Sáng hôm sau.
A Mẫn ngủ gục trên bàn, hai tay đỡ lấy gương mặt mình ngủ một cách ngon lành.
Ngạo Thiên ra hiệu cho chủ quán đừng đánh thức cô, lần này chỉ năm người đến địa bàn của lão Châu mà thôi.
Trên con thuyền lớn lúc đi chỉ có sáu người là vì Ngạo Thiên đã cho một nhóm người đi đảo Phù Hoa trước để thăm dò.
Một nửa vệ sĩ Ngạo Thiên để lại bảo vệ khu vực quán trà A Mẫn đang ngủ, số còn lại theo chân anh đi thực thi nhiệm vụ.
Chỗ lão Châu vừa nghe tin tức liền chạy vào báo, mấy tên lính của lão ta có vẻ hơi sợ nhìn lão: “Đại ca! Lão đại của bang Häc Long Ưng đến rồi”
“Ý ngươi là Long Ngạo Thiên?”
Lão Châu nhìn tên lính của mình hỏi lại thì nhận được cái gật đầu từ hắn.
Ông ta nhìn tên lính: “Cho người sắp xếp đi, chuẩn bị nghênh đón khách quý nào.
“
Miệng thì nói như vậy nhưng trong lòng lão Châu vẫn có một điều luôn thắc mắc.
Rốt cuộc Long Ngạo Thiên đến đảo Phù Hoa này làm gì? Trước giờ Ngạo Thiên chưa ra mặt vì ai cho nên lão Châu nghĩ chắc không phải vì con nhỏ miệng còn hôi sữa A Mẫn đâu.
Vừa đúng lúc năm chàng trai bước đến, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết đó là Long Ngạo Thiên và bốn người đắc lực đi theo bên cạnh anh.
Lão Châu vội vàng ra ngoài cười cười nói nói: “Long lão đại từ xa đến mà không báo trước!
tôi có chút chuẩn bị không chu đáo, mong cậu bỏ qua”
“Đảo đẹp đó lão Châu, nơi này mà san bằng thì sao nhỉ?”
Tuấn Kỳ nhếch môi cười nhìn lão Châu, lời cậu nói ra chưa bao giờ là đùa cả.
Nghe vậy lão Châu tay run rẩy lùi vài bước nói năng kiêng dè: “Lão Châu tôi có phải đã đắc tội gì không? Cứ nói ra đi, nếu sai tôi sẽ sửa.
Nơi này là nơi làm ăn, hơn nữa khách tham quan cũng nhiều, không nên san bằng đâu.
“
“Nghe nói! ông bị mất cắp viên mình châu?”
Ngạo Thiên lúc này mới điềm nhiên nhìn lão Châu.
Ông ta tưởng đầu Ngạo Thiên sẽ giúp đỡ bắt người nên liên mừng rỡ: “Phải phải, là một cô gái tên A Mẫn lấy cắp.
Con nhóc đó còn giết luôn cả lão Bản, các cậu hẳn phải nghe rồi chứ”
Ngạo Thiên nhếch môi đầy ẩn ý, Bắc Phong hiếu ý Ngạo Thiên nên tiếp lời: “Đúng vậy! Người ở chỗ chúng tôi”
Lão Châu vừa nghe đến đã vui mừng muốn đi bắt người.
Nhưng Ngạo Thiên lại muốn ông ta đến chỗ của anh.
Ông ta khá cẩn thận, cho thêm người đi cùng đến quán trọ mọi người nghỉ ngơi hôm qua.
Lúc này A Mẫn đã ngủ dậy, cô vươn vai nhìn quanh mà không thấy ai ngoài mình và đám thuộc hạ của Ngạo Thiên.
Ông chủ quán đem một dĩa bánh đặt lên bàn sau đó về chỗ làm việc của mình.
Vệ sĩ của Ngạo Thiên định lấy bánh ăn thử thì A Mẫn ngăn lại, cô nhìn bọn họ: “Nhiệm vụ của các người là bảo vệ Ngạo Thiên, bánh này cứ để tôi ăn trước đi.
