Đời Đời Kiếp Kiếp Vẫn Lạc Nhau

Chương 21: 21: Bất Ngờ Nối Tiếp Bất Ngờ



Đám binh lính lập tức lấy ra dây trói ma để trói tên hắc y nhân kia lại.

Hắn giờ như cá nằm trên thớt rồi mà mồm miệng thì vẫn oang oang:
– Các ngươi định làm gì? Cút ra! Thả ta ra!
Một tên lính thấy phiền liền quát lại hắn:
– Ngươi im đi! Ngoan ngoãn cho ta!
Nhưng tên kia vẫn cứ bô bô cái miệng:
– Ngươi biết ta là ai không? Biết người sau ta là ai không? Sau các ngươi dám…
– Ta cũng đang muốn biết điều đó đây?
Nàng vừa nói vừa trừng mắt về phía hắn khiến hắn sợ đến bay hồn bạt vía không thể nói nhảm thêm một câu nào.

Bạch Đình bây giờ vô cùng thiếu kiên nhẫn, nếu không có Đàm Phong đứng kế bên kiềm lại chắc nàng đã sấn tới tát cho hắn vài cái bạt tay vì tội cái miệng không liền da non.

Mọi việc xong xuôi, nàng không thể đứng yên chờ đợi được nữa.

Nàng bước tới và chỉa mũi kiếm vào cuống họng hắn và gằng giọng nói:
– Nãy giờ ngươi nói rất nhiều đấy.

Chắc ngươi thích nói lắm nhỉ? Vậy thì bây giờ hãy nói vào trọng điểm đi! Ngươi.

Đến đây để làm gì?
Gương mặt hắn đầy căng thẳng, đôi mắt cứ dán chặt vào thanh kiếm lạnh lẽo đang kề sát bên cổ.

Hắn nuốt nước bọt cố trấn tĩnh rồi nói:

– Ngài…ngài…ngài…bình tĩnh đã…ta…
Thấy hắn cứ ấp a ấp úng, nàng bày tỏ sự ngán ngẫm, chán ghét thét vào mặt hắn:
– Ta rất bình tĩnh! Nếu không ta đã chém bay đầu ngươi vì tội nói năn chậm chạp rồi! Nói nhanh lên không được sao? Sao đám nam nhân các ngươi cứ thích lề mề vậy?
Lòng hắn đang hỗn loạn lại bị nàng thét vào mặt khiến hắn càng hoảng hơn, muốn nói nhưng chẳng tày nào mở nỗi miệng.

Thấy thế Phàn Long cũng tức giận bước lên tranh cãi với nàng:
– Cô thôi đi! Có biết thẩm vấn không vậy? Làm thế thì hắn sợ đến điếng người rồi nói năn gì được nữa?
Sẵn đang cơn giận trong người, nàng cũng tuyên chiến với chàng:
– Ủa chứ không làm hắn sợ thì sao hắn khai được chứ?
– Vậy cô thấy hắn có khai không hay là sợ quá mà hóa đá luôn rồi?
– Ta…
Không cho nàng có cơ hội phản biện, chàng hỏi tiếp:
– Ta tự hỏi là xưa giờ cô xử lý kẻ đột nhập như thế nào đấy?
Nàng thản nhiên trả lời:
– Đương nhiên là gi3t chết không tha rồi!
Nghe đến đây, cả Phàn Long, Đàm Phong và tên hắc y nhân kia đều trợn tròn đôi mắt kinh ngạc.

Phàn Long lặp tức quát lại cô:
– Cô là đầu heo hả, làm vậy chẳng phải sẽ cắt đứng manh mối để tìm ra kẻ dựt dây đằng sau sao?
– Ngươi mới là đầu heo á.

Ngoài chiến trường chỉ có ta và địch, không ta thì địch thôi cần gì phải điều tra chứ!
– Thế lỡ như còn có nội gián hay hắn đặt bẫy trong doanh trại thì sao? Cô giết hắn rồi thì làm sao biết được những chuyện đó hả?
– Ta đem hắn ra giết trước toàn thể để răn đe.

Tên nào có tật thì rục rịch thôi.

Còn nếu hắn dám đặt bẫy trong trại ta sẽ dò xét lại toàn bộ.

Với năng lực của ta chuyện này không khó.
– Nghe cô nói sao mà đơn giản quá ha.

