Anh bật máy tính bằng đầu ngón tay, cởi cúc tay áo vén lên, anh nhìn vào màn hình máy tính. Trần Tĩnh đứng dậy mang cà phê cho anh, đặt nơi tay anh có thể với tới.
Đầu ngón tay anh chuyển động trên bàn di chuột, giọng điệu thản nhiên nói: “Đã đỡ hơn chưa?”
Trần Tĩnh chưa dọn xong bàn trà nên đang định qua đó thì chợt dừng lại, nhìn góc nghiêng của anh trả lời: “Tôi đỡ rồi.”
Phó Lâm Viễn gật đầu.
Trần Tĩnh thấy anh đang tập trung, cũng không nói gì thêm, trở lại bàn trà. Phó Lâm Viễn nhấc cốc cà phê uống một ngụm, ngón tay vẫn di di trên bàn di chuột.
Anh rất yên lặng.
Trần Tĩnh cũng yên lặng, trà dưới bàn trà đã gần hết, cô đứng dậy đi về phía tủ rượu, mở ngăn tủ lấy ra một hộp trà.
Trà của Phó Lâm Viễn ở đây đều rất đắt, hộp cô lấy là hộp mới, vẫn chưa mở.
Cô dựa vào tủ xé lớp màng bên ngoài, mở nắp hộp, lấy vài miếng cho vào miệng nhai với vẻ nghiêm túc, cô cụp mắt xuống, vài sợi tóc xõa xuống má.
Anh đặt cốc xuống.
Phó Lâm Viễn đứng dậy, giơ tay cởi cúc áo ở cổ, ngước mắt lên nhìn thấy người con gái đang dựa vào tủ rượu.
Vài tia nắng chiếu vào sau lưng cô, quấn quanh ống quần của cô, cô vừa nhai trà vừa cầm hộp lên nhìn, lông mi mềm mại và xinh đẹp khẽ rũ xuống.
Phó Lâm Viễn từ từ cởi cúc áo ra.
Nhìn cô không rời.
Cho đến khi cổ áo mở ra, lộ một chút da thịt, anh mới rời mắt ngồi xuống, mở tài liệu ra và lấy bút để sửa.
Lúc này Trần Tĩnh cũng cầm hộp trà đi về phía bàn trà, mở hộp không trên bàn trà và múc từng thìa trà vào hộp trống.
Xong việc, cô lau tay, đứng dậy rời khỏi văn phòng.
Không hề phát ra tiếng động nào.
–
Quay trở lại bàn làm việc, Trần Tĩnh ngồi xuống, vươn tay muốn lấy tài liệu, nhưng mắt lại liếc xuống cột thời gian bên dưới máy tính.
12/12/XXXX
Hôm nay là ngày mười hai tháng mười hai.
Cô hơi ngẩn ra, vô thức ngước mắt nhìn người đàn ông đang ngồi trong phòng làm việc, anh gập laptop trước mặt lại, cúi đầu châm thuốc, đầu lông mày đẹp đẽ, nét mặt không rõ.
Qua vài giây Trần Tĩnh mới rời mắt đi tập trung xử lý công việc đang làm.
Không chỉ muốn thu mua “Thượng Thần”, gần đây một công ty niêm yết do Phó Hằng đầu tư đang bị công ty nước ngoài ác ý thu mua, CEO của công ty đó tìm tới cửa hy vọng Phó Hằng có thể ra tay giúp đỡ. Phó Lâm Viễn tỏ ý anh có thể giúp, nhưng anh muốn nắm quyền kiểm soát công ty.
Đây chính là điểm mà công ty đó không sẵn lòng nhượng bộ.
Hiện giờ đôi bên đang trong thế giằng co.
Trần Tĩnh bận rộn cả ngày, khi cô ngẩng đầu lên thì đã bảy giờ tối. Cô ngồi ngẩn người tại chỗ vài giây thì thấy Phó Lâm Viễn bước ra từ phòng làm việc, cầm áo khoác trên tay.
Trần Tĩnh bắt gặp ánh mắt của anh, cô hơi sững lại: “Tổng giám đốc Phó.”
“Đi ăn cơm với tôi đi.” Giọng anh trầm thấp, ngắn gọn ra lệnh cho cô.
Trần Tĩnh nghe lời, lập tức đứng dậy thu dọn túi xách sau đó cùng anh đi vào thang máy, trong thang máy chỉ có hai người họ, rất yên tĩnh.