“
Đám vệ sĩ nhìn nhau sau đó đứng canh chừng, A Mẫn cắn một miếng bánh ăn.
Nhưng chỉ ăn được nửa cái thì cô đặt xuống, dường như có cảm giác khó chịu.
A Mẫn đứng lên định đi tìm thì thấy bóng dáng năm người kia đi về phía này, còn dẫn theo cả lão Châu.
A Mẫn cảm thấy có chút vấn đề, liệu có khi nào Ngạo Thiên bán đứng cô mà đi hợp tác với lão Châu không.
Nhưng mà trước giờ Ngạo Thiên rất uy tín, chắc là không chơi đểu thế đâu.
A Mẫn tán đồng với ý nghĩ này của mình, tạm thời cứ thử tin Ngạo Thiên một lần xem sao.
Nếu anh thật sự bán đứng thì cô sẽ kéo anh chết cùng.
Mọi người đến chỗ A Mẫn ngồi xuống mà không nói gì.
Lão Châu vừa thấy A Mẫn đã tỏ vẻ muốn bắt cô đi, còn nhìn cô nói với vẻ ta đây: “Ha!
cô trốn kỹ thật đó.
Nếu Long lão đại đây không nói tôi biết, tôi còn tưởng cô cao bay xa chạy rồi.
“
“Lão Châu! Ông vừa ăn cướp vừa la làng!
không sợ tôi khiến ông như lão Bản luôn sao?”
A Mẫn nhìn lão Châu bảng ánh mắt như muốn giết người.
Lời A Mẫn vừa thốt ra không phải không có lý, lần trước lão Bản đắc tội ai đó nên chết một cách khó coi.
Điểm này làm lão Châu có chút chần chừ.
Nhìn thấy lão Châu vẫn chần chừ A Mẫn liền được nước lấn tới: “A Phấn và Tiểu Minh đâu? Tôi đến rồi, ông mau thả người ra.
Còn chuyện viên minh châu tôi không có lấy”
Lão Châu vẫn một mực nhận định người lấy là A Mẫn: “Rõ ràng những người canh gác bảo rằng cô lấy, bây giờ cô còn chối là sao?”
Lão Châu chỉ trả lời vụ viên minh châu, còn chuyện hai chị em A Phấn Tiểu Minh thì ông ta làm ngơ.
Tuấn Kỳ lúc này mới lên tiếng nhìn hai người: “Hai người cãi cũng đủ rồi đó, giờ vào việc chính nào.
“
Lão Châu khó hiểu nhìn Tuấn Kỳ còn A Mẫn thì đi về phía của Ngạo Thiên nhìn anh.
A Mẫn nói nhỏ: “Ngạo Thiên! Anh dẫn lão Châu tới là bắt tôi à? Nói cho anh biết, lão ta là loại người hay chơi xấu lãm đấy”
Ngạo Thiên quay sang nhìn A Mẫn: “Vậy sao?”
Lão Châu thấy A Mẫn nói gì đó với Ngạo Thiên thì liên xen vào: “Con nhóc hỉ mũi còn chưa sạch kia!
tao đã điều tra cả rồi, mày đi theo Long lão đại mục đích là để ám sát cậu ấy chứ gì”
Lão Châu sợ A Mẫn nói bậy khiến ông ta gặp họa nên ông ta thà kéo A Mẫn vào chứ không để cô yên ổn rời đi một cách dễ dàng.
A Mẫn nghe vậy thì nhíu mày, cô nếu đấu với lão Châu thì chắc chắn không thua.
Nhưng vì Ngạo Thiên đang ở đây, dù giết lão Châu rồi thì mạng cô cũng chẳng toàn thây.
“Cô định ám sát thật à?”
Gia Dĩnh nhìn A Mẫn hỏi một câu hỏi kỳ lạ, A Mẫn chỉ lắc đầu vì cho cô mười cái mạng cô cũng không dám ám sát Long Ngạo Thiên.
