Ngôn Ngữ Hoa Hồng

Chương 17



Khu vực quanh nhà Lâm Khinh không được sáng sủa cho lắm, khi xe quẹo sâu vào bên trong thì chỉ còn một chút ánh sáng mờ chiếu lên mặt kính.

Cô lau con mèo trên kính, làm sạch cảm xúc của chính mình.

“Không có, thật ra cũng không tệ lắm.”

Nghe không khác gì mọi khi, cô đã chuẩn bị đầy đủ để áp xuống hết thảy.

Lạc Dĩ Hành không trả lời.

Anh chỉ lẳng lặng lái xe, giảm tốc độ xuống.

Xung quanh yên lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng thở của chính mình.

Lâm Khinh không thích phơi bày nỗi buồn và cảm xúc tiêu cực ra cho người khác thấy, trên đời này không có ai có thể hoàn toàn đồng cảm với bản thân mình, nói ra cũng chỉ khiến thêm một người phiền não.

Nhưng ở trước mặt anh cô lại muốn nói hết ra.

Lâm Khinh từng đọc được một đoạn trên mạng rằng bất kể là ai đều sẽ gặp được một người mà bạn muốn nói ra hết thảy.

Có lẽ đối với cô, Lạc Dĩ Hành là bạn bè, cũng có thể là một đối tượng hoặc là một người xa lạ.

Có lẽ đối với cô, anh đem tới một cảm giác rất an toàn, tạo cho cô một tầng tự tin.

Hít sâu một hơi, Lâm Khinh rũ mắt xuống.

“Được rồi, có một chút.” Cô lại nhanh chóng đưa tay nhéo nhéo ngón út của mình: “Nhưng cũng chỉ có một chút thôi.”

“Cậu nói với mình được không?” Thấy cô có ý muốn nói, Lạc Dĩ Hành cũng bớt lo lắng hơn chút.

Anh biết tính tình của Lâm Khinh, cô vẫn luôn giữ mọi chuyện trong lòng, cũng không phải là chuyện tốt.

Huống hồ…

Anh cũng muốn giúp cô nhiều hơn một chút, dù chỉ là trở thành một hốc cây.

“Không có gì đâu.” Cô thu người lại, không có thói quen tâm sự khiến giọng của cô thoáng ngượng ngùng: “Chỉ là một số việc trong bệnh viện, thực ra rất bình thường, nhưng thỉnh thoảng bác sĩ cũng sẽ cảm thấy mệt.”

Cô không nói quá nhiều, qua loa hai câu nói hết những điểm quan trọng: “Đừng lo, chỉ là chuyện bình thường, ngày mai mọi thứ sẽ ổn thôi.”

“Lâm Khinh, gần đây cậu rất vất vả.” Lạc Dĩ Hành dừng xe nhưng không vội vàng mở cửa: “Đừng nghĩ nhiều, cậu cũng cần nghỉ ngơi.”

Anh nhìn cô, đáy mắt lộ ra vài phần nhu hoà nhưng lại khiến Lâm Khinh thoải mái hơn cả nắng ấm tháng ba.

Đây dường như là lần đầu tiên cô nghe được những lời này sau một khoảng thời gian rất lâu về nước.

Khi còn học tiểu học, cô từng phải giấu cơn sốt suốt một ngày vì sợ làm phiền cô giáo, từ sáng tới tối đều cố gắng giữ tinh thần phấn chấn, nhưng đến giây phút cuối cùng nhìn thấy ba, cô đã bật khóc nức nở đến mức không ngừng lại được.

Cảm xúc bây giờ cũng giống như hồi đó.

Lâm Khinh nghĩ đến rất nhiều chủ đề nhẹ nhàng để có thể phá vỡ bầu không khí im lặng lúc này, nhưng cuối cùng hơi nước trong mắt vẫn thoáng hiện lên, cô hít mũi.

“Mình hiểu rồi, cảm ơn cậu.” Cô xoa xoa khoé mắt, dưới ánh đèn tăm tối lại có thể thấy nụ cười của cô.

Đôi mắt hơi ướt át như là viên đá hổ phách phát sáng, cô cứ như vậy mà nhìn anh, ở một khoảng cách mà cô chưa từng nghĩ tới.

