Được, nhưng Trần Tĩnh là thư ký của anh hơn hai năm, cô chưa từng thấy anh trực tiếp đi đến cửa hàng nào.
Ngay cả quần áo, đồng hồ… Đều là cửa hàng giao đến theo định kỳ, còn những món quà khác thì sẽ gọi điện thoại đưa qua, sau đó Trần Tĩnh sẽ đi chọn.
Thậm chí, một số nhãn hàng khi đến mùa ra mắt sẽ làm trước cho anh, điều chỉnh trước rồi mới sắp xếp giao hàng. Anh không có nhiều thời gian, càng không có thời gian đi mua sắm ở các cửa hàng.
Tuy nhiên, có lẽ chỉ là Trần Tĩnh chưa từng thấy mà thôi.
Đi vào khu mua sắm, dòng người cũng không quá nhiều, bên kia còn có một cửa khẩu, chắc phần lớn dòng người đều đi qua đó, bởi vì bên đó có nhiều cửa hàng nổi tiếng hơn.
Mặt đất sáng bóng đến mức có thể phản chiếu hình ảnh của con người, cửa hàng mà Trần Tĩnh định đến ở ngay trước mặt. Phó Lâm Viễn chợt nhận được điện thoại, anh buông eo cô ra, bước sang một bên để nghe máy.
Vừa rồi ở trong xe, anh đã cởi cà vạt, bây giờ chiếc áo sơ mi đen bên trong áo vest khẽ mở ra, trông có chút tùy ý.
Trần Tĩnh quay đầu lại nhìn anh.
Người đàn ông đút hai tay vào túi quần, nhìn về một điểm xa xăm, đang nói chuyện với người bên kia điện thoại với vẻ mặt nghiêm nghị.
Người qua đường đều quay lại nhìn anh.
Người đẹp ở đây rất nhiều, dáng ai cũng rất đẹp, họ đi lại trước mặt anh, hoặc là lướt qua bên cạnh anh, tất cả đều có một cảm giác mơ hồ khó nói, có mấy cô gái đi ngang qua anh, còn vô thức nhìn anh.
Trần Tĩnh nhìn một lát, không làm gián đoạn cuộc gọi của anh, cô quay lại đi về phía cửa hàng.
Cô mở bức ảnh mà Tưởng Hòa gửi ra, Tưởng Hòa nói rằng cửa hàng túi xách này có giảm giá, nhưng chỉ có chi nhánh ở cửa khẩu mới được, bảo cô qua xem giúp.
Nếu giảm giá thì mua, không giảm giá thì thôi. Mặc dù Tưởng Hòa tiết kiệm tiền nhưng thỉnh thoảng cô ấy cũng mua một chiếc túi để tự thưởng cho mình, nếu không thì con đường tiết kiệm tiền quá nhàm chán.
Bước vào cửa hàng, chị bán hàng bèn đi tới hỏi cô có thích mẫu nào không.
Trần Tĩnh bèn cho cô ta xem ảnh: “Mẫu này còn hàng không?”
Chị bán hàng nhìn rồi gật đầu: “Còn đó, cô đợi một lát.”
Cô ta đi lấy túi, Trần Tĩnh đứng tại chỗ, tùy ý nhìn mấy chiếc túi trên tủ, trong tủ còn có mấy chiếc khăn lụa và một vài thứ khác. Trần Tĩnh đang suy nghĩ xem nếu Tiếu Mai đeo những chiếc khăn lụa này trông sẽ như thế nào, có nên mua cho bà ấy một cái không? Một lúc sau, chị bán hàng quay lại, đặt chiếc túi lên bàn, đưa cho Trần Tĩnh xem.
Trần Tĩnh hỏi có giảm giá không?
Chị bán hàng nhìn Trần Tĩnh, cười nói: “Có.”
Trần Tĩnh hỏi về việc giảm giá, nhưng không giống như những gì Tưởng Hòa đã nói. Rõ ràng những gì Tưởng Hòa nhận được là tin giả, giảm giá kiểu khác, dự toán cũng sẽ khác. Trần Tĩnh dựa vào bàn, gửi tin nhắn cho Tưởng Hòa, hỏi giảm giá như vậy có được không.
Tưởng Hòa lập tức do dự, cái này vượt quá ngân sách của cô ấy.
Trần Tĩnh chỉ biết chờ đợi, cô nhìn vào chiếc túi.
Phó Lâm Viễn cúp điện thoại, xoay người nhìn quanh, thấy cô đứng trước quầy trong cửa hàng, anh cất điện thoại đi về phía cửa hàng, chị chủ quầy đang chán nản chờ đợi Trần Tĩnh đưa ra quyết định. Liếc thấy Phó Lâm Viễn, ánh mắt cô ta chợt sáng lên, muốn đi tới phục vụ, nhưng khách hàng trước mặt vẫn do dự không quyết.
Cô ta trơ mắt nhìn đồng nghiệp của mình đi ngang qua.
Phó Lâm Viễn tỏ vẻ thờ ơ, không để ý tới nhân viên bán hàng kia mà đi tới bên này, trầm giọng nói: “Em xem xong chưa?”
Giọng nói vang lên trên đầu, Trần Tĩnh ngừng bấm điện thoại, cô nhìn anh nói: “Chờ một chút, Tưởng Hòa còn đang quyết định.”
“Tổng giám đốc Phó, anh nói chuyện xong rồi à?” Cô dịu dàng hỏi.
Phó Lâm Viễn “ừ” đáp.
