Sổ Tay Công Lược Hắc Liên Hoa

Chương 30: Sự phiền muộn của Đế cơ (6)



Editor: tuanh0906

Cỏ dại theo gió tung bay, núi nối tiếp nhau như những bóng đen vươn tới bầu trời. Dưới chân núi là mặt trời như máu xuyên thẳng qua mái vòm, dưới mái vòm lại là màu sắc khác. Những cây bách cổ thụ chạm trời như móng vuốt dữ tợn của quỷ dữ, lan can và tường thành màu xám bị bao phủ trong một mảnh sương mù mênh mông.

Đã từng thấy “một dải bầu trời” nhưng chưa từng thấy cảnh “khiên cưỡng”* như vậy, Lăng Diệu Diệu không khỏi nhíu mày: “Sao lại thế này, tà môn quá đi.”

*chơi chữ, nhất tuyến thiên là bầu trời hẹp dài giữa hai khe núi, nhất đao thiết là áp đặt.

Mộ Thanh không lên tiếng, đôi mắt đen nhánh vẫn không chớp nhìn nơi đó, khóe miệng căng thẳng, vòng thu yêu trong tay áo yên lặng trượt xuống, bị hắn nắm chặt trong tay.

Lăng Diệu Diệu biết, lúc này hắn đang trong trạng thái đề phòng.

Ánh nắng như đao sắc bắn thẳng lên trán hắn, hắn không tránh, đứng thẳng đối diện với ánh sáng, chỉ là hơi híp mắt.

Sắc trời trở nên u ám kỳ lạ, những đám mây đen che khuất mặt trời, ánh sáng và bóng tối truy đuổi lẫn nhau. Xa xa dãy núi cao đột nhiên che khuất bầu trời, trong phạm vi mấy dặm đất hoang, dường như chỉ có hai người bọn họ.

Dây buộc tóc của Mộ Thanh tung bay trong gió, phát ra tiếng vù vù, khẽ lướt qua gương mặt nàng.

Lăng Diệu Diệu dịch về phía hắn một tấc: “Đây… không phải chùa Hưng Thiện chúng ta đi qua lúc trước, đúng không?”

Mộ Thanh nghiêng đầu nhìn nàng. Lăng Diệu Diệu hất cằm chỉ về phía mảnh chùa chiền âm u: “Thanh thanh y giản tùng, di thực tại liên cung, không thấy bài thơ đó viết trên tường.”

Thiếu niên hơi cong khóe miệng, con ngươi đen nhánh dưới hàng mi: “Thật thông minh, có điều…” Hắn cười càng sâu, đột nhiên biến thành mỉa mai: “Tự nhiên xuất hiện nhiều núi lớn như vậy, cô vẫn cần phải phân biệt nó bằng hai dòng chữ?”

Lăng Diệu Diệu quay đầu liếc nhìn những ngọn núi phía xa: “……”

Càng tới gần “chùa Hưng Thiện”, sắc trời ngày càng u ám. Gió thổi càng ngày càng lớn, quét sạch lá rụng và bụi bặm, dần có xu thế thổi bay cả xương cốt.

Lăng Diệu Diệu liên tục ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời đã chuyển sang màu vàng sẫm, mơ hồ không rõ, phía xa bóng cây lay động dữ dội, phát ra những tiếng xào xạc. “Này…” Nàng nhẹ giọng nhắc nhở: “Nhìn có vẻ là bão cát.”

Dọc đường đi, Mộ Thanh đều trầm tư, nghe thấy Diệu Diệu nói, hắn ngẩng đầu nhìn trời, con ngươi chậm rãi xoay chuyển.

“Này…” Diệu Diệu nhìn theo, bất ngờ bị bụi bay vào mắt, nàng vội duỗi tay túm lấy quần áo Mộ Thanh, bắt đầu điên cuồng ho khan, nước mắt giàn giụa: “Chúng ta tìm chỗ trốn một lát được không?”

Mộ Thanh cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy góc áo hắn. Nàng bị hắn ném vào đám người quá nhiều lần, tự nhiên tóm lấy hắn đã biến thành phản xạ có điều kiện.

