“Yểu Yểu, muội, muội đây là… Có ý gì?” Ánh mắt Kỷ Tuyên nóng bỏng, không thể tin được nói.
Kỷ Du kéo tay chàng, gò má phiếm hồng như hoa đào. Nàng xấu hổ nhìn chàng, bước tới gần, ôm lấy eo chàng, đầu tựa lên ngực chàng, không cho chàng nhìn thấy gương mặt càng lúc càng hồng của nàng.
“Muội thích ca ca.” Nàng nói nhỏ: “Trước đây muội đã rất thích huynh, nhưng khi đó… Là thứ tình cảm đối với huynh trưởng, muội hiểu rõ tâm tư của ca ca, nhưng muội sợ… Sợ không thể cho ca ca tấm lòng giống như vậy, dù sao trước đây muội cũng coi huynh là ca ca ruột mà.”
Nói tới đây, giọng nàng tựa như có một chút rầu rĩ: “Hiện giờ biến thành cái dạng này, có phần kỳ lạ,” âm thanh êm ái hạ xuống, dừng một chút, nàng đột nhiên ngửa đầu, đôi mắt hoa đào phủ sương trở nên trong trẻo hơn rất nhiều: “Muội không biết mình có thể dùng tình cảm nam nữ để đối đãi với ca ca hay không, nhưng muội sẽ đối tốt với huynh, huynh cho muội thêm một ít thời gian, muội, muội lại cố gắng một ít nữa, được chứ?”
Ánh mắt Kỷ Tuyên cực kỳ rạng rỡ, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn nàng, một lát sau mới ôm chặt lấy nàng, nghiêng người cúi đầu tới gần nàng, nhưng khi môi mỏng sắp dán lên môi nàng thì chàng lại cực kỳ kiềm chế mà dừng lại, chuyển qua gò má nàng, dịu dàng hôn một cái, âm thanh thẳng thắn hân hoan truyền vào tai nàng: “Đương nhiên là được, ta không vội, chúng ta còn rất nhiều rất nhiều thời gian.” Chàng vừa nói lại vừa hôn vành tai nàng, giọng nói khàn khàn ấm áp lại vang lên: “Yểu Yểu cũng không cần quá cố gắng, muội đối với ta đã tốt lắm rồi.” Nàng không chỉ không từ chối chàng mà còn nói lời dễ nghe như vậy, chàng đã rất thỏa mãn, giờ phút này trong lòng chỉ có vui mừng.
Chàng đột nhiên hôn như vậy, Kỷ Du vẫn không quá quen, gương mặt nóng bừng gay gắt, hơi rụt lại trong ngực chàng, lúng túng đến nỗi không dám nói lời nào.
Kỷ Tuyên khẽ cười, môi mỏng từ bên tai nàng dời sang đỉnh đầu, hôn tóc đen của nàng, đáy lòng quanh năm tích tụ buồn rầu khổ sở bỗng chốc bị càn quét sạch sẽ, cuối cùng lại dâng trào niềm thoải mái hiếm có.
“Yểu Yểu, ta sẽ đối xử thật tốt với muội.” Chàng ôm nàng thật chặt, dịu dàng cam đoan.
Lầu các yên ắng, an nhàn tĩnh lặng, hai người đắm chìm trong hương sách nhàn nhạt, lặng lẽ ôm nhau, ai cũng không đành lòng đánh vỡ thời khắc bình lặng vui vẻ này.
Không biết qua bao lâu, Kỷ Du gọi một tiếng “Ca ca”, Kỷ Tuyên buông nàng ra, Kỷ Du nhìn mặt đất lát đá xanh, kéo chàng ngồi xuống.
Hai người kề vai ngồi trên sàn nhà, sau lưng là tường gỗ mun cứng rắn bóng loáng, kệ sách cao cao chặn lại ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào khiến nơi này chìm trong bóng tối, giống như khi còn bé bọn họ cùng ở chỗ này giết thời gian. Khác chính là, khi đó trong lòng Kỷ Du không vui, bởi vì Kỷ Tuyên thà rằng mỗi ngày ở lại đây chứ cũng không muốn chơi với nàng, cho nên mỗi lần đều là nàng hí hửng chạy đến đây quấn lấy chàng, số lần chọc chàng tức giận cũng không ít.
