Editor: Anneee
Hoa Bán Sơ nhìn chuỗi skin ngọt ngào cùng mấy cái moa gửi kèm kia, trong một lúc không biết mình phải có tâm trạng gì. Hoa Bán Sơ xoắn xuýt nhìn khung chat của mình với Octantis, không biết phải nói gì với cái tên kì lạ này.
Nói cảm ơn thì lại thấy mình hơi uất ức.
Chửi anh ta thì cứ như đang lấy oán trả ơn.
Hoa Bán Sơ bên này không biết nên nói gì thì bên kia Octantis đã chủ động nhắn tin.
[Octantis: Thích không?]
[Octantis: Không cần khách khí.]
[Octantis: Cảm ơn cậu đã tặng skin cho tôi, tôi rất thích, đây là quà tặng lại.]
Hoa Bán Sơ: …
Hoa Bán Sơ gửi cho Octantis skin xấu xí nhất Liên Minh Huyền Thoại với ý định ban đầu là muốn Octantis trả nhiệm cảm giác bị xã hội vùi dập rồi không nên đi tiếp trên con đường đùa giỡn ADC của anh ta nữa. Cậu càng không muốn tự hủy để anh ta chơi ADC nhưng hình như Octantis không cảm nhận được ẩn ý sâu xa của skin đó, anh ta còn bảo anh ta rất thích.
Hoa Bán Sơ nhìn tin nhắn kia, trong chốc lát không thể biết liệu thẩm mĩ của anh ta có phải có vấn đề hay đó chỉ là lời đáp trả uyển chuyển hay không, miễn là anh ta biết thế nào là uyển chuyển.
Hoa Bán Sơ không muốn biết đáp án vì đáp án nào nghe cũng rất nghẹn tim, Hoa Bán Sơ bỏ qua chủ đề này, nói thẳng về vấn đề trả lại tiền.
[Cinderella: Nhiều skin thế tính tổng lại cũng hơn 1000 tệ, tôi trả lại tiền cho anh thôi.]
[Octantis: Được, tên tài khoản Wechat của tôi là JZoctantis, cậu thêm đi.]
Hoa Bán Sơ: …
Hoa Bán Sơ không giải thích được tại sao mà cảm thấy mình hơi nóng nảy.
Hoa Bán Sơ không phải người nói nhiều nhưng không hiểu sao lúc này cậu muốn nói chuyện, cậu nhìn về phía Tiểu Tiểu Kiều đang ngồi bên cạnh.
Hoa Bán Sơ hỏi: “Tiểu Tiểu Kiều, anh đã gặp qua một người không còn gì để tả chưa?”
Tiểu Tiểu Kiều ban đầu đang nghiên cứu các tướng mới trong chế độ luyện tập thì nghe thấy lời Hoa Bán Sơ, suy nghĩ chút rồi mang biểu cảm phức tạp nhìn quản lý Úy Lam, Jungle Đại Thánh và quản lý blog Tương Ngôn.
Lúc này Úy Lam đang nghiến răng nghiến lợi với màn hình điện thoại.
Đại Thánh đang vừa chơi game vừa lẩm bẩm như đang tụng kinh.
Tương Ngôn đang vừa cắn hạt dưa tách tách vừa gõ chữ chửi đám bình xịt.
Tiểu Tiểu Kiều nhìn mấy người họ rồi lại nhìn Hoa Bán Sơ.
Hoa Bán Sơ hiểu rồi, ý của Tiểu Tiểu Kiều là mỗi người trong chiến đội chúng ta đều không còn lời nào để tả nổi.
Hoa Bán Sơ tự dưng thấy khá có đạo lý, cậu và Tiểu Tiểu Kiều nhìn nhau rồi lại làm việc của mình.
Tiểu Tiểu Kiều tiếp tục chơi game nhưng Hoa Bán Sơ không còn đường nào khác đành cầm điện thoại lên đồng ý lời mời kết bạn của Octantis.
Hoa Bán Sơ từ tài khoản Wechat của anh ta vào trang cá nhân, cậu đã xác định mình không tìm sai người vì avatar của anh ta chính là skin Malphite Cẩm Thạch.
