Trần Tĩnh mang theo một chiếc túi nhỏ và một chiếc cặp. Ngôi trường này là trường mà họ đã tốt nghiệp, cả Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn đều không xa lạ gì với nơi này.
Ở trước tòa nhà, anh dập tắt điếu thuốc.
Trên người anh đang mặc chiếc áo sơ mi đen và quần dài, hai người đang đứng ở lối vào cầu thang của nhà ăn.
Lông mày và đôi mắt của Phó Lâm Viễn hiện lên vẻ lạnh lùng, anh nhẹ nhàng day trán.
Trần Tĩnh nhìn anh không rời mắt, cô tự hỏi hồi đại học anh có đứng đây hút thuốc không nhưng có lẽ hồi ấy anh không hút thuốc.
Khi đó, anh vẫn còn trẻ.
Phó Lâm Viễn xắn tay áo, ngước mắt nhìn.
Trần Tĩnh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, cô lặng lẽ đứng ở bên.
Cô đang đứng bên cạnh cây hoa anh đào, những cánh hoa màu hồng rơi xuống đất, một vào cánh rơi xuống chân cô, sau lưng cô là một biển hoa anh đào, hôm nay cô mặc một bộ đồ công sở, quần tây và áo sơ mi được sơ vin gọn gàng, trang nhã.
Lông mày và đôi mắt thanh tú.
Nhìn bề ngoài trông cô như quay ngược về thời học đại học.
Phó Lâm Viễn lặng lẽ nhìn cô trong vài giây.
“Hồi học đại học có nhiều người theo đuổi em không?”
Nghe câu hỏi này, Trần Tĩnh khựng lại, cô nhìn vào mắt anh và nói: “Có.”
Đôi mắt Phó Lâm Viễn sâu thẳm.
“Vậy sao.”
Anh đi tới bậc thềm, Trần Tĩnh đi theo sau, khẽ hỏi: “Tổng giám đốc Phó, anh muốn ăn gì?”
Phó Lâm Viễn không trả lời, anh đi lên cầu thang, điện thoại của anh bỗng đổ chuông, có rất nhiều tin nhắn hỏi anh về sự cố thang máy hôm nay, anh nheo mắt trả lời sau đó trực tiếp đi lên tầng ba.
Rõ ràng anh cũng rất quen thuộc với nơi này.
Căng tin trên tầng ba lúc nào cũng mở cửa, ăn lúc nào cũng được nhưng giá hơi đắt. Lúc này, trong căng tin còn có rất nhiều sinh viên đang ăn cơm.
Phó Lâm Viễn vừa bước vào căng tin, căng tin giống như được nhấn nút tạm dừng, sau đó rất nhiều sinh viên đều há hốc mồm.
“Phó Lâm Viễn!”
Phó Lâm Viễn chọn một chỗ ngồi xuống, Trần Tĩnh đi đến ngồi đối diện với anh, hai người cũng đã quen thuộc với các món ăn ở đây nên nhanh chóng gọi hai suất.
Trong khi Trần Tĩnh đang lau đũa, một vài nữ sinh định rời đi nhưng một trong số họ lại có người do dự, hình như muốn đưa điện thoại cho Phó Lâm Viễn để kết bạn WeChat với anh hay gì đó.
Nữ sinh đó mặc một chiếc váy xếp ly và áo sơ mi. Đột nhiên, Trần Tĩnh nghĩ đến Đường Manh, cô ngước mắt lên thấy Phó Lâm Viễn đang nghịch điện thoại của mình, anh trả lời tin nhắn với ánh mắt lạnh lùng.
Cuối cùng, cô gái kia không có dũng khí như như Đường Manh, đanh theo bạn mình rời đi.
Ăn xong, Trần Tĩnh liên lạc với hiệu trưởng Tần. Hiệu trưởng Tần nói rằng đã đợi sẵn ở văn phòng. Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn đi xuống cầu thang, đi qua những cánh hoa màu hồng trên sàn rồi đi đến văn phòng hiệu trưởng.
Đẩy cửa bước vào, Phó Lâm Viễn đột nhiên vươn tay nắm lấy cổ tay của Trần Tĩnh.
Trái tim của Trần Tĩnh lỡ một nhịp, cô ngước mắt lên, Phó Lâm Viễn liếc nhìn cổ tay cô, khi tay áo cô được kéo lên, có vết bẩn màu đen do cọ xát hiện ra.
Phó Lâm Viễn nhỏ giọng nói: “Em về thay quần áo đi.”
“Nhân tiện nghỉ ngơi một chút, lát nữa lại tới.”
Trần Tĩnh nhìn lông mày của anh, dừng một chút rồi nói: “Được.”
Anh giữ chặt cổ tay cô vài phút rồi kéo cô về phía mình, tim Trần Tĩnh lại rung lên một cái, cô tiến lên một bước, Phó Lâm Viễn lặng lẽ nhìn cô vài giây: “Em còn sợ không?”
Trần Tĩnh ngập ngừng.
Sau khi nhận ra ý anh là về chuyện thang máy, cô lắc đầu.
Phó Lâm Viễn gật đầu rồi để cô đi rồi đẩy cửa bước vào trong.
Trần Tĩnh đứng đó vài giây, sau đó xoay người đi xuống bậc thang rồi đi về phía bãi đậu xe.
Cô nhìn tay áo thấy nó hơi bẩn.
Gặp hiệu trưởng xong, buổi tối mới có thể cùng nhau ăn cơm, cô lại lái xe của Vu Tùng, cô nhắn tin cho Vu Tùng hỏi xem anh ta có muốn đến lấy xe không.
Vu Tùng trả lời: [Tổng giám đốc Phó không chỉ có mỗi một chiếc xe đâu, tối nay tôi sẽ lái một chiếc khác đến đón hai người.]
