Ta Bán Hủ Tiếu Tại Dị Giới

Chương 24: 24: Ngươi Không Biết Sao



Ngày hôm sau Ma Tùng Quân thức dậy với một mùi hương khó chịu xộc vào mũi.
“Hử?”
Hắn bật dậy, lập tức nhảy xuống thùng xe quan sát xung quanh.

Lúc này hắn ngạc nhiên khi nhận thấy trên bàn ăn của quán còn rất nhiều tô hủ tiếu, điều đáng nói nhất ở đây chính là những tô hủ tiếu đó vẫn còn y nguyên.

Đúng vậy, chính xác là y nguyên như chưa từng được ai động đũa tới.
“Chuyện gì thế này?”
“Kịch …”
Nhìn tô hủ tiếu còn nguyên cả nước cả cái, lớp mỡ đóng trên mặt tô khiến hắn không thể nào tin được.

Hôm qua hắn dám chắc một điều rằng tất cả mọi người đều ăn hết.

Hắn bán sạch cả nồi cơ mà? Cảnh tượng này khiến cho Ma Tùng Quân rợn cả tóc gáy, mặc dù bây giờ là sáng sớm.
Nghĩ thế Ma Tùng Quân chạy đến chỗ nồi nước lèo nhìn qua, quả thật nồi nước lèo đã cạn sạch … nhưng mà cái thùng đựng thức ăn thừa không hề trống trơn như hắn tưởng tượng.

Mà bên trong đó là hủ tiếu, nước và cả thịt thà rau củ đầy đủ.

Không thiếu một thứ gì, như thể họ chưa từng ăn qua vậy.
“Lưu béo, Lưu béo dậy mau.”
Ma Tùng Quân cảm thấy phát điên rồi, hắn chạy lên thùng xe lôi đầu Lưu béo xuống.
“Chết mất, đệ ngủ quên.”
Lưu béo bị đánh thức vội nhảy xuống, hắn chứng kiến một cảnh tượng giống hệt như Ma Tùng Quân.

Đầu óc có chút mụ mị nhìn Ma Tùng Quân với dấu hỏi chấm trên mặt.
“Hôm qua có đúng thật là chúng ta bán hủ tiếu cho dân làng đúng không?”
“Đúng, chính đệ bưng bê ra cho họ mà … nhưng không biết vì sao đệ mệt quá nên ngủ sớm.

Hôm qua Ma huynh không bán hết hay sao? Nhìn phí quá …”
Lưu béo tiếc rẻ nhìn xuống thùng đựng thức ăn thừa.

“Không phải, hôm qua ta bán hết.

Rõ ràng là bán hết …”
Có khi nào … Ma Tùng Quân càng lúc càng thấy chuyện này có chút không đúng.

Hắn ngó trái nhìn phải không thấy bất cứ dân làng nào ở xung quanh.
“Dân làng đi đâu cả rồi Ma huynh?” – Lưu béo đi qua đi lại vừa dọn tô vừa hỏi.
Hắn cũng không thắc mắc vì sao hôm qua Ma Tùng Quân lại không dọn bàn, chắc là để lại cho hắn để có việc làm.

Bất quá một người ưa sạch sẽ như Ma Tùng Quân chắc chắn sẽ không làm như thế.
Lưu béo không thấy Ma Tùng Quân trả lời, hắn thấy hàng động của Ma Tùng Quân có chút kì lạ.

Huynh ấy ngơ ngác đi lại quanh sân làng, sau đó rẽ vào một ngôi nhà gần nhất.

Ngôi nhà này không hề đóng cửa, nhưng Ma Tùng Quân vẫn gõ cánh cửa đang mở ra kia.
Đi vào một lúc, xong Ma Tùng Quân đi ra lại đi vào một ngôi nhà khác.

Cứ thế hắn đi qua đi lại hết chục ngôi nhà xung quanh.

Điều kì lạ rằng có ngôi nhà thì bị cháy thành tro, có nhà vỡ ra thành từng mảnh, có nhà như bị hàng trăm vết cắt gì đó cắt ra thành từng mảnh ngọt lị, có nhà bị thổi bay chỉ còn lại bức tường đất.
“Dân làng biến mất rồi.” – Ma Tùng Quân thất thần nói.
“Không phải chứ?” – Lưu béo có chút không tin, hắn lập tức chạy đi kiểm tra.
Một hồi sau Lưu béo chạy lại với sắc mặt tái nhợt.
“Có chuyện gì?”
“… Có xác chết.” – Lưu béo thở hồng hộc nói.
Chịu không được Lưu béo gục xuống nôn thốc nôn tháo.

