Chỉ là một ít phân tích tài chính nhàm chán, Phó Lâm Viễn nhướng mày, lòng bàn tay siết chặt eo cô: “Không cần phải xem tin tức rác rưởi này.”
Trần Tĩnh: “Vâng, tổng giám đốc Phó.”
Tay anh ôm thắt lưng cô, rất nóng bỏng.
Thang máy tới nơi, cửa thang máy sắp mở, Trần Tĩnh tránh khỏi lồng ngực của anh, Phó Lâm Viễn cũng thu tay lại, đút vào trong túi quần, theo cô rời khỏi thang máy.
Nhà ăn rất đông người, khó tìm vị trí.
Nhưng Phó Lâm Viễn tới, đương nhiên quản lý nhà ăn sẽ chủ động tìm vị trí cho bọn họ.
Sau khi ngồi xuống, Trần Tĩnh đi lấy mì.
Quản lý nhà ăn bưng cơm bào ngư tới cho Phó Lâm Viễn, bốn phía đều là nhân viên, Trần Tĩnh cúi đầu yên tĩnh ăn cơm, Phó Lâm Viễn cũng ăn, anh liếc mắt nhìn email trên điện thoại di động, tay vừa vuốt vừa thuận tay gắp cho Trần Tĩnh một miếng bào ngư.
Trần Tĩnh sững người một lát, Gắp miếng bào ngư ăn.
Ăn xong bữa trưa.
Trở về bàn làm việc, Trần Tĩnh sửa sang lại bàn làm việc, sau đó ngủ trưa.
Phó Lâm Viễn vừa cắn điếu thuốc vừa nghe điện thoại, người dựa vào bàn, nhìn người phụ nữ đang ngủ say, một lúc lâu, anh thu hồi tầm mắt, lật văn kiện, trả lời điện thoại.
Buổi chiều đám người Phùng Chí lên họp.
Họp xong, bước ra khỏi phòng làm việc của Phó Lâm Viễn, Phó Lâm Viễn rất bận rộn, Trần Tĩnh đi vào hỗ trợ dọn dẹp bàn trà. Khoảng năm giờ rưỡi tan tầm, Tưởng Hòa dẫm lên đôi giày cao gót, hùng hùng hổ hổ đi lên tìm cô: “Đi thôi, đi ăn cơm.”
Trần Tĩnh thu dọn túi xách và di động, đứng lên hỏi: “Đi đâu?”
Tưởng Hòa ghé sát vào cô: “Giám đốc Lục ấy, anh ta đang chờ chúng ta dưới lầu.”
Trần Tĩnh khẽ sững người.
Tưởng Hòa nhìn vẻ mặt cô, cười nói: “Anh ta còn nợ chúng ta một bữa cơm, không nhớ sao?”
Suýt nữa thì quên, Trần Tĩnh do dự.
Tưởng Hòa cầm tay của cô: “Đi thôi, ăn bữa cơm không sao đâu, hơn nữa, một hai tuần nay, anh ta cũng không đến tìm cậu rồi, có khi chuyển sang thích cô gái khác rồi.”
Cũng đúng.
Trần Tĩnh bị Tưởng Hòa kéo ra khỏi bàn.
Trong phòng làm việc, Phó Lâm Viễn và Phùng Chí còn đang nói chuyện, Phó Lâm Viễn tựa vào bàn, tay đút túi quần, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, anh nhìn thoáng qua hỏi.
“Đi đâu?”
Tưởng Hòa vốn đang kéo Trần Tĩnh rời đi, nghe thấy Phó Lâm Viễn hỏi, cô ấy dừng lại, mỉm cười nhìn Phó Lâm Viễn: “Giám đốc Lục nợ chúng tôi một bữa cơm, anh ta nói muốn mời chúng tôi ăn.”
Ánh mắt Phó Lâm Viễn trở nên u ám.
Anh nhìn về phía Trần Tĩnh.
Trần Tĩnh vẫn bình tĩnh nhìn anh vài giây.
Phó Lâm Viễn nheo mắt.
Phùng Chí không cảm thấy gì, nhưng Tưởng Hòa đột nhiên cảm thấy hơi lạnh, cô ấy do dự nhìn Trần Tĩnh, vẻ mặt của Trần Tĩnh rất bình tĩnh, kéo Tưởng Hòa và nói: “Đi thôi.”
Sau đó đi đến trước cửa thang máy.
Phó Lâm Viễn thu hồi tầm mắt, cằm căng chặt.
Phùng Chí vẫn không cảm nhận được gì, anh ta thở dài nói: “Giám đốc Lục vẫn chưa từ bỏ ý định với thư ký Trần sao?”
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu cầm điếu thuốc, cúi đầu châm lửa.
Không đáp lại.
Phùng Chí tiếp tục đề tài vừa nãy, Phó Lâm Viễn cụp mắt nghe, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, thỉnh thoảng thưởng thức, sắc mặt hơi lạnh lẽo.
Hai người xuống lầu.
Quả nhiên nhìn thấy chiếc SUV của Lục Thần, thường ngày anh ta đều lái xe thể thao, nhưng lần trước Trần Tĩnh rõ ràng là không quen với xe thể thao của anh ta, vì vậy đổi thành lái SUV, anh ta mỉm cười vẫy tay, dành ghế lái phụ cho Trần Tĩnh.