Trần Tĩnh: [Ừm, vất vả cho anh rồi.]
Vu Tùng: [Không có gì, cô cứ nghỉ ngơi đi nhé.]
Trần Tĩnh trở về căn hộ, lên tầng thay quần áo. Tưởng Hòa gọi video cho cô, cô nhấn nút kết nối cuộc gọi video, Tưởng Hòa ở bên kia hỏi: “Cậu không sao chứ? Tớ có nghe nói về chuyện ở tòa nhà W rồi!”
Trần Tĩnh lại buộc tóc lên, cô liếc nhìn camera, nói: “Không sao, không phải tớ vẫn ổn đây à.”
Tưởng Hòa: “Thật sự dọa chết tớ rồi. Trời ơi, tòa nhà đó mỗi ngày không biết có bao nhiêu người phải lên xuống thang máy. Tớ nghe nói hôm nay người trong tòa nhà đó còn đang định tan làm thì đi cầu thang bộ đấy.”
Trần Tĩnh ậm ừ: “Có lẽ ngày mai giá cổ phiếu của công ty W sẽ giảm đó.”
“Nhất định sẽ rớt giá, kiểu gì chả thế! Người hôm nay gặp sự cố là tổng giám đốc Phó và cậu đó, nếu là người khác thì tin tức đã bị phong tỏa từ lâu rồi.”
“May là cậu không sao, A di đà phật. Cậu về nhà thay quần áo sao? Quần áo của cậu có bị rách không?”
Tưởng Hòa phát hiện ra cô đang thay quần áo. Trần Tĩnh nhẹ nhàng nói: “Cổ tay áo bị bẩn. Tổng giám đốc Phó đã bảo tớ quay về thay đồ.”
Tưởng Hòa “ồ” lên một tiếng: “Nghe nói sau khi thang máy mở ra, tổng giám đốc Phó bảo cậu đi lên trước đúng không?”
Trần Tĩnh dừng lại, cô nhìn vào gương: “Ừm.”
“Tổng giám đốc Phó tốt thật đấy.” Tưởng Hòa không khỏi cảm động thở dài, trong hoàn cảnh đó, ai cũng biết thang máy có thể sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào nhưng anh đã để Trần Tĩnh được cứu trước.
Trần Tĩnh khẽ nói: “Đúng vậy.”
Người đàn ông này đứng trên đỉnh núi, có tương lai vô hạn, cũng đáng để cô theo đuổi.
Sau khi thay quần áo xong, Trần Tĩnh cũng không nghỉ ngơi mà trực tiếp lái xe về Bắc Kinh.
Nhưng mà Phó Lâm Viễn đã đi ra ngoài với hiệu trưởng, Đại học Bắc Kinh muốn xây dựng một tòa nhà giảng dạy mới mà Phó Lâm Viễn là nhà đầu tư. Trần Tĩnh bước vào văn phòng hiệu trưởng, cô ngồi trên ghế sô pha rồi bật máy tính bảng để xử lý công việc. Phó hiệu trưởng mở cửa đi vào, nhìn thấy Trần Tĩnh bèn cười nói: “Trần Tĩnh.”
Trần Tĩnh ngước mắt nhìn, đặt máy tính bảng xuống: “phó hiệu trưởng Lý.”
“Anh Tần nói tối nay sẽ đặt phòng ở khách sạn đối diện trường học để cùng nhau ăn cơm, em cùng tôi đi xem phòng ăn đã đặt và thực đơn được chứ? “
Trần Tĩnh đứng dậy nói: “Được ạ.”
Sau đó, cô thu dọn đồ đạc và đi ra ngoài với phó hiệu trưởng Lý. Vì nó đối diện với trường và rất gần nên cô đi bộ đến đó. Phó hiệu trưởng Lý mới được thăng chức vào năm ngoái. Ông ấy từng là chủ nhiệm của Trần Tĩnh nên hai người khá thân thiết. Trên đường đi ông ấy hỏi cô đã quen việc ở tập đoàn Phó Hằng chưa và lần lượt hỏi từng vấn đề khác.
Trần Tĩnh trả lời từng câu một.
Sau khi vào khách sạn, cô xem qua phòng riêng đã đặt và cẩn thận gọi thực đơn.
Khoảng 5 giờ 30 phút chiều, Phó Lâm Viễn và hiệu trưởng Tần cùng nhau đến, anh có dáng người cao lớn, thỉnh thoảng còn đỡ hiệu trưởng Tần đi. Hiệu trưởng Tần năm nay đã năm mươi lăm tuổi, hai năm nữa sẽ về hưu, chân ông ta không tốt lắm.
Đây cũng là lần đầu tiên Trần Tĩnh nhìn thấy Phó Lâm Viễn và hiệu trưởng Tần ở chung với nhau.
Hiệu trưởng Tần ngồi xuống, Phó Lâm Viễn ngồi bên cạnh, phó hiệu trưởng Lý và một giáo sư khác lần lượt bước vào và ngồi xuống, Trần Tĩnh ngồi bên trái Phó Lâm Viễn.
Đúng lúc này, một giọng nam từ bên cạnh truyền đến: “Trần Tĩnh.”
Là Chu Bạc Vĩ.
Trần Tĩnh sửng sốt ngước mắt lên.
Chu Bạc Vĩ ngồi bên cạnh cô, anh ta nhìn Trần Tĩnh, đập vào mắt anh ta là làn da trắng nõn và đôi mắt đẹp của cô. Chu Bạc Vĩ cười nói: “Em không nhớ anh hả?”
Trần Tĩnh cười nói: “Nhớ chứ.”
Lâu lắm rồi mới gặp lại, hình như Chu Bạc Vĩ trông trưởng thành hơn một chút rồi.
