Đông Phương Minh Huệ nuốt một ngụm nước bọt, “Tiểu Sắc, ta hình như nhìn thấy bên kia có người đang di chuyển, ngươi nói xem liệu có phải là Thấy tỷ a?”
Cô cẩn thận thận trọng dịch về hướng đó, rất sợ bị nữ chủ đại nhân phát hiện.
“Tử vong khí nồng nặc, người đừng lại quá gần.” Tiểu Sắc cảnh giác nói, thực vật dính một chút tử vong khí, cũng chỉ có đường chết.
Hơn nữa, thực vật thu nạp năng lượng so với nhân loại mạng gấp đôi.
Đông Phương Minh Huệ không phát giác thấy, nhưng nó đã phát hiện ra cả bên trong sơn động đều là tử vong khí.
Cô nghe Tiểu Sắc nói thế, càng trở nên chậm chạp, cô du dự nói, “Tiểu Sắc, chúng ta trở về đi, Thất tỷ không thể đang ở nơi này.”
Tiểu Sắc suy nghĩ, đồng ý.
Đông Phương Minh Huệ vừa lùi, vừa quan sát cái bóng động đậy từng bước đi đến chỗ này, doạ cô đến muốn ngất, dựa vào tường nhanh chóng rời đi.
“A —”
Sau vách cư nhiên lại chẳng có thứ gì, cô hụt chân vào khoảng trống, cả người đều đổ về phía sau, vách tường quá trơn, cô lại không có thứ gì để tóm lấy, cả người theo bản năng ngã về sau.
“Tiểu Sắc, cứu mạng —”
Đông Phương Uyển Ngọc dừng cước chân lại, xoay người về phía sau, nàng hình như nghe thấy tiếng của Cửu muội.
“Thứ ta cảm ứng được ở ngay đó, ngươi dừng lại làm gì, mau đi.” Thanh Mặc không nhịn được hỏi.
Cửu muội hiện tại có lẽ đang ở khách trọ, sẽ không xuất hiện ở nơi này.
Đông Phương Uyển Ngọc an ủi bản thân, dựa theo chỉ dẫn đi sâu vào trong.
Dây leo của Tiểu Sắc loạt xoạt cắm vào vách đá đối diện, kinh hãi nói, “Không tốt, nơi này ngay cả vách tường cũng dính tử khí, ta không thể kiên trì được bao lâu, ngươi có thể trèo lên không?”
Ai ngờ đến nơi dưới chân là vực hẻm không đáy, sâu đến không thể nhìn rõ đáy, một mảnh tối tăm, Đông Phương Minh Huệ nhìn ra đằng sau, thấy khắp nơi đều là lục quang lấp lánh, trông có chút doạ người.
“Tiểu Sắc, ngươi nhất định phải chống đỡ, bên dưới có rất nhiều thứ đáng sợ, ta còn chưa muốn chết.” Đông Phương Minh Huệ sắp khóc rồi, cô cứ có ảo giác là có thứ gì đó đang cắn vào mông mình.
Cô dùng sức trèo lên, nhưng lúc chân mượn lực để trèo lên vách, không biết như thế nào, cô vừa dẫm chân lên, liền có thứ gì nhớp nháp thuận theo chân cô bò lên bắp chân, có cảm giác bất lực hất không ra.
“Rắc — rắc — rắc.”
Ở trong bóng tối, khi thị giác của một người bị hạn chế, thì thính giác lại trở nên nhạy cảm, Đông Phương Minh Huệ chính là như thế này, cô nuốt một ngụm nước bọt, “Tiểu Sắc, làm thế nào đây, chân của ta hình như có thứ gì đó nhớp nháp dính lấy rồi, còn có, ngươi có nghe thấy tiếng gì không.”
Tiểu Sắc đã vô âm tín.
Ngay ở cửa động không biết đầu lâu cốt binh như thế nào, lại chỉ có cái đầu, không có phần cơ thể, loạt âm thanh vừa nãy là do nó lăn ra, phần hàm trên và hàm dưới va vào nhau phát ra tiếng, ở buổi đêm nghe thấy, cực kỳ đáng sợ.
Tiểu Sắc nhìn nó, hốc mắt của đầu lâu cốt binh có hai hoả quang có màu sắc nhấp nháy cũng hướng về nó, ba dây leo ngang trên vách trông như sợi dây chặn đường nó đi.
Đầu lâu cốt binh đột nhiên hướng ba nhành dây leo phun ra một đám khói xám, khói tựa như có sinh mệnh, đám khói vặn vẹo bám lên trên dây leo, lúc ban đầu chỉ là một đám nhỏ, nhưng đám khói xám bắt đầu kéo dài ra, bắt đầu từ phần cuối kéo dài đến tận cửa động, mắt thấy sắp kéo dài đến tận phần rễ.
“Đau.” Tiểu Sắc truyền cho Đông Phương Minh Huệ cảm giác trực quan nhất.
Dây leo không thể thu hồi lại, nếu không Đông Phương Minh Huệ sẽ rơi xuống dưới, Tiểu Sắc chỉ có thể dùng linh lực của mình ngăn chặn sự ăn mòn của đám khói xám kia.
Tiểu Sắc phát hiện phần dây leo của mình đã bị mục nát đến tận phần rễ, tốc độ cực kỳ nhanh, nó cuối cùng cũng được nếm thử sự lợi hại của sức mạnh nuốt chửng.
Ngay lúc này, bên dưới Đông Phương Minh Huệ đang cùng với thứ kì lạ dính nhơm nhớp đánh nhau, chân cô vừa giẫm lên đã không thể rút ra được.
“A —”
Đông Phương Minh Huệ đột nhiên cảm giác dây leo vừa buông lỏng, cả người cô liền rơi xuống dưới, doạ cô muốn chết, có điều hai chân cuối cùng cũng rút ra khỏi vách tường.
Ba nhành dây leo của Tiểu Sắc, trong đó có một nhánh đã bị ăn mòn triệt để, Tiểu Sắc thẳng tay chặt đứt nó.
“Mau, ta sắp không kiên trì nổi nữa.” Âm thanh yếu ớt của Tiểu Sắc ở trong Hồn Hải truyền đến.
Cô cũng rất gấp gáp, nơi này thực sự quá kinh khủng.
Chân không thể mượn sức, Đông Phương Minh Huệ chỉ có thể đem toàn bộ hy vọng đặt ở trên tay, cô nắm chặt dùng sức trèo lên trên, trèo bò một hồi lâu mới có thể nhìn thấy cửa động.
Một đôi hoả quang màu xanh lấp lánh đang nhìn đối diện với cô.
“Ta đã cố hết sức rồi, Minh Huệ.” Tiểu Sắc đột nhiên nói.
Ngay sau đó, ba nhành dây leo đứt thành từng đoạn.
“A —”
Đông Phương Minh Huệ hét lớn, đây không phải thứ đáng sợ nhất, đánh sợ hơn là cô phát hiện có một đám sương màu xán ở trong Hồn Hải của mình đang bọc lấy Tiểu Sắc, Tiểu Sắc cả người bị nhấn chìm vào trong đó, không thể nhìn thấy tung tích nào nữa, đám khói xám như muốn lan rộng ra, chiếm lấy Hồn Hải của cô.
Còn như thế này nữa hả?
Tiếng gió gào thét bên tai, cô cũng không cảm giác được nữa, đem toàn bộ linh lực mà cô áp chế đều giải phóng ra ngoài, từng cỗ linh lực ở trong Hồn Hải bọc lấy sương mù xám.
Đồng thời cũng khiến cho kinh mạch của cô nổ tung, tiếng nổ bùm, cũng không bằng tiếng gió bên tai.
Ngay sau đó, “oành” một tiếng nổ lớn vang lên, cô mất đi tri giác.
Hết lần này đến lần khác nghe thấy thanh âm của Cửu muội, Đông Phương Uyển Ngọc vuốt ấn đường của mình, tâm hoảng loạn, “Thanh Mặc, đã lấy được đồ vật.”
Đông Phương Uyển Ngọc lấy được một cái nhẫn không gian cùng bản ghi chép, bản ghi chép trông cực kỳ cũ nát, những chữ ở trên đó bị khuyết thiếu rất nhiều, nàng dự định khi trở về sẽ nghiên cứu một phen.
“Trở về thôi.”
Đông Phương Uyển Ngọc tốc trở trở về cực kỳ nhanh, nàng sửa sang lại chính mình mới lần nữa đẩy cửa phòng ra, thấy bên trong phòng yên tĩnh đến tiếng hít thở đều không nghe thấy.
“Ngươi Cửu muội không ở trong phòng.” Thanh Mặc không nhịn được nói.
“Không thể nào, nếu không có chuyện gì xảy ra, cô ấy nhất định sẽ ngủ thẳng đến sáng mai.” Đông Phương Uyển Ngọc hạ thủ cực kỳ chuẩn xác, độ khống chế chịu đựng cũng rất tốt.
Khả năng duy nhất là đã xảy ra chuyện gì đó.
Đông Phương Uyển Ngọc kiểm tra chăn đệm một phen, chạm lên thấy lành lạnh, một chút nhiệt độ cũng không có, từ những dấu tích ở trong phòng có thể thấy, đối phương là tự mình đi ra ngoài.
“Lẽ nào Cửu muội đột nhiên tự tỉnh lại?”
Không hiểu vì sao, nàng đột nhiên nhớ đến những tiếng hét chói tai ở trong hang động.
Đông Phương Uyển Ngọc nghĩ đến đây, lập tức đi gõ cửa phòng Tư Đồ Hạo, sau đó nghĩ đến là do chính mình không để cho hắn cản trở, nên đã để hắn ngủ thiếp đi.
“Tỉnh lại, Tư Đồ Hạo mau tỉnh.” Đông Phương Uyển Ngọc tạt một cốc nước lạnh lên mặt hắn.
Tư Đồ Hạo giật nảy mình, từ trên nhảy cẫng lên.
“Ngươi muốn gì?”
Đông Phương Uyển Ngọc thấy hắn chỉ mặc nội y, không nhịn được mà quay đầu đi, “Mau mặc y phục, cùng ta đi tìm Cửu muội, cô ấy mất tích rồi.”
Hai người tìm kiếm ở bên ngoài một vòng, cũng không có thu hoạch nào, ai cũng nói họ không nhìn thấy cô nương nào đi ra ngoài khách trọ, huống chi, nửa đêm canh ba, ai sẽ ở bên ngoài nhàm chán đi dạo.
Đông Phương Uyển Ngọc trong đầu thỉnh thoảng có tiếng hét chói tai vang lên ở trong hang núi, “Liệu cô ấy có hay không một mình đi tới Tử Vong Cốc.”
Tư Đồ Hạo thở dài, trước đây hắn còn đáp ứng ông già kia phải bảo vệ Thiên Minh Huệ, nhưng mới trải qua một lúc, hắn đã đánh mất người rồi.
Đông Phương Uyển Ngọc mặc kệ hắn, trực tiếp đi hướng về Tử Vong Cốc.
Tư Đồ Hạo cũng đi theo, “Ngươi làm sao biết nàng sẽ đi tới Tử Vong Cốc?”
Nàng cũng không thể nói là do nàng ảo thính nghe thấy tiếng thét của đối phương.
“Toàn bộ tiểu trấn đều đã lục soát, nếu không phải là đi tới Tử Vong Cốc, thì sẽ là đi chỗ nào?” Đông Phương Uyển Ngọc cũng rất sốt ruột, nàng lo lắng âm thanh nàng nghe thấy là của Cửu muội, lúc đó nhất định đã gặp phải chuyện gì nguy hiểm.
Thế là, nàng bất tri bất giác tăng nhanh cước bộ.
Tư Đồ Hạo đi theo sát nàng, không nhịn được an ủi nói, “Ngươi cũng đừng quá lo lắng, nói không chừng cô ấy ở nơi nào đó tìm được Tình Hoa, mới có thể trong thời gian dài như thế không tập trung lại với chúng ta.”
“Hy vọng là như thế.”
