Ngôn Ngữ Hoa Hồng

Chương 16



Lúc Lâm Khinh tới bệnh viện thì bác sĩ đã vây quanh giường bệnh.

Cô không chen lên trước, tìm một chỗ để đợi, bác sĩ xung quanh không ai nói chuyện, chỉ nhìn tư liệu trong tay mà ai cũng nhíu mày.

Trước mặt cô là một cô bé đã ngủ say, sắc mặt tái nhợt, giống như một tờ giấy trắng.

Cô bé đang mặc một bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, cái chân lộ ra đã được quấn nhiều lớp và hơi nâng lên một chút.

Lâm Khinh biết đây là bệnh nhân Tống Thành từng nói với cô.

Cô bé tên Trình Hi, năm nay mới mười ba tuổi, nhưng lại bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư xương, ở bệnh viện trước đã có chuyển biến tốt nhưng lại đột ngột tái phát, thậm chí còn di căn nghiêm trọng hơn. Theo lời khuyên của bệnh viện trước gia đình đã vượt ngàn dặm tới đây.

Cha mẹ cô bé đứng bên ngoài, mẹ của Trình Hi cố hết sức che miệng để không phát ra tiếng, mà người chồng đang đỡ lấy cô ấy vẻ mặt rất nặng nề.

Lâm Khinh khẽ nhìn một cái rồi lập tức quay lại, trong lòng càng thêm lo lắng.

Cô đã sớm xem bệnh án của cô bé này, tình hình rất nghiêm trọng.

Cuộc họp khẩn lần này cũng do Trình Hi đột ngột bị nhiễm trùng.

Khi Tống Thành đến không có ai, lập tức mang một đoàn bác sĩ bước vào phòng.

Việc cần làm lúc này là cấp cứu.

Cũng là phẫu thuật.

Lâm Khinh giống hầu hết những người trong ca mổ này, chỉ có nhiệm vụ lo giấy tờ và trợ giúp, phẫu thuật xong, tâm trạng của cô còn nặng nề hơn trước.

“Bác sĩ, Trình Hi của chúng tôi phải nhờ cả vào bác sĩ, làm ơn nhất định phải cứu con bé…” Ngay khi đèn cấp cứu tắt, cha mẹ của Trình Hi ở cửa bước tới, đứng trước mặt Lâm Khinh cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.

Lâm Khinh thực sự không giỏi ứng phó với những tình huống này.

Đứa con gái nhỏ thì đang nằm, cha mẹ thì sắp gục ngã, làm bác sĩ như cô vốn dĩ cũng đã quen, nhưng là con người thì cũng sẽ có lòng trắc ẩn khiến cô không thể nào bình thản được.

“Cha mẹ Trình Hi yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

Đây là điều duy nhất cô có thể đảm bảo, cũng là điều duy nhất cô dám nói.

Trước khi cha mẹ Trình Hi rời đi họ đã ngừng khóc, Lâm Khinh nhìn theo họ bước vào cửa phòng bệnh Trình Hi.

Cô đứng ở cửa rất lâu, cuối cùng cũng chỉ thở dài rời đi.

Lại thêm một cuộc họp, lúc Lâm Khinh rời khỏi bệnh viện đã là tám giờ tối.

Cô cởi áo blouse rồi ngồi ở nhà ga, đợi nửa tiếng mới nhớ ra chuyến cuối đã xuất bến rồi.

Làn gió từ xa thổi tới, cuốn lấy những sợi tóc trên mặt làm cô muốn hắt xì.

Cô nhìn chằm chằm đám lá rụng cách đó không xa một lát, lấy điện thoại ra, bấm vào danh bạ gọi điện cho Hà Thần Kiều.

Hà Thần Kiều đang gấp rút hoàn thành bản thảo, điện thoại sẽ để ở chế độ yên lặng, chỉ khi nào có cuộc gọi mới phát ra tiếng.

Điện thoại chỉ kêu một tiếng “bíp”, đầu bên kia đã nhấc máy.