Skin Cẩm Thạch kia là cái skin xấu xí buồn nôn nhất, tự mang buff trả thù xã hội mà Hoa Bán Sơ đưa cho anh ta, nó chính là kiếp nạn của những người có hội chứng sợ mật độ cao, là địch thủ trong cuộc đời của chó cuồng nhan sắc.
Hoa Bán Sơ là một nhan khống, đối với cái avatar này cậu chẳng buồn nói gì thêm.
Trái ngược với Hoa Bán Sơ, Octantis hình như rất vui vẻ, anh đồng ý lời mời rất nhanh, chủ động nhắn tin cho cậu nói cuối cùng anh ta cũng trở thành bạn bè trên Wechat của cậu.
Hoa Bán Sơ vẻ mặt phức tạp nhìn cậu nói của Octantis, bị dính vào loại chuyện quái gở này làm cho cậu hơi xấu hổ.
Hoa Bán Sơ chưa trả lời Octantis, cậu chuyển khoản lì xì 2000 tệ rồi trực tiếp kéo vào sổ đen.
Trong nháy mắt lúc Hoa Bán Sơ kéo đen Octantis, trong lòng cậu bỗng tràn đầy niềm vui khó diễn tả.
Không chỉ xóa Octantis ở Wechat, Hoa Bán Sơ còn tiện tay xóa luôn “Bạn tốt” này trong game, sau khi đạt được niềm hạnh phúc nhân đôi, Hoa Bán Sơ định đứng lên đi một vòng khởi động tay chân thì Úy Lam bỗng nhiêm gào lên thảm thiết.
Úy Lam: “A a a a a toang! Tôi chỉ nghĩ đến Support mà quên mất hôm nay Bạch Lộ đến chiến đội, tôi còn chưa đi đón cô ấy.”
Đại Thánh không hiểu được tại sao Úy Lam lại luống cuống: “Từ Tô Châu đến Thượng Hải có gì xa, còn phải đi đón à?”
Úy Lam: “Đó là một cô gái, rất yêu kiều!”
Đại Thánh:…
Đại Thánh ngập ngừng hỏi: “Anh đã gặp Bạch Lộ bao giờ chưa?”
Úy Lam trả lời: “Tôi làm sao mà chưa từng thấy? Chung kết thế giới sáu năm trước, Bạch Lộ đã gửi một đoạn video cổ vũ cho hai anh trai em ấy. Cô bé như búp bê, đôi mắt to tròn, lông mi dài, tóc xoăn trông vừa ngọt ngào vừa đáng yêu.”
Úy Lam nói và mở Baidu, định tìm lại videoo.
Úy Lam: “Video cổ vũ mùa S7 chắc vẫn tìm được, đấy là lần đầu tiên tôi thấy bé gái xinh đẹp như vậy đó, xinh như búp bê.”
Đại Thánh: “Xin đừng cho tôi xem, tôi sợ đêm nay gặp ác mộng.”
Úy Lam:???
Thấy Úy Lam định chăm sóc Đại Thánh một trận, Đại Thành cầu cứu nhìn Tiểu Tiểu Kiều, Tiểu Tiểu Kiều đẩy kính mắt nhìn Đại Thánh nói: “Anh Úy Lam vui là được.”
Đại Thánh: “Ồ.”
Úy Lam:???
Úy Lam đứng lên nhìn Đại Thánh và Tiểu Tiểu Kiều, cố gắng dùng ánh mắt tử vong nhìn hai nhóc đầu gấu này nhưng Úy Lam không có loại buff độc đoán hỗ trợ, vì thế hai người này cũng không thèm sợ hắn, Đại Thánh còn tò mò hỏi một câu: “Úy Lam, anh trừng mắt giả vờ đáng yêu hả?”
Úy Lam: “Tôi giả vờ đáng yêu cái đầu cậu!”
Úy Lam đang định hỏi Đại Thánh và Tiểu Tiều Kiều nãy giờ kẻ xướng người họa là có ý gì, nhưng chưa kịp hỏi Đại Thánh đã kích động hét về phía sau Úy Lam: “Anh Lộ.”