Trần Tĩnh đứng phía sau anh một chút.
Anh đút hay tay trong túi quần, cổ áo khẽ mở, khoé mắt trông hơi mệt mỏi, lười nhác.
Vu Tùng đợi ở cửa tòa nhà, nhìn thấy bọn họ đi ra thì mở cửa xe, Trần Tĩnh ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn, cả người cũng thả lỏng hơn.
Hôm nay thật sự rất bận rộn.
Vu Tùng lái xe đi tới một nhà hàng khá nổi tiếng, hoàn cảnh tốt, nằm ngay cạnh công viên.
Bộ dạng Phó Lâm Viễn lười biếng.
Vu Tùng cũng không dám nói nhiều, anh ta ngồi cạnh Trần Tĩnh, hai người nhìn nhau sau đó cúi đầu ngoan ngoãn ăn cơm. Ăn xong, Vu Tùng mạnh dạn đề nghị đi dạo trong công viên gần đó.
Trần Tĩnh vô thức nhìn Phó Lâm Viễn.
Người đàn ông cúi đầu châm thuốc, nghe vậy thì ừ đáp.
Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm.
Ba người đi qua con đường nhỏ xanh biếc, vào trong công viên, lúc này Vu Tùng bắt đầu trò chuyện với Trần Tĩnh: “Cô nói xem cô có bị ngốc không, thấy trời mưa thì phải tìm chỗ trú chứ, lại còn để bản thân bị ốm nữa.”
Trần Tĩnh mỉm cười.
Họ đi tới quảng trường công viên, có một bé gái cầm một quả bóng bay đi ngang qua Trần Tĩnh, sau đó lỡ tay buông lỏng, ngay lập tức cô bé lanh lảnh kêu lên.
Trần Tĩnh tiến lên phía trước đuổi theo quả bóng theo phản xạ, cô bước lên một bước nắm chặt sợi dây để giữ quả bóng của bé gái lại, sau đó xoay người ngồi xổm xuống đưa cho cô bé: “Được rồi, chị lấy lại rồi nè.”
Vu Tùng bước đến bên cạnh Phó Lâm Viễn.
Anh ta mỉm cười nhìn về phía bên này, sau đó nhìn Phó Lâm Viễn.
Vu Tùng cũng nhớ hôm nay là ngày mười hai tháng mười hai, sinh nhật của cô Cố Quỳnh.
Phó Lâm Viễn ngậm điếu thuốc trong miệng, híp mắt nhìn Trần Tĩnh ở cách đó không xa, sau lưng Trần Tĩnh và bé gái kia là ánh đèn rực rỡ, những chùm đèn nhỏ xíu hắt lên lông mày và đôi mắt cô.
Trên mặt Phó Lâm Viễn không có biểu cảm gì.
Mà trong căn biệt thự mang phong cách châu Âu phía bên kia, có người mang rất nhiều bóng bay đầy màu sắc đến trước cửa để chuẩn bị cho buổi tiệc sinh nhật ngày hôm nay, người con gái trong bộ váy dài trắng chầm chậm bước xuống cầu thang, ngắm nhìn những chùm bóng rực rỡ. Người dì tươi cười nhìn cô ta, chỉ vào tấm thiệp trên quả bóng.
Phó…
_
Sau khi Trần Tĩnh vỗ về bé gái xong thì mẹ cô bé cũng chạy tới ôm lấy cô bé rồi cảm ơn cô. Trần Tĩnh xua tay nói không có gì, sau khi giúp đỡ người khác xong thì tâm trạng cô cũng trở nên tốt hơn, cô đi qua bên kia, Phó Lâm Viễn đang nghe điện thoại, ngậm điếu thuốc trong miệng, liếc mắt nhìn cô.
Không biết vì sao mà tim Trần Tĩnh cứ đập liên tục.
Cô hít một hơi, nhìn về phía Vu Tùng.
Đầu dây bên kia là Lục Thần, anh ta kêu Phó Lâm Viễn qua đó, Phó Lâm Viễn cúp điện thoại, nói với Vu Tùng: “Đến đường Bàn Sơn.”
Vừa nghe xong Vu Tùng đã biết là đi làm việc gì, anh ta thấy bộ dạng mù mờ của Trần Tĩnh thì cười hỏi: “Cô có muốn về nghỉ ngơi không?”
Trần Tĩnh khựng lại.
