Hoa Hồng Đỏ

Chương 43



Lòng bàn tay ôm eo cô chặt đến mức sắp đứt lìa. Trần Tĩnh hết cắn rồi lại hôn, Phó Lâm Viễn giơ tay cởi bỏ nút cổ áo vướng víu, đôi mắt anh thâm trầm.

Nếu không phải vì đang ở chỗ không thích hợp, anh sẽ khiến cô phải khóc.

Trần Tĩnh hôn một hồi, sau đó ngước mắt lên. Phó Lâm Viễn cúi đầu, dưới ánh đèn mờ ảo, ánh mắt anh sâu thẳm, anh đột nhiên nhéo eo cô kéo cô lên rồi chặn đôi môi lại.

Nụ hôn vô cùng sâu, đầu lưỡi của Trần Tĩnh bị anh áp chế, vai cô co lại, hai tay vòng qua cổ anh.

Khi tách nhau ra, lông mi cô khẽ rung, đôi mắt ngân ngấn nước.

Cô lặng lẽ nhìn anh.

Trên yết hầu của Phó Lâm Viễn có một dấu đỏ, anh dựa vào tường nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt dài và hẹp của anh nhẹ nhàng quét qua cô, sắc mặt anh mơ hồ mang theo dục vọng.

Tầm mắt của cô giao với anh.

Lúc này điện thoại di động của hai người chỉ có chiếc của cô là đang bật, nó tạo ra một vầng sáng trong nơi này. Vừa rồi suy nghĩ của Trần Tĩnh đều hướng về phía anh nên cô không cảm thấy sợ, hiện tại lại sợ nhưng cô chỉ vô thức ôm chặt lấy cánh tay anh, Phó Lâm Viễn cũng nắm chặt lấy eo cô, ôm cô trong vòng tay mình.

Trần Tĩnh nghiêng người, hỏi khẽ: “Chúng ta đang ở tầng mấy vậy?”

“Giữa tầng ba đến tầng bốn.”

“Cũng không cao lắm.” Cô tự an ủi mình cũng như an ủi anh. 

Phó Lâm Viễn hơi nhướng mày, ôm chặt eo cô: “Sẽ có người tới thôi.”

Trần Tĩnh nhỏ giọng đáp lại.

Cô tin tưởng anh.

Lúc hít thở, cô có thể ngửi thấy mùi thuốc lá trên cổ áo anh và nhìn thấy vết đỏ kia. Từ nãy đến giờ anh không để cô rời khỏi vòng tay của mình, vì vậy mắt cô chỉ có thể nhìn thấy anh.

Nỗi sợ hãi bỗng trở nên nhỏ bé hơn.

Thang máy không trượt xuống nữa, hình như nó đang bị kẹt ở một điểm nào đó.

Trần Tĩnh nhắm mắt lại, không để mình suy nghĩ nhiều.

Cô đột nhiên muốn hỏi vài câu.

Cô hỏi: “Phó Lâm Viễn, trong cuộc đời này anh có nguyện vọng nào không?”

Phó Lâm Viễn cúi đầu nhìn cô, người con gái mềm mại dựa vào trong ngực anh, yết hầu khẽ nhúc nhích, anh trầm giọng nói: “Không có.”

Trần Tĩnh mở to mắt nhìn anh.

Vẻ mặt Phó Lâm Viễn không chút thay đổi.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng đúng, anh thì có thể có nguyện vọng gì chứ. Anh đứng ở vị trí mà người khác phải cố gắng cả đời mới có thể chạm vào.”

Phó Lâm Viễn nhướng mày, trong mắt tràn đầy ý cười.

Anh cúi đầu hôn lên chóp mũi cô.

“Ừ.”

Anh ừ.

Trần Tĩnh: “…”

Lúc này, cửa thang máy có âm thanh truyền đến, có người tới đây. Có rất nhiều tiếng ồn ào, sau đó là tiếng dụng cụ va chạm vào khe hở trong thang máy, những người bên ngoài bắt đầu cạy cửa.

Điện thoại của Trần Tĩnh sáng lên.

Cô cầm lên mở ra đọc.

Vu Tùng: [Hai người ở trong đó có ổn không?]

Trần Tĩnh nhấn phím trả lời.

[Ổn.]

Phó Lâm Viễn nhìn xuống thấy cô đang trả lời Vu Tùng, anh ấn eo cô, nói: “Đứng yên.”

Trần Tĩnh vô thức đứng tử tế lại, cô biết rằng làm vậy để hạn chế bị rơi xuống tiếp.