Tiểu Tiểu Kiều cũng vẫy tay về phía cửa.
Hoa Bán Sơ đang từ chối lời mời kết bạn của Octantis và Tương Ngôn đang cắn hạt dưa cùng nhìn về phía sau Úy Lâm, Úy Lam quay lại nhìn thì thấy một người trẻ tuổi có mái tóc rất ngắn, vóc người cao ráo đang bước vào.
Bạch Lộ đeo khẩu trang, mặc một chiếc áo đen rộng, balo đeo lệch bên vai nhìn qua cực A* cực ngầu.
Úy Lam mặt mũi khiếp sợ nhìn về phía Bạch Lộ, không tin nổi hỏi: “Anh trai nhỏ, cậu là ai thế?”
Bạch Lộ trả lời bằng âm giọng trong trẻo: “Bạch Lộ, Đường Trên mới.”
Úy Lam cứ nghĩ rằng chiến đội sẽ được chào đón một em gái nhỏ ngọt ngào, ai ngờ nữ lên mười tám thay đổi bất ngờ, Bạch Lộ trông còn men lì hơn cả anh trai, Úy Lam ôm ngực lùi lại vè sau hai bước, không nén được đau đớn hỏi: “Cậu xác định mình không đi nhầm cửa à?”
Bạch Lộ: “Anh diễn vừa thôi.”
Úy Lam:!!!!
Bạch Lộ quan sát Úy Lam, vung tay với Đại Thánh và Tiểu Tiểu Kiều rồi quay sang nhìn Tương Ngôn với Hoa Bán Sơ chưa gặp bao giờ.
Bạch Lộ tự giới thiệu: “Tôi là Bạch Lộ, Đường Trên mới, ID tuyển thủ là Phi Hoa Hôi (Fei Huahui), chào mọi người.”
Tương Ngôn và Hoa Bán Sơ đều xin chào, đúng lúc này Úy Lam lại đến gần Bạch Lộ.
Úy Lam mang vẻ mặt không tốt lắm, anh ta hỏi: “Bạch Lộ à, nếu anh trang trí phòng em màu hồng thì em có cảm thấy rất kinh ngạc, có thấy vui mừng, có vui vẻ không?”
Bạch Lộ trả lời ngắn gọn: “Cảm ơn anh đã có lòng.”
Úy Lam không dám tin vào tai mình, không ngờ Bạch Lộ lại có lúc dễ nói chuyện như vậy.
Úy Lam định nói một câu không có gì, Bạch Lộ lại chặn trước một câu: “Mà tôi không ở, anh muốn thì anh ở đi.”
Úy Lam:…
Úy Lam câm lặng mấy giây bỗng nhiên nhìn về phía Tương Ngôn: “Nè, anh cảm thấy gì không?”
Tương Ngôn mặt ghét bỏ nói: “Cái gì?”
Úy Lam: “Phong cách trong đội, mùi vị quen thuộc, năm người thì dỗi trời dỗi đất, lạnh lùng tự kỷ, thần kinh có vấn đề, người cuối thì còn là một câu đố.”
Úy Lam nói xong bỗng nhận được bốn ánh mắt cùng nhìn mình, chờ đợi một lời giải thích.
Úy Lam mang dáng vẻ từ bỏ chữa trị nói với bọn họ: “Tôi đang mừng thay cho các cậu, lần khiến tôi sốt ruột như này đợt trước là lần được vô địch thế giới, các cậu mới là người sẽ làm nên nghiệp lớn đó.”
Bạch Lộ à một tiếng vào mặt Úy Lam, Hoa Bán Sơ và Tiểu Tiểu Kiều thế mà lại quay ghế e-sports lại chươi game tiếp, Đại Thánh còn không thèm để ý Úy Lam, anh ta nhiệt tình dang tay về phía Bạch Lộ gọi anh Lộ một tiếng siêu to.
Bạch Lộ không chuẩn bị đón nhận nhiệt tình của đàn em Jungle, cô ném thẳng balo của mình vào ngực Đại Thánh, lực mạnh đến nỗi ghế của Đại Thánh trượt về sau nửa mét.