Lăng Diệu Diệu cong lưng ho khan, đốt ngón tay ngày càng siết chặt, làm hắn phải tiến lên phía trước một bước, hắn rũ mi: “Cát bay vào mắt, không phải cổ họng. Cô phát điên cái gì vậy?”

Lăng Diệu Diệu dụi mắt đứng thẳng lên, đôi mắt hạnh đỏ như con thỏ: “Ngươi biết cái gì. Cha ta dạy làm vậy có thể đẩy cát ra khỏi mắt.” Nàng duỗi mặt về phía trước như muốn khoe ra: “Đây, ngươi nhìn xem.”

“……” Hắn thuận thế nắm cằm Lăng Diệu Diệu, mặc kệ nàng giãy giụa nhìn kỹ một hồi, dưới đôi mắt to đen, đáy mắt hồng như muốn nhỏ máu, lại có loại đẹp bệnh trạng khó tả.

Thật yếu ớt, hắn nhìn nàng thất thần, dễ đỏ như vậy…

Gió cát càng lúc càng dữ dội, tóc hai người đều phủ đầy bụi đất. Lăng Diệu Diệu thấy Mộ Thanh bất động nhìn nàng: “Ngươi còn dám mở to mắt như vậy?” Nàng tức điên: “Ngươi không sợ cát bay vào mắt…” Lời còn chưa dứt, hắn đã buông lỏng tay, đột nhiên nhắm chặt hai mắt, nàng tức thì đọng lại thành một bức ảnh.

Đúng là sợ cái gì tới cái đó.

“Đừng nhúc nhích…” Lăng Diệu Diệu cẩn thận nhón chân, vỗ vai an ủi hắn: “Ngươi… ngươi ngồi xuống trước đã.”

Mộ Thanh cả người cứng đơ như bức tượng điêu khắc, hắn chậm rãi khoanh chân ngồi xuống, hai mắt nhắm chặt, hàng mi dài cong vút cụp xuống, để mặc Lăng Diệu Diệu nâng mặt hắn.

Hừ, phong thuỷ thay phiên chuyển.*

*thời thế thế thời, cười người hôm trước hôm sau người cười.

Lăng Diệu Diệu bắt đầu vui sướng khi người gặp họa: “Mộ công tử, tự ngươi ho ra hay là để ta giúp ngươi thổi?”

Mộ Thanh ngẩng đầu không nói một câu. Dưới hàng mi dài tô điểm, gương mặt thiếu niên dịu dàng đến nỗi khiến người không đành lòng bắt nạt.

“Được rồi, vậy ngươi nhịn một chút.” Lăng Diệu Diệu hít sâu một hơi, nhẹ nhàng đỡ mặt hắn, mặt hắn lại ấm áp làm trái tim nàng chợt đập loạn xạ.

“Cô còn chờ cái gì?” Đợi một lát không thấy nàng nhúc nhích, hắn đột nhiên dùng sức mở mắt, tròng mắt trơn bóng yên lặng nhìn nàng, trong mắt như có ánh sao, đáy mắt đỏ bừng một mảnh, ngữ khí lại hờ hững không vui: “Đúng là không trông cậy được gì.”

Lăng Diệu Diệu sợ hãi buông lỏng tay, lại không nhịn được ghé sát vào nhìn, hai người bốn mắt đỏ bừng nhìn nhau. Diệu Diệu nhíu mày: “Mắt ngươi đỏ quá.”

Ánh mắt nàng thoáng qua một chút thương tiếc, như một sợi ánh sáng bất ngờ đâm vào ngực hắn.

Tay hắn giật giật, lại bị nàng lo lắng cầm lấy: “Đừng dụi.” Nàng nghiêm túc dặn dò: “Sẽ đau mắt. Mau khóc, dùng nước mắt rửa sạch nó.”

Nước mắt? Mộ Thanh tròng mắt mờ mịt chuyển động, cát sỏi lăn trong mắt như muốn biến thành trân châu, hốc mắt khô khốc cực kỳ.

