May là tôi đi cuối, không thì phiền quá rồi.”
Thẩm Thích lại không thấy may mắn chút nào.
Thấy nụ cười của cậu, lại thấy đống thẻ và chiếc hộp vung vãi dưới đất, anh cảm thấy không vui trong lòng.
Nhưng anh cũng chẳng rõ tại sao lại cảm thấy như vậy, bởi vì anh chưa cảm thấy thế này bao giờ cả.
Chẳng ai có thể điều khiển cảm xúc của anh cả.
“Cậu đúng là điên.” Nói xong, Thẩm Thích đứng dậy.
Rõ ràng trước giờ vẫn vậy.
An Vô Cữu không hiểu – cậu đang chìm trong sự vui sướng của mọi người vì cậu đã may mắn sống sót, nhưng chỉ vì một câu của Thẩm Thích mà cậu lại chẳng thể nào cảm nhận được tất cả những niềm vui này, chỉ có thể tự hỏi thái độ của anh.
Hơi ngạc nhiên, nhưng An Vô Cữu vẫn nhớ rõ trên người mình có manh mối quan trọng, nên cậu hốt hoảng đưa tay sờ túi lấy ra hai cái ổ cứng siêu nhỏ, một cái đưa cho Nam Sam, một cái thì đưa cho Chung Ích Nhu.
Sau đó, cậu đứng lên, đi theo Thẩm Thích vào rạp xiếc, hỏi anh, “Vì sao?”
“Trạng thái của tôi không thay đổi, sao anh lại thấy tôi bị điên?”
An Vô Cữu cũng chẳng hiểu sao bản thân mình lại cố gắng thế.
Thẩm Thích quay người nhìn cậu.
Biểu cảm của anh không đẹp lắm, cũng không thờ ơ như lúc trước nữa.
Anh hạ giọng rất thấp, chỉ hai người bọn họ mới có thể nghe thấy được.
“Chỉ có kẻ điên mới có thể chỉ để ý đến chết sống của người khác mà thôi.”
Sững sờ mất một lúc, An Vô Cữu rất nhanh giương mắt nhìn lại đôi mắt của Thẩm Thích.
Từ trong đôi mắt ấy, cậu hiếm hoi thấy được sự nghiêm túc của anh.
An Vô Cữu nhíu mày.
Rõ ràng cậu lòng dạ khó lường, là người có thể thao túng đùa giỡn người khác trong lòng bàn tay, nhưng giờ phút này lời cậu nói ra lại thẳng thắn đến mức chẳng giấu diếm gì.
“Chẳng phải anh cũng chẳng quan tâm đến sống chết của bản thân, chỉ quan tâm đến sống chết của tôi sao?”
Nhìn ánh mắt của cậu, trong thoáng chốc tim Thẩm Thích bỗng đập nhanh dữ dội, nhanh đến mức cuối cùng anh cũng cảm thấy hóa ra mình vẫn có một trái tim.
Sự bối rối như một bàn tay vô hình nắm lấy lồng ngực anh ép chặt, khiến anh không thở nổi.
“Nếu tôi là kẻ điên…” Đôi mắt sáng ngời của An Vô Cữu nhìn thấu lòng anh, “Vậy thì anh cũng thế.”
“Chúng ta giống nhau.”
Trong ngực nghẹn khí, Thẩm Thích muốn phản ứng, muốn nói gì đó, nhưng động tác của An Vô Cữu ngay sau đó lại khiến anh giật nảy mình.
Nhóc con này đưa tay ra, bắt lấy khuyên tai san hô của Thẩm Thích.
Lại còn dùng vẻ mặt ngây thơ giải thích, “Khuyên tai của anh sáng quá, tôi thấy khó chịu.”
Lúc ẩn lúc hiện, lúc ẩn lúc hiện.
Khiến người ta hoảng hốt.
