“Ê đừng có chỉ tay vào mặt người già, thế là bất kính đấy.
Cái con bé này, không ai dạy cô cách cư xử hả?”
Ma Tùng Quân lo chuyện bao đồng chạy đến bắt lấy bàn tay của cô nàng.
“A, thất lễ thất lễ.
Ông chủ quán, mau mau bỏ tay xuống.
Sứ giả không thể thất lễ, ngươi muốn hại chết cả làng chúng ta hay sao?” – Lão Yên chạy đến kéo Ma Tùng Quân xuống với lời lẽ trách móc.
“Ơ kìa …”
“Ngươi đừng lo chuyện ở đây, ngươi lo bán của ngươi đi.
Sứ giả mà trách phạt cả ngươi và cả làng chúng ta đều phải chết.
Đi xuống đi, ta hiểu cảm giác của ngươi.”
Lão Yên không ngừng trách móc Ma Tùng Quân rồi đuổi hắn về xe hủ tiếu của mình.
Về đến chỗ Ma Tùng Quân vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì, hắn thấy dân làng ở đây rất là chất phác, có thể họ bị con bé kia lừa rồi.
Hắn không thể ngoảnh mặt làm ngơ được.
Thế là Ma Tùng Quân định xoắn tay áo lên đi tác nghiệp chuyện bao đồng thêm một lần nữa thì cô nàng áo đen lại quát lớn một tiếng:
“Một đám ngu ngốc hết thuốc chữa các ngươi.
Ta không thèm nói nữa.”
Dứt lời nàng ta làm bộ dáng bực dọc đi về phía Ma Tùng Quân.
“Cho một tô hủ tiếu giò heo nhiều hành phi.
Chuẩn bị làm thêm cho ta đi, ngươi tính giá bằng đá ma thuật thì ta có một đống ở đây đây.”
“Bịch!”
Cô nàng đặt xuống một túi ma tinh thạch, lộ ra bên trong là những viên ma tinh thạch hệ Ám.
Tất cả chúng đều trong suốt một cách lạ kì, giữa những viên đá có tuyên tuyến đẹp như bầu trời sao vào buổi đêm.
Không phải là mấy cục đen như cứt chó kia mới là đá hệ Ám sao?
“Không đi lừa đảo nữa à?”
Đặt tô hủ tiếu xuống trước mặt cô nàng, Ma Tùng Quân liền hỏi.
“Ngươi là đang giả ngốc hay ngốc thật thế? Nhìn rành rành như vậy mà không hiểu? Ta mà thèm đi lừa đảo à hả? Chỉ cần ta ơi lên một tiếng, lũ con người ngu dốt này còn không cống nạp tài nguyên lên cho ta hay sao? Ngươi chỉ được cái nấu ăn ngon, cái gì cũng không biết.
Đúng là tên ngốc, đại đại ngốc.”
Câu trả lời có vẻ khá là hậm hực, cô nàng cầm hai chai tương ớt tương cà lên xịt một phát, sau đó vắt một trái chanh rồi bắt đầu ăn ngấu nghiến như thể đang trút giận lên đồ ăn vậy.
Với cái tốc độ ăn như thế, Ma Tùng Quân biết mình phải làm thêm một tô nữa mới kịp đưa cho con hàng háu ăn này.
“Ăn từ từ thôi, tô hủ tiếu nó không có tội.
Mấy ngày qua cô đi đâu mà sao lại xuất hiện ở cái làng này? Vết thương khỏi rồi ư?”
Vừa nói xong Ma Tùng Quân đã đặt xuống một tô hủ tiếu mới.
“Ngươi quan tâm ta làm cái gì? Vết thương ta khỏi từ lâu rồi.
Cũng nhờ ngươi, mấy cục đá rác rưởi này ta coi như trả tiền cho ngươi bữa ăn lần trước.
Coi như không thiếu nợ nhau, ta rất ghét nợ người khác.”