Hắn trời sinh không có nước mắt, mặc dù đôi mắt như hồ nước mùa thu, quanh năm tràn ngập hơi nước, nhưng hơi nước lại là sự tồn tại hư ảo nhất. Là hoa trong gương, trăng trong nước, giống bề ngoài đẹp đẽ mà giả dối của hắn.

Rốt cuộc nước mắt có vị gì?

Chỉ có chịu đựng đau đớn mới là hắn quen thuộc nhất, quen đến nỗi hắn thậm chí còn không động mày.

Đang lúc xuất thần, thiếu nữ bỗng nhiên đỡ mặt hắn, mặt nàng tới gần, mang theo mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên mái tóc, mềm mại chỉ thổi bay hai ba sợi lông tơ, một cơn gió mát thổi vào tròng mắt, hắn theo bản năng nhắm mắt lại.

Sự dịu dàng hiếm có đó rời đi nhanh chóng như thủy triều rút, nàng thu hồi sự quan tâm như để tránh hiểu lầm.

“Mộ Thanh.” Khi hắn mở mắt, nàng đã lùi lại ba bước, hơi mím môi, có chút căng thẳng nghiêng đầu hỏi: “Có đỡ hơn không?”

Gió cát vẫn hoành hành.

Hắn yên lặng ngồi bên con đường đất, ngọn tóc đong đưa trong gió: “Cô lại đây, ngồi ở phía sau ta.”

Lăng Diệu Diệu nhìn hắn nửa ngày, đường đường là Hắc liên hoa chắc là sẽ không vì một hạt cát nhỏ mà xấu hổ. Vì thế nàng gật đầu, yên tâm tránh sau lưng hắn.

Trên mặt thiếu niên không có cảm xúc, hắn hơi nhấp môi mỏng, tay phải dựng lên, tay trái nhanh chóng dán một lá bùa, ánh sáng bùng lên trong ngực hắn, tức khắc gió cuốn bụi đất xoay tròn như một cái phễu hút ngược vào trong tay hắn, cây cối xào xạc như muốn bật gốc, sắc trời thay đổi thất thường.

Lốc xoáy lắc lư từ trái sang phải, như một con sâu lớn che trời, vặn vẹo thân thể giãy giụa, một lúc sau nó “vụt” một cái chui vào lòng Mộ Thanh. Trước mắt bỗng nhiên sáng ngời như vừa được tháo khăn bịt mắt.

Cây cối đang bị thổi ầm ầm nháy mắt trở nên gió yên sóng lặng.

Nhìn bầu trời trong trẻo, Lăng Diệu Diệu bị chấn động bởi sức chiến đấu của Hắc liên hoa.

Thế giới này có Mộ Thanh, Lôi Công Điện Mẫu đều phải thất nghiệp.

Nàng tò mò thò đầu lên vai hắn: “Ngươi có pháp bảo lợi hại như vậy, vừa rồi sao không lấy nó ra sớm hơn?”

Mộ Thanh nhìn lá bùa màu vàng trong tay, sau một lúc mới hơi nghiêng đầu, đưa lá bùa cho nàng xem, nụ cười có chút cổ quái.

Nhìn kỹ mới thấy trong tay hắn có hai lá bùa chồng lên nhau. Lá bùa phía dưới rất cũ, màu vàng đã chuyển thành nâu, góc cạnh không hoàn chỉnh, nhưng hình dạng lại giống hệt lá bùa của Mộ Thanh, thế cho nên khi xếp chồng lên nhau, nàng suýt nữa không phân biệt được.

“… Ý ngươi là trận bão cát vừa rồi là do lá bùa cũ phía dưới giở trò quỷ?”

“Đây là phong ấn, hơn nữa chỉ là đạo thứ nhất. Loại phong ấn này nhằm mục đích là ngăn người ra vào, trấn áp quỷ thần.” Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, thần sắc tối tăm không rõ: “Đây là bùa phong ấn của nhà ta.”

“Bùa… bùa phong ấn của Mộ gia?” Lăng Diệu Diệu nghe vậy lạnh cả sống lưng: “Lá bùa này nhìn khá cũ, chẳng lẽ Triệu Thái phi có điều giấu giếm, nhiều năm trước bà ta đã từng triệu hồi người Mộ gia?”