Thức ăn trong bụng Lưu béo ngày hôm qua đã tiêu hóa hết, thứ hắn nôn ra được chỉ là chút dịch trắng vàng nhầy nhụa.

Ma Tùng Quân nhíu mày, hắn ngửi được một mùi hôi thoang thoảng, thứ mùi hôi này chính là thứ đã đánh thức hắn vào ban sáng.

Ngay lập tức Ma Tùng Quân chạy vào căn nhà Lưu béo vừa chạy ra kia.

Hắn lùng xục khắp căn nhà, cuối cùng vào trong phòng ngủ hắn thấy trên giường cộm lên.

Nhịp tim Ma Tùng Quân đập chậm đi vài phần, hắn bước từng bước lại gần cái giường.
Giường này làm từ gỗ, trải chiếu lên phía trên.

Chăn gối vươn vãi khắp nơi, máu tung tóe cả căn phòng như không hề thấy xác, nhưng máu đông lại ở dưới chân giường khiến Ma Tùng Quân chú ý.

Ma Tùng Quân thấy được trên mặt tấm chiếu có mấy lỗ thủng, từ ánh sáng hiu hắt ngoài cửa sổ.

Cảnh tượng bên dưới gầm giường khiến cho Ma Tùng Quân phải bịt chặt lấy miệng mũi của mình lại ngăn cho bản thân không nôn ra.
Không đủ can đảm để nhìn tiếp, Ma Tùng Quân quay vội đầu đi chỗ khác.

Nhưng vừa đi vài bước được ra cửa, hắn hít một hơi thật sâu sau đó nín thở chạy vào lại phòng ngủ lật tung cái giường lên.
Bên dưới là xác của một người phụ nữ đang ôm chặt hai đứa trẻ, trên thêm của họ là hàng chục lỗ thủng khác nhau trông như vết thương bằng kim loại.

Nếu Ma Tùng Quân đoán không sai chính là do mấy cây thương đâm trúng.

Hắn có thể tưởng tượng ra cả nhà ba người này trốn dưới gầm giường rồi bị ai đó dùng thương đâm xuống.
Đâm cho đến chết, chết cả ba người.

Đến lúc chết mắt của bọn họ vẫn không nhắm lại, như thể vẫn còn bàng hoàng trước cái chết của mình.

Ma Tùng Quân nhắm mắt lại, hắn vươn tay ra vuốt mắt cho bọn họ sau đó chạy vội ra ngoài.

Trạng thái của Ma Tùng Quân lúc này khá là hoảng loạn, hắn chạy vội đến xe của hắn mở ra vòi nước rồi rửa tay.

Hơi thở của hắn dồn dập đến mức khiến cho lồng ngực muốn vỡ ra.
Hắn nhận ra ba mẹ con nhà đó, hôm qua bọn họ gọi một tô hủ tiếu lớn và hai tô nui nhỏ.

Hắn còn nhớ kỹ hai đứa nhỏ đó còn khen nui rất ngon và dễ ăn.

Hắn thậm chí còn xoa đầu mấy đứa nhỏ đó, thế mà bây giờ họ lại chết?
Là ai … là ai giết bọn họ? Tại sao hắn chẳng hề hay biết chuyện gì thế này?
Bỗng hắn nhớ đến Hắc Y Nương Tử, cô ta? Không thể nào, cô ta chẳng phải là một nhà ảo thuật đi lừa đảo hay sao?
Không … không … là dân làng gọi cô ta bằng cái tên sứ giả bóng tối gì đó.

Hắc Y Nương Tử, Hắc Y Nương Tử … cái tên này dường như đã được gã thái tử nhắc đến.
“Tên của nàng ta là Hắc Y Nương Tử.

Là thảm họa tự nhiên của thế giới này …”
Ma Tùng Quân bắt đầu lục lọi lại ký ức.

Ban đầu hắn không chú ý đến vì cho rằng gã thái tử đó nói nhảm, nhưng bây giờ sự thật đang xảy ra trước mắt hắn hắn không thể không tin.
Căn bản Ma Tùng Quân không hề biết cái ma thuật hắc ám trông như thế nào, hắn nghĩ màn sương đen kia chính là trò lừa bịp của cô gái đáng yêu đó.