Bình thường nếu như không cần đến cô hoặc cô không tiện ở đó, Vu Tùng sẽ đưa cô về nhà luôn chứ chưa từng hỏi ý cô, bây giờ lại đột nhiên hỏi cô.
Vậy có nghĩa là cô có thể tới, cũng có khả năng họ sẽ cần đến cô.
Hai ngày qua cô cũng ngủ nhiều rồi.
Hôm nay Trần Tĩnh không muốn nghỉ ngơi sớm như vậy nữa, cô hỏi: “Không cần đâu, đi đâu thế?”
“Vậy đi thôi, đến nơi rồi cô sẽ biết.” Vu Tùng cười. Trần Tĩnh ừ đáp, cũng không hỏi nhiều.
Hôm nay cô mặc quần dài, sau khi bị sốt thì cũng không dám ăn mặc tùy tiện nữa, vẫn nên mặc gì đó ấm một chút sẽ tốt hơn.
Sau khi lên xe Vu Tùng khởi động xe, chạy thẳng tới đường Bàn Sơn. Trần Tĩnh ngoái đầu nhìn phía sau, Phó Lâm Viễn đang gác điếu thuốc trong tay ra ngoài cửa sổ, tay còn lại lướt đọc email trên điện thoại.
Gió từ bên ngoài thổi vào.
Khớp xương trên ngón tay anh rõ ràng, sau khi tàn thuốc bám vào đó lại bay đi.
Giống như vừa hôn nhẹ lên đầu ngón tay anh vậy.
Trần Tĩnh nhìn mấy giây rồi nhanh chóng rời mắt đi, lặng lẽ quan sát con đường trước mặt.
Đến nơi rồi cô mới nhận ra đây là đường đua dành cho xe mô tô phân khối lớn, sau khi xuống xe Vu Tùng đứng cạnh cô nói: “Đây là một trong những sở thích của anh Lục, sếp tới đây chơi với anh ta.”
Trần Tĩnh hơi khựng lại.
Cô biết thỉnh thoảng Phó Lâm Viễn sẽ đi đánh quyền anh.
Nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe nói anh lái xe mô tô phân khối lớn.
Chỉ có điều đêm nay ở đây rất yên tĩnh, đèn đều được thắp sáng.
Có một chiếc mô tô màu đen đỗ ở phía trước đường đua, Phó Lâm Viễn bước qua đó, đôi chân dài ngồi lên xe, anh vẫn mặc áo sơ mi và quần tây, hiển nhiên hôm nay anh tới đây không phải để đua xe mà chỉ để thư giãn thôi.
Đúng lúc này một tiếng ầm lớn vang lên, một chiếc mô tô màu đỏ chạy tới từ đằng sau, dừng ngay cạnh Phó Lâm Viễn, Lục Thần cũng ăn mặc đơn giản nhưng anh ta còn đưa một người đẹp theo, cô ta mặc quần ngắn, áo mỏng màu đen, đội mũ nép sau lưng Lục Thần, hai tay ôm eo anh ta.
Lục Thần ngồi thẳng lên, cởi mũ xuống, đang định nói chuyện thì chợt nhìn thấy Vu Tùng và Trần Tĩnh đứng bên phía khán đài, đặc biệt là Trần Tĩnh.
Anh ta ồ lên, nói với Phó Lâm Viễn: “Sao anh lại đưa cô ấy đến đây?”
Phó Lâm Viễn ngồi thẳng lên, chỉnh cổ tay áo, liếc anh ta mà không nói lời nào.
Lục Thần ồ mấy tiếng liên tiếp, kéo tay người đẹp ra, người đẹp không hiểu ý anh ta nên ôm chặt trở lại. “Anh trai, sao thế… Nhìn thấy ai mà cuống vậy? Chị dâu à?”
Lục Thần: “Mẹ kiếp…”
Phó Lâm Viễn khẽ nhếch môi, rất khẽ, nhướng mi nhìn sang phía Trần Tĩnh, sau vài giây thì anh gọi: “Trần Tĩnh, qua đây.”
Khoảng cách không xa nên Trần Tĩnh vẫn nghe thấy, cô cho rằng anh tìm mình có việc nên bước xuống dưới đi về phía bên này, cả người Lục Thần cứng đờ, cũng không quay đầu lại chào hỏi cô.
Trần Tĩnh gật đầu với anh ta: “Anh Lục.”
Lục Thần nhắm mắt, chỉ đành ừ đáp.