Chu Bạc Vĩ lấy khăn lau tay, nói tiếp: “Gần đây mẹ anh với mẹ em vẫn luôn đi tới quảng trường khiêu vũ cùng nhau, hôm qua mẹ còn gửi cho anh một đoạn video, dì nhảy rất giỏi.”
Trần Tĩnh nghe rồi khẽ mỉm cười: “Bà ấy vẫn luôn thích khiêu vũ mà.”
“Còn nhảy rất đẹp nữa.” Chu Bạc Vĩ nói.
Phó Lâm Viễn đang nói chuyện với hiệu trưởng Tần, anh hơi ngước mắt lên nhìn thấy người đàn ông ngồi bên cạnh Trần Tĩnh, vẻ mặt anh không thay đổi, liếc nhìn khuôn mặt của Chu Bạc Vĩ.
Các món ăn đã được đưa lên.
Mấy giáo sư thích uống rượu, vì vậy họ đã mời hiệu trưởng Tần uống.
Hiệu trưởng Tần cũng lôi kéo Phó Lâm Viễn uống rượu, Phó Lâm Viễn đành cầm ly rượu lên và uống cùng ông ta.
Bên kia, Trần Tĩnh cũng có người nói chuyện, chính là giáo viên hướng dẫn của cô, hai người nói chuyện với nhau ngang qua người Chu Bạc Vĩ, Trần Tĩnh nhấp một ngụm rượu rồi quay đầu lại nghe giáo viên của mình nói.
Phó Lâm Viễn cũng đang nghe hiệu trưởng Tần nói chuyện, anh tùy tiện cầm đũa lên gắp một chiếc đùi gà vào bát của Trần Tĩnh, rồi vô tình đụng phải một đôi đũa khác. Đúng lúc này Chu Bạc Vĩ cũng gắp cho Trần Tĩnh một con mực, anh liếc mắt, Chu Bạc Vĩ cũng ló đầu nhìn anh.
“Anh Phó.”
Phó Lâm Viễn tỏ vẻ thờ ơ, anh vẫn đặt đùi gà vào bát của Trần Tĩnh và nhìn đi chỗ khác.
Chu Bạc Vĩ có vẻ lúng túng.
Một lúc sau, anh ta đứng dậy đi đến bên cạnh Phó Lâm Viễn, nâng ly và nói: “Anh Phó, cảm ơn vì đã quan tâm đến Trần Tĩnh.”
“Là chuyện tôi nên làm thôi.”
Anh uống một ngụm hết ly rượu.
Phó Lâm Viễn nghịch ly rượu và khẽ liếc nhìn Trần Tĩnh.
Trần Tĩnh dừng lại, cô không biết Chu Bạc Vĩ đột nhiên làm vậy là có ý gì.
Là bởi vì mẹ hai người chơi thân với nhau nên quan hệ giữa cô và anh ta cũng thân thiết hơn sao?
Trần Tĩnh thu mắt lại, cô nhìn Chu Bạc Vĩ ngồi xuống, dáng vẻ cô vẫn bình tĩnh, cô định gửi tin nhắn nói với Chu Bạc Vĩ nhưng lại nghĩ nói như vậy quá đột ngột.
Chu Bạc Vĩ kính rượu xong liền ngồi xuống.
Anh ta lại ngồi tám chuyện với Trần Tĩnh.
Chu Bạc Vĩ cũng ở trong một gia đình đơn thân, bố anh ta mất từ rất sớm, anh ta nói anh ta và mẹ đã nương tựa vào nhau để sống.
Trần Tĩnh lắng nghe, cô chỉ gật đầu rất hiếm khi đáp lại.
Sau khi ăn uống no nê, mọi người đều đã ngà ngà say.
Trần Tĩnh đi vào nhà vệ sinh, cô không uống nhiều nên khá tỉnh táo, nhưng làn da trắng nõn vẫn hơi ửng hồng, cô lau tay đi ra đúng lúc gặp Chu Bạc Vĩ.
Chu Bạc Vĩ thấy cô đi ra, ánh mắt cứ nhìn cô không rời.
Trần Tĩnh gật đầu với anh ta rồi đi ngang qua.
Chu Bạc Vĩ đi vào nhà vệ sinh, Trần Tĩnh rẽ vào một góc thì thấy Phó Lâm Viễn đang dựa vào tường hút thuốc, cổ áo của anh hơi mở ra, yết hầu của anh sắc bén.
Cánh tay anh vắt một chiếc áo khoác, anh cầm nó lên, mở ra rồi khoác lên vai cô.
Giọng anh vẫn đều đều, trầm và lạnh.
“Đến lượt anh ta nói sao?”
Edit: phuong_bchii
________________
Trấn nhỏ phía nam, khu núi rừng xa xôi, nơi đó phong cảnh tự nhiên rất tốt, có cảm giác rừng rậm nguyên thủy. Liễu Tư Dực thích nơi non xanh nước biếc mà ít có người ở. Nơi đây chưa được khai thác, nên vẫn giữ được vẻ đẹp nguyên sinh thái, sự cân bằng tự nhiên khiến thị trấn này trở nên đặc biệt.
Hai người từ máy bay chuyển sang đường sắt cao tốc, sau đó lại thuê một chiếc Jeep lái vào trong núi. Dọc theo đường đi, ngẫu nhiên thấy nhà trọ và du khách, nơi dừng chân đều là nhà ba tầng của người dân địa phương xây dựng.
Nơi này có một khu thắng cảnh gọi là Lâm Hải Tiên Cảnh, nghe nói trèo đèo lội suối cộng thêm đi bộ mới có thể đến nơi, Liễu Tư Dực thích mạo hiểm và thử thách, nơi muốn đi không giống người bình thường, Lăng Thương Bắc vì lấy lòng nàng, một đường đi theo, anh vốn định nghỉ phép đi Maldives, không nghĩ tới nàng sẽ thích loại núi hoang dã này.