Nhưng một người như cô ta … chẳng lẽ là pháp sư giết sạch cả cái làng này trong một đêm hay sao?
Nếu giết cả làng vì sao lại chừa hắn và Lưu béo ra cơ chứ?
Ma Tùng Quân lại nhìn sang thùng cám đầy ắp.

Có quá nhiều chuyện không thể giải đáp ở đây, hắn không nên ngờ một cô gái với tội danh lớn như vậy.
“Lưu béo, đệ ngồi ở đây bình tĩnh một chút sau đó dọn dẹp hết cái đống này.

Đem phần thức ăn thừa trong thùng cám cho lũ heo ăn, ta đi quanh làng xem một chuyến.”
Dặn dò Lưu béo xong, không đợi Lưu béo phản ứng gì Ma Tùng Quân đã chạy mất.

Lúc này Lưu béo mới phản ứng lại, hắn ôm cái bụng đang co quắp của mình với tay về phía Ma Tùng Quân chạy đi mất kia.
“Con Gâu, mày đừng làm thế, đổ cả thùng bây giờ ….

A a a a …”
Lưu béo vừa ngẩng đầu lên thì thấy con Gâu đang bới móc mấy cục thịt trong thùng cám, chắc là vì thò cái tay vào quá sâu cho nên nó kéo cả thùng ngã xuống.

Thế là sáng sớm con Gâu được tắm nước lèo thiu của hủ tiếu hôm qua.
Không một ai để ý con Meo đã biến mất từ khi nào, nó đang đi về hướng Bắc của ngôi làng.

Xung quanh con Meo hiện tại không khác gì một vùng phế tích với vô số căn nhà đổ nát, cháy rụi đến mức chỉ còn tro tàn.

Tường thành phía Bắc của ngôi làng đã sụp đổ từ khi nào.
Con Meo lắc cái bụng mỡ của nó đi về phía đống phế tích, trên một bãi phế tích, Hắc Y Nương Tử đứng yên tĩnh một mình.

Nàng phát hiện ra con Meo đi đến nhưng không hề quan tâm đến nó, con Meo cũng không quan tâm đến Hắc Y Nương Tử.

Nó bước từng bước đi ngang qua nàng ta.
“Đừng động vào mắt trận.” – Hắc Y Nương Tử lạnh lùng nhìn con Meo.
Nghe thế con Meo vốn đang định hạ chân xuống liền quảnh mông rời đi, nó đi một con đường khác về lại xe hủ tiếu.

Trông thấy con Gâu ngu ngốc đang quằn quại dưới đất để lau đi mấy vết dầu mỡ từ thùng cám.
Bắt gặp ánh mắt khinh bỉ của con Meo, con Gâu rụt hết cả cổ lại rồi rên lên ư ử, sau đó tự động chui xuống gầm xe để nằm.
….
Ma Tùng Quân đã chạy đến phía Bắc của ngôi làng, cảnh tượng phế tích trước mắt khiến hắn chết lặng.

Không thể nào có chuyện này xảy ra được.

Cả một đêm hắn ở trong làng, nửa ngôi làng bị san thành phế tích thế mà hắn không hề hay biết? Chí ít cũng phải có người tri hô lên chứ?
“Hắc Y Nương Tử?”
Gần phế tích của tường thành, Ma Tùng Quân thấy được Hắc Y Nương Tử đang đứng trên đống đất đá.

Hắn vội chạy lại kéo lấy vai cô nàng hỏi.
“Chuyện gì xảy ra? Tại sao chỉ trong một đêm tất cả dân làng đều biến mất? Cô đã làm gì bọn họ … không đúng, chuyện gì xảy ra ở đây? Cô có liên quan gì không?”
“Không liên quan đến ta.” – Hắc Y Nương Tử lạnh nhạt nói.
“Vậy dâng làng ở đâu?”
“Bọn họ đã chết lâu lắm rồi.

Ngươi không biết sao?”
Toàn thân Ma Tùng Quân lạnh toát khi nghe câu trả lời của Hắc Y Nương Tử..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ta Bán Hủ Tiếu Tại Dị Giới

Chương 24: Lời nguyền từ người đã khuất



“Cô đang nói nhảm cái quái gì vậy?”

