Manh Manh Chọc Tức Khiến Anh Yêu

Chương 50: Chương 50



“Thử? Thử gì cơ?”
Tô Tiểu Manh chớp mắt, nhìn anh với ánh mắt tràn ngập sự khó hiểu.

“Thử làm bạn gái tôi.


Đầu óc “Ong” lên một tiếng, Tô Tiểu Manh muốn nổ não: “Thưa chú, chú vừa nói gì vậy?”
“Tôi nói…”
“Chú! Chú hơn cháu mười ba tuổi đấy!” Tô Tiểu Manh kinh hãi nhìn anh, điều cô để tâm vẫn là tuổi tác.

“Nhưng không phải em vừa nói quan hệ chúng ta rất tốt, hoàn toàn không có khoảng cách thế hệ đấy ư?”
“Đó là bởi vì người đàn ông loè loẹt kia đang chế giễu chú, cháu…”
“Em làm sao? Cậu ta chế giễu tôi thì liên quan gì tới em?”

Ân Thời Tu thấy cô nhìn đi chỗ khác bèn giữ cằm cô lại, ép cô nhìn thẳng mình, Tô Tiểu Manh lúc này mới để ý người đàn ông trước mắt mình đang mang ánh mắt uy nghiêm, không còn chút dịu dàng trong đó nữa, mà là sự sắc bén của kẻ đắc thế.

Liên quan gì tới cô…
Tô Tiểu Manh bất giác cắn chặt môi, qua một lúc lâu sau mới xoay mặt lại, nhìn thẳng vào mắt Ân Thời Tu, nói: “Mộng Mộng gọi chú là chú út, vậy nên cháu không nghĩ ông ngoại cậu ấy là bố chú… không biết hôm đó thật ra là tiệc mừng thọ của bố chú…”
“Vậy nên?”
“Chuyện xảy ra đêm hôm đó là ngoài ý muốn thôi, sau này cháu nghĩ lại kĩ càng rồi, là lỗi của cháu, cháu uống tệ mà cứ thích uống, ở nhà chú còn vào nằm ngủ trên giường chú.

Cháu không biết sau này sẽ còn gặp lại chú nên khi gặp lại mới tránh né chú như vậy, nhưng mà chú cứ như ở khắp mọi nơi ấy…”
Mắt cô vừa tròn vừa lớn, mở to lấp lánh, ai nhìn cũng sẽ nghi ngờ cô đang nói dối.

Nhưng thật ra Tô Tiểu Manh đang nói hết những gì trong lòng.

“Ngày hôm đó chú nói chú cũng khá là thích cháu, cháu… rất sợ, cháu tưởng chú…”
“Tưởng tôi chơi đùa với em à?”
Tô Tiểu Manh mím môi, hơi chột dạ mà gật đầu, sau đó vội nói: “Nhưng sau này chú đến kí túc xá, nói với cháu là muốn bù đắp cho cháu thì cháu biết cháu đã… hiểu lầm chú.


“…” Cô cứ gọi hết tiếng “chú” này tới tiếng “chú” khác, nghe nhộn nhạo hết cả lên.

“Mộng Mộng ngưỡng mộ chú lắm, cháu tin vào mắt nhìn người của Mộng Mộng, chú là một người rất giỏi.

Đêm đó… chỉ là một tai nạn mà thôi.

Cháu cũng mong nhanh hết bệnh nên cháu về ở với chú, chú là chú của Mộng Mộng, cháu cũng xem chú như chú mình.


“Nhưng ban nãy người đàn ông mặc áo hồng kia nói ngày hôm đó là đại thọ của bố chú, cháu vừa kinh ngạc vừa… cảm động, cháu phát hiện… chú đối xử tốt với cháu thật sự.

Vậy nên… cháu không chịu được khi có người nói xấu chú.


Cô nói rất chân thành, lời nói có liên kết với nhau, rõ ràng rành mạch, Ân Thời Tu không tìm thấy một sơ hở nào.

“Chú, cháu không có…”
Ân Thời Tu đưa tay lên ra ý cho cô ngừng nói: “Em không cần trả lời tôi nhanh vậy, tôi cho em thời gian.


Tô Tiểu Manh thật lòng muốn nói đây không phải vấn đề về thời gian, mà là cô chưa từng nghĩ đến việc sẽ xảy ra bất cứ mối liên hệ nào với Ân Thời Tu, cô chỉ muốn mau chóng nhận được thông báo của bệnh viện, phá xong cái thai trong bụng rồi trở về cuộc sống học đường thường ngày.

“Em xem tôi là người lớn trong nhà, nhưng tôi không xem em như một đứa trẻ, Tô Tiểu Manh, muốn bồi thường thì người ta có nhiều cách lắm, nhưng tôi lại chọn cách phiền phức và không cần thiết nhất.

Chất giọng trầm ấm như tiếng đàn cello của Ân Thời Tu vang lên bên tai cô như đang đàn tấu một khúc nhạc xúc động lòng người.

“Em còn nhỏ thật, trong mắt những người xung quanh, có lẽ em còn chưa đủ 16 tuổi, chưa thành niên, nhưng trong mắt tôi em là một người phụ nữ xinh đẹp.


Trong mắt tôi em lại là một người phụ nữ xinh đẹp.

Tô Tiểu Manh nằm trên giường, cô không phải đang bị sự tò mò giày vò cho ngủ không được, mà là vì câu nói đó của Ân Thời Tu vờn qua vờn lại.