Ánh mặt trời chiếu lên nụ cười không hề độ ấm trên mặt Mộ Thanh: “Thật thú vị. Mộ Hoài Giang và Bạch Cẩn đã từng liên thủ phong ấn chùa Hưng Thiện tại mảnh đất hoang này.”

Lăng Diệu Diệu cẩn thận nhìn tòa kiến ​​trúc giống như ảo ảnh kia, trong ngoài không một bóng người, cỏ hoang ngập trời, nhìn thế nào cũng giống quỷ vực: “Đây đúng là chùa Hưng Thiện?”

Mộ Thanh cười lạnh một tiếng: “Dựa núi, lập tại Tý sơn Ngọ hướng, tọa Không Vong tuyến, nhảy ra ngoài tam giới, không nằm trong ngũ hành… Đây mới là chùa Hưng Thiện thực sự.”

– ——-

“Lời đồn đãi và truyền thuyết năm xưa từng bị tiên đế dốc sức trấn áp.” Giọng Lục Cửu càng ngày càng thấp, khiến Mộ Dao không thể không đến gần hắn, nghiêng tai lắng nghe.

“Nghe nói, mười năm trước, chùa Hưng Thiện vừa xây không lâu đã xảy ra chuyện. Đương thời ba vị trụ trì chết bất đắc kỳ tử chỉ trong một đêm. Phía trên ngôi chùa hồng quang* ngập trời, ba ngày ba đêm không tiêu tán. Kể từ đó, chùa cũ bị phong tỏa. Sau đó, hoàng thất lại xây dựng một ngôi chùa Hưng Thiện giống như đúc ở phía Nam thành Trường An.”

*ánh sáng đỏ

Nói đến cuối cùng, khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười bí ẩn và trào phúng.

Mộ Dao môi hơi giật, định nói cái gì, cuối cùng chỉ giật mình hít sâu một hơi.

“Cho nên, Mộ cô nương có hiểu ý tại hạ không?” Hương sư trẻ tuổi rất gầy, xương gò má hơi nhô lên, có chút bệnh khí. Khi nói chuyện, hắn không nhìn mặt Mộ Dao mà nhìn thẳng phía trước: “Thái Phi nương nương, thậm chí toàn bộ hoàng thất, bọn họ không đơn giản như các ngươi nghĩ đâu.”

Mộ Dao đứng tại chỗ, trong đầu hiện lên rất nhiều suy nghĩ, đột nhiên nói: “Lúc ở trong điện, Lục tiên sinh đã nhìn ra trong hương có trộn tro cốt sao?”

Lục Cửu rũ mắt cười, ngũ quan giấu trong bóng tối: “Làm sao có thể. Như lời Mộ cô nương đã nói, Lục mỗ chỉ là một thương nhân mà thôi.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Sổ Tay Công Lược Hắc Liên Hoa

Chương 30: Sự phiền muộn của Đế cơ (5)



Editor: tuanh0906

“Là Bạch Cẩn tự tay thêu.”

Lăng Diệu Diệu quay đầu lại quan sát hắn. Mộ Thanh vẫn luôn cột tóc, cái dây cột tóc màu trắng này gần như không rời người hắn. Nếu đã quý trọng dây cột tóc dưỡng mẫu cho như vậy, xem ra quan hệ giữa hai mẹ con họ cũng không tệ lắm.

“Xem ra mẹ Mộ tỷ tỷ đối với ngươi cũng không tệ.”

Mộ Thanh không đáp, trên mặt xẹt qua nụ cười nhạo, hắn dùng vòng thu yêu gõ gõ lên bàn: “Cô định gửi thư thế nào?”

Lăng Diệu Diệu cất phong thư vào trong ngực: “Ta đã hỏi thăm rồi. Có một vị quan to sắp đi Giang Nam nhậm chức, có thể nhờ tùy tùng của người đó mang giúp. Hôm nay bọn họ sẽ lên thuyền xuất phát từ ngoại thành phía Nam.”

