Làm Nữ Đế Ở Thế Giới Luyến Ái Não

Chương 3: Chương 3



Sáng sớm hôm sau, kết quả liên quan đến việc Thái tử gây chuyện truyền khắp hoàng cung.

Cấm túc một tháng, cung nữ Khởi La bị trục xuất khỏi hoàng cung.

Người trước không đau không ngứa, người sau, theo lời của Khúc Yên Nguyệt không giết Khởi La mà là trục xuất nàng ta ra khỏi cung, có thể thấy được tình cảm của Hoàng đế đối với Thái tử rất thâm hậu, vẫn rất dung túng Thái tử.

Nếu Thái tử không la hét muốn cưới Khởi La làm thê tử, có lẽ Hoàng đế sẽ chấp nhận chuyện Thái tử “Tình sâu nghĩa nặng” với một cung nữ.

Thẩm Ngọc Diệu nghe xong thì rất cạn lời, đây rốt cuộc là yêu cung nữ, hay là yêu bản thân vậy, rõ ràng là có phương pháp xử lý tốt hơn cũng chu toàn hơn, nhưng Thái tử hết lần này tới lần khác lại lựa chọn con đường đối nghịch với Hoàng đế nhất.

“Thái tử như thế, là bởi vì lúc trước cưới Tần Lương Đệ, hắn không tình nguyện, phần lửa giận này kéo dài đến nay, hiện tại mới bộc phát ra.

” Khúc Yên Nguyệt nhìn rõ ràng, suy nghĩ thấu đáo: “Cho nên mới nói, con cháu đều có phúc của con cháu, cần gì phải quản bọn chúng quá nhiều, chờ Tam hoàng huynh con cưới thê tử, mẫu phi nhất định sẽ tùy theo ý muốn của nó, nó thích cưới ai thì cưới.

”Thẩm Ngọc Diệu nghe Khúc Yên Nguyệt nói, trầm mặc một chút, hỏi: “Vậy nếu Tam Hoàng huynh cũng muốn cưới cung nữ làm chính phi…”“Nó dám không cưới quý nữ nhà cao cửa rộng ngược lại đi cưới một cung nữ, ta không đánh gãy chân nó mới lạ!” Khúc Yên Nguyệt trừng mắt, có thể tưởng tượng phàm là Thẩm Thanh Cẩn học theo Thái tử, bà nhất định sẽ không tha cho nhi tử.

Cái vả mặt này tới rất nhanh, vừa nói xong liền lật mặt a.

Trầm Ngọc Diệu suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Vậy Mẫu phi, nếu sau này nữ nhi tìm một phò mã không hợp ý Mẫu phi, Mẫu phi cũng sẽ đánh gãy chân nữ nhi sao?”Nàng hỏi xong, Khúc Yên Nguyệt híp mắt nhìn về phía nàng, vẻ mặt tràn đầy muốn nói lại thôi.

Tuy rằng ở chung với mẫu thân này mới hơn một ngày, nhưng Thẩm Ngọc Diệu đại khái đã thăm dò được tính tình của mẫu thân, rất thẳng thắn, không thích giấu diếm.

Có thể làm cho bà muốn nói lại thôi, cho thấy lời muốn nói là lời không nên nói.

Thẩm Ngọc Diệu có chút khẩn trương, chẳng lẽ Khúc Yên Nguyệt đã xác định phò mã cho nguyên chủ rồi, cho nên nàng vừa hỏi chuyện này, Khúc Yên Nguyệt cũng không muốn mở miệngĐịnh phò mã cho nữ nhi mới mười bốn tuổi, ít nhiều cũng có chút hơi sớm, nhưng mà ngẫm lại nữ tử Đại Trang sau khi cập kê liền có thể bàn chuyện gả cưới, mười bốn tuổi đã có vị hôn phu, cũng không tính là sớm.

Thẩm Ngọc Diệu bên này đã nghĩ ra một khả năng, nàng thừa nhận cái này có thể rất không phù hợp với phong cách làm việc của nàng, không ngờ tới Khúc Yên Nguyệt lại mở miệng, trực tiếp nện cho nàng một tin tức nổ tung.

“Người lúc trước con coi trọng, tình cảm của hắn và thê tử hắn rất tốt, vả lại thê tử hắn vừa sinh Lân nhi cho hắn, hắn không có khả năng đồng ý đình thê cưới người khác, hưu thê lại càng không có khả năng, con cũng không cần nghĩ nhiều.

Con là công chúa, chẳng lẽ con thật sự muốn hạ thấp mình đi làm thiếp cho một tiểu quan lục phẩm sao?”Cái gì gì gì? Người nói cái gì vậy?Biểu tình của Thẩm Ngọc Diệu trong nháy mắt ngốc trệ, có phải nàng vừa mới dung hợp tất cả mọi thứ từ nguyên chủ, cho nên đầu óc mới trở nên kém cỏi hay không?Không đúng a, đầu óc nguyên chủ còn sử dụng rất tốt nha.