Lâm Khinh không đợi bên kia lên tiếng, nói ngay: “Kiều Kiều, cậu tới đón mình được không, chuyến tàu cuối đã đi rồi, mình có chút lạnh.”

Không biết có phải do ban đêm nên sự khó chịu của cô càng phóng đại lên không, Lâm Kinh nói với người đối diện, nói hôm nay lạnh, nói chuyến tàu cuối cùng cũng đã xuất bến, nói tới cơn gió, lải nhải một hồi mới dừng lại, rồi tiếp tục nói: “Kiều Kiều nhanh tới đón mình được không, mình hơn mệt!”

Nói xong không đợi bên kia trả lời đã cúp điện thoại.

Giọng nói của cô so với ngày thường càng mềm mại hơn, như là ngọn gió đêm xao xuyến.

Cảm xúc của con người luôn bùng nổ vào một thời điểm nhất định, Lâm Khinh cũng chưa bao giờ từ chối những cảm xúc đó khi chúng đến.

Nếu bạn giữ một tâm trạng tồi tệ trong một thời gian dài thì nó sẽ chỉ càng tệ hơn.

Hơn nữa cô biết rất rõ sáng mai cô sẽ khôi phục lại dáng vẻ bình thường.

Khi cô không biết đã có bao nhiêu trận gió thổi qua, Lâm Khinh nhìn về phía xa không hề có bất cứ động tĩnh nào.

Hà Thần Kiều có bằng lái từ mấy năm trước nhưng cô ấy không thường lái xe lắm, lái chậm cũng là điều dễ hiểu.

Từ phía xa đột nhiên chiếu tới một chùm tia sáng, Lâm Khinh nheo mắt lại, khi nó tới gần thì mày dần giãn ra.

Nếu không nhìn lầm thì chiếc xe kia có chút quen thuộc?

Cô lại chớp mắt, đến khi đối phương thực sự đi tới trước mặt, cô mới xác nhận hoàn toàn.

Cô thực sự đã từng nhìn thấy chiếc xe này.

Mà cô không chỉ từng nhìn thấy mà hôm nay cô còn ngồi ở trong đó nữa.

Lâm Khinh kinh ngạc nhướng mày, đứng dậy đi tới cửa sổ xe, dùng ngón tay gõ gõ vào kính, “Lạc Dĩ Hành?”

Cửa sổ bị hạ xuống, khuôn mặt lộ ra vẫn là dáng vẻ lạnh lùng.

Anh khẽ cau mày, thấy cô đang mặc một bộ quần áo mỏng manh thì trong mắt càng thêm lo lắng.

“Là cậu thật này, sao cậu lại đột nhiên tới đây?” Lâm Khinh vui mừng vì mình không nhận sai người, vẻ mặt giãn ra, dường như cô không nhận ra người trước mặt có gì đó không ổn.

Lạc Dĩ Hành vừa ra khỏi công ty, anh còn đang ăn mặc chỉnh tề, thậm chí chưa kịp tháo kính xuống.

Anh mở cửa xe, đưa quần áo cho người bên cạnh: “Cậu mặc quần áo vào trước đi, mình đưa cậu về.”

“Hả? Không cần đâu, mình đã gọi bạn cùng phòng tới đón rồi.” Lâm Khinh ngẩn người một lúc nhưng cũng không quay đầu lại.

“Bạn cùng phòng?” Lạc Dĩ Hành không hiểu nhướng mày, nhéo nhéo mũi mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Từ lúc điện thoại reo lên, niềm vui khôn tả tràn ngập tâm trí anh, thậm chí anh còn chưa kịp kết thúc hội nghị đã vội vàng chạy thẳng tới bệnh viện.

Từ công ty đến đây thường mất hơn một giờ lái xe, nhưng anh đã tăng tốc nên chỉ mất nửa giờ.

Một tia mất mát xẹt qua trong lòng, nhưng cũng không kéo dài quá lâu.