Nàng lẩm bẩm nói: “Núi cao sông dài, gửi thư cũng phiền toái như vậy.” Nàng cẩn thận gói hai mảnh điểm tâm vào trong bọc nhỏ, dùng ánh mắt dò hỏi Mộ Thanh: “Này, đủ chưa?”

Thiếu niên nhíu mày nhìn nàng: “Hỏi ta làm gì?”

Lăng Diệu Diệu hỏi lại: “Ngươi không cùng ta đi sao?”

“Tại sao ta phải đi cùng cô?” Phút chốc, trong mắt hiện lên sự chế giễu: “À, Lăng tiểu thư sợ lạc đường?”

Lăng Diệu Diệu tiếp nhận sự chế giễu của hắn, đôi mắt hạnh hắc bạch phân minh* lập loè ý cười, không phủ nhận cũng không phản bác: “Đúng vậy.”

*đen trắng rõ ràng

Nàng buộc chặt bọc nhỏ, thuần thục đeo nó trên người: “Mộ tỷ tỷ đã sớm nói, chúng ta chia làm hai hướng tra án. Tỷ ấy và Liễu đại ca bận bịu nhiều ngày như vậy, hai người chúng ta cả ngày đều ở trong phòng nhàn rỗi, không tốt lắm đâu.”

Lăng Diệu Diệu biết rõ đại bộ phận cốt truyện. Tình tiết gửi thư của nguyên thân nhìn như vô tình, lại dẫn đến vô hạn phong ba ở các chương sau. Từ góc độ này, nàng làm NPC, không thể thoái thác việc thúc đẩy cốt truyện.

Mộ Thanh nheo mắt: “Cô định tiện thể đi tra án?”

Lăng Diệu Diệu mặt đầy chân thành: “Bên ngoài nóng như vậy, chúng ta không đi, Mộ tỷ tỷ sẽ phải bôn ba, ngươi nhẫn tâm sao?”

– ——-

Lục Cửu ở Lưu Nguyệt cung hai canh giờ, sau lưng đã ướt đẫm. Trên đường ra khỏi cung, bước chân tuy vẫn có chút lảo đảo nhưng so với trước đây đã nhẹ nhàng hơn nhiều.

Hắn cúi đầu, để Mộ Dao đi trước một chút, nhưng Mộ Dao lại thả chậm bước chân, cố tình sóng vai với hắn.

“Nghe nói việc làm ăn tại Trầm Hương cư của Lục tiên sinh rất phát đạt, được coi là độc nhất ở thành Trường An.”

Lục Cửu lau mồ hôi trên trán, khiêm tốn cười nói: “Đâu có, đâu có. Chỉ là người làm ăn thấp hèn miễn cưỡng sống tạm mà thôi.”

Mộ Dao quay đầu nhìn mặt hắn. Lục Cửu chỉ mới nhược quán* đã là hương sư nổi danh trong thành Trường An, mỗi ngày hốt bạc. Một thương nhân đi tới vị trí như ngày hôm nay, chính là dựa vào việc làm người khiêm tốn, xử sự khéo léo, thậm chí thức thời tới mức sợ bóng sợ gió.

*chàng trai tròn 20 tuổi

Mộ Dao nhìn hắn hồi lâu mới mở miệng, ngữ khí nghe không ra hỉ nộ: “… Lục tiên sinh bo bo giữ mình là đúng, nhưng nhất định phải không thẹn với lương tâm.”

Khi nàng nói chuyện, cặp mắt lưu li vô cùng trong suốt, nốt ruồi dưới khóe mắt lạnh lẽo, nàng có vẻ trong sáng và thuần khiết đến nỗi không cho phép lừa gạt và ác ý.

Lục Cửu đột nhiên dừng bước, thân thể rơi run rẩy, vội vàng hạ giọng nói: “Mộ cô nương, việc này quá phức tạp. Ta khuyên các ngươi không nên điều tra tiếp nữa.”

Mộ Dao giữa mày thoáng qua một chút nghi hoặc, nàng bình tĩnh nói: “Ý của Lục tiên sinh là?”