Bộ cô không sợ có sai sót gì sao?
– Nếu có sai sót thì ta còn đứng đây cãi lộn với ngươi được à?
– Cô…
*Rốt cuộc cái đầu hổ của cô ta chứa cái gì bên trong vậy trời*
Họ cãi nhau rất hăng say, hăng đến mức quên luôn cả chuyện chính.

Tên hắc ý nhân kia bị bỏ qua một xó, nội tâm hắn kiểu:
*Là giống ta đang bị uy hiếp dữ chưa?*
Nhưng hên sao vẫn còn một người tỉnh táo, đó là Đàm Phong.

Chàng bước lên ngăn cản cuộc khẩu chiến này của hai người họ.
– Thôi đi! Hai ngươi nghĩ mình đang làm gì vậy hả? Hai người đều là thượng thần có quyền có thế mà hành xử như trẻ con vậy còn ra thể thống gì nữa?
Nhờ vậy họ mới chịu ngừng cãi cọ lại, họ liếc nhau rồi quay đầu đi chỗ khác, thái độ không ai nhường ai.

Đàm Phong cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
*Biết Phàn Long đã lâu, đây là lần đầu ta thấy hắn hành động không quy cũ như thế!*
Thắc mắc vẫn còn đó nhưng chàng vẫn không quên chính sự.

Chàng bước về phía hắn và điềm tĩnh hỏi:
– Nãy giờ chắc ngươi cũng bình thần lại được rồi nhỉ? Bây giờ có thể khai được chưa?
Nhưng tên hắc y nhân kia mồm miệng cũng còn cứng lắm.

Hắn rũ mắt xuống và không trả lời câu hỏi của chàng.

Chàng nhìn hắn cười một cái rồi nói:
– Khá lắm! Ngươi rất trung thành! Chỉ đáng tiếc là ngươi chọn sai chủ nhân rồi!
Nói rồi chàng lấy ra một sợi dây chuyền có mặt hình một ngôi sao 12 cánh.

Chàng đưa lên trước mặt hắn và nói:
– Hãy nhìn vào đây! Nhìn vào mặt dây chuyền này! Đúng rồi! Hãy nhìn vào đây!
Vừa nói chàng vừa đong đưa dây chuyền trước mặt hắn và vừa thi triển tiên pháp khiến đôi mắt hắn cứ lờ đờ.

Bỗng chàng búng tay một cái.
*tách*.
Gương mặt lặp tức trở nên vô hồn, đôi đờ đễnh.

Thủ pháp của chàng khiến mọi người ngạc nhiên và ngưỡng mộ.

Bạch Đình hiếu kì hỏi chàng:
– Huynh vừa thôi miên hắn sao?

– Ừm.

Bây giờ ta có thể moi thông tin từ hắn rồi.
Nói rồi chàng quay sang hỏi hắn:
– Là ai phái ngươi đến? Ma đế sao?
Hắn trả lời như kẻ vô thức:
– Không phải!
– Vậy ai?
– Là yêu đế!
Câu trả lời của hắn khiến mọi người đều kinh ngạc.

Họ vốn cho rằng là ma đế lại mưu đồ chống lại thiên giới nhưng hắn lại trả lời là yêu đế khiến ai nấy đều sửng sốt.

Nhưng có vẻ Phàn Long không quá bất ngờ.

Có lẽ lúc nãy khi giao đấu chàng đã phát giác ra rồi.
*Quả nhiên là vậy! Hèn gì khí tức lúc nãy có gì đó là lạ.*
Người ngạc nhiên nhất hẳn là Bạch Đình.

Rõ ràng lúc nãy nàng còn cảm nhận đó là ma khí cơ mà sao giờ lại biến thành người của yêu tộc cơ chứ? Nàng như không tin vào tai mình, xông tới tra hỏi hắn:
– Cái gì? Ngươi nói cái gì? Nói lại ta nghe xem! Không thể như thế được! Không thể!
Thấu hiểu được tâm trạng hiện giờ của nàng, Đàm Phong chỉ nhẹ nhàng ngăn nàng lại và dịu dàng an ủi:
– Được rồi, bình tĩnh! Ta biết muội đang nghĩ gì! Sẽ cho muội câu trả lời thỏa đáng!.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Đời Đời Kiếp Kiếp Vẫn Lạc Nhau

Chương 21: Truy đuổi



Dù không muốn nhưng nàng vẫn phải cố bình tĩnh để Đàm Phong tiếp tục điều tra. Chàng quay sang hỏi hắn:

– Mục đích của các ngươi là gì?

