Hầu Phu Nhân Và Đao Mổ Lợn

Chương 34: Chương 34



Phàn Trường Ngọc khó hiểu, “Tại sao quan phủ lại nói dối?”Tạ Chinh khẽ cau mày, nghĩ rằng nàng từ khi sinh ra đến bây giờ chỉ sống ở địa phương nhỏ này, quan lớn nhất mà nàng từng gặp là huyện lệnh, vì vậy cũng khoan dung với sự ngây thơ thiếu hiểu biết này của nàng nhiều hơn một chút.Phụ mẫu nàng có thể đã dạy nàng rất nhiều đạo lý đối nhân xử thế, nhưng họ chưa bao giờ nói cho nàng biết về những âm mưu trong quan trường.Hắn hiếm khi kiên nhẫn giải thích với nàng, thậm chí còn đưa ra một ví dụ: “Giống như đại bá của nàng muốn chiếm lấy tài sản nhà nàng, đi tới tìm người sư gia kia, bên trong một huyện nha nho nhỏ đã có phong vân, khi lên trên, châu phủ, triều đình, quan hệ bên trong càng rắc rối phức tạp hơn, đồng liêu, quan hệ thông gia, thầy trò…!đằng sau mỗi quan viên đều dính dấp với một tấm lưới thế lực lớn.

Một vụ án liên quan đến lợi ích của quan lớn phía trên, tủy chỉ là một cọc án oan của bách tính dưới đáy, kỳ thật là trở thành một cuộc chiến của các quan lớn.”Phàn Trường Ngọc cau mày suy nghĩ một lúc lâu và nói: “Ý của huynh là, cái chết của phụ mẫu ta, nội tình bên trong có khả năng liên lụy đến nhiều lợi ích của quan lớn?”Đáy mắt của Tạ Chinh hiện lên một tia kinh ngạc, nàng cũng không ngốc lắm.Hắn cụp mắt xuống: “Ta là lấy một ví dụ thôi, có thể quan phủ chỉ nói một nửa sự thật, hoặc có thể toàn bộ đều là nói dối.

Những điều này không quan trọng, quan trọng là, quan phủ cho nàng chân tướng giả, nàng nên làm thế nào?”Vấn đề này quả thực vượt quá tầm hiểu biết của Phàn Trường Ngọc, trong lòng bách tính, quan lại là trời của bách tính, một tham quan cũng đủ để dân chúng không ngừng kêu khổ, sau khi nghe những lời của Tạ Chinh, nàng đột nhiên cảm thấy rằng những người làm quan kia tựa hồ không phải ai cũng là thanh thiên đại lão gia.Nếu tất cả các quan lại trong quan trường của Đại Dận đều bao che với nhau, vậy thì trên đầu của bọn người các nàng không phải là trời, mà là một tấm lưới quấn chặt lấy họ.Phàn Trường Ngọc chỉ bối rối trong giây lát, nhưng ánh mắt nhanh chóng trở lại kiên định: “Khi Phàn đại tìm Hà sư gia để mưu đồ tài sản nhà ta, ta muốn đi cửa sau tìm một quan lớn Hà sư gia, quan lớn nhất huyện Thanh Bình là huyện lệnh, huyện lệnh và Hà sư gia có quan hệ mật thiết, ta không thể trông cậy vào huyện huyện, cho nên ta mới muốn trói đại bá ta lại.””Quan trường của vương triều Đại Dận lại lớn, chẳng qua là quan lại phía trên nhiều hơn mà thôi, nếu như ta quen biết quan lớn, với bản án của đại bá ta, ta đại khái sẽ đi tìm quan lớn ở châu phủ để hỗ trợ, nếu Phàn đại cũng tìm đến quan lớn ở châu phủ, nếu ta còn có cửa lộ khác, ta sẽ đi tìm quan kinh thành để giải oan, tầng quan hệ này đến cuối cùng, chẳng qua đều tiến đến trước mặt hoàng đế.””Quan lớn nhất huyện Thanh Bình là huyện lệnh, quan lớn nhất triều Đại Dận chính là hoàng đế, đi tìm người phía trên giải oan, hai người này cũng không có gì khác biệt.

Cuối cùng muốn luận trắng đen, còn không phải là có bằng chứng cùng với thiết luật.”Nàng nhìn Tạ Chinh, ánh mắt trong sáng không sợ hãi: “Mặc kệ cái chết của phụ mẫu ta liên quan đến cái gì, ta đều sẽ tra được, tấm lưới quan trường Đại Dận được tạo thành bởi ngàn vạn nhân mạch kia, cũng không có gì phải sợ.”Nàng lại có thể nói ra mấy câu nói như vậy, thật sự khiến Tạ Chinh cảm thấy ngoài ý muốn.Hắn hỏi: “Nàng tra thế nào?”.Phàn Trường Ngọc nhìn Trường Ninh còn đang nghịch tuyết trong sân: “Ta không sợ nguy hiểm, nhưng Trường Ninh còn quá nhỏ, nếu như kẻ giết phụ mẫu ta lại để ý đến hai tỷ muội chúng ta, ta không dám đảm bảo có thể bảo vệ tốt Trường Ninh, cho nên ta sẽ đưa Trường Ninh đến nơi an toàn trước đã.”Tạ Chinh lộ ra vẻ tán thưởng: “Sau đó thì sao?”Phàn Trường Ngọc nói: “Nếu ta là một thân nam nhi, có lẽ sẽ lựa chọn thi khoa cử hoặc võ cử để tiến vào quan trường, tự mình điều tra những manh mối liên quan đến cái chết của phụ mẫu ta.