Cô nàng ngậm một đống thức ăn trong miệng, vừa ăn vừa nói khiến hai cái ma nhỏ phính lên trông rất buồn cười.
“Thứ này có phải là đi lừa người không? Đem trả lại người ta đi, ta không lấy tiền không phải là ngươi làm ra đâu.
Làm người phải có lương tâm chút chứ? Bị ta vạch mặt ở đây nên nói rõ với dân làng đi, không khéo bọn họ lại tưởng ngươi là sứ giả thật.”
Ma Tùng Quân gom lại mấy viên ma tinh thạch trên bàn cho lại vào túi rồi trả cho cô nàng.
Hắn căn bản không tin cô nàng yếu đuối này lại là sứ giả của thần gì đó.
Cách xuất hiện cứ như ảo thuật đấy, lừa được mấy người kém hiểu biết này được chứ làm sao lừa được hắn.
“Thứ này không phải là ta lừa người ta.
Là lũ con người cho ta, ngươi tại sao cứ nói ta đi lừa người thế hả?”
Cô nàng thẹn quá hóa giận đập bàn một cái khiến cho nước lèo trên tô văng tung tóe.
“Này này, không ăn ta lấy lại đấy.”
Ma Tùng Quân trợn mắt lên, hắn đưa tay làm động tác giật lại tô hủ tiếu.
Bất quá cô nàng nhanh hơn, ôm lấy tô hủ tiếu rồi tuồn tất cả vào trong miệng.
Không một chút động tác thừa khiến cho Ma Tùng Quân ngớ người.
“Một tô nữa, nhanh lên!”
Chìa cái tô không còn giọt nước ra trước mặt Ma Tùng Quân, cô nàng đòi thêm.
“…”
Ma Tùng Quân cạn lời.
Hắn chợt nhớ đến cái nhiệm vụ, nếu như con nhỏ này có sức ăn đủ năm mươi tô nữa.
Thì hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ rồi … khoan đã, để đọc lại nhiệm vụ.
[Thông tin nhiệm vụ: Yêu cầu bán 100 tô hủ tiếu cho người dân làng Yên Việt.]
“Ha … là người dân.
Con nhỏ này căn bản không phải là dân làng này.”
Ma Tùng Quân cười khổ.
Nhưng hắn vẫn lấy cho cô nàng đó một tô nữa.
“Cô tên gì? Ăn trực hai lần rồi ít nhất phải biết tên để còn ghi nợ chứ?”
“Ta không có tên.”
Cô nàng nhận lấy một tô mới nữa, vừa ăn vừa nói.
“Làm gì có ai không có tên?”
“Ta thật sự không có!!”
“Đừng có điêu, chẳng lẽ ghi nợ tên cô là cô áo đen?”
“Con người hay gọi ta là Hắc Y Nương Tử.
Ngươi lấy cái tên đó cũng được.
Tên làm gì cho phiền phức.”
Hắc Y Nương Tử nhăn mặt lại đáp.
“Ờ … có vẻ như nhiều người khá biết cô ha.
Cô lừa hơi bị nhiều người rồi đấy.”
Ma Tùng Quân nghệt mặt lấy ra một quyển sổ tay ghi tên cô nàng này lên trên đó.
Hắn nhớ rằng gã thái tử kia cũng gọi nàng ta là Hắc Y Nương Tử.
Chắc chắn là cả tên thái tử kia cũng bị danh tiếng lừa đảo của cô nàng này lừa.
Nhất định là như thế.
“Ừm … cô đi giải thích với dân làng đi.
Để bọn họ nhìn cô như thế không hay đâu.” – Ma Tùng Quân thấy dân làng càng lúc càng bu đông chỗ mình liền nói.
Bọn họ bu đông mà ghé ăn thì không nói làm gì, thậm chí còn quỳ xuống vái lạy Hắc Y Nương Tử khiến hắn có chút không tin được.
Mê tín dị đoan cũng một vừa hai phải thôi chứ?
“Các ngươi không ăn hủ tiếu thì giải tán đi.