Thấy A Mẫn không nói gì thì Gia Dĩnh lại tiếp tục: “Vợ lão đại bảo không phải thì chính là không phải.
Lão Châu à! Ông trước khi muốn hại ai thì phải xem thể lực phía sau của người đó là gì đã”
Nghe vậy lão Châu liên ra hiệu cho hai người đi bên cạnh Ngạo Thiên nhưng A Mẫn đã nhanh tay đánh bọn chúng văng ra xa.
Cánh tay cô lại đau vì đụng phải vết thương.
Ngạo Thiên nhìn lão Châu bằng ánh mắt lạnh lùng rồi quay sang nói với Tuấn Kỳ: “Diệt cỏ tận gốc, san bằng tất cả”
Lời Ngạo Thiên nói ra khiến lão Châu suy sụp vì ông biết Long Ngạo Thiên mà ra tay thì không chừa cho ai đường sống.
Tuấn Kỳ, Bắc Phong hai người đánh phá hết tất cả mọi nơi trên đảo Phù Hoa.
Bọn họ chỉ giết người của lão Châu, còn dân nơi này thì bỏ qua.
Sau một hồi thì đúng là đảo Phù Hoa chẳng còn lại gì mà chỉ nông lên một mùi tanh của máu.
Sắc mặt A Mẫn lúc này khá tệ, Phương Minh thấy vậy liền hỏi thăm: “Mẫn Nhi! Sao nhìn cô tệ vậy? Có phải vết thương lại đau không?”
A Mẫn biết vết thương như này không làm khó được cô, từ lúc cô đến đây đều ăn uống chung với bọn họ.
Chỉ có lúc nãy khi vừa ngủ dậy cô đã ăn bánh ở quán này, chẳng lẽ nào trong bánh thật sự có vấn đề? Nếu như vậy thì lần này A Mẫn tiêu đời rồi.
“Bánh ngọt!
có vấn đề.
“
A Mẫn cảm thấy có chút khó thở nhưng vẫn chỉ mấy cái bánh còn ăn dở đặt trên bàn, tên chủ quán đã bỏ chạy từ lúc nào.
Phương Minh nhìn Ngạo Thiên nói: “Có lẽ trúng độc rồi, nơi này không đủ thiết bị.
Đưa cô ấy đến chỗ mày, mới có thể chắc chắn.
“
Phương Minh thật ra muốn hỏi lại cho chắc, bởi vì cậu là bác sĩ riêng của Ngạo Thiên nhưng không thể thấy chết không cứu.
Mà nếu đi bệnh viện thì sẽ rất rắc rối, vậy nên ở phòng bệnh riêng của Ngạo Thiên vẫn là tốt nhất.
“Cầm cự cho cô ấy chút đi!”
Ngạo Thiên nhìn về hướng bầu trời mà nói, hình như có chút mất kiên nhân.
Phương Minh gật đầu sau đó kiểm tra máu cho A Mẫn, đúng thật là bị trúng độc.
Phương Minh tiêm một mũi thuốc cho A Mẫn để giúp cô cầm cự một chút.
Một trong số những tên thuộc hạ ở đây định nói gì đó nhưng đã bị A Mẫn bắt gặp, cô lắc đầu ra hiệu đừng nói.
Gia Dĩnh quan sát thấy điều đó nhưng không nói gì.
Trực thăng sau một lúc cũng đến, A Mẫn vừa đứng dậy liền thấy đầu choáng váng mà ngất đi.
Nhưng trước khi mất dần ý thức cô vẫn cảm nhận được sự lạnh lùng từ người Ngạo Thiên phát ra.
Ngạo Thiên nhìn Tuấn Kỳ ra lệnh: “Tìm được thì diệt tận gốc luôn đi, hỏi xem kẻ đứng sau là ai”.
Người giết tên bắn tỉa không ai khác là Ngạo Thiên. Ở khoảng cách xa như vậy mà anh dám dùng súng bắn hắn thông qua cô. Lỡ viên đạn đi lệch hướng thì phải làm sao đây?