Lại có một cơn gió lạnh khác thổi tới, Lâm Khinh khẽ run, anh không quan tâm tới những cảm xúc kia nữa, cầm quần áo đưa cho cô.

“Bác sĩ Lâm mặc vào trước đi.” Anh nhẹ nhàng nói, nhưng giọng điệu lại không cho từ chối: “Người nhận điện thoại của cậu là mình, xin lỗi, nhưng để mình đưa cậu về trước, gọi lại thì phiền phức quá.”

Lâm Khinh tròn mắt hét một tiếng, cô nhanh chóng lôi điện thoại ra xem nhật ký cuộc gọi, quả nhiên cuộc gọi gần nhất đã hiển thị ba chữ Lạc Dĩ Hành rất rõ ràng.

Thấy anh còn đang cầm quần áo, cô nhanh tay nhận lấy nhưng không mặc vào ngay.

Trước đây cô lưu số WeChat đã tiện thể lưu luôn số điện thoại, lúc gọi điện cô quên mất chuyện này, theo thói quen gọi Hà Thần Kiều lại vô tình gọi nhầm vào số anh.

Thấy dáng vẻ anh có chút vội vàng, Lâm Khinh lập tức cảm thấy có lỗi trong lòng, không dám lãng phí thêm thời gian, cô vội vàng chui vào ghế phụ.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi, hôm nay đầu óc mình không tốt lắm, mình gọi nhầm.” Lâm Khinh vừa thắt dây an toàn vừa giải thích.

“Không sao, mình tình cờ cũng có chuyện cần qua đây.” Lạc Dĩ Hành cười với cô, vẻ lo lắng trên người anh gần như biến mất trong tích tắc.

Anh vẫn là dáng vẻ quen thuộc nhưng lại có nơi nào đó có chút khác lạ.

“Thật sự có việc sao?” Lâm Khinh có chút không tin.

“Ừ, thật đấy, có một hợp đồng cần trao đổi, cũng vừa kết thúc.” Lạc Dĩ Hành nghiêm túc nói, không nghe ra nửa phần giả dối.

Nghĩ một lúc, cũng không có khả năng vì cô mà tới tận đây.

Trước đây Trần Ý từng nói với cô công ty của Lạc Dĩ Hành cách đây rất xa.

Cảm giác có lỗi trong lòng lúc này mới hạ xuống một chút, cô gật đầu lại nói: “Làm phiền cậu rồi, ngại quá, mình không ngờ lại gọi sai.”

“Vậy thì bồi thường cho mình đi?”

Khoảnh khắc buột miệng thốt ra, trái tim anh đập dữ dội.

Không biết xuất phát vì mục đích gì mà có thể khiến anh có dũng khí nói ra những lời này.

Anh chỉ tuân theo tiềm thức không muốn cô rời đi.

“Hả?” Câu trả lời bất ngờ khiến Lâm Khinh lại sững sờ.

“Xin lỗi, mình nói lung tung thôi.”

Như đột nhiên tỉnh táo lại, Lạc Dĩ Hành cúi đầu trầm thấp nói.

Cô thật sự vô cùng tốt đẹp khiến anh luôn có thể bỏ qua những chuyện đã xảy ra.

Những sự thật mà cô ấy không thể nào tha thứ được.

“Tại sao cậu luôn nói xin lỗi vậy, mình còn chưa nói gì đâu.”

Lâm Khinh gần như bị phản ứng của anh làm cho buồn cười, cô gõ cửa kính xe, “Mình chỉ là không kịp phản ứng lại thôi, nói thử xem, muốn bồi thường như thế nào, mình nói rồi, chuyện mình làm được nhất định sẽ làm.”

Đã nói đến vậy, Lạc Dĩ Hành cũng không biết nên tiếp tục thế nào.

Lời nói của cô khiến đầu óc anh trở nên đình trệ, đến lúc đi qua một cái đèn đỏ, anh mới có chút nói lắp: “Mình, mình còn chưa nghĩ ra.”