Vu Tùng đã gửi cho cô một tin nhắn khác.

Vu Tùng: [Vậy thì tốt, đã bắt đầu phá cửa rồi, hai người đợi một chút.]

Trần Tĩnh: [Ừm.]

Sau đó, Trần Tĩnh đứng trước mặt Phó Lâm Viễn, eo cô bị anh ôm lấy, cô nhìn cửa thang máy, ai đó đang dùng vật chặn cửa lại, có một chút ánh sáng chiếu vào trong.

Trái tim của Trần Tĩnh đột nhiên nhảy lên.

Cô liếc nhìn Phó Lâm Viễn.

Phó Lâm Viễn cũng nhìn ra cửa với vẻ mặt bình tĩnh. Trần Tĩnh nhìn anh vài giây rồi cúi đầu mở chiếc túi nhỏ lấy ra một lọ kem che khuyết điểm, cô lấy một chút kem rồi kiễng chân xoa lên yết hầu của anh.

Cô dùng đầu ngón tay chạm vào nó.

Phó Lâm Viễn siết chặt cánh tay, anh nhìn xuống cô.

Giọng Trần Tĩnh điềm tĩnh: “Phải che một chút.”

Anh không nói gì chỉ nhìn cô đang thoa kem. Sau khi Trần Tĩnh thoa xong, cô lau ngón tay, cất kem che khuyết điểm vào túi. 

Phó Lâm Viễn quét nhìn các vết mút đỏ dưới đường viền cổ áo của cô. Anh khẽ nhướng mày nhưng không nhắc nhở cô.

Cửa thang máy dày và nặng, khi mở sang một bên, người bên ngoài dùng rất nhiều lực, hồi lâu mới nghe thấy tiếng cót két vang lên, khi tất cả ánh sáng từ bên ngoài tràn vào, Vu Tùng, Phùng Chí và có các nhân viên tòa nhà đang nằm rạp xuống.

Cửa vừa mở họ ngay lập tức hô to.

“Tổng giám đốc Phó.”

“Anh Phó.”

“Nào, tổng giám đốc Phó, anh hãy nắm lấy tay của tôi.” Đặc biệt là người quản lý tòa nhà, anh ta duỗi tay vào, cơ thể nằm rạp trên mặt đất, ước gì mình có thể nhảy xuống vì Phó Lâm Viễn.

Phùng Chí cũng rất lo lắng, anh ta quỳ xuống đất nhìn hai người.

Người mà họ muốn thấy là Phó Lâm Viễn, còn Trần Tĩnh chỉ là phụ. Trần Tĩnh xoay người muốn Phó Lâm Viễn ra ngoài trước nhưng anh trực tiếp dùng hai tay ôm eo cô nâng lên, giọng nói trầm thấp, sắc mặt bình tĩnh: “Phùng Chí, kéo cô ấy lên.”

Trái tim của Trần Tĩnh run lên.

Quản lý tòa nhà và Phùng Chí đang ở bên ngoài đều sửng sốt vài giây, sau đó quản lý tòa nhà lập tức vươn tay nắm lấy cánh tay của Trần Tĩnh. Trần Tĩnh nắm chặt tay anh ta, Phùng Chí cũng đưa tay ra giữ chặt cánh tay của cô, hai người dùng sức kéo ở hai bên và đưa cô ra ngoài.

Vu Tùng cũng nhanh chóng đỡ lấy Trần Tĩnh.

Lúc cô quay người lại đã thấy Vu Tùng bước tới kéo Phó Lâm Viễn cùng với Phùng Chí, cổ áo sơ mi của anh hơi mở ra, anh khom lưng bước ra từ bên trong.

Mọi người có mặt tại hiện trường đều thở phào nhẹ nhõm.

Quản lý tòa nhà ngồi xổm xuống lau giày rồi phủi bụi trên quần giúp Phó Lâm Viễn.

Nhiều người tiến lên và vây lấy anh.

Trần Tĩnh đứng trong hành lang, cô lặng lẽ nhìn người đàn ông cao lớn và nghiêm nghị. Phó Lâm Viễn bị vây quanh, anh khẽ cau mày, ngước mắt lên thì thấy cô đứng đó.

Cô không phát ra tiếng, có một chút mong manh và yếu ớt khi vừa thoát khỏi nguy hiểm tỏa ra trên cơ thể cô.

Anh im lặng quan sát vài giây, nói: “Lại đây.”