Tưởng Hòa mỉm cười, kéo Trần Tĩnh vào ghế sau, nói: “Giám đốc Lục, hiếm khi chúng tôi được ngồi xe của anh, vì thế ngồi ghế sau là được rồi.”
Lục Thần hơi sững người.
Tiếp theo cười nói: “Được thôi.”
Anh ta đóng cửa lại, Tưởng Hòa cười hì hì: “Có tài xế đẹp trai như anh thật may mắn.”
“Cô rất biết ăn nói đấy, Tưởng Hòa.” Lục Thần vòng qua ghế lái, lên xe, điều chỉnh kính chiếu hậu liếc Trần Tĩnh, cô mỉm cười, nói: “Anh Lục, chào buổi chiều.”
“Chào buổi chiều, Trần Tĩnh.” Lục Thần nhướng mày.
Lúc này, điện thoại di động của Trần Tĩnh vang lên, cô mở máy.
Phó Lâm Viễn: [Ăn xong tôi đón em.]
Năm chữ, lời ít mà ý nhiều, biểu đạt rõ ràng.
Trần Tĩnh không trả lời.
Đoán chừng anh cũng không có ý chờ cô trả lời lại, anh chỉ đang thông báo cho cô mà thôi, không phải đang thương lượng.
Chiếc SUV khởi động, đi tới nhà hàng mà Lục Thần đã đặt trước, Tưởng Hòa và Lục Thần vẫn trò chuyện rôm rả, Tưởng Hòa thăm dò trạng thái tình cảm hiện tại và suy nghĩ của Lục Thần dành cho Trần Tĩnh. Lục Thần là người có hỏi thì nhất định sẽ trả lời, nhiều lần liếc nhìn gương mặt của Trần Tĩnh qua kính chiếu hậu, Trần Tĩnh vẫn không nói gì, cô chỉ nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Trời tối dần, đèn neon nhấp nháy, đêm ở thành phố lớn cũng sắp đến.
Lục Thần đặt chỗ ở một nhà hàng Tây.
Cảnh vật xung quanh không tệ, ở tầng mười, có thể từ cửa sổ sát đất nhìn thấy cảnh đêm bên ngoài, Tưởng Hòa bỗng có cảm giác mình như một cái bóng đèn, cô ấy kéo tay Trần Tĩnh, Trần Tĩnh bình tĩnh nhìn lướt qua cô ấy, ý bảo cô ấy đừng suy nghĩ nhiều.
Tưởng Hòa mỉm cười, ghé sát vào cô cười.
Sau đó hai người ngồi xuống chỗ đối diện Lục Thần, anh ta đưa menu cho các cô gọi món: “Tôi đã tới nhà hàng này mấy lần, bò bít tết cũng không tệ, còn có súp củ cải đỏ, các cô cứ gọi món gì mà mình thích.”
Tưởng Hòa cũng gọi giống như Trần Tĩnh.
Sau đó còn gọi thêm món tráng miệng.
Trong khi chờ bữa ăn.
Lục Thần xin lỗi Trần Tĩnh một lần nữa, anh ta nói anh ta không thể tưởng tượng được mình sẽ làm gì nếu có chuyện gì xảy ra với cô vào đêm đó, Trần Tĩnh dịu dàng nói: “Đã không sao rồi, anh Lục đừng suy nghĩ chuyện này nữa.”
Lục Thần nhìn vẻ mặt của Trần Tĩnh, càng ngày càng thích cô hơn.
Anh ta cảm thấy cô lý trí ôn nhu, dịu dàng xinh đẹp, quả thực là ước mơ của anh ta, Lục Thần nói: “Được, sau này không nói đề tài này nữa.”
Lục Thần cười, lấy ra một tấm thẻ, đặt ở lòng bàn tay, nhìn Trần Tĩnh và Tưởng Hòa: “Các cô đoán xem tấm thẻ ở bên nào, đoán trúng thì ngày mai tôi đặt một bó hoa đưa cho người ấy.”
Tưởng Hòa bỗng chốc trở nên hưng phấn.
Cô ấy ngồi thẳng người nói: “Đến nào.”
Trần Tĩnh chỉ cười mà không nói gì, nhìn Lục Thần bắt đầu giấu thẻ, động tác của anh ta rất nhanh, giống như làm ảo thuật. Tưởng Hòa hăng hái bừng bừng, nói là ở tay trái, Lục Thần nhìn về phía Trần Tĩnh, Trần Tĩnh đành phải đoán tay phải, Lục Thần mở ra, là tay phải.
Anh ta cười nói: “Trần Tĩnh được tặng một bó.”
Tưởng Hòa nháy mắt với Trần Tĩnh, cô nói: “Anh Lục, anh gian lận sao?”
Lục Thần không thừa nhận, Tưởng Hòa nói làm lại từ đầu, Lục Thần đành phải làm lại từ đầu, lúc này Tưởng Hòa đoán trúng, Lục Thần lại cười nói: “Xem ra, không thể thiên vị nha.”
Tưởng Hòa cười ha ha: “Ngày mai tổng giám đốc Lục nhớ tặng mỗi người một bó nhé.”