Ở một vài khía cạnh, Lạc Dĩ Hành luôn khiến cô cảm thấy rất đáng yêu.

Giống như lúc này, giọng nói không tự nhiên cùng dáng vẻ tổng tài của anh.

Thành thật mà nói, hôm nay ngay lúc anh bước xuống xe, trái tim của Lâm Khinh đúng là đập nhanh hơn rất nhiều.

Ánh mắt lãnh đạm, cùng sự nghiêm túc trong mắt còn chưa bỏ xuống hoàn toàn rất khác với Lạc Dĩ Hành thường ngày trước mặt cô.

Còn chưa kịp phòng bị thì đã bị trúng chiêu.

May là không bị lộ.

“Được rồi, vậy chờ cậu nghĩ kỹ xong hẵng nói.” Lâm Khinh hào phóng trả lời, nhưng trên mặt lại không thể che giấu được vẻ mỏi mệt.

Lạc Dĩ Hành không nói gì, chỉ cố gắng lái xe êm ái nhất để cô có thể ngồi thoải mái hơn.

Quần áo anh đưa vẫn đặt qua một bên, khi dừng xe ở ngã tư, anh nói: “Quần áo này là đồ mới, chưa từng mặc qua, đừng lo.”

“Hả? Không phải do điều này, chỉ là trong xe rất ấm áp nên cũng không cần thiết.” Lâm Khinh nhìn xung quanh nói: “Chỉ cần đưa mình tới ngã tư tiếp theo là được, đi hai bước là đến rồi.”

“Bên ngoài lạnh lắm.” Ngụ ý chính là muốn đưa cô về nhà.

“Không sao, mình có thể gọi bạn cùng phòng tới đón.”

“À, nhưng như vậy sẽ làm phiền bạn cùng phòng của cậu.”

“Ừm, nhưng lại làm phiền cậu quá.”

“Không sao, mình ở trong xe, cũng chỉ là lái thêm một đoạn thôi.”

Đã nói đến vậy thì Lâm Khinh từ chối cũng không ổn cho lắm.

Cô dựa vào ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài là một tiệm trà sữa, bên trong có hai ba cô bé mặc đồng phục học sinh khoác tay nhau rời đi, trên mặt nở nụ cười không hề âu lo.

Trong xe rất yên tĩnh, thậm chí không mở nhạc, bên ngoài chỉ có tiếng ồn ào truyền đến, nhưng dường như là từ một thế giới khác khiến Lâm Khinh có chút hoảng hốt.

Cô hà hơi vô thức vẽ một con mèo.

Lúc cô đang muốn lau thì đã đi tới cột đèn đỏ.

Lạc Dĩ Hành khởi động xe, lợi dụng ánh trăng sáng hỏi: “Bác sĩ Lâm… Lâm Khinh, cậu, tâm trạng không ổn sao?”

Theo bản năng anh đã thay đổi bác sĩ Lâm thành một cái tên khác, giọng nói của anh như ánh trăng ngoài kia, điềm tĩnh và đầy quan tâm.

Nhẹ nhàng như một cơn gió ấm thoảng qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ngôn Ngữ Hoa Hồng

Chương 16: Hoa hồng



Lâm Khinh đuổi tới bệnh viện thời điểm giường bệnh biên đã vây quanh một vòng bác sĩ.

Nàng không có tễ đến đằng trước, tìm cái địa phương đợi, chung quanh bác sĩ đều không có nói chuyện, chỉ là nhìn trên tay tư liệu đều không hẹn mà cùng cau mày.

Ở nàng trước mắt xuất hiện, là một cái đã ngủ nữ hài, sắc mặt tái nhợt, như là một trương giấy trắng.

Nàng ăn mặc to như vậy bệnh nhân phục, lộ ra cái kia chân đã bị tầng tầng bao bọc lấy, đang bị hơi hơi điếu khởi.

Lâm Khinh biết đây là lúc trước Tống Thành cùng nàng nói qua người bệnh.