Thẩm Ngọc Diệu muốn hỏi Khúc Yên Nguyệt, lời bà nói có phải là thật không?Đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của Khúc Yên Nguyệt.

Thẩm Ngọc Diệu xác định, là thật, chắc chắn là thật.

Sao nguyên chủ lại có thiết lập trâu bò như vậy chứ, mười bốn tuổi nhìn trúng một nam nhân đã có gia đình, còn định bắt người ta hưu thê cưới nàng, thậm chí còn muốn làm thiếp cho người ta?Mười bốn tuổi, đang trong thời kỳ nổi loạn, có vài suy nghĩ kỳ quái kỳ thật cũng rất bình thường, cũng may không có gây ra sai lầm lớn, nếu không Thẩm Ngọc Diệu thật sự không biết nên xử lý những khúc mắc tình cảm này như thế nào.

Ở hiện đại nàng đã hơn hai mươi năm mà vẫn độc thân từ khi còn trong bụng mẹ, cũng không muốn sau khi xuyên không đột nhiên có thêm tình nhân tình địch gì gì đó, độc thân không vui à?“Mẫu phi nói phải, trải qua chuyện Thái tử, nữ nhi đột nhiên cảm thấy, so với nói chuyện yêu đương, vẫn là gây dựng sự nghiệp thơm hơn.

”“Hả?” Khúc Yên Nguyệt nghe không hiểu lời sau cho lắm, nữ nhi của bà ngày hôm qua sau khi trở về, cũng có chút kỳ quái, nhưng ý tứ trong lời nói của nữ nhi, bà vẫn hiểu được.

Đó chính là buông tha cho tên tiểu quan lục phẩm kia.

Chuyện tốt! Chuyện tốt nha! Nữ nhi cũng coi như không bất chấp tất cả mù quáng đến nỗi đâm đầu vào tường!“Xem ra chuyện hôm qua đã ảnh hưởng rất lớn đến con, lúc trước tình cảm giữa con và Đại hoàng huynh rất tốt, hay là con đi thăm hắn đi, thuận tiện nhìn Tần Lương Đệ một cái, trước khi xuất giá, các ngươi cũng từng cùng nhau chơi đùa mà.

”Mẹ ruột à người đang nghiêm túc sao?Lúc này đến Đông cung thăm Thái tử, còn đi tìm Lương Đệ lúc trước mới gặp qua vài lần, số lời nói với nhau đếm trên đầu ngón tay.

Hành vi xã hội hung hãn gì vậy! Nàng làm không được a!Thẩm Ngọc Diệu trong lòng nói không làm được, trên thực tế thì vẫn đi.

Có thể đây là gien thích xem náo nhiệt ăn sâu trong xương cốt, kỳ thật nàng cũng rất muốn biết tình huống hiện tại của Đông Cung, không biết Thái tử có hối hận hay không, Thái tử Lương Đệ có nháo ly hôn với Thái tử hay không.

Dựa theo suy nghĩ của người bình thường, bị Hoàng đế giáng chức trước mặt mọi người, còn bị cấm túc, làm Thái tử nhất định sẽ rất lo lắng, dù sao từ cổ chí kim, thân là Hoàng tử thân là Thái tử cuối cùng có thể an an ổn ổn lên làm Hoàng đế, rất ít ỏi, nhất là loại Hoàng tử đã ngồi trên vị trí Thái tử mấy chục năm.

Thái tử sinh ra chính là Thái tử, đến nay đã hai mươi năm, có lẽ là hai mươi năm qua, vị trí của hắn quá mức vững chắc, cho nên hắn mới có thể làm ra chuyện không có đầu óc như vậy.

Thẩm Ngọc Diệu cảm thấy là như vậy.

Thái tử coi như không tệ, cũng không bởi vì khốn cảnh trước mắt mà giận chó đánh mèo lên người khác, thậm chí nhìn ngoại trừ sắc mặt tái nhợt ra, cũng không có bất kỳ điều gì không ổn.

Trước sau như một tiểu bạch kiểm, rất đẹp troai.

Thái tử sau khi nhìn thấy muội muội mình yêu thương, đầu tiên là bảo cung nhân mang điểm tâm và mứt hoa quả đến dỗ tiểu cô nương vui vẻ, sau đó cùng Thẩm Ngọc Diệu tâm sự.

Thẩm Ngọc Diệu tận tình khuyên Thái tử suy nghĩ thông thoáng một chút, chân trời nơi nào không có cỏ thơm, cần gì phải yêu đơn phương một nhành hoa? Nếu huynh muốn phản nghịch, huynh có thể trực tiếp lên triều cãi tay đôi với Hoàng đế, cần gì phải mượn một nữ tử, vô duyên vô cớ khiến người ta xui xẻo theo làm gì.