Về sau không có cơ hội ăn đâu.
Đám ngu ngốc các ngươi còn ngốc hơn cả tên chủ quán này nữa.” – Hắc Y Nương Tử không muốn bị Ma Tùng Quân phàn nàn nữa nên liền nói.
“Ăn ăn, chúng ta ăn.”
Lão Yên dẫn đầu mọi người ngồi xuống bàn ăn.
Rất nhanh mấy bàn ăn đều chật kín người, bọn họ liên tục gọi món khiến cho Ma Tùng Quân cười hớn hở.
“Tuy cô là đồ lừa đảo nhưng đúng là thần tài của ta ha ha.” – Ma Tùng Quân đưa ngón cái về phía Hắc Y Nương Tử.
“Hôm nay cho cô ăn miễn phí, muốn gọi bao nhiêu thì gọi.”
Nói xong Ma Tùng Quân tung tăng đi làm hủ tiếu.
Mặc cho sắc mặt của Hắc Y Nương Tử đen lại, cả cuộc đời cô chưa bao giờ thảm đến mức này.
Lại bị một tên con người coi thường.
Tuy nhiên món hủ tiếu của hắn thật sự quá ngon khiến nàng không nỡ giết tên này.
Mấy ngày nay nàng luôn đợi hắn ra khỏi trấn Phúc Lộc kia để đến ăn, nhưng hắn lại chạy thẳng đến đây khiến nàng lực bất tòng tâm.
Nhưng có một sự thật rằng, dân làng Yên Việt này không hề triệu hồi sai người.
Chả là bọn họ bây giờ chỉ có thể triệu hồi ra một thực thể giống như Hắc Y Nương Tử mà thôi.
“Các ngươi không cần phải lo lắng.
Ta sẽ giải quyết chuyện của các ngươi, có vẻ như hắn rất muốn bán hủ tiếu cho các ngươi.
Nên các ngươi ai cũng phải ăn cho ta, rồi ta sẽ giải quyết chuyện của các ngươi.
Nhất là cái tên xấu xí nhà ngươi, ngươi không biết ngươi đã hại dân làng này thế nào ư?”
Vừa ăn Hắc Y Nương Tử vừa trầm giọng nói với dân làng.
Bộ dáng của cô ta lúc này trông rất đáng sợ, thể như một con sói đang nhìn chằm chằm vào bầy cừu vậy.
“Đại nhân, ngài có thể nói cho chúng ta biết vì sao các sứ giả khác họ lại không xuất hiện … tại sao sứ giả bóng tối như ngài lại đến có được không?” – Lão Yên rùng mình một cái, lão rón rén hỏi.
“Vấn đề nằm ở ngươi, ngươi không biết sao?” – Hắc Y Nương Tử nói.
“… Ta … ta … quả thật vợ của ta có phản bội lại làng.
Dẫn quân đế quốc đến đây, nhưng mà đã bị chúng ta đuổi đi rồi.
Bây giờ con trai, con dâu và hai đứa cháu của ta đều mất tích.
Tại sao vấn đề lại nằm ở ta?” – Lão Yên run run lên nói.
“Cái gì? Cháu của ông cụ mất tích ư?” – Ma Tùng Quân bưng mấy tô hủ tiếu đến vừa hay nghe kịp liền nói.
“Đúng đúng, ông chủ quán.
Ta cả ngày hôm nay bận rộn chuẩn bị tế lễ nên không nhờ vả cậu được.
Cậu có thể giúp ông lão này tìm một cặp vợ chồng và hai bé gái sinh đôi được không? Lão Yên ta nhất định sẽ trả ơn cậu hậu hĩnh, không để cho cậu thiệt thòi.”
Vừa đặt được mấy tô hủ tiếu xuống, tay của Ma Tùng Quân đã bị bàn tay nhăn nheo của ông lão Yên giữ chặt lấy.
“Ngươi không được hứa.” – Hắc Y Nương Tử quát lên.