Tiểu nữ hài kêu Trình Hi, năm nay mới mười ba tuổi, lại bị chẩn đoán chính xác ung thư xương, trước đây trước bệnh viện đã từng chuyển biến tốt đẹp quá, lại không nghĩ rằng lại đột nhiên tái phát, thậm chí khuếch tán so lúc trước còn muốn nghiêm trọng, trước đây trước bệnh viện kiến nghị dưới, người một nhà vượt qua ngàn dặm đi tới nơi này.

Nữ hài gia trưởng đang đứng ở nhất ngoại sườn, Trình Hi mẫu thân nỗ lực che miệng không phát ra âm thanh, mà trượng phu của nàng đỡ nàng, đồng dạng đầy mặt ngưng trọng.

Lâm Khinh liếc liếc mắt một cái liền xoay trở về, trong lòng càng là khẩn trương.

Nàng đã sớm xem biến cái này nữ hài ca bệnh tạp, tình huống rất nghiêm trọng.

Mà lần này hội nghị khẩn cấp, cũng đúng là bởi vì Trình Hi lại đột phát cảm nhiễm.

Tống Thành tới thời điểm thậm chí không có điểm người, liền mang theo một đoàn bác sĩ đi vào nữ hài.

Hiện tại phải làm, chính là khẩn cấp trị liệu.

Cũng đúng là cái gọi là giải phẫu.

Lâm Khinh tại đây tràng giải phẫu cùng đại đa số người giống nhau, chỉ là phụ trách ký lục cùng trợ thủ, giải phẫu xong sau, tâm tình của nàng lại so với phía trước còn muốn ngưng trọng.

“Bác sĩ, bác sĩ chúng ta hi hi phiền toái các ngươi, làm ơn các ngươi, nhất định phải cứu cứu nàng……” Giải phẫu đèn tối sầm lại hạ, cửa Trình Hi cha mẹ liền đi rồi đi lên, đứng ở phía trước nhất Lâm Khinh trước mặt, nỗ lực khống chế được chính mình cảm xúc.

Lâm Khinh kỳ thật thực không am hiểu ứng phó này đó cảnh tượng.

Nằm tiểu nữ hài, sắp hỏng mất cha mẹ, làm bác sĩ nàng hẳn là thói quen, nhưng làm người lòng trắc ẩn, lại trước sau làm nàng vô pháp chân chính đạm nhiên.

“Trình Hi cha mẹ, yên tâm, chúng ta nhất định sẽ tẫn cố gắng lớn nhất.”

Đây là nàng duy nhất có thể bảo đảm sự tình, cũng là nàng duy nhất dám nói nói.

Trình Hi cha mẹ rời đi trước, đã đình chỉ khóc thút thít, Lâm Khinh nhìn bọn họ đi vào Trình Hi cửa phòng bệnh, cùng rất nhiều khác cha mẹ giống nhau, sửa sang lại hảo tự mình, treo lên cái cười mới đi vào đi.

Nàng ở cửa đứng yên thật lâu, cuối cùng cũng chỉ là thở dài, xoay người rời đi.

Lại là bất đồng hội nghị sau, Lâm Khinh rời đi bệnh viện thời điểm đã là buổi tối 8 giờ.

Cởi ra bạch y nàng ngồi ở nhà ga, đợi nửa giờ mới nhớ tới, vãn xe tuyến đã qua.

Gió nhẹ từ phương xa truyền đến, vén lên mặt nàng sườn sợi tóc, ngứa, làm nàng quả muốn đánh hắt xì.

Nàng nhìn chằm chằm cách đó không xa lá rụng đôi nhìn một lát, lấy ra di động, điểm tiến thông tin lục, gọi điện thoại cấp Hà Thần Kiều.

Hà Thần Kiều đuổi bản thảo thời điểm di động thói quen tĩnh âm, chỉ có điện thoại còn sẽ mở ra thanh.

Điện thoại bên kia chỉ “Tích” một tiếng, đã bị tiếp khởi.