Đông Phương Minh Huệ lúc mở mắt ra phát hiện mình rơi vào đám cỏ tro đen, xung quanh một mảnh yên tĩnh, cái gì cũng không có, cô toàn thân đau nhức, lại không thể cử động.
Đại khái là lúc từ chỗ cao ngã xuống rất mạnh.
Cô làm sao biết, lúc cô đem toàn bộ linh lực vào trong Hồn Hải, cùng đối kháng lại đám sương mù xám kia, cũng là lúc linh lực cạn kiệt, cùng với lần thứ nhất linh lực bị tiêu tổn giống mấy phần nhưng lại không giống hoàn toàn.
Bất quá, điều càng doạ ngươi hơn là, cô đến cử động một ngón tay cũng gian nan, vừa động một chút, đau đến xé tim rách phổi.
“Ai đó cứu ta với.” Đông Phương Minh Huệ mấp máy môi, cô kinh hoàng nhận ra đến phát ra âm thanh cũng không thể, lần này thực sự là cửu tử nhấp sinh rồi.
“Tiểu Sắc.”
Đông Phương Minh Huệ nhìn vào bên trong Hồn Hải, Tiểu Sắc hình như còn lẫn lộn ở bên trong đám khói xám, có lẽ tự mình khó giữ, cũng không thể quản nổi chuyện của cô nữa.
Rơi vào tình cảnh thế này, Đông Phương Minh Huệ không nhịn được mà phỉ nhổ, cô liền biết cùng nữ chủ đại nhân đối nghịch sẽ không có kết cục tốt, lần này, mới chỉ bám theo nữ chủ một lúc mà thôi, đã khiến cô rơi từ trên cao xuống, mẹ ơi, đau chết đi được.
Lần sau, cô tuyệt đối sẽ không nghe theo Tiểu Sắc.
Bằng không hậu quả so với thịt nát xương tan còn nghiêm trọng hơn một chút.
Đông Phương Minh Huệ không thể cử động, một bên mất đi hứng thú với cuộc đời, không có gì lưu luyến nhìn về phía trước, lại hy vọng sẽ có ai đó đột nhiên nhảy xuống, dùng nước dập hoả cứu cô.
Hai người ở trong Tử Vong Cốc tìm hết một vòng, ngươi không tìm thấy, ngược lại lại gặp một đám quạ ăn thịt người, đen thui lui, cực kỳ đáng sợ.
Bọn họ bất lực trốn vào bên trong sơn động.
Đông Phương Uyển Ngọc tìm kiếm kĩ càng ở trong hang động, sau đó nàng tìm thấy ở dưới đất có đầu lâu của cốt binh, còn có một đoạn dây leo nhỏ bị ăn mòn.
“Không cần nhìn, đây là dây leo của ma thực kí kết khế ước với cô ấy, cô ấy đích thực là ở đây.” Thanh Mặc không nhịn được cắt ngang nàng, “Ngươi Cửu muội bản lĩnh tìm người giỏi thật, ngươi quên cô ấy ở Tử Ma sơn mạch luôn có thể tìm thấy ngươi không? Cô ấy hôm qua tỉnh lại, nhất định là đi theo tung tích của ngươi mà đến đây, bất quá không biết là gặp phải chuyện gì.”
Đông Phương Uyển Ngọc thấy dây leo đã bị ăn mòn đến khô héo, không nhịn được cau mày, nếu như ngay cả ma thực của cô ấy cũng thành thế này, cô ấy nhất định đang gặp nguy hiểm.
“Thanh Mặc, có cách nào tìm thấy cô ấy?”
Đông Phương Uyển Ngọc căn bản sẽ không để tâm đến nỗi lo lắng của Thanh Mặc, nàng đưa dây leo bị đứt đoạn cho Tư Đồ Hạo, “Cửu muội gặp nạn rồi, đây là dâu leo của ma thực kí kết khế ước, cô ấy hôm qua nhất định sẽ ở chỗ này, nhưng mà không biết làm thế nào mất tích rồi.”
Tư Đồ Hạo nhìn qua, “Đây là tử vong khí.”
Tử Vong Cốc vốn là sự tồn tại đáng sợ, tử vong khí càng là ác mộng của tất cả mọi người ở trong Thất Sắc đại lục, Tư Đồ Hạo không dám tưởng tượng Đông Phương Minh Huệ nếu như bị lây nhiễm, sẽ là cái khung cảnh gì.
“Đúng, tử vong khí có thể nuốt chửng năng lực của vạn vật, nếu có vật gì bị nhiễm phải, thì chỉ có một kết cục.
Chúng ta phải tận lực tìm cô ấy.” Đông Phương Uyển Ngọc căn bản sẽ không để ý tới Thanh Mặc, có lẽ, Cửu muội cũng chưa hề phát hiện ra chuyện gì.
Hai người tìm kiếm ở trong động rất lâu, thậm chí chạy vào sâu trong sơn động tìm, nhưng cái gì cũng không thấy.
Đông Phương Uyển Ngọc nhớ rõ ràng, nàng hôm qua ở ba nơi khác nhau nghe thấy tiếng hét của Đông Phương Minh Huệ, âm thanh ngày càng yếu ớt đi.
Nàng lần nữa dựa theo con đường trước đây để đi, đi tới một nơi thì dừng một lúc, cuối cùng vẫn là trở về nơi nhặt được dây leo của Tiểu Sắc.
“Nơi này.”
Đông Phương Uyển Ngọc theo nơi này tìm từng tấc một, cuối cùng phát hiện ở trên vách tường có vết bị dây leo đâm thủng.
“Đây là cành cây xuyên thấu? Ma thực của Minh Huệ hình như rất lợi hại.” Tư Đồ Hạo không thể tin nổi, bất quá nghĩ đến điều sau đó liền ngậm miệng lại, nếu ma thực lợi hại đến thế mà còn mất tích, chứng tỏ đây không phải tin tốt.
Nàng nhắm mắt lại, thử suy nghĩ xem đối phương sẽ ở trong tình huống gì, ma thực khế ước mới đâm thủng vách tường đối diện.
Mượn lực?
Trên đất còn có dấu vết từng đoạn lại từng đoạn nuốt chửng ma thực, vết tích đến bên vách khác liền biến mất.
“Có phát hiện gì không?” Tư Đồ Hạo thấy nàng dịch về từng tấc một, không nhịn được hỏi.
Đông Phương Uyển Ngọc nhìn vách tường một chút, “Đến nơi này thì bị đứt đoạn.
Cửu muội có lẽ là đứng ở vị trí này, sau đó công kích vào bức tường ở đối diện.”
Tư Đồ Hạo nghi hoặc liếc nhìn, “Vách núi, cái này có gì đáng để xem?”
Đông Phương Uyển Ngọc không để đến hắn, đưa tay vuốt nhẹ mặt tường, ai ngờ mặt tường đột nhiên lõm vào, nàng liền đưa tay rụt về.
“Oái, ngươi không sao chứ?”
Tư Đồ Hạo tận mắt chứng kiến tay của đối phương suýt nữa bị vách tường ăn mất, sợ đến mất hồn.
“Bí mật ở ngay nơi này, chúng ta phải tự mình đi vào một chuyến, có lẽ sẽ tìm thấy cô ấy.” Đông Phương Uyển Ngọc hình như nhận ra rồi, bức tường này giả, có lẽ đằng sau còn có thứ gì đó không cần xem cũng biết.
“Được, đi thôi.”
Hai người một trước một sau, đúng như Đông Phương Uyển Ngọc đã lường, mới đặt chân vào, cả người liền bước vào hư không.
“Phía dưới là vực sâu.”
Nàng trực tiếp nhảy xuống, có lẽ là đã có tâm lý chuẩn bị, nàng rút kiếm từ trong không gian ra, cắm vào trong tường, giảm tốc độ đáp xuống.
“Thiên Uyển Ngọc, ngươi thế nào rồi?” Tư Đồ Hạo thấy nàng rơi xuống, cũng không kịp kéo lại, sau đó tự động rút bước chân về.
“Ngươi đừng xuống đây, ta trước xem xem nơi này có bao nhiêu sâu.”
Đông Phương Uyển Ngọc ước tính, sau đó nàng phát hiện có gì không đúng, thanh kiếm đâm vào vách tường đột nhiên biến thành một đám khói đen kịt, mắt thấy sắp lấn tới cán kiếm rồi.
“Nơi trời nhỏ này hàn chứa năng lực nuốt chửng rất lớn, vừa vặn phù hợp với ám hệ linh lực của ngươi, đây là tạo hoá mà Thượng Đế tặng ngươi.” Thanh Mặc không kìm được hoan hỉ.
Đông Phương Uyển Ngọc một chút cũng không vui mừng, thấy trường kiếm sau khi bóng đen nuốt chửng, nàng lại rút roi thuỷ lôi của mình ra, trường tiên móc lên gai móc, có thể treo ở trên tường, nàng dùng đến roi thuỷ lôi, năng lượng nuốt chửng trên tường gặp phải lôi điện, hình như còn muốn hoà lẫn.
Nàng trên đường gấp gáp mà xuống, đi hơn nửa vẫn chưa nhìn thấy tận cuối đâu.
Liền thu hồi trường tiên, trực tiếp nhảy thẳng xuống.
“Cứu mạng a —” Đông Phương Minh Huệ nằm ở dưới đất, mặt hướng xuống dưới, chỉ thấy trước mắt là cảnh đen thui lui, cô cảm thụ một chút, xung quanh hình như không có chút linh lực nào, đừng nói linh lực, ngay cả ngọn cỏ cũng không thấy.
Bụng kêu òng ọc, Đông Phương Minh Huệ không có tâm trạng để ý.
Cô sắp tuyệt vọng rồi, từ khi rơi xuống đến nay có lẽ khoảng chừng tám canh giờ, cô trước mắt vẫn chưa nhìn thấy một thân ảnh nào.
Tử Vong Cốc vốn là không dễ dàng gặp thấy người, hơn nữa cô rơi từ nơi cao như thế.
Có lẽ cũng không có người thứ hai ngốc nghếch từ trên nhảy xuống đi.
“Tiểu Sắc, ta cảm giác lần này chúng ta chết chắc ở đây rồi.”
Một cách chết, chết đói.
Cô mất đi linh lực thì cũng chẳng khác gì người phàm, hơn nữa cả người trọng thương, không chết thì cũng sống dở dang.
Cách chết thứ hai, là bị tử vong khí nuốt chửng, đến lúc đó có lẽ sẽ trở thành bộ xương khô.
Nghĩ đi nghĩ lại, đều là chết.
“Ai đó lần này cứu ta, ta sẽ gả cho hắn.”
Đông Phương Minh Huệ hét lớn, nhưng cổ họng hụt hơi, thều thào hai tiếng, cô liền dập tắt triệt để ý định hô cứu.
Thấy Tiểu Sắc ở trong Hồn Hải kiên định cùng đám khói xám tranh đấu, Đông Phương Minh Huệ cảm thấy lúc này không nên cản trở Tiểu Sắc, cô không phải hãng còn không gian sao?
“Xuất.”
Một đống bình lọ lần lượt xuất hiện ở trước mặt cô, Đông Phương Minh Huệ muốn lấy, nhưng lại phát hiện cánh tay mình đứt đoạn, đừng nói động, di chuyển một chút cũng đã thấy đau.
Cô liếm liếm môi, há miệng, cố gắng vươn cổ, cắn một cái bình trong số đó đem về, nhổ nắp ra, cô ngửi thử, là linh dược phổ thông bổ khí, cô không quản cũng không quản đem toàn bộ mười viên ừng ực uống hết.
Một cỗ linh khí từ động mạch của cô lượn lờ, sau đó dừng ở đan điền của cô.
Đông Phương Minh Huệ trực tiếp tha mấy bình lọ toàn bộ tha về, thấy có thể uống, thì toàn bộ đều đem nuốt vào trong bụng.
Thấy linh khí đi lại trong động mạch của mình, cô lập tức vận chuyển linh khí, đem toàn bộ chuyển đến vào trong Hồn Hải.