Đại Thánh che ngực, anh ta cảm thấy mình bị đập đến nội thương, Bạch Lộ nhìn Đại Thánh lại diễn kịch, cô quay sang hỏi Úy Lam: “Anh Úy Lam, huấn luyện viên ở đâu, tôi đi gặp hắn chút.”
Úy Lam hơi ngạc nhiên hỏi Bạch Lộ: “Sao mà em biết anh là ai, anh vẫn nghĩ anh là anh hùng hậu trường chứ, không ngờ gương mặt này của anh đã có cảm giác tồn tại như thế trong vòng rồi hả.”
Bạch Lộ trả lời: “Vòng tròn hay gì thì chịu, Bạch Mặc và Bạch Tịch nói người ngây thơ nhất chiến đội chính là anh.”
Úy Lam không thể tin vào tai mình, anh ta hỏi: “Hai tên ngốc Đại Bạch và Nhị Bạch lấy đâu ra tự tin để chế nhạo anh, em cứ nói đúng lương tâm đi, giữa anh và hai tên ngốc nhà địa chủ kia, ai ngây thơ hơn?”
Bạch Lộ: “Hai người họ là thiểu năng trí tuệ nhưng anh còn ngây thơ hơn.”
Úy Lam: “Anh bỗng nhiên khâm phục dáng vẻ đại nghĩa diệt thân* của em.”
Bạch Lộ: “Không cần khách khí, có thể nói cho tôi biết huấn luyện viên đang ở đâu không?”
Úy Lam chỉ hướng: “Ra cửa rẽ phải đi thẳng, phòng làm việc của huấn luyện viên có ghi tên, hay là anh đưa em đi.”
Bạch Lộ: “Không cần, cảm ơn.”
Bạch Lộ cảm ơn Úy Lam rồi bước đi thẳng, cả người thẳng tắp gọn gàng, Úy Lam nhìn cánh cửa trống trải, oan ức nói: “Chuyện này khác với những gì tôi nghĩ.”
Đại Thánh: “Là anh nghĩ nhiều rồi…”
Úy Lam:…
Đại Thánh và Úy Lam nói xong, vừa nhìn về phía Tiểu Tiểu Kiều, Đại Thánh vừa nói: “Tiểu Tiểu Kiều, tôi thấy cậu không đủ nhiệt tình với Anh Lộ của tôi.”
Tiểu Tiểu Kiều: “Tôi tuần trước vừa về Tô Châu ăn tối với cô ấy, vừa mới gặp thì nhiệt tình gì chứ.”
Đại Thánh: “Không giống nhau nha, bạn bè liên hoan khác với bạn bè thăng cấp lên làm đồng đội, cậu đối với Anh Lộ không đủ hoan nghênh.”
Hoa Bán Sơ vừa từ chối lời mời của Octantis vừa nghe Đại Thánh và Tiểu Tiểu Kiều buôn dưa lê, cậu thấy nếu mình là Tiểu Tiểu Kiều thì ghế dựa của Đại Thánh đã bị quăng ra ngoài ba lần luôn rồi.
Tiểu Tiểu Kiều tốt tính hơn Hoa Bán Sơ, cậu ta không vứt bỏ Đại Thánh mà phối hợp nói tiếp: “Anh Lộ không để ý tôi có vui mừng hay không đâu, Anh Lộ của chúng ta chính là đại trượng phu không câu nệ tiểu tiết.”
Úy Lam nghe cuộc đối thoại của cặp Jung-Mid chiến đội mình, liền thấy cực kì đau “trứng” che kín mặt, còn Hoa Bán Sơ – người luôn lạnh lùng thế mà lại cúi đầu cười thầm.
Hoa Bán Sơ chọn chuyển đến chiến đội GG vì gần nhà, lương cao, nền tảng chiến đối thâm sâu. Ban đầu cậu nghĩ chiến đội GG có điều kiện bề ngoài khá tốt, nhưng sau khi sống chung mấy ngày, cậu thấy người chiến đội này rất thú vị.