Trần tĩnh bước tới bên cạnh xe của Phó Lâm Viễn, Phó Lâm Viễn ấn chiếc mũ vào tay: “Đội lên.”
Lục Thần nghe tới câu này bèn quét mắt nhìn sang, anh ta lập tức muốn xuống xe: “Trần Tĩnh, qua chỗ tôi đi.”
“Qua chỗ anh hả?” Phó Lâm Viễn liếc cô gái đằng sau lưng anh ta, cô ta cũng bối rối, đấm vào lưng Lục Thần.
Lục Thần: “…”
Trần Tĩnh cầm mũ đứng ngẩn người mấy giây.
Cô đội mũ lên đầu.
Phó Lâm Viễn quay người lại, nắm chặt tay lái, nói với giọng trầm thấp: “Đội xong rồi thì lên xe.”
Trần Tĩnh nhìn chằm chằm tấm lưng vững chãi của anh qua chiếc mũ, do dự vài giây mới trèo lên xe, yên sau xe khá cao, eo của Trần Tĩnh bị gập, người cũng vô thức nghiêng về phía trước, cô sợ va vào Phó Lâm Viễn nên chống hai tay lên đùi, nói nhỏ: “Tổng giám đốc Phó… anh lái chậm chút nhé.”
Phó Lâm Viễn nhướng mày không đáp.
Lục Thần nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp trai của Phó Lâm Viễn, con mẹ nó đồ chó nhà anh, cố ý đúng không.
Anh ta đạp ga.
Bảo người phụ nữ phía sau ngồi ổn định.
Anh ta đang chuẩn bị buông mấy lời hung ác.
Thì chiếc mô tô hạng nặng bên cạnh cứ thế lao đi, cả người Trần Tĩnh va vào lưng Phó Lâm Viễn, trên người anh thoang thoảng mùi thuốc lá giống mùi đàn hương.
Giọng nói của người đàn ông xuyên qua gió vọng lại, anh nói: “Bám chặt vào.”
Tim Trần Tĩnh đập mạnh.
Anh đang nói gì vậy?
“Trần Tĩnh, tôi cho cô ôm tôi.” Khi tới khúc ngoặt anh lại nghiêm túc nói một lần nữa, Trần Tĩnh tự chống đỡ mãi cũng mệt nên nghiến răng, vươn tay vòng qua eo anh, hai cánh tay mảnh khảnh ôm eo anh thật chặt.
Mạng người quan trọng hơn.
Phó Lâm Viễn đội mũ bảo hiểm, gió vẫn gào thét bên tai, hơi thở của Trần Tĩnh phả vào mặt anh từng đợt nóng hổi, y hệt ngôi sao trên trời cuối cùng cũng tới được dải ngân hà, gặp được mặt trời nóng bỏng.
Xa xa là những vì sao sáng rực rỡ.
Mấy chỗ vết thương mới còn một mảnh ửng đỏ, mặt Liễu Tư Dực đỏ rần.
“Em quay qua đây.” Lăng Thiên Dục hơi cau mày, lòng bàn tay phủ lên vết bầm trên bụng nàng, đường cong hoàn hảo tạo thành một vòng cung duyên dáng, áo choàng tuyến cương nhu cũng gầy, eo thon một tay có thể ôm trọn, nơi bị Lăng Thiên Dục chạm đến, bất giác căng chặt, làn da mềm mại tức khắc giãn ra thành cơ bắp.
Liễu Tư Dực rũ mi mắt, lông mi khẽ run, đôi tay không biết đặt đâu, chỉ đành cứng đờ mà đứng. Lăng Thiên Dục hơi hơi cúi người, xem vết thương gần hơn, nói là xem xét vết bầm, nhưng vì dựa đến gần quá, nàng thở ra hơi thở nóng hổi, làm Liễu Tư Dực cảm thấy ngượng ngùng.
“Ai cho phép em làm mình bị thương thành như vậy?” Lăng Thiên Dục đứng lên, đôi tay chậm rãi đưa lên, trong nháy mắt ánh mắt hai người chạm nhau, Liễu Tư Dực lại có chút tê dại, rõ ràng bả vai nàng bị thương nặng nhất, lại không cảm giác được một chút đau đớn nào.
“Em, em là…” Liễu Tư Dực vừa mở miệng đã cảm thấy như lắp bắp, không biết là do nhiệt độ trong phòng tắm quá cao hay là vận động mồ hôi chưa khô, một vệt mồ hôi chảy từ trán xuống xuống.