Phạm vi của đám khói xám lập tức thu nhỏ lại, Đông Phương Minh Huệ nhìn qua, có kịch.
Lúc Đông Phương Uyển Ngọc tìm cô, thấy cô cả người đều là huyết, hai cánh tay gãy đến không thể động đậy, mặt đen thui bẩn thỉu, đến không thể nhìn rõ gương mặt trắng nõn nhỏ, chỉ có đôi mắt linh động có thần, cô đang ra sức cắn một cái bình sứ, da môi đều là máu, nhưng vẫn là muốn cho bản thân nuốt đan dược.
Bộ dạng đáng thương này, đã đánh động mạnh vào trái tim của nàng.
Đột nhiên có một đôi chân đứng ở trước mặt mình, Đông Phương Minh Huệ còn cho rằng mình hoa mắt rồi, cô gắng sức ngẩng đầu, sau đó nhìn thấy một gương mặt lạnh như băng.
Bình sứ trên miệng lạch cạch rơi xuống đất, cô ngơ ngác há miệng, cố gắng phát ra âm thanh, “Thất tỷ.”
Đông Phương Uyển Ngọc thấy môi cô khô khốc đến rách ra mấp máy hai lần, không cần nói, nàng cũng biết hai từ này là Thất tỷ, sau đó nhìn thấy đối phương uỷ khuất đến không xong, nước mắt từng hàng chảy xuống.
“Đều là do Thất tỷ không tốt, đừng khóc.”
Đông Phương Uyển Ngọc còn muốn ôm cô dậy, nào ngờ mới đụng tới, Đông Phương Minh Huệ đã kêu khóc đến càng thê lương, “Đau quá.”
Thanh Mặc thở dài, “Cô ấy rơi từ nơi cao đến thế, ngã gãy chân, ngã gãy tay, đem ngũ tạng lục phủ đều lẫn lộn hết, còn có thể sống đã là phúc rồi.”
Đông Phương Uyển Ngọc lần đầu tiên tay chân luống cuống, nàng không biết nên làm gì, “Làm thế nào bây giờ?”
“Tư Đồ Hạo là một Quang hệ Linh Sư, Quang hệ Linh Sư có lẽ nên có kỹ năng trị thương, ngươi để hắn đến chữa trị.” Đông Phương Uyển Ngọc lần đầu tiên hối hận vì vừa nãy đã không để Tư Đồ Hạo đi cùng.
Nàng đổ một ít nước, nhẹ nhàng giúp Đông Phương Minh Huệ lau mặt, sau khi lau sạch những bụi bẩn trên mặt, liền nhìn thấy một gương mặt đau đến trắng bệch, nàng tự mình nâng cằm cô lên để đút cho cô một ít linh dịch.
Đông Phương Minh Huệ xấu hổ khịt mũi, sau khi cô khóc xong, vừa nãy nhìn thấy nữ chủ đại nhân liền cảm thấy đặc biệt uỷ khuất, nước mắt không chịu khống chế mà rơi xuống.
“Đừng nói chuyện, để ta đưa Tư Đồ Hạo đến, hắn nhất định có thể chữa trị cho ngươi.” Đông Phương Uyển Ngọc xoa đầu cô.
Một canh giờ sau, Tư Đồ Hạo cùng Đông Phương Uyển Ngọc đồng thời xuất hiện.
“Minh Huệ, ngươi làm sao khiến bản thân thảm thê thế này.” Đến Tư Đồ Hạo cũng không dám tin.
Đông Phương Minh Huệ chớp mắt, lời đều không thể nói ra, ánh mắt có chút mê man, cô cảm thấy cỗ sức mạnh chống đỡ cho cô sắp biến mất rồi, liền hôn mê bất tỉnh.
“Ngươi phí lời nhiều như vậy, mau nhìn xem làm sao chữa trị cho cô ấy.”
Lúc Đông Phương Minh Huệ mở mắt lại lần nữa, tinh thần có chút ngây dại, trên đỉnh đầu cô hình như là màn của khách trọ, cô chớp mắt, lại chớp mắt, đột nhiên thanh tỉnh.
“Ta cư nhiên còn sống.”
“Cửu muội, đừng nghĩ nhiều, là Thất tỷ không tốt, sau này Thất tỷ sẽ không để ngươi tự mình đi mạo hiểm nữa.” Đông Phương Uyển Ngọc trịnh trọng thề hẹn.
Đông Phương Minh Huệ há miệng, cô cảm giác bản thân mình không thể phát âm.
“Tư Đồ Hạo nói ngươi trong đoạn thời gian này phải cẩn thận nghỉ ngơi, chuyện Tình Hoa chúng ta sẽ thay ngươi truy tìm tin tức.”
Đông Phương Minh Huệ cứ như thế phế tật nằm trên giường, cô dùng nội thị xem Hồn Hải của bản thân, đột nhiên phát hiện đám khói xám ở bên trong Hồn Hải đã không thấy rồi.
“Tiểu Sắc?”
Trong Hồn Hải xuất hiện một mầm cây, cây non vươn hai cái cành non, vẫy với cô vài cái.
Đông Phương Minh Huệ dở khóc dở cười, xong rồi, Tiểu Sắc đã từ hình người lùi lại trở về bản thể, hơn nữa bản thể đã lùi trở về thời ấu nhi.
“Tiểu Sắc, ngươi vẫn khoẻ đi.”
Cây non rũ cành non xuống, phờ phạc không có tinh thần, hiển nhiên là bị sự kiện lần này hình thành trọng thương.
Đông Phương Minh Huệ không biết nên làm thế nào để an ủi nó, cô thở dài, đây là kết cục khi đối nghịch với nữ chủ đại nhân a, bảo nó đừng đi, lại muốn đi tìm kiếm sự thật.
Lần này đã được chưa, một hướng trở về trước khi giải phóng.
“Tiểu Sắc, chúng ta vẫn là thành thực tu luyện đi, đừng nghĩ đến những cái có cái không nữa.” Đông Phương Minh Huệ kìm không được cảm khái, “Đúng rồi, đám khói xám kia bị ngươi đánh bại rồi sao?”
Tiểu Sắc triệt để bơ phờ, ở trong Hồn Hải động cũng không động, giả chết.
Tử vong khí làm sao sẽ dễ dàng triệt tiêu, nếu như không phải là Tư Đồ Hạo, thì chính là nữ chủ đại nhân.
Đông Phương Minh Huệ biểu thị bản thân cần giả ngốc, coi như cái gì cũng không biết, cô nhắm mắt lại, bắt đầu nghỉ ngơi.
Đông Phương Uyển Ngọc thấy cô lúc ngủ còn mang theo nụ cười, mới yên tâm trở xuống, nàng ngồi ở bên cạnh, nhìn gương mặt say ngủ kia đến phát ngốc, trong đầu không ngừng nghĩ đến gương mặt đáng thương của cô lúc ở trong vực, trong lòng liền nổi lên cảm giác khó chịu không tên.
Lúc Tư Đồ Hạo trị thương cho cô, nàng ngồi ở ngay bên cạnh, xem hắn đem tứ chi của cô trở lại ban đầu, âm thanh đó nàng một chút cũng không muốn nhớ lại.
“Ngươi không thấy ngươi quá quan tâm cô ấy quá sao?” Thanh Mặc đột nhiên nhắc nhở.
Đông Phương Uyển Ngọc mím chặt môi, “Thanh Mặc, hiện tại ta không có tâm trạng cùng ngươi nói về cái này.”
Ngay lúc hai người dứt lời, Tư Đồ Hạo đẩy cửa bước vào, trong tay còn cầm hai bình linh dịch, “Không đúng, vì sao Minh Huệ vẫn chưa tỉnh lại?”
“Vừa tỉnh lại, bất quá lại ngủ tiếp rồi.” Đông Phương Uyển Ngọc giải thích.
“Cuối cùng cũng tỉnh, cô thảm thê thế này nhưng lại doạ ta muốn chết.” Tư Đồ Hạo còn cho rằng trình độ của mình có vấn đề, nghe Đông Phương Uyển Ngọc đã nói như thế, trái tim nhấc lên cũng hạ xuống, “Đây là hai bình linh dịch, ta thấy cô ấy linh lực hư tổn, ngươi tạm thời cho cô ấy bổ sung thứ này.”
Đông Phương Uyển Ngọc tiếp nhận, nhìn qua, nói, “Đa tạ.”
Tư Đồ Hạo có chút ngại, “Đừng khách khí như thế, thực ra Minh Huệ xảy ra chuyện cũng là trách nhiệm của ta, vì thế mọi người đừng nhắc nữa.”
“Vậy ta trước đi cách vách, nếu có chuyện gì ngươi có thể gọi ta.”
Đông Phương Uyển Ngọc gật đầu.
Ngay tối hôm đó, Đông Phương Minh Huệ tỉnh lại ba lần, ba lần ánh mắt đều ngờ nghệch không có ý thức, Đông Phương Uyển Ngọc cho cô uống một ít linh dịch, uống xong lại để cô tiếp tục ngủ.
Hôm sau mới đem tình huống nói cho Tư Đồ Hạo.
“Phản ứng của cô có lẽ là biểu hiện di chứng của sau khi trọng thương, chịu khó chăm sóc một hai ngày, liền sẽ khỏi.
Nhắc trước là phải để cô ấy có đủ cảm giác an toàn, không được để cô ấy lo sợ.”
Đông Phương Uyển Ngọc lia lịa gật đầu, đem những lời của Tư Đồ Hạo khắc ghi vào đầu.
Đông Phương Minh Huệ thậm chí còn không nhớ chuyện của tối qua, nghỉ ngơi một ngày, tinh thần của cô đã tốt hơn nhiều.
“Thất tỷ, ta đã hơn nhiều rồi, có thể đi ra ngoài không?”
Yêu cầu của cô, Đông Phương Uyển Ngọc tự nhiên sẽ không từ chối.
Vì thế, hai người đi dạo trên phố của tiểu trấn, phố lớn lời mọi gọi mua bán của mọi người không quá nhiều, tiểu này vốn dĩ không có nhiều người, những người đi đi lại lại đều hiếu kỳ nhìn về các nàng.
“Cửu muội gương mặt này ngày càng xinh đẹp, ngươi xem bọn họ đều đang nhìn ngươi.”
Ở dưới ánh nắng, sắc mặt của Đông Phương Minh Huệ càng thêm trắng nhợt, môi chẳng có chút khí sắc nào.
Mất đi sự linh động hoạt bát, lại thiếu mất tinh thần phấn khởi, Đông Phương Uyển Ngọc không kìm được nghĩ lần này đi Tử Vong Cốc, rốt cuộc là đúng hay sai.
Nàng thấy tiểu trấn có bán phấn trang, nàng tuỳ tiện chỉ vào một hai cái, “Ta muốn cái này.”
Đông Phương Minh Huệ đứng ở đằng xa, thấy nữ chủ đại nhân đang chọn mua đồ, khoé miệng cô hơi cong lên, nữ chủ đại nhân cũng bắt đầu muốn làm đẹp rồi.
“Cửu muội, thoa thứ này thử xem.” Đông Phương Uyển Ngọc đem hai hộp son môi nhỏ bỏ vào tay cô, híp mắt cười thúc giục nói, “Mau thử đi.”
Đông Phương Minh Huệ ngơ ngác, hoá ra những thứ này là mua cho cô.
Dưới yêu cầu lặp đi lặp lại của nữ chủ đại nhân, Đông Phương Minh Huệ ở ngay trên phố đơn giản thoa một ít, thoa xong còn cười nói, “Thất tỷ, ngươi thấy ta thế này có đẹp không?”
Khoé môi cô còn có chút chưa đều.
Đông Phương Uyển Ngọc không tự chủ nhấc tay lên, nhẹ nhàng xoa góc môi cô một chút.
Cả hai người đều ngơ ngác.
Đôi mắt của Đông Phương Minh Huệ tròn xoe nhìn nàng, Đông Phương Uyển Ngọc lau những phần thừa ở góc môi cô đi, vừa nãy mới nhẹ nhàng chạm vào đã giống như điện giật, chạm vào tay cô đã khiến trong lòng tê dại.