Câu sau không thể nói ra, câu trước thì có thể, Thẩm Ngọc Diệu lặp đi lặp lại câu trước.

Nàng đang nói hăng say, vừa giương mắt liền nhìn thấy Thái tử ngây ngốc nhìn mứt mơ, vành mắt phiếm hồng.

“Hoàng huynh, huynh, huynh khóc à?”Không phải không phải chứ! Nàng nói khiến người ta khóc ư?“Khởi La nàng, thích ăn mứt mơ nhất, muội chưa từng nhìn thấy Khởi La đúng chứ, nàng rất xinh đẹp, tâm địa thiện lương, là một cô nương rất tốt.

” Vẻ mặt Thái tử hồi tưởng: “Cô vốn nói với nàng, về sau nếu nàng muốn, mỗi ngày đều có thể làm mứt cho Cô ăn, nàng nói nàng thích nhìn Cô ăn mứt, mỉm cười vô cùng ngọt ngào.

”Thẩm Ngọc Diệu nghe xong lời này, yên lặng buông mứt hoa quả trong tay xuống.

Có chút hơi khó nuốt nói.

“Hoàng huynh, nàng ấy chỉ bị trục xuất khỏi cung thôi, không phải là không còn.

” Cho nên sau khi huynh hết bị cấm túc, có thể xuất cung tìm nàng ấy, nàng ấy làm cho huynh cả một xe mứt cũng được ấy chứ.

Thái tử đắm chìm trong thế giới của mình, căn bản không nghe Thẩm Ngọc Diệu nói cái gì: “Hỏi thế gian tình là chi, khiến đôi lứa thề sống thề chết.

Nếu Cô không thể cho nàng thứ tốt nhất, Cô và phế vật kia có gì khác nhau chứ? Cô làm Thái tử, thật sự chẳng có gì thú vị.

”Ách, lời này có thể nói được sao, nếu ngài thật sự không muốn làm Thái tử, thì cứ nói với Hoàng đế một tiếng, ta không tin Hoàng đế có thể trói người lôi đi kế thừa ngôi vị hoàng đế.

Trong lòng Thẩm Ngọc Diệu tràn đầy phun tào, nàng thật không nghĩ tới, có một ngày nàng sẽ ngồi nghe Thái tử than thở cuộc sống của mình không có gì thú vị.

Tâm tình hiện tại của nàng giống như khi Tiểu Tát nghe lão Mã nói mình không có hứng thú với tiền vậy, giống nhau như đúc a!“Ngọc Dương, muội có thể giúp đỡ Cô hay không?”Thẩm Ngọc Diệu đang lơ lửng trên mây, chợt nghe thái Tử hỏi nàng những lời này: Ngay lập tức Thẩm Ngọc Diệu có một loại dự cảm chẳng lành.

Ngươi làm gì! Ngươi đừng có mà tới đây nha!Trong đầu Thẩm Ngọc Diệu kêu gào, trên thực tế lại dời ghế, tiến đến trước mặt Thái tử, nghe Thái tử nói ra kế hoạch của mình.

Phải nói là, một người mà đã ở trên đỉnh cao thì chuyện gì cũng có thể làm được!Thật ra về bản chất Thẩm Ngọc Diệu và Khúc Yên Nguyệt đều cùng một loại người, đó chính là thích xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, chỉ cần lúc ăn dưa không ảnh hưởng gì đến nàng, nàng liền ăn dưa rất vui vẻ.

Dưa của Thái tử cũng rất ngon, dù sao cũng là người thừa kế của Hoàng đế, dưa này cũng không phải lúc nào cũng có thể ăn được à nha.

Chỉ là cảm thấy dưa này có hơi ngấy.

Lúc Thẩm Ngọc Diệu từ tẩm cung của Thái tử đi ra, mang theo một khuôn mặt không chút thay đổi, hồi tưởng lại chuyện thương lượng với Thái tử.

Không được, chuyện này không thể chỉ để một mình nàng làm, nhất định phải kéo đệm lưng, bị “Chuyện tốt” của luyến ái não này hố sao nàng có thể hưởng thụ một mình được chứ!Dưới chân Trầm Ngọc Diệu vừa chuyển liền muốn ra khỏi Đông cung đi tìm cứu binh, kết quả bị cung nữ Mai Hương đi theo phía sau ngăn lại.

“Công chúa, Quý phi nương nương phân phó, công chúa còn phải đi thăm Lương Đệ nữa.

”Thẩm Ngọc Diệu nhớ tới, có người nàng còn chưa thăm xong.

Thẩm Ngọc Diệu thu chân lại, xoay người gật gật đầu với Mai Hương: “Trí nhớ của ngươi không tệ nha, chờ trở về ta nhất định phải khen ngươi vài câu với mẫu thân.

”Mai Hương cúi đầu, kính cẩn trả lời: “Công chúa, nô tỳ cũng chỉ làm việc theo bổn phận mà thôi.