Nhưng ta chỉ là một nữ nhi gia, ta không thể nhập quan trường, cũng không biết người làm quan lớn, chỉ còn một con đường duy nhất, nói chung chính là có tiền mới có thể sai được quỷ thần.”Tạ Chinh một tay ấn thái dương nói: “Ý kiến hay đấy, bất quá nghe qua có vẻ sẽ tốn rất nhiều thời gian, hơn nữa số bạc cần đưa cho những quan lớn kia cũng không phải là khoản nhỏ.”Phàn Trường Ngọc hơi nghẹn ngào, nói: “Đây là cách duy nhất ta có thể nghĩ ra lúc này.

Trong thoại bản có nữ phẫn nam trang thi khoa cử, ta một là không có đầu óc đọc sách, hai là trong nhà không có huynh đệ để mượn thân phận để làm giả.

Trừ khi……”Nàng gãi gãi đầu nói: “Ta lại đi giúp thêm mấy thư sinh bần hàn? Xem có thể may mắn hỗ trợ một người có lương tâm hay không, chờ sau khi hắn trúng cử tiến vào quan trường, ta tính như là có người trong quan trường, vậy thì điều tra nguyên nhân cái chết của phụ mẫu ta phỏng chừng sẽ thuận tiện hơn nhiều?”Lần này đến phiên Tạ Chinh nghẹn ngào, hắn nhướng mi, gay gắt nói: “Gặp một người như vị hôn phu trước của nàng sao?”Phàn Trường Ngọc phát hiện ra rằng người này gần đây đã trở nên hơi kỳ lạ, động một chút lại thích nói về Tống Nghiễn.Nàng nói: “Sang năm mới có thể không đề cập đến hắn không?”Tạ Chinh nghiêng đầu liếc nàng một cái, mím môi không nói gì, tựa hồ lại nổi lên tính khí không tốt.Phàn Trường Ngọc lẩm bẩm: “Còn chê ta chưa đủ xúi quẩy…”Thính giác của Tạ Chinh rất tốt, lẩm bẩm như vậy hắn cũng nghe được, nguyên bản khóe miệng đang bằng phẳng đột nhiên nhếch lên, nói: “Bản án của phụ mẫu nàng, trước tiên nàng có thể chờ một chút.”Phàn Trường Ngọc rất hoang mang: “Ý của huynh là gì?”Tạ Chinh nói: “Nếu cái chết của phụ mẫu liên lụy đến rất nhiều, trong quan trường có người muốn bỏ qua chân tướng, cũng có người muốn tra rõ đến cùng, bây giờ nàng cần làm, chính là bảo toàn tính mạng của nàng và muội muội, chờ sau khi người của chân tướng này lộ ra thì tìm tới cửa.”Phàn Trường Ngọc nói: “Nhưng ta hoàn toàn không biết gì về quá khứ của phụ mẫu mình, nếu đối phương tìm tới cửa, cũng không thể từ ta tìm thấy được bất cứ điều gì bọn họ muốn.”Tạ Chinh thầm nghĩ rằng chỉ cần cạy miệng Hạ Kính Nguyên, cái chết của phụ mẫu nàng sẽ nổi lên mặt nước.Chỉ là Ngụy Nghiêm dường như biết hắn chưa chết, cho dù từ bỏ toàn bộ huyện Thanh Bình thậm chí cả Tế châu, cũng sẽ muốn đẩy hắn vào chỗ chết lần nữa, trước đó càn khôn chưa kịp định, nếu bại lộ thân phận của mình sẽ chỉ chuốc lấy tai họa.Hắn nói: “Nàng vẫn nên để ý quan trường, sẽ có người đến tìm nàng.”Phàn Trường Ngọc vẫn còn hoang mang, bối rối một lúc, cảm thấy Tạ Chinh có lẽ đang tự an ủi mình, vì vậy không nghĩ nhiều, chỉ nói: “Bây giờ ta càng ngày càng cảm thấy rằng đọc nhiều sách có thể khiến người ta thông minh hơn, Ngôn Chính huynh đọc sách nhiều, nên rất thông minh.”Tạ Chinh đã nghe được đủ lời tán dương, bàn về lấy lòng người, trên đời này không thiếu những lời ca tụng của văn nhân, nhưng hắn chưa bao giờ để những lời tán dương đó vào mắt, vào lúc này, một câu “Thông minh” này của nàng vừa thẳng thắn vừa đơn giản lại khiến hắn cảm thấy hơi lạ lẫm.Nhưng hắn vẫn sửa lời nàng nói: “Đọc sách nhiều không có nghĩa là thông minh, đọc sách khiến người ta sáng suốt hơn, tăng thêm kiến thức, biết tiến biết lùi, ánh mắt không còn nông cạn, biết cách đối nhân xử thế, vậy là đã đủ.”Phàn Trường Ngọc gật đầu: “Mẫu thân ta cũng từng nói như vậy, nhưng tiếc là lúc đó ta không hiểu chuyện, bảo ta đọc sách chẳng khác nào đuổi lợn ra khỏi chuồng vào năm mới, bây giờ nghĩ muốn học thì đã quá muộn.”Lúc này nàng cảm thấy đọc sách thật hữu dụng, không nói cái khác, trước đó khi Phàn đại muốn cướp tài sản nhà nàng, Ngôn Chính không cần nghĩ đến sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào, chỉ cần dựa vào những nội dung bên trên những luật lệ đã có thể đánh thắng trận kiện cáo này.Nếu nàng cũng hiểu biết nhiều hơn, nói không chừng thịt lợn có thể được bán theo nhiều cách khác nhau.Trước kia nàng xem dưa chuột trộn đường thì chính là dưa chuột trộn đường, nhưng khi ở Dật Hương lâu hỗ trợ làm món thịt kho, mới biết món dưa chuột trộn đường bên trong Dật Hương lâu được gọi là “Thanh long nằm tuyết”, tên món ăn cũng trở nên tao nhã hơn, giá của món ăn liền tăng lên gấp bội.Phàn Trường Ngọc nhớ tới lúc mình trở về, hình như hắn đang dạy Trường Ninh đọc chữ, vì vậy cũng mặt dày nói: “Nếu huynh rảnh rỗi, có thể dạy ta đọc thêm một chút sách không? Sẽ không tốn nhiều thời gian của huynh, huynh cho ta đọc cái gì, thì ta đọc cái đó, ta đọc không hiểu thì sẽ đến thỉnh giáo huynh.”Tạ Chinh khẽ ngước mắt