Lâm Khinh không đợi bên kia nói chuyện, dẫn đầu mở miệng nói: “Kiều kiều, tới đón ta một chút được chứ, vãn xe tuyến đi rồi, ta có điểm lãnh.”

Không biết tên khó chịu nương ban đêm chiếm trước nàng đại não, Lâm Khinh nói đối diện thụ, nói hôm nay lãnh, nói rời đi chuyến xe cuối, cũng nói bay tới phong, lải nhải một đống lớn sau, dừng một chút, nói: “Kiều kiều, nhanh lên tới được chứ, ta có điểm mệt.”

Nói xong, không đợi bên kia, liền cắt đứt điện thoại.

Nàng thanh âm so ngày thường càng mềm, như là tối nay gió đêm, khinh phiêu phiêu.

Người cảm xúc luôn là sẽ ở mỗ khắc bùng nổ, Lâm Khinh chưa bao giờ cự tuyệt những cái đó cảm xúc đã đến.

Hư cảm xúc nếu là nghẹn đến mức lâu rồi, liền sẽ nghẹn hư.

Hơn nữa nàng rõ ràng biết, ngày mai buổi sáng chính mình liền sẽ khôi phục ngày thường bộ dáng.

Ở không biết đệ mấy trận gió thổi qua thời điểm, Lâm Khinh nhìn phương xa, không có bất luận cái gì động tĩnh.

Hà Thần Kiều bằng lái cầm có mấy năm, khai đến số lần lại không nhiều lắm, khai đến chậm cũng về tình cảm có thể tha thứ.

Phương xa đột nhiên truyền đến một trận xa quang đèn, Lâm Khinh nheo lại mắt, nhăn lại mày lại ở nó tới gần thời điểm có chút giãn ra.

Nếu không nhìn lầm nói, chiếc xe kia giống như có điểm quen thuộc?

Nàng lại chớp chớp mắt, ở đối phương thật sự đi vào trước mặt thời điểm, mới hoàn toàn xác nhận.

Nàng thật sự gặp qua này chiếc xe.

Không chỉ có gặp qua, hơn nữa hôm nay mới ngồi quá.

Lâm Khinh kinh ngạc chọn hạ mi, đứng lên đi tới cửa sổ xe biên, bấm tay gõ gõ cửa sổ xe, “Lạc Dĩ Hành?”

Cửa sổ xe cùng lúc trước giống nhau diêu hạ tới, lộ ra mặt, như cũ là kia trương luôn là có chút lạnh lẽo mặt.

Hắn nhíu mày, nhìn đến nàng xuyên đơn bạc khi trong mắt lo lắng càng đậm.

“Thật là ngươi a, ngươi như thế nào đột nhiên tới nơi này?” Lâm Khinh còn ở vì chính mình không nhận sai người mà vui vẻ, biểu tình giãn ra gian tựa hồ căn bản không chú ý tới trước mắt người không thích hợp.

Lạc Dĩ Hành mới từ công ty ra tới, trên người còn ăn mặc chính trang, thậm chí liền trên mặt mắt kính đều không kịp gỡ xuống.

Hắn mở ra cửa xe, đem bên cạnh người quần áo đưa qua: “Quần áo trước mặc vào, ta mang ngươi về nhà.”

“Ân? Không cần, ta kêu ta bạn cùng phòng tới đón ta.” Lâm Khinh ngẩn người, không phản dẫn lại đây.

“Bạn cùng phòng?” Lạc Dĩ Hành không rõ ràng chọn hạ mi, hắn nhéo nhéo mũi, mới hiểu được đây là chuyện gì xảy ra.

Từ điện thoại vang lên thời khắc, không thể miêu tả vui sướng liền nhét đầy hắn đầu óc, thậm chí làm hắn không kịp hảo hảo kết thúc hội nghị, thẳng đến bệnh viện liền tới.

Từ công ty đến bên này ngày thường khai muốn hơn một giờ lộ, hắn chính là ở siêu tốc bên cạnh, chỉ dùng nửa giờ.