“Là cái gì?” Lăng Thiên Dục vẫn đang không kiêng nể gì mà chạm vào chỗ vết thương của nàng, giọng nói giống như tiếng kêu trầm của chim hoàng anh, uyển chuyển nhẹ nhàng lại dịu dàng, Liễu Tư Dực cơ hồ bị các đợt sóng nóng nhấn chìm, không biết Lăng Thiên Dục xem miệng vết thương sao lại lâu như vậy?
“Cùng huấn luyện viên đánh nhau khó tránh khỏi, không thực chiến…” Liễu Tư Dực nói câu trước liền đã quên câu sau muốn nói gì, Lăng Thiên Dục thu hút không tự biết, lại kêu nàng chỉ có thể cưỡng chế xúc động.
“Đánh thực chiến nên bị thương thành như vậy, quay đầu lại em cho tôi gấp bội đánh trở về.” Lăng Thiên Dục còn đắm chìm trong đau lòng và áy náy, ánh mắt lại một khắc chưa từng rời khỏi thân thể của nàng.
Dựa đến càng gần, liền càng làm Liễu Tư Dực khó có thể kiềm chế, đầy mặt nóng rát lên, “Chị, rốt cuộc xem xong chưa?” Nàng cố ý trốn tránh.
Lăng Thiên Dục bình tĩnh trả lời: “Chưa, tôi đang đếm vết bầm…”
Liễu Tư Dực: “???”
Em bị chị hấp dẫn suýt nữa khó kìm lòng nổi, chị lại ở đây đếm đếm? Liễu Tư Dực hừ nhẹ một tiếng, gỡ tay Lăng Thiên Dục ra, đi đến chỗ tủ quần áo của chính mình, cầm khăn tắm liền vào phòng tắm rửa.
Chỉ nghe thấy cửa “Rầm” một tiếng thật mạnh đóng lại, để lại vẻ mặt khó hiểu của Lăng Thiên Dục.
Tiếng nước phần phật từ phòng tắm truyền đến, Lăng Thiên Dục ngơ ngác cởi đồ thể thao ra, đi vào phòng tắm riêng của mình. Phòng thay đồ VIP này rất đặc biệt, có một vách ngăn lớn chia làm hai phòng trống, phòng tắm tuy có hai cửa nhưng ở giữa lại có một bức tường kính, có thể nhìn ra cửa bên cạnh mà không bị cản trở.
Nước nóng dội ở trên người, ấm áp, Lăng Thiên Dục nhắm mắt, trong đầu toàn là Liễu Tư Dực một thân bị thương kia. Một nữ nhân sẽ không kêu đau, vĩnh viễn sẽ không dễ dàng biểu lộ hỉ nộ ái ố của mình, cô bỗng nhiên nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt, ngay cả khi bị người ta sỉ nhục, bị khi dễ, Liễu Tư Dực trong mắt quật cường và kiên nghị, vẫn chưa bao giờ phai nhạt.
Ở trong nháy mắt kia, Lăng Thiên Dục bị ánh mắt của nàng đả động, lần đầu tiên xen vào việc người khác, ra tay giúp người không liên quan. Sau này ở chung mấy năm nay, Lăng Thiên Dục phát hiện, mềm yếu và sợ hãi thậm chí thương tâm khổ sở, đều chưa từng xuất hiện ở trên người Liễu Tư Dực.
Bất cứ lúc nào, nàng đều chỉ có một loại trạng thái thanh tịch mông lung, ngay cả khi đi ra vào quán bar, cũng sẽ được bao quanh bởi hàng ngàn bông hoa mà không có một chiếc lá nào chạm vào người.
Tiếng nước cách vách đợt này đến đợt khác mà vang, Lăng Thiên Dục nhìn bóng dáng mơ hồ kia, bước hai bước, nói: “Có thuốc trị thương hay không? Tôi bôi cho em nhé?”
“Không cần.” Giọng điệu Liễu Tư Dực từ chối, cảm giác mang theo cảm xúc?
Lăng Thiên Dục có chút nghi hoặc, cô đơn giản kéo ra cửa kính trung gian, xâm nhập phòng tắm Liễu Tư Dực, mới vừa bước vào đi đã bị một cảm giác lạnh lẽo đông lạnh đến lui trở về, cô kinh ngạc không thôi: “Em dùng nước lạnh tắm?”