“Ok ok, dám chơi dám chịu.”
Chờ thức ăn được mang lên, không khí yên tĩnh lại, ba người bắt đầu ăn cơm, khi ăn được kha khá rồi, Lục Thần đi vệ sinh, Tưởng Hòa ghé sát vào Trần Tĩnh, khẽ nói: “Nói thật, tổng giám đốc Lục cũng rất thú vị đấy chứ.”
Trần Tĩnh lau khóe môi, mỉm cười.
Tưởng Hòa cũng nhận ra Lục Thần đang cố lấy lòng Trần Tĩnh, cô ấy nghĩ thầm, nếu không phải đây là một công tử lăng nhăng, thật sự có thể khuyên cô gật đầu, đương nhiên loại công tử thường lượn lờ bụi hoa như vậy, chắc chắn có rất nhiều thủ đoạn, những thủ đoạn này cũng tuyệt đối không chỉ phát huy với một mình Trần Tĩnh, chính như vậy, vừa nghĩ tới chuyện này, cô ấy bỗng chốc bình tĩnh hơn hẳn.
Một lát sau, Lục Thần quay lại.
Ba người cũng ăn không nhiều lắm, Lục Thần đề nghị đi quán bar chơi một lát, Tưởng Hòa gật đầu, cô ấy có thể đi, mà Trần Tĩnh lại nói muốn về, Lục Thần ngập ngừng một chút, hứng thú cũng vơi đi phân nửa, anh ta nói: “Vậy tôi đưa cô về trước.”
Trần Tĩnh mỉm cười gật đầu.
Lục Thần lập tức nhìn về phía Tưởng Hòa: “Cô đi chơi với tôi một lát, trễ hơn tôi sẽ đưa cô về.”
Tưởng Hòa cười nói: “Được.”
Sau đó, Lục Thần tính tiền, ba người xuống tầng, đi ra bên ngoài, một chiếc xe màu đen có rèm che cửa sổ dừng lại, cửa sổ xe mở ra, Phó Lâm Viễn đặt tay lên cửa sổ xe, đầu ngón tay kẹp thuốc lá, sương khói lượn lờ, mu bàn tay nổi gân xanh nhàn nhạt, anh cụp mắt bấm điện thoại di động.
Vu Tùng bước xuống xe.
Vẻ mặt anh ta giống như hơi kinh ngạc, anh ta cười nói: “Tổng giám đốc Lục, thư ký Trần, Tưởng Hòa, thật trùng hợp nha.”
Tưởng Hòa cũng kinh ngạc: “Thật là trùng hợp.”
Cô ấy liếc mắt nhìn người đàn ông tuấn tú trong xe: “Tổng giám đốc Phó đến ăn cơm à?”
Vu Tùng cười nói: “Gặp một người bạn, vừa mới chuẩn bị đi.”
“Thư ký Trần, muốn về sao?” Anh ta nhìn về phía Trần Tĩnh, cô gật đầu: “Đúng vậy, định về nhà.”
“Vậy tôi tiện thể đưa cô về, hai ngày nữa tổng giám đốc Phó phải đi công tác, anh ấy có việc muốn giao cho cô.”
Trần Tĩnh khẽ liếc nhìn người đàn ông trong xe, ừ một tiếng.
Cô xách túi đi về phía ghế lái phụ, Lục Thần tặc lưỡi, anh ta bước xuống bậc thang, dựa vào xe, nhìn chằm chằm Phó Lâm Viễn: “Trùng hợp như vậy.”
Phó Lâm Viễn cất điện thoại đi, nhìn thoáng qua anh ta, nói: “Trùng hợp.”
Lục Thần nhìn Trần Tĩnh ở ghế lái phụ, lại liếc Phó Lâm Viễn rồi nói: “Được rồi, vốn dĩ muốn đưa cô ấy về, vậy làm phiền anh rồi.”
Sắc mặt của Phó Lâm Viễn vẫn không thay đổi, đôi mắt hẹp dài thoangd chốc hiện lên một chút lạnh lùng.
Anh thản nhiên nói: “Đi đây.”
Nói xong, cửa sổ xe hạ xuống.
Lục Thần lùi lại một bước.
Vu Tùng khởi động xe, lập tức lái xe vào đường lớn, bóng cây hai bên đổ xuống phía sau, ánh đèn loang lổ lướt qua thân xe, trong xe yên tĩnh.
Đi thẳng đến ga ra của khu dân cư.
Trần Tĩnh xoay người nhìn anh: “Tổng giám đốc Phó, tôi tới rồi.”
Phó Lâm Viễn nâng mắt, khẽ ừ. Trần Tĩnh thu hồi tầm mắt, mở cửa xe đi xuống, tim Vu Tùng đập thình thịch, anh ta cảm thấy giữa hai người họ không nên yên tĩnh như vậy.
Quả nhiên, vài giây sau, cửa xe phía sau cũng mở ra, Phó Lâm Viễn xuống xe, đuổi theo, bắt lấy cánh tay Trần Tĩnh từ phía sau, kéo cô về phía góc cầu thang và đẩy người vào trong.
Anh đề lên người cô rồi đẩy cô vào trong góc.