“Đẹp.” Đông Phương Uyển Ngọc nắm chặt quyền, xoay người đi, “Cửu muội, chúng ta nên trở về, ngươi còn phải nghỉ ngơi.”
Đông Phương Minh Huệ đem hai hộp son thả vào trong nhẫn không gian, cùng nữ chủ đại nhân chậm rãi trở về khách trọ, thời gian còn lại đều là nằm trên giường nghỉ ngơi.
“Tiểu Sắc.”
Lúc một người nằm ở trên giường, cô liền sẽ xem Hồn Hải của mình, mấy ngày uống linh dịch, cô phát hiện linh lực của mình không những hồi phục rất tốt, ngay cả mầm cây ở trong Hồn Hải cũng lớn rất nhanh.
“Xem ra vẫn là tìm giúp ngươi linh dịch hoặc linh dược.”
Mầm cây vui vẻ rung lắc, hiển nhiên là cực kỳ tán thành với lời của cô.
Đông Phương Minh Huệ quyết định ngày sau sẽ đi hỏi Tư Đồ Hạo.
Tư Đồ Hạo cố ý kéo Đông Phương Uyển Ngọc ra bên ngoài, “Ta hôm nay đi một chuyến Tử Vong Cốc, tìm tung tích của Tình Hoa, ngươi cũng biết, chúng ta lần này là muốn tìm giống Tình Hoa, ngươi xem ngày mai có thể đưa Minh Huệ đi không.”
“Không được.” Đông Phương Uyển Ngọc nghĩ cũng không nghĩ từ chối, “Tình huống của cô ngươi hiểu rõ nhất, ít nhất phải để cô ấy nghỉ ngơi năm ngày rồi nói tiếp.”
Tư Đồ Hạo xua tay, “Không phải bảo cô ấy đi hái, là đưa cô ấy đi xem.”
“Cũng không được.” Đông Phương Uyển Ngọc ngữ khí không thể thương lượng lại, ngược lại khiến Tư Đồ Hạo cảm thấy khó xử:
Đông Phương Minh Huệ hoàn toàn không biết hai người bởi vì Tình Hoa mà xoay mòng mòng, cô tiếp tục ưu nhã tĩnh dưỡng, bất quá ngày hôm sau vẫn là đi tìm cơ hội giữ Tư Đồ Hạo ở lại.
“Tư Đồ Hạo, linh dịch mỗi ngày ngươi cho ta uống còn còn không?”
Tư Đồ Hạo thấy sắc mặt cô hồng hào, môi cũng trở nên hồng nhuận, “Có thì có, bất quá ngươi muốn làm gì?”
“Hi hi, đương nhiên là có thứ cần.”
Tư Đồ Hạo để lại năm bình cho cô, “Tiết kiệm một chút a.”
Đông Phương Minh Huệ tự biết Tiểu Sắc ma thực khế ước này, căn bản là không biết cái gì gọi là tiết kiệm, có thứ gì có linh khí đều bị Tiểu Sắc tàn nhẫn nuốt chửng mất.
“Ta để ở trong không gian, ngươi tự mình lấy, nhưng trong một ngày không được uống hết.”
Nói là một ngày, kết quả ngày thứ hai cô phát hiện, năm bình linh dịch đã trống trơn.
Cây non ở trong Hồn Hải đã trở thành một đại thụ.
“Có phải tiếp theo ngươi có thể biến thành người rồi?” Hoá thành đứa bé không biết nói chuyện cũng rất tốt a.
Cây non không biết nói, bất quá Đông Phương Minh Huệ vẫn nhìn ra đối phương hình như đang rất đau khổ.
“Nuôi dưỡng một mình ngươi đã khiến táng gia bại sản rồi, Tiểu Sắc.” Cô đột nhiên cảm thấy tiểu hoả bàn ăn quá giỏi rồi.
Cây non lay động một chút, có chút chột dạ.
Năm ngày sau, Tư Đồ Hạo nhân lúc Đông Phương Uyển Ngọc xuống lầu, tự ý vào trong phòng của Đông Phương Minh Huệ, “Minh Huệ, ta có chuyện cần nói với ngươi.”
Đông Phương Minh Huệ ngạc nhiên, thấy hắn thần sắc gấp gáp, hiển nhiên là có chuyện quan trọng, “Ngươi nói đi.”
“Là thế này, gần đây ngươi đang tu dưỡng, ta sẽ không cùng ngươi đề cấp đến chuyện Tình Hoa.
Ta nhân lúc ngươi nghỉ ngơi những ngày này, ở Tử Vong Cốc đi một vòng, phát hiện có một nơi đặc biệt, ta nghĩ mời ngươi đến xem xem.”
“Không được.” Đông Phương Uyển Ngọc đá cửa vào, phản đối nói, tay nàng còn có bữa tối của Đông Phương Minh Huệ.
Tư Đồ Hạo cũng có chút không kiên nhẫn, “Thiên Uyển Ngọc ngươi vì sao lại phản đối, Minh Huệ thân thể cô ấy đến nay cũng đã khỏi rồi.”
Đông Phương Uyển Ngọc bỏ đồ trên tay xuống, kéo Tư Đồ Hạo nói, “Chúng ta ra ngoài, rồi bàn tiếp.”
Đông Phương Minh Huệ rụt đầu lại, nữ chủ đại nhân nổi giận là chuyện đáng sợ, cô một chút cũng không muốn bản thân gánh chịu thịnh nộ của đối phương, thế là lúc hai người ở bên ngoài thảo luận, cô đã đem cơm tối ăn sạch sẽ.
“Thất tỷ.”
“Ăn no chưa?”
Đông Phương Minh Huệ gật đầu, “Thất tỷ, thực ra ta cảm thấy Tư Đồ Hạo nói rất đúng, chỉ là đi xem mà thôi, ngươi xem ta đã hồi phục rất tốt rồi, hơn nữa, có ngươi ở cạnh, ta liền không sợ nữa.”
Lời ngoài ý muốn, có vầng quang của nữ chủ đại nhân, hi hi, cô tuyệt đối sẽ gặp hung hoá cát, mà không phải giống lần trước suýt nữa gãy cổ.
Nhưng người nói vô tình, người nghe hữu ý.
Đông Phương Uyển Ngọc nhìn chằm chằm vào đôi mắt linh động của cô, thấp giọng nói, “Ngươi đơn thuần nghĩ như thế này?”
“Đương nhiên.” Cô không do dự gật đầu.
“Nếu đã như thế, ta sẽ nói cho Tư Đồ Hạo, ngày mai chúng ta đi xem.”
Đông Phương Uyển Ngọc đột nhiên đứng dậy nói.
Trời còn tờ mờ sáng, ba người đã rời khỏi khách trọ.
Đông Phương Minh Huệ thấy bọn họ hướng về phía Tử Vong Cốc, hướng đi là hướng hôm đó cô lén lút đi.
Bất quá lần này, Tư Đồ Hạo và Đông Phương Uyển Ngọc không đi đến cái động kia.
Cô không tự chủ mà thở phào, cô hiện tại nhìn thấy đầu lâu cốt binh đều ám ảnh rồi.
Đông Phương Uyển Ngọc thấy cô thần sắc kì lạ, liền dừng cước bộ lại, nói, “Hình như có chút mệt rồi?”
Cô lắc đầu, “Thất tỷ, ta chưa mệt.
Chính là sợ nhìn thấy đám đầu lâu cốt binh, ngươi nói trong Tử Vong Cốc sẽ có ai ra lệnh chúng quan sát chúng ta? Hay là chúng ta ngay ngày đầu tiên mới đến khách trọ, đã có đầu lâu cốt binh lén lút theo dõi.”
Đông Phương Uyển Ngọc lúc ở trong sơn động lấy được mấy thứ vớ vẩn có nhìn thấy, cốt binh đích thực là do Vong Linh Sư điều khiển, cốt binh cũng chia ra đẳng cấp.
Bọn họ trước đây ở khách trọ gặp phải cốt binh đại khái là cốt binh trung cấp, bởi vì nó có thể điều khiển vong linh của bọn nó.
Bất quá hơn nữa đã bị Tư Đồ Hạo xoá bỏ.
Đông Phương Uyển Ngọc cảm thấy đáng tiếc, thực ra chỉ cần xoá ấn vong hồn của bọn chúng, là có thể khiến bọn nó nghe lệnh, sau này tác chiến cũng sẽ không mất đi một trợ lý.
“Có lẽ, bất quá bọn chúng ở tối, chúng ta ở sáng, vẫn là yên lặng đợi biến.” Đông Phương Uyển Ngọc cười nói, “Yên tâm, Thất tỷ sẽ không rời khỏi nửa bước bảo vệ ngươi.”
Đôi mắt Đông Phương Minh Huệ hơi chuyển, nét cười ở trên mặt làm sao cũng không thể che giấu, cô cười giống như một tiểu hồ ly, thầm nghĩ nữ chủ đại nhân từ lúc nào đã biết nói chuyện rồi.
Khăng khăng nói những thứ dễ nghe.
“Ài, ta nói tỷ muội các ngươi đang ở đằng sau lén lút nói cái gì thế? Cho ta nghe với.” Tư Đồ Hạo kì quái, làm sao càng đi thấy tốc độ chậm lại.
Đông Phương Minh Huệ trừng hắn, “Nói ngươi trêu đùa cô nương thủ đoạn còn rất cao minh.”
Tư Đồ Hạo vừa nghe, lập tức không vòng vo, “Này này, Tiểu Minh Huệ, cơm có thể ăn tạm, lời không thể nói bừa, nhỡ như sau này gặp phải cô nương ta thích, ngươi nói thế này, nàng ấy liệu có phải sẽ bỏ chạy không?”
“Hahaha, chạy cũng là đáng đời, ai bảo ngươi tạo nghiệp.”
Tư Đồ Hạo thấy thế, lập tức cầu xin, “Ta tiểu cô nãi nãi, ta sai rồi, tội lỗi trước đây, xin bao dung tha thứ.”
“Được rồi, các ngươi đừng ồn ào nữa.” Đông Phương Uyển Ngọc thấy hai người cười đùa có mấy phần không vui, nàng nhắc nhở, “Tư Đồ Hạo, ngươi trước đây đi qua một lần, nơi kia còn cách bao xa.”
Tư Đồ Hạo lập tức nghiêm túc, “Vòng qua ngọn núi này, sẽ phát hiện trong núi có một hang động có thể chứa một người đi vào, ta cảm giác linh khí không ngừng ở bên trong truyền ta.”
Đông Phương Minh Huệ vừa nghe, lập tức xen ngang nói, “Sẽ không chứ, trước đây ta nghe viện trưởng nói, Tình Hoa nở ra vô cùng diễm lệ, là bởi vì tưới máu mà thành, nếu như nó sinh trưởng ở trên núi……!cứ cảm thấy có gì không đúng.”
Tư Đồ Hạo cười nói, “Ngươi hình như đã quên Tình Hoa sau khi nở hoa sẽ có trí thông minh, ta xem nó là trốn đi mất.”
“Tạm thời không bàn ai sai ai đúng, chúng ta trước lên xem xem.”
Ba người đi qua một ngọn núi, hướng về nơi Tư Đồ Hạo chỉ.
Động ở giữa trung tâm núi, muốn trèo cũng không dễ dàng, Đông Phương Uyển Ngọc trực tiếp ôm eo của Đông Phương Minh Huệ, bay về phía hang động kia.
Bay được một nửa, nàng vung trường tiên của mình ta, trường tiên móc ở đỉnh sơn động, nàng thả Đông Phương Minh Huệ xuống, “Ngươi trước trèo vào một chút, ở tại đó đợi ta.”
Nói xong lại nhấc Tư Đồ Hạo, động có thể chứa một cô nương, giống như Tư Đồ Hạo, thì phải cong lưng xuống, co thành một nắm chen vào.
Sau đó, Đông Phương Uyển Ngọc mới thu trường tiên lại, cũng cong eo đi vào.