Trần Tĩnh hoàn hồn, những người xung quanh anh cũng nhìn lại, phát hiện ra nãy giờ thư ký Trần đã bị ngó lơ. Trần Tĩnh bước chân đi về phía anh, trong mắt cô chỉ toàn là hình bóng anh.

Vu Tùng đưa chiếc cặp đựng tài liệu cho cô. Trần Tĩnh nhận lấy, Phó Lâm Viễn cài khuy cổ áo, liếc nhìn cô nói: “Đi ăn thôi.”

Trần Tĩnh đáp: “Vâng, tổng giám đốc Phó.”

Trông cô rất bình tĩnh.

Phó Lâm Viễn quay người bước ra ngoài, Trần Tĩnh đi theo sau anh, quản lý tòa nhà cũng vội vàng đi theo, anh ta đi bên cạnh giải thích nguyên nhân thang máy xảy ra sự cố.

Lúc này, tòa nhà sáng trưng, mọi thứ ngoại trừ thang máy đều hoạt động bình thường. Rõ ràng chỉ có chiếc thang máy đó gặp chuyện và đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Phó Lâm Viễn không kiên nhẫn lắng nghe.

Anh quay đầu lại, đang muốn bảo Trần Tĩnh giải quyết thì ánh mắt bắt gặp làn da trắng nõn của cô, anh bỗng khựng lại.

Sau đó, anh quét mắt về phía Vu Tùng.

Vu Tùng lập tức tiến lên, Phó Lâm Viễn nhỏ giọng nói: “Cậu ở lại đi.”

“Vâng.” Vu Tùng gật đầu rồi nhắc nhở anh: “Bên ngoài có truyền thông chờ sẵn, tổng giám đốc Phó và thư ký Trần đi tới ga-ra ngầm đi, xe đang đậu ở đó.”

Vu Tùng đưa chìa khóa xe cho Trần Tĩnh.

Trần Tĩnh nhận lấy, Phó Lâm Viễn đẩy cửa thoát hiểm bước xuống, Trần Tĩnh cũng đi theo, Phùng Chí và trợ lý nhỏ của mình cũng đi theo phía sau.

Có tiếng bước chân ở cầu thang.

Vu Tùng ngăn quản lý tòa nhà đang định đi theo lại, nói: “Chiều nay tổng giám đốc Phó còn có việc phải làm, có việc gì thì trực tiếp nói với tôi.”

Quản lý tòa nhà trông buồn bã.

“Anh Vu, thực sự vô cùng xin lỗi, đáng lẽ thang máy này phải sửa xong từ hôm qua, là do nhân viên bên dưới lười biếng đẩy sang ngày mai ngày kia rồi làm, không ngờ một hai ngày này lại xảy ra chuyện…”

Vu Tùng không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào.

Sai lầm chính là sai lầm, đây là chuyện liên quan tới tính mạng con người.

_

Trong lối thoát hiểm, Phùng Chí theo sát phía sau, nhìn Trần Tĩnh vẫn lặng lẽ bước đi, anh ta cảm thấy hơi xấu hổ. Vừa rồi, toàn bộ mọi người đều tập trung vào Phó Lâm Viễn và coi anh là quan trọng nhất, bình thường anh ta cũng có quan hệ tốt với Trần Tĩnh, vậy mà lúc đó quả thật là anh ta không để ý đến cô.

Tổng giám đốc Phó mới là quan trọng nhất.

Anh ta hy vọng Trần Tĩnh có thể hiểu được.

Trần Tĩnh cứ im lặng, cô đi theo sau Phó Lâm Viễn. Bỗng điện thoại di động của anh chợt vang lên, có vài cuộc gọi đến, có lẽ là người nhà họ Phó gọi để hỏi thăm tin tức.

Anh kéo nhẹ đường viền cổ áo, nhỏ giọng đáp lại từng người một.

Đi xuống tầng hầm.

Xe của Vu Tùng đậu gần cầu thang, Trần Tĩnh bước lên trước, cô mở cửa ghế sau cho Phó Lâm Viễn trước, Phó Lâm Viễn liếc nhìn cô.

Anh muốn lấy chìa khóa xe trong tay cô nhưng Trần Tĩnh không đưa.

Đằng sau anh, Phùng Chí và trợ lý nhỏ của anh ta vẫn đi theo. Phó Lâm Viễn lặng lẽ nhìn Trần Tĩnh trong giây lát, sau đó cúi người ngồi vào trong. Anh ngả người ra sau, vẫn đang nghe điện thoại.

Trần Tĩnh đóng cửa xe, cô đi vòng qua ghế lái rồi lên xe.