Nhưng trên đường đi chỉ cần có Liễu Tư Dực, anh sẽ không cảm thấy nhàm chán, thậm chí cảm thấy so với bất kỳ địa phương nào trước kia từng đi qua đều thú vị hơn, mỗi một ngày đều đáng giá chờ mong.
Tuy rằng hành khách tự lái xe du lịch không nhiều lắm, nhưng nhà trọ vẫn cung không đủ cầu, hai người tìm một đường vất vả lắm mới tìm được một nhà, bởi vì phòng có hạn, chỉ trống một phòng tiêu chuẩn.
Núi rừng chạng vạng yên tĩnh, thỉnh thoảng sẽ nghe thấy vài tiếng thanh âm kỳ quái, nơi này không có rừng rậm mãnh thú, ngược lại có một số loài chim quý hiếm.
Lên đường một ngày hai người đều rất mệt mỏi, Liễu Tư Dực tắm rửa đơn giản, xõa tóc ướt sũng đi ra. Lăng Thương Bắc vẫn cúi đầu đọc sách, vốn định làm bộ bình tĩnh tự nhiên không bị quấy nhiễu, nhưng ánh mắt không nhịn được tìm tới.
Nhà trọ ở đây quá mức đơn giản, không có máy sấy tóc, Liễu Tư Dực rũ khăn lông khô, cuốn tóc hy vọng có thể hong khô.
“Tôi có mang theo máy sấy tóc, có muốn dùng không?”
Liễu Tư Dực kinh ngạc nhìn anh một cái, “Sao anh lại nghĩ đến việc mang máy sấy.” Nàng cho rằng đa số đàn ông đều dễ thích nghi, sẽ không để ý đến những chi tiết này, huống chi tóc anh ngắn như vậy, tùy tiện lau một chút hong một chút là khô.
“Trước kia trải qua một lần không có, sau đó vẫn mang theo, lần này quả nhiên dùng tới.” Lăng Thương Bắc dứt lời lấy máy sấy nhỏ trang bị du lịch ra, cười hỏi: “Muốn tôi sấy giúp cô không?”
“Không cần, cám ơn.” Liễu Tư Dực bình tĩnh tiếp nhận, không nghênh đón ánh mắt nóng bỏng và chờ mong của Lăng Thương Bắc, anh đứng một hồi, muốn nói lại thôi.
Đầu ngón tay Liễu Tư Dực quấn quanh sợi tóc, vuốt tóc xoăn, thản nhiên hỏi: “Có chuyện muốn nói?”
Lăng Thương Bắc bị nhìn ra tâm ý, cũng không hề giấu diếm, “Tại sao cô lại yên tâm ở cùng một phòng với tôi? Không thấy lo lắng…” Người bình thường sẽ duy trì khoảng cách và cảnh giác với người khác giới, ngoại trừ loại phụ nữ chủ động muốn leo lên giường của mình, Lăng Thương Bắc chẳng thèm để ý, loại phụ nữ lạnh lùng cao ngạo như Liễu Tư Dực, không dễ thỏa hiệp khốn cảnh mới đúng.
Liễu Tư Dực mỉm cười: “Nếu như không có khẳng định nhân phẩm của anh sẽ không đồng ý chuyến du lịch lần này, nếu như nghi ngờ mắt nhìn của mình cũng sẽ không đồng ý vào ở nhà này, nếu anh là loại người ham muốn sắc đẹp, tôi nghĩ bên cạnh anh sẽ không thiếu phụ nữ.”
Nói đến điềm tĩnh thản nhiên, nhăn mày cười gian đều lộ ra phong tình vạn chủng của phụ nữ, nàng có thể an tĩnh mềm mại, cũng có thể cương nghị trong trẻo nhưng lạnh lùng, Lăng Thương Bắc chưa bao giờ thấy qua một người phụ nữ đem cương nhu kết hợp biểu hiện hoàn hảo như thế, chính là đạm mạc cũng không khiến người ta chán ghét, ngược lại có thể gợi lên dục vọng thăm dò và chinh phục.
Anh muốn người phụ nữ này, không phải muốn có được, mà là muốn có được trái tim chân thành kia. Giờ khắc này, Lăng Thương Bắc động lòng, cũng thật sự hạ quyết tâm.
“Tôi đi rửa mặt trước, cô sấy tóc xong nghỉ ngơi sớm đi.” Anh cười đi vào phòng vệ sinh, bởi vì tán thành và nhận rõ bản thân mà vui vẻ.
Liễu Tư Dực không sấy tóc, mà lấy điện thoại ra nhìn một chút vẫn không có tín hiệu, nàng thậm chí đi tới bên cửa sổ cố gắng khởi động lại điện thoại, sau đó lại đổi sim thử một lần, vẫn không có kết quả.
Nơi này thật sự là địa vực thần kỳ, dĩ nhiên sẽ mất đi internet, hoàn toàn cắt đứt liên lạc với bên ngoài, có lẽ cũng là ông trời muốn cho nàng tuyệt những niệm tưởng không nên có kia.
Lăng Thiên Dục vừa mới nhậm chức hẳn là bề bộn nhiều việc, trong đêm dài đằng đẵng này, có phải cô lại tăng ca hay không? Ban ngày điện thoại đứt đoạn nối tiếp, nàng gần như không nghe thấy Lăng Thiên Dục nói cái gì, chỉ là nói lời chính mình muốn nói xong, không biết cô bên kia nghe được mấy câu.
Rời đi một thời gian cũng tốt, lần này Lăng Thương Bắc hẳn là muốn bắt đầu tín nhiệm chính mình, bình tĩnh vài ngày cũng tốt, sắp xếp tốt vị trí, làm thứ chính mình nên làm.