Liễu Tư Dực đóng vòi nước, lau vệt nước đầy mặt, môi có chút tím tái, cho dù là mùa hè tắm nước lạnh cũng khó có thể chịu đựng, huống chi hiện tại là cuối thu.
“Thỉnh thoảng thôi.” Liễu Tư Dực bình tĩnh mà cầm lấy khăn tắm, lau tóc, thấy Lăng Thiên Dục nhìn nàng vẫn là vẻ mặt khiếp sợ, tâm niệm: Vì sao em tắm nước lạnh chị không đếm số sao?Nghĩ đến đây, nàng để lại một cái xem thường, bỏ lại Lăng Thiên Dục, rồi chính mình đi ra ngoài.
Lăng Thiên Dục: “???”
Cô làm sai cái gì? Lăng Thiên Dục phát hiện có đôi khi chính mình nhìn không thấu Liễu Tư Dực, chính như giờ phút này, không biết nguyên do.
Tắm nước lạnh này, chẳng lẽ là chủ đề không thể hỏi sao……
Lòng nữ nhân, như kim đáy biển.
Sau khi Lăng Thiên Dục rời khỏi đây Liễu Tư Dực đã mặc quần áo xong, nàng mặc một bộ đồ thể thao màu đỏ rất tự nhiên thời trang, khi để mặt mộc khi trông càng ngầu thêm. Tiếng máy sấy phá vỡ sự yên lặng phòng thay đồ, Liễu Tư Dực tóc dài đen như mực, hơi xoăn uốn cong vừa phải, mỗi khi nhìn nàng, đều giống như là một mỹ nhân trong bức hoạ cuộn tròn.
Liễu Tư Dực biết cô đi ra, cũng biết cô vẫn chưa thay quần áo xong, vẫn luôn không dám xoay người, sức nóng cuối cùng đã bị nước lạnh dập tắt cũng không còn có thể khơi dậy nữa. Nàng biết Lăng Thiên Dục có nhiều lực hấp dẫn, chưa kể đến việc tiếp xúc cơ thể, thỉnh thoảng một ánh mắt hay biểu cảm cũng có thể khiến nàng thần hồn điên đảo.
Đáng tiếc nhị đồ ngốc, có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu.
Tóc khô nửa chừng, Liễu Tư Dực tắt máy sấy, ptiếng bước chân và hơi thở sau lưng dần dần đến gần nàng, nhịp tim lại tăng nhanh.
“Giúp tôi sấy tóc ~” Lăng Thiên Dục mệt mỏi ngồi vào trước gương trang điểm, trên vai đắp một cái khăn lông màu trắng, sợi tóc thượng còn treo vài giọt trong suốt bọt nước, cô chống cằm nhìn Liễu Tư Dực trong gương, vẫn như cũ cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
Thật là kỳ lạ, cô kinh doanh một công ty giải trí, nữ minh tinh nào chưa từng thấy qua, nhưng cho tới bây giờ không ai có thể giống Liễu Tư Dực hấp dẫn ánh mắt cô như vậy.
Liễu Tư Dực ừ nhẹ một tiếng, kéo khăn lông lau đuôi tóc, thao tác nàng thành thạo, khéo léo vuốt mái tóc dài có phần lộn xộn của Lăng Thiên Dục, bật máy sấy chế độ gió, chậm rãi sấy.
Đây không phải lần đầu tiên, Liễu Tư Dực lại đem mỗi một lần đều trở thành lần đầu tiên quý trọng như vậy. Cơn gió yếu ớt thổi chậm rãi, thanh âm cũng không quá lớn mà ảnh hưởng hai người nói chuyện, mặc dù quá trình gần như diễn ra trong im lặng.
Liễu Tư Dực nhớ rõ, có một lần Lăng Thiên Vũ say khướt đến đây, một thân mỏi mệt, nhanh chóng rửa mặt xong ngã đầu liền muốn ngủ, sau khi bị nàng khuyên can nhiều lần, mới đứng dậy sấy tóc, còn chưa kịp sấy khô, người liền ngã vào trong lòng nàng ngủ mất.
Trong nhà an tĩnh đến chỉ có tiếng máy sấy ong ong, thỉnh thoảng Liễu Tư Dực chuyển mắt xem tình hình lúc ấy của Lăng Thiên Dục, chỉ là một khoảnh khắc, nàng liền quay đi, loại yêu mị thần sắc này, nào có đỡ được?