Thấy vẻ mặt hi vọng của ông lão, Ma Tùng Quân không thể nào từ chối được, mặc dù hắn chẳng biết đi đâu để tìm nên liền nói:
“Được, cháu không hứa chắc nhưng hứa danh dự với cụ, nếu cháu gặp được bọn họ nhất định sẽ dẫn bọn họ về đây.”
“Cái đồ ngu ngốc nhà ngươi!!” – Hắc Y Nương Tử tức giận gõ đũa lên đầu Ma Tùng Quân.
“Này, đừng tưởng là mèo thần tài thì làm bậy ở đây.
Đũa để ăn không phải để đánh người.”
“Chát!”
“Thế thì ta dùng tay.” – Hắc Y Nương Tử vỗ lên lưng Ma Tùng Quân cái bép khiến hắn đau đến chảy nước mắt.
“Cô bị thần kinh à?” – Ma Tùng Quân hét lên.
“Cám ơn ông chủ quán, cám ơn ông chủ quán rất nhiều.” – Ông lão rưng rưng nước mắt cầm tay Ma Tùng Quân nói khẽ.
“Yên tâm, chỉ cần thấy họ tôi nhất định dẫn bọn họ về đây.
Mà có đặc điểm gì để nhân dạng hay không?” – Ma Tùng Quân trấn an lão Yên.
“Có có, tất nhiên là có.
Tôi có hình vẽ của mấy đứa nhỏ, ông chủ quán xin giữ lấy.”
Nói rồi ông lão đưa cho Ma Tùng Quân bốn bức tranh, Ma Tùng Quân nhìn qua một lượt thấy cha mẹ đứa bé đều rất bắt mắt, họ thật đẹp.
Nhất là hai đứa bé trông tầm 9 10 tuổi.
Rất khả ái đáng yêu, nếu mà hắn có con, hắn cũng muốn có hai đứa con gái đáng yêu thế này.
Hiểu được nỗi lòng ông lão, Ma Tùng Quân cẩn thật lên trên xe cất vào trong hộp xe.
Chỉ cần gặp được hắn nhất định dẫn bọn họ về đây.
Sau đó Ma Tùng Quân tiếp tục bán hủ tiếu, rất nhanh hắn đạt được một trăm tô chỉ tiêu của nhiệm vụ.
Nhưng khi bán sạch nồi, đột nhiên hắn có cảm giác buồn ngủ, không chịu được cơn buồn ngủ hắn cứ thế ngất ngay trong thùng xe.
“Không … ta còn chưa dọn quán …”
“Ngủ đi, có một số chuyện ngươi không nên thấy.” – Hắc Y Nương Tử bước đến trước mặt Ma Tùng Quân khẽ vuốt mắt của hắn.
“Không được … ta còn chưa tính tiền … cô có muốn kiếm tiền không? … Đừng lừa người nữa … làm phục vụ quán ta … khò khò …”
Cứ thế Ma Tùng Quân chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Trên nóc xe con Meo chứng kiến mọi chuyện, nó không làm gì cả.
Chỉ nhảy xuống thùng xe, đi đến trong lòng Ma Tùng Quân rồi cuộn tròn ở đó nhắm mắt như đang ngủ.
Con Gâu thì bất tỉnh nhân sự dưới gầm xe tự khi nào không hay..
Ngày hôm sau Ma Tùng Quân thức dậy với một mùi hương khó chịu xộc vào mũi.
“Hử?”
Hắn bật dậy, lập tức nhảy xuống thùng xe quan sát xung quanh. Lúc này hắn ngạc nhiên khi nhận thấy trên bàn ăn của quán còn rất nhiều tô hủ tiếu, điều đáng nói nhất ở đây chính là những tô hủ tiếu đó vẫn còn y nguyên. Đúng vậy, chính xác là y nguyên như chưa từng được ai động đũa tới.
“Chuyện gì thế này?”