– Yêu đế muốn ta đến để tra xét tình hình thiên giới.

– Vì thiên giới vừa sau trận binh biến nên để lộ nhiều sơ hở cho các ngươi nên muốn điều tra để tính đường đi nước bước xâm chiếm lần nữa phải không? Gấp gáp vậy à?

– Đúng!

– Vậy ngươi đến Vạn Bảo các để làm gì?

– Ta đến để lấy một thứ! Một thứ có thể “tiêu hóa” và “dung hòa” tam giới!

*Cái gì? Há chẳng phải sẽ quay về thời kì hỗn độn sao? Thế thì tam giới sẽ nguy mất*

Chỉ vừa nghĩ đến đây Phàn Long đã cảm thấy hoảng sợ. Chàng sốt sắng hỏi hắn:

– Đó là thứ gì? Mau nói!

– Đó là…*hự* *khụ*

Đột nhiên mắt hắn trợn trắng, miệng nôn đầy máu rồi hắn ngã xuống trước sự bàng hoàng của tất cả mọi người. Đàm Phong vội vàng kiểm tra tình hình của hắn.

– Hắn…chết rồi!

Nghe tin dữ như thế gương mặt Phàn Long lặp tức tối sầm lại, đôi mắt long lên sòng sọc. Chàng giận dữ gằng lên từng chữ:

– Rốt cuộc là kẻ nào?

Vừa nói giọng chàng vừa run lên vì phẫn nộ. Chàng đảo mắt dò xét xung quanh để tìm ra kẻ vừa giết người diệt khẩu. Bỗng có một bụi cây thu hút sự chú ý của chàng vì ở đó tỏa ra một khí tức lạ rất đáng nghi.

– Hóa ra “chuột mẹ” đang ở đó à?

Chàng chỉ tay một cái, một đám lửa liền bùng lên dữ dội khiến “con chuột” ấy phải thò đầu ra ngoài. Hắn bay lên từ đám lửa và có ý định bỏ chạy.

– Muốn chạy? Không dễ vậy đâu!

Xong chàng cũng đuổi theo hắn. Trông gương mặt chàng rất quyết tâm phải bắt được hắn để biết được thứ có thể hủy diệt tam giới mà chàng luôn cô gắng bảo vệ là gì. Không chỉ có chàng, Bạch Đình cũng vô cùng giận dữ khi đầu mối quan trọng đã bị giết chết ngay trước mặt nàng. Nàng muốn đuổi theo hắn, bắt sống hắn để tra rõ chuyện của yêu đế là như thế nào. Nàng dặn dò Đàm Phong trước khi đi:

– Huynh ở đây lo liệu đi! Ta sẽ theo giúp Phàn Long!

*Mình nhất định phải tra rõ chuyện này!*

Nói rồi nàng cũng vụt bay đi. Đàm Phong nhìn theo bóng lưng nàng ngày càng xa trong lòng không khỏi lo lắng. Nhưng chàng cũng tự trấn an:

*Với thực lực của hai người họ…chắc… không sao đâu nhỉ?*

Lúc này trên bầu trời đen tuyền của thiên giới xuất hiện những vệt sáng như sao băng. Đó là do sự truy đuổi ráo riết của Phàn Long và Bạch Đình. Dù tên hắc y nhân mặc trang phục trùng với màu trời nhưng với đôi mắt tinh anh của mình họ vẫn lần được dấu vết của hắn. Phàn Long có vẻ nôn nóng muốn tóm cổ được hắn nên đã gọi ra Hỏa Ngọc Long tiễn để đối phó với hắn. Chàng giương cung ngắm thẳng về phía tên hắn y nhân, một mũi tên được bắn ra thoáng chốc đã phân thành hàng vạn mũi tên đi với tốc độ siêu nhanh. Đứng trước trận mưa tên của chàng, hắn điểm tĩnh đến lạ, hắn chỉ nhếch miệng cười khẩy một cái, bay lên né đòn nhẹ nhàng như không. Thân thủ thấy đến cả Phàn Long cũng bất ngờ.