Chỉ là bắt lấy khuyên tai mà thôi, An Vô Cữu không cảm thấy gì, nhưng Thẩm Thích lại như mèo bị kích ứng, anh liền hít một hơi không được, sau đó ho khan.
Thấy anh như vậy, An Vô Cữu lập tức thả tay ra, vô thức giơ hai tay lên như kẻ phạm tội sau khi được lương tâm thức tỉnh liền đầu hàng vậy.
Cậu lập tức quên sạch cuộc cãi vã lúc trước.
Thấy anh ho dữ dội như vậy, An Vô Cữu hơi lo lắng, bèn hết sức thuận tay đưa tay ra vỗ nhẹ sau lưng anh.
“Anh làm sao vậy?”
Cậu nghĩ tới Chung Ích Nhu và Nam Sam đều bị ho, cảm thấy rất lo lắng, “Chẳng nhẽ là bệnh truyền nhiễm?”
“Cậu…!khụ khụ, cậu hãy mong tôi ổn lên đi.” Thẩm Thích dùng mu bàn tay che miệng, sau đó lại ho thêm mấy cái.
Sau lưng anh nơi An Vô Cữu đang vỗ về dường như mỗi một tấc đều có pháo hoa bé xíu nổ tung, như dòng điện xuyên vào dưới da, cứ tê tê dại dại.
Anh hoàn toàn không thể thích ứng được.
Trước giờ anh chưa bao giờ có phản ứng như vậy, tất cả đều cực kỳ lạ lẫm.
Mà cơ thể này cũng như thể không phải của anh nữa – ít nhất bây giờ không phải.
Quyền kiểm soát trong chốc lát đã bị An Vô Cữu đoạt mất.
“Trong này có vẻ cũ hơn tôi tưởng.”
Giọng của Josh cắt ngang phỏng đoán không thực tế của Thẩm Thích.
Anh nhịn ho, cũng bắt lấy bàn tay đang đập loạn sau lưng mình của An Vô Cữu.
Anh nắm chặt cổ tay cậu, không cho cậu cử động nữa.
An Vô Cữu thì cảm thấy thế nào bản thân cũng không phải đồ đần được.
Cậu có thể bày cục khi trò chơi vừa mới bắt đầu, cũng có thể giải ra câu đố nhiều người không giải được trong thời gian cực ngắn.
Nhưng thực sự cậu chẳng hiểu cái kẻ trước mặt này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Lúc thì tốt, lúc thì xấu.
Tác giả có lời muốn nói:
Xin lỗi, máy tính kẹt nên tôi đã bị muộn vài phút.
Vô Cữu sẽ sớm biến đổi trạng thái thôi..
Lúc đó là 7:55 sáng.
Thời hạn để thoát khỏi trò chơi này là 72 giờ, mà bây giờ còn 64 giờ nữa, vậy nghĩa là họ đã tiêu mất gần tám giờ cho đến nay.
Thời gian khởi tạo của họ là vào khoảng 0 giờ.
An Vô Cữu cụp mắt, liếc chiếc đồng hồ trên tay.
Giờ hiển thị trên đó vẫn dừng lại ở 3 giờ 20 phút 40 giây sáng, không thay đổi chút nào.
Thời gian dừng lại này rốt cuộc đại diện cho cái gì?
Lạ lùng thay, càng đi lên, càng giải mã, sương mù ở Trung tâm thu nhận này càng dày đặc, nghi vấn càng ngày càng nảy sinh một nhiều.
Những cái lon lơ lửng phía trên hành lang Em bé Cầu vồng lập tức dừng lại. Thẩm Thích thả thứ trong tay xuống, sau đó đi về phía hành lang Thiên sứ Đôi chỗ bọn họ. Ngay khi anh bước qua biên giới hai hành lang – cũng chính là chỗ có cánh cổng rạp xiếc, thuốc diệt cỏ cầu vồng lập tức phun ra.