“Kịch …”
Nhìn tô hủ tiếu còn nguyên cả nước cả cái, lớp mỡ đóng trên mặt tô khiến hắn không thể nào tin được. Hôm qua hắn dám chắc một điều rằng tất cả mọi người đều ăn hết. Hắn bán sạch cả nồi cơ mà? Cảnh tượng này khiến cho Ma Tùng Quân rợn cả tóc gáy, mặc dù bây giờ là sáng sớm.
Nghĩ thế Ma Tùng Quân chạy đến chỗ nồi nước lèo nhìn qua, quả thật nồi nước lèo đã cạn sạch … nhưng mà cái thùng đựng thức ăn thừa không hề trống trơn như hắn tưởng tượng. Mà bên trong đó là hủ tiếu, nước và cả thịt thà rau củ đầy đủ. Không thiếu một thứ gì, như thể họ chưa từng ăn qua vậy.
“Lưu béo, Lưu béo dậy mau.”
Ma Tùng Quân cảm thấy phát điên rồi, hắn chạy lên thùng xe lôi đầu Lưu béo xuống.
“Chết mất, đệ ngủ quên.”
Lưu béo bị đánh thức vội nhảy xuống, hắn chứng kiến một cảnh tượng giống hệt như Ma Tùng Quân. Đầu óc có chút mụ mị nhìn Ma Tùng Quân với dấu hỏi chấm trên mặt.
“Hôm qua có đúng thật là chúng ta bán hủ tiếu cho dân làng đúng không?”
“Đúng, chính đệ bưng bê ra cho họ mà … nhưng không biết vì sao đệ mệt quá nên ngủ sớm. Hôm qua Ma huynh không bán hết hay sao? Nhìn phí quá …”
Lưu béo tiếc rẻ nhìn xuống thùng đựng thức ăn thừa.
“Không phải, hôm qua ta bán hết. Rõ ràng là bán hết …”
Có khi nào … Ma Tùng Quân càng lúc càng thấy chuyện này có chút không đúng. Hắn ngó trái nhìn phải không thấy bất cứ dân làng nào ở xung quanh.
“Dân làng đi đâu cả rồi Ma huynh?” – Lưu béo đi qua đi lại vừa dọn tô vừa hỏi.
Hắn cũng không thắc mắc vì sao hôm qua Ma Tùng Quân lại không dọn bàn, chắc là để lại cho hắn để có việc làm. Bất quá một người ưa sạch sẽ như Ma Tùng Quân chắc chắn sẽ không làm như thế.
Lưu béo không thấy Ma Tùng Quân trả lời, hắn thấy hàng động của Ma Tùng Quân có chút kì lạ. Huynh ấy ngơ ngác đi lại quanh sân làng, sau đó rẽ vào một ngôi nhà gần nhất. Ngôi nhà này không hề đóng cửa, nhưng Ma Tùng Quân vẫn gõ cánh cửa đang mở ra kia.
Đi vào một lúc, xong Ma Tùng Quân đi ra lại đi vào một ngôi nhà khác. Cứ thế hắn đi qua đi lại hết chục ngôi nhà xung quanh. Điều kì lạ rằng có ngôi nhà thì bị cháy thành tro, có nhà vỡ ra thành từng mảnh, có nhà như bị hàng trăm vết cắt gì đó cắt ra thành từng mảnh ngọt lị, có nhà bị thổi bay chỉ còn lại bức tường đất.
“Dân làng biến mất rồi.” – Ma Tùng Quân thất thần nói.
“Không phải chứ?” – Lưu béo có chút không tin, hắn lập tức chạy đi kiểm tra.
Một hồi sau Lưu béo chạy lại với sắc mặt tái nhợt.
“Có chuyện gì?”
“… Có xác chết.” – Lưu béo thở hồng hộc nói.
Chịu không được Lưu béo gục xuống nôn thốc nôn tháo. Thức ăn trong bụng Lưu béo ngày hôm qua đã tiêu hóa hết, thứ hắn nôn ra được chỉ là chút dịch trắng vàng nhầy nhụa. Ma Tùng Quân nhíu mày, hắn ngửi được một mùi hôi thoang thoảng, thứ mùi hôi này chính là thứ đã đánh thức hắn vào ban sáng.