Chóp mũi tựa như có thể hồi tưởng lại hơi thở trước đây, làm đôi tai anh lại ửng hồng.

Lạc Dĩ Hành lặng lẽ nhìn đi chỗ khác, chặn đi mọi suy nghĩ lộn xộn đang trỗi dậy.

Anh rất muốn xoa đầu cô.

Lòng bàn tay hơi ngứa khiến anh đành phải nắm chặt tay để kìm nén những suy nghĩ đó.

Cô ở phía đối diện giống như một bé mèo ngoan ngoãn chờ được cưng nựng, thậm chí còn ngẩng đầu nhìn anh.

Cuối cùng suy nghĩ cũng chỉ dừng lại ở trong đầu.

Khi Lạc Dĩ Hành rời đi thì đã hơn chín giờ tối, hôm nay thời tiết có vẻ không tốt lắm, mây đen trên bầu trời đã che khuất ánh trăng tròn, chỉ còn cơn gió nhẹ tiếp tục thổi.

Sau khi xuống xe, tâm trạng của Lâm Khinh quả thực tốt hơn trước rất nhiều, có câu hầu hết cách mọi người đối phó với những cảm xúc tiêu cực là tâm sự, trước đây cô không tin nhưng bây giờ đúng là không thể không tin.

Lúc về đến nhà, Hà Thần Kiều đang ngồi trên sofa, cúi người lại gần mới phát hiện cô ấy đã ngủ, đầu gật gà gật gù có chút buồn cười.

Lâm Khinh trộm cười, sau đó cẩn thận đi vào phòng ôm chăn ra, đắp cho cô ấy.

Làm xong cô đứng thẳng dậy, thở phào nhẹ nhõm.

Bụng vừa lúc réo lên, cô nhớ ra một ngày nay chưa ăn gì, định vào bếp xem có gì ăn không thì quay lại đã thấy đồ ăn trên bàn.

Lâm Khinh quay đầu lại nhìn Hà Thần Kiều, trái tim như có một dòng nước ấm chảy qua.

Cúi người về phía trước, cô mới thấy ở mặt trên còn dán một tờ giấy ghi chú.

“Ai gia không đợi được ngươi, đồ ăn nguội rồi thì tự hâm nóng, ai gia ngủ đây”

“À đúng rồi, chờ mình tỉnh lại cậu nhớ kể đầu đuôi chuyện với Lạc tổng đó, mình tò mò lắm! Đừng tưởng mình quên rồi!!!”

Mấy dấu chấm than cuối cùng được viết rất đậm, sợ cô không biết tâm trạng của cô ấy như thế nào.

Lâm Khinh nhìn tờ giấy ghi chú không nhịn được bật cười, cô nhìn thêm mấy lần, cuối cùng xếp lại ngay ngắn, ngồi xuống bàn, kệ đồ nguội mà bắt đầu dùng bữa tối.

Hương vị món ăn rất ngon, dù nguội nhưng ăn vẫn rất ngon.

Lâm Khinh cơm nước xong, khó chịu trong lòng đã hoàn toàn biến mất.

Cô lấy sổ tay ra, ngồi vào bàn, vừa làm việc vừa đợi Hà Thần Kiều thức dậy.

Trên màn hình máy tính đều là tư liệu của Trình Hi, Lâm Khinh nhìn rất lâu nhưng vẫn không tìm ra lối đi.

Cô nhéo sống mũi, điện thoại lại đột nhiên có thông báo tin nhắn.

Cô bỗng nhớ tới những gì Lạc Dĩ Hành nói trong xe, cuối cùng lựa chọn cầm lấy điện thoại, trái tim mệt mỏi của cô giờ phút này rốt cục có thể thả lỏng.

Tin nhắn đúng lúc là của Lạc Dĩ Hành.

Đây là lần đầu tiên anh chủ động bắt chuyện với cô, điều này khiến Lâm Khinh ít nhiều có chút ngạc nhiên.

“Đêm nay nhớ ngủ sớm một chút, đừng thức khuya quá nhé.”

Không lâu sau khi nhận được tin nhắn, bên kia sợ cô hiểu lầm lại gửi thêm một tin khác.