Liễu Tư Dực lưu luyến không rời buông điện thoại, máy móc sấy tóc cho mình, nhớ tới mái tóc dài đã từng vuốt ve Lăng Thiên Dục, khóe miệng lơ đãng nhếch lên cười.
Đời này, nàng chỉ biết để cho Lăng Thiên Dục sấy tóc cho chính mình, không thể nào có người thứ hai.
Nàng tin Lăng Thương Bắc sẽ không làm gì mình, cho dù thật sự muốn có ý nghĩ với thân thủ của nàng cũng không cần phải lo lắng. Hôm nay ở chung vốn là có thể tránh khỏi, nàng hoàn toàn có thể từ chối, trực tiếp ngủ trong xe.
Nhưng Liễu Tư Dực cố ý biểu hiện ra tín nhiệm, muốn nhận được báo đáp ngang hàng thậm chí cao hơn.
Sấy tóc xong, nàng nằm xuống, gối đơn khó ngủ. Trong ý thức của nàng vẫn sẽ phòng bị Lăng Thương Bắc, người này dù sao cũng không phải là Lăng Thiên Dục, nàng không toàn tâm toàn ý đối đãi, cũng không thể buông lỏng đề phòng.
Lúc Lăng Thương Bắc đi ra, Liễu Tư Dực đã ngủ, hai mắt khép hờ, lẳng lặng nằm thẳng trên giường.
Ngay cả ngủ cũng quy củ như vậy, Lăng Thương Bắc đi tới bên giường, chậm rãi nhích lại gần, nhan sắc khi ngủ này thật sự là xinh đẹp động lòng người, loại vẻ đẹp tĩnh lặng này tựa như mỹ nhân ngủ trong phim hoạt hình, làm cho lòng người hướng về, lần đầu tiên anh hiện ra khát vọng với phụ nữ.
Liễu Tư Dực cảm giác được có người đứng ở bên giường, chỉ là tứ chi tới gần, cũng không cảm nhận được hơi thở. Nàng cố ý trở mình ngủ nghiêng, đề phòng xuất hiện chuyện gì, nàng có thể hành động tự nhiên, ít nhất ra tay chân đều thuận tiện.
Hơi thở của Lăng Thương Bắc càng ngày càng gần, Liễu Tư Dực nắm chặt nắm tay, cả người đang vào một loại trạng thái “chuẩn bị chiến đấu”, tại một khắc Lăng Thương Bắc chạm vào cổ tay nàng, nàng đè xuống xúc động động thủ, bởi vì Lăng Thương Bắc chỉ nâng khuỷu tay của nàng bỏ vào trong chăn, sau đó rời đi ngay.
Liễu Tư Dực thở nhẹ một hơi, rốt cuộc thả lỏng xuống. Điều này cũng chứng thực ánh mắt nhìn người của nàng, Lăng Thương Bắc được cho là một quân tử, thói quen xấu xa của Lăng gia tam phòng anh cũng không có.
Đáng tiếc… Nếu anh không phải bên đối lập với Lăng Thiên Dục thì tốt biết bao.
Mấy ngày sau đó, Liễu Tư Dực và Lăng Thương Bắc đi đường đều rất vui vẻ, ngoại trừ muỗi đốt khó lòng phòng bị dẫn đến da Liễu Tư Dực dị ứng, những thứ khác hết thảy đều rất thuận lợi, chủ đề của hai người cũng xâm nhập vào cuộc chiến đoạt vị.
Vào ngày Liễu Tư Dực mất liên lạc, Lăng Thiên Dục đã hiểu rõ toàn bộ trong ngoài của quản cọc, hợp đồng của Minh Đức đã ký, bởi vì vấn đề thứ phẩm, lô hàng vật liệu xây dựng này chỉ có 100 triệu.
So với mấy trăm triệu lần làm ăn trước đây, hợp đồng này chỉ là thử nước, cũng là không gian lớn nhất Vân Thư tranh giành được. Đối với Lăng Duệ vừa mới trải qua bồi thường lớn và tổn thất danh dự mà nói, lần hợp tác này chỉ có thể miễn cưỡng duy trì lợi nhuận ngang hàng.
Hiện giờ phải đối mặt với hai khốn cảnh lớn: Một, nhà cung cấp vật liệu lấy lý do Lăng Duệ mất sạch uy tín, đẩy giá gốc. Thứ hai, chuỗi tài chính của cơ sở vật liệu đã bị cắt đứt, hiện nay đang phải đối mặt với vấn đề khó khăn về cho vay, các ngân hàng lớn cũng vì sự kiện Minh Đức mà tạm thời đình chỉ dịch vụ cho vay.
Ngân hàng phải tránh đầu gió, chống lại cấp trên có giao phó, Lăng Thiên Dục hiểu rõ, nhưng những nhà cung cấp này muốn nhân cơ hội nâng giá, thậm chí lấy cớ không hợp tác nữa, uy hiếp chính mình, tuyệt đối không có khả năng.
Phòng họp
Hội nghị quản lý cấp cao lần thứ hai, Lăng Thiên Dục bảo bộ phận thị trường và bộ phận tiêu thụ cung cấp toàn bộ tài liệu về các nhà cung cấp đã hợp tác trước đó.
Bộ phận bán hàng: “Dục tổng, ba nhà cung cấp đều muốn tăng giá, hơn nữa đều phải tăng 5 điểm, tôi thấy rất giống đã hẹn xong.”