Phùng Chí đứng bên cạnh cùng với trợ lý nhỏ của mình, nhìn chiếc xe màu đen khởi động. Trần Tĩnh đã lái xe của Vu Tùng một lần và đây là lần thứ hai, cô vững vàng lái xe đi.

Trước cửa tòa nhà có nhân viên bảo vệ giữ gìn trật tự, phóng viên và giới truyền thông đã kéo đến, giống như đang chờ quay phim hoặc là đã bắt đầu quay rồi.

Trần Tĩnh liếc nhìn lối vào của tòa nhà.

Thu ánh mắt lại, cô quay vô lăng rồi lái xe ra đường chính.

Sau lưng cô, Phó Lâm Viễn cúp điện thoại, anh đặt điện thoại ở trên tay vịn, nhỏ giọng hỏi: “Em muốn ăn gì?”

Trần Tĩnh lặng lẽ lái xe.

“Đến nhà ăn của Đại học Bắc Kinh ăn đi.”

Anh sẽ gặp hiệu trưởng vào buổi chiều, đến đó ăn cũng hợp lý.

Nghe thấy lời này, Phó Lâm Viễn ừ một tiếng.

Trần Tĩnh đã quen thuộc với đường xá ở Bắc Kinh, đặc biệt là con đường đến Đại học Bắc Kinh. Chẳng mấy chốc, xe đã lái vào bãi đậu xe của trường nhưng ở đây có khá nhiều xe, Trần Tĩnh đi một vòng, cuối cùng cũng tìm được vị trí, nhưng vị trí này hơi khó đậu, làm cô hơi do dự.

Phó Lâm Viễn kéo kính xe xuống.

Cắn điếu thuốc, anh đảo mắt, nhận thấy tình huống khó xử lý của cô.

Anh nói: “Xuống xe đi.”

Trần Tĩnh giữ tay lái vài giây rồi buông ra, cô đẩy cửa bước xuống xe, Phó Lâm Viễn bước ra từ ghế sau, anh nghiêng đầu cắn điếu thuốc, sau đó liếc cô một cái rồi khom người ngồi vào ghế lái.

Rầm.

Cửa xe đóng lại.

Phó Lâm Viễn cầm vô lăng, anh xắn tay áo lên một chút để lộ đồng hồ đeo tay, chiếc xe lùi ra sau rồi dễ dàng dừng lại. Anh xuống xe, tiện tay lấy chiếc cặp và chiếc túi nhỏ, Trần Tĩnh đi vòng qua ghế phụ lái và xỏ giày cao gót vào.

Phó Lâm Viễn nhìn xuống.

“Trong túi có giày à?”

Trần Tĩnh cầm đôi giày đế bằng kia rồi kéo lấy chiếc cặp và bỏ nó vào. Cô đảo mắt và gật đầu: “Ừm, thỉnh thoảng phải lái xe nên tôi phải mang sẵn.”

Phó Lâm Viễn lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, anh kẹp nó giữa hai đầu ngón tay, ậm ừ đáp lại.

Anh thu suy nghĩ và ánh mắt lại, đi về phía nhà ăn của Đại học Bắc Kinh.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Hoa Hồng Đỏ

Chương 43: Vướng bận trong lòng



Edit: phuong_bchii

________________

Nhân sự bổ nhiệm một khi công khai, trên dưới tập đoàn Lăng Duệ đưa tới gợn sóng và tiếng vang cực lớn, truyền thông chủ lưu thương giới cũng theo đó đưa tin, nhị tiểu thư Lăng gia không có tiếng tăm gì này bỗng nhiên thượng vị, có phải ý nghĩa Lăng gia sắp “Bốn phần thiên hạ”, người kế vị chưa quyết định, để cho cuộc chiến đoạt vị càng thêm khó bề phân biệt.

Ai cũng không biết chủ tịch Lăng Xương Khiếu nghĩ gì, từ vụ bê bối của tam phòng đến sơ suất của quản cọc, Lăng nhị tiểu thư đứng vững trước áp lực nhiều phía, tiến hành quan hệ xã hội khủng hoảng, năng lực và quyết đoán rõ như ban ngày, không ít người đều chờ xem quản cọc của tập đoàn sau khi cô nắm giữ sẽ như thế nào?

Văn phòng tổng giám đốc đã bay lên không, vốn là vị trí Lăng Thương Hàn ngồi, bây giờ không còn chỗ cho hắn nữa. Lăng Thiên Dục nhìn văn phòng xa hoa khí phái, tâm như nước lặng.