Màn sương thuốc diệt cỏ rơi xuống, màu sắc tươi sáng rực rỡ của hành lang liền trở nên mơ hồ giống như một bức tranh sơn dầu bị nhúng trong nước vậy.
Dương Nhĩ Từ thả Chung Ích Nhu xuống, nhưng Chung Ích Nhu vẫn chẳng có sức mấy nên cô bèn để Chung Ích Nhu ngồi xuống đất, bản thân thì cũng ngồi xuống để Chung Ích Nhu dựa vào mình.
Josh đến gần cửa rạp xiếc và tìm thấy một hình vuông bằng tia laze trên đó giống với hình vuông trên mu bàn tay của cậu ta. Khi cậu ta đặt mu bàn tay lên đó, một tiếng bíp nhắc nhở vang lên.
[Xin chào D03, đã nhận được thiệp mời, vui lòng dùng chìa khóa để mở cửa].
“Cái này không thì không mở được.” Josh bỏ tay xuống. “E rằng phải sang hành lang Cầu vồng thì mới tìm được chìa khóa cầu vồng.”
An Vô Cữu nhìn chằm chằm hành lang dày đặc sương mù diệt cỏ. Mùi hăng gay mũi từ đó xộc vào mũi cậu.
“Lúc nãy trên lọ cầu vồng in chữ gì?” An Vô Cữu quay người nhìn Thẩm Thích.
Thẩm Thích trông có vẻ mệt mỏi. Anh uể oải dựa vào tường, mắt ngước lên như đang nhớ lại. “Để tôi nghĩ coi. Những cái bình đó xuất hiện tổng cộng ba lần…”
“Nhanh vậy đã xuất hiện ba lần.” An Vô Cữu nhìn anh. “Tần suất phun ngày càng cao.”
“Ừm,” Ngô Du gật đầu. “Lần sau nhanh hơn lần trước.”
“Lần nào cũng chỉ có lọ sọc cam và sọc tím có in chữ, mà chữ đó cũng sẽ thay đổi.” Thẩm Thích vừa dựa tường vừa nói chuyện với mọi người, nhưng ánh mắt anh chỉ hướng về phía mỗi An Vô Cữu. “Sau khi tôi đi quá đó, đợi một khoảng thời gian an toàn, lọ sọc cam sẽ có chữ red, lọ sọc tím sẽ có chữ orange.”
“Đến lúc mấy cái lon bay lên rồi phun thuốc, phun xong quay lại thời gian an toàn thì những cái lon mới lại xuất hiện. Lon sọc cam bây giờ vẫn có chữ red, nhưng lon màu tím thì đã biến thành chữ yellow.”
Nghe qua thì chẳng có quy luật gì cả.
Thẩm Thích nói tiếp, “Lần tiếp theo, lon màu cam và lon màu tím đều có chữ purple.” Nói xong, anh dang tay ra, “Sau đó thì mọi người đến, bây giờ nó đang bắt đầu phun tiếp này.”
Sau khi nghe xong, An Vô Cữu lâm vào trầm tư.
Chung Ích Nhu đang ngồi dưới đất ho hai cái rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Thích, “Cậu không lừa bọn tôi đấy chứ?”
“Sự đáng tin cậy của tôi trong lòng mọi người thấp đến vậy hả?” Thẩm Thích nói như đang đùa.
“Đúng vậy.” Ngô Du đi cùng lại không nói giúp Thẩm Thích, thay vào đó cậu ta lại cười lạnh, “Anh là cái tên lừa tiền từ tay người sắp chết.”
Kiểu nói chuyện này ngay lập tức phóng đại sự việc lên.
Nam Sam nhìn mặt Thẩm Thích, “Ngài Thẩm Thích nhìn qua có vẻ không giống một người giảo hoạt như vậy cho lắm.”