Khi chị bán hàng nhìn thấy người đàn ông đến tìm vị khách hàng này, cô ta chợt nghĩ có một người đàn ông như vậy ở bên mà còn do dự lâu như vậy ư? Bởi vì, cô ta liếc mắt đã nhận ra giá trị của chiếc đồng hồ trên cổ tay người đàn ông này, nên cô ta cũng kiên nhẫn hơn một chút, yên lặng chờ đợi Trần Tĩnh đưa ra quyết định.
Trần Tĩnh bấm máy, lại hỏi Tưởng Hòa, Tưởng Hòa nghiến răng nói: “Mua!”
Cô ấy thích chiếc túi này lâu rồi, cuối cùng cũng có đợt giảm giá, lại còn làm phiền Trần Tĩnh tìm mua. Tưởng Hòa nghĩ nếu mình không muốn thì sẽ mất công của cả hai. Hơn nữa, ngày lễ hàng năm sắp đến rồi. Chiếc túi này ít nhiều cũng là hàng hiệu. Lần này, nếu không mua thì đợi bao giờ mới tới đợt giảm giá tiếp theo? Khó đợi lắm.
Trần Tĩnh ngước mắt lên, nói với chị bán hàng: “Tôi lấy cái này.”
“Được.” Chị bán hàng mỉm cười đáp lại, rồi đi lấy một chiếc hộp để đóng gói. Trong khi đóng gói, Trần Tĩnh hỏi giá của chiếc khăn lụa, mặc dù giá thực sự khá đắt, nhưng còn hai tháng nữa là năm mới, tặng Tiếu Mai làm quà năm mới cũng tốt. Cô nhân tiện mua chiếc khăn lụa, chị bán hàng mỉm cười gói khăn lại.
Trần Tĩnh đưa thẻ ra, chị bán hàng cầm lấy rồi đi quẹt thẻ.
Thấy Trần Tĩnh chọn một chiếc khăn lụa sẫm màu, Phó Lâm Viễn đoán rằng cô muốn tặng người khác, vì trước giờ cô chưa từng đeo thứ này. Thanh toán xong, Trần Tĩnh nhận lấy thẻ, hai món quà cũng được gói xong, Phó Lâm Viễn giúp cô xách đồ, sau đó anh nói với chị bán hàng: “Cô gói giúp tôi hai cái túi phía trước luôn đi.”
Người bán hàng nhìn theo ánh mắt của anh, đó là hai mẫu mới nhất.
Hai mắt cô ta sáng lên, lập tức cười nói: “Vâng.”
Trần Tĩnh định rời đi, nhưng nghe thấy Phó Lâm Viễn muốn mua đồ, cô bèn dừng lại, lặng lẽ nhìn người bán hàng đang vui vẻ đóng gói.
Một lúc sau, sau khi gói xong, Phó Lâm Viễn cầm lấy.
Trần Tĩnh thấy anh xách hơi nhiều, bèn đưa tay ra nói: “Tổng giám đốc Phó, để tôi xách hai cái kia cho.”
Phó Lâm Viễn nhìn cô, không trả lời.
Anh khẽ ôm eo cô, bước ra ngoài, anh không để cô cầm.
Vậy thì thôi, Trần Tĩnh cũng không ép, bởi vì cô còn có những thứ khác phải mua, cô chậm rãi đi vào trong phố, chủ yếu là vì cô sợ Phó Lâm Viễn có thứ cần mua.
Bản thân cô cũng muốn ngắm nghía kĩ hơn, hôm nay cô mặc một bộ vest nữ, tóc buộc cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần.
Hình ảnh của cô phản chiếu trong kính thực sự rất đẹp. Rất nhiều người phía đối diện đều nhìn Phó Lâm Viễn rồi nhìn cô, chủ yếu là vì họ muốn xem người phụ nữ bên cạnh một người đàn ông đẹp trai như vậy trông như thế nào.
Rất nhiều cô gái dùng ánh mắt ghen tỵ nhìn cô.
Trần Tĩnh hơi khựng lại, liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.
Chỉ thấy cái cằm lạnh lùng của anh, Phó Lâm Viễn chú ý đến ánh mắt của cô, bèn nhìn xuống.
Trái tim của Trần Tĩnh đập mạnh, cô bình tĩnh nhìn đi chỗ khác.
Cô rời mắt, đôi hoa tai cô đang đeo lộ ra trước mắt Phó Lâm Viễn, tuy chiếc hoa tai cô đeo hôm nay nhỏ nhưng rất đẹp, dái tai của cô khẽ ửng hồng.
Mắt Phó Lâm Viễn hơi tối lại.
Cửa hàng tiếp theo cần mua ở ngay trước mặt, Trần Tĩnh dừng lại, quay người đi vào. Lần này, Phó Lâm Viễn không có điện thoại nên cũng đi vào theo. Người bán hàng bước ra chào Trần Tĩnh. Trần Tĩnh đứng cạnh tủ thử nước hoa, trong khi Phó Lâm Viễn đứng ở bên cạnh, đút tay vào túi quần, nhìn xuống cô.
Cô xoa xoa cổ tay trước rồi đến tai.
Trần Tĩnh không quá nhạy cảm với mùi nước hoa, trước đây Tưởng Hòa đã cùng cô đi mua nước hoa, lần này ngoài việc chọn cho mình, cô còn chọn cho Tưởng Hòa nữa.
Cô xoa rồi ngửi thử, trông có vẻ hơi phân vân, người bán hàng bên cạnh cười nói: “Sao cô không nhờ chồng chọn giúp cho.”
Chồng.
Trái tim của Trần Tĩnh chợt nảy lên.