Dường như đạt được này hết thảy đều là thuận lý thành chương, cô vốn nên nắm giữ một văn phòng xa hoa ở tập đoàn Lăng Duệ. Lăng Thương Hàn tính là cái gì, một tên phá gia chi tử chỉ biết chuyển quyền lộng thế, đùa bỡn phụ nữ.

Thành cũng vì nó bại cũng vì nó, lần này hắn lại thua trong tay phụ nữ.

Lăng Thiên Dục thượng vị nhất định sẽ làm cho quản cọc biến thiên, cô đứng ở trong  văn phòng, nhìn ra xa, ánh mắt có thể nhìn thấy đều là nội thành Tuyên An phồn hoa.

Quả nhiên phong cảnh nơi này khác với những nơi khác, về phần thân ở địa vị cao mới có thể dễ dàng khống chế hết thảy. Nụ cười Lăng Thiên Dục dần lộ ra, nơi này là chiến trường, là bắt đầu hết thảy, cũng sẽ là kết thúc hết thảy.

“Cốc cốc cốc, Dục tổng.” Phía sau nhân viên hành chính dẫn một người, “Anh Lam đã làm xong thủ tục nhậm chức.”

Bởi vì họ Lăng ở công ty tương đối nhiều, “Lăng tổng” dễ dàng lẫn lộn thân phận, bởi vậy trong tập đoàn đều mang tên gọi mỗ tổng.

Dứt lời, chỉ thấy một người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú đi tới, dáng người anh ấy cao gầy, quanh thân tản ra khí âm nhu, tai phát ra ánh sáng u lam, anh ấy cười tươi nói: “Dục muội của tôi vẫn đẹp như vậy.”

Lăng Thiên Dục nhướng mày: “Lam Phi Húc, chú ý lời nói, đây là ở công ty.”

“OK, OK, Dục tổng, nhắc nhở cô đừng quên hôm nay phải họp cả ngày.” Lam Phi Húc là bạn học đại học của Lăng Thiên Dục, phong lưu phóng khoáng, bởi vì đẹp như phụ nữ, tính hướng không rõ, Lăng Thiên Dục vẫn cho rằng anh ấy là gay.

Anh ấy am hiểu phân tích số liệu và trù tính chung, lúc học đại học đã đảm nhiệm chủ tịch hội sinh viên, song thương cực cao, ngoại trừ có chút ẻo lả, thiếu chút khí dương cương, những thứ khác đều tốt.

Lăng Thiên Dục sau khi thượng vị cần gấp một người như vậy giúp mình, mà Lam Phi Húc đã sớm hứa hẹn, chỉ cần Lăng Thiên Dục cần anh ấy, một câu nói, mặc kệ đưa ra điều kiện như thế nào, anh ấy đều vui vẻ tiếp nhận.

Rất ít người biết anh ấy là cậu chủ của một chuỗi siêu thị lớn trong nước, chẳng qua anh ấy chưa bao giờ lấy danh nhà giàu mới nổi của gia đình để kiêu ngạo, rất khiêm tốn.

“Anh trước tiên giúp tôi thông báo xuống, bộ phận hành chính, bộ phận tiêu thụ, bộ phận kế hoạch, bộ phận nhân sự, bộ phận tài vụ bộ phận quản lý đúng mười giờ bắt đầu ở tầng hội nghị.” Lăng Thiên Dục ngày đầu tiên đi làm, tính toán một lần nữa chỉnh đốn quản lý cọc.

Lam Phi Húc mặc dù cũng là vừa mới nhậm chức, nhưng làm đủ chuẩn bị trước, anh ấy biết tính cách của Lăng Thiên Dục, hiệu suất tối thượng, một giây cũng không muốn lãng phí.

Cũng chỉ có người như Lam Phi Húc mới có thể chịu được và theo kịp tiết tấu của Lăng Thiên Dục.

“Tôi lập tức đi làm, cô còn có hai mươi phút để nghĩ chuyện khác.” Lam Phi Húc cười tươi như hoa, rõ ràng là đàn ông nhưng quyến rũ như phụ nữ, nhưng không ai biết trong mắt anh ấy chỉ có một người, đó chính là Lăng Thiên Dục.

“Biết rồi.” Lăng Thiên Dục có chút thất thần, tối hôm qua lời nói của Lăng Thương Bắc vẫn còn văng vẳng bên tai, không biết kế hoạch du lịch của bọn họ bắt đầu khi nào, chuyện cô đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc quản cọc đã từ nội bộ truyền tới truyền thông, Liễu Tư Dực lại chẳng có một câu chúc mừng nào sao?