(*) Từ xanh ở đây là từ cụm “đội mũ xanh” của tiếng Trung mà ra. Trong tiếng Trung Quốc, cụm từ “đội mũ xanh” đại ý như bị cắm sừng.
“Mà này Tiểu Y a, tôi cũng có một vấn đề nhỏ muốn hỏi cô.” Kỷ nào đó cảm thấy hoảng sợ trong lòng, nhớ lại thái độ lạnh nhạt của Giản Y đối với tiền tài danh lợi, càng cảm giác mình có phải đã coi thường nàng rồi hay không…
“A.”
“Cô là phú nhị đại sao?” Kỷ Uấn Chi hỏi.
Giản Y suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu, xin lỗi, tôi là tinh nhị đại mới đúng*.
(*) Chữ tinh này có nghĩa là minh tinh
“Ồ.” Kỷ Uấn Chi thở phào nhẹ nhõm, cũng còn tốt cũng còn tốt, này nếu như là Đại tiểu thư nhà ai mà lại bị mình hành hạ như thế. Người nhà nàng chắc sẽ đến lột da cô mất, chỉ là nghĩ lại thì…
“Vậy nhà cô có quặng mỏ sao?”
“Không có, không có.” Cái này thật sự không có.
“Vậy cái lọ nước hoa kia của cô…”
“Là a, a di, của tôi, bán đồ cũ đổi đồ mới đấy.” Giản Y liền biết cô chắc chắn sẽ hỏi đến vấn đề này, vì vậy nàng diễn đạt câu nói hết sức uyển chuyển.
“Ồ nha, lợi hại a, này mà cũng có thể bán đồ cũ lấy đồ mới à??” Kỷ Uấn Chi hướng về nàng giơ ngón tay cái lên, là chính mình đầu óc không đủ dùng, hay là nàng cho rằng đầu óc mình không đủ dùng???
“Thật đấy, thật đấy.” Nó thực sự là sự thật!!!
Kỷ Uấn Chi dùng ánh mắt dò xét nhìn nàng một hồi, sau đó liếc nhìn bốn phía xung quanh. Vừa đi đến trong hội trường, liền không hỏi nhiều nữa, việc này về nhà lại nói tiếp!
“Này Thẩm Lan, tôi đã đến rồi, ngài vậy còn chưa đến, cái giá rất lớn a!” Kỷ Uấn Chi liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, khoảng cách thời gian buổi tiệc bắt đầu còn năm phút đồng hồ.
“Cô ta khẳng định sẽ chờ đến lúc bữa tiệc bắt đầu mới chịu xuất hiện, dù sao tất cả mọi người cũng là chờ cô ta, mới có thể ra vẻ cô ta là nhân vật quan trọng.”
“Sáng sớm không ăn cơm, cô có muốn trước tiên ăn một chút gì đó không?.” Kỷ Uấn Chi vừa dứt lời, nhìn thấy bên cạnh Giản Y gật gật cái đầu nhỏ trông như gà mổ thóc vậy, liền rất bất đắc dĩ phải dẫn nàng đến quầy đồ ăn.
“Thừa dịp Thẩm Lan còn chưa tới, ăn nhanh lên một chút a, chờ cô ta đến rồi liền không cho phép ăn cô ăn nữa. Khỏi cho cô ta nghĩ rằng tôi đang ngược đãi cô.” Thấy Giản Y nhìn chằm chằm không chớp mắt vào một miếng bánh gatô, Kỷ Uấn Chi lấy một miếng từ trong mâm đưa cho nàng.
“Ồ.” Cô không có ngược đãi tôi sao?
“Ai, Kỷ tổng đến rồi.” Một nghệ sĩ SL tiến lên chào hỏi.
Kỷ Uấn Chi cười khẽ với cô, gật đầu hỏi thăm, “Chào cô.”
“Vị này chính là… phu nhân của ngài sao?” Vị nghệ sĩ kia ánh mắt dán chặt lên đôi má căng tròn của Giản Y cùng với lớp kem đang bị dính trên môi nàng.