“Tư Đồ Hạo, nơi này nhỏ thế này, nếu phía trước có ma thú nguy hiểm, chúng ta đến chạy cũng không kịp.” Đông Phương Minh Huệ lại bắt đầu miệng quạ.
Tư Đồ Hạo bị cô nói đến á khẩu, thầm nghĩ, nào sẽ có chuyện trùng hợp đến thế.
Bất quá cái động này thực rất chật hẹp, đối với bọn họ bất lợi.
Đông Phương Uyển Ngọc cũng cảm thấy bản thân mắc phải một sai lầm chí mạng, “Hay là chúng ta trước rút lui ra.”
“A —”.
Đông Phương Minh Huệ thấy nữ chủ đại nhân từng bước lại gần, đột nhiên nhớ ra, đệch, cô quá để ý Nam Phi rồi, trong mắt nữ chủ đại nhân chẳng lẽ không phải đang cùng nàng ấy tranh giành nam nhân?
Xong rồi.
“Thất tỷ, ta sai rồi.”
Còn không đợi nữ chủ đại nhân truy vấn, Đông Phương Minh Huệ nhắm chặt mắt chủ động ôm eo của nàng, biểu cảm không còn gì nuối tiếc nói xin lỗi, “Thất tỷ ta sai rồi, ngươi tha thứ ta lần này, ta tuyệt đối sẽ không can dự đến chuyện của Nam đại ca nữa.”
Cho dù làm mối, cũng phải âm thầm làm.
Trong lòng đột nhiên có một thân thể mềm mại dán lên mình, tâm trạng u ám của Đông Phương Uyển Ngọc phảng phất nhìn thấy ánh nắng, nàng muốn ôm chặt cô, tay vươn ra không trung, sau đó lại nhẹ nhàng vỗ lưng cô, khoé miệng cong lên nói, “Biết sai là tốt, tha cho ngươi lần này, nhưng, Cửu muội, không có lần sau.”
Đông Phương Minh Huệ mở to mắt, còn cho là mình nghe nhầm, cô quả nhiên đoán trúng tâm tư nữ chủ đại nhân rồi, ôi trời, thật đáng sợ, lần sau vẫn nên giữ khoảng cách với đám nam nhân, đến lúc đó đừng nộp mạng mình đi.
Ở trong mắt cô, nam nhân ưu tú đồng nghĩa tai hoạ, tai hoạ bằng nghĩa hại mạng của mình, cuối cùng kết luận, có thể tránh bao xa thì tránh.
“A, Thất tỷ ta nhớ ra ta còn có chuyện phải làm, trước về phòng đây.”
Đông Phương Minh Huệ thấy được tha thứ thì nhanh chóng đẩy nàng ra, tìm lý do để chuồn.
Đông Phương Uyển Ngọc lặng lẽ nhìn cô đóng cửa phòng lại, mới chậm rãi trở về phòng mình tu luyện.
“Vô Nha, nguy hiểm quá, ta nói với ngươi lần này thực nguy hiểm.” Đông Phương Minh Huệ ngồi ở trên giường vỗ ngực, may mà cô thông minh, đúng lúc nhận lỗi.
Cô chuẩn bị chậu gỗ cho Vô Nha, chậu gỗ trước đây là vì chuẩn bị cho ấp trứng, vừa vặn đủ cho Vô Nha bơi một vòng ở trong, bên trong bỏ không ít linh dịch và linh dược.
Bốn chân Vô Nha dẫm đạp bùm bùm ở trong nước, bốn chân đạp mệt rồi, lại nổi lềnh phềnh trên mặt nước kêu òng ọc.
“Ọc ọc ọc —”
Đông Phương Minh Huệ như chim sợ cành cong, vốn còn đang bị thái độ của nữ chủ đại nhân doạ sợ, vừa nghe thấy âm thanh kì lạ liền nhảy từ trên giường xuống, tìm kiếm trong phòng cả ngày, mới phát hiện âm thanh là từ trong chậu gỗ.
“Vô Nha.”
Thứ nhỏ bé kia cư nhiên còn đang ngủ, Đông Phương Minh Huệ còn muốn cấu nó, nhưng thấy tiểu gia hoả này trôi nổi trên mặt nước còn ngủ rất ngon, tim cô nhũn ra. Cô thử nhiệt độ nước ở trong thùng gỗ, nhiệt độ có chút thấp, cô lấy một cái khăn ôm Vô Nha ra khỏi nước, dùng khăn lau người cho nó liền đặt lên giường.
“Í, đây là cái gì?” Đông Phương Minh Huệ lúc ôm Vô Nha phát hiện sau lưng nó có hai cục lồi, cô vuốt thử, Vô Nha liền run nhẹ, vuốt đến cái cuối, Vô Nha mở to đôi mắt ngái ngủ nhìn cô, “Nương thân.”
Thanh âm nhẹ nhàng, tim người nghe đều muốn tan chảy.
“Vô Nha, sau lưng ngươi hình như có cánh.” Đông Phương Minh Huệ từng vô tình nhìn thấy ấu nhi của phi dực tượng, hình như sau lưng còn có đôi cánh vẫn chưa mọc dài.
Vô Nha run người, rúc vào trong chăn, không để tâm đến cô.
“Có cơ hội ta sẽ đi tàng thư các tra tìm về ngươi.” Suy nghĩ cuối cùng của Đông Phương Minh Huệ trước khi ngủ, cô muốn tiểu gia hoả từ trong quả trứng lớn rốt cuộc là giống loài gì.
Đông Phương Uyển Ngọc một mực ngồi trong phòng mình, nghe thấy cách vách có tiếng người lẩm bẩm, cho đến khi truyền đến tiếng thở của đối phương, nàng mới bắt đầu tu luyện, hình như đã hình thành thói quen.
“Uyển Ngọc, ta phát hiện gần đây cảm xúc của ngươi không ổn định, là xảy ra chuyện gì sao?” Thanh Mặc ở trong Hồn Hải, có thể cảm nhận được chuyển động linh lực, còn có tâm tình của nàng.
Đông Phương Uyển Ngọc cũng biết vấn đề của bản thân, “Yên tâm, ta sẽ tự điều chỉnh bản thân.”
“Uyển Ngọc, vạn lần không được quên mục đích tới Học viện Hoàng gia của ngươi.”
Ba ngày sau, Đông Phương Minh Huệ lại đi bắc viện bày sạp, dựa theo lời trước đây nữ chủ đại nhân nói, cô ngồi ở bên vườn Tình Lữ.
Cũng không biết thiếu đi thương hiệu của nữ chủ đại nhân, lần làm ăn này của cô có thể giống như trước đây tốt không.
Đông Phương Minh Huệ bày hai mươi bình thuốc, liền thấy một nam nhân tàn tật đi đến, khom gối ở trước sạp của cô.
“Tiểu sư muội, lần trước bằng hữu của ta có mua một bình thuốc cầm máu, ngươi chỗ này có không?”
“Có.”
Đông Phương Minh Huệ đưa bình sứ cho hắn, đổ ra một viên cho hắn xem, “Là loại này?”
Nam tử cầm lấy viên thuốc ngửi một chút, “Phải.”
“Là loại ba mươi linh thạch sao?”
“Đúng, bên trong tổng cộng có mười viên.”
Hai người chạm nhẹ ngọc bội, Đông Phương Minh Huệ cảm thấy hôm nay mở hàng thành công, cô không hề biết, viên thuốc của cô lưu giữ linh lực so với đan dược tốt hơn.
Trước đây đôi tỷ đệ kia sau khi mua xong, âm thầm làm thí nghiệm nhỏ, muốn xem xem thuốc mình mua về có tốt hơn đan dược trước đây không, ít nhất cũng phải rõ bản thân tiêu linh thạch không phải là để phung phí.
Không so không biết, một khi đã so sánh thì sẽ tìm ra khác biệt.
Đây, liền có mối làm ăn đầu tiên.
Cộng với Đông Phương Minh Huệ lục cục bày ra hai mươi bình thuốc khác nhau, cô không biết đối phương dùng có tốt không, không có nữ chủ đại nhân ở bên, trong lòng cô có chút thấp thỏm, bất quá có lần mở hàng này, trong lòng cô liền an tâm hơn nhiều. Ít ra có kẻ nhận hàng.
Đột nhiên có một thiếu niên vội vàng chạy đến, liếc qua cô, lại chạy quanh vườn Tình Lữ một vòng, sau đó lại quay trở về.
“Ngươi chỗ này bán thuốc?” Mộc Sinh chạy đến thở hổn hển, hôm qua hắn vô tình nghe người khác nói, nơi này có người bán thuốc, hơn nữa còn là Uyển Ngọc tỷ bán.
Nhưng, chạy một vòng xem xem, lại chẳng có bóng hình của Uyển Ngọc tỷ a.
Đông Phương Minh Huệ chống cằm, đánh giá đối phương kĩ lưỡng một phen, hê hê, đây chẳng phải là tên mít ướt mà nữ chủ đại nhân gặp khi đi thử luyện hay sao.
“Mộc Sinh.”
Mộc Sinh ngây người, biểu cảm giống như thấy quỷ, “Ngươi làm sao biết tên của ta?”
Đông Phương Minh Huệ cười không ra tiếng, chỉ vào thuốc ở trên sạp, “Thuốc của ta cực kỳ tốt, ngươi hay là mua một ít đem về, mua xong sẽ nói cho ngươi biết ta vì sao biết tên ngươi.”
Đông Phương Minh Huệ cười giống tiểu hồ ly, trong lòng có tiếng lạch cạch của bàn tính.
Mộc Sinh bị làm khó, bất quá nhanh chóng cầm lấy một bình thuốc bổ máu, “Bao nhiêu linh thạch?”
“Ba mươi, nể ngươi là người quen, mới không bán giá bừa.”
Mộc Sinh há to miệng, không ngờ một bình sứ này lại mất đến ba mươi linh thạch, nhất thời thấy thứ ở trong tay như khoai lang bỏng tay, hắn bỏ cũng không được, không bỏ xuống cũng không được.
Đông Phương Minh Huệ cảm thấy hắn dễ trêu, muốn bắt nạt hắn một chút, “Bình sứ này của ta có mười viên bổ máu, ngươi sẽ không lỗ đâu.”
“Thôi được.” Mộc Sinh cắn răng mua, cho dù của đối phương có đắt hay không, mục đích của hắn đến đây là, “Đúng rồi, cô nương ngươi mở sạp ở đây được bao lâu rồi, có nhìn thấy cô nương cao hơn ngươi một chút không? Cằm lại nhọn hơn ngươi.”
Cao hơn cô? Nữ chủ đại nhân quả thực cao hơn cô.
Đông Phương Minh Huệ chớp mắt, chỉ xung quanh, “Ta không biết ngươi đang nói ai, ngươi xem cô nương ở trong vườn Tình Lữ rất nhiều, ngươi tìm thử xem, có cô nương nào là người ngươi muốn tìm không.”
Mộc Sinh lắc đầu, ghé sát mặt gần cô thấp giọng nói, “Ta là tìm Thiên Uyển Ngọc, là người đứng đầu từng đưa các tân binh, ngươi đã rõ chưa?”
Đông Phương Minh Huệ ngơ ngác lắc đầu, “Không rõ, cô nương ngươi muốn tìm lẽ nào là nàng?”
Mộc Sinh nhất thời cảm thấy mình bị thương mười nghìn điểm, trước đây là ai nói Uyển Ngọc tỷ ở nơi này mở sạp bán thuốc?
Nhìn thấy đối phương đau khổ, cô đều sắp cười đến vỡ bụng rồi.
“Ta không quen Thiên Uyển Ngọc, nhưng ta biết ngươi a, ngươi chẳng phải trước đây trong ải hai cuộc thi nội viện nổi tiếng sao? Vì thế ta biết tên ngươi là Mộc Sinh.”
“Mộc Sinh, ta nói với ngươi, thực ra —”
“Tránh ra.”
Đông Phương Minh Huệ còn chưa kịp nói sự thật cho hắn, đã thấy một vài nam tử trông thô lỗ hung ác lao về đây, hơn nữa mục tiêu rất rõ ràng, hình như là về phía cô, có khoảng năm người hơn.