Ngay lập tức Ma Tùng Quân chạy vào căn nhà Lưu béo vừa chạy ra kia. Hắn lùng xục khắp căn nhà, cuối cùng vào trong phòng ngủ hắn thấy trên giường cộm lên. Nhịp tim Ma Tùng Quân đập chậm đi vài phần, hắn bước từng bước lại gần cái giường.
Giường này làm từ gỗ, trải chiếu lên phía trên. Chăn gối vươn vãi khắp nơi, máu tung tóe cả căn phòng như không hề thấy xác, nhưng máu đông lại ở dưới chân giường khiến Ma Tùng Quân chú ý.
Ma Tùng Quân thấy được trên mặt tấm chiếu có mấy lỗ thủng, từ ánh sáng hiu hắt ngoài cửa sổ. Cảnh tượng bên dưới gầm giường khiến cho Ma Tùng Quân phải bịt chặt lấy miệng mũi của mình lại ngăn cho bản thân không nôn ra.
Không đủ can đảm để nhìn tiếp, Ma Tùng Quân quay vội đầu đi chỗ khác. Nhưng vừa đi vài bước được ra cửa, hắn hít một hơi thật sâu sau đó nín thở chạy vào lại phòng ngủ lật tung cái giường lên.
Bên dưới là xác của một người phụ nữ đang ôm chặt hai đứa trẻ, trên thêm của họ là hàng chục lỗ thủng khác nhau trông như vết thương bằng kim loại. Nếu Ma Tùng Quân đoán không sai chính là do mấy cây thương đâm trúng. Hắn có thể tưởng tượng ra cả nhà ba người này trốn dưới gầm giường rồi bị ai đó dùng thương đâm xuống.
Đâm cho đến chết, chết cả ba người. Đến lúc chết mắt của bọn họ vẫn không nhắm lại, như thể vẫn còn bàng hoàng trước cái chết của mình. Ma Tùng Quân nhắm mắt lại, hắn vươn tay ra vuốt mắt cho bọn họ sau đó chạy vội ra ngoài.
Trạng thái của Ma Tùng Quân lúc này khá là hoảng loạn, hắn chạy vội đến xe của hắn mở ra vòi nước rồi rửa tay. Hơi thở của hắn dồn dập đến mức khiến cho lồng ngực muốn vỡ ra.
Hắn nhận ra ba mẹ con nhà đó, hôm qua bọn họ gọi một tô hủ tiếu lớn và hai tô nui nhỏ. Hắn còn nhớ kỹ hai đứa nhỏ đó còn khen nui rất ngon và dễ ăn. Hắn thậm chí còn xoa đầu mấy đứa nhỏ đó, thế mà bây giờ họ lại chết?
Là ai … là ai giết bọn họ? Tại sao hắn chẳng hề hay biết chuyện gì thế này?
Bỗng hắn nhớ đến Hắc Y Nương Tử, cô ta? Không thể nào, cô ta chẳng phải là một nhà ảo thuật đi lừa đảo hay sao?
Không … không … là dân làng gọi cô ta bằng cái tên sứ giả bóng tối gì đó. Hắc Y Nương Tử, Hắc Y Nương Tử … cái tên này dường như đã được gã thái tử nhắc đến.
“Tên của nàng ta là Hắc Y Nương Tử. Là thảm họa tự nhiên của thế giới này …”
Ma Tùng Quân bắt đầu lục lọi lại ký ức. Ban đầu hắn không chú ý đến vì cho rằng gã thái tử đó nói nhảm, nhưng bây giờ sự thật đang xảy ra trước mắt hắn hắn không thể không tin.
Căn bản Ma Tùng Quân không hề biết cái ma thuật hắc ám trông như thế nào, hắn nghĩ màn sương đen kia chính là trò lừa bịp của cô gái đáng yêu đó. Nhưng một người như cô ta … chẳng lẽ là pháp sư giết sạch cả cái làng này trong một đêm hay sao?