”Mai Hương rất quen thuộc với nguyên chủ, nàng ta và nguyên chủ có thể nói là cùng nhau lớn lên, là cung nữ nguyên chủ tin tưởng nhất thân quen nhất.

Nàng ta so với Khúc Yên Nguyệt còn thân thuộc với nguyên chủ hơn, cho nên Thẩm Ngọc Diệu phi thường kiêng kỵ nàng ta, muốn nói ai có thể nhận ra chuyện nàng thay đổi tâm trí, Mai Hương tuyệt đối là người đầu tiên.

Thẩm Ngọc Diệu lúc trước đã nghĩ, có cơ hội sẽ đưa Mai Hương đến bên cạnh Khúc Yên Nguyệt, dù sao Mai Hương cũng rất nghe lời Khúc Yên Nguyệt.

Cũng như hiện tại, nàng tính toán rời khỏi Đông cung, Mai Hương đều sẽ nhắc nhở nàng phải tuân theo phân phó của Quý phi nương nương.

“Ngươi làm việc luôn luôn cẩn thận, phải khen một câu, nhưng là cung nữ nhất đẳng của công chúa ta, tiền lương hàng tháng vẫn còn quá ít.

Ta nhớ lúc trước ngươi nói, phụ thân ngươi bị xe ngựa đâm trúng gãy chân, cần một khoản tiền lớn đúng không? Sau đó hình như là mẫu phi cho ngươi một phần tiền thưởng, chuyện này ngươi đã tự mình tạ ơn mẫu phi chưa?”“Nô tỳ, còn chưa có cơ hội nói chuyện với nương nương.

” Mai Hương cảm nhận được một chút không ổn, giọng nói của nàng ta hơi căng thẳng.

“Vậy vừa lúc nhân cơ hội này trực tiếp đến tạ ơn, ta sẽ hỏi xem bên cạnh mẫu phi có chức vụ nào trống hay không, đề cử ngươi dốc sức vì mẫu phi.

” Trầm Ngọc Diệu vỗ vỗ bả vai Mai Hương: “Người đi lên cao, Mai Hương ngươi nhất định phải cố gắng, nâng cao năng lực của mình mới có thể dốc sức vì mẫu phi ta nhiều hơn a.

”Mai Hương sửng sốt, quả thật nàng ta cũng có tâm tư muốn làm việc bên cạnh Quý phi, bởi vì Ngọc Dương công chúa tính tình trẻ con, nàng ta từ nhỏ đã đi theo bên cạnh Ngọc Dương công chúa, chuyện tốt chẳng được bao nhiêu, bị liên lụy bị phạt là nhiều.

Các Quý nhân trách phạt công chúa, khẳng định không thể đánh công chúa, vậy thì sẽ đánh người bên cạnh công chúa, răn đe cảnh cáo.

Mai Hương không muốn đi theo bên cạnh Ngọc Dương để bị phạt, hơn nữa sau khi công chúa thành thân, sẽ ở phủ công chúa ngoài cung, cung nữ bên người công chúa bình thường sẽ bị gả cho người trong phủ công chúa.

Muốn xuất cung cũng không được, bởi vì nàng ta là tâm phúc của công chúa.

Mai Hương cũng coi như lớn lên trong hoàng cung từ nhỏ, trong cái ổ phú quý này, nàng ta đã gặp qua quá nhiều người, đã lĩnh hội được nhiều vinh hoa phú quý, ngoại hình cũng rất tốt, không cam lòng ở lại bên cạnh Thẩm Ngọc Diệu.

Nhưng dã tâm này, nàng ta vẫn luôn che giấu rất tốt.

Sao hôm nay Thẩm Ngọc Diệu lại mở miệng bảo nàng ta đến bên cạnh Quý phi?Mai Hương không nắm chắc thái độ của Thẩm Ngọc Diệu, trong lúc nhất thời cũng không biết nên ứng phó như thế nào.

Ngược lại Thẩm Ngọc Diệu, sau khi nói xong liền xoay người đi về phía hậu điện Đông Cung, tìm Tần Lương Đệ, giống như lời vừa rồi nàng chỉ thuận miệng nói mà thôi.

Mai Hương đi theo phía sau, hậu tri hậu giác toát ra một thân mồ hôi lạnh.

Trong hoàng cung này, nô tỳ phản chủ tử hoặc không tận tâm với chủ tử, sẽ không được ăn trái ngọt.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Làm Nữ Đế Ở Thế Giới Luyến Ái Não

Chương 3



Thẩm Ngọc Diệu có hơi buồn rầu, nàng rốt cuộc phải làm như thế nào mới có thể hoàn thành chuyện đã đồng ý với Thái tử đây.

Giúp Thái tử rời khỏi hoàng cung cũng không phải chuyện nhỏ, nhất là khi Hoàng đế vừa hạ lệnh cấm túc Thái tử.