Bây giờ nhớ lại lúc trước, Kỷ Du không khỏi bật cười.
Kỷ Tuyên kinh ngạc liếc mắt nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng: “Cười cái gì?”
“Muội nghĩ đến chuyện trước đây.” Con ngươi Kỷ Du đượm ý cười: “Khi đó ca ca rất ghét muội.”
Kỷ Tuyên ngẩn ra một chút, ngay sau đó vẻ mặt hơi khó xử, nắm lấy ngón tay nàng, nghiêm túc nói: “Ta khi đó cũng không phải ghét muội.” Chỉ là trong lòng mâu thuẫn rối rắm, không biết cư xử với cô bé thích dính người này như thế nào mà thôi.
Khi còn bé nàng rất đáng yêu, luôn là dáng vẻ làm người yêu thương chiều chuộng, trong lòng chàng rõ ràng là rất thích nhưng lại luôn không được tự nhiên mà xa cách nàng. Hiện giờ nghĩ lại, đương nhiên là hối hận vô cùng.
Kỷ Du nhìn chàng nói nghiêm túc như vậy thì cười khẽ một tiếng, cầm ngược lại tay chàng, “Muội nói đùa với huynh đấy, thật ra muội cũng không trách huynh.” Dừng một chút, ánh mắt nàng khẽ chuyển động, bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn chàng, nửa nghiêm túc nửa vui đùa hỏi: “Vậy… Ca ca bắt đầu thích muội từ khi nào?”
Kỷ Tuyên hô hấp không thông, gò má phiếm hồng, không được tự nhiên nghiêng mặt đi: “Ta cũng không biết.”
“Sao lại không biết?” Kỷ Du bất mãn sát lại gần: “Huynh lừa muội hả?”
“Ta thật sự không biết.” Ánh mắt Kỷ Tuyên quay trở về mặt nàng, mắt phượng sâu thăm thẳm, “Ngày ngày nhìn muội lớn lên, không biết bắt đầu từ lúc nào đã muốn mãi được nhìn muội như vậy, mỗi một ngày đều nhìn, cả đời cũng không cho muội rời khỏi tầm mắt ta.”
Kỷ Du vốn muốn nghe chàng nói thật, không nghĩ tới sau khi chàng nói như vậy thì nàng lại ngượng ngùng, quay mặt đi ấp úng nói: “Ca ca chỉ giỏi dỗ người ta.”
“Không phải dỗ muội.” Kỷ Tuyên cười nhạt tới gần, ép nàng phải đón lấy ánh mắt chàng: “Đều là lời nói chân thật trong lòng, Yểu Yểu không tin ta ư?”
Kỷ Du nóng mặt, thì thầm nói: “Muội chưa nói không tin huynh.”
Kỷ Tuyên cười vang, duỗi tay dài ôm lấy nàng, chàng đã vui sướng đến cực điểm, ngay cả tiếng cười cũng vô cùng trong sáng ấm nồng.
Từ trước đến nay Kỷ Du đã từng thấy chàng thoải mái như vậy chưa? Trong chốc lát, nàng vừa ngạc nhiên lại vừa chua xót, dịu ngoan ôm lại chàng, yên lặng nghe tiếng cười trong sáng của chàng, cực kỳ yên tâm.
Còn những chuyện phiền não kia, vào giờ khắc này nàng không hề muốn suy nghĩ đến.
*****************
Sau khi Đoạn Thù bị mời ra khỏi Quận vương phủ thì lơ đễnh, chán nản đi lung tung ở bên ngoài một lúc lâu, mãi đến khi hoàng hôn mới trở về Thành Quốc công phủ.
Hắn đi qua tiền viện, đang định trở về viện của mình thì nửa đường lại gặp phải mẫu thân Chương thị.
Chương thị mặc váy áo màu hồng cánh sen, trái lại nhìn rất đẹp mắt, nhưng sắc mặt bà ta hơi ảm đạm, tinh thần có vẻ không được tốt.