“Có mắt nhìn đấy,” Thẩm Thích ném cho Nam Sam một ánh mắt ‘người chung chí hướng’, sau đó lại giải thích, “Tên Dương Minh chủ động lập giao dịch với tôi, tôi chỉ đề nghị thay đổi một chút thỏa thuận đó mà thôi.”
Nói xong, anh nhìn An Vô Cữu, “Tôi sẽ không lừa cậu.”
Dương Nhĩ Từ lại hơi nghi ngờ, “Trí nhớ của cậu tốt quá mức.”
“Thật sao?” Thẩm Thích nặn ra một nụ cười. “Chịu thôi, ai bảo tôi lợi hại như vậy làm gì.”
“Hẳn là anh ta không nói sai đâu, không thì Ngô Du cũng đã vạch trần từ lâu rồi.” An Vô Cữu chủ động đứng về phía Thẩm Thích. Mặc dù cậu biết Thẩm Thích là một người rất giảo hoạt, nhưng lần này cậu là người nhờ Thẩm Thích theo dõi, mà anh cũng đã chủ động dẫn theo Ngô Du để đề phòng mọi người không tin tưởng mình khi một mình mình có thông tin rồi.
Huống chi, đâu cần phải chơi trò che giấu thông tin gì – trò chơi này cũng đâu phải trò cạnh tranh giữa người chơi và người chơi với nhau.
Đương nhiên, không thể phủ nhận một điều là, tự An Vô Cữu cũng có một ít trực giác của mình.
Cậu luôn cảm thấy Thẩm Thích sẽ không lừa mình.
“Anh ta nói thật.” Ngô Du nhún vai. “Tôi không nhớ hết, nhưng khá chắc là như vậy đó.”
Trong lúc trò chuyện, hành lang Em bé Cầu vồng đã phun xong thuốc diệt cỏ.
“Đợi một lúc nữa có lẽ sẽ có lon mới.”
An Vô Cữu đi về phía bên đó.
Đúng là như vậy, lần này khoảng cách thời gian lại còn ngắn hơn. Nhìn đồng hồ đếm ngược phía đó thì chỉ khoảng nửa phút sau những chiếc lon cầu vồng đó đã xuất hiện trở lại – rất rất nhiều lon đang lăn về phía bọn họ.
An Vô Cữu nhặt lên một lon màu cam. Lần này, phía trên lon lại chẳng in từ gì cả.
Nó chỉ in một dấu chấm hỏi.
Cậu quay đầu lại, thấy Thẩm Thích đang cầm một lon sọc tím trên tay. Hai người ăn ý cho nhau một cái nhìn.
Quả nhiên, lon sọc tím cũng chỉ in một dấu hỏi.
“Tại sao tất cả đều là dấu chấm hỏi?” Josh tìm rất nhiều lon trên mặt đất, nhưng chỉ cần là lon cam và lon tím thì đều in dấu chấm hỏi cả. Những lon khác thì đều giống lúc trước – không cái nào có chữ gì hết.
Thẩm Thích giơ tay, tung lon tím trong tay lên.
Tung lên, rơi xuống, bắt được.
Nhìn thấy dấu hỏi, Ngô Du cơ bản đã hiểu. “Chắc chắn là muốn chúng ta đoán hai từ của lần này rồi.
Lại tung lên, lại rơi xuống—
Nhưng không bắt được.
Cái lon cứ thế biến mất trước mặt Thẩm Thích.
Những cái lon khác cũng biến mất không một dấu vết.
Chỉ còn một cái duy nhất là như đang bị một thứ gì đó vô hình điều khiển, cứ thế lăn ngược lại về phía hành lang Cầu vồng.
An Vô Cữu bèn đi theo cái lon đó. Những người khác đều đi phía sau lưng cậu, chỉ có Thẩm Thích bước nhanh hơn, sau đó sóng vai với cậu.
Lon lăn ngược cuối cùng cũng dừng lại ở trước một cánh cửa.