Phó Lâm Viễn nắm lấy cổ tay cô, đưa lên đặt ở chóp mũi ngửi, Trần Tĩnh ngước mắt lên nhìn anh.
Trông anh khá nghiêm túc.
Phó Lâm Viễn đảo mắt, khẽ nói: “Lại đây.”
Trần Tĩnh biết anh muốn ngửi mùi ở bên tai cô, cô lặng lẽ nhìn anh vài giây, nghiêng người, hơi kiễng chân lên, Phó Lâm Viễn cúi đầu ngửi bên tai cô.
Hình ảnh này khiến nhiều người trong cửa hàng chú ý. Trần Tĩnh tách ra, nghiêm túc nhìn anh, Phó Lâm Viễn cũng nhìn cô nói: “Cả hai đều thơm.”
“Mùi ở tai thơm hơn.”
“Stay together.”
Anh nói tên tiếng Anh của nước hoa này. Anh nói tiếng Anh rất hay, trầm thấp và từ tính. Nghe vậy, Trần Tĩnh quay lại và nói với người bán hàng rằng mình muốn lọ này.
Tiếng Trung của loại nước hoa này nghĩa là “ở bên nhau”.
Chị bán hàng đóng gói xong, Trần Tĩnh đưa thẻ cho cô ta quẹt rồi cầm túi. Chị bán hàng quẹt thẻ xong rồi đi ra, đưa thẻ lại cho Trần Tĩnh, Phó Lâm Viễn nhìn chị bán hàng, chỉ vào vài mẫu mà Trần Tĩnh vừa thử trên bàn.
“Gói hết lại cho tôi.”
Chị bán hàng ngẩn ra, hai mắt sáng lên: “Vâng.”
Trần Tĩnh đã xách túi đi ra ngoài, nhưng nghe thấy anh muốn mua, cô bèn dừng lại chờ. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh đi mua sắm.
Tùy ý, thờ ơ và nhanh chóng.
Thấy anh cầm túi đồ, Trần Tĩnh mới đi ra ngoài.
Bên cạnh là một cửa tiệm khác, nước hoa từ cửa hàng này chính là thứ mà Tưởng Hòa muốn, vì vậy Trần Tĩnh vẫn thử một chút, sau đó gửi tin nhắn thoại cho Tưởng Hòa. Tưởng Hòa nói “mua” một cách dứt khoát, Trần Tĩnh lập tức thanh toán. Lần này, Phó Lâm Viễn không mua, Trần Tĩnh thấy anh xách nhiều như vậy, dáng người cao, vẻ mặt vô cảm, nhưng lại khá kiên nhẫn.
Ra khỏi cửa hàng, Trần Tĩnh hỏi: “Tổng giám đốc Phó còn cần mua gì nữa không?”
Phó Lâm Viễn nhìn đồng hồ: “Không.”
Trần Tĩnh nhướng mày, khẽ nói: “Vậy chúng ta trở về đi?”
Phó Lâm Viễn “ừ” đáp, anh hạ cánh tay xuống, khẽ ôm eo cô đi về phía cửa. Lúc này, trời đã tối, xe đậu ở bãi đậu xe, để đồ đạc lên ghế sau, Phó Lâm Viễn mở cửa xe, hỏi cô: “Em muốn ăn gì?”
Gió khá to, thổi bay mái tóc của Trần Tĩnh, cô hất nó sang một bên, nhìn vào khuôn mặt tuấn tú của anh: “Chúng ta đến nhà hàng dưới khách sạn ăn đi.”
Hôm nay, thời tiết ở Lê Thành rất lạnh.
Khóe môi Phó Lâm Viễn khẽ cong lên: “Được.”
Hai người khom lưng ngồi vào trong xe, trong xe ấm áp hơn nhiều, Phó Lâm Viễn xắn tay áo khởi động xe, cánh tay đeo đồng hồ để lộ những đường nét rõ ràng.
Trần Tĩnh nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, điện thoại bỗng rung lên.
Tưởng Hòa hỏi cô có mua không.
Trần Tĩnh: [Mua rồi.]
Tưởng Hòa: [Ok, vất vả cho cậu rồi.]
Nói chuyện một lúc, xe đã đến khách sạn, Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn đỗ xe, đem đồ đạc và tài liệu lên lầu, sau đó đến nhà hàng ăn tối.
Công việc của Phó Lâm Viễn đã chất đống khá nhiều, anh bắt đầu kiểm tra email trên điện thoại, thỉnh thoảng nhấp một ngụm cà phê.
Sau bữa tối, hai người lên lầu, Trần Tĩnh hơi buồn ngủ, nhưng ngày mai còn có một cuộc đàm phán kinh doanh nên cô lấy lại tinh thần, ra khỏi thang máy, Phó Lâm Viễn trở về phòng trước.
Trần Tĩnh quẹt thẻ để vào cửa, cất tài liệu hôm nay đi trước, sau đó lấy tài liệu ngày mai dùng ra sắp xếp. Thời gian của cuộc đàm phán không cố định, nên tài liệu phải chuẩn bị đầy đủ. Nhân tiện, cô còn tra vé máy bay ngày mai, hy vọng ngày mai mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Sắp xếp ổn thỏa xong, cô mới nhớ ra những thứ mà Phó Lâm Viễn mua hôm nay đều ở chỗ mình. Cô tùy ý buộc lại mái tóc buông xõa, xách túi đứng dậy đi ra ngoài, gõ cửa phòng Phó Lâm Viễn.
Một phút sau, cánh cửa mở ra.