Cái ca ca không tính là đặc biệt thân này, rất có thể sẽ hố muội muội.

Nàng vừa nghĩ, vừa vào hậu điện, nhìn thấy vị Tần Lương Đệ kia.

Tần Lương Đệ mười bảy tuổi gả cho Thái tử, ba năm qua vẫn giúp Thái tử lo liệu chuyện Đông cung, không có danh tiếng Thái tử phi, lại có thực quyền của Thái tử phi.

Lúc trước không biết có bao nhiêu người lén lút nghị luận, cảm thấy chờ Thái tử kế vị, Thái tử Lương Đệ nhất định có thể làm Hoàng hậu, thậm chí còn có người nói, chỉ cần Thái tử Lương Đệ mang thai sinh con, nhất định có thể tiến thêm một vị, trở thành Thái tử phi.

Nhưng ba năm qua, Tần Lương Đệ không có một chút tin tức nào.

Thái tử từng nói, trước khi có trưởng tử, sẽ không sinh hạ thứ tử trước, giống như phụ thân hắn, Thái tử cũng rất coi trọng đích thứ.

Trong mắt Thẩm Ngọc Diệu, miệng nam nhân là quỷ gạt người, ai tin lời nam nhân, người đó nhất định sẽ gặp xui xẻo.

Tần Thục Quân chính là kẻ xui xẻo kia, nàng ta tin lời Thái tử, thật lòng cam tâm tình nguyện ở Đông cung ba năm, nàng ta chưa từng mang thai, bởi vậy phải đón nhận không ít lời đồn nhảm công kích, nhưng nàng ta vẫn cảm thấy, đợi lúc Thái tử nghĩ thông suốt, nàng ta có thể trở thành Thái tử phi.

Hiện tại Thái tử đã nghĩ thông, hắn muốn lập một cung nữ làm chính phi, thậm chí vì cung nữ đó, không tiếc phát sinh xung đột với Hoàng đế, trong suốt hai mươi năm sự nghiệp của Thái tử, đây là lần đầu tiên Thái tử bị Hoàng đế cấm túc một tháng!

Thương tâm, ngoại trừ thương tâm ra, còn có cả mất mặt nữa.

Tần Thục Quân từ nhỏ đã là quý nữ danh môn, một đường thuận buồm xuôi gió, ngoại trừ chuyện con nối dõi ra thì chưa từng chịu ủy khuất gì, năm nay nàng ta hai mươi tuổi, nàng ta nhận được một cái bạt tai vang dội từ trượng phu, làm cả thiên hạ đều biết nàng ta bị mất mặt.

Ba năm tình nghĩa giữa nàng ta và Thái tử, thanh mai trúc mã, so ra vẫn kém một cung nữ xuất thân bần hàn, diện mạo không thanh tú bằng Thẩm Ngọc Diệu, sắc mặt Tần Thục Quân thật sự không tính là tốt, nàng ta tâm cao khí ngạo hai mươi năm, hiện tại cơ hồ là bị người bên gối nhục nhã một phen, lại đối mặt với người ngoài, không có biện pháp duy trì được vẻ bình tĩnh.

Vẫn còn trẻ, chưa từng trải qua bất kỳ một cú đòn hiểm nào của xã hội, không có khả năng chịu nhục.

Cái này thì có là gì a, nếu Tần Thục Quân không thể tự mình đứng lên, áp chế Thái tử, vậy cuộc sống sau này của nàng ta sẽ càng khổ sở.

Thẩm Ngọc Diệu có chút đáng thương cho Tần Thục Quân, đều là nữ nhân, nhất là nữ nhân cổ đại, vậy lại càng khổ, nhưng nàng cũng không giúp được gì, thậm chí còn muốn giúp Thái tử một phen, cứ để cho hắn tiếp tục hồ đồ, theo đuổi tình yêu trong lòng hắn đi.

Không riêng gì xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, còn bởi vì Thẩm Ngọc Diệu cảm thấy tính tình Thái tử căn bản không thích hợp làm Thái tử.

Vua của một quốc gia, há có thể bị tư tình vây hãm, vì tình cảm nhất thời mà không để ý thân phận của mình, làm ra chuyện tổn hại đến lợi ích của phe mình, loại hành vi này, giống như thân là giám đốc điều hành công ty, không làm việc tốt, ngược lại suốt ngày hẹn hò với bạn gái, để cấp dưới mỗi ngày vì công việc mà lo lắng đến rụng cả tóc, suốt ngày nghỉ phép không nói, Tổng giám đốc hỏi, còn hợp tình hợp lý nói là vì tình yêu.

Thay mặt các đại thần trong trận doanh của Thái tử, Thẩm Ngọc Diệu đã muốn trợn trắng mắt rồi.

À đúng rồi, nàng coi như là một trong số những người thuộc trận doanh của Thái tử, nguyên chủ vẫn luôn qua lại thân thiết với Thái tử, đây cũng là nguyên nhân vì sao Thái tử cấm túc, Thẩm Ngọc Diệu lại có thể tùy tiện tiến vào Đông cung thăm hỏi.