Cánh cửa này trước đây chưa từng xuất hiện – nó dường như chỉ là một cánh cửa phụ đột nhiên xuất hiện trên bức tường giữa hai cánh cửa khác vậy. Không giống như những cánh cửa có màu đáng yêu trước đó, cánh cửa này có màu đen.
Gắn bên trên cánh cửa là một màn hình nhỏ, trên đó đang phát một đoạn video đen trắng trông rất cũ kỹ. Trong đoạn video, một người đàn ông mặc quân phục đang giới thiệu về hoạt động. Vì video quá cũ nên trong đó vẫn còn lẫn chút tạp âm, có thể nghe được mơ hồ những từ như “chuyến bay ở độ cao thấp” và “loại bỏ chướng ngại vật”.
Đằng sau hắn là những bình thiếc khổng lồ có sọc được in chữ, chúng được xếp ngay ngắn thành một bức tường cao. Rất nhiều những người đàn ông mặc quân phục giống nhau đang vận chuyển chúng lên máy bay, người sau liên tục thúc giục người trước
“Đi nhanh lên!” và “Đừng làm sai lệnh!”.
Qua kính cửa sổ, bọn họ còn có thể nhìn thấy gương mặt tươi cười của phi công trong buồng lái.
Cứ như thể phi công đang chấp hành nhiệm vụ cũng chẳng biết bên trong những bình đó là thứ gì, cũng chẳng biết trong tương lai chuyện gì sẽ xảy ra, và những con người trên mảnh đất này sẽ phải gánh chịu những gì.
Video dừng lại trong im lặng, những thước phim phun thuốc cũng không xuất hiện quá nhiều. Sau khi kết thúc, trên màn hình hiện ra những thứ khác.
Là những dòng chữ.
[Tên Chiến dịch – Chiến dịch Rainbow Ranch Worker.
Máy bay # phun ra [màu cam], máy bay # phun ra [màu tím].
Máy bay C phun ra [màu lục], máy bay C phun ra [màu cam].
Máy bay l phun ra [màu đỏ], máy bay h phun ra [màu cam].
Máy bay o phun ra [màu đỏ], máy bay i phun ra [màu vàng].
Máy bay n phun ra [màu tím], máy bay l phun ra [màu tím].
Thì máy bay e phun ra [?], máy bay d phun ra [?]?]
Hai dấu chấm hỏi màu đỏ cuối cùng nhấp nháy rõ ràng trên màn hình.
Sau khi đọc hết nội dung trên đó, Yang Erci nhẹ nhàng nói: “Những gì nó nói đều là sự thật.”
Nhìn chằm chằm vào màn hình, An Vô Cữu bình tĩnh nói ra sự thật, “Lần đầu tiên nó xuất hiện, trên lon màu cam được in chữ màu cam, còn trên lon màu tím in chữ màu tím. Trước khi phun lần thứ hai, chữ in trên lon sọc màu cam trở thành ‘red’, còn chữ trên lon màu tím trở thành ‘orange’. Còn sau đó thì y như những gì Thẩm Thích nói, không có gì sai cả.”
Thứ tự của những màu sắc đó trong kế hoạch tác chiến đang hiển thị ở đây hoàn toàn giống với dòng chữ in trên những chiếc lon đã xuất hiện ở hành lang, không khác những gì Thẩm Thích đã nói lúc nãy.
Màu đầu tiên trên mỗi dòng tương ứng với nhãn trên mỗi lọ sọc cam, còn màu thứ hai tương ứng với nhãn trên lọ sọc tím, chỉ có điều chữ tiếng Anh đã trở thành chữ tiếng Trung.
“Nên bây giờ chúng ta phải điền vào chỗ trống, đúng không?” Josh cẩn thận quan sát danh sách màu sắc này. “Hình như… có vẻ chẳng có quy luật gì cả, lúc thì màu cam, lúc thì màu đỏ, lúc lại chẳng thay đổi gì hết.”