Bên trong hơi nóng, Trần Tĩnh ngước mắt lên, Phó Lâm Viễn mặc áo dài và quần dài màu đen, tóc ướt sũng, đang dùng khăn lông lau tóc, nước trượt xuống quai hàm cứng rắn lạnh lẽo của anh, mang theo cảm giác uể oải khi vừa mới tắm xong, Trần Tĩnh im lặng một giây rồi nói: “Tổng giám đốc Phó, đồ hôm nay anh mua…”
Phó Lâm Viễn nhìn cô.
Từ lúc trở về, cô vẫn chưa tắm, cổ áo hơi hé mở, tóc buông xõa, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp, trong mắt tràn đầy dịu dàng.
Phó Lâm Viễn ôm eo cô, kéo cô vào phòng.
Rầm.
Cửa đóng lại.
Trần Tĩnh bị ấn lên cửa, cô ngẩng đầu lên nói: “Đồ hôm nay anh mua này.”
“Cho em.” Nói xong, anh bèn hôn lên môi cô, Trần Tĩnh còn chưa kịp tiêu hóa lời nói của anh thì môi đã bị ngậm lấy, cổ ngửa lên.
Túi đồ trong tay sắp rơi xuống, Phó Lâm Viễn cầm lấy, đặt lên tủ giày, sau đó lại ôm lấy eo cô, cúi đầu hôn cô thật sâu.
Đầu óc Trần Tĩnh quay cuồng, cánh tay của cô vô thức ôm lấy cổ anh, một lúc sau, váy cô đã bị kéo lên trên, lộ ra đôi chân dài trắng nõn.
Lòng bàn tay anh áp lên da thịt cô.
Bố cục phòng anh cũng giống như phòng cô, nhưng không hiểu sao nhìn lại lạnh lẽo hơn bên cô, chắc là do đàn ông ở.
Rèm cửa không mở.
Trần Tĩnh nghiêng đầu, Phó Lâm Viễn hôn lên tai cô, ngậm cắn, hai tay ôm eo cô thật chặt.
Lỗ tai Trần Tĩnh đỏ bừng, hai gò má ửng hồng, hai mắt mờ mịt, đầu ngón tay bấu lấy cánh tay của anh.
Trong phòng tối om, thời gian trôi qua, Trần Tĩnh ôm chặt cổ anh, ngã vào lòng anh, Phó Lâm Viễn hôn lên môi cô, ôm cô đứng dậy, đi vào phòng tắm.
Những giọt nước rơi xuống đã bốc hơi, những giọt khác lại rơi xuống. Từ phòng tắm đi ra, Phó Lâm Viễn đặt cô lên giường mình.
Vòng tay quanh eo cô, anh nhìn cô.
Cổ Trần Tĩnh vẫn đỏ ửng, cô vô cùng mệt mỏi, trong ánh sáng lờ mờ, bắt gặp ánh mắt của anh, cô im lặng vài giây.
Phó Lâm Viễn cúi đầu hôn lên môi cô một cách triền miên.
Trần Tĩnh ngửa cổ ra sau, hôn được một lúc, không biết vì sao giữa hai người lại có một bầu không khí vô cùng dịu dàng, dịu dàng đến mức trái tim Trần Tĩnh run lên.
Cô ngồi dậy, ôm lấy cổ anh rồi đứng dậy.
Phó Lâm Viễn hơi nhướng mày, ôm eo cô, mỉm cười và hôn cô lần nữa.
Lần này, họ hôn nhau rất lâu.
Lâu đến mức Trần Tĩnh mệt mỏi nằm xuống không muốn nhúc nhích, Phó Lâm Viễn cúi người, ngửi mùi thơm sau tai cô, mùi thơm ấy vẫn còn lưu lại. Trần Tĩnh mơ màng nằm đó, điện thoại trên tủ đầu giường chợt đổ chuông, Trần Tĩnh đẩy cánh tay anh ra: “Tôi có điện thoại.”
Phó Lâm Viễn rút tay lại rồi đứng dậy.
Anh mặc quần dài màu đen, không mặc áo sơ mi, lộ ra cơ bụng, anh lấy điện thoại của Trần Tĩnh, liếc nhìn, lại là Tưởng Hòa.
Anh trở lại giường, đưa điện thoại cho Trần Tĩnh.
Trần Tĩnh nhận lấy, nhưng không ấn nghe ngay. Cô ngồi dậy, nhìn lướt qua quần áo của mình, lại bị anh dày vò đến không ra hình dạng, Phó Lâm Viễn cụp mắt xuống, tay giữ cổ cô nâng lên: “Ngủ ở đây.”
Trần Tĩnh lắc đầu.
Phó Lâm Viễn nheo mắt nhìn cô.
Vài giây sau, anh xoay người mở tủ lấy một chiếc áo đen mặc vào, sau đó lấy ra một chiếc áo khoác khoác lên người cô, bế cô lên, lạnh lùng nhìn cô rồi đi ra ngoài cửa, tiện thể cầm theo những món quà kia cho cô.
Cô quẹt thẻ rồi họ vào phòng.
Trần Tĩnh vô cùng mệt mỏi, vừa chạm vào giường, cô đã cảm thấy vô cùng buồn ngủ, sau khi lăn xuống giường, cô nhẹ nhàng nói với Phó Lâm Viễn: “Chúc ngủ ngon.”
Phó Lâm Viễn nhìn xuống khuôn mặt say ngủ của cô.
Anh nhìn một lúc rồi rời đi, trước khi đi, nhìn thấy tập tài liệu trên bàn, anh ngồi xuống, mở ra xem lại. Vô tình rút máy tính bảng của cô ra, trên đó có một ứng dụng trò chơi mới, chính là trò mạt chược trực tuyến, còn có một trang web nhỏ, anh bấm vào xem.