Lúc Thẩm Ngọc Diệu nhìn thấy Tần Thục Quân, trong lòng đảo qua ngàn vạn suy nghĩ, trên mặt không lộ ra bất kỳ dấu vết nào, tiến lên chào hỏi Tần Thục Quân sau đó ngồi xuống.

Tần Thục Quân và Thái tử rất giống nhau, rất nhanh liền sai người bày một đống đồ ăn, đặt một đĩa mứt đến bên tay Thẩm Ngọc Diệu.

“Điện hạ rất thích ăn mứt, cho nên chỗ này ta có chuẩn bị một chút, nghe nói Ngọc Dương cũng thích ăn ngọt, không bằng nếm thử đi.”

Thẩm Ngọc Diệu cầm lấy mứt nếm thử một miếng, không ngon bằng bên chỗ Thái tử, có hơi không đủ ngọt.

Thẩm Ngọc Diệu quả thật thích ăn ngọt, không ngọt không vui, ở hiện đại nàng suốt ngày tiến hành lao động trí óc với cường độ cao, toàn bộ đều dựa vào đồ ngọt để duy trì sinh mệnh.

“Không hợp khẩu vị sao?”

Khả năng quan sát sắc mặt của Tần Thục Quân rất lợi hại, Thẩm Ngọc Diệu vừa ăn xong, nàng ta liền nhìn ra nội tâm Thẩm Ngọc Diệu ghét bỏ.

“Rất ngon, chỉ là vừa rồi ở chỗ Thái tử ca ca ăn hơi nhiều một chút, ta có thể xin Hoàng tẩu một chén canh tiêu thực được không?” Thẩm Ngọc Diệu nói hai ba câu lướt qua đề tài này.

Tần Thục Quân sợ chiêu đãi nàng không tốt, thấy nàng mở miệng đòi đồ, lập tức liền phân phó người đi chuẩn bị.

Chờ trong phòng chỉ còn vài cung nhân, Tần Thục Quân nhìn Thẩm Ngọc Diệu muốn nói lại thôi, thần sắc này quá quen thuộc, lúc Khúc Yên Nguyệt muốn Thẩm Ngọc Diệu làm chuyện gì, thì chính là biểu tình này.

Chỉ có Thái tử muốn người ta làm việc cho mình mới hoàn toàn không cảm thấy khó xử, hắn chỉ biết làm cho người khác khó xử thôi.

“Hoàng tẩu có chuyện muốn nói à?” Thẩm Ngọc Diệu cực kỳ thân mật mở lời cho Tần Thục Quân.

Tần Thục Quân vui vẻ, nàng ta phất phất tay, cho lui trái phải, đợi trong phòng chỉ còn lại nàng ta và Thẩm Ngọc Diệu, nàng ta mới mang vẻ mặt buồn bã mở miệng nói: “Ta xem như Hoàng tẩu của muội, nhưng cũng chỉ là Thái tử Lương Đệ, người bị trục xuất khỏi cung, mới là Hoàng tẩu chính thức của muội.”

“Hoàng tẩu là Thái tử Lương Đệ thuộc gia phả Thẩm thị ta, mặc kệ có Thái tử phi hay không, Thái tử Lương Đệ cũng là cung phi tam phẩm chính thống.”

Tần Thục Quân hiển nhiên không muốn nghe Thẩm Ngọc Diệu nói lời này, nàng ta kể khổ với Thẩm Ngọc Diệu chứ không phải muốn nghe Thẩm Ngọc Diệu an ủi nàng ta.

Những lời an ủi đó, nàng ta đã nghe chán ngấy rồi.

“Ngọc Dương, không giấu gì muội, người ngoài nhìn ta phong quang cỡ nào, nhưng bên trong có bao nhiêu khổ cực, chỉ mình ta rõ, nhưng những thứ này không đủ cho người ngoài cảm được, hôm nay tâm tư ta kích động, mới muốn nói với Thất hoàng muội hai câu, kính xin hoàng muội, chớ có nói với người ngoài.”

“Hoàng tẩu yên tâm.” Thẩm Ngọc Diệu nhu thuận sắm vai một cái hốc cây, trong lòng không ngừng phun tào.

Hai chúng ta thân quen đến vậy sao? Vừa gặp liền tâm sự với ta a! Quen biết ba năm, ngươi cũng chưa từng xưng hô với nguyên chủ một câu hoàng muội đâu.

Sao vậy, hai người chúng ta đặc biệt hợp ý, vừa gặp mà như người quen cũ à?

Vậy ngươi không nên gọi ta là muội muội, ngươi nên gọi ta là tỷ tỷ mới phải nha.