“Mình không có ý giục cậu, chỉ cần đừng để bản thân quá mệt là được.”

Khoé miệng Lâm Khinh cong lên, suy nghĩ xong liền gõ một đống ký tự rồi gửi đi.

“Mình biết mà, mình sẽ đi ngủ sớm, vậy Lạc tổng của chúng ta không phải vẫn đang làm việc đấy chứ?”

Lạc Dĩ Hành trả lời rất nhanh.

Trên điện thoại có thêm một bức ảnh, cô chưa kịp xem thì đã có một tin nhắn khác gửi tới.

“Đang ngắm cảnh đêm.”

Bấm vào ảnh, trên màn hình là con sông khá nổi tiếng ở đây, xung quanh là ánh đèn sáng rực rỡ, trời cũng không hề tối.

Nói là cảnh đêm nhưng đang ngắm cảnh hay ngắm điều gì khác cũng không ai rõ.

Lâm Khinh vươn tay gõ vào cổ mình.

“Nhàn nhã vậy sao? Không tệ, biết tận hưởng cuộc sống đó, rất tuyệt.”

“Chỉ đi ngang qua thôi, cảm thấy rất đẹp.”

“Hơn nữa hôm nay bên bờ sông cũng khá ít người.”

“Về sớm một chút, hôm nay cậu cũng nhớ ngủ sớm, đừng quên mình là bác sĩ.”

“Được rồi, đã rõ.”

Lâm Khinh gửi một biểu tượng cảm xúc qua, sau một lúc nghỉ ngơi cô lại tiếp tục làm việc.

Còn Lạc Dĩ Hành, sau khi xem tin nhắn cuối cùng vài giây thì tắt điện thoại, lại đem tầm mắt chuyển ra ngoài cửa sổ xe.

Ngoài cửa cũng là Tấn Giang trong bức ảnh của cô.

Điều khác biệt là anh không chụp ảnh như những học sinh bên kia.

Trong đám đông kia có một người đang mặc một bộ đồ gấu, động tác chậm rãi rất đáng yêu, khiến rất nhiều người vây quanh để chụp ảnh.

Lạc Dĩ Hành nhìn chú gấu, trong đôi mắt sâu chợt tối đi một chút.

Những ngón tay mảnh khảnh chạm vào má trái, những gì đã xảy ra ở nhà của ba Lâm đột nhiên hiện lên trong đầu anh.

Thật ra cũng không phải tự nhiên nảy lòng tham.

Bảo bối, hôn anh.

Cũng không phải hoàn toàn không có liên quan.

Đóng cửa xe lại, ngăn cách cơn gió thổi vào từ bên ngoài, Lạc Dĩ Hành lần nữa khởi động xe rời khỏi Tấn Giang.

……

Cho nên cậu và Lạc tổng thật sự không phát sinh chuyện gì sao?” Hà Thần Kiều ngáp một cái, co ro bên cạnh Lâm Khinh, không chịu từ bỏ hỏi tiếp.

“Cậu suốt ngày nghĩ cái gì đâu, dù sao bọn mình cũng chỉ là bạn bè.” Lâm Khinh gõ nhẹ đầu cô, tiếp tục gõ máy tính: “Hơn nữa bây giờ bọn mình cũng không thân.”

“Ồ ~” Hà Thần Kiều đứng dậy, nói đùa, “Hoá ra mối quan hệ đưa về nhà ra mắt ba mẹ, cùng nhau đi làm là không thân, mình học được rồi.”

“Vớ vẩn.” Lâm Khinh lại đánh cô ấy vài cái, ôm máy tính xa hơn một chút, cười nói: “Sao ngày thường không thấy cậu kích động như vậy, giờ xuất hiện Lạc tổng lại náo loạn thế?”

“Thế nào, không phải vì hạnh phúc của chị em tốt sao.” Hà Thần Kiều ôm ngực nhướng mày: “Mình nói cho cậu biết, ánh mắt couple của mình trước nay chưa bao giờ sai.”