Thấy Lục Cửu do dự, Mộ Dao theo bản năng quay đầu tìm kiếm bóng dáng Liễu Phất Y, lại nhìn thấy chàng và Đoan Dương đế cơ cả người lộng lẫy sóng vai đi cùng một chỗ, tụt lại phía sau rất xa, gần như không nhìn rõ mặt.

Nàng im lặng quay đầu lại, giọng nói mang theo chút cảm xúc: “Ngươi yên tâm. Đạo sĩ bắt yêu chúng ta cả đời bôn ba vì sự bình an của bá tánh, ngay cả yêu ma cũng không sợ, đương nhiên cũng không sợ cường quyền.”

Lục Cửu do dự một lát, thở dài nói: “Thương nhân chúng ta kết bạn khắp tam giáo cửu lưu*, biết rất nhiều tin tức…” Hắn cắn chặt răng, đè thấp giọng: “Mộ đạo sĩ, ngài từng đến chùa Hưng Thiện của hoàng thất, ngài cảm thấy nơi đó thế nào?”

*các tông phái học thuật và tôn giáo của xã hội Trung Quốc thời cổ.

“Uy nghi rộng lớn.” Mộ Dao trầm ngâm một lát: “Nhưng ta có chút thắc mắc… Ta không biết nhiều về phong thuỷ, nhưng ta nhớ rõ về nguyên tắc phía sau đại điện phải dựa vào núi. Chùa Hưng Thiện gần nội thành như vậy, bốn phía đều là đất trống, hình như có chút không ổn.”

Lục Cửu lắc đầu thở dài: “Ngài nói không sai. Về phong thủy, chùa chiền là nên lập tại Tý sơn Ngọ hướng, tọa Không vong tuyến, như vậy mới có thể nhảy ra ngoài tam giới, không nằm trong ngũ hành. Khi chùa Hưng Thiện mới được xây dựng, các đạo sĩ chọn đi chọn lại mới chọn được nơi thích hợp nhất, chính là dựa vào núi.”

“Sở dĩ ngài cảm thấy kỳ quái là vì… Triệu Thái phi lễ Phật hơn mười năm. Chùa Hưng Thiện của mười năm trước không phải ngôi chùa các vị nhìn thấy.”

*Tý sơn Ngọ hướng và Không vong tuyến liên quan đến phong thủy rất lằng nhằng, các nàng tò mò có thể tra google nha.

– ——-

Dưới cửa sổ gỗ, hoa hiên tươi tốt che mất nửa lối đi trong cung, một bóng người nhỏ nhắn đứng dưới bóng cây sồi.

“Bội Vân, ngươi biết gì thì mau nói, ta còn rất nhiều việc.” Thái giám mặc quan bào bằng lụa ôm phất trần trong tay, ngó trái ngó phải, nôn nóng nhìn khuôn mặt ưu tư của thiếu nữ.

“…… Hình như Đế cơ đã thích Liễu đạo sĩ.” Trên tay Bội Vân bưng hộp thức ăn, dưới hàng mi dài hạ là do dự và lo lắng.

“Vậy ngươi…”

Hai người châu đầu ghé tai, thấp giọng trò chuyện một lúc, một tả một hữu tách ra, bóng người biến mất ở hai đầu ngã rẽ.

“Hừ, quả nhiên…”

Khung cửa sổ của Phượng Dương cung như một khung ảnh chụp lại cảnh tượng bí mật đó. Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình phía sau.

Cửa sổ gỗ được nhẹ nhàng khép lại, mấy tiểu cung nữ bên trong cánh cửa sổ hai mặt nhìn nhau, thần sắc lập lòe: “Bội Vũ tỷ tỷ, thì ra Bội Vân tỷ tỷ thật sự vẫn luôn qua lại với người của cung khác…”

“Suỵt…” Trên gương mặt trẻ con của Bội Vũ lộ ra vẻ phẫn uất: “Đều nhẫn nhịn cho ta, sẽ có một ngày ta bắt được nhược điểm của nàng ta, tự tay giao nàng ta cho Đế cơ.”