Kỷ Uấn Chi đang mỉm cười gật đầu, liền để ý thấy ánh mắt của cô gái này có gì đó không đúng lắm, vừa nghiêng đầu liếc nhìn thử Giản Y, thực sự là hận không thể đập chết cái tên tham ăn này!
“Thật xấu hổ a, nàng chính là thích ăn như thế.” Dáng vẻ vừa lúng túng mà lại không thất lễ cười cười, nhìn theo vị nghệ sĩ kia rời đi, quay đầu dùng ánh mắt muốn ăn thịt người, tàn nhẫn trừng mắt nhìn Giản Y, “Cô có thể hay không chú ý một chút hình tượng hộ tôi! Ăn uống có chừng mực được không?”
“A, a, a di của tôi, nói…”
“A di cái gì mà a di! Mau nuốt đồ ăn xuống rồi muốn nói gì thì nói!!”
“A.” Lọ nước hoa kia là do chính a di làm mà.
Giản Y vội vàng lẩm bẩm vài câu, đem đồ ăn trước tiên nuốt xuống. Kỷ Uấn Chi một mặt ghét bỏ liếc nàng một cái, giơ tay giúp nàng lau lau khoé miệng đang dính kem, “Không cho ăn nữa.” Kỷ Uấn Chi nói xong, dừng một chút, “Muốn ăn thì một thồi về nhà sẽ kêu Đinh Linh mua cho cô một cái lớn luôn.”
“Ừm.” Giản Y vội vàng gật đầu, xem ra rất vui vẻ.
Kỷ Uấn Chi bất đắc dĩ cười cười, nói nàng là đứa nhỏ, nàng vẫn đúng là chưa trưởng thành mà.
Vừa vặn cảm khái, nghe thấy xung quanh truyền đến tiếng hoan hô cùng với tiếng vỗ tay. Theo ánh mắt của mọi người nhìn về phía cửa lớn của hội trường. Kỷ Uấn Chi mí mắt hơi giật, Thẩm Lan này thật là làm màu.
Cô nhìn thấy đối thủ không đội trời chung của chính mình, Thẩm lão bản đang mặc một chiếc đầm dài chấm sàn màu đen, khí chất bất phàm. Ngẩng đầu ưỡn ngực mà bước đi, vừa đi vừa vẫy tay chào nghệ sĩ hai bên.
“Không biết còn tưởng rằng cô ta đây là đang đi thảm đỏ.” Kỷ Uấn Chi chua chát nói.
Đều do Giản Y, nói cái gì mà mặc trang phục đơn giản là được rồi, không cần thiết phải mặc trang phục quá phô trương, sống chết không phối hợp với mình. Nếu nàng mà chịu phối hợp một chút, ánh đèn sân khấu này sao có thể để một mình cô ta cướp đi được!!
Giản Y len lén nhìn Kỷ Uấn Chi, sau đó nhìn Thẩm Lan. Thẩm Lan tóc dài ngang eo, xõa dài sau lưng. Vóc người phi thường hoàn mỹ, khuôn mặt tinh xảo, không hề thua kém Kỷ Uấn Chi một chút nào, không, quả thực Thẩm Lan so với Kỷ Uấn Chi có khi còn đẹp hơn!
“Ai ai, cô nhìn cái gì vậy, cô ta là đã có ăn vận chăm chút rồi, nếu để mặt mộc thì chắc chắn là còn thua kém tôi nhiều.” Kỷ Uấn Chi thấy hơi không ổn khi nhìn thấy ánh mắt của Giản Y trông như ánh mắt của một tiểu fangirl vậy. Vội vã chọt chọt người Giản Y, Giản Y liền tránh đi, không thèm để ý đến cô.
Thẩm Lan vừa mới quên chào ai đó, trợ lý chạy tới cùng cô thì thầm vài câu, tiếp theo ánh mắt Thẩm Lan liền rơi trên người Kỷ Uấn Chi đang đứng bên trong góc.
Đầu tiên là trên dưới đánh giá Kỷ Uấn Chi một hồi, xem kỹ trang phục của cô, này cũng chỉ là quần jean cùng áo sơ mi trắng bình thường, thấp kém.