Nhìn thấy màu sắc, Ngô Du đưa ra một khả năng, “Luật pha màu thì sao?”
Josh nghĩ một lúc, “Ý cậu là pha màu với nhau sẽ ra màu tiếp theo? Nhưng mà màu cam và tím pha với nhau nhất định sẽ không ra hai màu tím.”
Đột nhiên, bọn họ nghe thấy một tiếng bịch. An Vô Cữu quay đầu lại, thấy Nam Sam đang đứng sau bọn họ đã bất ngờ gục xuống không hề báo trước. Anh ta đang nhắm chặt mắt, không còn chút ý thức nào.
“Nam Sam?”
“Hóa ra sẽ đột nhiên gục xuống thật.” Ngô Du lập tức phản ứng lại, tay lần trong túi kiếm ống tiêm và thuốc mà Nam Sam đã đưa cậu ta. Cậu ta nạp thuốc vào, sau đó ngồi xổm xuống chuẩn bị tiêm cho Nam Sam.
Nhưng vừa cúi người xuống, mặt đất chỗ Nam Sam đã lớn tiếng nứt ra!
Giữa hành lang nguyên vẹn này bỗng xuất hiện một vết nứt toang hoác, như thể đất nứt ra sau thiên tai vậy.
“Mau đỡ anh ta dậy!” Thẩm Thích trong nháy mắt trở nên nghiêm túc.
Ngô Du đang sửng sốt liền bừng tỉnh, đưa tay định nắm, đột nhiên lửa từ đâu đánh tới. Ngô Du không túm được, mà Thẩm Thích chậm một bước cũng không.
Sàn nhà bên dưới Nam Sam vỡ tan trong tiếng nổ, cuối cùng sụp ầm xuống.
Phần đất bên dưới cũng không phải là tầng một mà lại là dung nham nóng hỏi, như một biển lửa bốc lên nóng hầm hập.
Trong ngọn lửa đang hừng hực cháy, An Vô Cữu quỳ trên mặt đất đang nắm lấy tay Nam Sam, ngăn anh ta rơi xuống vực sâu. Thẩm Thích bất ngờ, nhưng anh cũng lập tức bắt lấy cánh tay mình từng vồ hụt lúc nãy.
Lửa đốt cháy ống tay áo hai người.
“Ngô Du, lấy áo này dập lửa!” Dương Nhĩ Từ đỡ lấy Chung Ích Nhu đang hôn mê, lấy áo khoác trắng trên người mình đưa cho Ngô Du.
Josh cũng quỳ xuống, cả ba cùng nhau kéo Nam Sam lên. Nam Sam lúc này vẫn chẳng hay biết gì tính mạng mình đang ngàn cân treo sợi tóc.
Ngô Du nhào đến dập lửa trên tay bọn họ, sau đó không hề do dự đâm ống tiêm vào cánh tay Nam Sam. Tình huống quá khẩn cấp, trong lúc nhất thời cậu ta quên béng mất trước khi tiêm nên hỏi xem tiêm cái này ở đâu, cứ thế đâm vào tay anh ta mà thôi.
Thuốc không có tác dụng nhanh như thế, nhưng sàn nhà xung quanh đang bắt đầu sụp đổ, diện tích an toàn càng ngày càng bé lại.
Ngô Du đành phải đỡ Nam Sam dựa vào sau lưng mình, hai tay thì khoác lên vai anh ta để giữ vững tư thế đứng.
Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, nơi này từ thiên đường trẻ thơ đã biến thành địa ngục rực lửa. Ngoại trừ chỗ sàn nhà bọn họ đang đứng và khu vực lối vào cổng rạp xiếc, những chỗ khác trên sàn nhà đều đã sụp xuống, chỉ còn lại vực thẳm rực lửa khó mà nhìn thẳng.
Trong tầng cũng vọng lại tiếng còi báo động dai dẳng, nhưng sau đó tiếng còi lại biến thành một giọng nói quen thuộc.