Nếu giết cả làng vì sao lại chừa hắn và Lưu béo ra cơ chứ?
Ma Tùng Quân lại nhìn sang thùng cám đầy ắp. Có quá nhiều chuyện không thể giải đáp ở đây, hắn không nên ngờ một cô gái với tội danh lớn như vậy.
“Lưu béo, đệ ngồi ở đây bình tĩnh một chút sau đó dọn dẹp hết cái đống này. Đem phần thức ăn thừa trong thùng cám cho lũ heo ăn, ta đi quanh làng xem một chuyến.”
Dặn dò Lưu béo xong, không đợi Lưu béo phản ứng gì Ma Tùng Quân đã chạy mất. Lúc này Lưu béo mới phản ứng lại, hắn ôm cái bụng đang co quắp của mình với tay về phía Ma Tùng Quân chạy đi mất kia.
“Con Gâu, mày đừng làm thế, đổ cả thùng bây giờ …. A a a a …”
Lưu béo vừa ngẩng đầu lên thì thấy con Gâu đang bới móc mấy cục thịt trong thùng cám, chắc là vì thò cái tay vào quá sâu cho nên nó kéo cả thùng ngã xuống. Thế là sáng sớm con Gâu được tắm nước lèo thiu của hủ tiếu hôm qua.
Không một ai để ý con Meo đã biến mất từ khi nào, nó đang đi về hướng Bắc của ngôi làng. Xung quanh con Meo hiện tại không khác gì một vùng phế tích với vô số căn nhà đổ nát, cháy rụi đến mức chỉ còn tro tàn. Tường thành phía Bắc của ngôi làng đã sụp đổ từ khi nào.
Con Meo lắc cái bụng mỡ của nó đi về phía đống phế tích, trên một bãi phế tích, Hắc Y Nương Tử đứng yên tĩnh một mình. Nàng phát hiện ra con Meo đi đến nhưng không hề quan tâm đến nó, con Meo cũng không quan tâm đến Hắc Y Nương Tử. Nó bước từng bước đi ngang qua nàng ta.
“Đừng động vào mắt trận.” – Hắc Y Nương Tử lạnh lùng nhìn con Meo.
Nghe thế con Meo vốn đang định hạ chân xuống liền quảnh mông rời đi, nó đi một con đường khác về lại xe hủ tiếu. Trông thấy con Gâu ngu ngốc đang quằn quại dưới đất để lau đi mấy vết dầu mỡ từ thùng cám.
Bắt gặp ánh mắt khinh bỉ của con Meo, con Gâu rụt hết cả cổ lại rồi rên lên ư ử, sau đó tự động chui xuống gầm xe để nằm.
….
Ma Tùng Quân đã chạy đến phía Bắc của ngôi làng, cảnh tượng phế tích trước mắt khiến hắn chết lặng. Không thể nào có chuyện này xảy ra được. Cả một đêm hắn ở trong làng, nửa ngôi làng bị san thành phế tích thế mà hắn không hề hay biết? Chí ít cũng phải có người tri hô lên chứ?
“Hắc Y Nương Tử?”
Gần phế tích của tường thành, Ma Tùng Quân thấy được Hắc Y Nương Tử đang đứng trên đống đất đá. Hắn vội chạy lại kéo lấy vai cô nàng hỏi.
“Chuyện gì xảy ra? Tại sao chỉ trong một đêm tất cả dân làng đều biến mất? Cô đã làm gì bọn họ … không đúng, chuyện gì xảy ra ở đây? Cô có liên quan gì không?”
“Không liên quan đến ta.” – Hắc Y Nương Tử lạnh nhạt nói.
“Vậy dâng làng ở đâu?”
“Bọn họ đã chết lâu lắm rồi. Ngươi không biết sao?”
Toàn thân Ma Tùng Quân lạnh toát khi nghe câu trả lời của Hắc Y Nương Tử.