– ——-

Càng đi về phía Nam ngoại thành, các mái hiên cong sơn đỏ hùng vĩ ngày càng thưa thớt, cỏ hoang mọc thành cụm, ngọn cỏ cao đến nửa người. Phía dưới là những cánh đồng màu mỡ nối tiếp nhau, nhìn không thấy cuối.

Ánh nắng gay gắt chiếu lên những tán cây tươi tốt, tạo nên những đốm sáng như đồng xu trên mặt đất.

Lăng Diệu Diệu cùng Mộ Thanh nhảy xuống ngựa, vội vàng trốn vào dưới bóng cây, cổ bị phơi tới nỗi nóng rát đau đớn, cả người đều đang bốc hơi.

Mộ Thanh mặc đen sì từ đầu đến chân, buộc cao đuôi ngựa, ngọn tóc lắc lư ở sau lưng, trên mặt ngay cả một giọt mồ hôi cũng không có, quả thực vi phạm kiến thức vật lý.

Lăng Diệu Diệu dựa vào gốc cây ừng ực uống hết một nửa bình nước, nhưng dò ra rất nhiều, nước theo cổ chảy vào vạt áo màu tím nhạt của nàng.

Lăng Diệu Diệu tham lạnh, áo trên là băng ti dệt thành, mơ hồ lộ ra sợi dây yếm nhỏ trên cổ. Sau khi thấm nước, dây áo càng thêm đỏ tươi, nổi bật trên làn da trắng nõn, diễm sắc tương phản như một con rắn nhỏ chui thẳng vào lòng người.

Mộ Thanh nhìn tới phát bực: “Miệng cô là đồng hồ nước sao?”

Thiếu nữ lúc này mới thẹn thùng dừng lại, lau miệng nói: “Xin lỗi…” Còn chưa dứt lời đã hết xấu hổ, nàng quan sát hắn từ trên xuống dưới một hồi, sau đó ngạc nhiên hỏi: “Sao ngươi không nóng chút nào vậy?”

Mộ Thanh cười khẩy, hoàn toàn không muốn để ý đến nàng, xoay người liền đi. Lăng Diệu Diệu lập tức theo sát hắn: “Uống nước không?”

Hắn do dự một chút, quay người nhận lấy, ngửa đầu uống nước, bỗng nhiên cảm thấy ánh mắt Lăng Diệu Diệu chăm chú nhìn mặt hắn, hàng mi dài hơi chớp, nhìn vào mắt nàng: “Cô nhìn ta làm cái gì?”

Lăng Diệu Diệu nóng tới hai má ửng hồng, nàng hơi nheo mắt, trong mắt phản chiếu vụn ánh sáng: “Học tập một chút, làm sao để uống nước không rỉ.”

“……” Mộ Thanh xoay người uống nước.

Thư đã gửi xong, Mộ Thanh tay trái dắt ngựa, bên phải đi theo Lăng Diệu Diệu nửa chết nửa sống, tiếp tục lang thang vô định đi về phía Nam. Mặt trời thiêu đốt trên đỉnh đầu, nhưng không hiểu sao có người bên cạnh, con đường này cũng bình yên đến lạ.

“Nóng quá……” Thiếu nữ từ trước đến nay sợ nhất là mùa hè, Lăng Diệu Diệu dùng tay che mặt, lê bước chân nặng nề tiến lên dựa vào thân cây.

Cái bóng Mộ Thanh đổ xuống đôi ủng, môi mỏng hơi nhấp, thoải mái bước đi dưới ánh nắng chói chang, dư quang liên tục quan sát bóng dáng Lăng Diệu Diệu.

Hắn có chút không hiểu vì sao cô nương bên cạnh đột nhiên lại như một gốc cây mất nước, mềm oặt héo rũ, như bị hút cạn tinh khí. Đặc biệt là khi không cẩn thận chạm vào quần áo hắn, nàng lập tức trốn sang một bên như bị ai cắn một ngụm. Hắn nhất thời không kìm được kéo nàng tới, ánh mắt trầm xuống: “Cô trốn cái gì?”

“Ngươi sờ chính mình thử xem…” Lăng Diệu Diệu vẻ mặt đưa đám, cầm tay Mộ Thanh chạm vào vạt áo trước ngực hắn, vạt áo màu đen đã bị mặt trời phơi đến nóng bỏng.