Chiến lược mạt chược.
Anh khẽ nhướng mày, khóe môi anh cong lên bật cười.
Thế mà cô lại bí mật nghiên cứu cái này.
Phó Lâm Viễn đặt máy tính bảng xuống, đóng tài liệu trên bàn lại, đứng dậy và chuẩn bị ra khỏi phòng. Tay anh vừa chạm vào nắm đấm cửa thì bỗng nghe thấy một tiếng kêu vang, âm thanh phát ra từ phía bên kia, trong bóng tối nghe rất rõ ràng.
Phó Lâm Viễn buông tay nắm cửa và đi đến bên giường, liếc mắt thì thấy điện thoại của Trần Tĩnh vô tình bị cô làm rơi xuống đất, nhưng cô hoàn toàn không biết gì, khuôn mặt nằm nghiêng, hai tay duỗi ra khỏi chăn, tóc xõa tung, che đi lông mày và mắt, cô đang chìm trong giấc ngủ sâu.
Phó Lâm Viễn bước lên phía trước, cầm điện thoại của cô. Màn hình sáng lên, màn hình khóa là một bức chân dung gia đình, cô, mẹ cô và cha cô. Cô đứng ở giữa, mặc đồng phục học sinh, buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt sáng rực, tựa đầu vào vai cha cô, nụ cười xán lạn, ánh mắt đầy sao.
Anh đứng xem vài giây trước khi màn hình tắt.
Anh đảo mắt nhìn cô.
Lát sau, anh đứng dậy đặt điện thoại lên bàn cạnh giường ngủ.
Đúng lúc Trần Tĩnh lật người, Phó Lâm Viễn thò tay vào trong chăn, nằm xuống giường, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, Trần Tĩnh buồn ngủ quay lại, tưởng là mơ, hai tay cô ôm lấy anh vùi đầu vào cổ anh thở đều.
Phó Lâm Viễn siết chặt cánh tay, một tay anh có thể ôm hết được eo cô, sự ấm áp và mềm mại tràn ngập, anh giơ tay tắt đèn đầu giường.
Tách.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Đêm ở Lê Thành cũng chìm vào giấc ngủ.
Edit: phuong_bchii
________________
“Hồng nhan tri kỷ?” Lam Doanh chống cằm suy nghĩ, người phụ nữ này quả thật biết hơi nhiều, nói chuyện ngấm ngầm hại người, còn nói đặt tên gì đó, ngay cả cửa hàng cũng biết là của mình.
Cô nàng nhớ rõ bạn thân của nhị tiểu thư chỉ có Vân Thư và Lục Cảnh Ngôn, không có ấn tượng còn có nhân vật này. Người phụ nữ độc mồm độc miệng này có chút quen mặt, nhưng vẫn không nhớ ra đã gặp ở đâu.
“Nhị tiểu thư có một hồng nhan tri kỷ từ khi nào vậy, sao mình lại không nhớ?” Cô nàng không nghĩ đến bạn đối tác, bởi vì Kỳ Mộc Uyển vẫn luôn sống ở trong lời thoại.
Kỳ Mộc Uyển thấy vẻ mặt cô nàng ngơ ra, bộ dạng đáng yêu khiến người ta bật cười, so với Liễu Tư Dực thâm trầm và nội liễm, Lam Doanh đơn giản hơn rất nhiều, trông thì tùy tiện nhưng thật ra là thông minh không lộ ra ngoài, có chút tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi.
Bây giờ nghĩ lại, ánh mắt dùng người của Lăng Thiên Dục quả thật không ai sánh bằng, lĩnh vực “Ba đóa kim hoa” này của cô rất thích hợp với các nàng.
Cô ấy và Liễu Tư Dực hai lần “đánh cờ”, đều tràn ngập “sát khí”, giữa hai người nảy sinh một luồng khí “đối địch” khó tả, giống như lúc này.
Liễu Tư Dực không nói một lời, khi phun ra bốn chữ hồng nhan tri kỷ thì đặc biệt nhấn mạnh ngữ khí, đây là tự giễu hay là châm biếm? Kỳ Mộc Uyển xoay người, hoàn toàn ngâm mình trong suối nước nóng, cười nhìn Lam Doanh: “Có thể tôi vẫn sống trong lời thoại của các người, cho nên Lam đại minh tinh không có ấn tượng gì với tôi.”
Trong lòng Lam Doanh kinh ngạc, sao lại có cảm giác bị người ta nhìn trộm nội tâm, cô nàng vừa hay nhớ tới người phụ nữ sống trong đề tài kia, một Kỳ tổng giúp nhị tiểu thư vượt qua cửa ải khó khăn hơn nữa còn có tài lực hùng hậu.
Cô nàng dịch vài bước, ghé sát vào Liễu Tư Dực, trầm giọng hỏi: “Chẳng lẽ là Kỳ Mộc Uyển sống ở Mỹ?”
“Ừ, chính là cô ấy, bình thường cậu chú ý tin tức tài chính sẽ biết cô ấy.”
“Mình mới không cần, thứ đó nhàm chán muốn chết, không có hứng thú.” Lam Doanh cảm thấy mình thật là xui xẻo, vừa trở về đã gây gỗ với người khác, bị mắng đến không còn gì để nói cũng thôi, người này còn là bạn tốt của nhị tiểu thư, ngộ nhỡ cô ấy nói cho nhị tiểu thư biết mình đã trở về thì làm sao đây??
Nhưng muốn cô nàng xin lỗi, không thể nào!