An Vô Cữu nhíu mày – lại là giọng cậu.
[Cậu đến trễ nha.]
[Chỉ còn ba phút thôi, trước đó cậu là người nói ai đến trễ sẽ bị đốt trụi lông mà.]
[Nhanh lên, tôi đã ở trong rạp xiếc rồi.]
“Là A02!” Josh hơi hoảng hốt, khuôn mặt cậu ta bị ánh lửa phản xạ thành một mảng màu đỏ. “Chúng ta hết thời gian rồi ư? Nếu như quá thời gian thì sẽ bị rơi xuống rồi chết cháy hả?!”
“Đừng hoảng.” An Vô Cữu vẫn bình tĩnh đến đáng sợ như trước. “Mọi người đứng vững một chút, nắm lấy tay nhau đi. Josh, cậu nắm lấy tay nắm cửa, vậy thì chúng ta đều sẽ có điểm tựa.”
Dương Nhĩ Từ bổ sung thêm, “Nhìn dưới chân mình ấy, nếu thấy sụp thì lập tức lùi lại.”
Hướng dẫn xong, An Vô Cữu hít sâu một hơi, trong đầu không ngừng suy nghĩ về bài toán thuốc diệt cỏ.
Bọn họ để Chung Ích Nhu đang nửa tỉnh nửa mê và Nam Sam giờ vẫn chưa tỉnh lại ở trong cùng, An Vô Cữu thì đứng ngoài rìa. Giờ cậu đang không nhìn thấy màn hình, nhưng may là thứ tự các màu cậu đều đã nhớ kỹ trong đầu.
“Có lẽ nào lại vẫn là đổi vị trí không?” Cậu tự nhủ. “Màu sắc theo thứ tự trên cầu vồng, đỏ cam vàng lục lam chàm tím…”
“Không phải.” Thẩm Thích là người ngắt lời cậu. “Ít nhất thì cũng không hoàn toàn là quy luật này. Tôi vừa thử rồi, nếu theo thứ tự màu sắc trên cầu vồng thì màu cam lùi hai bước mới là màu lục, màu tím lùi hai bước thành màu cam, nhìn qua thì đúng là có vẻ đúng quy luật thật.”
“Nhưng đến hàng thứ ba, màu tím phải lùi bốn lần mới thành màu đỏ, màu cam thì không thay đổi, hoặc lùi bảy lần. Bắt đầu từ chỗ này, quy luật không phải là di chuyển hai bước nữa.”
Anh không nói sai.
An Vô Cữu cũng thử đi tiếp xuống hàng dưới: màu đỏ ở hàng thứ ba trở thành màu đỏ ở hàng thứ tư bằng cách hoặc không di chuyển hoặc lùi bảy lần, nhưng màu cam trong cùng một hàng chỉ lùi một lần để trở thành màu vàng.
Nhìn theo hàng dọc, không chỉ không có quy luật, mà chúng còn không lùi hay tiến cùng số bước với nhau.
Không đúng.
An Vô Cữu muốn nhìn lại màn hình, nhưng dưới chân trái của cậu bỗng không còn gì, cậu lập tức mất thăng bằng.
Cậu nghe thấy tiếng Josh thất thanh, “Vô Cữu!”
Ngay lúc An Vô Cữu không kiểm soát được ngã về phía trước, một cánh tay liền vòng qua sau lưng cậu, kéo cậu từ cõi chết ôm vào trong lòng.
Cậu cứ thế đụng phải lồng ngực của Thẩm Thích. Trong nháy mắt nguy hiểm đó, ánh lửa và khuôn mặt hoảng hốt của cậu phản chiếu rõ ràng trong đôi mắt xanh như ngọc của anh.