*Thân thủ này…cũng quá ghê gớm rồi! Có thể né được mũi tên của ta.*

Nhưng Bạch Đình lại nhìn thấy sơ hở của hắn trong lúc né tên của Phàn Long. Chớp lấy thời cơ, nàng tung tuyệt chiêu:

– Hiên Viên ảo ảnh kiếm! Đi!

Thanh kiếm của nàng đột ngột bay tới quả thật khiến hắn không kịp trở tay, chỉ kịp lùi về sau để tránh né. Cuối cùng hắn đáp trên một ngọn đồi nhưng vẫn bị thanh kiếm của nàng đánh lùi về sau. Do đã có điểm tựa nên hắn lấy đà đá bay thanh kiếm lên không trung. Nàng thu kiếm về và cùng Phàn Long đáp xuống cùng chỗ với hắn.

Bây giờ dưới ánh sáng màu bạc của ánh trăng, họ mới có thể nhìn được nhân dạng của hắn. Hắn mặc một bộ y phục màu đen từ trên xuống dưới che hết toàn bộ cơ thể. Đầu đội một cái mũ lớn che hết gương mặt để lộ mỗi cái miệng trông vô cùng bí ẩn. Hắn lại cười một cách ma mị và nói với chất giọng trầm đặc:

– Nghe danh Song Long Hổ đấu của thiên giới đã từ lâu, một người là Mãnh Long Hỏa thần, một người là Bạch Hổ chiến thần. Hôm nay được diện kiến cả hai vị đúng là vinh hạnh của ta.

Bạch Đình đã không còn đủ kiên nhẫn nữa liền chĩa kiếm vào hắn và nói:

– Đừng phí lời! Mau nói mục đích của ngươi là gì? Ngươi và yêu đế là quan hệ gì?

Trái với sự gấp gáp của nàng hắn lại điềm tĩnh, nói với thái độ đùa giỡn:

– Nào, sao Bạch Hổ Chiến thần lại nôn nóng khi nhắn tới yêu đế thế? Ô ta quên mất, yêu giới là quê hương của ngài mà nhỉ, nếu chuyện yêu đế mưu hại thiên giới mà nổ ra thì yêu giới nguy to, không lo sao được? Hahahahahaha

Nghe lời nói vừa giỡn vừa thật của hắn khiến nàng tức nghiến răng nghiến lợi:

– Ngươi…

Phàn Long biết nàng rất nóng tính nên đã kịp thời ngăn nàng lại. Chàng đập tay lên vai nàng và khẽ nói:

– Được rồi! Ta biết cô muốn xiên hắn lắm rồi nhưng cố bình tĩnh đi! Cô cứ sồn sồn lên như thế thì không điều tra được gì đâu. Cứ để cho ta đi!

Xong chàng bước lên nói chuyện với hắn. Khác với nàng, chàng nói chuyện với hắn rất điềm tĩnh:

– Ngươi là kẻ nào? Mục đích của ngươi là gì?

– Ta là ai ngươi không cần phải biết! Còn mục đích của ta chẳng phải các ngươi đã quá rõ rồi sao!

– Thứ ngươi đang tìm rốt cuộc là thứ gì?

– Thứ lỗi cho ta vì không thể nói cho ngươi biết được!

– Ngươi giỡn mặt với ta sao?

– Chậc! Đến cả nhị hoàng tử cũng mất kiên nhẫn rồi sao? Thật vô vị!

Bạch Đình bây giờ máu nóng đã sôi lên não, nàng không thể nhịn được nữa:

– Ngươi đừng cản ta nữa, ta phải dạy cho hắn biết cách ăn nói tôn trọng người khác là như thế nào?

Nói rồi nàng cùng với thanh kiếm phi thẳng về phía hắn. Thân thủ nàng vô cùng nhanh, chỉ trong tích tắc nàng đã xông tới chỗ hắn. Đứng trước sự tấn công của nàng, hắn vẫn bình chân như vại và đột nhiên mất hút khiến nàng không khỏi ngỡ ngàng:

*Hắn…biến mất rồi…?!*

Trong đôi mắt nàng ngập tràn sự hoang mang nhưng nàng nhanh chóng cảm nhận được sự đe dọa đến từ phía sau.

– BẠCH ĐÌNH COI CHỪNG!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.