“Từ khi ta vào cung đến bây giờ đã tròn ba năm, ba năm qua, ta thân ở địa vị cao, làm bạn với Thái tử, tận tâm tận lực hầu hạ Thái tử, chưa từng có nửa phần sai lầm. Khuyết điểm duy nhất chính là không thể sinh con nối dõi cho Thái tử.”

Tần Thục Quân nói xong, đỏ mắt, khóc lên, nàng ta khóc còn đau khổ hơn Thái tử nhiều, Thẩm Ngọc Diệu nhìn ngoài mặt thì đúng là có hơi cảm thấy Tần Thục Quân đáng thương thật.

Lúc Thái tử đỏ hốc mắt, trong lòng Thẩm Ngọc Diệu chỉ có hai chữ ha ha, dù sao nàng cũng cảm thấy Thái tử chả có gì đáng thương cả.

Nếu thật sự cảm thấy làm Thái tử không có gì vui, thì để ta làm cho.

“Chuyện này không thể trách Hoàng tẩu, huống hồ Hoàng tẩu và Hoàng huynh đều còn trẻ, tạm thời không cần nóng vội.”

Thái tử không muốn, nếu Tần Thục Quân mang thai mới là chuyện xấu, vậy mũ xanh trên đỉnh đầu Thái tử cũng quá rõ ràng rồi.

“Nhưng Thái tử điện hạ, chàng lại để cho một cung nữ không danh không phận mang thai, còn muốn cho nàng ta trở thành Thái tử phi, vì sao chàng ấy lại muốn làm như vậy chứ?” Tần Thục Quân không nhịn được, lộ ra vẻ mặt phẫn hận: “Ba năm phu thê, lại không sánh bằng một lần động tâm, thật buồn cười a!”

Chạm đến điểm mù tri thức của Thẩm Ngọc Diệu rồi, loại gút mắc yêu hận tình thù này, Thẩm Ngọc Diệu căn bản không cách nào hiểu nổi, càng không biết nên tiếp lời như thế nào.

Thẩm Ngọc Diệu chớp chớp mắt, hậu tri hậu giác ý thức được một chuyện, cung nữ kia mang thai?!

Không đợi Thẩm Ngọc Diệu khiếp sợ lên tiếng, Tần Thục Quân tự mình nói tiếp: “Trái tim Thái tử đã hoàn toàn buộc trên người cung nữ kia, còn bởi vì cung nữ kia mà cãi nhau với Phụ hoàng, cũng may tiền triều còn an ổn, không làm lớn chuyện. Nhưng ta hiểu điện hạ, điện hạ sẽ không dễ dàng buông bỏ như vậy. Đợi ngày sau việc này náo loạn lên, ngôn quan dâng tấu, tố thái tử tội đại nghịch bất đạo…”

“Hoàng tẩu suy nghĩ nhiều rồi, chuyện này nói đến cùng cũng chỉ là chuyện gia đình, không nghiêm trọng đến thế đâu.” Đại nghịch bất đạo, tội danh này chỉ có khi Hoàng đế hoàn toàn chán ghét Thái tử, muốn bãi bỏ Thái tử, mới có ngôn quan dám ụp lên đầu Thái tử.

Mà nhìn thủ đoạn Hoàng đế xử lý chuyện Thái tử lần này, liền biết khoảng cách ông hoàn toàn chán ghét Thái tử còn xa lắm.

Nhưng nếu thái tử vẫn giữ cái tâm tính hiện tại, đắm chìm trong thời kỳ phản nghịch không thể tự kiềm chế được, vậy thân tình của Hoàng đế, rất nhanh sẽ tiêu hao.

Sở dĩ phần thân tình này còn tồn tại, là bởi vì thái tử trước kia quả thật có khí chất của bậc quân minh, nhưng khi hắn toàn tâm toàn ý theo đuổi tình yêu của hắn, không để ý đến quốc gia, hắn cũng không phải là một Thái tử đủ tư cách, đến lúc đó Hoàng đế tự nhiên sẽ đem kỳ vọng đặt lên người khác.

Thẩm Ngọc Diệu thật vất vả mới xuyên qua một lần, tuyệt đối sẽ không để mình vô danh, nàng thích làm một người ưu tú trong mọi hoàn cảnh, không cần là ưu tú nhất, nhưng tuyệt đối không thể kém hơn người nàng coi là phế vật.

Lời nói của Thẩm Ngọc Diệu tựa hồ có hiệu quả kỳ diệu, cảm xúc suy sụp của Tần Thục Quân rất nhanh liền hoà hoãn lại, đồng thời nàng ta cũng thổ lộ tâm tư của mình.

“Chỉ sợ có người đem chuyện gia đình, biến thành chuyện quốc gia a. Cung nữ kia mang thai, cũng không thể tùy ý an trí, nhưng nàng ta mê hoặc tâm trí Thái tử, không thể vào cung nữa. Đông cung ra vào bất tiện, kính xin hoàng muội giúp ta, giúp thái tử.”