“Đừng đừng, couple của cậu không tới lượt mình.” Lâm Khinh xua tay, đảo mắt cố ý nói: “Không thì để mình giới thiệu cậu ấy cho cậu, cho hai người nói chuyện trực tiếp.”

“Thôi nha.” Hà Thần Kiều từ chối ngay tại chỗ, vội vàng xua tay: “Sao mình dám.”

“Biết không dám còn kéo couple, cái suy nghĩ cho mình của cậu, cậu giũ hết ra đi.” Lâm Khinh làm bộ uy hiếp: “Trong công ty của cậu, cậu ấy cũng có cổ phần đó.”

“Hay cho cậu nha Lâm Khinh, cậu ra ngoài hai năm đã học được cách uy hiếp mình rồi hả?”

“Cái này là biết tận dụng lợi thế nha. Người trưởng thành phải biết nắm bắt cơ hội.”

“Cắt.”

Chuông điện thoại cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người, Lâm Khinh liếc mắt nhìn người gọi điện liền biết phải tới bệnh viện một chuyến.

Cô nhìn Hà Thần Kiều rồi đứng dậy nghe điện thoại.

Vốn dĩ Lâm Khinh muốn chờ Hà Thần Kiều tỉnh dậy rồi nói, nhưng không ngờ mình lại ngủ quên, lúc tỉnh lại thì đã là sáng hôm sau.

Bệnh viện đặc biệt cho cô đi làm muộn, nhưng giờ có vẻ không được rồi.

Hà Thần Kiều biết về Trình Hi, cô ấy nhún vai, không tiếng động làm động tác cổ vũ cho cô.

Người gọi tới là Tống Thành, quả nhiên là yêu cầu cô tới bệnh viện một chuyến.

Sau khi thu dọn xong đồ đạc, để không mất nhiều thời gian, Hà Thần Kiều đề nghị đưa cô đến bệnh viện.

Vừa đến bệnh viện, Lâm Khinh chỉ kịp vẫy tay chào cô ấy rồi chạy vào.

Đến bệnh viện vội vàng như vậy thì chỉ có một nguyên nhân duy nhất, bệnh tình của Trình Hi đột ngột chuyển biến xấu đi.

Tế bào ung thư của cô bé sắp di căn sang phổi, đột nhiên cô bé sắp mất đi sinh mệnh.

Lâm Khinh nhanh chóng thay áo phẫu thuật, lập tức đi vào phòng mổ.

Sau ca phẫu thuật, tâm trạng của Lâm Khinh không dễ chịu chút nào.

Mọi người đều ở trạng thái rất tỉnh táo.

Cô chưa từng nói chuyện với cô bé lời nào, cũng đã phẫu thuật cho cô bé hai lần.

Lâm Khinh thay áo phẫu thuật, dựa vào phòng vệ sinh thở dài.

Cuối cùng Tống Thành yêu cầu cô đi quan sát hình hình của Trình Hi, khi đứng trước cửa phòng bệnh, cô nhìn vào một bên mặt cô bé, điều chỉnh cảm xúc rồi mới bước vào.

Trình Hi thấy có người đang đến, quay đầu lại mỉm cười với cô.

“Chị bác sĩ, chào buổi chiều.”

Giọng nói non nớt vang lên trong phòng bệnh.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ngôn Ngữ Hoa Hồng

Chương 17: Hoa hồng



Lâm Khinh gia tiểu khu chung quanh không tính là thực rộng thoáng, xe quẹo vào chỗ sâu trong khi, chỉ còn lại có điểm mờ nhạt dấu vết dừng ở trên mặt.

Nàng lau cửa sổ thượng miêu mễ, thu thập hảo cảm xúc.

“Không có a, cũng không tệ lắm kỳ thật.”

Nghe cùng bình thường không có gì không giống nhau, nàng làm tốt hoàn toàn chuẩn bị, đem hết thảy áp xuống.

Lạc Dĩ Hành lại không có đáp lời.

Hắn chỉ là cứ như vậy lẳng lặng lái xe, lại đem tốc độ xe thả chậm.

Chung quanh an tĩnh làm nàng có thể nghe thấy chính mình tiếng hít thở.

