Nàng cảm thấy ngạc nhiên khi chàng giải thích nhiều như vậy chỉ để nàng không nghĩ ngợi lung tung.
Thực ra thì chỉ cần giải thích một câu là nàng hiểu rồi.
Nàng lại càng bất ngờ hơn khi được chàng quan tâm trong khi quan hệ giữa hai người cũng không tính là hòa thuận cho lắm.
Chàng lại không nghe thấy nàng trả lời gì hết mà cũng không dám quay sang nhìn sắc mặt nàng.
Thế là chàng cứ bồn chồn, đảo mặt nhìn quanh.
*Sao lại không nói gì hết vậy? Cô ta…!có sao không?*
Bỗng chàng nhìn thấy dãy băng trắng thấm đầy máu dưới đất và cây kéo đặt trên bàn.
Chàng nhớ lại lúc chàng xông vào phòng thì nàng ngồi trên ghế và chỉ mặc mỗi chiếc yếm trên người.
Đồng nghĩa là vết thương của nàng không được băng bó hay nói đúng hơn là nàng tự đã tháo băng.
Vì lo lắng cho nàng, chàng liền lên tiếng
– Vết thương của cô…nặng đấy, cần phải băng bó kĩ lưỡng.
Cô tự tháo băng như thế không tốt đâu.
– Sao ngươi biết?
– Thì ờ…hồi nãy lúc xông vào ta có thấy một tí.
– chàng dè dặt trả lời.
– Ngươi!
– Nhưng mà cô trả lời ta đi! Sao lại tháo băng?
Trước câu hỏi của chàng, nàng nửa muốn trả lời nửa muốn không.
Nàng không muốn bản thân lộ ra bất kì điểm yếu nào, trước mặt bất kì ai.
Đây là chuyện nàng đã trải qua vô số lần nhưng nàng không muốn mở miệng nhắc lại nó một lần nào.
– Ờ thì…hồi nãy tỉnh dậy thấy máu thấm ướt đẫm cả áo nên ta tháo ra để hong khô vết thương á mà.
Dẫu sao cũng là vết thương mới, sao để bị ướt được đúng không?
Nàng chỉ giải thích qua loa nhưng chàng lại tin là thật.
Lòng chàng thoáng qua một chút xót xa khi nghe vết thương nàng rỉ máu đến ướt cả áo.
Chàng nhẹ giọng nói:
– Vậy cô hong bằng cách nào?
Nàng cũng thật thà trả lời:
– Dùng tiên thuật tạo gió chứ sao!
Nghe đến đây thì chàng hiểu vì sao trong phòng lại xuất hiện gió rồi.
*Thì ra là vậy…Khoang đã!*
Chẳng biết chàng đã suy nghĩ những gì mà chàng bước đến bên cạnh nàng, xoay nàng lại đối mặt rồi hét lớn:
– Cô bị điên sao? Cô tự cho rằng bản thân mạnh lắm phải không? Cô biết bản thân mình bị thương nặng như thế nào không hả?
Nàng vẫn đang chìm trong cơn mơ màng vì thiếu ngủ thì bị chàng lớn tiếng mắng đến ngây người.
Nàng giật mình, mở to đôi mắt vì ngạc nhiên.
Nhìn ánh mắt chàng vừa lo lắng vừa tức giận nhưng nàng lại không hiểu vì sao chàng lại như thế.
*Con “giun lửa” này hôm nay ăn nhầm ớt hay gì vậy? Còn dám hét vào mặt mình.*
Nàng chỉ nghĩ đơn giản là chàng lại muốn kiếm chuyện với mình nên liền sẵn giọng đáp trả ngay:
– Lớn tiếng thế làm gì? Biết đau không hả?
Chàng hốt hoảng bỏ tay ra khỏi vai nàng.
Trong phút chốc chàng quên vết thương nặng vẫn còn trên lưng nàng, chàng đột ngột xoay nàng như thế bảo sao nàng lại không đau.
– Ta xin lỗi! Ta không cố ý.
Chỉ là…ta lo thôi!
– Lo cái gì? – nàng hiếu kì hỏi.
– Cô bị thương rất nặng, không chỉ ngoài da mà nội lực cũng bị hao tổn rất nhiều cần phải tịnh dưỡng.