Vốn là bạn của nhị tiểu thư cô nàng nên tôn trọng, nhưng người này tuyệt đối đừng có mơ để cô nàng khom lưng cúi đầu chịu thua!
Kỳ Mộc Uyển rất muốn xem phản ứng của Lam Doanh, nghe nói cô nàng rất sợ Lăng Thiên Dục, thật ra “Ba đóa kim hoa” này có cá tính gì, khi cô ấy nói kế hoạch với Lăng Thiên Dục, trong lòng có đánh giá về các nàng, nhưng mỗi người dường như đều có cá tính hơn cô ấy dự đoán.
Ví dụ như Lam Doanh này thú vị hơn nhiều so với Hải Dụ ổn trọng nhưng trông có chút lão cán bộ, cũng nhu hoà hơn nhiều so với Liễu Tư Dực lạnh lùng cao ngạo nhưng có chút phản nghịch.
Tính cách ba người không đồng nhất, Lam Doanh là người dễ ở chung nhất, Kỳ Mộc Uyển hiện tại có thể hiểu được vì sao cô nàng ở giới giải trí vừa chiêu hắc vừa chiêu người.
“Thì ra là Kỳ tổng à, haizz, mình còn tưởng Kỳ tổng tiểu thư khuê các, xuất thân thư hương thế gia, là yểu điệu thục nữ, không ngờ nhìn người không thể nhìn bề ngoài, nước biển không thể đo lường, mình hôm nay là có mắt không biết Thái Sơn, lại không nhìn ra ngẫu nhiên gặp một người độc…”
“Lam Doanh ~” Cô nàng còn chưa nói ra mấy chữ “người độc mồm độc miệng” đã bị Liễu Tư Dực cắt ngang, “Cậu nói chuyện chú ý một chút, đừng khiến nhị tiểu thư khó xử.”
“Mình biết, mình có chừng mực, nhưng mà cậu không thể nhìn mình bị khi dễ có phải hay không?” Lam Doanh nhíu chặt mày, suy nghĩ một bụng lời oán hận không thể phát huy.
Liễu Tư Dực bất đắc dĩ lắc đầu, nàng quên mất cảm xúc của mình, nhưng từ chối Kỳ Mộc Uyển trước mặt Lăng Thiên Dục, không nể mặt bất cứ ai.
Hai người nói chuyện tuy rằng đè nén âm thanh, nhưng cách quá gần, mỗi chữ Kỳ Mộc Uyển đều nghe thấy, cô ấy không tức không giận, coi như không nghe thấy, cũng không muốn tranh cãi với Lam Doanh nữa, một mình lấn cô nàng cũng được, có người ở đây ngăn cản liền mất đi hứng thú.
“Hải Dụ sắp tới rồi, chúng ta đi thôi.” Tay phải Liễu Tư Dực kéo tay áo Lam Doanh, tay trái vẫn cong không nhúc nhích, Lam Doanh lúc này mới nhớ tới vết thương của nàng, “Được được, chúng ta vào trong, tay của cậu không sao chứ, sao không bó thạch cao.”
“Cũng không phải gãy xương, chỉ là nứt xương nhẹ, rất nhanh sẽ khỏi, không sao.” Liễu Tư Dực vỗ lưng Lam Doanh, trấn an cáu kỉnh cô nàng bị Kỳ Mộc Uyển kích thích, đồng thời kéo cô nàng đi, kết thúc cuộc tranh cãi vô nghĩa này.
Tâm trạng Lam Doanh tới nhanh đi cũng nhanh, không giấu tâm sự, lực chú ý bị chuyển dời đến trên người Liễu Tư Dực liền quên mất sự tồn tại của Kỳ Mộc Uyển. Trước khi rời đi, Liễu Tư Dực nhìn Kỳ Mộc Uyển thật sâu, Kỳ Mộc Uyển chỉ nhẹ nhàng cười với nàng, không biết có ý gì.
Lăng Thiên Dục thật là có phúc mà không biết hưởng, sống trong vạn bụi hoa mà lá lại không dính thân? Nếu không phải chuyện đoạt vị này lửa sém lông mày, liệu cô có suy nghĩ đến chuyện tình cảm hay không? Hay là có ý thức và cảm giác về một số chi tiết?
Thật là đáng tiếc Kỳ Mộc Uyển vẫn nhìn bóng lưng hai người kia, cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt.
Tâm trạng cô ấy thoải mái, nước trong suối nước nóng làm cho mỗi tế bào trong cơ thể đều thả lỏng, cuộc sống của cô ấy vĩnh viễn dương dương tự đắc như vậy, không có phiền não và áp lực, cho nên có rảnh nghĩ đến chuyện tình cảm.
Đại khái đây chính là cái gọi là no cơm ấm cật? Haizz, Kỳ Mộc Uyển bỗng nhiên lại cảm thấy rất nhạt nhẽo, hôm nay bỗng dưng phát hiện cãi nhau oán hận người khác còn rất thú vị?
Đang nghĩ ngợi thì Lăng Thiên Dục điện thoại tới, giờ này điện thoại hẳn là có công việc.
“Nói đi.” Giọng Kỳ Mộc Uyển có chút lười biếng.
“Cậu ở đâu? Đang ngủ trưa?”
“Không có, ở chỗ tiểu minh tinh nhà cậu tắm suối nước nóng, cậu phải tìm chút chuyện làm cho tôi, nếu không tôi sẽ mốc meo mất.” Kỳ Mộc Uyển về nước lâu như vậy lần đầu tiên cảm thấy nhàm chán.
“Cậu muốn làm việc như vậy, việc tự nhiên tới tìm cậu, cậu ở đó chờ tôi, tôi lập tức đến, gặp mặt nói.”