Lâm Khinh cũng không thích đem chính mình khổ sở cùng mặt trái cảm xúc triển khai cho người khác xem, trên đời không có hoàn toàn đồng cảm như bản thân mình cũng bị, nói ra cũng chỉ là đồ tăng hai người phiền não.

Nhưng ở trước mặt hắn, nàng lại phá lệ có nói hết dục.

Lâm Khinh đã từng ở trên mạng nhìn đến quá đoạn lời nói, một người mặc kệ là ai, đều sẽ gặp được một cái muốn cho ngươi kể ra đối tượng.

Có thể là bằng hữu, có thể là đối tượng, cũng có thể là người xa lạ.

Có lẽ là Lạc Dĩ Hành cho nàng cảm giác quá mức an tâm, làm nàng có tầng tự tin.

Thật sâu thở ra một hơi, Lâm Khinh rũ xuống con ngươi.

“Hảo đi, có một chút.” Nàng lại nhanh chóng nâng lên tay, nhéo chính mình ngón út: “Nhưng chỉ có như vậy điểm.”

“Có thể cùng ta nói sao?” Thấy nàng nguyện ý mở miệng, Lạc Dĩ Hành trong lòng lo lắng mới tá rớt một chút.

Hắn biết Lâm Khinh tính tình, nhưng luôn là nghẹn dưới đáy lòng, chung quy không phải chuyện tốt.

Huống hồ……

Hắn cũng tưởng lại nhiều giúp nàng một ít, chẳng sợ chỉ là trở thành một cái hốc cây.

“Cũng không có gì.” Nàng lại rụt trở về, không thói quen kể ra thói quen làm nàng ngữ khí nghe có chút biệt nữu: “Chính là bệnh viện một chút sự tình, kỳ thật thực bình thường, chỉ là ngẫu nhiên bác sĩ cũng sẽ mệt mà thôi.”

Nàng không có nói quá nhiều, qua loa hai câu liền đem chính yếu cái quá: “Yên tâm lạp, kỳ thật cũng là thường có sự, ngày mai liền toàn hảo.”

“Lâm Khinh, gần nhất vất vả.” Lạc Dĩ Hành dừng xe, lại không vội vã mở cửa xe: “Đừng nghĩ quá nhiều, ngươi cũng yêu cầu nghỉ ngơi.”

Hắn nhìn nàng, đáy mắt lộ ra một ít nhu hòa tới, Lâm Khinh lại cảm thấy so ba tháng ấm dương còn muốn thoải mái.

Này tựa hồ là nàng về nước lâu như vậy, lần đầu tiên nghe được lời như vậy.

Tiểu học thời điểm, nàng đã từng sợ phiền toái lão sư, đem chính mình phát sốt sự tình giấu diếm một ngày, từ buổi sáng đến buổi tối đều cường đánh tinh thần, lại ở cuối cùng nhìn đến ba ba kia một khắc rớt nước mắt, ngăn cũng ngăn không được.

Hiện giờ cảm xúc, cùng lúc ấy thế nhưng quỷ dị tương đồng.

Lâm Khinh suy nghĩ rất nhiều nhẹ nhàng đề tài ý đồ đánh vỡ giờ phút này an tĩnh, cuối cùng lại vẫn là sáp sáp hốc mắt, hút hạ cái mũi.

“Đã biết, cảm ơn ngươi.” Nàng xoa xoa hốc mắt, tươi cười lại ở tối tăm ánh đèn hạ phá lệ thấy được.

Hơi hơi ướt át con ngươi như là ở phát ra quang hổ phách thạch, nàng cứ như vậy nhìn chính mình, lấy một loại chưa bao giờ nghĩ tới khoảng cách.

Chóp mũi tựa hồ còn có thể nhớ tới lúc trước hơi thở, làm hắn nhĩ tiêm lại bò lên trên một mạt hồng.

Lạc Dĩ Hành lặng yên dời đi tầm mắt, hảo ngăn trở trong đó dâng lên các loại hỗn độn suy nghĩ.

Hắn hảo tưởng sờ sờ nàng đầu.

Lòng bàn tay dâng lên ngứa ý, làm hắn đành phải nắm tay, kiềm chế những cái đó ý tưởng.