Lăng Thiên Dục từ sáng sớm thức dậy đến bây giờ vẫn luôn chờ tin nhắn của nàng, thậm chí vài lần cố gắng chủ động liên lạc, nhưng lại cảm thấy có chút không đúng mực, cứ chờ đợi trong nghi kỵ, hết một buổi sáng.

Cô ấy có thờ ơ với chuyện của mình sao? Lăng Thiên Dục không chờ mong Lam Doanh và Hải Dụ, thậm chí đối với việc Kỳ Mộc Uyển đột nhiên đến thăm cũng không có bất ngờ, tất cả những chuyện chờ mong ngoại trừ thượng vị chính là có liên quan đến Liễu Tư Dực.

Điện thoại trên bàn phát ra âm thanh ong ong, là thông báo có tin nhắn. Lăng Thiên Dục khẽ thở dài một hơi, liếc mắt nhìn là một dãy số xa lạ, sau khi màn hình trượt ra chỉ có một câu: Cùng anh ấy đi du lịch, một tuần sau trở về.

Là nàng! Lăng Thiên Dục vội cầm lấy điện thoại, trả lời một tin nhắn: Đi gấp như vậy, đi đâu rồi?

Đây là một số khác của Liễu Tư Dực, sức chấp hành của nàng rất mạnh, sau khi hội sở gặp nguy cơ đã chuẩn bị số mới. Lăng Thiên Dục không có lưu, bằng vào trí nhớ siêu cường, nhìn chằm chằm dãy số mấy lần liền nhớ kỹ trong lòng.

Sau khi tin nhắn được gửi đi, không có đáp lại, Lăng Thiên Dục đi tới đi lui trong văn phòng, độ giây như phút, độ phút như giờ. Không vang không rung, cô liền cầm điện thoại nhìn vài lần, tin nhắn giống như đá chìm đáy biển, đầu kia không có bất kỳ phản ứng nào.

Khoảng chừng hai mươi phút, Lam Phi Húc đến thông báo cuộc họp sắp bắt đầu, Lăng Thiên Dục chỉ có thể dời đi lực chú ý, vùi đầu vào công việc.

Tân quan nhậm chức ba đốm lửa, ngọn lửa này cô muốn đốt tới độ lửa gì, đốt như thế nào, đều phải trải qua suy nghĩ cặn kẽ. Trước khi nhậm chức, cô đã tìm hiểu thấu đáo mấy bộ phận quản lý, hôm nay lại nghe các bộ phận báo cáo, có điều là muốn thông qua vấn đề xem vấn đề.

Không ít người cảm thấy Lăng Thiên Dục chưa từng quản lý khối này, cho rằng cô không hiểu, có vài bộ phận muốn ứng phó một chút, qua loa lấy lệ. Không mở cuộc họp này, Lăng Thiên Dục không biết quản cọc đã mục nát đến trình độ này, bây giờ nghĩ lại không chỉ có quản cọc, có lẽ những công ty khác cũng là như thế.

Cuộc họp này diễn ra rất lâu, ngay cả bữa trưa cũng là cơm hộp, vừa ăn vừa thảo luận. Lăng Thiên Dục không có khẩu vị gì, cơ bản không ăn, cô nhìn từng cái PPT kia, làm rất đẹp, công phu bề ngoài đúng chỗ đã cảm thấy buồn cười.

Tốt cái mã mà thối rữa bên trong, chính là nói đám người này. Hôm nay sau khi Lăng Thiên Dục trao đổi với người quyết định của từng bộ phận, đối với rất nhiều chuyện đã hiểu rõ trong lòng.

Bây giờ là thời đại dữ liệu lớn, hiệu suất của mỗi bộ phận như thế nào, thông qua phân tích là có thể nhìn ra được vấn đề. Có nuôi người rảnh rỗi hay không, kế tiếp đưa vào hoạt động như thế nào, trong lòng cô đã có một kế hoạch đại khái.

Cụ thể chỉnh đốn như thế nào, cô phải suy nghĩ thật kỹ, cũng phải thương lượng với Lam Phi Húc.

Cuộc họp ban quản lý kéo dài từ mười giờ sáng đến ba giờ chiều, cuối cùng cũng kết thúc, tất cả đều mệt mỏi. Sau đó nhấn vào trang tiếp theo tiếp tục đọc trận thứ hai, Lăng Thiên Dục thâm nhập từng bộ phận khảo sát tìm hiểu, thẳng đến giờ tan làm buổi tối mới kết thúc.