“Cậu ôm tôi, chân dẫm lên chân tôi.” Vì cái ôm không kẽ hở này, giọng của Thẩm Thích được rót thẳng vào tai An Vô Cữu. Cậu thậm chí còn có thể cảm nhận được cằm của anh đang cử động vì nói chuyện, nó cọ vào thái dương của cậu.
“Nhanh lên.”
An Vô Cữu làm theo. Tim cậu đập nhanh đến mức xuất hiện cảm giác đau kịch liệt tương ứng.
[Sắp đến giờ rồi.]
Giọng A02 lại vang lên.
[Chẳng lẽ cậu lại không tìm thấy chìa khóa ư? Một chìa khóa một ổ, đừng nhầm. Tôi đợi cậu thêm hai phút nữa.]
Chìa khóa, ổ khóa.
Chìa khóa của mật mã…
An Vô Cữu bỗng nhiên nghĩ ra cái gì đó. Cậu cố gắng nhìn màn hình, ánh mắt di chuyển từ màu sắc đến chữ bắt đầu mỗi câu*.
(*) Trong câu “Máy bay C phun ra [màu lục], máy bay C phun ra [màu cam].”, chữ C mới là chữ đầu tiên chứ không phải máy bay. Vô Cữu đang nhắc đến mấy cái số hiệu máy bay ở đầu câu.
Thẩm Thích ngay lập tức cảm giác được trong đầu An Vô Cữu đang có một mạch suy nghĩ mới. Này không phải do anh có thuật đọc tâm, mà đấy là do hai tay An Vô Cữu đột nhiên nắm chặt lưng áo và cơ bắp sau lưng của anh – một hành động mà cậu vô ý làm.
“Số hiệu… những cái số hiệu máy bay là chìa khóa giải mã màu sắc! Số bước di chuyển không có quy luật là vì mỗi lần sẽ đổi một chìa khóa*!”
(*) Chìa khóa và ổ khóa: khi mã hóa, một số phương pháp mã hóa (encryption) sẽ cần chìa khóa tương ứng (encryption key). Ví dụ như phương pháp dời chữ/di chuyển chữ, số bước để lùi/tiến sẽ là chìa khóa để mã hóa. Các bạn có thể nhìn ảnh để hiểu.
Sự phấn khích khiến An Vô Cữu vô thức quay đầu lại muốn nói cho Thẩm Thích, nhưng động tác này lại khiến môi cậu không cẩn thận lướt qua cổ của anh.
Cảm giác tê dại lan tràn trên môi.
Thẩm Thích dường như ngay lập tức hiểu được chỉ sau khi nghe vài chữ của An Vô Cữu, “Ra vậy, máy bay # đầu tiên đại diện cho màu sắc bắt đầu, sau đó máy bay C sẽ đại diện cho số tương ứng với thứ tự trên bảng chữ cái – là số 3?”
“Không phải, là 2. Tôi thử rồi, mỗi chữ khi chuyển thành số sẽ trừ đi 1. C là vị trí thứ ba nhưng màu cam biến thành màu lục, theo thứ tự trên cầu vồng sẽ là lùi hai bước về sau, chữ l ứng với số 12 nhưng màu lại chỉ di chuyển 11 bước. Các chữ cái khác cũng vậy, đều trừ 1.”
“Ra vậy, nên là không phải màu lục lùi về sau 4 bước thành màu đỏ, mà là 11 bước.”
“Đúng.”
Vòng ngoài cùng chỗ sàn nhà chỗ bọn họ đứng lại sụp xuống, không gian càng lúc càng thu hẹp lại!
Hiện giờ không có thời gian xác minh từng câu một, An Vô Cữu liền lập tức nhớ lại màu sắc và số hiệu máy bay ở dòng thứ hai từ dưới lên.
Tím, e; Tím, d.
“Màu tím lùi 4 bước, màu tím khác lùi 3 bước…”
An Vô Cữu hét về phía Ngô Du đang đứng gần màn hình.
“Ngô Du! Điền vào màu lục và màu vàng!”