Ánh sáng lập tức tối lại, Trần Tĩnh ngước mắt nhìn, đối diện với đôi mắt hẹp dài của anh, Phó Lâm Viễn ôm eo nhỏ của cô, nghiêng đầu hôn, chặn lấy bờ môi của cô, Trần Tĩnh hơi kiễng chân lên, Phó Lâm Viễn ép về phía trước một bước khiến cô bất đắc dĩ phải ngửa cổ lên, đầu ngón tay Trần Tĩnh nhẹ nhàng kéo cổ áo của anh.
Tay người đàn ông siết chặt eo nhỏ của cô, bóp mạnh.
Hôn thật sâu, hồi lâu, anh rời đi một chút, ngón tay lau cánh môi cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Tối hôm qua có đau không?”
Edit: phuong_bchii
________________
Vài ánh đèn neon yếu ớt xẹt qua trước cửa kính, chiếu vào mặt Lăng Thiên Dục, vẻ mặt cô cứng đờ một lát, ánh mắt đưa tình lưu chuyển nụ cười dịu dàng.
Nụ cười này, không lộ hỉ nộ, không phân biệt được là có ý gì. Cười lạnh? Châm biếm? Cười giận? Kỳ Mộc Uyển nhướng mày, nâng ly Mojito trên bàn nhấp một ngụm, tiếp tục “Xem kịch”.
Nuôi hoa đâm tay rồi, Lăng Thiên Dục sẽ xử lý như thế nào đây?
Lăng Thiên Dục cười mà không nói, đoán không ra suy nghĩ, cô chỉ vươn tay về phía Liễu Tư Dực.
Kỳ Mộc Uyển không hiểu cô muốn làm gì, nhưng Liễu Tư Dực rất tự nhiên lấy điếu thuốc ra, đặt lên môi cô, ung dung châm lửa cho cô.
Thì ra là muốn thuốc lá, thì ra giữa các nàng có sự ăn ý không cần nói cũng biết, có chuyện không cần phải nói đối phương cũng có thể ngầm hiểu.
Một điếu thuốc, một ly rượu, khiến Lăng Thiên Dục đầy quyến rũ. Kỳ Mộc Uyển nghiêng đầu nhìn cô, đôi môi đỏ mọng phun ra khói thuốc, tràn đầy gợi cảm xinh đẹp của người phụ nữ, trêu chọc trái tim.
Trong mắt Kỳ Mộc Uyển tràn ngập thưởng thức, trong ánh mắt dừng lại kia, Liễu Tư Dực cảm giác được chinh phục và khát vọng. Loại ánh mắt mê luyến này rơi vào trên người Lăng Thiên Dục, khiến trong lòng nàng thêm vài phần buồn bực.
“Nếu không có việc gì thì tôi đi trước.” Liễu Tư Dực đặt điếu thuốc và bật lửa lên quầy bar, xoay người rời đi.
Không nhìn thì không sao, nàng có thể lựa chọn làm như không thấy, cũng có thể khiến mình rời xa.
Lăng Thiên Dục ra lệnh cho nàng có mặt, nàng đã đến. Không cách nào thỏa mãn nhu cầu khách quý, nàng ở đây chính mình cũng cảm thấy chướng mắt, không bằng để cho bọn họ ở đây muốn làm như thế nào thì làm……
Nàng làm một kẻ râu ria, theo đó mà đến, tùy thời mà đi. Nàng biết mình phóng đại cảm xúc, cũng sẽ sinh ra tưởng tượng dư thừa, nhưng nàng không thể khống chế bản thân, khi loại cảm xúc này gần như mất khống chế, nàng phải rời đi.
Lúc Liễu Tư Dực đi tới cạnh cửa, Lăng Thiên Dục gọi nàng lại: “Em còn nợ tôi một câu trả lời.”
Khói mỏng lượn lờ từ từ bay lên, Lăng Thiên Dục rũ tàn thuốc, đi tới bên cạnh Liễu Tư Dực, chờ đợi một câu trả lời.
“Câu trả lời?” Liễu Tư Dực không hiểu, nàng không biết Lăng Thiên Dục bởi vì tin nhắn không biết của ai và nụ cười thần bí kia, buồn bực mấy ngày, cũng vẫn treo ở trong lòng.
“Ai gửi tin nhắn ngày hôm đó?”
“Lam Doanh.” Liễu Tư Dực không cần nghĩ ngợi trả lời.
“Tin nhắn của Lam Doanh em còn cần giấu giếm tôi?”
Khuôn mặt lạnh như băng của Liễu Tư Dực, dưới sự ngạo mạn không kiêu ngạo không siểm nịnh, có vẻ càng lãnh đạm, ngay cả giọng nói cũng mang theo ba phần lạnh lẽo, “Không có muốn giấu giếm, Lam Doanh kính sợ chị, đó chỉ là phương thức giao lưu thuộc về chúng tôi, không thích hợp cho nhị tiểu thư xem, cho nên tôi có đáp hay không ý nghĩa không lớn.”
“Em nhất định phải nói chuyện xa lạ với tôi như vậy?” Lăng Thiên Dục cảm giác được khoảng cách, lần đầu tiên ở chỗ Liễu Tư Dực lĩnh hội được cảm giác người lạ chớ gần.