“Này, Mộc Sinh có người tới gây sự rồi, ngươi mau đi viện dược tề tìm Thất tỷ của ta, chính là Thiên Uyển Ngọc, mau lên.”
Mộc Sinh phản ứng chậm chạp suốt mấy giây, mới nghe hiểu lời của Đông Phương Minh Huệ, cũng không kịp hỏi cô vì sao lại lừa mình là không quen biết Uyển Ngọc tỷ, hắn thấy có năm người đang đi tới đây, lập tức chạy về hướng viện dược tề.
“Nhìn cái gì, cút ra.”
Một đám người bị bộ dạng của bọn hắn doạ sợ, lũ lượt chỉ trò vào bọn hắn.
“Các ngươi vội vàng tới đây, là để mua thuốc của ta sao? Ai bị thương à?” Đông Phương Minh Huệ híp mắt cười nhìn bọn hắn, đám người này có chút xa lạ, chưa từng gặp qua ai.
Dựa theo lời nữ chủ đại nhân, cô mới tới vườn Tình Lữ mở sạp được hai lần, không có khả năng chặn đường làm ăn của ai, cô thường ngày là ở trong viện dược tề, căn bản chưa từng đắc tội với ai.
Rốt cuộc là ai muốn làm khó cho cô?
“Ai cho ngươi bày sạp ở đây?” Người kia đi tới, nhìn đều không nhìn dùng chân đạp vào hàng sạp khiến bình lọ rơi xuống đất, bình sứ rất dễ vỡ, bị hắn đá như thế, liền vỡ nát vài bình, thậm chí có mấy viên thuốc lăn từ trong bình sứ.
Đông Phương Minh Huệ có chút đau lòng, cái này tốn rất nhiều thời gian, dùng rất nhiều linh lực để luyện chế, vì thế bị đem huỷ có chút tiếc.
“Ngươi là ai?”
“Mau thu dọn, lập tức cút ra khỏi đây, đây là địa bàn của ta, nghe rõ chưa.” Thanh âm của người kia gầm lên, lời vừa bá đạo vừa vô lý, còn chưa đợi Đông Phương Minh Huệ phản bác, đã làm cho người không vui rồi.
Đông Phương Minh Huệ trợn mắt, cười nói, “Nói là địa bàn của ngươi, ngươi vì sao không nói cả cái Học viện Hoàng gia là do ngươi mở? Dám làm không dám chịu, có bản lĩnh báo số hiệu ra đây, bắt nạt ta là có chuyện gì?”
“Ô, gan của tiểu cô nương vẫn là lớn nha, đại ca của ta bảo ngươi cút, còn lải nhải cái gì.”
“Đúng, có phải là muốn ăn đòn, vừa hay nắm đấm của bổn đại gia đang ngứa.”
“Câm miệng, các ngươi cho rằng năm người các ngươi có thể doạ ta sợ sao, người nào nghe hiểu tiếng người ra đây nói chuyện với ta.” Đông Phương Minh Huệ không tin, đám người này dám ở trong Học viện Hoàng gia hô mưa gọi gió.
“Nơi đây còn vẫn bán thuốc?”
Ngay lúc hai bên đang đối chọi gay gắt, đột nhiên có một giọng nói lạnh nhạt xen vào.
Đông Phương Minh Huệ thấy liền vui vẻ, đây là người quen, Bạch Nhu, người của Chiến sĩ điện đường, ngay lúc này tay nàng còn đang bọc lấy tay kia, ngón tay còn đang rỏ máu.
“Bạch sư tỷ, ngươi sao thế?”
“Ngươi là?”
Đông Phương Minh Huệ lập tức lấy bình sứ từ trong nhẫn không gian, “Trước đây kì tuyển sinh, ngươi từng giúp ta giải vây, cái này coi như là báo ơn, đem viên thuốc nghiền nát, đắp lên vết thương rất nhanh sẽ khỏi, ngươi mau đi đi.”
Bạch Nhu tuy nhận lấy bình sứ, lại ngồi ở một bên, đem một viên thuốc bị nghiền nát đổ vào vết thương ở cổ tay, vết thương bị khoét mất một miếng thịt.
Trong năm gã có một vài tên nhận ra Bạch Nhu, thấy nàng ngồi cạnh Đông Phương Minh Huệ liền nghi hoặc, kéo tên đầu sỏ, “Trương ca, đây là Bạch Nhu của Chiến sĩ điện đường, là người ghê gớm, chúng ta hay là lần sau quay lại đi.”
“Đúng, Trương ca, hơn nữa ta thấy tiểu cô nương này hẳn là có người chống đỡ, ngươi xem nàng đều không sợ chúng ta.”
Vốn là mấy tên côn đồ, trong lòng không có đáy, nhìn thấy Bạch Nhu lại hoang mang.
“Đến, chúng ta tiếp tục giải quyết vấn đề của chúng ta.” Đông Phương Minh Huệ thấy bọn hắn sợ liền lấn tới, những người thế này còn dám đến phá sạp của cô, thực sự coi cô là quả cà chua chưa chín. Cô lớn tiếng với năm người, “Bảo ta cũng được, nhưng cho ta lý do, ta cũng không làm phiền chuyện yêu đương của các ngươi, cũng không cản trở đường của các ngươi. Nói, ai bảo các ngươi tới đây?”
Mấy gã nhìn nhau, không ngờ đối phương không phải là kẻ nhát gan, còn dám đôi co với bọn hắn.
“Phiền phức, ta hành sự không đổi tên ngồi không đổi họ, Trương Mậu.” Trương Mậu bị đám thuộc hạ lải nhải đến thấy phiền đứng ra báo danh.
“Cái gì cơ, đồ đần*?”
*Bản gốc: 傻帽 soạ mạo, nghĩa là đồ ngốc. Ở đây tên nhân vật Trương Mậu có từ Mậu phát âm gần giống từ mạo trong soạ mạo.
“Hahaha, đồ đần.” Đám người đứng ngoài xem kịch không nhịn được bật cười.
Mấy gã gây sự không ngờ cô nương miệng lưỡi nhanh nhẹn, lập tức nổi giận, “Ngươi muốn chết.”
Đông Phương Minh Huệ cảm nhận được cỗ linh lực rất mạnh phóng về đây, có cảm giác nóng nực, có lẽ là Linh Sư Hoả hệ. Ôi trời, chưa gì đã vội động thủ rồi, đám lỗ mãng này không biết nói đạo lý.
Ngay lúc cô cảm thấy bản thân gặp rắc rối, đột nhiên bên eo thấy có cánh tay vòng qua kéo cô ra khỏi vị trí vừa nãy, “Trương Mậu quay về nói với Từ Tiến, ra tay với một dược tề sư, hắn đã nghĩ đến phải gánh chịu cơn giận của cả viện dược tề chưa?”
Nghe thấy giọng nói này, Đông Phương Minh Huệ ngây ra, không những thế, cô còn đẩy hắn ra, sợ đến hai chân đều run.
Lý Dự Nam bị cô đẩy ra cũng không quan tâm, tay phẩy quạt, híp mắt cười với cô.
Kẻ đứng đầu Trương Mậu nghe đến sợ hãi, không dám tin tưởng, thậm chí có người chỉ vào cô nói, “Ngươi, ngươi là dược tề sư của viện dược tề?”
Đông Phương Minh Huệ nở nụ cười xán lạn với bọn hắn, “Đúng a, ta mỗi ngày đều bỏ ra một ít thời gian cùng viện trưởng đại nhân luyện chế thuốc.”
Doạ chết các ngươi.
Cô hình như vừa nãy nghe thấy cái tên quen thuộc, Từ Tiến?
“Các ngươi là người của Từ Tiến?” Đông Phương Minh Huệ cuối cùng từ trong đám người đến gây sự này tìm được kẻ đầu sỏ, cô còn chưa bỏ thời gian ra đến xử lý Từ Liên, cô ta thì tốt rồi, trực tiếp đi mách lẻo với ca ca cô.
Đám người Trương Mậu nào còn dám tiếp tục ở lại đây, lập tức ngươi nhìn ta, ta nhìn người rồi lao đến đám đông, chạy mất.
Đông Phương Minh Huệ dậm chân, “Hèn nhát.”
Cô mới chỉ khoe thân phận dược tề sư, đối phương đã bỏ chạy mất.
“Không phải bọn hắn hèn, mà là sợ viện dược tề các ngươi cắt đứt mất linh dược, đó chính là muốn lấy mạng của bọn hắn rồi.” Lý Dự Nam đứng ở một bên giải thích.
Đông Phương Minh Huệ không nhịn được đỡ trán, nói với Lý Dự Nam, “Đa tạ ơn cứu mạng.”
Lý Dự Nam nổi hứng cười với cô, “Đây là cách báo đáp của ngươi?”
Đông Phương Minh Huệ sợ nhất là cùng hắn dính líu mờ ám, nếu như để nữ chủ đại nhân nhìn thấy, khả năng cao là sẽ hiểu lầm, cô lấy một bình sứ từ trong không gian ra, “Đây là thuốc tẩy tuỷ, có thể xoá những nội thương trên người ngươi, tổng cộng có mười viên, ngươi dùng hết toàn bộ xong, nội thương trên người khả năng là sẽ biến mất, tu luyện cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều, không cần cảm ơn ta, chuyện giữa hai chúng ta coi như xong rồi, được không?”
Lần đầu tiên, cô không cần hắn quản nhiều chuyện. Còn về lần này, thôi được, coi như hắn đã cứu mình.
Lý Dự Nam vốn còn đang có tâm trạng trêu đùa, lại không ngờ đối phương nghiêm túc lấy thuốc ra, còn nhắc đến việc hắn bị nội thương, đôi mắt của hắn dần tối lại, trực tiếp nhận lấy bình sứ từ trong tay cô.
“Thuốc tẩy tuỷ này quá quý trọng rồi, nhưng ta đích thực là cần. Coi như ta nợ ngươi một ân tình.” Lý Dự Nam mở ra xem, sau khi xác định có tác dụng với bản thân, liền đưa ra lời hứa.
Hả?
Đông Phương Minh Huệ cảm thấy bản thân thực không hiểu nổi đám người này, xí xoá rồi, sau này sẽ không còn liên quan gì tới nhau nữa, vì sao vẫn còn dính líu với nhau.
“Cửu muội.”
Đông Phương Uyển Ngọc lúc chạy tới thì thấy Đông Phương Minh Huệ đang đưa bình sứ cho Lý Dự Nam, nàng quét mắt nhìn những người có mặt một vòng, còn có những bình lọ đổ ngang đổ dọc dưới đất, nàng âm thầm đánh giá đối phương, thấy không bị thương mới an tâm.
“Xảy ra chuyện gì?”
Đông Phương Minh Huệ bĩu môi, “Là Từ Tiến, ca ca của Từ Liên, hắn cố ý cho người đến gây sự, nhưng bị vị sư huynh này đuổi đi rồi.”
Đông Phương Uyển Ngọc liếc Lý Dự Nam, hai người đều là Lôi điện đường, tự nhiên là sẽ biết tên của đối phương.
“Lý sư huynh.”
“Thiên sư muội.”
Đông Phương Minh Huệ nhìn hai người, hê hê, có kịch hay.
Xảy ra chuyện này, Đông Phương Minh Huệ cũng không còn tâm tư tiếp tục bày sạp, cô đem những bình chưa bị vỡ vào trong nhẫn không gian.
“Thì ra ngươi là muội muội của Uyển Ngọc tỷ.” Mộc Sinh cũng đến giúp cô thu dọn.
Đông Phương Minh Huệ rất thích Mộc Sinh, thấy hắn hỏi liền gật đầu, “Đúng, nhưng chúng ta không cách nhau quá nhiều, ngươi có thể gọi ta là Minh Huệ.”
Mộc Sinh nở nụ cười với cô, “Minh Huệ, nghe Uyển Ngọc tỷ nói thuốc đều là do ngươi luyện chế, ngươi lợi hại thế.”