Mất mát từ đáy lòng xẹt qua, lại không có liên tục thật lâu.

Lại một trận gió lạnh thổi tới, làm Lâm Khinh thẳng run lập cập, hắn lại không rảnh lo những cái đó không tính gì đó cảm xúc, lại cầm quần áo đệ đệ.

“Bác sĩ Lâm, trước mặc vào.” Hắn nói nhu hòa, ngữ khí lại không dung cự tuyệt: “Ngươi điện thoại đánh cấp chính là ta, xin lỗi, nhưng làm ta trước đưa ngươi trở về đi, lại gọi điện thoại quá phiền toái.”

Lâm Khinh lúc này mới trừng lớn đôi mắt hô một tiếng, nàng nhanh chóng lấy ra di động nhìn thông tin ký lục, quả nhiên, gần nhất một hồi điện thoại, biểu hiện người là đoan đoan chính chính Lạc Dĩ Hành ba chữ.

Nhìn hắn còn giơ quần áo, nàng chạy nhanh tiếp nhận, lại không có lập tức mặc vào.

Lúc trước bảo tồn số WeChat thời điểm thuận tiện tồn cái số di động, gọi điện thoại thời điểm nàng lại đã quên chuyện này, chiếu thói quen đánh Hà Thần Kiều, lại không cẩn thận điểm thành hắn.

Xem hắn một bộ có chút đuổi bộ dáng, Lâm Khinh trong lòng tức khắc dâng lên xin lỗi, nàng cũng không dám lại lãng phí thời gian, chạy nhanh chui vào ghế phụ vị trí.

“Thực xin lỗi thực xin lỗi, ta hôm nay đầu óc không tốt lắm, đánh sai điện thoại.” Lâm Khinh cột kỹ đai an toàn, giải thích nói.

“Không có việc gì, ta vừa lúc cũng có chuyện muốn tới bên này.” Lạc Dĩ Hành triều nàng cười cười, trên người những cái đó nôn nóng tựa hồ trong nháy mắt biến mất.

Hắn vẫn là Lâm Khinh quen thuộc bộ dáng, rồi lại giống như nơi nào có điểm không giống nhau.

“Là thật sự có chuyện?” Lâm Khinh có chút không tin.

“Ân, thật sự, có cái hợp đồng muốn nói, vừa vặn kết thúc.” Lạc Dĩ Hành nói nghiêm túc, nghe không ra nửa phần giả dối.

Nghĩ nghĩ cũng là, tổng không có khả năng vì nàng cố ý tới bên này.

Trần Ý phía trước cùng nàng nói qua, Lạc Dĩ Hành công ty ly bên này nhưng xa thực.

Trong lòng xin lỗi lúc này mới hạ thấp một ít, nàng gật gật đầu, lại nói: “Phiền toái ngươi, thật sự ngượng ngùng, ta không nghĩ tới sẽ đánh sai.”

“Kia, bồi thường ta một chút?”

Lời nói buột miệng thốt ra nháy mắt, trái tim liền kịch liệt nhảy lên lên.

Không biết xuất phát từ cái dạng gì mục đích, làm hắn có thể có dũng khí nói ra những lời này.

Hắn chỉ là, theo bản năng không nghĩ làm nàng rời đi.

“Ai?” Không tưởng được trả lời làm Lâm Khinh lại lần nữa ngây người.

“Xin lỗi, là ta nói nhiều.”

Như là đột nhiên thanh tỉnh, Lạc Dĩ Hành cúi đầu, thanh âm trầm thấp.

Nàng thật sự quá mức tốt đẹp, luôn là có thể làm hắn bỏ qua những cái đó phát sinh sự.

Những cái đó, vô pháp bị nàng tha thứ chân tướng.