Đôi mắt câu hồn của Lăng Thiên Dục kia, chỉ cần hơi hơi nhướng lên, liền mị thái mười phần. Sóng mắt mỗi một lần lưu chuyển, đều ở trên người Liễu Tư Dực, chỉ là nàng không phải không biết, Lăng Thiên Dục sấy tóc không nói lời nào là không muốn phá hỏng bầu không khí.
Không có khoảnh khắc nào tuyệt vời hơn việc sấy tóc, bước chân đi chậm lại, không có tranh đấu gia tộc, không có chức trường ngươi lừa ta gạt, không cần mang mặt nạ làm người, không cần luôn cảnh giác.
Lăng Thiên Dục vuốt mái tóc đen dài buông xõa trên vai cô và nói: “Đợi lát nữa đưa tôi đến chỗ Lam Doanh, xe tôi gây vạ quá.”
Liễu Tư Dực tắt máy sấy, biết cô muốn đi xử lý chuyện tin tức bê bối của Lăng gia, “Đi căn hộ phố Thập Lý kia?”
“Ân, ở đó vắng vẻ, buổi tối tôi ngủ ở đó vì lười chạy đến.”
Lòng Liễu Tư Dực trầm xuống, đột nhiên bắt đầu run rẩy, nàng thậm chí không biết chính mình như thế nào, chỉ biết cho đến khi lái xe, nàng vẫn còn bồn chồn, vẻ mặt cứng ngắc như tượng điêu khắc, đến Lăng Thiên Dục cùng nàng nói chuyện đều không nghe rõ.
“Tôi nói chuyện em nghe thấy không?”
“Hả?”
Lăng Thiên Dục nghiêng đầu nhìn nàng, nheo mắt nói: “Sao em cả đêm cứ thất thần, nếu làm việc như vậy rất nguy hiểm em biết không?”
Liễu Tư Dực nắm tay lái thật chặt, biểu tình bất biến, chỉ là nhàn nhạt nói một câu: “Xin lỗi, về sau em sẽ chú ý.”
Là nàng tự mình đa tình, nàng cho rằng Lăng Thiên Dục trừ chính mình, không có khả năng ngủ lại ở chỗ người khác, hoá ra ở trong lòng cô, ba người các nàng đều giống nhau sao? Nàng chỉ là một phần quan trọng trong kế hoạch của cô, mới ngẫu nhiên lọt được mắt xanh của cô?
Dọc theo đường đi đều đang miên man suy nghĩ, Liễu Tư Dực căn bản khống chế không được suy nghĩ chính mình, một câu của Lăng Thiên Dục có thể ảnh hưởng mọi thứ với nàng.
Chỉ là những giằng co, mất mát này chỉ có thể giấu kín tận đáy lòng, tuyệt đối không thể bộc lộ ra ngoài.
Còn chưa tới khu biệt thự phố Thập Lý, Liễu Tư Dực liền dừng xe, thay vì dọc đường khó xử với cô, không bằng nhắm mắt làm ngơ, “Em bắt xe về, chị tự lái qua đó đi, thuận tiện hơn.”
“Về?” Lăng Thiên Dục nhướng mày, “Ai cho em về, Hải Dụ cũng ở đó, sao có thể thiếu em?”
“Hải Dụ cũng ở đó?” Mày Liễu Tư Dực rốt cuộc cũng giãn ra, hoá ra cô là muốn nói chuyện công việc, triệu tập ba người các nàng cùng nhau trình diện.
Công việc còn ổn, còn ổn…
Tâm trạng của nàng đột nhiên vui vẻ lên, ghen tuông của Liễu Tư Dực, ở thế giới của chính mình cuồn cuộn, Lăng Thiên Dục sẽ không biết mỗi tiếng nói cử động của cô, sẽ làm tâm tình của mình băng hỏa lưỡng trọng thiên.
Biệt thự phố Thập Lý là nơi riêng tư nhất trong thành phố, có tổng cộng 20 biệt thự, cư dân là những người nổi tiếng hoặc doanh nhân giàu có, mỗi biệt thự đều có một lối vào đặc biệt, lối vào sẽ có ba nhân viên bảo vệ để kiểm tra nghiêm ngặt danh tính khách đến thăm với chủ sở hữu, sẽ không có ai bị chụp ảnh trộm và có khả năng trà trộn vào.
Lam Doanh chọn biệt thự tư nhân ở chỗ này cũng là vì thuận tiện và bí mật.
