Trong một mật thất tăm tối, bỗng vang lên tiếng kim loại va vào nhau keng két rất chói tai.
Trên bàn có một người đang nằm thoi thóp, trên thân thể hắn không nơi nào là không có vết thương.
Những vết thương cứ liên tục rỉ máu và dần dần thối rửa.
Hắn hiện tại chỉ còn không tới một phần sống sót.
Một giọng nói âm trì và lạnh lẽo vọng tới:
– Đã xong chưa?
– Dạ thưa ngày đã xong rồi ạ-vừa nói hắn vừa đưa cho tên hắc y nhân kia một thứ gì đó vô cùng cổ quái.
Tên hắc y nhân kia cầm lên, ngắm nghía một lượt rồi nói:
– Tốt lắm…
Nghe đến đây tên thợ rèn kia vui mừng hớn hở vì nghĩ mình sẽ được thưởng, nhưng hắn đâu biết rằng sự việc sẽ tiếp diễn tồi tệ như thế nào.
– …nhưng….vẫn còn thiếu một chút.
Hắn khựng lại liền hỏi.
Truyện Phương Tây
– Thiếu gì vậy thưa ngài.
Ngài cứ nói, tôi sẵn sàng giúp ngài!
Bỗng gương mặt của tên hắn y nhân kia đen lại, nở một nụ cười tà ác, đưa ánh mắt đằng đằng sát khí sang nhìn tên thợ rèn kia rồi bỗng một tiếng *xoẹt*, một dòng máu đỏ ấm nóng b ắn ra từ cổ của hắn.
Hắn ngã xuống và chết ngay tức khắc.
Còn tên hắc ý nhân chỉ dửng dưng và lạnh lùng nói:
– Nguyên liệu thứ cuối cùng chính là máu của kẻ làm ra nó.
Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Sau khi được tắm máu, cái thứ không ra hình dạng đó đột nhiên lóe sáng lên rồi từ từ biến đổi hình hài trở thành một thanh kiếm kì bí.
Tên hắc y nhân nhìn thấy liền hài lòng nói:
– Hahaha.
Tốt! Rất tốt!
Nói xong hắn cầm thanh kiếm đã ra hình hài đem về phía người đang nằm trên bàn.
Hắn thi triển một ma pháp cổ quái, miệng cứ lẩm bẩm câu ma chú gì đó khiến thanh kiếm phát ra ánh sáng đỏ rực của máu và treo lơ lửng trong không trung.
Tác dụng của ánh sáng tà thuật khiến thân thể tên kia đang dần tan biến lại bỗng khôi phục trở lại.
Bỗng một tia ma thuật chạy xoẹt qua người khiến hắn tỉnh lại, mở trừng đôi mắt.
Tên hắc y nhân cười một cách đầy quỷ dị rồi nói với chất giọng trầm đặc:
– Chào mừng ngươi đã trở lại, từ giờ ngươi sẽ là nô lệ của quỷ!
___
Trở lại Bách Xuân cung, lúc này vô cùng náo nhiệt, mọi người trong cung đều đang nô đùa, ca hát bên nhau.
Họ kể cho nhau nghe về cuộc đời, về trận chiến mà họ đã trải qua.
Họ, bất kể là người hầu, binh lính, là tiên hay thần, đều quây quần bên nhau, bên ngọn lửa vô cùng ấm áp và gần gũi.
Bạch Đình lúc này tâm trạng lân lân, hứng khởi và cũng đã ngà ngà say.
Nàng bỗng đứng dậy, nâng chén rượu và nói:
– Bữa tiệc hôm nay là để ăn mừng chiến thắng, cảm ơn mọi người, đặc biệt là các huynh đệ đã cùng ta vào sinh ra tử, Bạch Đình ta kính các vị một ly!
Nói rồi nàng một hơi nốc cạn chén rượu trên tay, mọi người xung quanh hò reo hưởng ứng theo nàng.
Bỗng có một binh lính nói vọng lại:
– Nếu không có ngài dẫn dắt huynh đệ chúng tôi thì chúng tôi cũng không có ngày hôm nay, thay mặt huynh đệ tôi cũng kính ngài một ly!
– Được!- nàng hào sảng tiếp nhận ly rượu của binh lính
Hồ Trâm ở một bên dõi theo Bạch Đình, trong ánh mắt không thể giấu nỗi sự ngưỡng mộ dành cho nàng:
*Trông tỷ ấy thật tự do làm sao, hào sảng, phóng khoáng lại xinh đẹp, giỏi giang.
Biết đến khi nào ta mới có thể được như tỷ ấy, có thể rũ bỏ mọi thứ, sống là chính mình*.
Bên này thì Bạch Đình và binh lính cũng đã say bí tỉ.