Trước mặt nàng tựa như chỉ ngoan ngoãn chờ sờ miêu mễ, thậm chí còn ngửa đầu nhìn về phía hắn.

Cuối cùng, cái này ý tưởng cũng chỉ dừng lại ở ngẫm lại mặt.

Lạc Dĩ Hành rời đi thời điểm đã hơn 9 giờ tối, ngày mai thời tiết tựa hồ không tốt lắm, bầu trời mây đen đã che dấu kia luân trăng tròn, chỉ để lại kia trận gió nhẹ tiếp tục thổi quét.

Từ trên xe xuống dưới, Lâm Khinh tâm tình xác thật so lúc trước hảo không ít, đều nói nói hết là nhân loại giải quyết mặt trái cảm xúc tốt nhất biện pháp chi nhất, lúc trước nàng không quá tin, lúc này cũng là không thể không tin.

Về đến nhà thời điểm, Hà Thần Kiều đang ngồi ở trên sô pha, thò lại gần nhìn lên mới phát hiện nàng lại đã ngủ, đầu gật gà gật gù, nhìn có chút buồn cười.

Lâm Khinh trộm cười cười, lại tiểu tâm cẩn thận chui vào nhà ở ôm giường thảm, cho nàng đắp lên.

Đem nàng chậm rãi phóng hảo, mới đứng dậy thư khẩu khí.

Bụng vừa vặn vang lên, nàng lúc này mới nhớ tới chính mình một ngày không ăn cơm, đang muốn đi phòng bếp nhìn xem còn có hay không cái gì có thể ăn, xoay người hết sức liền thấy được trên bàn phóng đồ ăn.

Sửng sốt, Lâm Khinh đầu tiên là quay đầu lại nhìn mắt Hà Thần Kiều, trái tim dòng nước ấm lơ đãng xẹt qua.

Thấu tiến lên, nàng mới phát hiện, mặt trên còn dán trương ghi chú.

—— gia đợi không được ngươi, đồ ăn lạnh chính mình nhiệt, ta ngủ đi ~

—— nga đối, nhớ rõ chờ ta tỉnh lại cùng ta hảo hảo nói nói Lạc tổng sự tình, ta còn tò mò! Đừng nghĩ ta đã quên!!

Cuối cùng mấy cái dấu chấm than hạ bút rất nặng, liền sợ nàng không biết tâm tình của nàng giống nhau.

Lâm Khinh nhìn ghi chú nhịn không được không tiếng động nở nụ cười, nàng lại nhìn nhìn, cuối cùng đem nó chỉnh tề phóng hảo, thịnh cơm chiều ngồi ở bên cạnh bàn, cũng mặc kệ lạnh lạnh liền bắt đầu ăn.

Đồ ăn hương vị rất tuyệt, cho dù lạnh cũng vẫn như cũ ăn ngon.

Lâm Khinh đem cơm ăn xong, trong lòng về điểm này khó chịu cũng hoàn toàn chạy quang.

Nàng cầm notebook ra tới, ngồi ở trước bàn, một bên xử lý công tác một bên yên lặng chờ Hà Thần Kiều tỉnh.

Trên máy tính phóng tất cả đều là Trình Hi tư liệu, Lâm Khinh nhìn hồi lâu, chung quy vẫn là không có tìm được cái gì tốt đường ra.

Nhéo nhéo mũi cốt, di động lại đột nhiên phát tới tin tức nhắc nhở.

Nàng đột nhiên nhớ tới Lạc Dĩ Hành ở trong xe nói, cuối cùng vẫn là lựa chọn cầm lấy di động, mệt nhọc lòng đang giờ phút này cuối cùng có thể thả lỏng một chút.

Tin tức còn vừa vặn, chính là Lạc Dĩ Hành phát tới.

Này vẫn là hắn lần đầu tiên chủ động tìm nàng nói chuyện phiếm, làm Lâm Khinh nhiều ít cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

—— đêm nay đi ngủ sớm một chút, đừng quá vãn.

Tin tức phát tới không bao lâu, đối diện liền sợ nàng hiểu lầm giống nhau, lại đã phát điều tin tức lại đây.

—— không phải thúc giục ngươi ý tứ, chỉ là đừng mệt chết chính mình.