lên, ngạc nhiên trước ý nghĩ này của nàng, sau đó hỏi: “Nàng đã đọc qua sách nào?”Phàn Trường Ngọc suy nghĩ một lúc thì nói: “‘Tam Tự kinh’, ‘Bách gia tính’, ‘Thiên Tự văn’ đều đọc qua.”Nói xong liền thấy sắc mặt Tạ Chinh đều đã đen lại.Phàn Trường Ngọc sợ hắn cảm thấy dạy nàng sẽ quá phiền phức, đành cắn răng nói: “ ‘Luận ngữ’, ‘Thái học’ ta cũng đã đọc qua một chút.”Tạ Chinh yếu ớt nói: “Là Đại học sao?”Phàn Trường Ngọc xấu hổ đến mức muốn tìm một nơi để chui vào, thẳng thắn nói: “Hai quyển này lúc trước khi ta thấy Tống Nghiễn đọc, nên tùy tiện mở ra xem, nhưng ta đọc không hiểu, cũng không biết hắn cảm thấy quý giá cái gì, vì thế đều trả lại cho hắn, cũng không biết xấu hổ đi hỏi nội dung bên trong nói về điều gì.”Sau khi thành thật khai báo, Phàn Trường Ngọc cảm thấy toàn thân có hơi ớn lạnh.Nàng nhìn về phía Tạ Chinh, chỉ cảm thấy khuôn mặt tuấn tú của hắn lúc này vừa thối lại vừa lạnh.Phàn Trường Ngọc không hiểu cho lắm.Lời của Tạ Chinh nói ra gần như có thể làm tan băng: “Nếu Luận ngữ và Đại học đều đã đọc qua, vấy tiếp theo đọc Mạnh tử đi.”Phàn Trường Ngọc ngơ ngác, lời kia của nàng là có ý nói đã đọc qua rồi sao?Nàng nói rõ ràng rằng mình chỉ mới mở ra đọc sơ qua, ngay cả nội dung bên trong đều không biết nói gì.Không chỉ có như thế, lúc đang ăn cơm trưa, ánh mắt của nàng còn phát hiện sợi dây cột tóc trên đầu Tạ Chinh đã thay thành sợi dây ban đầu.Phàn Trường Ngọc không biết mình đắc tội hắn ở chỗ nào, liền ở trên bàn cơm ho nhẹ một tiếng, hỏi: “Chiều nay ta định đem chút thịt khô lên trên huyện thành bán, thuận tiện cầm miếng thịt khô đi chúc tết Vương bộ đầu, huynh có muốn mua gì không?”Người vẫn một mực “ăn không nói” lúc này mới nói: “Giấy đã dùng hết, hôm qua viết câu đối xuân cũng đã dùng hết mực, mua chút giấy mực đem trở về, giấy thì năm thước giấy tuyên thành, mực dùng loại mực khói Huy Châu.”Phàn Trường Ngọc nghe đến đó thì choáng váng đầu óc, “Tuyên cái gì? Rồi mực gì?”Tạ Chinh khẽ nhíu mày, nói: “Quên đi, ta tự đi mua.”Phàn Trường Ngọc cảm thấy hắn có chút lạnh lùng lãnh đạm, còn tưởng rằng thương thế của hắn còn chưa khỏi hẳn, liền hỏi thêm một chút: “Buổi chiều ta có thuê một chiếc xe bò, huynh cùng đi không?”Trường Ninh vừa nghe, hai bàn tay mũm mĩm liền chụp vào bàn: “Trường Ninh cũng muốn đi chợ!”Một lớn một nhỏ đều nhìn chằm chằm Tạ Chinh, Tạ Chinh trầm mặc một hồi, cuối cùng nói: “Vậy cùng nhau đi.”Trường Ninh rất háo hức vì sắp được đi chợ, chạy quanh sân còn chưa đủ, ra ngoài sân đuổi chó của Triệu đại nương chạy ra đầu ngõ rồi mới thôi.Phàn Trường Ngọc hôm nay muốn đến huyện thành bán thịt khô, nhưng không phải nhất thời nổi ý định, những năm trước, phụ thân nàng vào ngày này đều sẽ dành thời gian để kéo một xe thịt khô đến huyện thành để bán.Một số người đi thăm người thân họ hàng, nếu như không kịp chuẩn bị trước quà lễ ngày tết, hay ngày này chợ thịt lại không có khai trương, phần lớn đều sẽ dừng lại gánh hàng rong ven đường để mua.Khi đến huyện thành, Phàn Trường Ngọc vô cùng có kinh nghiệm đỗ xe bò dừng lại trên đường trước cửa trường huyện.Nơi đây có rất học trò ra vào, còn không ít người nhà tới chiếu cố nhi tử, đều trực tiếp thuê phòng ở gần đó.Học trò đi chúc tết cho phu tử, bình thường không đưa trà rượu vừa đắt vừa phí tiền, mua một miếng thịt khô làm lễ vật năm mới không gì thích hợp bằng.Phàn Trường Ngọc vừa bày hàng xuống, liền bán được mấy miếng, Tạ Chinh muốn đến cửa hàng sách bên kia, nhưng Trường Ninh một mực giậm nhìn xung quanh, trông mong hỏi Phàn Trường Ngọc: “A tỷ, muội có thể đi với tỷ phu xem trống hoa không?”Phàn Trường Ngọc nói, “Tỷ phu của muội không muốn xem gõ trống hoa.”Trường Ninh lại mong chờ nhìn Tạ Chinh.Tạ Chinh liếc nhìn phía Phàn Trường Ngọc mới bán chưa đến một nửa số thịt khô, nói: “Chờ tỷ tỷ của muội bán xong thì cùng đi.”Phàn Trường Ngọc xem chừng phải mất một thời gian nữa mới bán xong thịt khô, vì vậy nói: “Chỗ ta vẫn chưa sớm thu hàng được, nếu huynh không vội đi mua giấy mực, vậy thì giúp ta đưa Trường Ninh đi một vòng, con bé chỉ hiếu kỳ thôi, đưa đi một vòng trở về thì sẽ không làm phiền nữa.”Tạ Chinh gật đầu.