“Cảm ơn! Nhưng lỡ đạn lệch thì tôi sẽ chết đấy.” A Mẫn bước lại chỗ Ngạo Thiên nói với giọng có chút khó chịu.
“Đương nhiên! Nhưng nếu là tôi thì vấn đề đó không xảy ra.” Ngạo Thiên đưa súng cho Tuấn Kỳ sau đó nói với A Mẫn, ngữ khí cũng không đáng sợ hay lạnh lùng như mọi khi.
Bắc Phong lại cái xác xem xét thì trên vai hắn có một hình xăm, hình xăm đó giống với những kẻ đã truy đuổi A Mẫn hôm bữa.
“Xem ra là chưa diệt tận gốc rồi.” Tuấn Kỳ lại chỗ Bắc Phong nhìn cái xác sau đó nói.
“Đây có lẽ là người của lão Châu, người của lão Bản mày giết sạch còn đâu. Hắn là một trong những tay bắn tỉa ở đảo Phù Hoa đấy.” Bắc Phong giải thích sự việc vì thấy A Mẫn có vẻ không hiểu.
Cũng coi như cậu giúp A Mẫn có thêm kiến thức để lúc đó không làm liên lụy ai. Bọn họ từ trong phòng massage ra đây mất vài phút, vậy mà lại thay đồ nhanh đến chóng mặt. Còn A Mẫn lúc này lại đúng là kẻ thảm hại mà.
“Sao lúc nào có chuyện cũng gặp các người vậy? Có khi nào các người liên lụy tôi không?” A Mẫn nhăn mặt nhìn.
“Này, nói cho đàng hoàng nhé! Lần nào có chuyện cô cũng gặp bọn này, còn kéo bọn này vào. Nếu Ngạo Thiên…” Tuấn Kỳ định nói tiếp thì bắt gặp ánh mắt chết người của Ngạo Thiên khiến cậu phải dừng lại.
A Mẫn lại càng tò mò hơn vì lời Tuấn Kỳ nói nhưng quan trọng hơn là cô phải rời khỏi đây trước rồi mới tính.
Quanh đi ngoảnh lại cuối cùng A Mẫn nhìn Ngạo Thiên cười trừ: “Ừm thì… cho tôi mượn tạm áo của anh được không?”
Ngạo Thiên không nói gì cởi áo khoác ngoài ném vào người A Mẫn khiến cô có chút bất ngờ, cứ tưởng đâu anh từ chối chứ. Mọi người bước ra ngoài, việc còn lại giao cho đám thuộc hạ của Tuấn Kỳ xử lý. Nhưng mà khi vừa ra đến đường lớn thì điện thoại A Mẫn đột nhiên reo lên, màn hình là một dãy số lạ.
A Mẫn chấp nhận cuộc gọi, người đầu dây bên kia liền đe dọa: “Con nhóc ranh, muốn cứu người thì mau đến đảo Phù Hoa đi. Bằng không thì tự biết kết cục đấy.”
A Mẫn vẫn cố tình không biết người bên kia đầu dây: “Ông nói gì vậy? Hình như ông gọi nhầm số rồi.”
Người bên kia không tức giận, ngược lại còn có chút thách thức: “Nhầm hay không tao không cần biết. A Phấn và Tiểu Minh đang nằm trong tay tao, nếu hai ngày nữa mày không đến thì đừng trách sao lão Châu này vô tình.”
Lão Châu chính là anh em kết nghĩa với lão Bản. Vài ngày trước ông ta hay tin lão Bản bị tiêu diệt, hơn nữa nguyên nhân chính là do A Mẫn mà ra. Nếu biết đảo Phù Hoa đó là của lão Châu và lão Bản, A Mẫn nhất định không bảo A Phấn và Tiểu Minh đến đó.
“Tốt nhất là đừng khiến tôi tức giận, bằng không tôi san bằng đảo Phù Hoa luôn đấy.” A Mẫn chửi qua điện thoại, thật sự cô tức lắm rồi.