Suốt một ngày, trên dưới quản cọc đều hoảng sợ trong lòng, căng thẳng không thôi, chuẩn bị vì vị tổng giám đốc mới tới này, đều chuẩn bị đầy đủ. Tất cả mọi người cho rằng lừa dối cho qua cửa, nhưng thật ra nguy cơ mới bắt đầu.

Buổi tối, nhân viên lần lượt tan làm, chỉ có đèn văn phòng tổng giám đốc còn sáng, đại não Lăng Thiên Dục vận hành một ngày, có chút đau nửa đầu, thời gian và tinh lực đều có chút tiêu hao, hơn nữa không có ăn cơm, dạ dày cũng có chút đau âm ỉ.

“Dục tổng của tôi, cô không muốn tan làm cũng không sao, ăn sandwich này cho tôi đi.” Lam Phi Húc mua một miếng sandwich từ siêu thị của công ty, anh ấy nhìn tới nhìn lui cảm thấy chỉ có thứ này mới có thể ăn mấy miếng.

Lăng Thiên Dục chỉ tay lên mặt bàn, xuất thần nhìn điện thoại, cô cầm lên nhìn rồi buông xuống.

Cả ngày, Liễu Tư Dực cũng không trả lời tin nhắn của mình, cho dù lên máy bay cũng nên đến nơi rồi, chẳng lẽ ra nước ngoài sao? Nhưng hiện tại máy bay đã có wifi, cứ như vậy tập trung thế giới hai người, bỏ qua tin nhắn của mình?

Hay là nói sau khi báo cáo tượng trưng, không đợi mình trả lời liền tắt máy? A, hai người này sợ không phải giống hưởng tuần trăng mật sao?

Nghĩ đến đây, Lăng Thiên Dục nhẹ nhàng đấm mặt bàn, hoàn toàn không nghe thấy Lam Phi Húc nói gì với mình.

“Được rồi, cảm giác tồn tại của tôi chính là thấp như vậy.” Lam Phi Húc cầm sandwich đã hâm nóng, đun chút nước sôi cho cô, pha một ly trà bưng tới, “Dục tổng, hôm nay họp tổng cộng ncô ài xem điện thoại 18 lần, thở dài 5 lần, nhíu mày 3 lần, buồn bã 2 lần, còn lại xem ra bình tĩnh nhưng áp suất rất thấp, lạnh đến đóng băng.”

Lăng Thiên Dục giương mắt, nhìn anh ấy một lát: “Quan sát cái này anh là biến thái sao?”

“Cô cũng không phải ngày đầu tiên biết tôi biến thái, hừ!” Lam Phi Húc cười xoay đến phía sau cô, bắt đầu bóp vai đấm lưng cho cô, thủ pháp của anh ấy không thua gì người chuyên nghiệp, hơn nữa đối vai cổ huyệt vị đắn đo đúng chỗ, lực vừa phải.

Hai mắt Lăng Thiên Dục khẽ nhắm, hưởng thụ thả lỏng tạm thời: “Thật sự có nhiều lần như vậy?”

“Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, tôi ngược lại tò mò am hiểu bố cục cô rơi vào cái bẫy hồ ly nào?”

Lăng Thiên Dục cười nhẹ một tiếng: “Anh đang vui đùa quốc tế sao? Chỉ có tôi gài bẫy người khác, không thể rơi vào tình thế của người khác.”

“Đã như vậy, không bằng tôi mở một ván, Dục tổng vào được không?” Lam Phi Húc cố ý thử.

“Vào cục của ai cũng không thể vào cục của anh, tôi không muốn làm tình địch của đàn ông, tiểu thịt tươi hoặc là đàn ông cơ bắp của anh tôi đánh không lại.”

Lam Phi Húc tươi cười cứng đờ, động tác trên tay ngừng một lát, lại khôi phục như thường: “Được rồi, vòng tròn của chúng tôi cũng không thích hợp với cô, vòng tròn cầu vồng rất phức tạp.”

“Cầu vồng??” Lăng Thiên Dục vỗ vỗ mu bàn tay anh ấy, ý bảo anh ấy dừng lại.

Lam Phi Húc lảo đảo bàn làm việc, nhìn xuống Lăng Thiên Dục, trong ánh mắt hàm chứa nụ cười, ánh mắt sáng quắc nhìn Lăng Thiên Dục. Nhiều năm trước, anh ấy từng tỏ tình với Lăng Thiên Dục như một trò đùa, nhưng bởi vì là liên hoan tốt nghiệp, mọi người men say mông lung, cho nên ai cũng không có coi là thật.