Ý của Tần Thục Quân là, chờ Khởi La sinh hạ hài tử, liền mang hài tử vào trong cung, về phần Khởi La thế nào thì chẳng buồn quan tâm..

Là một biện pháp tốt, tay trái dùng mẫu thân ổn định Thái tử, tay phải dùng hài tử ổn định người coi trọng hoàng vị.

Chỉ là chuyện này không ohair nên tự mình lén lút đi làm sao? Thẩm Ngọc Diệu bắt đầu hoài nghi giữa nguyên chủ và Đông Cung có quan hệ mật thiết gì đó, tỷ như thật ra nguyên chủ là muội muội ruột của Thái tử chẳng hạn.

Dựa theo Hoàng đế mà nói, quả thật là có thể như thế, dựa theo mẫu thân bên kia thì khác, Thẩm Ngọc Diệu nhớ không lầm thì Trịnh gia và Khúc gia có mâu thuẫn rất lớn.

Trịnh hoàng hậu sinh ra thái tử, cùng Khúc quý phi sinh ra công chúa có quan hệ cực tốt, chuyện này có hợp lý nổi không?

Không hợp lý nổi!

Thẩm Ngọc Diệu có chút suy đoán, có lẽ là bản thân Thái tử cũng không quan tâm tới mâu thuẫn giữa người trong nhà, hoặc có lẽ thật sự là Thái tử và nguyên chủ cực kỳ hợp nhau. Dù sao bất kể là Thái tử hay Tần Thục Quân, đều rất tín nhiệm Thẩm Ngọc Diệu.

Ngược lại biện pháp của Tần Thục Quân, làm Thẩm Ngọc Diệu có chút kinh ngạc, nàng còn tưởng rằng hai người trong Đông cung này đều là luyến ái não, không ngờ tới chỉ có một mình Thái tử là đang trong thời kỳ phản nghịch, Tần Thục Quân vẫn rất sáng suốt.

Tỷ như Tần Thục Quân thật ra không quá để ý tới sở thích của Thái tử, nàng ta càng để ý địa vị và quyền lực của Thái tử hơn, cho nên đối với việc xử lý Khởi La, nàng ta lựa chọn ôm đứa nhỏ đó về, người thì để ở ngoài cung, Thái tử muốn cùng đối phương hiên ngang ở bên nhau cũng không thành vấn đề.

Chỉ cần Khởi Là không trở thành Thái tử phi thì nàng ta có thể trở thành Hoàng hậu tiếp theo.

“Nhưng ta có thể giúp Hoàng tẩu như thế nào đây, cho dù ta xuất cung, cũng không có khả năng trực tiếp đoạt đứa nhỏ về được. Hoàng tẩu, nữ tử mang thai mười tháng, đợi đến lúc nàng ta sinh hạ hài tử còn một khoảng thời gian rất dài nữa, có lẽ sau này sẽ có biện pháp tốt hơn.”

Tuy rằng Thẩm Ngọc Diệu cảm thấy biện pháp của Tần Thục Quân rất không tệ, ít nhất trước mắt là lựa chọn tốt nhất cho bản thân Tần Thục Quân, nhưng nàng cũng không có ý định hỗ trợ.

Nếu thật sự để Tần Thục Quân làm được, vở tuồng lớn này không còn gì hấp dẫn nữa.

Đến lúc đó tất cả mọi người đều không phải dằn vặt, tất cả đều hài lòng, nàng còn ăn dưa kiểu gì đây, hơn nữa, nàng chỉ là một người ăn dưa bình thường, đừng có chuyện gì cũng kéo nàng vào có được không, Thái tử bảo nàng giúp xuất cung cũng đủ khiến người ta đau đầu rồi, lại còn Thái tử lương Đệ sai nàng đi cướp hài tử, coi nàng là người sắt à?

Mặc dù nàng thực sự rất sắt, với ngón tay bằng vàng cộng thêm tổ hợp mình đồng da sắt này.

“Không có biện pháp tốt hơn, nàng ta đã mang thai hơn sáu tháng, sắp sinh rồi.”

Nếu là sinh non bảy tám tháng, đứa nhỏ cũng không phải không thể sống sót.

“Hoàng muội, chuyện này muội cứ nghĩ kỹ đi, nếu thật sự không ổn, có thể bàn bạc một chút với người mà muội tin tưởng, chờ ngày mai muội lại đến Đông cung, ta và muội lại ôn chuyện.”

Thẩm Ngọc Diệu ngẩng đầu chống lại ánh mắt Tần Thục Quân, bị sự ngoan cường khó tả trong ánh mắt đối phương làm cho hoảng sợ.

Nàng không nghe lầm đấy chứ? Ý tứ là bảo nàng trở về nói với Khúc Yên Nguyệt?

Thẩm Ngọc Diệu mê mang, quan hệ trận doanh này hình như không đúng lắm à nha.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.