Mộ Thanh sầm mặt, yên lặng thả lỏng dây buộc trên cổ tay, xắn tay áo lên đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay tuyết trắng, tỏ vẻ không phục ý bảo nàng sờ thử.

Lăng Diệu Diệu bị động tác này hoảng sợ, không dám không nể mặt Hắc liên hoa, nàng duỗi tay cẩn thận sờ sờ, tức thì trợn to hai mắt.

Nàng kinh ngạc cảm thán: “Thật đúng là băng cơ ngọc cốt?”

Thời tiết này, ai lạnh người đó chính là đại ca. Nàng theo bản năng tới gần, áo lụa tơ tằm nhẹ nhàng cọ lên da thịt hắn, bàn tay nóng bỏng không ngừng vuốt v e cánh tay hắn, cả người vui sướng dán lên, mang theo một mùi hương nhàn nhạt.

Giác quan của thiếu niên bỗng trở nên vô cùng mẫn cảm, không nhịn được lập tức buông tay áo: “Lăng tiểu thư không thể rụt rè một chút sao.”

Nếu hắn là mèo thì giờ này đã bị nàng vuốt trọc. Người này da mặt dày không bình thường, một giây trước mới đối hắn tránh còn không kịp, một giây sau đã coi hắn như khối băng hình người. Nàng không chỉ sờ, nhìn dáng vẻ như có thể ôm luôn lập tức.

Lăng Diệu Diệu xem mặt đoán ý rụt sang một bên, lẩm bẩm nói: “Không phải Mộ công tử bảo ta sờ sao?”

“Cái gì?”

Lăng Diệu Diệu vẫy tay đình chiến, ngay cả sức lực cãi cọ với hắn cũng không có. Đi được hai bước, nhịn không được dè dặt hỏi: “Mộ Thanh, còn bao lâu nữa chúng ta mới tới?”

“Tới đâu?” Hắn cười lạnh một tiếng: “Chúng ta căn bản không quay về, vẫn luôn đi về hướng Nam.”

“Cái gì?” Lăng Diệu Diệu gần như muốn sụp đổ, nàng quay đầu nhìn xung quanh: “Ngươi có chắc không? Ta thấy bốn phía đều giống nhau.”

Thiếu niên nhếch miệng, lông mi đầy vẻ châm chọc, bám vào tai nàng nhẹ nhàng nói: “Bước chân ra cửa, mơ màng hồ đồ chết tha hương thường đều là kẻ mù đường.”

Lăng Diệu Diệu giận mà không dám nói gì, nàng liên tục nhấp môi, vẻ mặt hoang mang bất lực: “…… Nơi nay hoang vu vắng vẻ, chúng ta định đi về Thái Thương sao?”

Mộ Thanh cũng cảm thấy không thú vị, hắn xoay người vỗ lưng ngựa, lãnh đạm nói: “Vậy thì quay về, lên ngựa đi.”

“Mộ Thanh.”

Hắn quay lại, thấy gió nhẹ thổi bay làn váy mỏng và sợi tóc nàng, nàng nhìn về phía bên kia sườn núi, duỗi tay chỉ vào một mảnh bóng râm ở đằng xa, ẩn giấu trong đám cỏ dại: “Ngươi mau nhìn…”

Đột nhiên, một trận gió mạnh thổi bay ngọn cỏ, một tia nắng chiếu lên mái hiên như thể bị gương phản xạ, hóa thành ánh sáng chói lóa chiếu thẳng vào mắt người, khiến Lăng Diệu Diệu theo bản năng né tránh.

Vách đá dưới mái hiên, có rất nhiều hàng lan can uốn lượn hướng về phía trước, bậc thang bằng ngọc bích xám trắng như xương khô trên cỏ, vô duyên vô cớ xuất hiện ảo cảnh nguy nga tráng lệ.

Lăng Diệu Diệu ngập ngừng quay đầu nhìn Mộ Thanh: “Chúng ta… lại trở về chùa Hưng Thiện sao?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.