Lâm Khinh khóe miệng một loan, nghĩ nghĩ mới đánh xuyến tự trở về.

—— đã biết đã biết, sẽ ngủ sớm, chúng ta đây Lạc đại tổng tài đâu, hiện tại sẽ không còn ở công tác đi?

Lạc Dĩ Hành hồi thực mau.

Di động thượng đầu tiên là nhiều bức ảnh, không đợi nàng xem, lại phát tới cái tin tức.

—— đang xem cảnh đêm.

Điểm tiến ảnh chụp, mặt trên chính là bên này tương đối trứ danh một con sông, chung quanh đèn đuốc sáng trưng, nhìn một chút cũng không hắc.

Nói là xem cảnh đêm, kỳ thật xem chính là cảnh vẫn là khác cái gì, người khác cũng không biết.

Lâm Khinh duỗi người, gõ gõ chính mình cổ.

—— như vậy có nhàn tình nhã trí? Không tồi, hưởng thụ sinh hoạt, khá tốt.

—— chỉ là đi ngang qua, cảm thấy rất đẹp.

—— hơn nữa hôm nay kim bờ sông thượng nhân tương đối thiếu.

—— sớm một chút trở về, hôm nay ngươi cũng đi ngủ sớm một chút, đừng quên ta mới là bác sĩ.

—— hảo, đã biết.

Lâm Khinh lại đã phát cái biểu tình bao qua đi, ngắn ngủi nghỉ ngơi qua đi, lại đầu nhập tới rồi công tác giữa.

Mà Lạc Dĩ Hành, nhìn cuối cùng câu nói kia vài giây sau, tắt đi di động, lại đem tầm mắt chuyển qua ngoài cửa sổ xe.

Ngoài cửa sổ, là chia nàng ảnh chụp giống nhau kim giang.

Không giống nhau, là hắn không chụp đến bên kia đang ở chụp ảnh học sinh.

Học sinh trong đám người đứng cái thú bông, mang theo màu nâu hùng đầu, động tác chậm rãi, thực đáng yêu, làm một vòng người vây quanh hắn chụp ảnh.

Lạc Dĩ Hành tầm mắt dừng lại ở kia chỉ hùng trên người, thâm thúy trong mắt đột nhiên xuất hiện mấy mạt thâm sắc.

Ngón tay thon dài sờ hướng bên trái gương mặt, không lâu trước đây ở Lâm phụ trong nhà phát sinh sự tình liền như vậy đột nhiên băng ra trong óc.

Kỳ thật, cũng không phải đột nhiên nảy lòng tham……

Nhẹ nhàng, thân thân.

Cũng không phải hoàn toàn không có liên hệ.

Đóng lại cửa sổ xe, ngăn cách bên ngoài thổi tới phong, Lạc Dĩ Hành lại lần nữa khởi động xe, rời đi này hiện giờ không vài người kim giang.

……

“Cho nên, ngươi cùng Lạc tổng thật sự sẽ không phát sinh cái gì sao?” Hà Thần Kiều ngáp một cái, súc ở Lâm Khinh bên người, có chút chưa từ bỏ ý định hỏi.

“Ngươi từng ngày tưởng cái gì đâu, chúng ta đỉnh thiên chính là đồng học.” Lâm Khinh gõ hạ nàng đầu, tiếp tục gõ máy tính: “Hơn nữa hiện tại chúng ta lại không thân.”

“Nga ~” Hà Thần Kiều đứng dậy, trêu ghẹo nói: “Nguyên lai về nhà gặp qua cha mẹ cùng nhau thượng hạ ban quan hệ kêu không thân a, học được.”

“Hạt giảng.” Lâm Khinh lại chụp nàng một chút, ôm máy tính ly xa chút, cười nói: “Như thế nào ngày thường không gặp ngươi kích động như vậy, hiện tại xuất hiện cái Lạc tổng khiến cho ngươi như vậy nhộn nhạo?”

“Nào có, kia không phải vì tỷ muội ta hạnh phúc sao.” Hà Thần Kiều ôm ngực, chọn hạ mi: “Ta và ngươi giảng, ta cp mắt trước nay không ra sai lầm.”