“Đợi đã, đợi đã!” Kỳ Mộc Uyển vội ngăn cản, Lam Doanh xem ra là lén trở về, từ sau scandal tình ái cơ bản cô nàng chưa từng lộ mặt trong nước, hẳn là Lăng Thiên Dục sắp xếp cô nàng ra nước ngoài tránh gió hiểm, hai người cao ngạo công khai xử lý chuyện nhị thiếu gia tam phòng, không phải làm cho đại chúng xem sao.
Bây giờ Lăng Thiên Dục chạy tới, vậy thì thật sự đặc sắc. Nhưng loại đặc sắc này Kỳ Mộc Uyển tạm thời không muốn nhìn thấy, cô ấy vẫn rất thích nhìn thấy Lam Doanh vô lo vô nghĩ, không sợ trời không sợ đất.
“Thế nào, tìm việc cho cậu làm cậu còn không vui?”
Kỳ Mộc Uyển cố ý ngáp một cái: “Nói chuyện ở đây có thể nói đến ngủ, cậu đến công ty tìm tôi, giờ tôi sắp về rồi.”
“Được, nửa tiếng nữa tôi sẽ đến.”
“Được.” Kỳ Mộc Uyển nhìn đồng hồ, nửa tiếng đến công ty dư dả, cô ấy bình tĩnh đi đến phòng thay đồ.
Hôm nay Lam Doanh coi như nợ cô ấy một ân tình, ngày khác có cơ hội nhất định đòi lại. Kỳ Mộc Uyển là thương nhân, có qua có lại mới là phong cách làm việc của cô ấy.
“Tranh giành quản cọc” ở tập đoàn Lăng Duệ trở thành một chủ đề cực nóng, mấy phòng tranh đoạt thượng vị đều dồn hết toàn lực, làm người ta kinh ngạc chính là nhị phòng không được sủng ái lần này thế mà cũng có phần tham dự.
Rất nhiều người cảm thấy bởi vì nhị tiểu thư xử lý ổn thỏa vụ bê bối của nhị thiếu gia tam phòng, sau đó lại một mực bôn tẩu vì phiền toái quản cọc, giải quyết hoàn hảo vấn đề, mới có năng lực đi cạnh tranh.
Chủ tịch hẳn là nhìn thấy tiềm lực của nhị tiểu thư, mới để cho cô tham dự vào.
Bên ngoài thảo luận như thế nào, Lăng Thiên Dục quan tâm, mỗi một bước đi của cô đều phải xem thái độ của Lăng Xương Khiếu. Cô cũng biết, một khi cô đi tiếp quản nghiệp vụ của tam phòng, điều đó có nghĩa là phải bắt đầu gây thù, phải càng thêm cẩn thận.
Sản nghiệp của Kỳ Mộc Uyển là ngân hàng tư nhân, làm các hạng mục quản lý tài chính, đầu tư, cho vay, có lúc cô ấy cũng tham gia vào đầu tư mạo hiểm, hàng năm dựa vào lãi suất và hoa hồng, thu được lợi nhuận.
Cô ấy lập nghiệp ở Mỹ, ở trong nước chẳng qua là thử dao mổ trâu, năm đó lúc gây dựng sự nghiệp vừa lúc gặp được Lăng Thiên Dục tiếp quản Thiên Lăng, cô ấy có tài chính nhưng chưa từng mở đơn hàng lớn, lúc ấy Lăng Thiên Dục có hai bàn tay trắng, Kỳ Mộc Uyển cũng là được ăn cả ngã về không, cô ấy tin tưởng mắt nhìn của mình.
Dã tâm và song thương của Lăng Thiên Dục khiến cô ấy thấy được tương lai và tiềm lực, cho nên nàng mạo hiểm đầu tư.
Sau đó hai người thường xuyên có dự án hợp tác, chia sẻ lợi ích. Cơ hội gặp mặt của hai người không nhiều lắm, nhưng thường xuyên thảo luận qua video về phương diện tài chính và kinh tế, đa số thời gian Lăng Thiên Dục đều học tập từ Kỳ Mộc Uyển, làm nền cho tương lai.
Hai người dưới sự trao đổi công việc tích lũy tháng ngày, đánh giá cao nhau, đôi khi họ có thể trò chuyện rất lâu vào ban đêm, giống như không có chênh lệch múi giờ. Tín nhiệm được hình thành trong những ngày này, cho nên Kỳ Mộc Uyển biết bố cục và kế hoạch của cô, sẵn lòng giúp cô hoàn thành.
Vốn tưởng rằng thời gian dư dả, lúc đến công ty Lăng Thiên Dục lại bất ngờ tới trước.
Làm khách quý, cô đi lối đi riêng trực tiếp chờ ở văn phòng tổng giám đốc, không có mấy người phát hiện.
Lúc Kỳ Mộc Uyển tới mặt bàn đã để một xấp tài liệu, “Chuyện gì mà gấp gáp gặp mặt như vậy, cậu còn chưa đi lên, cho vay không vội mà làm chứ.”
“Gấp, đây là giá quy định của Minh Đức tôi mới lấy được từ chỗ Vân Thư, tôi muốn cậu làm cho tôi một dự toán, cộng thêm chi phí vật liệu tôi làm, ước chừng cần bao nhiêu tài chính, tôi sợ đến lúc đó ông già hỏi những thứ này, tôi cũng không thể hỏi một cái đã hết ba không biết.” Lăng Thiên Dục gần đây tăng ca ngày đêm, mỗi ngày ngủ không vượt quá 5 tiếng, vô cùng tiều tụy, tuy rằng có trang điểm, nhưng trong mắt không giấu được mệt mỏi và tiều tụy.