Đồng tử mắt của Ma Tùng Quân chuyển động không ngừng, hắn đang sốc. Sốc thật đấy không phải giỡn chơi đâu, nếu lời nói của Hắc Y Nương Tử là đúng thì cả ngày hôm qua hắn trò chuyện, bán buôn cho ai?

Cho những hồn ma?

“Ngươi không tin đúng không? Hồn bọn họ vẫn bị ta phong ấn ở đây, để ta gọi bọn họ lên cho ngươi xem.”

Hắc Y Nương Tử than nhẹ một tiếng.

Nàng vung tay ra, trên bầu trời xuất hiện một vòng tròn ma thuật màu đen khổng lồ, nó lớn đến mức bao trùm cả ngôi làng. Những làn sương đen tỏa ra từ vòng tròn ma thuật ấy phủ xuống ngôi làng khiến cho không gian giảm đi vài nhiệt độ.

Ma Tùng Quân rùng mình không ngừng, hắn cảm thấy sởn hết cả gai ốc.

Dưới mặt đất những u hồn bắt đầu xuất hiện, chính xác là linh hồn. Bởi vì bọn họ tồn tại dưới dạng hư hư mờ ảo bán trong suốt chứ không giống như cảnh tượng Ma Tùng Quân thấy hôm qua.

Đứng gần Ma Tùng Quân nhất chính là lão Yên, trưởng làng của cái làng Yên Việt này.

“Sứ giả đại nhân …”

Lão Yên cúi đầu về phía Hắc Y Nương Tử.

“Ngươi nói ra tội danh của ngươi cho ông chủ quán hủ tiếu nghe đi.” – Hắc Y Nương Tử lạnh lùng nhìn lão Yên nói. ngôn tình hài

Lúc này lão Yên nhìn Ma Tùng Quân với ánh mắt phức tạp, lão đã chấp nhận sự thật là lão đã chết rồi. Hồn cũng đã được phong ấn bên dưới lòng đất, chỉ khi nào Hắc Y Nương Tử triệu hồi trở nên mới được thoát ra ngoài.

“Kính xin tạ lỗi. Ta quả thực không biết là mình chết, nhờ sứ giả đại nhân thức tỉnh cho ta. Nếu không ta và cả dân làng sẽ trở thành cô hồn dã quỷ làm hại những người vô tội mất.”

Lão Yên cúi đầu nói.

“Đừng giả vờ giả vịt, ngươi còn định giả vờ với hắn nữa ư?” – Hắc Y Nương Tử trợn mắt quát.

“Tại sao ông lại chết? … Cả làng gặp chuyện gì … hôm qua rõ ràng ta thấy mọi người vẫn còn cười nói vui vẻ, còn ăn hủ tiếu của ta … chuyện này khiến ta khó có thể chấp nhận.” – Ma Tùng Quân có chút không tin nói.

Tay hắn vẫn còn hơi run run, một phần là vì sốc, một phần là vì thấy bọn họ đáng thương, điều gì khiến họ vương vấn thế giới này đến mức vẫn sống với nhau như một ngôi làng còn sống chứ?

“Kể cho hắn từ đầu đi.” – Hắc Y Nương Tử đứng bên cạnh nhắc nhở.

Tuy không đành lòng cho lắm nhưng lão Yên vẫn kể ra:

“Chuyện là …”

Vào một tuần trước, bà vợ thứ hai của lão Yên bỗng phản bội lão Yên khi tấn công lão trong lúc ngủ nhưng bất thành. Khiến lão bị trọng thương, lão Yên không hiểu tại sao bà ta lại làm thế cho đến khi bà ta dẫn một toán tinh binh của đế quốc đến diệt làng Yên Việt.

Lão Yên vốn là một Ma Pháp Sư cấp cao, có sức mạnh tương đương với cả một đội quân hùng mạnh nhất của đế quốc. Nhưng lão lại không thuộc đế quốc, lại luôn chống đối đế quốc khiến cho đế quốc coi lão là một cái gai trong mắt, luôn tìm cách muốn diệt lão khi lão liên tục từ chối gia nhập đế quốc.

Ma Tùng Quân có hỏi lý do vì sao đế quốc lại tấn công làng Yên Việt, vì sao lão lại chống đối đế quốc dẫn đến kết cục trên? Ngôi làng này thì có cái gì làm ảnh hưởng đến cả một đế quốc kia cơ chứ?