“Tôi không có xa lạ với nhị tiểu thư, là thời khắc nhớ rõ thân phận của mình.”
“Thân phận??” Lăng Thiên Dục buồn bực mà hít sâu một hơi thuốc, bởi vì dùng sức quá mạnh nên bị sặc, nhịn không được ho mấy tiếng.
Liễu Tư Dực muốn mở miệng quan tâm, đã thấy Kỳ Mộc Uyển đi tới, bàn tay vốn hơi giơ lên lại buông xuống, vì phòng ngừa mình lại có loại hành vi theo bản năng này, nàng bỏ tay vào túi.
“Cậu hút ít thuốc thôi, tạo hình lõm rất ngầu, có bản lĩnh cũng đừng sặc.” Kỳ Mộc Uyển bưng gạt tàn thuốc tới, Lăng Thiên Dục dập tắt tàn thuốc vào bên trong.
“Nếu Hồng tỷ không vội trở về, thì cùng nhau uống chút rượu nhé?” Kỳ Mộc Uyển đưa ra lời mời, Liễu Tư Dực sẽ đồng ý sao? Cô ấy rất tò mò.
“Tôi vốn đã tan làm rồi.” Liễu Tư Dực ngụ ý nàng vốn không muốn xuất hiện, nếu không phải nhị tiểu thư triệu hồi, nàng sẽ không đến.
Kỳ Mộc Uyển cười xua tay, “Được được được, tôi cũng không thích làm khó người khác, hôm nay đặc biệt để Hồng tỷ trở lại một chuyến thật sự xin lỗi.”
“Cô đã làm khó người khác rồi.” Liễu Tư Dực liếc cô ấy một cái, cười nhạt khách sáo:” Hồng nhan tri kỷ của nhị tiểu thư, lần sau tôi nhất định sẽ tận tâm tiếp đãi.”
Nói xong câu đó, trái tim Liễu Tư Dực rất đau, giống như mình nắm một con dao găm, hung ác đâm xuống. Nàng không quay đầu lại, nếu không rời đi, nàng không dám cam đoan mình còn có thể đè nén được cảm xúc hay không.
Kỳ Mộc Uyển đang thử mình sao? Ý cười vi diệu của cô ấy, giống như nhìn thấu tất cả, chỉ là nhìn thấu nhưng không nói toạc ra mà thôi.
A…… bộ dạng thương nhân kia, cũng thật không được ưa thích.
Nhưng tình yêu là thứ rất thuần túy, nàng không muốn đối phó với việc giả vờ, mệt lắm. Cho dù hôm nay trái với ý của Lăng Thiên Dục, khiến cô mất mặt, Liễu Tư Dực vẫn kiên trì với cá tính và kiêu ngạo của mình.
Nàng đã rất hèn mọn, không muốn mất đi lòng tự trọng nữa.
Phòng bao lại rơi vào yên tĩnh, Kỳ Mộc Uyển nhìn Lăng Thiên Dục trầm mặc, cười nói: “Tính cách đóa hoa hồng này của cậu cũng thật cương nha, đâm người có chút đau.”
“Cô ấy chưa từng đâm tôi.” Những lời này ẩn hàm tín nhiệm và thân mật, Kỳ Mộc Uyển thậm chí nghe được ý tứ cưng chiều,” Hôm nay không phải đâm sao?”
Lăng Thiên Dục đi tới quầy bar, tìm một chai rượu mạnh, uống một ly vào bụng, thở ra một hơi thật sâu: “Cái này không tính là đâm, có điều hai ngày nay cô ấy có hơi lạ lạ.”
“Là cô ấy lạ hay là cậu lạ?” Kỳ Mộc Uyển híp mắt cười nói.
“Tôi? Tôi làm sao?” Lăng Thiên Dục không phát hiện ra sự khác thường của mình, Kỳ Mộc Uyển lại phát hiện ra manh mối từ rất nhiều chi tiết, cô ấy thà rằng mình không tinh tế như vậy, cô ấy cũng không muốn trở thành chất thúc đẩy của người khác.
Có nên tìm một cơ hội bày tỏ tâm ý hay không? Kỳ Mộc Uyển vốn định chờ một chút, từ khi gặp Liễu Tư Dực cô ấy liền tràn ngập cảm giác khủng hoảng, đóa hoa hồng này hoàn toàn khác với hai đóa còn lại.
Nếu như tiểu minh tinh Lam Doanh đĩnh đạc như vậy thì thôi, giống như Hải Dụ đơn giản trầm ổn cũng không thành vấn đề, nhưng Liễu Tư Dực tâm tư thâm trầm, lại là kiểu tuyển thủ toàn năng, tài mạo có đủ, còn có cá tính.
Đừng nói Lăng Thiên Dục, đến cô ấy cũng có chút muốn tiếp cận, loại phụ nữ có thể gợi lên dục vọng thăm dò của người khác là đáng sợ nhất.
Cô ấy thật không dám khinh thường.
Trước khi Lăng Thiên Dục chưa thông suốt, Kỳ Mộc Uyển vẫn rất có phần thắng, ví dụ như nếu cô ấy quản lý tập đoàn quản cọc của tam phòng, Lăng Thiên Dục không thể không có cô ấy, trong hoàn cảnh hiện tại, một khoản tiền lớn cho vay mới có thể vượt qua khủng hoảng quản cọc.