Nhìn thấy vết thương trên mặt Đoạn Thù, Chương thị giật mình kinh ngạc: “Dận Chi, mặt con bị làm sao vậy?”
Bà tử đi bên cạnh Chương thị cũng hoảng sợ: “Ôi trời, trên mặt Đại công tử bị thương không nhẹ chút nào!”
Đoạn Thù sờ khóe miệng, cung kính khom người với Chương thị: “Mẫu thân đừng lo, chỉ là trên đường không cẩn thận đụng một cái thôi, không có gì đáng ngại.”
“Sao lại không có gì đáng ngại?” Chương thị quan tâm không dứt, tiến lên nhìn thật kỹ, đau lòng nói: “Nhìn con đi, chỗ này cũng sưng lên, người lớn như vậy rồi mà đi đường còn không cẩn thận, thế này còn không làm ta lo lắng sao!” Dứt lời, bà ta lập tức nói với bà tử bên cạnh: “Lâm ma ma, mau cho người đi mời đại phu đến xem một chút.”
Lâm ma ma vội vàng vâng lời, xoay người định đi nhưng lại bị Đoạn Thù cản lại.
“Ma ma, không cần phiền phức như thế,” Đoạn Thù nói: “Trong viện của con còn một ít rượu thuốc, xoa một chút là được rồi, mẫu thân đừng lo lắng.”
“Đứa nhỏ này!” Chương thị bất đắc dĩ mắng một câu, lấy khăn tay lau vết máu ở khóe miệng hắn, Đoạn Thù nhận lấy rồi nói: “Mẫu thân, con tự lau được rồi.”
Chương thị nhìn hắn, lùi một bước, thấy hắn lau xong rồi thì lập tức hỏi: “Hôm nay con đi đâu?”
Mặt Đoạn Thù cứng lại, vẻ mất mát dừng ở giữa mày.
Chương thị nhìn hắn, thở dài: “Con đứa nhỏ này, trái lại càng lớn càng khiến người lo lắng, nương cũng không biết hiện giờ trong lòng con suy nghĩ cái gì, hôm qua ta đã có hẹn với Trần gia Đại phu nhân rồi, Trần Đại cô nương nhà người ta cũng tới, con hay lắm, dám ném mặt mũi của ta đến tận chân trời, đã không đến thì thôi, đằng này lại còn bảo Đoạn Lâm cứ thế truyền lời cho ta ngay trước mặt người ta, thật đúng là quá đáng.”
“Mẫu thân!” Đoạn Thù nhíu mày, trên mặt hiện lên vẻ không kiên nhẫn, “Con đã nói không muốn bàn bạc hôn sự với Trần gia nhưng người lại càng muốn con đi gặp Trần cô nương kia, cần gì phải làm thế?”
“Con cũng đã tròn hai mươi tuổi, sắp sửa cập quan, còn không bàn bạc hôn sự thì định kéo dài tới khi nào?” Chương thị hơi nổi giận: “Con nhìn mà xem, con nhà người khác có đứa nào không phải mười lăm mười sáu đã bắt đầu gặp mặt các cô nương, con thì hay rồi, lúc trước ở Lương Châu, con không coi trọng cô nương ở đó thì cũng thôi, bây giờ đã về kinh thành rồi, biểu muội con cũng ở đây, con không thích, ta cũng không ép buộc con, thế nhưng những khuê tú con nhà quyền quý nhiều lắm mà, con lại cứ kéo dài như vậy, định làm cái gì hả?”
Chân mày Đoạn Thù càng nhíu càng sâu, gương mặt tuấn tú phủ mây mù ảm đạm, hắn không nói một lời mà chỉ nghe Chương thị trách mắng, sau một lúc lâu mới ngước mắt, buồn bã nói: “Con không thích biểu muội, cũng không thích những khuê tú quý nữ mà mẫu thân nhìn trúng.”
Chương thị nghe vậy, cơn giận tích góp nhiều ngày lập tức cháy bùng lên, không kiềm chế được mà tức giận trách mắng: “Người này con không thích, người kia con cũng không thích, vậy con thích ai? Con không thích ai hết, chỉ thích Kỷ gia cô nương kia! Có đúng không?”