Bên dưới có ánh lửa bập bùng, bên trên có ánh trăng bàng bạc, gió thổi hiu hiu, âm thanh xào xạc, một khung cảnh quá đổi yên bình khiến lòng người cũng cảm thấy bình yên.
Bạch Đình thả hồn theo trăng và gió, nhớ về khoảng thời gian chân ướt chân ráo lên thiên giới, chịu đủ khổ đau, tủi nhục nhưng cũng may là có những người bạn đồng hành tuyệt vời ở bên nàng, giúp đỡ nàng nên nàng mới có thể vươn lên đứng ở ví trí cao cao tại thượng như hiện tại.
Hơi men trong người cộng với gió thổi nhè nhẹ khiến nàng không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ ập đến, nàng cứ thể lăn ra ngủ cùng với mọi người giữa trời.
Lúc này, trên nóc nhà, thấp thoáng một bóng người, có lẽ hắn đã theo dõi tất cả nhất cử nhất động của Bạch Đình.
Thấy tất cả mọi người đều đã ngủ, vụt một cái, hắn biến mất không một tiếng động.
Song song với đó, ở Tây Long cung, Phàn Long đang bận bịu với sổ sách vì thực chất chàng là nhị hoàng tử nên hằng ngày đều phải xử lý rất nhiều công vụ.
Trong lúc chàng đi chinh chiến thì văn thư vẫn gửi tới đều đều đến bây giờ thì chất cao như núi lại còn phải ghi bản báo cáo điều tra chuyện lần này của ma giới trình lên thiên đế nên phải nói là chàng ăn nằm cùng công việc.
Đột nhiên có một âm thanh kỳ lạ truyền tới khiến chàng dừng bút và cảnh giác cao độ..
Phàn Long liếc nhìn ra ngoài một cái, quả thật có một bóng đen lướt qua. Chàng không những không hốt hoảng đuổi theo mà còn điềm tĩnh lạ thường. Chàng lại tiếp tục kiểm tra sổ sách và nhẹ nhàng nói:
– Mọi thứ sao rồi?
Vụt một cái bỗng xuất hiện một tên áo đen từ trần nhà đáp xuống
– Thưa điện hạ, Bạch Đình và đám người của y đã ôm nhau ngủ sau một buổi tiệc ăn mừng ạ
Hóa ra kẻ rình mò trên nóc nhà Bạch Đình là người của Phàn Long. Hắn là Thập Nhất-ám vệ bí mật của Phàn Long và là đệ tử thứ 11 do chính chàng đào tạo. Nghe xong, Phàn Long cười khẩy một cái và mà thầm oán trách:
*Hay cho Bạch Đình, cô thì sướng nhất rồi, ẵm được đại công về rồi còn thoải mái ăn chơi, chả bù cho ta.*
Chàng vội lấy lại bình tĩnh rồi ra lệnh:
– Ngươi làm tốt lắm, mau lui đi
Thập Thất nhận lệnh lặp tức biến mất. Hàm Khiết đứng bên cạnh lúc này tò mò hỏi chàng:
– Điện hạ, ngài với Bạch Đình tướng quân không phải rất không ưa nhau sao, thế tại sao ngài lại phái người đi theo ngài ấy để làm gì?
Câu hỏi này đã đánh thức Phàn Long. Kỳ thực chàng cũng không biết vì sao mình lại quan tâm Bạch Đình, rõ ràng là chàng không ưa gì nàng cả, chẳng lẽ chàng đang ganh tỵ với Bạch Đình hay còn có lý do nào khác nữa, chính chàng cũng không biết. Đối mặt với sự bà tám của Hàm Khiết, chàng biết nếu mình không đưa ra một lý do thỏa đáng thì sẽ gặp phiền phức không đáng có. Chàng ấp úng trả lời:
– Thì…ùm…ta…chính vì không ưa cô ta cho nên…cho nên ta phái người giám sát cô ta, xem cô ta có lộ sơ hở gì không rồi ta sẽ báo lên thiên đế xử phạt cô ta
Nói xong chàng quay mặt đi chỗ khác để giấu đi sự lúng túng của mình. Hàm Khiết sau khi được giải đáp thắc mắc, liền vặn vẹo hỏi lại chàng:
– Ta không nghĩ ngài chơi xấu vậy luôn á. Đi rình nắm thóp con gái nhà người ta. Chuyện vậy mà cũng làm ra được?