Được Phàn Trường Ngọc cho phép, Trường Ninh kéo tay áo của Tạ Chinh, đi về phía trước một cách phấn khích, đến cùng sức mạnh cũng chỉ như con nghé con.Tạ Chinh cảm nhận được lực đạo lôi kéo tay áo, trong lòng tự nhủ đứa nhỏ này nếu không phải từ trong bụng mẹ sinh ra đã yếu đuối, sau này không chừng cũng giống như tỷ tỷ con bé, hung cực kỳ.Năm nay có thể là do trong huyện tổ chức lễ hội đèn lồng, đám học trò trường huyện đa phần không trở về nhà, trên phố cũng náo nhiệt, hai mươi miếng thịt khô mà Phàn Trường Ngọc mang đến đã bán hết sớm hơn nửa canh giờ so với dự liệu của nàng.Khi nàng dọn hàng, vừa đúng lúc Tạ Chinh mang Trường Ninh đi dạo ở xung quanh trở về.Trường Ninh tay trái cầm một cái kẹo hồ lô, tay phải cầm một chiếc chong chóng nhỏ nhiều màu sắc, ắn đến trên mặt đều lấm lem nước đường.Phàn Trường Ngọc nhìn đến bất đắc dĩ, nói với Tạ Chinh: “Huynh lại nuông chiều con bé.”Trường Ninh híp mắt cười: “Tỷ phu cũng mua một cây kẹo hồ lô cho tỷ.”Phàn Trường Ngọc nói: “Ta cũng không phải đứa trẻ, ăn kẹo lồ hô …”Nàng chưa kịp nói xong thì một viên kẹo hồ lô đưa tới trước mặt nàng.Tạ Chinh bình tĩnh nói: “Muội muội của nàng nói cũng muốn mua cho nàng một cây.”Phàn Trường Ngọc định nói không cần, lại thoáng nhìn thấy trên tay hắn còn có một cây nữa, nghĩ đến hình như hắn thích ăn đồ ngọt, hiện tại không uống thuốc, khẳng định tự ăn sẽ ngại ngùng, lúc này mới kéo theo nàng, cũng không tiện từ chối, sau khi đưa tay ra nhận lấy thì nói câu “cảm tạ”.Tướng ăn của Phàn Trường Ngọc cũng giống như Trường Ninh, đều là mở miệng ăn hết một viên kẹo hồ lô, mắt híp lại, hai má phồng lên như con chuột đuôi cụt*.*chuột đuôi cụt: chuột hamsterSau khi Phàn Trường Ngọc ăn xong một viên, thấy trên tay Tạ Chinh còn cầm một cây kẹo hồ lô, kỳ quái hỏi: “Sao huynh không ăn?”Tạ Chinh rời mắt khỏi lớp đường còn sót lại ở khóe miệng của nàng, do dự liếc nhìn kẹo hồ lô trên tay mình, cắn xuống nửa viên.Lớp đường bao bên ngoài ngon ngọt, quả mận bên trong thì hơi chua, nhai xong có vị chua ngọt, cũng có được một hương vị đặc biệt.Trường Ninh vừa cắn một viên nhìn thấy màn này thì cười đến mức thấy mắkhông nhìn thấy răng, cảm thấy mình thật thông minh, để tỷ phu mua cho mỗi người một cây, quả nhiên a tỷ liền không quở trách bé.Con phố này không chỉ có những người bán hàng rong, mà còn có những học trò trường huyện gia cảnh bần hàn dựng quầy vẽ tranh cho người ta.Một nhà ba người ăn kẹo hồ lô ở đầu phố đối diện thật sự rất bắt mắt, nam tử tuấn mỹ phi phàm, nữ tử cười tươi lúm đồng tiền xinh như hoa, ngay cả đứa nhỏ hai người mang theo cũng vô cùng trắng trẻo đáng yêu.Thư sinh kia thường xuyên liếc nhìn qua bên này mấy lần, nhanh chóng vẽ ra trên giấy.Phàn Trường Ngọc ăn xong kẹo hồ lô, thu dọn đồ đạc, đang định dẫn Tạ Chinh đi mua giấy mực, thì thấy sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, sải bước đi về phía đầu phố đối diện.Phàn Trường Ngọc liếc nhìn qua đó, phát hiện thấy nơi đó có một quầy hàng của thư sinh bán tranh chữ.Sợ gây ra chuyện gì không phải, Phàn Trường Ngọc vội vàng dẫn Trường Ninh đi theo: “Sao huynh lại sang đây?”Ngay khi thư sinh vừa hoàn thành nét vẽ cuối cùng, một bàn tay to lớn từ bên cạnh vươn ra, một tiếng liền đoạt đi bức tranh kia.Nam nhân vừa đứng đầu phố đối diện ăn kẹo hồ lô chẳng biết từ lúc nào đã đi tới trước mặt, còn túm lấy cổ áo hắn ta, khuôn mặt trắng nõn như ngọc lạnh lùng đến đáng sợ: “Ai cho ngươi vẽ?”Thư sinh bị cỗ này làm cho lời nói cũng không thể nói lưu loát, lắp bắp nói: “Tiểu Sinh…!Tiểu Sinh chỉ thấy một nhà ba người của công tử và phu nhân lúc này mới không khống chế nổi nến vẽ ra, nếu như có mạo phạm, mong công tử đừng trách.”Phàn Trường Ngọc lúc này cũng cùng Trường Ninh chạy tới, thấy tư thế của hắn là muốn đánh người trên đường, vội vàng kéo bàn tay nắm áo thư sinh ra, “Huynh làm gì vậy?”Tạ Chinh không nói gì, ánh mắt nhìn về phía bức tranh đang cầm trong tay.Nét vẽ thư sinh chỉ bình thường, nhưng bức tranh này vượt trội ở chỗ các nhân vật được vẽ cực kỳ sống động.Trong bức tranh, Phàn Trường Ngọc đang kíp mắt ăn kẹo, ánh mắt hắn thì rơi trên mặt nàng, hắn như thể vẫn luôn chú ý đến nhất cử nhất động của nàng, Trường Ninh phía dưới cũng cắn một viên kẹo hồ lô nhìn hai người, cười tươi đến không thể nhìn thấy răng, trên gương mặt lộ ra vẻ linh hoạt tinh quái.Khi Phàn Trường Ngọc nhìn thấy bức tranh này, cũng kinh ngạc “A” một tiếng, hỏi thư sinh: “Ngươi vẽ chúng ta sao?”Thư sinh thật sự sợ sát khí nặng nề của nam nhân bên cạnh vị tiểu nương tử hồn nhiên này, vì vậy vội vàng gật đầu, lời dễ nghe không cần tốn tiền nên tuôn ra ngoài một tràng: “Phu nhân và công tử trai tài gái sắc, quả thật là trợi sinh một đôi, ngay cả tiểu thiên kim cũng đáng yêu như thế, nếu như phu nhân thích, bức tranh này coi như tiểu sinh tặng lễ vật năm mới cho hai vị, chúc phu nhân cùng công tử như ý, sang năm sẽ có thêm một vị tiểu công tử.”Phàn Trường Ngọc suýt chút nữa đã cắn đứt kẹo hồ lô bên trong miệng..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Hầu Phu Nhân Và Đao Mổ Lợn