Đoạn Thù sửng sốt, kinh ngạc nói: “Mẫu thân, người…”
Chương thị hừ lạnh một tiếng: “Con coi nương là người ngốc sao? Lần trước gặp ở trong cung, con chỉ nhìn chằm chằm nàng, con là ta sinh, trong bụng con có mấy khúc ruột, ta còn không biết sao?”
Đoạn Thù nói không nên lời, nhớ tới chuyện hôm nay ở Quận vương phủ thì sắc mặt lại u ám thêm vài phần.
Chương thị không thèm để ý tới Lâm ma ma ở bên cạnh đang nháy mắt ra hiệu, cứng rắn nói: “Dận Chi, không phải nương nói con, nhưng Kỷ gia cô nương không phải người mà con có thể mơ tưởng. Quốc công phủ chúng ta không với nổi người ta, nếu nàng chỉ là cô nương nhà Quận vương bình thường thì cũng thôi, thế nhưng nàng chính là ngoại tôn nữ (cháu ngoại gái) của Bình Bắc Vương, cháu gái ruột của Tích Phi nương nương, chỗ dựa đằng sau nàng rất mạnh mẽ đấy, tương lai gả ra ngoài, nhất định là mang theo thân phận Quận chúa, con không nghe thấy bên ngoài truyền những gì sao, người ta được Thái tử điện hạ chọn rồi, nhà chúng ta là thần tử, người ta là thiên tử, con tranh được sao?”
“Mẫu thân,” Ánh mắt Đoạn Thù nghiêm túc, gấp gáp nói: “Đấy chỉ là lời đồn, vẫn chưa trở thành sự thật, Kỷ cô nương nói nàng ấy cũng không muốn vào cung, mẫu thân, con chỉ cần đính hôn với nàng ấy trước khi trong cung đưa thiệp tới, vậy thì nàng ấy sẽ không cần vào cung tham tuyển Thái tử phi nữa, quy củ này, cho dù là Thái tử điện hạ cũng không dám tùy ý phá hỏng, mẫu thân, xin người giúp con!”
“Dận Chi!” Chương thị hận rèn sắt không thành thép: “Sao con còn không hiểu? Tiếng gió này đã truyền ra bên ngoài, trên người Kỷ cô nương đã đóng dấu Thiên gia (gia đình hoàng thất), ai có lá gan dám tới cửa cầu thân? Vậy không phải ngang nhiên không để Thiên gia vào mắt sao? Con đứa nhỏ này, rõ ràng là trong lòng thông suốt, làm sao vào lúc này lại hồ đồ thành như vậy?”
Mắt Chương thị cũng đỏ lên vì tức: “Chuyện của Kỷ gia cô nương đã thành như thế, con muốn mẫu thân kéo theo mạng của cả nhà để cầu thân giúp con sao? Sao con không nghĩ xem, tổ phụ con mới rút lui khỏi quan trường, hiện giờ đã trở về Giang Nam, phụ thân con mới về kinh được mấy ngày, gót chân còn chưa đứng vững, con muốn gây thù chuốc oán cho ông ấy sao? Kẻ thù này lại còn là thiên tử, con có lương tâm hay không?”
“Mẫu thân…” Đoạn Thù hơi luống cuống, mấy ngày này trong lòng hắn rất loạn, đâu có tâm tư suy nghĩ vẹn toàn như vậy, hiện giờ nghe được những lời này của Chương thị mới đột nhiên hiểu rõ tình hình, lập tức có chút tuyệt vọng, nhớ tới đôi mắt giống như hoa đào của tiểu cô nương kia thì trong lòng chỉ cảm thấy đau.
Chẳng lẽ hắn và nàng thật sự có duyên không phận sao?
Đương nhiên là Kỷ Du không muốn làm Thái tử phi, thế cho nên Kỷ Tuyên cũng không có gì phải lo lắng.