Nhưng bao nhiêu người biết, có chút vui đùa chỉ là che dấu tai mắt người khác, có chút thật lòng không thể nói. Biết rõ không yêu mình, tỏ tình hay không không quan trọng, lấy ở bên nhau cùng đạt được làm mục đích, hết thảy đều là phí công.

Cho nên Lam Phi Húc giấu rất nhiều năm, cho dù bị hiểu lầm thành gay, cho dù có thể nhiều năm không gặp, trái tim của anh ấy cũng chưa bao giờ thay đổi.

“Phi Húc, cầu vồng có ngụ ý gì sao?” Lăng Thiên Dục nhớ tới rượu cầu vồng, nhớ tới rượu cocktail Liễu Tư Dực bằng tâm tình mới có thể đặc biệt pha ra, chẳng lẽ đó là hàm nghĩa gì?

Hơn nữa Vân Thư và Kỳ Mộc Uyển mỗi lần đều chỉ định phải uống, không chỉ bởi vì rượu phân tầng đẹp mắt cùng hương vị được chứ? Lăng Thiên Dục lâm vào trầm tư, chờ Lam Phi Húc trả lời.

“Cầu vòng à, thật ra là đại biểu cho một loại người, là……”

Anh ấy vừa định giải thích, điện thoại Lăng Thiên Dục vang lên, người cô đợi một ngày rốt cục cũng gọi điện thoại tới. Cô làm một động tác suỵt, ý bảo Lam Phi Húc đi ra ngoài.

Lam Phi Húc từ vẻ mặt chờ mong và vui sướng của cô phát hiện ra dị thường, đầu dây bên kia là ai? Lại khiến Lăng Thiên Dục để ý như vậy.

“Em đi đâu?” Mang theo chất vấn, đè nén vui sướng.

“… Nam bộ… trấn nhỏ…” Đầu bên kia tín hiệu điện thoại của trấn nhỏ phía Nam đứt đoạn, Liễu Tư Dực nói một câu bị hủy thành vô số câu, “Tín hiệu bên này không tốt, sẽ không liên lạc thường xuyên với chị.”

“Khi nào thì em trở về? Một tuần?” Lăng Thiên Dục có chút lo lắng, sợ nói không hết.

“Ừ, kế hoạch là 5 – 7 ngày, tùy tình huống…” Giọng nói khe khẽ vang lên, một giọng nói khác loạn nhập: “Cô Liễu, phòng còn một phòng tiêu chuẩn, có thể không?” Dừng một chút, giọng Liễu Tư Dực vang lên: “Có thể, phiền cô mở phòng đi.”

“Hai người muốn ở một phòng?”

“Bên này phòng trọ đều đầy, vùng núi hoang vu, không tiện lên đường, tạm qua một đêm đi.” Giọng Liễu Tư Dực nhạt như nước, nghe không ra một tia tình cảm, lại khiến tim Lăng Thiên Dục trầm xuống đáy cốc, cô không cần nghĩ ngợi nói một tiếng:” Không được!”

Đáng tiếc tiếng này không có được trả lời, Liễu Tư Dực bên kia tín hiệu cắt đứt, Lăng Thiên Dục kêu lên: “Alo? Alo?”

“Em…không… như vậy…” Chỉ nghe mấy chữ ngắn gọn, điện thoại đã bị cúp, vành tai Lăng Thiên Dục chỉ quanh quẩn hai người muốn ở một phòng, cô gọi lại, đã không thể kết nối.

“Ở chung một phòng!” Lăng Thiên Dục tức giận đến ném điện thoại lên trên bàn, không biết lửa giận từ đâu tới, chỉ cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, trong đầu một đoàn loạn, toàn bộ lòng đều níu cùng một chỗ.

“Sao vậy, sao vậy?” Lam Phi Húc ở ngoài cửa nghe được loảng xoảng một tiếng, vọt vào. Anh ấy cho rằng đã xảy ra chuyện gì, trở về lại thấy mặt Lăng Thiên Dục đỏ bừng, tức giận lộ rõ, cách vài mét cũng cảm giác được khí tràng giết người vô hình của cô.

Lăng Thiên Dục trầm tĩnh một lát, bỗng nhiên nở nụ cười dịu dàng u lãnh, khiến người ta sởn gai ốc.

Cô nhặt di động lên, ngoắc ngoắc ngón tay với Lam Phi Húc: “Đi, cùng tôi ra ngoài chơi!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.