Chương 34:



Ngôi nhà cũ so với nhà của Phàn Trường Ngọc còn dột nát hơn, rõ ràng là chưa được thu dọn, đồ đạc trong nhà lộn xộn, vì mùa đông trong nhà đốt lửa, không ít tro bụi phủ xuống bàn ghế nhưng cũng không lau chùi.

Nếu trước khi ngồi xuống không lau chùi, đứng dậy thì trên xiêm y phải dính không ít vết đen.

Đồ đạc trong nhà cũng toàn là những bình sành không đáng tiền, hai người phụ tử Phàn đại đều thích đánh bạc, đồ đạc có giá trị trong nhà đều đã bị họ cầm cố lấy tiền.

Đôi phu thê Phàn gia sống ở phòng phía tây, Phàn lão cha đứng ở cửa phòng phía Tây nói: “Lão bà tử, Trường Ngọc đến rồi.”

Phàn lão bà tử đang nằm trên giường trở mình quay lưng về phía cửa, hiển nhiên là không muốn nói câu nào với Phàn Trường Ngọc.

Phàn lão cha hơi xấu hổ, giải thích với Phàn Trường Ngọc: “Sau khi Đại Ngưu bị giết hại, trong những ngày qua bà ta đều là bộ dáng này.”

Phàn Trường Ngọc căn bản không để trong lòng, cũng không muốn tự chuốc nhục đi ân cần hỏi thăm, từ khi nàng có ký ức, Phàn lão bà tử chưa bao giờ cho nhà nàng sắc mặt tốt.

Nàng dùng chiếc khăn Phàn lão cha đưa tới lau chiếc ghế, rồi ngồi xuống bên lò sưởi trong phòng chính để sưởi ấm.

Khi Phàn lão cha treo miếng thịt khô mà nàng mang qua lên trên lò sưởi tiếp tục hun khói, Phàn Trường Ngọc nhận thấy bát đũa trên bàn vẫn chưa thu dọn.

Lão phu thê sáng nay hình như nấu cơm nhão, trên bàn ăn ngày tết không có chút mùi thịt.

Phàn Trường Ngọc nhíu mày, sau khi Phàn lão cha ngồi xuống, nàng hỏi một câu: “Sau khi đại bá xảy ra chuyện, quan phủ đưa tới hai mươi lăm lượng tiền trợ cấp, sao không lấy số bạc kia dùng?”

Hai mươi lăm lượng cũng không phải là con số nhỏ, đối với người bình thường nếu dùng tiết kiệm, trong nhà không ai phải đi xem bệnh bốc thuốc, mười lượng bạc cũng đủ chi tiêu một năm.

Phàn lão cha lắp bắp nói, “Bạc kia phải để dành cho đường ca của cháu cưới vợ…”

Phàn Trường Ngọc nhướng mày: “Không bằng nói là đưa hắn thua sòng bạc hết rồi?”

Phàn lão cha nói: “Số bạc kia là đại bá mẫu của cháu giữ, đại bá mẫu của cháu sợ hiếu kỳ làm chậm trễ tuổi tác mai mối, dự định qua nhiệt hiếu kỳ* thì để đường ca của cháu thành thân, đã đi nhìn cô nương kia rồi.”