“Đừng đừng đừng, cp nhưng không thịnh hành vũ đến chính chủ trước mặt a.” Lâm Khinh xua xua tay, tròng mắt vừa chuyển lại cố ý nói: “Dứt khoát ta đem hắn giới thiệu cho ngươi tính, các ngươi giáp mặt nói.”

“Kia vẫn là đừng.” Hà Thần Kiều đương trường cự tuyệt, vội vàng xua tay: “Ta nào dám a.”

“Biết không dám vậy ngươi còn kéo cp, tiểu tâm ta toàn cho ngươi giũ ra đi.” Lâm Khinh làm bộ uy hiếp: “Ngươi công ty hắn bên kia không cũng có cổ phần tới.”

“Hảo a Lâm Khinh, ngươi đi ra ngoài hai năm thế nhưng còn học được uy hiếp ta?”

“Cái này kêu lợi dụng chung quanh hết thảy nhưng dùng chi vật, người trưởng thành sao, phải hiểu được nắm lấy cơ hội.”

“Thiết.”

Di động tiếng chuông vang lên, đánh gãy hai người nói, Lâm Khinh nhìn mắt người tới, liền biết kế tiếp lại đến đi bệnh viện một chuyến.

Nàng cấp Hà Thần Kiều nhìn mắt, tiếp điện thoại khi cũng đi theo đứng dậy.

Tối hôm qua ban đầu Lâm Khinh còn tưởng chờ Hà Thần Kiều tỉnh lại nói, không nghĩ tới chờ chờ chính mình liền như vậy đã ngủ, lại tỉnh lại thời điểm, cũng đã là ngày hôm sau buổi sáng.

Bệnh viện bên kia cố ý làm nàng có thể trễ chút tới đi làm, nhưng hiện giờ xem ra cũng là không quá khả năng.

Hà Thần Kiều là biết Trình Hi chuyện này, nàng nhún vai, không tiếng động triều nàng làm cái cố lên thủ thế.

Tới điện thoại người là Tống Thành, quả nhiên, là làm nàng đi bệnh viện một chuyến.

Thu thập hảo sau, vì không chậm trễ thời gian, Hà Thần Kiều chủ động đưa ra đưa nàng đi bệnh viện.

Vừa đến bệnh viện, Lâm Khinh chỉ tới kịp cùng nàng phất phất tay, liền chạy đi vào.

Cứ như vậy cấp tới rồi bệnh viện nguyên nhân chỉ có một, Trình Hi bệnh tình đột nhiên chuyển biến xấu.

Nàng ung thư tế bào đã sắp khuếch tán đến phổi bộ, thình lình xảy ra một chút, lại là thiếu chút nữa phải đi nàng tuổi trẻ sinh mệnh.

Lâm Khinh nhanh chóng đổi hảo thủ thuật phục, lập tức đề phòng hảo tẩu vào giải phẫu gian.

Giải phẫu lúc sau, Lâm Khinh tâm tình lại không có nửa điểm hòa hoãn.

Tất cả mọi người ở vào một cái thập phần đề phòng trạng thái dưới.

Nàng thậm chí không có cùng cái này tiểu cô nương nói qua hai câu lời nói, cũng đã cho nàng làm hai tràng giải phẫu.

Lâm Khinh thay cho giải phẫu phục, dựa vào trong phòng vệ sinh thở dài.

Tống Thành cuối cùng làm nàng đi quan sát Trình Hi tình huống, đứng ở cửa phòng bệnh khi, nàng nhìn bên trong tiểu cô nương sườn mặt, điều chỉnh tốt cảm xúc mới đi vào.

Trình Hi nhận thấy được có người tới, quay đầu khi lại là hướng về phía nàng cười cười.

“Bác sĩ tỷ tỷ, buổi chiều hảo.”

Non nớt thanh âm, liền như vậy vang ở trong phòng bệnh.

Tác giả có chuyện nói:

Cảm tạ ở 2022-04-07 22:28:38~2022-04-08 19:23:12 trong lúc vì ta đầu ra bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ nga ~

Cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: Tương phùng 3 bình;

Phi thường cảm tạ đại gia đối ta duy trì, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.