Biết được nhị tiểu thư muốn tới, Lam Doanh đã sớm chuẩn bị rượu vang đỏ, cà phê và trà, còn có một dầu hồng hoa chẳng ăn nhập, cô ấy đặc biệt nhờ nhân viên quản lý tòa nhà tìm một hiệu thuốc mở cửa 24/24 ở khu vực này để mua nó. Ai biết nhị tiểu thư bỗng nhiên đã gửi một tin nhắn cho cô ấy, mua thứ này làm gì?
Trên bàn cà phê màu đen và xám, đồ ăn thức uống được bày ra như thể đang tổ chức một bữa tiệc trà.
Hai người Lam Doanh và Hải Dụ sớm đã chờ, xe tới cửa, Lăng Thiên Dục và Liễu Tư Dực cùng xuất hiện ở tầm mắt hai người.
“Nhị tiểu thư.” Lam Doanh cùng Hải Dụ trăm miệng một lời, giọng điệu tất cung tất kính, theo sau thấy Liễu Tư Dực theo ở phía sau, hai người nhìn nhau không dám nói thêm gì nữa.
Đi vào phòng khách, trước mắt hiện ra một đống đồ ăn trên bàn.
“Chuẩn bị mở tiệc trà?” Lăng Thiên Dục hỏi.
“Ngạch, chuẩn bị cho cuộc nói chuyện dài của chúng ta tối nay.” Hải Dụ đẩy đẩy mắt kính, gương mặt tươi cười doanh doanh trả lời.
Đi đến bên cạnh bàn, Liễu Tư Dực liếc mắt một cái nhìn thấy chai dầu hồng hoa quê quê kia, nàng hồ nghi mà nhìn Lam Doanh.
“Này không phải của tôi, nhị tiểu thư bảo tôi chuẩn bị.” Lam Doanh vội vàng phủ nhận lọ thuốc màu đỏ này sẽ làm hỏng thị lực của chính mình, cũng không dám nói bậy, rốt cuộc phương thuốc cổ truyền xác thật hữu dụng đi? Huống chi là nhị tiểu thư phân phó.
Lăng Thiên Dục cầm lấy chai dầu hoa hồng lăn qua lộn lại nhìn mấy lần, nhíu mày nói: “Này không phải nhãn hiệu tôi muốn.”
Lam Doanh trong lòng cả kinh, đây là không làm việc tốt? Thường ngày Lăng Thiên Dục cười rộ lên khiến người ta khó đoán, nụ cười này một khi biến mất, càng thêm đáng sợ.
“Xin lỗi Nhị tiểu thư, có lẽ bảo vệ không quen thuộc mấy cái này, nếu không tôi lại bảo người…”
“Thôi, dùng tạm trước đi.” Lăng Thiên Dục đưa cho Liễu Tư Dực, “Em cất vào trước đi, đợi lát nữa ngủ tôi giúp em bôi thuốc.”
Hải Dụ:…..
Lam Doanh:??? Nhị tiểu thư tự mình bôi thuốc?
Đây là tình huống gì vậy? Hai người hai mặt nhìn nhau, ai cũng không dám hỏi, chỉ phải cùng nhìn về phía Liễu Tư Dực. Liễu Tư Dực bình tĩnh mà nhận lấy, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm, Lăng Thiên Dục luôn khiến bản thân cảm thấy đặc biệt ở những chi tiết nhỏ này, dù ít nhưng cũng đủ khiến nàng vui vẻ thật lâu.
“Hồng Tâm ~” Lam Doanh trộm túm túm ống tay áo nàng, ngay cả tính cách trầm ổn như Hải Dụ đều có vẻ mặt hóng hớt mà nhìn nàng.
“Cùng nhị tiểu thư chơi kiếm, kỹ thuật không bằng người, bị thương.” Liễu Tư Dực dường như không có việc gì mà giải thích.
Lăng Thiên Dục ngồi trên sô pha, cười mà không nói, nữ nhân này, cũng thật để mặt mũi cho chính mình, rõ ràng là một mặt bị đánh không có đánh trả mà.
“Nga, vậy không thể trách nhị tiểu thư ~”
“Phải cảm ơn nhị tiểu thư thủ hạ lưu tình.” Liễu Tư Dực nắm chai dầu thuốc kia, lặng lẽ cất vào túi, tay đặt ở bên trong, nắm cái chai luyến tiếc không nỡ buông.