Không đến mấy ngày, Kỷ Tuyên lập tức đi vào cung một chuyến, đến điện Thanh Tư của Tích Phi nương nương sau đó lại đến Đông cung gặp Thái tử điện hạ.
Lúc này lời đồn đại ở bên ngoài vẫn bay lả tả nhưng trái lại Kỷ Du không hề nghĩ nhiều.
Mùng mười tháng tư, phụ thân của Binh bộ Thượng thư Thiệu Diên mừng thọ, trước đó Quận vương phủ đã nhận được thiệp mời. Lúc trước Kỷ Tuyên và Thiệu Diên từng làm việc cùng nhau, cũng coi như có hai phần tình cảm, vì thế lập tức bảo quản sự chuẩn bị thọ lễ, ngày hôm nay chàng đích thân tới Thiệu phủ.
Thiệu gia là thế gia kinh thành, lúc trước Thiệu lão gia tử chính là thái phó, hôm nay ông ấy mừng thọ, đương nhiên không ít quan lớn và các quý nhân đến Thiệu phủ chúc mừng, Thành Quốc công Đoạn Tuấn cũng trong số đó, hơn nữa trong tiệc rượu còn trùng hợp ngồi cùng bàn với Kỷ Tuyên.
Bàn này của bọn họ đều là hoàng thất và các nhà công tước. Bát hoàng tử mới được phong làm Tĩnh Vương cũng ngồi ở đây, từ trước đến nay hắn thân thiết với Thái tử, bởi vì một tầng quan hệ này nên cũng quen thân với Kỷ Tuyên, trước kia còn từng cưỡi ngựa, uống rượu với nhau. Lúc này hắn ngồi bên cạnh Kỷ Tuyên, Đoạn Tuấn ngồi cách bọn họ mấy người.
Nam nhân trên bàn tiệc luôn không tránh được việc nâng ly cụng chén. Vài chén rượu xuống bụng, người không thân cũng có thể nhanh chóng biến thành bằng hữu, còn chưa đến nửa khắc đồng hồ là đã có thể hâm nóng bầu không khí.
Hiện nay trên bàn tiệc đúng là như vậy. Trong một đám khách khứa đang ngồi đây thì chỉ có Đoạn Tuấn là ngoại phóng nhiều năm. Ông mới trở về kinh thành không lâu nên chưa hiểu rõ đồng liêu trong triều lắm, trái lại tiệc mừng thọ này là một cơ hội tốt, nhưng giờ phút này Đoạn Tuấn lại không có tâm tư gì, chỉ vì Kỷ Tuyên cũng ở đây. Vừa nhìn thấy Kỷ Tuyên thì ông lập tức nhớ tới người ở am Sùng Loan.
Nhưng từ lúc bắt đầu ngồi xuống, Kỷ Tuyên từ đầu đến cuối chưa từng nhìn Đoạn Tuấn lấy một cái, nhưng cũng không có ai cảm thấy kỳ lạ. Ở trong mắt người ngoài, chàng vốn là người lạnh lùng ít nói, trên bàn này chỉ có Tĩnh Vương và hai vị tiểu Hầu gia có quen biết là nói chuyện với chàng mà thôi, những người khác chỉ lúc kính rượu mới dám mở miệng. Cũng may Tĩnh Vương tính tình cởi mở, làm người lại hiền lành, dường như không có dáng vẻ thân vương, rất dễ khuấy động bầu không khí, vì thế trên bàn tiệc cũng không tẻ ngắt.
Sau khi tiệc rượu bắt đầu không lâu thì chủ nhà tới mời rượu, Binh bộ Thượng thư Thiệu Diên đích thân tới bàn này, lần lượt mời rượu các vị khách. Uống hết một vòng, trên bàn lại thêm đồ ăn, trong đó có một món là chè hạnh nhân, chính là món ăn phổ biến nhất kinh thành vào lúc này. Thiệu Diên khách sáo bảo người hầu chia thức ăn cho khách, đặc biệt nhắc tới đây là chè hạnh nhân, mời các vị khách thưởng thức.
Mọi người lần lượt nếm thử, tất cả đều khen ngon, chỉ có Kỷ Tuyên và Đoạn Tuấn là không động vào bát chè hạnh nhân trước mặt.