Bộ phận thị trường: “Không giống lắm, nhất định là, bọn họ đây là nhân lúc cháy nhà đi hôi của, gần đây nghiệp vụ tiêu thụ nội bộ của chúng ta cũng đình trệ rất lâu, có mấy nhà đầu tư nhỏ đang học Minh Đức, quan trọng nhất là hạng mục đường sắt của ZF và hạng mục cầu Giang Hải thiếu hàng vật liệu xây dựng, công trình này chúng ta tuyệt đối không thể cản trở, hiện giờ căn cứ của chúng ta đang ở trạng thái giáp hạt, nguyên vật liệu không đủ không thể tiến hành sản xuất số lượng lớn.”
Bộ phận chi phí: “Hợp đồng lần này của Minh Đức chúng ta rất có thể còn thua lỗ, hiện tại vốn lưu động sổ sách không đủ mười triệu, bồi thường lần trước gần như làm chúng ta khô héo.”
Bộ phận hành chính: “Vào cuối năm nay, một số lượng lớn nhân viên sẽ được phát thưởng cuối năm, một khoản chi phí lớn khác.”
Bộ phận quan hệ công chúng: “Còn phải tổ chức tặng quà cho các nhà hợp tác lớn vào cuối năm, tổ chức một số bữa tiệc riêng và hoạt động họp thường niên, cũng là một khoản chi phí.”
Mấy bộ phận lớn lần lượt liệt kê ra vấn đề hiện tại, biên bản hội nghị của Lam Phi Húc phải làm nhanh chóng, hai phút liền tổng hợp vấn đề lại, chuyển màn hình máy tính tới trước mặt Lăng Thiên Dục, để cho cô có thể vừa xem hiểu ngay mà thấy rõ.
“Dục tổng, cô quyết định đi.” Giám đốc bộ phận tiêu thụ nói.
Lăng Thiên Dục nhìn chằm chằm màn hình mấy chục giây, những vấn đề này trước đó cô đã kiểm kê qua, khi ký hợp đồng với Minh Đức là có thể đoán được, chỉ có điều hiện tại cần thẳng thắn đưa ra phương án giải quyết.
Vấn đề phải xử lý quá nhiều, chỉ có thể dựa theo nặng nhẹ mà đến.
Cô đứng lên, không nhanh không chậm đi tới bên cạnh quản lý bộ phận thị trường, một loại khí thế bễ nghễ chúng sinh áp tới: “Xoá bỏ ba nhà cung cấp muốn nâng giá này từ trong kho, một lần nữa tìm kiếm nhà cung cấp cấp hai, cho các người thời gian một ngày để chuẩn bị, ngày mốt mở thầu.”
“Cái này… Loại xí nghiệp lớn như chúng tôi thường hợp tác với nhà cung cấp cấp một, nhà cung cấp cấp hai không có tư cách nhập kho, như vậy không phù hợp với quy định của tập đoàn, Dục tổng.”
Cái gọi là nhập kho chính là lưu trữ tên công ty của các nhà cung cấp hợp tác, duy trì hợp tác ổn định lâu dài, cũng có thể sàng lọc theo nhu cầu.
Lăng Thiên Dục hừ lạnh một tiếng: “Loại nhà cung cấp cấp một bỏ đá xuống giếng này tôi không quan tâm, cả nước có rất nhiều công ty muốn hợp tác với Lăng Duệ, lần hợp tác này vừa hay có thể bức bách bọn họ tăng lên tư chất của mình, quy củ là chết người là sống, chúng ta là bên A, hẳn là dắt bên B mũi đi, chứ không phải bị bọn họ uy hiếp, nếu như tổng công ty vấn trách, tôi sẽ gánh vác, anh cứ làm theo là được.”
Cô nhìn xung quanh toàn hiện trường, khí chất mạnh mẽ làm cho người ta có một loại uy nghiêm không thể nhìn gần, ngược lại cười nói: “Mọi người cảm thấy thế nào?”
“Tôi cảm thấy có thể.”
“Có thể có thể, Dục tổng làm chủ là được rồi.”
Những người khác nhao nhao lên tiếng, không dám đưa ra nghi ngờ.
“Về phần chuyện khoản vay, muốn vay bao nhiêu buổi sáng ngày mai bộ phận chi phí báo giá cho tôi, nhớ làm thêm cả chi phí thưởng cuối năm cho nhân viên vào, bảng biểu buộc phải làm tỉ mỉ một chút.” Lăng Thiên Dục đánh bại từng cái, giải quyết từng cái từng cái một.
“Vâng vâng vâng.” Bộ phận chi phí liên tục gật đầu, trong lòng lại không ngừng kêu khổ, thứ này vốn dễ làm, nhưng yêu cầu của Lăng Thiên Dục cao như vậy, tất cả các bộ phận có thể phải tăng ca suốt đêm, mới có thể kịp thời đệ trình.
Lăng Thiên Dục khẽ nhíu mày, hình như cô đã quên mất chuyện gì?
“Dục tổng, còn có tài liệu cô muốn xem về quà tặng và tiệc riêng của nhà cung cấp, cũng như tài liệu của bộ phận nhân sự.” Lam Phi Húc kịp thời nhắc nhở, làm cho cô nhớ tới, “Đúng rồi, tặng quà cho nhà cung cấp những chuyện này không cần hỏi tôi, các người cứ dựa theo năm ngoái mà tổ chức, bộ phận nhân sự chuẩn bị một bản sao về chức vụ, thu nhập, tuổi nghề và số bảo hiểm xã hội cho tôi, thu nhập phải bao gồm trích phần trăm tiêu thụ, thêm tiền thưởng cuối năm cùng với phúc lợi vào, nhớ kỹ, tôi muốn chính là của mỗi người.”
Bộ phận nhân sự hít sâu một hơi, đây là muốn làm cái gì, tư liệu nhân sự tường tận như vậy, lượng công việc khổng lồ không nói, ý đồ này làm người ta đáng lo ngại.
“Bao giờ cô cần?” Quản lý trong lòng run sợ hỏi.