Đông Phương Minh Huệ ngây ngốc, cô không lợi hại, nếu lợi hại thì đã không bảo hắn đi gọi nữ chủ đại nhân, “Ta chỉ biết luyện thuốc.”
“Thất tỷ, không có chuyện gì ta về trước.”
“Ta đi cùng ngươi.”
“Còn Mộc Sinh?” Đông Phương Minh Huệ hỏi, chỉ về phía Mộc Sinh, “Hắn là cố ý đến tìm ngươi.” Sau đó vì cô mà chạy một chuyến đến viện dược tề.
“Mộc Sinh, ba ngày sau chúng ta sẽ mở sạp, đến lúc đó ngươi có thể đến.” Đông Phương Uyển Ngọc nói với Mộc Sinh.
“Được, Uyển Ngọc tỷ.”
Đông Phương Uyển Ngọc gật đầu với Lý Dự Nam, sau đó đi theo sau Đông Phương Minh Huệ, “Cửu muội, Lý Dự Nam làm sao đột nhiên xuất hiện ở đây?”
Đông Phương Minh Huệ sợ nhất là bị nữ chủ đại nhân hỏi vì sao cô lại ở cạnh nam nhân của nàng? Một khi bị hỏi, đầu óc cô liền tê dại.
“Không biết, ta trước đây cũng không để ý.” Đông Phương Minh Huệ nếu như biết hôm nay gặp Lý Dự Nam, nhất định sẽ không đi mở sạp nữa, “Có cơ hội vẫn là cảm tạ Bạch Nhu sư tỷ, nếu lần này không có nàng, có lẽ đám người kia sẽ ra tay rồi.”
Đông Phương Uyển Ngọc nghe cô nói không biết, tâm trạng liền hạ xuống, nhưng nhắc đến Bạch Nhu, “Vừa nãy hình như không nhìn thấy nàng.”
“Có lẽ cảm thấy ta sẽ không gặp nguy, vì thế đi rồi.”
“Xem ra sau này ta cùng ngươi đi mở sạp.”
Đây, mới ngày thứ hai đã xảy ra chuyện rồi. Nếu không phải Mộc Sinh kịp thời chạy đến, nàng có lẽ sẽ không biết, cũng sẽ không nhìn thấy chuyện xảy ra giữa cô và Lý Dự Nam.
Trong viện có Nam Phi, ngoài viện có Lý Dự Nam.
Đông Phương Uyển Ngọc cảm thấy nên giữ chặt người hơn một chút.
“Thất tỷ, như thế này không được đi, sẽ làm trì trệ thời gian tu luyện của ngươi.” Đông Phương Minh Huệ từ chối.
“Ta có thể vừa tu luyện vừa ở bên cạnh ngươi.”
Đã nói đến đoạn này rồi, Đông Phương Minh Huệ gật đầu, dù sao mọi thứ cũng ưu tiên theo ý chí của nữ chủ đại nhân.
“Cửu muội, trước đây cho ngươi kĩ năng, ngươi luyện tập đến đâu rồi?”
Một khi hỏi đến chuyện tập luyện, hai mắt của Đông Phương Minh Huệ tối sầm lại, từ sau khi trở về từ Tử Vong Cốc, hình như tu luyện được một hai ngày.
Nếu như thực sự muốn tiến bộ, từ khi Tiểu Sắc trở thành mầm cây non cũng không còn ai đốc thúc cô nữa, sau đó toàn bộ tâm tư của cô đều đặt lên việc luyện chế thuốc.
“Kĩ năng của ngươi cần phải tập luyện, ngày mai ta đưa ngươi đến một nơi.”
Đông Phương Minh Huệ đau đầu, cô cảm giác những ngày tháng tốt đẹp không quay trở lại nữa, mỗi ngày đều bị nữ chủ đại nhân giám sát.
“Thất tỷ, ta có thể —”
“Không được.” Đông Phương Uyển Ngọc thấy bộ dạng của cô liền biết cô định làm gì, nghĩ cũng không nghĩ đã từ chối, “Ngươi nếu như sớm luyện kỹ năng cho tốt, chuyện hôm nay ngươi đã có thể tự bảo vệ chính mình.”
Ngay cả bàn bạc cũng không cho, Đông Phương Minh Huệ tự mình an ủi, “Đã biết, Thất tỷ.”
Sáng sớm hôm sau, Đông Phương Minh Huệ còn đang ở trong giấc mộng, thì bị Đông Phương Uyển Ngọc lôi dậy, còn có Vô Nha giống cô.
“Đi thôi.”
Đông Phương Uyển Ngọc đưa cô đến khu rừng nhỏ, khu rừng nằm ở phía đông Học viện Hoàng gia, gần cấm địa, chỉ cách nó một bức tường.
Ngày thường cũng không có ai đến đây.
Đông Phương Minh Huệ dù sao cũng không biết, hai người tự chọn nơi của mình, phận ai nấy lo.
Kỹ năng của cô là Thiên Nữ Tán Hoa, sử dụng linh lực, đem những thứ bên ngoài trợ giúp, Đông Phương Minh Huệ thấy lá rơi đầy đất, không tự chủ nổi tâm tư.
Cô niệm chú, giải phóng linh lực của mình ra, tụ vào trong lòng bàn tay, lần đầu tiên thấy thế giới bên ngoài chẳng xảy ra chuyện gì.
Lần thứ hai, lúc cô làm lại, lá ở rơi đất hơi động đậy, nhưng có lẽ bởi vì linh lực cô không đủ, nên sau khi bay cao lên được tầm một ngón tay, lá lại lần nữa rơi xuống đất.
Lần thứ ba, Đông Phương Minh Huệ dùng toàn bộ linh lực trên người, nói với đám lá ở dưới đất, “Khởi.”
Lá ở dưới đất hơi nổi lên, một cái, hai cái, ba cái, rất nhanh, quanh người cô có ba vòng lá quấn quanh, Đông Phương Minh Huệ tìm mục tiêu, nhắm vào hòn đá lớn phía xa, “Đi.”
Lá xào xạc bay đến, kết quả đi được nửa đường lại rơi xuống.
Lại thất bại rồi.
Vô Nha ngồi ở một bên xem nằm xuống, lộ ra cái bụng mềm của mình. Nghĩ thì không nhẫn tâm tiếp tục xem tiếp.
Đông Phương Minh Huệ gãi đầu, nhìn lòng bàn tay của mình, cảm giác là do linh lực không đủ dẫn đến không thể chống đỡ tấn công xa.
“Để ta dạy ngươi làm thế nào để khống chế linh lực.”
Đông Phương Uyển Ngọc một mực quan sát cô, thấy cô bắn hết toàn bộ lá mới đến gần.
“Thất tỷ.”
Đông Phương Uyển Ngọc gật đầu, ở một bên chỉ đạo, “Ngươi trước thử làm lá ở dưới đất bay lên, sau đó tấn công đại thụ kia.”
Đông Phương Minh Huệ làm theo, cô dùng toàn bộ linh lực khống chế một cái lá, lá như kiếm sắc nhẹ nhàng cắm vào thân cây.
“Í.”
Quá kì lạ rồi, cô lúc nãy rõ ràng làm như này. Nhưng mà, những cái lá kia chỉ đến được khoảng cách nhất định sẽ rơi xuống, hoàn toàn không nghe lời.
“Ngươi thử lại xem.”
Đông Phương Minh Huệ vẫn dùng phương pháp vừa nãy, cái lá thứ hai cũng nhẹ nhàng cắm vào cây, thử liên tục mấy lần, cô phát hiện cô có thể làm được.
“Thất tỷ, hình như có thể làm được rồi.”
Đông Phương Uyển Ngọc xoa đầu cô, cổ vũ nói, “Bây giờ có thể thử cùng lúc dùng hai cái rồi.”
Đông Phương Minh Huệ nghe theo, hai cái lá từ dưới đất nổi lên, dựa theo mệnh lệnh của cô bắt vào thân cây, “Hình như cũng có thể được.”
Đông Phương Uyển Ngọc lại gần cái cây xem qua, “Cửu muội, lại đây.”
Nàng chỉ vào bốn vết cắt, “Ngươi xem hai cái lá này là ngươi vừa nãy bắn trúng, hai vết còn lại là hai cái lá lúc bắt đầu, ngươi xem có gì không giống?”
Đông Phương Minh Huệ nhìn kĩ, cảm khái nói, “Một cái lá làm sao có thể cắm vào trong thân cây?”
Đông Phương Uyển Ngọc lắc đầu, chỉ vào nơi hai cái lá cắm sâu vào, “Lúc ngươi khống chế một cái lá, độ sâu so với lúc ngươi điều khiển hai cái lá còn sâu hơn rất nhiều.”
Cô hiểu rồi, chẳng trách đám lá trước đi được nửa đường thì đều rơi xuống, là bởi vì linh lực của bản thân cô không đủ để chống đỡ cho chúng.
“Nếu như ngươi tiếp tục điều khiển ba cái lá cùng một lúc, vết cắt của ngươi càng nông, thế này đi, bắt đầu từ ngày mai, ngươi khống chế một chiếc lá đem chặt cây, nếu có thể cắt đổ một cái cây, thì chúng ta lại tiếp tục luyện tập cái khác.”
Đông Phương Minh Huệ mở to mắt, không dám tin tưởng nói, “Thất tỷ, ý của ngươi là để ta lấy một chiếc lá ra chặt cây?”
Một cái lá có bao nhiêu mềm mỏng, nữ chủ đại nhân bị điên rồi, muốn cô dùng lá chặt cây.
“Đúng, từ ngày mai, ta sẽ đốc thúc ngươi cho đến khi ngươi thành công mới thôi.”
Đông Phương Minh Huệ bỗng cảm thấy nhân sinh không còn hy vọng, lấy một cái cưa kia để chặt cây, cô sợ là phải mất cả tháng mới có thể hoàn thành, hiện tại, cô cầm cái lá lên nhìn, cũng không nhìn ra lá có bao nhiêu sắc.
Từ ngày hôm đó, Đông Phương Uyển Ngọc nói được làm được, sáng sớm đến lôi đối phương từ trên giường dậy, đương nhiên là cũng phải dùng vô số phương pháp.
Đông Phương Minh Huệ cho rằng bản thân đã bị nữ chủ đại nhân giày vò đến tiều tụy bất kham, nhưng nhìn ảnh phản chiếu ở dưới nước, cảm giác bản thân ngày càng đẹp đẽ, thực quá vô khoa học rồi.
Cô cảm giác kỹ năng này là gian lận, thần khí ăn gian, để diện mạo của cô thành một loại năng lượng đặc biệt, không những thế, cô còn cảm thấy tinh thần của mình cũng sung mãn hơn.
“Tập trung tinh thần.”
Đông Phương Uyển Ngọc vỗ vai cô, ngồi ở một bên tu luyện.
Đông Phương Minh Huệ khom lưng xuống, vuốt ve Vô Nha, Vô Nha tiểu gia hoả này thực sự kỳ quái, mỗi lần cô bị nữ chủ đại nhân lôi ra khỏi giường, nó cũng nằng nặc đòi theo.
“Vẫn là ngươi tốt.” Đông Phương Minh Huệ xoa cái bụng nhỏ của nó, “Vô Nha ngươi cổ vũ cho ta.”
“Nương thân nương thân cố lên.”
Đông Phương Minh Huệ suýt nữa cười sặc, cô tập trung sự chú ý, đem linh lực của mình điều chỉnh về trạng thái tốt nhất, từng cái lá lần lượt bay lên, bắn về hướng cái cây.
Từ hừng đông cho đến tối muộn, cả ngày luyện tập, cái cây to kia cũng xuất hiện nhiều vết cắt, Đông Phương Uyển Ngọc công nhận thành quả mới cho cô trở về.
“Ngày mai ngươi ở tiểu viện luyện thuốc, chiều mai chúng ta đi bắc uyển mở sạp, ba ngày một lần.” Đông Phương Uyển Ngọc nhắc nhở cô, sớm đã sắp xếp thời gian tập luyện và thời gian luyện chế của cô ổn thỏa.