Tĩnh Vương ăn xong bát của mình, chưa đã thèm nên hết sức tự nhiên chuyển bát chè hạnh nhân của Kỷ Tuyên đến trước mặt mình, không chút khách sáo nói: “Dung Tu, trong này có hạnh nhân, ngươi không ăn được, bản vương không khách sáo đâu nhé!”
Thiệu Diên nghe vậy thì kinh ngạc: “Ồ, Cảnh Dương Quận vương không ăn được hạnh nhân sao?”
Kỷ Tuyên còn chưa tiếp lời, trái lại Tĩnh Vương đang ăn ngấu nghiến lại tranh thủ đáp: “Đúng vậy, đây là bệnh cũ của Dung Tu, hắn chỉ cần ăn một chút hạnh nhân, bạch quả là cả người sẽ lập tức nổi mẩn đỏ, rất dọa người! Lúc trước có một lần uống rượu với hắn, hắn ăn một miếng bánh hạnh nhân xong thì lập tức phát ban, Tứ ca ta cũng bị hắn dọa, còn tưởng rằng ai hạ độc chứ!”
Hắn vừa nói ra lời này, khách khứa đang ngồi trên bàn đều có chút kinh ngạc, nhưng cũng không ai hỏi thêm gì, dù sao món ăn có ngon thế nào đi nữa thì cũng có người không hợp, mặc dù ít người như vậy nhưng cũng không phải là không có, không tính là quá mức kỳ lạ. Chẳng mấy chốc mọi người lại tiến vào trạng thái uống rượu nói chuyện phiếm một lần nữa, không khí lại náo nhiệt lên.
Chỉ có Đoạn Tuấn sau khi nghe được câu nói kia của Tĩnh Vương thì đột nhiên thay đổi sắc mặt, không thể tin được mà nhìn Kỷ Tuyên một cái, lại ngơ ngẩn nhìn bát chè hạnh nhân chưa động đến ở trước mặt một lúc lâu, mãi cho đến khi tan tiệc, tâm trạng của ông vẫn chưa ổn định.
Trở lại phủ Quốc công, Đoạn Tuấn không kéo dài mà lập tức sắp xếp thuộc hạ th@n tín âm thầm đi điều tra.
Không quá hai ngày, Đoạn Tuấn đã tra được không ít tin tức, bao gồm Kỷ Hành nạp thiếp vào lúc nào, còn có ngày sinh của Kỷ Tuyên vân vân.
Nếu nói lúc trước Đoạn Tuấn chỉ có năm phần hoài nghi thì lúc này trong lòng ông đã nắm chắc bảy phần.
Biết Kỷ Tuyên rất có thể là con của mình, tâm trạng Đoạn Tuấn cực kỳ phức tạp, nói không rõ là kinh ngạc, là vui mừng hay lại là buồn thương. Ông rất muốn lập tức tới am Sùng Loan để hỏi người kia, nhưng ông cũng biết trong lòng Thẩm thị hận ông, hẳn là sẽ không ra gặp ông, càng không thể nào nói cho ông chân tướng.
Rốt cuộc Kỷ Tuyên là nhi tử của ông hay là nhi tử của Kỷ Hành, chỉ có thể dựa vào chính ông đi điều tra rõ ràng.
Nhưng Đoạn Tuấn cũng không biết vào lúc ông phái người đi thăm dò chuyện này thì cũng có người truyền tin tức tới chỗ Chương thị.
Khi trời tối, Lâm ma ma vội vã vào viện của Chương thị, đưa thư bên ngoài gửi tới cho Chương thị.
Chương thị mở ra nhìn, hai tay đột nhiên run lên, sắc mặt trắng đến dọa người.
Thấy bà ta sắp sửa tê liệt ngã xuống, Lâm ma ma vội vàng đỡ lấy: “Phu nhân!”
“Tại sao lại như vậy… Tại sao lại như vậy?” Chương thị giống như đã chịu đả kích cực kỳ lớn, cứ như người mất hồn, nửa người mềm oặt dựa trên người Lâm ma ma.