Lăng Thiên Dục nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay, “Bây giờ là mười một giờ, bộ phận nhân sự các người phân công 15 người, sáu giờ tôi có thể đưa cho tôi chứ? Đều lấy ra từ hệ thống, không khó nhỉ?”
“Không khó, không khó.” Giám đốc nhân sự niệm trong lòng, không khó nhưng rất phiền, thật không biết có thay đổi nhân sự hay cắt giảm biên chế hay không, tóm lại muốn tư liệu nhân sự chi tiết như vậy, quyết định không phải là chuyện tốt.
Mỗi một bộ phận đều rất căng thẳng, Lăng Thiên Dục trông có vẻ bình tĩnh cơ trí, làm việc mạnh mẽ dứt khoát, quyết đoán vượt xa tổng giám đốc Lăng Thương Hàn trước đó, thậm chí không thua gì Lăng Quốc Huân.
Hiện tại mọi người mới biết được nhị tiểu thư không phải ngọn đèn cạn dầu, cho dù cho tới bây giờ chưa từng tiếp xúc qua quản cọc, thủ đoạn xử sự và năng lực xử lý cũng rất cao minh.
Lần này quản cọc lâm vào khốn cảnh cực lớn, người người cảm thấy bất an, nhưng Lăng Thiên Dục vẫn tràn đầy tự tin, ở trên mặt cô nhìn không thấy vẻ u sầu, ngược lại cho những quản lý cấp trung này uống một viên thuốc an thần.
Cuộc họp đã kết thúc, đáng lẽ nên kết thúc, nhưng nó đã trở nên vi diệu bởi sự xâm nhập của một người.
“Nhị tỷ thật sự là tân quan nhậm chức ba đốm lửa, đốm lửa này cháy rất vượng đấy.” Người tới là Lăng Thương Vũ, cậu ta vẫn luôn ở dưới cơ anh trai, đảm nhiệm chức vụ chính là phó tổng giám đốc, phòng họp này không nên còn có vị trí của cậu ta mới đúng.
“Tứ đệ?” Lăng Thiên Dục bình tĩnh nhìn cậu ta, cảm xúc kinh ngạc ngoài ý muốn đều giấu ở đáy lòng, trên mặt vĩnh viễn gợn sóng không sợ hãi.
Lam Phi Húc nhanh chóng tiến vào hệ thống công ty xem xét, sau do nói vào tai cô: “Cậu ta phục chức rồi, vẫn là phó tổng giám đốc.”
Lăng Thương Vũ đắc ý nhìn lướt qua phòng họp, ngược lại vươn tay về phía Lăng Thiên Dục: “Sau này còn hy vọng Nhị tỷ chỉ giáo nhiều hơn, xin lỗi anh trai phạm sai lầm còn muốn chị kết thúc, hy vọng hai chị em chúng ta liên thủ có thể thuận lợi giải quyết nguy cơ này.”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, không dám lên tiếng, cuộc chiến đoạt vị càng thêm phức tạp, vốn dĩ không có chuyện nhị phòng, hiện tại tương lai khó dò.
Khói thuốc súng chiến hỏa của tam phòng và nhị phòng tràn ngập toàn bộ phòng họp, hai người ẩn giấu mãnh liệt, mặt ngoài hòa khí.
Lăng Thiên Dục tươi cười dịu dàng, bắt tay cậu ta: “Chị có rất nhiều chỗ không hiểu, mong tứ đệ vui lòng chỉ giáo.”
“Nhị tỷ quá khiêm tốn, chuyện nhà cung cấp bên kia tăng giá em sẽ đi giải quyết, trong vòng hai ngày nhất định cho chị phản hồi, không cần mở thầu nữa, miễn cho thương gân động cốt, còn muốn mài hợp lãng phí thời gian, chị cảm thấy thế nào?”
Lăng Thiên Dục muốn đổi nhà cung cấp đã không phải là vấn đề tăng giá, mà là muốn ra oai phủ đầu với những người đó, nhưng nếu Lăng Thương Vũ tham gia vào, cô kiên trì nữa sẽ khiến người ta lầm tưởng cô muốn ăn hoa hồng của nhà cung cấp, hiện tại kiên trì nữa đã không có ý nghĩa gì.
“Vậy vất vả cho tứ đệ rồi, hôm nay cứ như vậy đi, nhớ lần sau nhất định phải thông báo cho Vũ tổng họp đúng chỗ.” Lăng Thiên Dục hơi cong mày, cố ý dặn dò Lam Phi Húc một tiếng.
“Vâng, Dục tổng.”
Dục tổng, Vũ tổng, phát âm nghe đều rất giống, thật sự là làm khó đám người này, không biết hiện tại đến cuối cùng tự xử như thế nào, đứng ở bên nào. Lời nói của hai chị em ẩn giấu mũi nhọn, nhị phòng tam phòng từ trước đến nay bất hòa, khó cắt đứt tình huống.
Trở lại văn phòng, sắc mặt Lăng Thiên Dục âm trầm, ông cụ quả nhiên sẽ không tùy ý cô thuận lợi thăng chức như vậy, để cho Lăng Thương Vũ đến kiềm chế chính mình, thứ hai để lại cơ hội cho tam phòng, từ đó về sau cô chỉ cần hơi không cẩn thận bị bắt được nhược điểm hoặc là gặp họa phạm sai lầm, rất có thể còn có thể kéo xuống ngựa.
Cô sẽ để cho miếng mỡ đến miệng bay đi sao, Lăng Thiên Dục phát ra ý cười lạnh lẽo.