Vậy mà cô lại dùng linh lực tạo gió sao? Lại còn là hệ linh lực hoàn toàn khác.
Cô thật là!
Nghe chàng nói như thế nàng mới hiểu ra và rất lấy làm lạ vì chàng và nàng có thân thiết gì đâu mà lo lắng như thế.
*”Con giun” này hôm nay cứ lạ lạ sao ấy? Sao đột nhiên nhiệt tình thái quá? Có âm mưu gì không đây?*
Nàng cố gắng kiềm chế lại những nghi vấn cứ hiện lên trong đầu và từ tốn giải thích cho chàng hiểu:
– “Con giun ngốc” kia nghe cho kĩ nè! Hệ linh lực của ta là phong và kim.
Nhưng từ nhỏ ta chỉ thích múa kiếm múa thương thôi nên không luyện hệ phong.
Nhưng mà một số phép thuật tạo gió bình thường thì ta vẫn làm được.
Hiểu chưa?
Chàng gật gù vì đã được nàng khai sáng.
Nhưng mà…
– Ê nè cô gọi ai là “con giun” hả? Bổn hoàng tử là rồng, là hỏa long có biết chưa?
Rồng sao? Phải, chân thân của chàng là rồng nhưng mà nhìn chàng bây giờ xem, xù lông lên như một con mèo mun ương bướng và kiêu ngạo.
Nhưng mà hên sao những lúc chàng gọi nàng là “con hổ” thì đều là tự mình chửi trong lòng nên nàng không biết mình cũng có biệt danh.
Nếu không thì chúng ta sẽ được thấy cảnh tượng hai con mèo, một đen một trắng cào cấu lẫn nhau rồi.
– Dù sao thì cô cũng bị tổn thương nguyên khí, tuyệt đối không được thi triển phép thuật rõ chưa?
Chàng thật tình chăm lo cho sức khỏe của nàng như thế, dặn dò kĩ lưỡng như thế mà nàng căn bản là không nghe lọt tai câu nào.
Nàng quay mặt sang chỗ khác và cứ cười khúc khích.
Vì sao ư? Vì lúc chàng vỗ ngực xưng tên, cái mặt chàng cứ hất lên trời, cái mũi hĩnh ra trông…rất là vô tri.
Chàng vừa tức vừa bất lực nhìn nàng.
*Cái con hổ này! Bị ấm đầu hay gì mà cười dữ vậy?*
Nàng cứ cười mãi như thế và bỏ ngoài tai những lời chàng nói.
Vì giận dỗi chàng dứt khoác kéo nàng lại và tiến sát đến gằng giọng nói:
– Nè cô có nghe…….
Chỉ nói một nửa đột nhiên chàng lại chẳng tày nào nói thêm được nữa vì chàng bị bất ngờ đến nỗi á khẩu.
*Như thế này cũng…gần quá rồi!*
Cả thiên trường địa cửu đột nhiên thu nhỏ lại chỉ bằng một hình hài trong ánh mắt chính là đang nói hai người họ đây.
Khoảng cách giữa họ thật sự quá gần rồi.
Gần đến nỗi trong mắt của họ chỉ có hình bóng của đối phương.
Hai gương mặt đẹp như tạc tượng tiến sát vào nhau, chóp mũi cao thanh thoát khẽ cạ nhẹ vào đối phương.
Không khí ám muội bao trùm cả căn phòng.
Sự yên ắng và phẳng lặng từ từ xâm chiếm, chỉ còn lại tiếng lách cách của nến đang cháy, tiếng thở dồn dập và tiếng tim đang đập liên hồi của Phàn Long..
Vì quá hoảng loạn nên chàng đã trực tiếp đẩy nàng ra. Nhưng cũng vì thế mà chàng không kiểm soát được lực tay đẩy quá mạnh động đến vết thương của nàng. Nàng xuýt xoa vì cơn đau rát thấu xương, gương mặt cũng bất giác nhăn lại để chịu đựng nó. Chàng hoảng hồn đỡ lấy nàng và cứ rối rít xin lỗi:
– Ta… ta xin lỗi! Ta không cố ý đâu! Cô có đau lắm không?