“Phu nhân đừng hoảng sợ, đừng hoảng sợ!” Lâm ma ma đỡ bà ta lên giường, vội vàng an ủi: “Phu nhân có thể chống đỡ được, cho dù chuyện chúng ta sợ nhất đã xảy ra thì phu nhân cũng phải bình tĩnh! Sợ cái gì, chúng ta vẫn còn thời gian, còn có thể nghĩ cách mà!”
Chương thị lại giống như không nghe vào, liên tục lẩm bẩm nói: “Đồ tiện nhân kia… Đồ tiện nhân kia… Đều là nàng ta làm chuyện tốt, đều là đồ tiện nhân kia…”
“Phu nhân!” Lâm ma ma thấy tâm trạng Chương thị rối loạn thì lập tức sốt ruột: “Phu nhân cũng không nên tự loạn đầu trận tuyến, chuyện đó tuy là sự thật nhưng cũng chưa chắc có thể uy hiếp đến phu nhân. Phu nhân đừng quên hiện giờ thân phận của người đó là gì, đây chính là một chuyện xấu lớn, bên phía bọn họ không dám lộ ra đâu, nếu muốn nói thì đã nói từ sớm rồi, cần gì phải chờ đến hôm nay. Hiện giờ thân phận người đó cũng không thấp, chắc chắn không coi trọng phủ Quốc công chúng ta, vậy thì không uy hiếp được thân phận đích trưởng tử (1) của Đại công tử!”
(1) Đích trưởng tử: con trai trưởng dòng chính.
“Không được, không được!” Chương thị cắn răng nói: “Ta không thể mạo hiểm, không thể mạo hiểm!”
Lâm ma ma sửng sốt, há miệng nói: “Vậy… Vậy phu nhân muốn làm thế nào? Hiện nay, hiện nay lão gia còn chưa chắc chắn đâu!”
“Còn cái gì chưa chắc chắn?” Cả người Chương thị run lên: “Việc này đã rõ ràng như vậy, Kỷ Tuyên chính là tạp chủng của lão gia và tiện nhân kia! Nếu lão gia không làm chuyện dơ bẩn đó thì đi điều tra làm gì? Không phải Đoạn Lâm nói ngày hôm ấy Tĩnh Vương gia đã nói rõ ràng rồi sao, Kỷ Tuyên và lão gia đều không ăn được hạnh nhân, tật xấu này có mấy người có? Cũng chỉ có bọn nhỏ nhà chúng ta, mà bọn nó đều là con của lão gia!”
“Phu nhân, người đừng xúc động mà!” Lâm ma ma nôn nóng: “Vậy vạn nhất tính sai thì sao! Chờ một chút xem thế nào đã!”
“Không thể chờ!” Chương thị dứt khoát nói: “Chờ nữa ư? Chờ nữa thì lão gia sẽ lập tức tra ra chân tướng, cha con nhận nhau, nói không chừng tiện nhân kia còn muốn mẫu bằng tử quý để nối lại tình xưa với lão gia đấy! Đến lúc ấy làm sao trong mắt lão gia còn có ta? Nói không chừng vị trí chủ mẫu của phủ Quốc công sẽ phải đổi thành người khác!”
Chương thị càng nghĩ càng sợ hãi, hận không thể đi giải quyết Kỷ Tuyên ngay lập tức.
Lâm ma ma muốn khuyên nữa nhưng nói thế nào Chương thị cũng không nghe vào, bà ta đã bắt đầu bày mưu tính kế để giải quyết chuyện này.
Chương thị suy nghĩ suốt một đêm, sáng sớm ngày hôm sau lập tức lén cho người truyền tin tới Kiếm Nam.
Tuy bà ta sốt ruột nhưng vẫn chưa đến mức hoàn toàn hồ đồ. Hiện giờ Kỷ Tuyên chính là Quận vương, không phải người mà bà ta có thể khinh thường, chỉ dựa vào năng lực của một phụ nhân như bà ta thì tất nhiên không giải quyết được. Cũng may phía sau bà ta có người, có chỗ dựa lớn.