Chỉ cần cần thì có cơ hội, chỉ có ở chung nhiều mới có thể sinh ra tình cảm.
Kỳ Mộc Uyển cần phải bình tĩnh, cô ấy cũng không muốn cứ làm hồng nhan tri kỷ của Lăng Thiên Dục.
“Thiên Dục, tôi muốn hỏi cậu một vấn đề.”
“Cậu hỏi đi.” Lăng Thiên Dục đứng bên cửa sổ sát đất, uống rượu giải sầu nhìn xuống lầu.
“Trong ba đóa kim hoa, ai quan trọng nhất với cậu?”
“Đều quan trọng, thiếu một cũng không được.” Lăng Thiên Dục tựa hồ không có thời gian suy nghĩ, cô vẫn luôn cho là như vậy, mặc kệ trên đường thực hiện kế hoạch gặp phải gian nan hiểm trở gì, cô đều phải bảo đảm an toàn cho ba người.
“Ồ~~vậy sao?” Kỳ Mộc Uyển cảm thấy đáp án này không lâu sau, có lẽ sẽ thay đổi.
Đương nhiên, cô ấy hy vọng vĩnh viễn không thay đổi.
Liễu Tư Dực đi rồi, hai người mất đi hứng thú, không ở lại lâu. Vân Thư gọi điện thoại tới, Lăng Thiên Dục càng thêm không có tâm tình uống tiếp, mấy phòng khác gần đây đều bận rộn đi bàn chuyện nghiệp vụ, muốn cùng Minh Đức ký tiếp hợp đồng, chỉ có Lăng Thiên Dục nhàn nhã uống rượu.
Con đường này cô đã dựng xong, Vân Thư hiện tại một bộ chỉ biết Lăng Thiên Dục. Cô ấy tuyên bố nhị tiểu thư có thể tự mình đi giải quyết phiền toái nông dân công kia, đủ để chứng minh kết cấu và độ lượng của con người cô.
Việc nhỏ phản ánh cái nhìn đại cục của một người, Vân Thư thưởng thức loại người không coi thân phận là thân phận này, một cô gái một mình đi tới nơi tụ tập của nông dân công, chính cô ấy cũng làm không được, huống chi Lăng Thiên Dục vốn là người ngoài cuộc.
Nếu như không phải vì chuyện kinh doanh của gia tộc, làm sao cần phải nhúng tay vào vũng nước đục này?
Đây là lý do thoái thác đối ngoại của Vân Thư, đương nhiên những lời này cũng bị người ta truyền tới chỗ Lăng Xương Khiếu.
Trên bàn hội nghị ngày đó, tuy rằng Lăng Xương Khiếu nói ai ký hợp đồng với Minh Đức người đó sẽ tiếp quản cọc, nhưng đồng thời ông cũng lấy danh nghĩa tập đoàn phái một đội đại biểu đi đàm phán, hy vọng có thể tiếp tục hợp tác.
Hải Dụ chính là một trong những đại biểu của tổng công ty tập đoàn, Lăng Thiên Dục căn bản không cần tốn nhiều sức cũng có thể giành được nghiệp vụ hợp tác với Minh Đức, nhưng cô ấy không thể tham dự quá mạnh mẽ, lần này nổi bật đủ nhiều rồi.
Cô ấy còn muốn dò đường, cho nên Vân Thư vẫn án binh bất động.
Trước mắt tam phòng, tứ phòng coi Lăng Thương Bắc của đại phòng là cái đinh trong mắt, như cô dự liệu, bọn họ cảm thấy là Lăng Thương Bắc mơ ước quản cọc, muốn thừa dịp sấn vào. Cho nên hiện tại khối thịt mỡ quản cọc này đến cuối cùng rơi vào nhà ai, còn chưa biết được.
Bởi vì bọn họ tìm Vân Thư đàm phán đều thất bại, cho dù ra giá quy định, đưa ra không gian lợi nhuận rất nhỏ giá bán cũng không thành.
Bọn họ gặp nút thắt trên đường thương trường —— Vân Thư, một người phụ nữ nước đổ đầu vịt, một người không thể nào xuống tay, không cách nào xã giao, có lẽ lấy bao nhiêu lợi ích cũng nói không được chuyện.
Mấy phòng này đều rất tích cực, chỉ có Lăng Thiên Dục không coi ra gì, bình thường đến công ty mình làm việc, nên ăn nên uống nên chơi thì chơi…… hoàn toàn đặt bản thân đứng ngoài cuộc.
Ngày gia đình cuối tuần, Lăng Xương Khiếu đơn độc giữ cô lại.
Đĩa than trong thư phòng mở nhạc nhẹ, không có ca từ, chỉ có giai điệu, phảng phất có thể làm cho cuộc sống xốc nổi nhanh chóng chậm lại. Lăng Xương Khiếu lắc nhẹ trên ghế nằm, bưng một bình trà, đối diện với cảnh đêm ngoài cửa sổ.