Thật ra nàng cũng bất ngờ vì chuyện vừa xảy ra và cũng rất khó xử. Hai má nàng ửng hồng và nóng cả lên. Nhưng sau khi bị chàng đẩy một cái đau điếng thì giờ nàng chỉ có tức giận mà thôi. Nàng hất chàng ra và quát đầy phẫn nộ:
– Ngươi cút ra đi! Ta chả hiểu ngươi đến đây để làm gì? Đến để xem ta có đủ thảm hại hay không chứ gì? Chứ ta thấy ngươi nãy giờ chỉ toàn báo hại ta thảm thêm thôi!
Nói xong nàng tức tối quay mặt đi. Còn chàng thì cố gắng giải thích cho nàng hiểu:
– Ta đã nói ta không cố ý mà…!
Đột nhiên chàng sững người lại vì chàng đã nhìn thấy tấm lưng áo đã nhuốm đầy màu đỏ của máu.
*Máu? Nhiều máu quá! Vết thương của cô ấy… Chết tiệt! Vậy mà nãy giờ mình không để ý.*
Chàng cảm thấy xót xa vô cùng khi thấy vết thương nàng chảy máu không ngừng. Chàng nhìn thấy như vậy lại càng lo lắng. Trong vô thức chàng tiến tời và chạm nhẹ vào lưng nàng.
Dù chỉ là một cú chạm nhẹ thôi nhưng vì nàng được rèn luyện võ công đã mấy ngàn năm nên mọi giác quan đều rất nhạy cảm. Chính vì thế mà nàng giật bắn mình, xoay người lại và khó chịu nói:
– Ngươi lại muốn làm gì?…
– Ngồi yên!
Chàng vừa nói vừa ngăn nàng chuyển động để tránh lại đụng đến vết thương. Nhưng không được rồi, máu lại tiếp tục chảy ra, thấm thêm một lớp lên áo.
Nãy giờ cứ có một loại cảm xúc lăn tăn mãi trong lòng Phàn Long. Chàng không hiểu, không thể gọi tên thứ cảm xúc ấy. Nhưng thứ chàng rất rõ là chàng rất lo lắng cho nàng và cũng tò mò muốn xem xét vết thương của nàng. Muốn biết vì sao nó cứ liên tục chảy máu. Chính vì thứ cảm xúc đó liên tục thúc giục khiến chàng đưa ra một quyết định táo bạo.
– Cô…cho ta…xem vết thương được chứ?
Vừa hỏi xong chàng lại vội vàng giải thích:
– Cô khoan nóng giận đã! Chỉ là ta thấy vết thương cô chảy nhiều máu quá rồi nếu không cầm lại thì sẽ nặng thêm đó. Có gì thì ờ…ta thoa thuốc rồi băng bó lại giúp cô.
Đối với lời đề nghị của Phàn, nàng trả lời bằng sự im lặng. Nàng im lặng bởi vì nàng đang có nhiều xúc cảm đan xen sau lời nói đó của chàng. Nàng ngạc nhiên vì sự quan tâm của chàng trong khi mối quan hệ của họ trước giờ cứ như nước với lửa. Hơn nữa là sự lo ngại. Dù cho nàng có là một mãnh tướng đầu đội trời chân đạp đất thì việc nàng là một nữ tử là một điều không thể thay đổi. Câu nói “nam nữ thọ thọ bất tương thân” đã là chân lý từ ngàn đời và dù có như thế nào thì việc cởi bỏ lớp áo trước mặt một nam nhân thì là một điều quá hoang đường rồi. Vì thế nàng đã từ chối:
– Thôi khỏi đi! Không dám phiền nhị hoàng tử. Tự ta có thể làm được.
Nhưng vốn chàng không hiểu được triết lý đó. Chàng cứ nghĩ là nàng cậy mạnh nên không muốn sự giúp đỡ từ chàng. Hơn nữa là chàng rất lo lắng cho nàng. Từ lúc nàng bị thương đến giờ thì chàng đều đã rất lo lắng đến nỗi suốt đường đi không thể rời mắt khỏi nàng, suốt đêm đi điều tra cũng không ngừng suy nghĩ về tình trạng của nàng.
Nhưng biết làm sao đây? Nàng là người “ăn mềm không ăn cứng”, nói chuyện như bình thường sẽ rất dễ cãi nhau. Nhưng từ câu nói của nàng đột nhiên chàng nảy ra một kế:
*Cô ta sợ phiền à?…. Có cách rồi!*
– Được thôi! Nhưng mà ta nói cô nghe, vết thương sau lưng thì sao cô thấy được đúng không? Rồi cô cứ tự bôi thuốc, tự băng bó thì cô có chắc là vết thương cô không bị rách không? Tới lúc đó lại báo hại Hương Ngọc chữa lại cho cô.