Nghe thấy lời này của cận vệ mình chàng lặp tức xấu hổ, giận đỏ mặt tía tai, quát ngược lại Hàm Khiết:
– Nè, ta…ngươi là người của ai hả? Dám nói với ta như vậy? Mau cút ra ngoài. Ta không cần ngươi nữa. Mau cút
Hàm Khiết giật bắn người, hoảng sợ liền chạy nhanh ra ngoài bỏ Phàn Long một mình vừa hổ thẹn vừa giận dỗi:
– Hắn bị cô ta mua chuộc từ hồi nào vậy chứ, lúc nào cũng bênh cô ta
Song song với đó, lúc này ở ma giới đang diễn ra một cuộc thượng triều vô cùng căng thẳng. Bởi lẽ ma đế đang tức giận vì liên tiếp thất bại ở các trận chiến với thiên giới. Ngài đập bàn đầy tức tối. *đùng*, các ma binh bên dưới giận mình thon thót, run sợ rụt đầu như rùa rụt cổ.
– Một lũ vô dụng, nuôi các ngươi chỉ tốn cơm tốn gạo chứ chẳng được tích sự gì?
Đối mặt với sự trút giận của ma đế, họ chỉ biết cúi gầm mặt mà chịu đựng.
– Khoan đã, đội quân đi Vong Xuyên sao còn chưa về?
Ma binh nhìn nhau đầy lúng túng chẳng dám mấp máy môi chứ đừng nói chi đến trả lời. Sự im lặng bao trùm làm cho không khí càng trở nên ngột ngạt. Đối mặt với sự im lặng ấy, lửa giận của ma đế càng bùng phát mạnh mẽ
– Các ngươi không có lỗ tai sao? Ta hỏi bọn chúng đâu?
Một ma binh dè dặt đáp:
– Dạ…thưa…bọn họ…bọn họ…
– Bọn chúng thế nào?-ngài quát lớn
– Dạ họ đều tử trận rồi ạ!
– Cái gì? Hơn 500 nghìn vạn mà chết sạch sao?-nghe câu trả lời đó ma đế liền điêu đứng, nhưng bỗng ngài nhớ ra một điều
– Không lẽ…là ả ta?
Điều đó đã khiến ngài sụp đổ, ngài nắm chặt tay, gằng giọng đầy giận dữ nói:
– Con khốn, sao ngươi dám? Chẳng lẽ không có cách để tiêu diệt ả hay sao?
– Ta có cách!
Một giọng nói bất ngờ vang lên. Hắn khoác trên mình một áo choàng đen tuyền, đội mũ kín mít cả gương mặt vô cùng bí ẩn. Hắn bước vào đại điện là bao cặp mắt tò mò hướng về hắn. Ma đế cũng đầy nghi hoặc hỏi hắn:
– Ngươi là kẻ nào? Đến từ đâu?
Hắn điềm đạm trả lời:. truyện teen hay
– Tại hạ không tên không tuổi không có xuất thân, chư vị có thể gọi ta là Hắc Tà!
Sau khi nghe lời giới thiệu của hắn, cả triều liền lao xao, hoài nghi mà hỏi nhau:
– Hắc Tà sao? Một cái tên thật kỳ quặc! Liệu hắn có phải là gian tế không?
– Đúng đấy!
– Trật tự!
Một tiếng la to của Ma đế liền khiến mọi người im lặng. Ngài tiếp túc nói:
– Ta không quan tâm thân phận ngươi nhưng ngươi nói ngươi có cách giết cô ta có thật không? Ngươi biết ta nói đến ai không mà dám khẳng định như vậy?
– Tại hạ đương nhiên biết, có phải ngài đang nói đến Bạch hổ Chiến thần thiên giới-Bạch Đình? Ta có thể giúp ngài tiêu diệt ả!
– Ngươi nói đúng nhưng tại sao ta phải tin ngươi?
Hắn cười khẩy một cái liền nói:
– Đơn giản vì ta với ngài cùng mục tiêu. Ngài giết ả để loại bỏ cây cột lớn của thiên giới, ta thì muốn nội đan tinh nguyên của ả. Nếu cả 2 ta đều muốn mạng của ả thì sao ta không hợp tác?
Ma đế nghe xong liền vuốt râu suy nghĩ. Thấy ma đế đang do dự hắn tiếp tục nói:
– Ngài yên tâm, ta chỉ đơn giản là muốn mạng của ả thôi, những thứ khác ta không màng tới!
Ma đế nghe thế thì đã an tâm. Thấy ngài có ý thỏa hiệp với tên thần bí kia, một ma quan liền lên tiến can thiệp:
– Thưa ma đế, ta không thể tin hắn được, thân phân hắn chưa tỏ sao ta có thể biết được hắn có đang lừa ta hay không, mong ngày cân nhắc kỹ lưỡng!
– Ha, các ngươi mấy ngàn năm đều thất bại dưới tay thiên giới thì có tư cách gì nghi ngờ ta, ta có thành ý muốn hợp tác giúp đỡ các ngươi nhưng nếu không cần thì tại hạ xin cáo từ!-hắn tức tối đáp trả
– Khoan đã, ta đồng ý