Lam Phi Húc cầm iPad trong tay, vừa lướt vừa nói: “Gừng càng già càng cay, cô phải đá chướng ngại vật này đi, Tam thiếu gia xấu xa yêu phụ nữ, Tứ thiếu gia thích đánh bạc, không chừng còn yêu du (tiếng thứ hai), tôi thấy phải tìm nhược điểm trị cậu ta.”
Lăng Thiên Dục gục đầu rũ mi, suy nghĩ một lát, nói: “Đối phó với cậu ta phải cực kỳ cẩn thận, Thương Vũ không ngu ngốc như Thương Hàn, cậu ta rất thông minh, chuyện này anh tự mình đi điều tra.”
“Không thành vấn đề, khu dùng cơm cao cấp đã đặt cơm trưa cho cô rồi, đi ăn cơm trước đi, đừng tưởng rằng mỗi lần cô ôm dạ dày tôi không phát hiện, tôi là một người khách lải nhải, nếu cô không yêu quý sức khoẻ của mình, tôi phiền đến mức cô muốn đánh người.” Lam Phi Húc chăm sóc Lăng Thiên Dục từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ, mỗi ngày giúp cô sắp xếp lịch trình, dùng cơm và nghỉ ngơi, làm thế nào để cô kết hợp giữa lao động và nghỉ ngơi, nhắc nhở cô chú ý sức khoẻ, cũng là công việc hàng ngày của anh ấy.
Thật ra anh ấy chỉ muốn ở chung, chăm sóc cô nhiều hơn một chút.
“Thật muốn khâu miệng anh lại.” Lăng Thiên Dục cầm áo khoác đi về phía nhà hàng. Lam Phi Húc một bước cũng không rời, nhìn thoáng qua vẻ mặt của cô, “Xem ra gần đây thời tiết rất tốt, đều là nhiều mây chuyển nắng.”
“Đã từng có giông bão trời đầy mây sao?”
“Có chứ, ngày đầu tiên nhậm chức, cô lửa giận như Thiên Lôi chuyển thế, buổi tối còn uống rượu nhảy nhót, cô không cảm thấy?”
“Chỉ lần này thôi, không có lần sau.” Lăng Thiên Dục hiếm khi dùng phát tiết điều chỉnh một lần, tâm tình bình thản hơn rất nhiều, bởi vì không biết đáng sợ, làm cho cô cảm thấy mất cân bằng, cô thật sự không hiểu lúc ấy tức giận như vậy ở chỗ nào, cô đối với một người không phải máu mủ ruột rà nóng ruột nóng gan như vậy.
Đây là một loại cảm giác kỳ quái gì, thường xuyên cào đến trong lòng ngứa ngáy, còn có thể làm cho mình lúng túng, nhưng cô không rảnh đi tỉ mỉ suy nghĩ và cảm thụ, đã bị một đống chuyện công việc cắt đứt.
Khu ăn uống cao cấp là chuyên hưởng của cao tầng, bàn ăn và nguyên liệu nấu ăn từ tổng giám trở lên đều được đặt làm riêng.
Ở chỗ này, Lăng Thiên Dục gặp Lăng Thương Bắc. Lúc này cô mới biết Liễu Tư Dực đã trở về, nhưng không liên lạc với mình.
Lăng Thiên Dục không có tâm trạng để ý tới anh, Lăng Thương Bắc lại bưng chén đĩa đi tới, “Anh có thể ngồi chỗ này không?”
“Đại ca tùy ý.”
Lăng Thương Bắc mặt mày hồng hào, khí sắc thật tốt. Nếu như không phải trang điểm che lấp mệt mỏi, Lăng Thiên Dục giờ phút này tiều tụy sẽ hình thành tương phản rất lớn với anh.”
“Nghe nói em đang ra sức chỉnh đốn quản cọc, bọn họ đều rất sợ em tiến hành điều chỉnh nhân sự, thay đổi triều đại.”
“Em chỉ là cái lính nhảy dù, không ai phục em, nào có năng lực thay đổi triều đại?” Lăng Thiên Dục ăn gì cũng vô vị, ngược lại hỏi một câu: “Anh về khi nào thế?”
“Ngày hôm qua, mệt mỏi quá, cũng không muốn đi làm. Haizz, đi ra ngoài một chuyến trở về mới cảm thấy tranh đấu thật sự là không có ý nghĩa, hơn nữa anh và nhị muội đồng căn đồng nguyên, không nên đề phòng lẫn nhau như vậy.” Lăng Thương Bắc hơi cúi người, nhẹ giọng nói: “Chúng ta hẳn là cùng chung mối thù.”
Lăng Thiên Dục ngước mắt, cười khẽ: “Đại ca đi tham Phật hay là cầu đạo?”
“So với cảnh giới này còn cao hơn.” Tâm trạng Lăng Thương Bắc rất tốt, trong nụ cười thậm chí mang theo một tia hạnh phúc.
Nhất định là Liễu Tư Dực thổi gió bên gối, bọn họ trên đường đi đã xảy ra chuyện gì, khiến tâm trạng Lăng Thương Bắc đều nổi lên thay đổi? Thật sự là buồn cười, hiện tại biết nói đồng căn đồng nguyên.
Cô bị tam phòng tứ phòng nhục nhã, cười nhạo, lúc bị ông cụ đánh, đại phòng có từng đi ra nói qua một câu, lạnh lùng vây xem, không chừng còn âm thầm mừng thầm.
Lăng Thiên Dục im lặng không nói, điện thoại rung lên, giao diện tin nhắn là một dãy số quen thuộc: Có rảnh gặp mặt không? Có việc báo cáo rốt cục có rảnh để ý đến chính mình sao? Lăng Thiên Dục cầm lấy điện thoại di động, xuất thần với màn hình một lát, mặt mày hơi giãn ra, biểu cảm thay đổi rất nhỏ, làm cho người ta không thể bắt được.
Cô trả lời: Đêm nay đến nhà em.