Lão Châu cười cười: “Nhớ đem theo 20 triệu đến đấy. Con tin nằm trong tay tao, cho nên đừng có bắt tao chờ lâu.”
Lão ta nói xong liền tắt máy khiến A Mẫn tức giận cực kỳ, đó giờ cô rất ghét bị người khác uy hiếp, đặc biệt là những lão già khó ưa như vậy.
Gia Dĩnh thấy vậy liền tò mò hỏi: “Ai mà khiến cô tức giận đến mức muốn san bằng đảo Phù Hoa vậy? Chắc không phải kẻ thù đâu ha!”
“Mẹ kiếp! Tôi mà bắt được lão Châu tôi sẽ ném hắn xuống biển cho cá mập ăn, phanh thay hắn ra phơi khô.” A Mẫn tức giận đến mức chửi thề một câu, nhưng mà ánh mắt sát khí nhìn Gia Dĩnh như muốn ăn tươi nuốt sống khiến cậu phải nấp sau Phương Minh.
“Bản lĩnh đó thì cô không có đâu, có khi bị hắn bán vào trại buôn người đấy. Lúc đó đừng có mà tìm chúng tôi cầu cứu.” Tuấn Kỳ lại châm chọc A Mẫn khiến cô tức không nói nên lời.
Lời Tuấn Kỳ cũng có lý, một mình cô căn bản không thể san bằng đảo Phù Hoa, cũng không thể giết ông ta chỉ bằng một hiệu lệnh như Ngạo Thiên được. Nhưng biết làm sao đây, bây giờ cô chả có thế lực nào cả.
Chợt A Mẫn nhớ đến bản hợp đồng, sau đấy quay sang nhìn Ngạo Thiên: “Lão Châu nói tôi lấy viên dạ minh châu của ông ta, nhưng tôi không lấy. Hơn nữa… ông ta có mảnh đất ở vùng trung tâm mà các người cần đấy.”
“Ông ta giao hạn mấy ngày?” Ngạo Thiên nhìn A Mẫn, anh thừa biết A Mẫn muốn làm gì.
“Hai ngày thêm 20 triệu. Có tên nào vừa ăn cướp vừa la làng vậy không? Tôi thấy hay là sẵn anh san bằng chỗ đó luôn đi, sau này phát triển du lịch cũng được đấy.”
A Mẫn đúng là được voi đòi tiên. Bắc Phong nghe vậy chỉ biết lắc đầu không nói gì, còn Phương Minh thì cười thầm trong bụng. Lời mà A Mẫn nói nghe vào đã biết cô muốn lợi dụng Ngạo Thiên rồi, nói thẳng ra thì cô chính là trao đổi thứ này với thứ khác với giá tương xứng.
“San bằng… sau này chôn em được đó.” Ngạo Thiên nhếch môi nhìn A Mẫn nói khiến cô không nói thành lời.
Một tràng cười lớn vang cả con đường, A Mẫn bị bọn họ cười đến mức đỏ mặt vì ngại. Ngạo Thiên lại còn biết nói đùa sao? Nhưng đùa như vậy thì đúng là không chừa cho cô một đường thoát mà.
A Mẫn thẹn quá hóa giận mắng: “Long Ngạo Thiên! Có chết tôi cũng kéo anh theo đó.”
Đàn em xung quanh và bốn người bạn của Ngạo Thiên nghe câu đó thì thầm cầu nguyện cho A Mẫn. Chưa ai đắc tội Ngạo Thiên mà còn sống cả, trước giờ không có ngoại lệ.
Thấy mọi người nhìn mình kì lạ thì A Mẫn cũng cảm nhận được. Cô cười trừ nhìn Ngạo Thiên: “Anh là lão đại, chắc không trách con kiến như tôi đâu ha! Tôi nói chơi thôi… đừng tưởng thật.”
“Con kiến cắn tôi… tôi sẽ đạp chết nó. Nhưng con kiến như em, tôi lại thích dày vò hơn.” Ngạo Thiên nở nụ cười đầy sự nguy hiểm khiến A Mẫn lạnh cả sống lưng.