Lý do khiến lão Yên luôn chống đối đế quốc chính vì gia tộc của lão xưa kia thuộc một trong các vương quốc bị đế quốc chiếm đóng. Gia tộc họ Yên không quy hàng, nhưng lại không bị hoàng đế Đại Long giết. Ngược lại còn ban cho một mảnh đất là làng Yên Việt bây giờ để tự trị.

Bởi vì gia tộc họ Yên là một trong những gia tộc chiến binh cực kì thiện chiến ở thời điểm đó. Để đổi lấy cuộc sống yên bình cho riêng mình, hàng năm làng Yên Việt không ngừng đào tạo ra các chiến binh mà đế quốc gửi tới, bọn họ đào tạo tướng tài để tránh diệt vong cũng tránh phụ thuộc hoàn toàn vào đế quốc. Nhưng đến khi thời đại ma thuật xuất hiện.

Các chiến binh không có phép thuật trở thành những kẻ yếu ớt. Vì thế làng Yên Việt không còn giá trị lợi dụng, cũng không còn là mối lo ngại nữa, cho nên đế quốc bắt đầu lật mặt, muốn diệt đi làng Yên Việt. Nhưng họ không ngờ rằng ngôi làng này lại được ma thuật ưu ái ban cho nhiều sức mạnh nhất trong thời kỳ ma thuật xuất hiện.

Khiến cho làng Yên Việt mạnh lên một cách nhanh chóng và cũng phát hiện ra được âm mưu của đế quốc. Họ thành công ngăn chặn được sự tiến công của cả một đế quốc, đủ hiểu cho sức mạnh của bọn họ thời điểm đó khủng khiếp như thế nào.

Một phần nữa là vì đế quốc không muốn tốn quá nhiều binh lực chỉ để diệt đi một ngôi làng chỉ có vài ngàn người. Thời điểm đó nếu đế quốc muốn diệt đi làng Yên Việt phải tốn mất một phần mười quân đội của mình mới có thể diệt trừ được hoàn toàn.

Một bài toán lỗ như thế, hoàng đế của Đông Đại Nam tất nhiên không đồng ý. Thế là trưởng làng của làng Yên Việt thời điểm đó ngồi xuống cùng hoàng đế Đông Đại Nam đàm phán. Sau cùng làng Yên Việt không dính líu bất cứ điều gì đến đế quốc nữa và cũng cam kết không bao giờ đặt chân vào đế quốc.

Bị đế quốc cầm cố bên trong chính ngôi làng của mình, khiến cho ngôi làng hùng mạnh ngày nào dần bị thời gian bào mòn. Các thế hệ vì không tranh đấu, không phát triển nên mất đi sự hiếu chiến ban đầu. Một con hổ mất đi bộ nanh của mình thì chẳng khác nào con mèo lớn bị móm cả, vô hại đến đáng thương.

Đế quốc đã dùng cách đó làm suy yếu làng Yên Việt. Và ngày nay, cả làng cũng chỉ có lão Yên trưởng làng là có sức mạnh uy hiếp đến đế quốc. Vì có đến mấy trăm năm yên bình khiến họ mất đi cảnh giác. Vợ cả của trưởng làng đã mất, bà vợ sau này trẻ hơn, là một Ma Pháp Sư tự do đến từ vùng đất xa xôi cách xa đế quốc. Vô tình khiến cho lão Yên say đắm, sau cùng bà ta lại chính là gián điệp mà đế quốc cài vào để giết ông.

Vì bị thương quá nặng, nên khi đế quốc tiến công diệt đi làng Yên Việt khiến bọn họ không thể hoàn thủ được. Các chiến binh ngày nào đã mòn đi móng vuốt sau nhiều thế hệ. Chứ kiến cả làng bị giết, lão Yên không cam lòng nên thực hiện một nghi thức ma thuật hắc ám trước khi chết.

Nghi thức đó chính là một lời nguyền, chỉ cần một ai đó đồng ý một lời hứa bất kì với lão Yên thì lời nguyền đó sẽ được kích hoạt. Tác dụng phụ của lời nguyền ấy là phải hiến tế máu của đồng tộc mình, lấy máu của những người ngã xuống để thực hiện ma thuật đáng sợ kia.