Chương thị tin tưởng bên phía Kiếm Nam sẽ mau chóng sắp xếp người tới giúp bà ta.
Cho nên lần này bà ta vẫn phải phải kiên nhẫn chờ đợi một chút, quan trọng nhất chính là không được lộ ra sơ hở trước mặt Đoạn Tuấn.
***********
Ngày mười sáu tháng tư, việc tuyển phi cho Thái tử chính thức bắt đầu.
Vốn mọi người đều cho rằng Kỷ Tam cô nương trở thành Thái tử phi là chuyện ván đã đóng thuyền, thế nhưng không ngờ yêu cầu tuyển phi đột nhiên thay đổi, cô nương đưa vào cung nhất định phải từ mười lăm đến mười bảy tuổi, cứ như vậy, Kỷ Tam cô nương năm nay mới tròn mười bốn tuổi ngay cả tư cách dự tuyển cũng không có.
Chiếu chỉ tuyển phi này ban xuống, khắp cả triều đình xôn xao. Có tin đồn nói là Thái tử điện hạ không thích cô nương quá nhỏ tuổi, nói là sợ kém quá nhiều tuổi, nói chuyện không hợp ý nhau. Nhưng dù sao tin đồn cũng chỉ có thể lan truyền lén lút, còn nguyên nhân trên mặt nổi, vua không giải thích, người khác có thể nói cái gì, dù sao thay đổi nhỏ này cũng không tính là chuyện lớn, nếu thật sự muốn nói tiếp thì dường như cũng không có gì không ổn, triều thần cũng không xen vào quy định này, tất cả đều dứt khoát ngoan ngoãn im miệng, dựa theo chiếu chỉ làm việc.
Khi Kỷ Du biết được chuyện này thì cũng hết sức kinh hãi, sau đó lập tức chạy tới hỏi Kỷ Tuyên.
Kỷ Tuyên cũng không giấu giếm, lập tức thừa nhận đúng là chàng thuyết phục Thái tử điện hạ làm ra thay đổi này.
Kỷ Du chỉ cho là chàng và Thái tử có quan hệ tốt nên cũng không hỏi nhiều, từ đây lập tức yên tâm.
Theo việc tuyển phi tiến hành đến khí thế bừng bừng, những lời đồn vốn làm Kỷ Du đau đầu cũng tự nhiên sụp đổ, qua mấy ngày, dường như không có người nào nhắc lại.
Nhưng mà Chương thị đang ở phủ Thành Quốc công lại tức giận đến nỗi đau ruột đau gan. Cái này đương nhiên là bởi vì nhi tử Đoạn Thù của bà ta.
Từ khi chiếu chỉ ban ra, Đoạn Thù vốn lòng như tro tàn đã lập tức sống lại.
Nhưng hắn cũng nhớ kỹ bài học này, không dám kéo dài thêm mà lập tức đi tìm Chương thị, tỏ rõ hắn có nguyện vọng cầu thân với phủ Cảnh Dương Quận vương.
Trong lòng Chương thị đương nhiên là một ngàn một vạn lần không muốn, thế nhưng cái cớ lần trước dùng rất tốt bây giờ đã không còn dùng được.
Bà ta chỉ có thể một bên ôn tồn khuyên Đoạn Thù không nên gấp, một bên tính toán trong lòng.
Hiện giờ quan trọng nhất chính là ngăn cản Đoạn Thù nói việc này cho Đoạn Tuấn, nếu không với lòng riêng của Đoạn Tuấn thì nhất định sẽ rất vui vẻ kết thân với phủ Cảnh Dương Quận vương, như vậy ông ấy có thể công khai qua lại với Kỷ Tuyên.
Chương thị tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra. Cách duy nhất chính là mau chóng giải quyết Kỷ Tuyên.
Như vậy phủ Cảnh Dương Quận vương sẽ lập tức phải làm tang sự, cho dù Đoạn Thù vẫn muốn cưới Kỷ Du thì cũng không phải trong một chốc một lát là có thể làm.
Nghĩ tới đây, cuối cùng trên mặt Chương thị cũng có một chút tươi cười.