“Ông nội, ông tìm con?” Lăng Thiên Dục cẩn thận từng li từng tí hơn bất kỳ lúc nào, cô gần như có thể đoán được tại sao ông lão giữ nàng lại.
Tay trái Lăng Xương Khiếu chỉ chỉ cái ghế, Lăng Thiên Dục chuyển đến bên cạnh ghế nằm của ông, ngồi xuống, cô trông có vẻ có hơi dè dặt, có điều cũng hồi hộp cho ông xem.
“Lời ông nội nói ra vô dụng sao?” Lăng Xương Khiếu hôm nay nói chuyện đặc biệt ôn hòa, Lăng Thiên Dục cũng vững vàng bình tĩnh, “Ở nhà chúng ta, lời của ông nội chính là thánh chỉ, sao lại vô dụng được ạ?”
Lăng Xương Khiếu hừ nhẹ một tiếng, nhấp một ngụm trà, nhìn về phía cô: “Thế chính là việc kinh doanh trong nhà làm con chướng mắt.”
“Sao ông nội lại nói ra lời này?” Lăng Thiên Dục tiếp tục căng thẳng, sắm vai nhân vật vô tội, cô vốn nên đứng ngoài cuộc, cô muốn lặng lẽ không một tiếng động khống chế toàn cục, lại muốn biểu hiện mình là bị ép tham dự trong đó.
“Ta bảo các con đi bàn chuyện nghiệp vụ quản cọc, lão tam lão tứ tất nhiên là rất liều mạng, Thương Bắc cũng không dừng lại, chỉ có con là rất thảnh thơi, nên làm gì thì làm, căn bản không để chuyện này ở trong lòng, không phải chướng mắt chuyện kinh doanh trong nhà thì là cái gì?”
Lăng Thiên Dục than nhẹ một hơi, nhìn Lăng Xương Khiếu, trong mắt ảm đạm: “Ông nội, con vốn là người ngoài trong nhà, chưa từng đọc qua việc kinh doanh của gia tộc, cũng không có ý tranh đấu gì, chuyện xảy ra sau khi ông công khai nói mình tìm người nối nghiệp, thứ lỗi cho con ích kỷ, con chỉ có cái gì cũng không làm chỉ sợ mới an toàn.”
“Con là sợ ta hoài nghi con muốn thượng vị?”
“Sợ chứ ạ, con cũng sợ roi của ông nội, cũng sợ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, dù sao con cũng không cách nào chống lại các phòng khác, cho nên thầm nghĩ thủ địa bàn của chính mình, tự cung tự cấp.”
Lăng Thiên Dục từng chữ châu ngọc, đánh thẳng vào trái tim Lăng Xương Khiếu, cũng gợi lên áy náy của ông, trong thư phòng của ông đến nay còn đặt ảnh của ba Lăng Thiên Dục Lăng Quốc Thao, thường xuyên xem, thường xuyên nhớ, thường xuyên ở sau lưng người khác rơi nước mắt tung hoành, nhớ vợ nhớ con.
Ông quả thật đối với nhị phòng rất hà khắc, nhưng gần đây ông mới phát hiện tài năng của Lăng Thiên Dục bị mai một, tam phòng gặp chuyện không may đến nay cô bị ép gia nhập vào trong đó, xử lý đâu vào đấy, từng chuyện từng chuyện đều thành thạo.
Hiện tại cô tự bảo vệ mình, thật ra không có gì sai, cô xác thực không có thế lực gì, điều kiện không cho phép cô có dã tâm, Lăng Xương Khiếu đều có thể hiểu. Nhưng nếu năng lực của cô thật sự kinh người, bởi vì ân oán trước kia bị bỏ qua, chẳng phải là tổn thất của công ty, là thất sách của ông.
Lăng Xương Khiếu nặng nề thở dài một hơi, từ trên ghế đứng lên, Lăng Thiên Dục cũng theo đó đứng lên, quan sát vẻ mặt của ông thay đổi.
“Nếu nói lần này ông nội công khai cạnh tranh công bằng là vì cho con cơ hội thì sao?”
Lão cáo già…… Lăng Thiên Dục ở trong lòng mắng một câu, ông rõ ràng là bởi vì tức giận, lửa giận không có chỗ phát tiết, dùng loại phương pháp thay thế này cho tam phòng đả kích và trừng phạt lớn nhất, nhưng còn ở trước mặt mình giả bộ hiền từ.
Nhưng trong lòng ông rốt cuộc thuộc ai tiếp quản, không biết được. Chỉ có một điểm có thể khẳng định, hôm nay ông có thể tìm Lăng Thiên Dục trở về, chứng minh ông xác thực hi vọng Lăng Thiên Dục coi trọng.
Đó là chuyện tốt.
“Ông nội, con không biết ông muốn con tham gia cuộc cạnh tranh này đến mức nào, nhưng con hy vọng chỉ vì con là cháu gái của ông, ông cảm thấy con có năng lực, chứ không phải vì tài nguyên của con có giá trị lợi dụng.” Lăng Thiên Dục nhìn thấu tất cả, đủ để chứng minh cô thông minh như thế nào.