“Vì cái gì luôn là phải xin lỗi, ta còn chưa nói cái gì đâu.” Lâm Khinh bị hắn phản ứng thiếu chút nữa đậu cười, nàng gõ gõ cửa sổ xe, “Ta chỉ là lập tức không phản ứng lại đây, nói đi, tưởng như thế nào bồi thường, ta nói, ta có thể làm sự tuyệt đối có thể.”

Lời nói đến như thế, Lạc Dĩ Hành lại không biết nên như thế nào tiếp theo.

Nàng buổi nói chuyện làm hắn trong đầu tư tưởng hết thảy đều không dùng được, ở trải qua một cái đèn đỏ khi, mới có chút nói lắp mở miệng: “Ta, ta còn không có tưởng hảo.”

Lạc Dĩ Hành luôn là sẽ ở một ít địa phương mạc danh làm nàng cảm thấy đáng yêu.

Tựa như cái này, không quá tự nhiên ngữ khí cùng bá tổng ngoại hình.

Nói thực ra, hôm nay hắn diêu hạ cửa xe thời điểm, Lâm Khinh tâm xác thật đột kích nhảy đến mãnh một ít.

Đạm nhiên ánh mắt, cùng với trong mắt còn chưa hoàn toàn dỡ xuống nghiêm túc, đều cùng ngày thường ở nàng trước mặt Lạc Dĩ Hành tương phản quá lớn.

Sai không kịp phòng, đã bị như vậy đánh trúng.

Cũng may không có hiển lộ ra tới.

“Hành, kia chờ ngươi nghĩ kỹ rồi lại nói.” Lâm Khinh nói hào phóng, trên mặt lại là vô pháp che giấu mỏi mệt.

Lạc Dĩ Hành không ở nói chuyện, chỉ là đem xe khai tận lực vững vàng, làm cho nàng ngồi thoải mái điểm.

Cho nàng mang đến quần áo nhưng vẫn đặt ở một bên, ở ngã tư đường dừng lại khi, hắn nói: “Quần áo là vừa mua, không có mặc quá, yên tâm.”

“Ân? Không phải nguyên nhân này lạp, chỉ là trong xe rất ấm áp, không có gì tất yếu.” Lâm Khinh nhìn xung quanh hạ, nói: “Đem ta đặt ở phía trước cái kia giao lộ liền hảo, đi hai bước liền đến.”

“Bên ngoài thực lãnh.” Ngụ ý, chính là tưởng đưa nàng về đến nhà.

“Không có việc gì, ta có thể kêu ta bạn cùng phòng tới đón ta.”

“Sẽ phiền toái ngươi bạn cùng phòng.”

“A, nhưng như vậy quá phiền toái ngươi.”

“Không có việc gì, ta ở trong xe, chỉ là nhiều khai một đoạn đường.”

Nói đến nơi đây, Lâm Khinh cũng không tốt ở cự tuyệt đi xuống.

Nàng dựa vào ghế dựa, ánh mắt phiêu hướng ngoài cửa sổ.

Bên ngoài chính là một nhà tiệm trà sữa, bên trong hai ba cái ăn mặc giáo phục nữ hài tử tay khoác tay rời đi, trên mặt cười không hề gánh nặng.

Trong xe thực an tĩnh, thậm chí không có cất cao giọng hát, duy nhất ầm ĩ là từ bên ngoài truyền đến, lại như là từ một thế giới khác truyền đến, làm Lâm Khinh có chút hoảng hốt.

Nàng hà hơi, theo bản năng vẽ cái tiểu miêu đi lên.

Ở nàng muốn lau thời điểm, đèn đỏ qua.

Lạc Dĩ Hành phát động xe, thừa dịp ánh trăng vừa lúc, hắn hỏi: “Lâm y…… Lâm Khinh, ngươi, tâm tình không tốt lắm sao?”

Theo bản năng bác sĩ Lâm bị hắn gian nan thay đổi thành danh tự, hắn thanh âm liền cùng ngoài phòng ánh trăng giống nhau, bình tĩnh rồi lại mang theo quan tâm.

Nhẹ nhàng, như là hôm nay thổi qua gương mặt gió ấm.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.