*trong vòng một trăm ngày, những người con trai hiếu thảo, con gái hiếu thảo và con dâu hiếu thảo phải mặc bao gai và hiếu thảo, không cạo tóc, không tiếp đãi và không đi chơi.

Phàn Trường Ngọc nghe xong thì cũng không nói gì thêm.

Họ sống cuộc sống của chính họ, lão phu thê lúc trước có thứ gì tốt đẹp đều đưa cho Phàn đại, nhưng bây giờ nhi tử không còn nữa, tất cả những điều tốt đẹp họ đều tự nhiên đưa cho tôn tử.

Chỉ cần nhà cũ bên ngày không giở trò quỷ với nhà nàng, nàng nguyện ý tiếp tục duy trì trạng thái hai nhà nước sông không phạm nước giếng.

Nàng hỏi: “Lúc nãy ngài nói sự tình trước đây liên quan đến phụ thân của cháu, đó là chuyện gì?”

Khuôn mặt nhăn nheo của Phàn lão cha phản chiếu ngọn lửa, cả người càng lộ ra vẻ gầy còm, ông ta chậm rãi thở dài: “Chuyện Đại Ngưu gặp phải, có khả năng là báo ứng của ta.”

Phàn Trường Ngọc nghe nói như thế thì cảm thấy hơi kỳ lạ, vì vậy không lên tiếng, chờ Phàn lão cha nói tiếp.

“Phụ thân của cháu tuy không phải do con ruột của ta, nhưng cũng là con của huynh đệ ruột của ta, năm đó mất mùa xảy ra nạn đói, tổ phụ ruột của cháu đi theo người trong thôn đi đoạt kho lương của quan phủ, bị quan binh đánh chết. Tổ mẫu của cháu trông nom việc nhà, mọi lương thực còn lại đều để cho phụ thân của cháu ăn, bản thân thì để cho chết đói, trước khi chết đưa phụ thân của cháu giao lại cho ta…”

Khi Phàn lão cha nhắc đến điều này, có những giọt nước mắt lấp lánh trên đôi mắt già đục ngầu của ông: “Ta vốn muốn đem đứa nhỏ nuôi như cốt nhục của mình, nhưng vào những năm thiên tai, những người chết đói bên đường còn dỡ cái nồi để ăn, đất quan âm* cũng bị người cướp sạch. Trong nhà nếu có thêm một miệng ăn, tất cả mọi người đều phải chia một phần cho phụ thân của cháu, cháu còn có hai cô cô chưa từng gặp mặt, đứa lớn mới mười ba tuổi, đưa cho một lão viên ngoại làm thiếp, đổi lấy nửa túi bột mì trắng…”

*đất quan âm: cao lanh, đất sét trắng, dùng làm đồ sứ, có thể no bụng, nhưng ăn nhiều cũng sẽ bị thiếu dinh dưỡng còn bị bệnh.

Giọng nói của Phàn lão cha run run, nước mắt tuôn dầy mặt: “Sau đó lão viên ngoại kia dời đi sang châu phủ khác, ta cùng với lão bà tử kia cũng không gặp lại được đứa nhỏ kia, không biết nàng sống hay đã chết. Đứa nhỏ thì chỉ mới tám tuổi, bán cho người môi giới lấy ba trăm văn, cũng hoàn toàn không có tin tức. Khi đó con cái trong nhà chỉ còn Đại Ngưu Nhị Ngưu và phụ thân của cháu, vẫn không thể lấp đầy bụng. Phụ thân của cháu cùng với Nhị Ngưu lớn xấp xỉ nhau, nhưng Nhị Ngưu yếu ớt, trên đường chạy nạn cũng đã ngã bệnh nặng, vì để cho Nhị Ngưu tìm đại phu, bất đắc dĩ, mới đem phụ thân của cháu bán cho người môi giới…”

“Phụ thân của cháu từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, bị người môi giới mua đem đi, còn dập đầu ba cái trả lại ta.” Lúc này, Phàn lão cha không kìm được nghẹn ngào nức nở: “Lần bán đó được ba trăm văn, khiến ta áy náy cả đời. … Nhị Ngưu là đứa phúc mỏng, mấy thang thuốc uống hết cũng không thể cứu được. Ta nghĩ rằng đời này sẽ không gặp lại được phụ thân của cháu, ai biết mười sáu năm trước, hắn lại mang theo mẫu thân của cháu hồi hương trở về trấn này.”

“Hai khuê nữ bị bán kia, trong những năm đó hắn vẫn một mực nhờ hỗ trợ tìm kiếm tin tức, đứa lớn hắn tìm không được, nhưng tìm được đứa nhỏ, nghe nói là đã gả cho một quân hộ, bất quá sau đó đã chết trong chiến loạn. Thiên tai chiến loạn, mạng người đều rẻ như cỏ …”

Phàn Trường Ngọc không ngờ phụ thân mình năm đó “lạc mất” lại có nhiều ẩn tình như vậy, trong lúc nhất thời cảm xúc lẫn lộn, một lúc lâu mới nói: “Sau khi phụ thân của cháu trở về, liền dùng tên của đứa con trai thứ hai của ngài?”

Phàn lão cha nói: “Lúc ấy phụ thân của cháu trở về đã nói với ta, hắn ở bên ngoài áp tiêu đã gây thù chuốc oán, hỏi ta liệu có thể dùng thân phận của Nhị Ngưu để sống ở trong trấn hay không, ta sao có thể không đồng ý, liền nói với bên ngoài năm đó chạy nạn đã lạc mất Nhị Ngưu. Lão bà tử nhiều năm như vậy vẫn oán hận phụ thân của cháu, cảm thấy cũng là vì phụt hân của cháu mới khiến hai khuê nữ bị bán. Sau khi phụ mẫu của cháu trở về trên trấn, cũng thường xuyên đến gây sự, luôn miệng nói vì phụ thân của cháu mới từ bỏ hai đứa con gái, vì thế mà lấy được không ít lợi ích từ phụ mẫu của cháu. Về sau mẫu thân của cháu sinh muội muội của cháu lưu lại mầm bệnh, bà thấy trong nhà không có con trai, lại nghĩ đến việc đưa đứa con trai thứ hai của Đại Ngưu đưa cho phụ thân của cháu làm con thừa tự, về sau sẽ kế thừa gia sản của phụ thân cháu.”

Phàn lão cha nặng nề thở dài, trên mặt tràn đầy xấu hổ: “Bà ấy điều làm ra những chuyện điên rồ, năm đó đói kém, cho dù không có nhận nuôi phụ thân của cháu, hai đứa khuê nữ kia… Tám phần đều không giữ lại được. Con cái đều đi hết, cuối cùng chỉ còn lại Đại Ngưu, bà ấy hết lần này đến lần khác đều nuông chiều dung túng, mới nuôi dạy Đại Ngưu sai cách. Cũng phải trách ta, sớm không có bản lĩnh nuôi cả nhà, về sau biết rõ là bà ấy sai, nhưng bà ấy vừa khó về việc hai đứa khuê nữ, ta liền không thể nhẫn tâm giáo huấn Đại Ngưu…”

Phàn Trường Ngọc trước kia rất ghét Phàn lão bà tử, cảm thấy bà ta đối với nhà mình vẫn luôn chanh chua cay nghiệt, nghe Phàn lão cha kể lại một đoạn quá khứ này, chỉ cảm thấy người đáng thương nhất định phải có chỗ đáng hận, nhưng trong lòng vẫn đối với bà ta như vậy không có đổi khác gì.

Như Phàn lão cha đã nói, cuối cùng bán đi phụ thân của nàng nhưng vẫn không thể cứu được Phàn Nhị Ngưu, Phàn lão bà tử như thế nào vẫn tin rằng không nhận nuôi phụ thân của nàng, hai nữ nhi cùng với tiểu nhi tử của bà sẽ không rời bỏ bà?

Chỉ là, phụ thân của nàng vừa lúc trở thành mục tiêu để Phàn lão bà tử trút giận mà thôi.

Phàn Trường Ngọc nói: “Quá khứ cũng đã qua, chỉ cần các người không tới nhà cháu tìm phiền phức, trước kia phụ thân cháu đối với các người như thế nào, về sau cháu vẫn đối với các người như vậy.”

Phàn lão cha nói: “Ta nói với cháu những chuyện này, không phải vì điều này. Trước khi phụ mẫu của cháu xảy ra chuyện, phụ thân của cháu đã tới tìm ta.”

Phàn Trường Ngọc lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.

Phàn lão cha áy náy lại xấu hổ nói: “Hắn đã an bài việc phân chia cửa hàng bất động sản xong hết, còn viết di thư, nói cửa hàng thịt lợn có thể đưa cho đại bá của cháu, những thứ khác đều giữ lại đưa cho cháu cùng với muội muội của cháu. Ta hỏi hắn có phải kẻ gây thù chuốc oán năm đó tìm tới cửa hay không, hắn lại không nói nhiều, chỉ để ta sau này che chở một chút cho tỷ muội của cháu. Không liệu được lão bà tử là người lắm miệng, sau khi phụ mẫu của cháu qua đời đem việc này tiết lộ với Đại Ngưu, những năm này Đại Ngưu nghiện cờ bạc, càng ngày càng lún sâu, trực tiếp trộm di thư kia đem đi dốt, nghĩ muốn chiếm lấy toàn bộ gia sản nhà cháu. Bộ xương già của ta cũng không còn dùng được, căn bản không quản được hắn…”

Khi Phàn Trường Ngọc nghe tin phụ mẫu mình đã chuẩn bị xong hết cho cái chết của mình, tay chân không khỏi lạnh toát, hai tay đặt trên đầu gối vô thức nắm chặt thành quyền, môi mím lại trắng bệch: “Ý của ngài là, trước đó phụ thân của cháu, có thể đã biết ngài ấy và mẫu htaan của cháu không còn sống được lâu nữa?”

Phàn lão cha ngập ngừng gật đầu.

Phàn Trường Ngọc cảm thấy lạnh cả người, đầu óc rối bời.

Nếu như theo quan phủ giải thích là những tên sơn tặc kia vì tìm tấm tàng bảo đồ mà tìm đến phụ thân của nàng. Vậy tại sao phụ thân của nàng lại nghĩ rằng nếu mang theo mẫu thân của nàng cùng chết, sơn tặc sẽ không tìm đến giết nàng và Trường Ninh?

Trừ phi… sơn tặc đã lấy được tàng bảo đồ.

Nhưng về sau, nhà nàng vẫn hai lần gặp phải cướp, rõ ràng là bọn họ vẫn chưa lấy được gì.

Bất quá hai đám sơn tặc sau này, rõ ràng không biết nhà nàng, đều là từ trong miệng của Phàn đại hỏi ra được gì đó mới biết được.

Phàn Trường Ngọc chỉ có thể nghĩ đến một khả năng, đám sơn tặc giết phụ mẫu của nàng cùng với đám sơn tặc tìm tàng bảo đồ trong nhà nàng không phải cùng một nhóm người.

Nhóm trước lấy được tàng bảo đồ, vẫn còn giết phụ mẫu của nàng, có lẽ là bởi vì phụ mẫu của nàng đã biết bí mật nào đó? Nhất định phải diệt khẩu?

Phàn Trường Ngọc vốn nghĩ rằng sau khi quan phủ diệt cướp, đại thù của phụ mẫu nàng coi như đã được báo, lúc này đột nhiên cảm thấy, hung thủ sát hại phụ mẫu của nàng có lẽ vẫn còn chưa đền tội.

Dù sau trước đó tin tức truyền đến không lâu, nói tàng bảo đồ lại xuất hiện trong tay của phản tặc ở Sùng Châu, phản tặc còn chiêu mộ rất nhiều sơn tặc giặc cướp ở gần đó, những sơn tặc giết phụ mẫu nàng không chừng có thể là người dưới trướng của phản tặc.

Suốt quãng đường về nhà, cả người Phàn Trường Ngọc đều tâm sự nặng nề.

Sau khi vào nhà, chỉ nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Tạ Chinh từ trong phòng truyền ra: “Mộc, hào, mộc, có một chữ lớn khác ở phía dưới, khi kết hợp lại, nó sẽ trở thành chữ Phàn.”

Trường Ninh khổ sở nói: “Muội không muốn học chữ, muội muốn học mổ lợn giống như a tỷ.”

“A tỷ của muội mổ lợn nhưng vẫn biết chữ.”

Trường Ninh khịt mũi mộột cái, giống như sắp khóc.

Nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức chân ngắn nện bước nhỏ chạy ra, giang hai tay ôm lấy đùi Phàn Trường Ngọc, ngẩng đầu, mặt nhăn thành quả cầu: “A tỷ, vì sao mổ lợn mà còn phải biết chữ?”

Phàn Trường Ngọc trong lòng còn đang suy nghĩ, chỉ sờ búi tóc nhỏ trên đầu Trường Ninh: “Lúc trước mẫu thân đã nói, đọc sách biết chữ về sau có thể hiểu đại thể, hiểu đạo lý, đời này đối nhân xử thế sẽ không mắc sai lầm.”

Trường Ninh ngốc một chút, hiển nhiên nghe không hiểu ý tứ của câu nói này.

Tạ Chinh nửa nhướng mày, ngược lại tiếp lời: “Cũng không thấy nàng thích đọc sách.”

Trong lời nói của hắn có mấy phần chế nhạo, đổi lại là thường ngày, Phàn Trường Ngọc nhất định sẽ quay lại cãi nhau một trận, nhưng hôm nay chỉ có chút mệt mỏi nói: “Sau này từ từ đọc.”

Tạ Chinh cuối cùng cũng nhận ra biểu hiện của nàng khác thường, hỏi: “Đi ra ngoài một chuyến về sao tinh thần uể oải như vậy?”

Phàn Trường Ngọc ngồi bên cạnh lò sưởi, khẽ thở dài, sau khi kể cho hắn nghe những gì Phàn lão cha nói, tinh thần chán nản nói: “Phụ mẫu của ta bị giết không phải chỉ vì tàng bảo đồ, ta dù sao cũng phải tra ra nguyên nhân thật sự về cái chết của họ.”

Tạ Chinh nghe xong, ánh mắt tối sầm lại, nếu phụ thân của nàng đã sớm đoán trước được điều đó, thậm chí còn chuẩn bị xong hậu sự, vậy đã nói rõ hung thủ giết hại phụ thân nàng có lẽ đã sớm đã gặp qua phụ thân nàng?

Suy đoán của nàng không phải vô lý, nhưng thứ mà những người đó đang tìm kiếm không phải là tàng bảo đồ gì, mà là một bức thư mà Ngụy Nghiêm vô cùng coi trọng.

Hung thủ giết phụ mẫu nàng đã lấy được bức thư, nàng và muội muội của nàng thật sự không biết gì về quá khứ của phụ mẫu mình, nên đối phương mới tha cho các nàng?

Tạ Chinh từng là con đao của Ngụy Nghiêm, tất nhiên hắn biết Ngụy Nghiêm luôn muốn nhổ cỏ tận gốc.

Đối phương buông tha cho tỷ muội nàng, có thể là bởi vì có quan hệ với phụ mẫu nàng? Trước đó đã liên hệ qua rồi mới giết hại phụ mẫu của nàng, phỏng đoán dường như có cơ sở hơn.

Sau đó, tử sĩ Ngụy gia đến nhà nàng giết người cướp đồ, châu mục Hạ Kính Nguyên của Tế châu đột nhiên điều binh đến trấn Lâm An, điều này thật sự đáng để suy nghĩ.

Điều quan trọng nhất là, với thủ đoạn đẫm máu của cữu cữu Ngụy Nghiêm của hắn, nhiều tử sĩ đã chết ở trấn Lâm An như vậy mà vẫn ngồi yên, đó thật sự không phải là phong cách của ông ta.

Nếu như Hạ Kính Nguyên muốn bảo vệ hai tỷ muội này, trước mắt chiến cuộc ở tây bắc, dưới trướng Ngụy Nghiêm chỉ có Hạ Kính Nguyên là sử dụng được, hai người kia đã đạt được thỏa thuận gì, có lẽ mọi thứ đều đã thông.

Phàn Trường Ngọc vừa ngẩng đầu liền thấy ánh mắt thâm thúy của Tạ Chinh đang nhìn mình chằm chằm, nàng nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?”

Tạ Chinh được hỏi một đằng, nhưng trả lời một nẻo: “Nàng muốn trả thù cho phụ mẫu của mình?”

Phàn Trường Ngọc gật đầu: “Muốn.”

Lúc này nàng mới chú ý tới trên đầu của Tạ Chinh đa buộc sợi dây cột tóc lúc trước mình mua cho hắn, hình như đây là lần đầu tiên hắn buộc sợi dây cột tóc này.

Màu xanh đậm khiến mặt mày của hắn thêm lạnh lùng, cả người hắn có nhiều thêm cảm giác xa cách.

Tạ Chinh nói: “Nếu những lời kết án của quan phủ đều là giả, nàng muốn làm như thế nào?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.