– Ừ thì…lát ta nhờ Hương Ngọc tiên tử băng lại cho ta là được rồi.
Thấy Bạch Đình phản biện lại được thì chàng đột nhiên lại hết lí lẽ. Nhưng mà chàng lại bắt bẻ được từ lời nói của nàng.
– Ờ! Bây giờ trời mới chuyển sáng, gà còn chưa gáy mà cô bắt Hương Ngọc vừa bảnh mắt ra còn chưa kịp ăn sáng đã đến đây lo cho cô à? Sao cô ác quá vậy?
– Ta….
– Nhưng mà nếu cô cứ để vết thương bị ướt như thế thì lỡ nó trở nặng thêm thì cô sẽ ảnh hưởng đến chúng tôi điều tra đấy.
Vừa nghe đến việc làm gián đoạn điều tra chuyện có liên quan đến yêu giới thì nàng liền có chút dao động và lo lắng. “Yêu giới bị hàm oan” chính là một tảng đá ngàn cân mà ngày nào chưa điều tra kĩ lưỡng thì ngày đó nàng không thể bỏ xuống được. Nó làm “điểm yếu” của nàng ngay lúc này.
Khi nàng đang lưỡng lự và phân vân thì đột nhiên cơn đau nhứt và buốt rát từ vết thương ập tới một cách dữ dội khiến nàng không thể giữ thăng bằng mà ngã ngay xuống bàn. Phàn Long liền hoảng hồn và lo sợ, chàng đỡ lấy nàng dậy và lập tức hỏi:
– Ê nè cô sao vậy? Bạch Đình!
Nhưng nàng chỉ nhắm nghiềng đôi mắt mà không nói gì cả. Nàng chỉ lắc đầu thôi. Nhưng cái lắc đầu của nàng chính là ngòi nổ làm cho Phàn Long không thể chịu nổi sự quật cường của nàng.
– Giờ này mà còn không sao? Nhìn cô đau đến thở không nổi luôn rồi kìa!
Không cần đợi nàng đồng ý nữa, chàng vì lo lắng nên đã tự cởi lớp áo ngoài của nàng.
– Nè ngươi….A!
Vì máu chảy nhiều làm ướt lớp áo nên áo đã hít chặt vào vết thương của nàng. Mỗi lần lớp áo tách ra khỏi vết thương, nàng đều cảm thấy đau đớn khôn cùng. Nàng gục mặt xuống bán để bản thân đừng quá khó coi, bàn tay nàng siết chặt để ngăn bản thân không vì quá đau đớn mà kêu lên.
Sau khi rũ bỏ lớp áo, Phàn Long liền sững người với cảnh tượng trước mắt. Máu thịt mơ hồ, lộ cả xương trắng chính là cái chàng nhìn thấy ở tấm lưng nàng. Vết thương nàng sâu hun hút, máu và dịch rỉ không ngừng. Bên ngoài lớp da đã bong vẩy trắng, có lẽ là vì nàng để vết thương bị ẩm quá lâu. Thật sự thì nó đã gần như thối rửa.
Phàn Long gần như hoảng sợ trước cảnh tượng ấy. Trông đôi mắt chàng nhìn nàng ngập tràn sự xót thương và cả sự ngưỡng mộ.
*Vết thương thế này đến mình nhìn thôi cũng thấy đau vậy mà nãy giờ cô ta ngồi nói chuyện với mình như không vậy. Là do cô ta không đau thật hay cố tỏ ra là mình ổn đây?*
Chàng vội vàng đi lấy khăn và chậu nước đã để sẵn bên giường từ trước rồi nhẹ nhàng lau máu cho nàng. Nói là nhẹ nhàng thế thôi chứ mọi cơn đau đều đang giày xéo nàng. Nhưng theo bản năng nàng lại cắn răng, nuốt hết nó vào trong. Thấy nàng co người như thế chàng liền dịu dàng an ủi:
– Đau lắm hả? Ráng chịu một chút! Sẽ xong ngay thôi!