Kỷ Uấn Chi nhìn thấy Thẩm Lan đang quan sát chính mình, khẽ mỉm cười sau đấy nắm lấy tay Giản Y, dẫn nàng đến trước mặt Thẩm Lan.
“Uấn Chi, đã lâu không gặp.” Thẩm Lan cũng hướng về phía hai người, đến gần liền mở rộng vòng tay cho cô một cái ôm ấm áp.
Chung quanh đã có những tràng pháo tay như sấm, cái ôm thế kỷ dành cho kẻ thù không đội trời chung này thật đáng nhớ a.
“Ngài đến tiệc khiêu vũ của tôi mà ăn mặc đơn điệu như thế này, ngài đúng là đã cho tôi thể diện, cảm tạ ngài đã cho tôi tỏa sáng.” Thẩm Lan mỉm cười, thì thầm bên tai Kỷ Uấn Chi.
Kỷ Uấn Chi rất tức giận chưa kịp phản kích, Thẩm Lan đã buông cô ra.
“Vị này chính là vị hôn thê tương l…” Thẩm Lan dừng một chút, nụ cười tắt ngúm trên mặt, nhìn chằm chằm vào mặt Giản Y mà cẩn thận tỉ mỉ quan sát.
Khuôn mặt này…
Nàng là…
【 “Cô không sao chứ?” Cái thanh âm ôn nhu kia lại vang vọng bên tai. 】
Trái tim Thẩm Lan run lên bần bật, là nàng! Người mà Thẩm Lan tìm kiếm bấy lâu nay chính là nàng!!!
“Giới thiệu cho ngài một chút, vị này chính là vị hôn…” Kỷ Uấn Chi lời còn chưa nói hết, liền bị Thẩm Lan đẩy ra, chặn ra sau lưng.
Thẩm Lan tiến lên hai bước, kiềm nén kích động đang dâng lên trong lòng, nhìn Giản Y với ánh mắt rực lửa. Nàng vì bị nhìn chằm chằm có chút sững sờ, có chút khiếp đảm cùng với rụt rè.
“Chào, chào cô.” Thẩm Lan dùng nàng đời này tối thanh âm ôn nhu nhẹ giọng hỏi chờ đợi.
Giản Y âm thầm ngạc nhiên, cảm giác như lỗ tai sắp mang thai vậy! Giọng êm tai quá a!!
“Xin hỏi, cô tên là gì?” Thẩm Lan tiếp tục nói, toàn bộ hành trình đều nở nụ cười nhìn nàng, đôi mắt to xinh đẹp chứa đầy hơi nước, nhìn qua trông Thẩm Lan vô cùng chân thành.
“Giản, Giản Y…” Giản Y nói trống không, quên cả suy nghĩ.
“Giản Y… Nghe rất hay, đây là hai chữ gì, giúp tôi viết xuống có được không?” Thẩm Lan lại nói.
Giản Y chầm chậm gật đầu, đưa tay sờ sờ túi, cố gắng tìm giấy bút.
Đột nhiên một bàn tay trắng nõn tinh xảo duỗi đến trước mặt nàng, lòng bàn tay cũng là xòe ra.
“Viết lên đây, có thể không?” Âm thanh ép tới rất thấp, như thể đang dỗ dành một đứa nhỏ. Bây giờ Giản Y trong đầu hiện tại đang rất lộn xộn, cái gì cũng không nghĩ được nữa.
“Không thể!” Kỷ Uấn Chi trực tiếp đứng dậy, tên Thẩm Lan này vậy mà lại dám trêu chọc người của tôi ở ngay trước mặt tôi à, coi tôi là cái gì chứ!!
Nhưng mà a, Giản Y chính là đã bị Thẩm Lan mê hoặc. Kỷ Uấn Chi?? Kỷ Uấn Chi là ai vậy? A, Đại tỷ tỷ trước mặt đây thật là ôn nhu, thật là đẹp!
Giản Y yên lặng nuốt từng ngụm nước bọt, “Có thể, có thể a, đương nhiên có thể!”
Kỷ Uấn Chi:??? Ơ?cô sao mà hết nói lắp rồi???