Cô cũng từng được người ta tỏ tình, tính cách thân thiện lạc quan pha thêm chút nghịch ngợm, cộng với gương mặt đáng yêu của mình, thể nào cũng có người điêu đứng, chỉ là… chưa ai nói những lời như thế với cô cả, cũng chưa có ai gọi cô bằng “người phụ nữ” cả.

Chú này… nghiêm túc à?.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Manh Manh Chọc Tức Khiến Anh Yêu

Chương 50



Hậu quả của cả đêm không ngủ đó là hai quầng thâm mắt như gấu trúc, Tô Tiểu Manh nhìn mình trong gương, thở dài một hơi.

Cô nghe thấy tiếng Ân Thời Tu mở cửa ra ngoài rồi mới dậy.

Trong bếp có đồ ăn sáng sẵn, Tô Tiểu Manh ăn xong thì ra phòng khách xem TV, nhưng xem một hồi lại bắt đầu ngây ra, cô chống cằm, mặt mày ủ rũ.

“Tô Tiểu Manh, bây giờ em còn chán ghét tôi không?”

Tối qua, trước khi ra khỏi phòng anh đã hỏi một câu như vậy, càng làm cô khó xử hơn.

Không phải hỏi: “Em có thích tôi không”, mà là hỏi: “Em còn ghét tôi không?”

Phải nói thế nào đây? Cho dù lúc mới biết đã xảy ra chuyện hoang đường đó, cô cũng không thật sự gọi là chán ghét gì, nhiều hơn là oán trách và tủi thân.

Nếu anh là một gã đàn ông lớn tuổi cậy địa vị và quyền thế để ức hiếp một cô bé như cô thì cô mới ghét.

Nhưng một người đàn ông luôn miệng nói sẽ bù đắp cho cô và cũng làm theo những gì anh nói như vậy thì sao cô ghét được đây?

Nhưng để nói đến thích…

Tô Tiểu Manh cũng không dám gật đầu.

So với Ân Thời Tu, cô thích người đàn ông lớn lên với cô, ở dưới tầng nhà cô, quản cô còn nghiêm hơn bố mình hơn…

“Đến cuối năm, các doanh nghiệp đều đã bắt đầu tổng kết cuối năm, theo số liệu quy mô lớn đã cho biết, những doanh nghiệp giảm mạnh lợi nhuận do ảnh hưởng khủng hoảng tài chính chiếm 76% doanh nghiệp cả nước. Nhưng dưới bối cảnh khốc liệt là thế, một số bộ phận doanh nghiệp dưới trướng tập đoàn họ Ân không hề bị ảnh hưởng chút nào, tập đoàn nhà họ Ân lấy mạng internet làm hạt nhân chính cho doanh nghiệp, đã sớm hình thành sự xung đột cực lớn với nền kinh tế thật từ nhiều năm trước, tổng giám đốc của tập đoàn là ông Ân Thời Tu lúc trả lời phỏng vấn của chúng tôi, đã nêu ra những quan điểm dưới đây về vấn đề khủng hoảng tài chính ảnh hưởng thế nào đến nền kinh tế thật và nền kinh tế ảo trên internet…”

Giọng nói rót mật của biên tập viên nữ từ TV truyền ra, Tô Tiểu Manh lúc này mới phát hiện mình đã nhìn chằm chằm vào đài tài chính kinh tế.

Mà cứ đúng lúc đài đang tổng kết phát triển kinh tế trong nước năm nay…

Lại vừa đúng lúc nhắc tới tập đoàn họ Ân, nhắc tới Ân Thời Tu…

À, hoá ra anh là người có thể phát biểu ngôn luận trên đài tài chính kinh tế, là người có cống hiến rất lớn với tăng trưởng GDP nước nhà.

Một người lãnh đạo doanh nghiệp có mấy chục nghìn nhân viên, một người cho dù không lộ mặt cũng đủ làm dấy lên dư luận…

Vốn đã biết họ ở hai thế giới, nhưng bây giờ cô mới phát hiện anh không những là người của thế giới khác, còn là một người có thể hô mưa gọi gió ở thế giới đó.

Chà, khoảng cách thế hệ này vừa dài vừa rộng lại vừa sâu sắc đấy!

Tô Tiểu Manh cảm giác mình có bay cũng không bay qua nổi.

Cô chỉ là một người bình thường, bình thường đến mức có bị ném vào giữa một đống người cũng tìm không ra, quen biết được người như Ân Thời Tu đã tính là ghê gớm lắm rồi, lại còn làm bạn gái anh?

Tô Tiểu Manh nghĩ tới thôi cũng cảm thấy ly kỳ khó tin.

Cầm lấy điều khiển TV, cô đổi đài, vừa hay đang chiếu lại phim thần tượng đang nổi tiếng gần đây, tuy rằng nội dung phim nhiều sạn, nhưng nhan sắc diễn viên tổng thể khá ổn, cô cũng vui vẻ xem phim.

Một người dân thường như cô chỉ thích hợp xem những chương trình thế này, đài tài chính kinh tế gì gì đó không hợp gu cô.

Chuyện Ân Thời Tu thích cô thật lòng có lẽ cũng chả được 1%, điều này cô dám chắc chắn! Mà cho dù chú có giẫm trúng con số 1% đó đi nữa, cho dù có thích cô thật lòng dù chỉ một chút đi nữa, hay cho dù có muốn hẹn hò với cô đi nữa… cô cũng không chịu đâu.

Huống hồ gì… còn có một người phụ nữ khác muốn lên lớp cô!

La Phi Á nhấn chuông cửa một hồi lâu mới được người bên trong mở ra, nhất thời, hai người chạm mắt nhau.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.