Đông Phương Minh Huệ có cảm giác như tự ném đá vào chân mình, cô đưa nữ chủ đại nhân đến để bồi dưỡng tình cảm, kết quả lại mất đi tự do, những ngày bị người quản thúc thực khó qua, hu hu hu.
Xem ra vẫn là phải khiến nữ chủ đại nhân nhanh chóng rơi vào lưới tình, như thế nàng sẽ không quản thúc mình nữa rồi.
“Vô Nha, ngươi nói xem phải làm thế nào mới khiến một người nhanh chóng yêu một người?”
Vô Nha lăn ở trên giường, bốn chân giơ lên trời, lười biếng để lộ cái bụng ra, rất nhanh đã có tiếng ngáy khe khẽ vang lên.
Đông Phương Minh Huệ dở khóc dở cười, cô đều quên mất, Vô Nha ngoại trừ biết gọi nương thân, cái gì cũng không biết nói, ở dưới sự dạy dỗ của cô, phải vất vả lắm mới biết nói “cố lên.”
“Ta chưa từng thấy con thú nào mê ngủ như ngươi, ngươi rốt cuộc là giống gì?” Đông Phương Minh Huệ xoa bụng của nó, cô biết loài thú phải rất tin tưởng một người mới lộ phần mềm mỏng nhất mình ra, hiện giờ Vô Nha lớn hơn một chút, Đông Phương Minh Huệ thấy nó không còn xấu như trước đây nữa.
Đông Phương Minh Huệ nhét nó vào trong chăn, bản thân cũng tự chui vào, ngủ say.
Đông Phương Uyển Ngọc ở cách vách nghe thấy lời của cô, đừng nói tu luyện, cả tối chỉ ngồi ở trên ghế suy nghĩ, lời trước đây của Cửu muội rốt cuộc là có nghĩa gì?
Để một người mau chóng rơi vào tình yêu với người khác?
Cô là nói bản thân mình sao?
Cô muốn yêu ai?
Hơn nữa cô còn muốn ai nhanh chóng yêu cô?
Đông Phương Uyển Ngọc suy nghĩ đến khi trời sáng, vẫn chưa có đáp án. Thủ phạm gây nên, nhưng lại ngủ rất ngon, lúc tỉnh lại còn đi bắt bọ cho đám linh dược trong tiểu viện mình.
Nam Nam đưa Nam Phi ra khỏi tiểu viện, lúc đi dạo trở về thấy Đông Phương Minh Huệ còn đang tự mình thu thập sương lộ, xới đất cho chúng.
“Minh Huệ, ngươi hình như dậy càng ngày càng sớm.” Nam Nam không nhịn được khen ngợi.
Đông Phương Minh Huệ ngoái đầu, cười với bọn họ, “Chân của Nam đại ca có thể đi lại rồi?”
Cô nhớ hình như viện trưởng đại nhân từng nói, sau nửa tháng tu dưỡng có thể để Nam Phi đại ca tự mình đi bộ, lúc mới bắt đầu sẽ khó khăn, sau này sẽ trở nên tốt hơn.
Bất quá cô đã đáp ứng nữ chủ đại nhân, bớt can dự vào chuyện của Nam Nam và Nam Phi.
Nam Nam lắc đầu, “Vẫn chưa được, hay là Minh Huệ ngươi giúp đại ca đi.”
“Nam Nam.” Nam Phi cắt đứt lời nàng, “Ta mệt rồi, ngươi đưa ta về phòng đi.”
Nam Nam gật đầu, “Vâng, đại ca.”
Đông Phương Minh Huệ gãi đầu, cô vì sao cảm thấy đôi huynh muội Nam Nam trên người có chút kì lạ, vì nữ chủ đại nhân, cô đợi có thời gian sẽ đến hỏi viện trưởng hỏi tình hình của đối phương.
Đông Phương Uyển Ngọc một mực ở trong phòng nghe cô cùng Nam Nam huynh muội nói chuyện, hài lòng nhìn cô không lao về phía Nam Phi.
Nhưng nàng phòng được cái này, không phòng được cái khác.
Buổi chiều, Đông Phương Minh Huệ cùng Đông Phương Uyển Ngọc vừa ra khỏi viện dược tề, thấy Mộc Sinh ở bên ngoài đợi, nhìn thấy hai người các nàng liền vui vẻ.
“Thất tỷ, người ta Mộc Sinh nhất định có lời muốn nói với ngươi, ta đi trước, hai ngươi nói chuyện.” Đông Phương Minh Huệ rất thích nam tử đơn thuần như Mộc Sinh, cực kỳ vui vẻ để thời gian dành riêng cho bọn họ.
Đông Phương Uyển Ngọc thấy thế, chỉ có thể gật đầu.
“Uyển Ngọc tỷ, thực ra ta chỉ muốn đi theo ngươi, không có ý định khác.” Mộc Sinh từ sau khi khảo hạch nội viện kết thúc liền một mực muốn đem suy nghĩ của mình nói cho Uyển Ngọc tỷ, nhưng Thiên Uyển Ngọc từ sau cuộc chiến kia liền ẩn mình trong học viện, ai cũng không ngờ nàng cùng Đông Phương Minh Huệ ở trong tiểu viện rách nát trong viện dược tề.
Đông Phương Uyển Ngọc lạnh lùng ra mặt, “Đi theo ta để làm gì?”
Mộc Sinh ngại ngùng cúi đầu nhìn mũi chân mình, “Mỗi năm nội viện sẽ có cùng nhau lập đội, ra bên ngoài rèn luyện, Uyển Ngọc tỷ ta muốn làm đồng đội với ngươi.”
Đông Phương Uyển Ngọc nghiêm túc suy nghĩ, “Mộc Sinh, ta không muốn lập đội với ngươi, ta đã có Minh Huệ rồi.”
Mộc Sinh giống như thấy thế giới sụp đổ, nói, “Uyển Ngọc tỷ, ngươi có phải chê ta sẽ kéo lùi ngươi sao?”
Đông Phương Uyển Ngọc liếc hắn, ánh mắt đó giống như suy nghĩ của Mộc Sinh.
“Uyển Ngọc tỷ, ta sẽ cố hết sức không liên luỵ đến các ngươi, ngươi suy nghĩ một chút, lần sau ta lại đến tìm ngươi.” Nói xong, Mộc Sinh uỷ khuất chạy đi.
Đông Phương Minh Huệ vừa bày mọi thứ xong, đã nhìn thấy nữ chủ đại nhân không thừa không thiếu đi đến đây.
“Mộc Sinh đâu?”
“Hắn có chút chuyện, đi rồi.” Đông Phương Uyển Ngọc tuỳ tiện lấy ra một lý do.
Đông Phương Minh Huệ gật gù, cô vốn còn muốn trêu đùa hắn một chút, “Thất tỷ, ngươi nói xem những kẻ trước đây còn đến gây sự không?”
“Có lẽ là không.”
Ý, giọng nói này, Đông Phương Minh Huệ ngẩng lên, nhìn thấy Lý Dự Nam, cô cảm giác gân xanh trên trán đang giật mạnh, người này vì sao lại xuất hiện rồi.
“Ngươi lại đến?” Ngữ khí của Đông Phương Minh Huệ không vui nói, trêu cũng không được, trốn cũng không xong, thật phiền.
Lý Dự Nam nở nụ cười chỉ vào người ở đằng sau, “Thuốc của ngươi quá tốt rồi, ngươi lại nhất định ba ngày mới mở một lần, cái này, bọn hắn nói là muốn ta đưa bọn hắn tới.”
Đông Phương Minh Huệ liếc qua, ngốc lăng nhìn đám sư huynh sư tỷ ở đằng sau, đoán nhất định là Lý Dự Nam đã nói gì đó mới khiến thuốc của mình cháy hàng.
“Lý sư huynh, đừng cho rằng ngươi giới thiệu thì sẽ được miễn phí, ta nói với ngươi, thuốc của ta không hề rẻ, một viên ba linh thạch, một lọ mười viên, tổng cộng ba mươi viên thạch.”
Đông Phương Minh Huệ nói một chút cũng không khách khí, Đông Phương Uyển Ngọc nghi hoặc liếc hai người bọn họ, lập tức loại trừ Lý Dự Nam ra khỏi danh sách, vừa nhìn đã thấy Cửu muội đối với hắn đủ mọi biểu cảm biểu thị đối phương không thể nào là người trong miệng Cửu muội.
Người mau chóng phải lòng cô.
Nhưng, ngoại trừ Lý Dự Nam, còn có ai?
“Yên tâm, bọn hắn đều là sư huynh, làm sao đến ba mươi viên thạch cũng không trả nổi, chỉ sợ thuốc của ngươi chia không đủ cho bọn họ.” Lý Dự Nam cười, tránh sang một bên, để bọn hắn tự tìm thuốc phù hợp với mình.
Đông Phương Minh Huệ khom người giải thích cho bọn họ, “Đây là thuốc cầm máu, đây là thông linh, còn có cái này, bên trên đều ghi tên, các ngươi tốt nhất nên nói thuốc các ngươi muốn mua với ta, ta giúp các ngươi chọn.”
Đông Phương Uyển Ngọc không giúp đỡ được, liền đứng dậy.
“Thiên sư muội, ông già của Lôi điện đường bảo ta nói với ngươi, có thời gian đến chỗ hắn chơi.” Lý Dự Nam cười nói, tay phẩy quạt.
“Ngươi vì sao lại đối xử tốt với Cửu muội của ta đến thế?”
Đông Phương Uyển Ngọc nheo mắt nhìn hắn, như đối phương không nói một câu thật lòng nàng sẽ không dễ dàng buông tha.
Lý Dự Nam nhìn Đông Phương Minh Huệ nhiệt tình cùng bọn họ giải thích công dụng thuốc của mình, hắn nhún vai, cũng không biết bản thân vì sao lại giúp cô, còn đem theo một đám huynh đệ đến nịnh nọt, “Có lẽ là bởi vì thuốc của nàng rất tốt.”
Hắn trở về thử một viên, viên thuốc nuốt vào trong bụng, sinh ra hiệu quả làm hắn không ngờ đến, mặc dù quá trình đau đớn khó nhịn, làm hắn tưởng bị tiểu nha đầu này lừa rồi.
Nhưng tác dụng qua đi, hắn phát hiện vết thương do mấy năm trước thu nhặt lôi điện mà bị trúng đòn hình như đỡ hơn chút, ít nhất hắn cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Đây cũng là một trong những lý do hắn đến tìm Đông Phương Minh Huệ.
Đông Phương Minh Huệ nói công dụng của thuốc xong, mọi người mỗi người một bình, rất nhanh mua sạch hai mươi bình ở trên sạp.
Thấy số lượng linh thạch ở trên ngọc bội của mình không ngừng tăng, Đông Phương Minh Huệ nở nụ cười như hoa nở.
“Tiểu sư muội, có thời gian thì nghe ta nói một hai câu.” Lý Dự Nam thấy cô bận rộn xong, đột nhiên nhảy đến trước mặt cô, cười nói.
Đông Phương Minh Huệ lắc đầu, đầu lắc như cái trống lắc tay, “Không muốn, ta cảm thấy chúng ta chẳng có gì để nói.”
Lý Dự Nam dở khóc dở cười, hắn cảm giác tiểu sư muội này tránh hắn như tránh tà, hắn đưa ra thành ý, lẽ nào vẫn không làm cô lung lay?
“Tiểu sư muội, cứu một mạng người như xây bảy toà tháp, xin ngươi cho ta một cơ hội được nói, chỉ một lần.”
Đông Phương Minh Huệ muốn điên, cô làm thế nào cũng không thoát khỏi Lý Dự Nam, cô không nhịn được lén lút nhìn nữ chủ đại nhân, thấy đối phương cũng không có phản ứng gì, đấu tranh một lúc, mới thở phào nói, “Đứng ở đây nói đi.”
Lý Dự Nam thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần đối phương chịu nghe lời của hắn nói, hắn cảm thấy là khởi đầu rất tốt, hắn suy nghĩ một hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng.