Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?

Chương 23: Ngài chọc hắn làm chi



Trong ba nước, so sánh sức mạnh của bộ binh, kỵ binh, cung binh, thì Bắc Uyên chắc chắn đứng đầu. Nhưng hai nước giao chiến, phần lớn thời gian đánh nhau chính là tiền bạc quân lương, vũ khí trang bị, ý chí lòng dân, ở mặt này, Bắc Uyên cũng được, Đông Lăng cũng vậy, đều không phải là đối thủ của Nam Tĩnh.

Bắc Uyên dốc toàn bộ sức lực trong nước để tiêu diệt Tây Hạ, rất cần nghỉ ngơi dưỡng sức, ngoại an nội yên. Mục tiêu đầu tiên của bọn họ là tìm kho báu bị Cố Như Chương che giấu của Tây Hạ, cũng tiêu diệt hoàn toàn mối tai họa ngầm Hoàng Thành Ty. Uyên Đế có muốn chống lưng cho con trai như thế nào, cũng không có khả năng xuất binh đánh Đông Lăng vào lúc này.

Nhưng Nam Tĩnh thì có.

Mấy năm nay Nam Tĩnh lặng yên không một tiếng động trở thành bá chủ trong bốn nước, đang là lúc nước giàu dân mạnh, bọn họ có sức mạnh, càng có thực lực để đối phó với một Đông Lăng nhỏ bé.

Nước lớn coi trọng lễ nghi một khi ngang ngược bá đạo, thì không thua kém man di. Mà lãnh thổ Đông Lăng chưa bằng ba bốn phần mười Nam Tĩnh, rõ ràng không thể chịu nổi trước cảm giác áp bách của mười vạn tinh binh Nam Tĩnh.

Bọn họ không muốn đánh, hơn nữa đánh không lại.

Các quan viên chủ hòa trong nội các Đông Lăng lấn át phe chủ chiến. Theo bọn họ thấy, thay vì đánh mấy trận thua, mất mấy tòa thành sau đó khổ sở cầu hòa với đối phương, không bằng chủ động đàm phán cầu hoà ngay bây giờ, giảm tổn thất xuống mức thấp nhất. Nếu không, Đông Lăng rất có thể sẽ là Tây Hạ tiếp theo.

Chuyện đàm phán cầu hoà vô cùng cấp bách, chậm trễ một ngày là có thể có thêm mấy ngàn binh sĩ chết trên sa trường, Đông Lăng có thể mất thêm một tòa thành, lúc đàm phán cầu hoà điều kiện Nam Tĩnh đưa ra tất nhiên cũng sẽ nước lên thuyền lên.

Vậy, nên cử ai đi đàm phán cầu hòa?

Lục Vọng rất nhanh đã xác định được ứng viên, chính là cựu Đông Các đại học sĩ của Đông Lăng, Giả Hoè.

Nam Tĩnh chuộng văn, xưa nay luôn trọng đãi có thừa đối với những người học thức uyên bác như Giả Hòe. Mười sáu năm trước, một thành viên trong phái đoàn Nam Tĩnh, Dung Đường Dung thái phó khi đến thăm Kinh Đô, còn từng quen biết Giả Hoè nhờ vào thi từ ca phú, được mời tham gia tiệc cưới khi con trai Giả Hòe kết hôn.

Có tầng quan hệ này, Giả Hoè chắc chắn là ứng viên tốt nhất.

Liên quan đến tiệc cưới mười sáu năm trước, Triệu Miên cũng từng trực tiếp hỏi Dung Đường, lúc ấy có phải đã xảy ra chuyện gì đặc biệt hay không.

Dung Đường cẩn thận nhớ lại, nói: “Không có.”

Triệu Miên lại hỏi: “Vậy lão sư có thấy Cố Như Chương và Vạn Hoa Mộng trong tiệc cưới không?”

Dung Đường trả lời: “Chưa từng nhìn thấy Vạn Hoa Mộng, nhưng thần đúng là có duyên gặp mặt với Cố Như Chương lúc còn trẻ.”

“Lão sư cho rằng, Cố Như Chương là người như thế nào?”

“Chi lan ngọc thụ (ý chỉ một người trẻ tuổi có triển vọng), ôn hoà cần kiệm.”

Triệu Miên cảm thấy kinh ngạc, có thể được lão sư đánh giá cao như vậy, Cố Như Chương hẳn là… một người dịu dàng?

Nhưng chính vị Cố thái phó “Chi lan ngọc thụ, ôn hoà cần kiệm”, đã giành ít nhất năm năm tuổi thọ cho Tây Hạ, vào thời điểm mất nước còn lừa gạt được Bắc Uyên tiểu Vương gia tâm cao khí ngạo.

Chắc hẳn ôn hòa chỉ là biểu tượng của Cố Như Chương, những chuyện ông ta làm ra, mồi lửa ông ta bí mật giữ lại cho Tây Hạ, đủ để chứng minh nội tâm ông ta rất kiên nhẫn.

Như khuê như chương (là một thành ngữ chỉ khí chất tao nhã hoặc bề ngoài ấn tượng của ai đó), Cố Như Chương.

Triệu Miên không có tình cảm gì đối với Tây Hạ, nhưng vẫn cảm thấy rất hứng thú đối với vị Cố thái phó này. Nếu có cơ hội, cũng muốn kết giao một phen.

Hai ngày sau, Giả Hoè nhận mệnh đối mặt với nguy hiểm, mang theo mấy rương quà tặng hậu hĩnh, tự mình đến cửa, ý đồ dò xét thái độ suy nghĩ của Nam Tĩnh.

Hành động này của Đông Lăng nằm trong dự đoán của Nam Tĩnh. Đại quân Nam Tĩnh áp sát biên giới Đông Lăng, tác dụng đầu tiên là uy hiếp và cảnh cáo, nếu Đông Lăng vẫn không biết tốt xấu, mười vạn quân tinh nhuệ sẽ vượt qua biên giới Đông Lăng – Nam Tĩnh, chĩa kiếm về Kinh Đô.

Đây chính là chiêu cuối Thừa tướng để lại cho Triệu Miên —— Ông ấy để lại cho hắn toàn bộ Nam Tĩnh.

Triệu Miên nhớ tới chiêu cuối Uyên Đế để lại cho Ngụy Chẩm Phong. Vỏn vẹn chỉ là một chấttử không biết là cháu trai hay là con riêng, một kẻ gây hại cho quốc gia như Lục Vọng sẽ để ý sao?

Cười chết người ta.

Không có so sánh không có tổn thương, ai mới là viên ngọc quý trong lòng cha mẹ, vừa nhìn đã biết.

Giả Hòe hơn bảy mươi tuổi đến cửa thăm hỏi, tuy rằng Dung Đường cáo bệnh không xuất hiện, Triệu Miên vẫn cho vài phần thể diện, tự mình gặp mặt và tiếp đãi.

Hai người đầu tiên là tán gẫu về mấy bài thơ phú mới nhất của Giả Hoè, Triệu Miên không chút keo kiệt đưa ra đánh giá rất cao, nói rằng văn nhân Nam Tĩnh không ai là không thuộc làu làu, vô cùng thán phục, rất mong chờ tác phẩm mới của Giả lão.

Trên mặt Giả Hòe lại lộ vẻ ngượng ngùng: “Nói đến thật hổ thẹn, Đông Lăng hiện giờ đang ở thời điểm loạn trong giặc ngoài, tâm tình lão phu không bằng lúc trước, chỉ sợ không còn sức cầm bút nữa.”

Triệu Miên liền biết quá trình đã xong, sắp tiến vào vấn đề chính.

Quả nhiên, Giả Hoè thuận thế nhắc tới chuyện Đông Lăng có ý định đàm phán cầu hòa. Lời nói khẩn thiết, dẫn chứng kinh điển, cuối cùng đưa ra danh nghĩa suy nghĩ vì thiên hạ: “Kính xin Tiêu đại nhân nghĩ đến dân chúng vô tội của Đông Lăng ta, đình binh đình chiến, để hai nước khôi phục quan hệ tốt đẹp.”

Triệu Miên bày ra vẻ khó xử: “Như vậy….. để ta suy nghĩ kỹ lại.”

“Suy nghĩ kỹ” này của Triệu Miên chính là một canh giờ. Đám người Giả Hoè ở bên ngoài khổ sở chờ đợi, hắn trở lại thư phòng làm bộ là bàn bạc với phụ tá, kỳ thật đã sớm quyết định chủ ý. Hắn dành thời gian viết cho phụ hoàng và Thừa tướng một lá thư gia đình, rồi mới thản nhiên trở lại tiền sảnh.

Giả Hòe vốn đang ngồi chờ nhìn thấy hắn, lập tức đứng lên, nói: “Tiêu đại nhân, đã có quyết định chưa?”

“Cũng không hẳn là đã quyết định.” Triệu Miên vẫn xem như khách khí nói, “Chỉ là sau khi chúng ta bàn bạc sơ qua, hy vọng Đông Lăng có thể bày tỏ thành ý, đồng ý ba điều kiện của Nam Tĩnh.”

Giả Hòa vội vàng nói: “Tiêu đại nhân mời nói.”

Triệu Miên nói, “Thứ nhất, ta muốn Vạn Hoa Mộng.”

Điều kiện này là hợp lý. Chiến sự hai nước vì Vạn Hoa Mộng mà ra, gã là thủ phạm đương nhiên khó thoát khỏi tội lỗi.

Giả Hòe uyển chuyển nói: “Tiêu đại nhân là muốn…..?”

Triệu Miên hiểu được ý tứ của Giả Hòe: “Cũng không đến mức lấy mạng hắn.”

Không nói đến y thuật và khả năng dùng cổ không ai sánh kịp của Vạn Hoa Mộng, trực tiếp giế.t chết quả thật đáng tiếc, hắn vẫn chưa tìm được manh mối mấu chốt của kho báu Tây Hạ, giữ lại tất nhiên có công dụng lớn.

Giả Hòe có chút thất vọng. Theo ông ta thấy, Vạn Hoa Mộng gây hoạ cho Đông Lăng đến mức này, chết chưa hết tội, giữ lại mạng gã chỉ dẫn đến hậu hoạn vô cùng. Nhưng ông ta cũng không có lập trường xen vào quyết định của Nam Tĩnh, bèn hỏi: “Thứ hai thì sao?”

“Thứ hai, Đông Lăng cần bồi thường toàn bộ lương thảo quân lương cho lần xuất binh này của Nam Tĩnh, đồng thời giảm thuế thương mại giữa hai nước cho thương nhân Nam Tĩnh. Cụ thể bao nhiêu, phải chờ Hộ bộ của Nam Tĩnh thương lượng sau đó mới định đoạt.”

Đây là thủ đoạn thường dùng xưa nay của quốc gia chiến thắng đối với quốc gia bại trận, chỉ yêu cầu bồi thường không yêu cầu cắt đất, đã xem như nương tay rồi. Giả Hòe vẫn lộ vẻ khó xử như trước: “Chuyện này…… lão phu không dám nhiều lời, nhất định đem nguyên văn của Tiêu đại nhân báo lên Thái hậu.”

Triệu Miên gật gật đầu: “Đó là đương nhiên.”

Giả Hòa nhìn thiếu niên trước mắt, xét tuổi tác chỉ cỡ bằng cháu trai của mình, lại có thể ở trước mặt ông ta xử lý rành rẽ, thong dong bình tĩnh, làm sao có thể không khiến cho người ta thổn thức cảm khái.

Kẻ yếu không được nói mà.

Tràn đầy u sầu không cách nào phát tiết, Giả Hòe chỉ đành than thở một tiếng, hỏi: “Xin hỏi Tiêu đại nhân, điều kiện cuối cùng là?”

Triệu Miên nói, “Thứ ba, chuyện liên quan đến Thư hùng song cổ. Công thức thuốc giải của song cổ, Đông Lăng có nói cho Bắc Uyên không?”

Giả Hòe cẩn thận nói: “Theo lão phu biết, vẫn chưa nói cho họ biết.”

“Rất tốt.” Triệu Miên hài lòng gật đầu, “Vậy thì, các ngươi sau này cũng không cần nói, chỉ nói cho một mình Nam Tĩnh ta là được.”

1

Giả Hòe ngẩn ra, nhanh chóng hiểu được —— Hay cho kế sách một hòn đá giết hai con chim.

Một mặt có thể tiếp tục khơi mào tranh chấp giữa Đông Lăng và Bắc Uyên, mặt khác còn có thể nắm được điểm yếu của Bắc Uyên, khiến Bắc Uyên bị Nam Tĩnh kéo chân, bị ép buộc phải dính vào gút mắc giữa hai nước Đông Lăng – Nam Tĩnh, căn bản không thể đứng ngoài cuộc làm ngư ông đắc lợi.

Trời lạnh như vậy, Giả Hòe sững sờ cả người toát mồ hôi hột: “Nhưng Tiêu đại nhân, người trúng cổ chính là Bắc Uyên tiểu Vương gia đó. Nếu Đông Lăng không chịu giao ra công thức thuốc giải, Bắc Uyên sao có thể bỏ qua cho chúng ta?”

Triệu Miên mỉm cười: “Đây chính là chuyện của quý quốc và Bắc Uyên, liên can gì đến Nam Tĩnh ta.”

Giả Hòa á khẩu không nói nên lời.

An Viễn Hầu vẫn luôn lắng nghe ở sảnh bên cạnh, không khỏi cảm thán: “Thái tử Điện hạ của chúng ta thật sự càng ngày càng giống Tiêu thừa tướng.”

Dung Đường không dám tuỳ tiện đồng ý: “Nhưng trong lòng, hắn vẫn giống Hoàng thượng nhất.” Ông suy nghĩ một chút, lại nói: “Sau khi Bắc Uyên biết được việc này, với tính tình của tiểu Vương gia có lẽ sẽ trực tiếp tới cửa hưng sư vấn tội, làm phiền lão Hầu gia cẩn thận hơn, đừng để y quấy rầy Điện hạ.”

An Viễn Hầu vuốt râu cười nói: “Dung thái phó yên tâm đi, có lão phu và tiểu tử Thẩm gia kia ở đây, một con ruồi của Bắc Uyên cũng không bay vào được.”

Một ngày trước đông chí, Kinh Đô quả nhiên có tuyết rơi dày.

Một đêm trôi qua, tuyết ngừng rơi trời quang đãng, tuyết phủ trắng xoá trong đình viện, tuyết tựa hoa mai hoa tựa tuyết. Chu Hoài Nhượng bày bàn cờ trong sân, cùng Điện hạ đánh cờ trong tuyết.

Cách đó không xa truyền đến từng đợt mùi thuốc, là Bạch Du đang điều chế thuốc giải Thư hùng song cổ cho Triệu Miên. Nàng đã lấy được công thức và dược liệu từ Đông Lăng, ba tháng kế tiếp ưu tiên hàng đầu của nàng chính là luyện chế thuốc giải.

Chu Hoài Nhượng phát hiện Điện hạ có chút tâm trạng không yên, hỏi: “”Mỗi phùng giai tiết bội tư thân” (Mỗi dịp lễ Tết lại nhớ người thân gấp bội), Điện hạ là nhớ nhà sao?”

Triệu Miên “Ừ” một tiếng. Đông chí trôi qua, là đến đêm giao thừa. Trung thu hắn đã không về nhà, cũng không biết đêm giao thừa này có thể ở bên gia đình hay không.

Hắn rũ mắt nhìn cổ tay mình. Ít nhất, hắn không muốn mang theo cổ độc của Đông Lăng trở về Nam Tĩnh.

An Viễn Hầu mặc áo giáp mang đao ở bên cạnh uống chút rượu làm ấm người, Thẩm Bất Từ đi vào, nói: “Điện hạ, lão Hầu gia, Bắc Hằng Vương và Dịch đại nhân tới.”

An Viễn Hầu lập tức rút đao, hét lớn: “Tiểu vương nước láng giềng hả, người đâu rồi?!”

Thẩm Bất Từ nói: “Y nói là y cầu kiến.”

Chuyện này ngược lại An Viễn Hầu không ngờ tới, “Hưng sư vấn tội” còn có thể là cầu kiến ha. Ông hỏi Triệu Miên: “Điện hạ, ngài có muốn gặp không?”

Triệu Miên không do dự: “Truyền Ngụy Chẩm Phong, mời Dịch đại nhân ở lại tiền sảnh uống trà.”

Cho dù bây giờ hắn không gặp Ngụy Chẩm Phong, Ngụy Chẩm Phong cũng có nhiều biện pháp tìm được hắn. Hắn không phải không tin tưởng An Viễn Hầu và Thẩm Bất Từ, hắn chỉ là quá hiểu Ngụy Chẩm Phong.

Vì thế, Ngụy Chẩm Phong đã được “truyền” vào trong sân.

Trên địa bàn của mình, Triệu Miên không dịch dung. Hắn mang khuôn mặt của mình, mặc trang phục lộng lẫy màu hồng, bên ngoài khoác áo lông cáo trắng như tuyết, một tay cầm lò sưởi, một tay cầm quân cờ đen, cực kỳ ung dung sang trọng. Thẩm Bất Từ và An Viễn Hầu phân ra ở hai bên trái phải hắn, ném ánh mắt cảnh giác về phía Ngụy Chẩm Phong.

Ngụy Chẩm Phong vốn đến đây cùng với sự bực bội, sau khi ngửi thấy mùi dược liệu, đôi mắt càng tối lại, vẻ mặt không vui.

Chu Hoài Nhượng thay Điện hạ mở miệng hỏi: “Tiểu Vương gia cầu kiến vào ngày tuyết, không biết có chuyện gì quan trọng?”

Ngụy Chẩm Phong cũng không nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề nói: “Triệu Miên, ngươi thật sự là đánh một bàn tính hay.”

Chu Hoài Nhượng tức giận nói: “Lớn mật, dám gọi thẳng tên Thái tử!”

Ngụy Chẩm Phong cười lạnh: “Thái tử nhà ngươi cũng không ít lần gọi thẳng tên bổn vương.”

Chu Hoài Nhượng nói: “Ngươi làm sao có thể đánh đồng với Điện hạ?”

“Ta đúng là không thể.” Giọng Nói Ngụy Chẩm Phong hơi lạnh lùng: “Ta không nhẫn tâm như hắn.”

Đối mặt với sự trào phúng của Ngụy Chẩm Phong, Triệu Miên tương đối bình tĩnh. Hắn đã từng thấy qua bộ dáng tức giận chân chính của Ngụy Chẩm Phong, hiện tại Ngụy Chẩm Phong còn lâu mới đến mức đó, trên người y không có cảm giác áp bách khiến người ta không thể nào thở nổi, cùng lắm chỉ là có chút bực bội vì bị người ta áp chế.

Ngụy Chẩm Phong như vậy, cũng không đáng sợ.

Triệu Miên nói với Chu Hoài Nhượng: “Các ngươi lui ra trước đi.”

“Nhưng mà……”

“Yên tâm,” Triệu Miên nhìn Ngụy Chẩm Phong, “Y không dám làm gì Cô đâu.”

Đợi sau khi tất cả mọi người lui ra, Ngụy Chẩm Phong không còn e ngại gì nữa, y ngồi xuống đối diện Triệu Miên, nói thẳng toẹt ra: “Triệu Miên, ngươi là muốn ta cầu xin ngươi đúng không, cầu ngươi thưởng cho ta một bộ thuốc giải hả?”

Triệu Miên hỏi ngược lại: “Ngươi cảm thấy thế nào?”

Ngụy Chẩm Phong liền cười: “Muốn ta cầu xin ngươi có thể trực tiếp nói cho ta biết mà Điện hạ, ta quỳ trước ngươi cũng không phải một lần hai lần, quỳ thêm một lần thì có sao?”

Triệu Miên giả bộ ngây thơ: “Ngươi muốn thuốc giải, có thể gây sức ép lên Đông Lăng, xem bọn họ có cho ngươi hay không.”

“Hừ, dẹp đi.” Ngụy Chẩm Phong tiện tay cầm lấy một viên cờ trắng, hơi suy nghĩ một chút, đánh tiếp theo thế cờ của Chu Hoài Nhượng, “Mười vạn quân tinh nhuệ của Nam Tĩnh còn đang áp sát ở biên giới Đông Lăng – Nam Tĩnh, ngươi không buông tha, bọn chúng một cái rắm cũng không dám thả.”

Triệu Miên nhìn về phía bàn cờ, kinh ngạc phát hiện Ngụy Chẩm Phong đã hạ một nước cờ hay, liếc mắt một cái đã nhìn thấu cạm bẫy hắn thiết lập từ sớm.

Không nghĩ tới tiểu Vương gia quanh năm trà trộn trong đám quan võ, kỹ thuật đánh cờ thế mà… cũng có thể lọt vào mắt.

“Ngươi có điều kiện gì, trực tiếp nói đi.” Ngụy Chẩm Phong dứt khoát nói, “Ngươi muốn ta thế nào, quỳ xuống với ngươi, nhận ngươi làm đại ca, hay là biểu diễn giết cá cho ngươi xem?”

Triệu Miên nhướng mày: “Ai muốn xem ngươi giết cá.”

Hắn mới vừa cảm thấy Ngụy Chẩm Phong giỏi những thứ tao nhã, lần lượt từng câu đã đánh cho đại ca và tên giết cá trở về nguyên hình.

Ngụy Chẩm Phong cười nói: “Ngươi không phải rất thích ăn cá sao.”

Triệu Miên lạnh nhạt nói, “Ngươi nhìn không ra sao, ngươi là đang tự lãnh hậu quả.”

Ngụy Chẩm Phong nhíu mày: “Nguyện nghe rõ ràng.”

Triệu Miên bình tĩnh ném quân cờ vào trong hộp cờ, chậm rãi mở miệng, nói đến một chuyện khác: “Ngày mười lăm đó, chúng ta làm hai lần.”

Ngụy Chẩm Phong ngẩn ra, không rõ vì sao Triệu Miên đột nhiên nhắc tới điều này: “Phải thì thế nào.”

“Giải cổ làm một lần là đủ rồi.” Triệu Miên bỗng dưng ngước mắt lên, hùng hổ đe doạ hỏi, “Ngươi làm ta lần thứ hai là chuyện gì.”

Ngụy Chẩm Phong: “. “

Triệu Miên cười lạnh nói: “Vương gia làm thêm một lần, khiến Cô đau như vậy, sau đó còn sốt hai ngày, chẳng lẽ vẫn may mắn cho rằng Cô sẽ không so đo với Vương gia sao?”

Ngụy Chẩm Phong chột dạ đến mức nói năng lộn xộn: “Ngươi… Ta… Lúc đó ngươi hình như không đẩy ta ra mà?”

Triệu Miên mặt vô biểu tình: “Ta không đẩy là bởi vì ta không có sức để đẩy, nhưng khi ngươi tiến vào, ta nói “Đừng”, ngươi vẫn mặc kệ ta.”

Ngụy Chẩm Phong thành khẩn xin lỗi: “Xin lỗi, ta không nghe thấy.”

Triệu Miên nói một câu: “Nếu ngươi nghe thấy, ngươi sẽ dừng lại sao?”

Ngụy Chẩm Phong không nói nên lời, một lúc lâu sau mới nói: “Ta cũng là nam nhân.”

Cho dù y có thể không làm ra bất kỳ chuyện gió trăng nào, tác phong đứng đắn, nhưng lúc ấy ở trong lòng y……. dù sao đi nữa cũng là Triệu Miên.

Làm ơn đi, y đã tiến vào rồi, lại nói đừng không phải hơi muộn một chút hay sao.

“Ta không quan tâm ngươi là cái gì. Tóm lại điều chế thuốc giải chỉ cần ba tháng, ngươi ngủ cùng ta ba lần nữa là được. Ba tháng sau, Vương gia sống hay chết, tự mình nghĩ biện pháp đi.”

Triệu Miên tự nhận mình đã nghĩ thông suốt, ngủ một lần cũng là ngủ, ngủ hai lần cũng là ngủ, ngủ năm lần vẫn là ngủ. Thay vì tiếp tục rối rắm chuyện này, không bằng hào phóng chấp nhận. Trời lạnh như vậy, chỉ cần Ngụy Chẩm Phong không phải da đen như Lý Nhị, hắn coi như tạm thời tìm một người làm ấm giường.

Hắn thưởng thức thần sắc một lời khó nói hết của Ngụy Chẩm Phong, tâm tình rất tốt: “Lời đã nói đến đây, Vương gia tự thu xếp ổn thoả —— Từ từ đi không tiễn.”

Ngụy Chẩm Phong: “. “

Trong tiền sảnh, Dịch Khiêm đang gấp tới độ đi tới đi lui, thật vất vả đợi tiểu Vương gia đi ra, vội vàng nghênh đón: “Tiểu Vương gia, tình hình thế nào?”

Ngụy Chẩm Phong lắc đầu, nhìn trời cảm thán: “Trên đầu chữ sắc là một thanh đao, cổ nhân không gạt ta.”

Dịch Khiêm sốt ruột muốn chết: “Ai da ngài cũng đừng úp mở nữa, Nam Tĩnh bên kia nói như thế nào?”

Dịch Khiêm xem như là lão thần nhìn Ngụy Chẩm Phong lớn lên, Ngụy Chẩm Phong lại là một người có tính tình không câu nệ tiểu tiết, từ trước đến nay lúc riêng tư hai người luôn nói chuyện thoải mái.

Ngụy Chẩm Phong bèn nói cho Dịch Khiêm chuyện Triệu Miên dùng thuốc giải Thư hùng song cổ để kiềm chế y, thậm chí kiềm chế Bắc Uyên. Đương nhiên, y giấu đi chi tiết hai lần này nọ, chỉ nói bản thân mình không khống chế được, làm vài hành động bất kính đối với Đông Cung của Nam Tĩnh, dẫn tới người ta trả thù một cách tỉnh táo và lý trí.

Dịch Khiêm nghe xong, thở dài rồi lại thở ngắn, thở ngắn rồi lại thở dài, cuối cùng nhịn không được nói: “Tiểu vương gia à, ngài nói… ngài nói xem ngài chọc hắn làm chi.”

Ngụy Chẩm Phong đầy mặt đau khổ, rút kinh nghiệm từ trong đau đớn: “Tóm lại, bản vương sau này nhất định thanh tâm quả dục, rời xa mỹ sắc, vạn sự lấy chuyện quốc gia làm đầu, nhìn hắn một cái coi như ta thua, phiền Dịch đại nhân giám sát nhiều hơn.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?

Chương 23: Ngươi thực ra không phải là Thái tử Điện hạ, mà là công chúa Nam Tĩnh có phải không



Sau khi trở lại Đại sứ quán Bắc Uyên, Dịch Khiêm lập tức triệu tập tất cả sứ thần đến một nơi, cùng nhau thảo luận biện pháp ứng phó tiếp theo.

Muốn lấy được thuốc giải Thư hùng song cổ cho tiểu Vương gia, trước mắt xem ra chỉ có hai biện pháp, hoặc là gây áp lực với Đông Lăng, hoặc là…… cúi đầu tỏ ra yếu thế trước Nam Tĩnh.

Cách đầu không thực tế lắm. Đối với Đông Lăng bây giờ mà nói, chuyện đầu tiên phải giải quyết chính là tai họa Nam Tĩnh, bọn họ tình nguyện đắc tội Bắc Uyên, cũng không dám công khai vi phạm điều kiện Nam Tĩnh đưa ra vào lúc này. Loại trừ câu trả lời sai, chỉ còn lại một câu trả lời đúng.

Chúng thần lần lượt bày tỏ quan điểm của mình về điều này.

“Quan hệ giữa Bắc Uyên ta và Nam Tĩnh tuy không nói là Tần Tấn (ý chỉ quan hệ tốt đẹp), nhưng ít nhất cũng là nước sông không phạm nước giếng. Lúc đánh Tây Hạ, chẳng phải bọn họ đã hỗ trợ chúng ta không ít lương thảo vũ khí đó sao.”

“Ờ đúng đúng đúng, mấy chục năm trước, Tang Hòa công chúa của chúng ta còn gả đến Thượng Kinh hòa thân. Tiểu Vương gia, ngài và Thái tử Nam Tĩnh rất là thân thiết ha! Hạ quan cho rằng, chỉ cần bày ra thái độ, nghiêm túc đàm phán một chút với Nam Tĩnh, rồi nhường một chút quyền lợi cho bọn họ, Nam Tĩnh chưa chắc sẽ không nhả ra.”

“Vương gia, ngài nói thế nào?”

Ngụy Chẩm Phong lúc này mang tư thái tùy ý ngồi trên ghế, trong tay cầm một quyển binh pháp xem một cách nhàm chán, ngay cả mí mắt cũng lười nâng lên: “Không dễ nói.”

Dịch Khiêm nhìn thấy thái độ không quan tâm này của tiểu Vương gia liền tức giận, đầu tiên là ông tận tình khuyên nhủ: “Vương gia, việc này liên quan đến quý thể của chính ngài, ngàn vạn lần không thể sơ sẩy đâu.”

Ngụy Chẩm Phong lật qua một trang sách: “Ừm……”

Ông lão tức giận giựt lấy binh thư trong tay tiểu Vương gia, lúc này mới phát hiện binh thư chỉ là vỏ bọc, bên trong binh thư vậy mà còn cất giấu một quyển sách, lật trang bìa xem, ba chữ “Phong Nguyệt Đàm” (Nói chuyện gió trăng) thiếu chút nữa chọc mù hai mắt ông.

Chúng thần hai mặt nhìn nhau. Dịch Khiêm ôm ngực, hổn hển nói: “Tiểu Vương gia! Không phải ngài tự mình nói phải thanh tâm quả dục sao?”

Ngụy Chẩm Phong nói, “Là ta nói, nhưng ta cũng muốn biết…..”

Muốn biết vì sao Triệu Miên lại nói đau, y không cảm thấy đau mà. Triệu Miên còn đem chuyện phát sốt đổ lên đầu y, rõ ràng y đã nhắc rằng ở bên ngoài lạnh, muốn ôm Triệu Miên trở về phòng làm, là chính Triệu Miên không đồng ý.

Dịch Khiêm tịch thu cuốn “Phong Nguyệt Đàm” của Ngụy Chẩm Phong ngay tại chỗ: “Ngài muốn biết cái gì? Hiện tại chuyện gì cũng không quan trọng bằng cổ độc trên người ngài, đây là ân oán cá nhân do ngài tự mình gây ra, ngài phải nghĩ biện pháp đi.”

Ngụy Chẩm Phong liền cười: “Hắn nói chỉ là ân oán cá nhân, các ngươi tin ngay hả?”

Khi y vẫn là Lý Nhị, Triệu Miên còn chưa hạ tử thủ với y. Hắn ngay cả sống chết của tên da đen cũng muốn quản, không có lý do mặc kệ sống chết của kẻ da trắng.

Dịch Khiêm sửng sốt, bừng tỉnh đại ngộ.

Đúng vậy, đó chính là Thái tử Nam Tĩnh. Ông và Thái tử Nam Tĩnh đã từng tiếp xúc, cho dù không nói là rất hiểu Triệu Miên, nhưng cũng biết Triệu Miên tuyệt đối không phải là người không để ý đến đại cục. “Ân oán cá nhân” bất quá chỉ là một cái cớ của hắn, hắn làm như vậy, sau lưng nhất định có ý đồ sâu hơn.

Dịch Khiêm trầm tư một lát, nói: “Ý của Vương gia là, Thái tử Nam Tĩnh cũng muốn nêu điều kiện với chúng ta sao? Hắn muốn lấy một thứ từ trong tay chúng ta, để trao đổi thuốc giải dược của Thư hùng song cổ?”

“Ừm.” Nói đến chính sự, Ngụy Chẩm Phong ngồi thẳng người, “Hơn nữa thứ hắn muốn lấy, chúng ta khẳng định không muốn cho. Vì vậy, hắn phải thiết kế tình huống bức bách, buộc chúng ta không thể không cho.”

Trong mấy câu ngắn ngủi, ánh mắt Dịch Khiêm nhìn tiểu Vương gia nhà mình lập tức chuyển từ tức giận không thể kềm chế thành vui mừng: “Vậy ý của Vương gia là?”

“Ngày mai chính là tiết Đông Chí.” Ngụy Chẩm Phong trong lòng sớm đã có tính toán, “Nếu bổn vương và Thái tử Điện hạ đều là người lưu lạc xứ người, không bằng mời hắn đến Đại sứ quán tham dự buổi tiệc nhỏ, cùng nhau ăn lễ.”

Không lâu sau, thiệp mời của Đại sứ quán Bắc Uyên đã đưa đến tay Triệu Miên. Thiệp mời do Ngụy Chẩm Phong tự mình viết, Triệu Miên lần đầu tiên nhìn thấy chữ của Bắc Uyên tiểu Vương gia.

Phóng khoáng tự nhiên, tản mạn không chịu trói buộc nhưng lại không mất đi hình dáng, quả nhiên chữ như người.

Bởi vì thật sự không soi ra được khuyết điểm nào, Triệu Miên hiếm khi không có bình luận, chỉ đưa thiệp mời cho đám người Dung Đường truyền đọc.

Dung Đường đọc xong, hỏi: “Điện hạ muốn đi dự tiệc không.”

Chu Hoài Nhượng không vui vẻ lắm: “Đông Chí là ngày đoàn tụ gia đình, tại sao phải trải qua cùng với người Bắc Uyên, chúng ta quen thân với bọn họ lắm hay sao?”

Đầu ngón tay tái nhợt của Dung Đường dừng lại ở câu cuối cùng trong thiệp mời, ho nhẹ nói: “”Hậu lễ đã chuẩn bị, chờ người đến”. “Lễ” của Bắc Hằng vương, liệu có phải là thứ mà Điện hạ mong đợi không.”

Triệu Miên nói: “Đi sẽ biết.”

Mọi người trong sứ đoàn Bắc Uyên đều biết thân phận của Triệu Miên, hắn chẳng những không cần phải che dấu thân phận, còn muốn biểu diễn một chút phong thái kiêu ngạo của nước lớn đối với người Bắc Uyên.

Vì thế, Bạch Du, đại tỷ tỷ của Đông Cung, tự mình buộc tóc thay quần áo cho Thái tử Điện hạ.

Ngọc quan xa hoa cài lên một nửa mái tóc dài đã được búi cao, nửa còn lại xoã ra phía sau. Bộ y phục bằng gấm màu vàng sang trọng do tú nương giỏi nhất vùng Giang Nam của Nam Tĩnh thêu từng đường kim mũi chỉ làm thành, bên hông Triệu Miên có túi thơm và ngọc bội, bên ngoài khoác một tấm áo lông cáo trắng như tuyết, vẻ mặt kiêu ngạo đứng trong tuyết. Hộ vệ thân hình cao lớn, trầm mặc ít nói mặc hắc y mang đao cung kính đứng ở phía sau hắn, cầm ô che cho hắn.

Thái tử Điện hạ không mặc long bào tượng trưng cho địa vị, nhưng từ trên xuống dưới vẫn vô cùng tinh xảo và tôn quý, khiến cho sứ thần Bắc Uyên sửng sốt. Dịch Khiêm đừng nói là phải giám sát tiểu Vương gia, ngay cả chính mình cũng nhịn không được nhìn thêm vài lần.

Chỉ có một mình tiểu Vương gia sắc mặt như mọi khi, ánh mắt nhìn Triệu Miên chẳng khác gì nhìn người bình thường, cười nói: “Điện hạ trang phục lộng lẫy đến đây, thật sự làm cho dịch quán bé nhỏ này của bổn vương sáng bừng lên nha.”

Dịch Khiêm vốn còn đang cảm thấy không tệ không tệ, tiểu Vương gia nói được làm được, không bị sắc đẹp dụ dỗ. Nhưng ông nghĩ lại, không đúng nha, khi tất cả những người khác bị sắc đẹp mê hoặc, thì tiểu Vương gia ngược lại tỉnh táo như vậy, đây không phải càng chứng minh rằng y đang cố ý làm như thế sao.

“Trang phục lộng lẫy á?” Triệu Miên khẽ cười nói, “Đây chẳng qua là trang phục hàng ngày, không ngờ ở trong mắt Vương gia lại trở thành “trang phục lộng lẫy”. “

Đây là đang châm chọc Bắc Uyên bọn họ chưa từng trải chứ gì. Ngụy Chẩm Phong biết rõ bây giờ không phải lúc thể hiện công phu miệng lưỡi, không so đo với Triệu Miên, giơ tay làm ra dấu hiệu mời: “Yến tiệc đã chuẩn bị xong, mời Điện hạ.”

Trong sứ đoàn Bắc Uyên ước chừng hơn mười quan viên lớn nhỏ, phần lớn là quan văn, nhưng có lẽ bởi vì Bắc Uyên dùng võ trị thiên hạ, với góc nhìn của người Nam Tĩnh, những quan văn này không khỏi quá mức hào sảng.

Đại sứ quán ban đầu là phủ đệ của một vị lão thân vương Đông Lăng, nay đã trở thành địa bàn của Bắc Uyên. Tiết Đông Chí, trong dịch quán vô cùng náo nhiệt, văn thần võ tướng tụ tập cùng một chỗ khó mà phân biệt, bên này đang nấu rượu múa kiếm, bên kia đang nấu thịt ném bình. Mọi người choàng vai bá cổ, nói nói cười cười, đây là cảnh tượng tuyệt đối sẽ không xuất hiện trong đại sứ quán Nam Tĩnh.

An Viễn Hầu xuất thân võ tướng cùng làm việc với Dung thái phó thanh thanh lãnh lãnh một thời gian dài, sắp nghẹn chết tới nơi rồi. Hiện giờ ở trong đây, khó tránh khỏi bị sự náo nhiệt này lây nhiễm, khi nhìn thấy Hoa Tụ, một tiểu cô nương múa thương mà múa đạt đến trìnhđộ cao thâm, khiến cả hội trường cổ vũ, rốt cục nhịn không được nói: “Đều nói thương pháp của Bắc Uyên chính là độc nhất vô nhị, là người hay quỷ cũng đều biết dùng thương. Tay lão phu hôm nay đặc biệt ngứa ngáy, không biết tiểu Vương gia có thể luận bàn đôi chút cùng với lão phu hay không, để cho lão phu cũng được mở rộng kiến thức?”

Giữa Bắc Uyên và Nam Tĩnh cả trăm năm nay không có chiến sự, võ tướng âm thầm tranh đấu đến nay chưa từng dừng lại, chỉ cần có cơ hội thì phải luận bàn một chút, đấu một ván xem ai mạnh ai yếu.

So với Triệu Miên, Ngụy Chẩm Phong hôm nay ăn mặc cực kỳ đơn giản, tóc dài buộc đuôi ngựa cao, cởi áo choàng ra, bên trong chính là một thân trang phục mạnh mẽ màu đỏ thẫm. Bên chân y vừa vặn nằm một cây thương có tua rua đỏ, thiếu niên thuận chân hất một cái, trường thương bay lên trời, vững vàng rơi vào tay y.

Ngụy Chẩm Phong cười nói: “Tiền bối, mời.”

An Viễn Hầu nhìn về phía Triệu Miên, sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý của hắn, hét lớn một tiếng, rút bội đao bên hông ra, đánh về phía Ngụy Chẩm Phong.

An Viễn Hầu nhìn như nhắm ngay bên phải Ngụy Chẩm Phong, nhưng đến trước mặt y lưỡi đao lại đột ngột thay đổi, chuyển sang bên trái Ngụy Chẩm Phong chém tới.

Nhưng Ngụy Chẩm Phong tựa như đã sớm đoán được, hơi nghiêng người, dễ dàng tránh thoát một kích này. Đồng thời, y trở tay cầm thương, mũi thương đâm vào cổ họng An Viễn Hầu ở một góc độ khó lường.

Cũng may An Viễn Hầu kinh nghiệm phong phú, chỉ thấy sắc mặt ông trầm xuống, vội vàng giơ ngang đao cản lại, lúc này mới miễn cưỡng thoát thân.

Mấy hiệp trôi qua, thể lực An Viễn Hầu rõ ràng rơi vào thế hạ phong, Ngụy Chẩm Phong tuy rằng chưa dốc hết toàn lực, thắng bại vẫn là vừa nhìn đã biết.

Một kích cuối cùng, cây thương có tua rua đỏ như con rồng bạc bơi về phía An Viễn Hầu, trong tầm mắt lão nhân chỉ còn lại tàn ảnh màu đỏ, đợi đến khi ông phản ứng lại, cú hồi mã thương đã lao đến trước mặt mình.

Mắt thấy mũi thương sắp chạm vào ngực An Viễn Hầu, Ngụy Chẩm Phong đột nhiên dừng động tác, tiếp đó lưu loát thu lại cây thương ra phía sau, khẽ rũ mắt gật đầu, nói: “Đa tạ đã nhường.”

An Viễn Hầu thua vãn bối cũng không tức giận, ngược lại cười ha ha, trong con mắt không bị che tràn đầy vẻ hào hùng, thái độ đối đãi với Ngụy Chẩm Phong cũng không còn địch ý như trước: “Tiểu Vương gia thiếu niên anh tài, Du Long Thương quả nhiên danh bất hư truyền, lão phu thua tâm phục khẩu phục!”

Lúc này tiểu Vương gia ngược lại không kiêu ngạo, khiêm tốn nói: “Tiền bối quá khen, ta cũng chỉ có thể ỷ vào tuổi trẻ để chiếm chút tiện nghi thôi.”

An Viễn Hầu thua thoải mái, nhưng cũng nghĩ đến không thể làm mất mặt Nam Tĩnh bọn họ: “Hay là Vương gia lại đánh một trận với tiểu Thẩm? Các ngươi đều là người trẻ tuổi.”

Ngụy Chẩm Phong cười khéo léo cự tuyệt: “Không được không được, lúc trước ta đã thửqua rồi, đánh không lại hắn.”

An Viễn Hầu lúc này mới hoàn toàn hài lòng.

Triệu Miên thu hồi tầm mắt, nói với Thẩm Bất Từ: “Đi nơi khác xem một chút.”

Triệu Miên bị thu hút bởi một đám quan viên nhỏ chơi trò ném bình cho vui. Hắn am hiểu cung tên, kỹ năng nhắm chuẩn hạng nhất, ném bình ở trong mắt hắn chẳng qua là trò vặt vãnh, cũng không biết tại sao những người đó có thể vui vẻ như vậy.

Lúc này, Ngụy Chẩm Phong đã lau mồ hôi, thay sang bộ thường phục tay áo rộng tìm được hắn, thấy hắn làm như có vài phần hứng thú đối với ném bình, cười nói: “Ngươi có muốn thử không? Nếu thắng, có thể có giải thưởng.”

Triệu Miên hỏi: “Giải thưởng gì.”

Ngụy Chẩm Phong hất hất cằm sang bên cạnh: “Tự xem đi.”

Triệu Miên nhìn qua, thấy được…… một cái đầu lợn khổng lồ, trắng trẻo béo mập?

Triệu Miên nhíu mày, rất là ghét bỏ: “Ta không muốn thứ này.”

“Tại sao không muốn?” Ngụy Chẩm Phong thử thuyết phục hắn, “Thịt heo kho tàu rất ngon.”

Triệu Miên nhất thời có loại dự cảm hôm nay chỉ sợ hắn sẽ không được ăn món ăn tinh xảo ngonlành gì.

Ngụy Chẩm Phong và Triệu Miên đi dạo một lát, Triệu Miên tin rằng mình không nhìn thấy thứ gì liên quan đến hai chữ “phong nhã”. Cho dù là nhóm quan văn đang ngâm thơ đối chữ, đối tớiđối lui một hồi cũng phải cầm giò heo lớn trong tay ngoạm một miếng.

…… Không nỡ nhìn thẳng.

Triệu Miên bỗng nhiên hỏi: “Vũ cơ đại mạc của ngươi đâu.”

Ngụy Chẩm Phong ngẩn ra: “Cơ gì?”

“Trong quốc yến, nói đến mỹ nhân, không phải ngươi nói không ai có thể sánh bằng vũ cơ da đen đại mạc của Bắc Uyên các ngươi đó sao.” Triệu Miên lãnh đạm nói, “Cô ngược lại muốn gặpmột chút.”

Ngụy Chẩm Phong cười nói: “Vậy cũng không thể nuôi vũ cơ ở nơi làm chính sự chớ, nhiều nhất là nuôi chơi ở trong phủ, ta đều đưa cho phụ hoàng và hoàng huynh. Nếu ngươi có hứng thú, lần sau ta chọn mấy người đẹp, tặng cho Nam Tĩnh.”

Triệu Miên thật đúng là muốn nhìn xem da đen có thể đẹp tới cỡ nào: “Để ta nhìn một chút là được, không cần tặng ta.”

Đoàn người dần dần đi dạo đến hậu viện, nơi này so với tiền viện yên tĩnh hơn nhiều, chắc hẳn là nơi ở của gia đình các quan viên.

Triệu Miên đang định tránh đi, đột nhiên nghe thấy một tràng tiếng cười đùa của trẻ nhỏ. Hắn theo âm thanh nhìn sang, chỉ thấy hai tiểu cô nương đang ở trong tuyết, đang vui vẻ chạy quanh một người tuyết xếp chồng lên nhau, để lại những dấu chân nhỏ xinh.

Nhũ mẫu các cô bé cầm hai cái áo choàng nhỏ, đuổi theo phía sau các cô bé, vừa khuyên chúng mặc vào, vừa dặn dò chúng chạy chậm một chút, coi chừng dưới chân trơn trượt.

Ngụy Chẩm Phong giới thiệu với Triệu Miên: “Đây là gia quyến của quan viên thường trú ở nước ngoài.”

Triệu Miên bị gợi lên hồi ức khi còn nhỏ, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên: “Trước kia, ta cũng làm người tuyết cùng với phụ hoàng và đệ đệ.”

Ngụy Chẩm Phong cười hỏi: “Vậy ngươi có muốn cùng ta đắp người tuyết không?”

“Không muốn.” Triệu Miên trong tay cầm một cái lò sưởi bằng đồng màu vàng, “Lạnh.”

“Yếu đuối như vậy à.” Ngụy Chẩm Phong cười hắn, “Ngươi thật ra không phải là Thái tử Điện hạ, mà là công chúa của Nam Tĩnh đúng không?”

Triệu Miên nhíu mày, không vui phản bác: “Thứ nhất, yếu đuối hay không không liên quan đến nam hay nữ. Thứ hai, công chúa của Nam Tĩnh ta cũng không yếu đuối.”

Ngụy Chẩm Phong tò mò nói: “Nam Tĩnh các ngươi hiện tại có công chúa à?” Y đến hoàng cung Nam Tĩnh hai lần, mỗi lần đều ở lại mười ngày nửa tháng, ngoại trừ Thái hậu, hình như chưa từng gặp qua nữ chủ tử khác.

Triệu Miên nhìn hai tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác kia, lộ ra vẻ mặt tiếc nuối: “Tạm thời còn chưa có.” Hắn chỉ có một đệ đệ mà ngay cả chó cũng không ưa.

Phụ hoàng hắn chỉ có hai người con là hắn và đệ đệ, tổ phụ cũng ít con, cho dù là trưởng công chúa hay là tiểu công chúa, hoàng cung Nam Tĩnh chẳng có một người nào.

Ngụy Chẩm Phong nhìn ra tâm tư của Triệu Miên, cố ý khoe khoang: “Ta có hai em gái sinh đôi khác mẹ, năm nay mới sáu tuổi, tính cách ngây thơ hồn nhiên, hoạt bát đáng yêu. Mỗi lần nhìn thấy ta, cứ kêu từng tiếng từng tiếng “Nhị ca ca” đến mức tim ta muốn tan chảy.”

Triệu Miên vẫn chưa bị kí.ch thích bởi loại khoe khoang vụng về này.

“Muội muội mà thôi,” hắn lạnh nhạt nói, “Sau này ta cũng sẽ có.”

Ngụy Chẩm Phong “phụt” cười ra tiếng: “Lời này của ngươi nếu bị phụ hoàng ngươi nghe thấy, nhất định sẽ khen ngươi hiếu thuận.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.