Chính vì vậy mới khiến cho linh hồn của những người hiến tế không thể siêu thoát. Bọn họ cũng không ý thức được rằng mình đã chết, chỉ có lão Yên là hoàn toàn tỉnh táo nhưng giả hồ đồ để lừa Ma Tùng Quân.

Và cũng có một điều kiện đặt ra khi có người chấp nhận bất kì lời thề nào, điều kiện để hóa giải lời nguyền chính là ngày đế quốc sụp đổ.

Nghe đến đây Ma Tùng Quân cảm thấy điên con mẹ nó rồi. Hắn nhìn sang Hắc Y Nương Tử với ánh mắt phức tạp. Hắn nhớ rõ cô nàng này bắt hắn đừng hứa, nhưng hắn hoàn toàn không để ý đến. Bây giờ nghĩ lại liền thấy rùng mình.

Hắn đã hứa với một oan hồn … bây giờ phải làm sao?

“Ngươi đừng lo. Lời nguyền đã chuyển sang ta, nên trong vòng một trăm năm ngươi sẽ không bị ảnh hưởng bởi lời nguyền đó.” – Hắc Y Nương Tử nói.

“Cái gì? Lời nguyền tại sao lại chuyển sang cô? Nó có nguy hiểm không?”

Ma Tùng Quân thốt lên, hắn làm sao mà biết được cô nàng này lại chuyển lời nguyền sang bên nàng ta. Dù hắn không biết cái vẹo gì về phép thuật, nhưng thế giới của hắn vẫn có thầy bói các thứ nên hắn khá tò mò về chuyện chơi bùa chơi ngải người khác. Hắn hiểu lời nguyền là thế nào, đó là một thứ quái ác hại người.

“Không, thứ đó vô hại với ta. Nhưng cực kì có hại với ngươi. Lời nguyền đó tuy không có thời gian hiệu lực nhưng nó sẽ luôn thúc ép ngươi có thái độ thù địch với đế quốc con người kia. Chuyện đó chẳng khác nào đẩy ngươi đâm đầu vào chỗ chết cả.”

“Lời nguyền sẽ kéo dài kể cả khi ngươi chết, linh hồn của ngươi sẽ trở thành ác linh tìm mọi cách để diệt đế quốc. Cuối cùng xác và hồn của ngươi cũng không còn, vĩnh viễn không thể siêu sinh.” – Hắc Y Nương Tử trầm giọng giải thích.

Càng nói Ma Tùng Quân càng thấy không thể tin nổi, thế giới quan của hắn bị đảo lộn hoàn toàn khi bước vào thế giới quái quỷ này … Cuộc sống yên bình của hắn từ nay kết thúc rồi ư?

“Thứ đó làm sao vô hại với cô được … trả lại nó cho ta đi.” – Ma Tùng Quân thở dài một tiếng rồi nói.

“Ngươi bị điên à? Muốn chết thì để ta giết ngươi, đó là lời nguyền hắc ám. Đến ta cũng không thể giải, ta lãnh dùm ngươi ngươi lại muốn rước vào người?” – Hắc Y Nương Tử quát.

“Không, dù ta có chết lời nguyền đó sau một trăm năm vẫn bám vào linh hồn của ta đúng chứ? Khác gì nhau đâu. Ta không thể để phụ nữ chịu trách nhiệm thay mình được, đưa đây.”

Ma Tùng Quân nghiêm túc nói. Mặc dù hắn không biết trao lời nguyền bằng cách nào. Nhưng hắn là một thằng đàn ông có trách nhiệm, dù bằng cách nào đi nữa thì lời nguyền là do hắn tự kích hoạt, tự nhiều chuyện đi hứa với người khác nên mới để cho lão Yên đạt được mục đích. Không muốn vì hèn nhát mà để cho một người phụ nữ gánh thay, tuy Ma Tùng Quân rất sợ hãi, nhưng cái tôi của hắn vẫn cao hơn.

“Không, ngươi là tên con người ngu ngốc nhất ta từng biết. Thứ này vô dụng với ta, ta cũng không phải phụ nữ. Đây chỉ là túi da, là vẻ bề ngoài để đám con người các ngươi thấy được ta. Ngươi không cần phải quan tâm, ở đây hết chuyện của ngươi rồi. Cút đi, một trăm năm sau, ngươi chết mất xác rồi. Linh hồn của ngươi đã sớm siêu sinh, tới lúc đó lời nguyền tự động giải trừ.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.