Nhịp sống của Kỳ Mộc Uyển rất chậm, cô ấy không giống Lăng Thiên Dục, mọi chuyện đều đúng giờ, nhanh như đang lên đường. Cô ấu lấy lại bình tĩnh pha trà hoa, “Hoa hồng dưỡng nhan, hoa cúc giải nhiệt, quyết minh tử bảo vệ mắt, thêm hai miếng chanh khóa nước, tôi đặt cho cậu một ly trà hoa Kỳ thị.”
“Cảm ơn, dự toán cần bao lâu mới có thể ra?” Lăng Thiên Dục một lòng nghĩ đến công việc.
Kỳ Mộc Uyển điều chỉnh tỉ lệ trà hoa, mở công tắc pha trà, chậm rãi trả lời: “Vậy phải xem cậu muốn bao lâu.”
“Đương nhiên càng nhanh càng tốt rồi, tôi nghĩ hai ngày nữa sẽ đệ trình vật này cho ông già, chỉ cần ông ta gật đầu, hợp đồng của Minh Đức này sẽ lấy được, những chuyện khác Vân Thư sẽ giải quyết.”
Kỳ Mộc Uyển gật đầu, đi tới bên cạnh bàn làm việc, lấy một cặp mắt kính trong ngăn kéo ra, nhã nhặn ngồi ngay ngắn trên ghế làm việc, bắt đầu lật xem những tài liệu kia.
Văn phòng yên tĩnh không tiếng động, Lăng Thiên Dục biết lúc cô ấy xem số liệu, nhất định phải tuyệt đối yên tĩnh, bản thân cũng không lên tiếng.
Cô chống cằm chờ đợi, khó có được mảnh vỡ hóa thời gian có thể lợi dụng, cô muốn tạm thời thả lỏng một chút, vì thế lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Trương Tiểu Võ hỏi tình hình sức khoẻ của Liễu Tư Dực.
Trương Tiểu Võ: “Tay Hồng tỷ có thể cử động nhẹ, nhưng không thể làm việc nặng, bây giờ ăn cơm đều là Ngôn Mặc làm, mua đồ cũng là Ngôn Mặc đi cùng, cô yên tâm, Ngôn Mặc chăm sóc chị ấy rất tốt.”
Lăng Thiên Dục nắm chặt điện thoại, nhìn tin nhắn trong lòng chua xót, cùng nấu cơm mua đồ, thật đúng là cẩn thận tỉ mỉ. Cô nghẹn ngào thở ra một hơi, chỉ cảm thấy trái tim giống như bị cái gì đó chặn lại, có chút buồn bực.
Trong đầu bắt đầu tưởng tượng đứa nhỏ kia sớm chiều ở chung với Liễu Tư Dực, cười với vẻ mặt hạnh phúc và thỏa mãn.
Thật sự là hời cho cô nàng, Lăng Thiên Dục phẫn nộ nghĩ. Ai bảo Liễu Tư Dực không có việc gì lại ra mặt thay người khác, bản thân bị thương lại cần chiếu cố, bảo mẫu hầu hạ còn không được, thật đúng là không có biện pháp gì với nàng.
“Mặc dù có người chăm sóc, nhưng cậu cũng phải thời khắc theo dõi để ý, hiện tại cô ấy đang làm cái gì?”
Trương Tiểu Võ: “Chị ấy ở bên ngoài, nói muốn gặp một người.”
“Gặp người nào?”
“Không biết, nhưng chị ấy đến hội sở Hoa Doanh, tôi đưa đến đó, bảo tôi buổi tối đến đón.”
Đến hội sở? Lăng Thiên Dục suy nghĩ, bình thường Liễu Tư Dực sẽ không một mình đến đó, mỗi lần đều là vì tụ họp, gần đây Hải Dụ bận rộn như vậy còn có thời gian hẹn gặp nàng? Huống chi Liễu Tư Dực còn bị thương, Hải Dụ không phải không hiểu chuyện nhất định phải gặp ở hội sở chứ.
Người nào quan trọng như vậy nhất định phải tự mình chạy ra gặp? Còn muốn gặp từ ngày nhìn đến đêm? Lăng Thiên Dục ngược lại muốn tìm tòi nghiên cứu đến cùng.
Máy pha trà mở nước, Kỳ Mộc Uyển tháo mắt kính xuống, kiểm tra độ lửa rồi điều chỉnh công suất nhỏ, thả mấy viên đường phèn. Cô ấy thấy Lăng Thiên Dục có chút thất thần, tay quơ quơ trước mắt cô, “Ngẩn người làm gì thế?”
“Tài liệu này để lại cho cậu, trong vòng ba ngày đưa cho tôi là được, tôi có việc đi trước đây.”
“Hả? Uống ly trà đã, tôi đã nấu xong rồi, nhất thời không vội, Lăng tổng.” Kỳ Mộc Uyển vừa định đi lấy ly, Lăng Thiên Dục liên tục xua tay:” Không uống đâu, việc gấp.”
Cô đến rồi đi vội vàng, Liễu Tư Dực quan tâm công việc lại không bỏ xuống được, quan trọng nhất chính là, có thể có mấy người sẽ khiến Liễu Tư Dực như vậy?
Chẳng lẽ là Lam Doanh đã trở về?
Không thể nào, Lam Doanh không có lá gan lén trở về, vậy thì sẽ là ai chứ?
Lăng Thiên Dục quá mệt mỏi, không có sức lực suy nghĩ quá sâu, lái xe chạy tới hội sở Hoa Doanh.