Ý của cô là không muốn bị lợi dụng, Vân Thư và Kỳ Mộc Uyển đều có thể coi là tài nguyên có lợi cho việc quản cọc. Nếu như muốn dùng hết tài nguyên rồi đá văng cô, cô thà rằng không bắt đầu, cũng không gia nhập, cái gì cũng không cần.
Những thứ cô đề cập đều là nguyên nhân, Lăng Xương Khiếu có chút kinh ngạc sự thông suốt và thông minh của cô, cũng có chút vui mừng, năng lực tiềm lực của Lăng Thiên Dục hẳn là không chỉ ngừng như trước mắt.
Lăng Xương Khiếu muốn thử xem năng lực của cô, xem cô đến tột cùng năng lực tới trình độ nào, nếu như tổn thất quản cọc lần này có thể làm cho ông thấy rõ năng lực của những người này, vậy cũng đáng giá.
“Mặc kệ là cái gì, con cứ việc buông tay làm là được, thành hay không ta chỉ xem kết quả.”
“Được, có những lời này của ông nội thì con yên tâm rồi, con sẽ làm thật nghiêm túc.” Lăng Thiên Dục trả lời trôi chảy, Lăng Xương Khiếu nói chuyện rất kín đáo, vẫn luôn đúng trọng tâm, đứng ở chỗ cao nhìn xuống mọi người, không tỏ thái độ chính là thái độ của ông, ai cũng không thể đoán được gì từ ngữ cảnh của ông.
Mỗi câu trả lời của Lăng Thiên Dục đều suy nghĩ cặn kẽ, mặc dù trông có vẻ rất chân thành, nhưng hai người đều có tâm tư riêng, ai cũng có mưu đồ riêng.
Đạo cao một thước ma cao một trượng, ai là đạo ai là ma, vừa nhìn hiểu ngay.
Sau khi cô đi, Lăng Xương Khiếu gọi quản gia Lâm Hoàn tới.
“Ông gần đây theo dõi bọn chúng, cảm thấy thế nào?”
Lâm Hoàn muốn nói lại thôi, không biết trả lời như thế nào, cái này giống như hoàng đế hỏi tổng quản vị hoàng tử nào biểu hiện tốt, ông ấy nói ai cũng không đúng, chỉ có thể nói: “Vì quản cọc, đều rất liều mạng.”
“Này, ông không cần nói lời khách sáo, có gì nói nấy là được.” Lăng Xương Khiếu buông ấm trà xuống, ánh mắt thoáng nhìn ảnh của Lăng Quốc Thao úp ngược trong giá sách, vẻ mặt hơi thay đổi.
Lâm Hoàn nói: “Lần này là khủng hoảng cũng là thời cơ, lão gia muốn truyền ngôi phải chọn một người có năng lực, giang sơn khổ sở giành được, người thừa kế nhất định phải chọn thật tốt. Chuyện quản cọc, mấy phòng xử lý như thế nào, cạnh tranh như thế nào, lão gia tự có định đoạt.”
“Ông đó, nói chuyện liền biết gặp may.” Lăng Xương Khiếu cười một nụ cười gian tà:” Lần này để cho bọn chúng chó cắn chó là được rồi, tôi vẫn là câu nói kia, có năng lực thì ở.”
Lâm Hoàn cười: “Lão gia anh minh.”
Thế giới này sợ là chỉ có Lăng Xương Khiếu sẽ dùng chó cắn chó để hình dung con cháu của mình, máu lạnh không gì hơn cái này. Đều là cốt nhục ruột thịt, sự lạnh lùng vô tình của ông không đáng để nhị tiểu thư biến thành chân tình, sau khi Lâm Hoàn rời khỏi liền gửi cho Lăng Thiên Dục một tin tức quan trọng.
Lăng Thiên Dục chậm chạp chưa hành động chính là chờ xem phản ứng của Lăng Xương Khiếu bên kia, quả nhiên thời cơ không phải không tới, chỉ là thời điểm chưa tới. Tin tức Lâm Hoàn cũng tới: Người có năng lực thì ở.
“Nếu ông khẩn cấp như vậy muốn đem cọc ống tặng cho cháu gái, tôi sao có thể không nhận chứ?” Lăng Thiên Dục cười xóa tin nhắn, ngược lại gọi cho Vân Thư một cuộc điện thoại.
Sau khi điện thoại được chuyển, là một tiếng vang huyên náo, giọng Vân Thư trong bối cảnh hỗn loạn có chút nhỏ: “Chuyện gì?”
“Hai ngày nay định ý đồ hợp tác ra đi, thái độ của lão già mình nắm chuẩn rồi, có thể hành động.”
“Biết rồi, ngày mốt đi, hoãn một chút thì tốt hơn.” Vân Thư bên kia vẫn có chút hỗn loạn, Lăng Thiên Dục tò mò hỏi: “Cậu đang ở đâu, sao lại loạn thành như vậy?”
“Mình đang ở Rose, đại ca cậu cũng ở đây, bên này có người gây chuyện đánh nhau, thật là hỏng bét.”
Lăng Thiên Dục trong lòng căng thẳng: “Hồng Tâm có ở đó không?”
“Có, còn bị thương một chút, cậu đừng……” Vân Thư vừa định nói đừng lo lắng, Lăng Thiên Dục đã cúp điện thoại, một cước đạp ga phóng đến quán bar.