Đoạt Mộng

Chương 7: Tượng Thần



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Quyển 1: Vạn Lý Trường Thành
CHƯƠNG 6: TƯỢNG THẦN
————————————————
Sau một khắc, Hắc Long trên trời rít lên một tiếng, uốn lượn như cự xà, vút qua vèo vèo như muốn lao xuống mặt đất.

Bị phát hiện rồi! Tướng Quân nhanh chóng quyết định, hét lên, Trốn đi!
Dư Hạo muốn xông vào cung điện nhưng Tướng Quân đã nhanh chóng tóm lấy y.

Đừng có hoảng!
Dư Hạo nói: Chỉ thiếu một chút nữa thôi!
Nhìn thấy chỗ cần đến hiện ra ngay trước mặt, nên y lại không thể không từ bỏ, Dư Hạo bực bội thở dài, cùng Tướng Quân chạy vọt vào chợ, nhưng trong khoảnh khắc cực ngắn, chỉ trong thoáng chốc đất trời biến đổi, mây đen cuồn cuộn, sấm chớp mãnh liệt, Hắc Long mang theo sấm chớp, phun ra hắc thủy cuộn trào, quét ngang cả con đường.

Phòng ốc bị nhấn chìm trong nước lũ, cả tòa thành hóa thành một vùng biển mênh mông, thành phố to lớn chỉ còn dư lại vô số nóc nhà trôi nổi.

Không ổn! Mộng của tôi bị phá tan nát hết rồi! Dư Hạo hét lên.

Tướng Quân kéo theo theo y va vào đoàn NPC trên đường phố, lớn tiếng đáp: Sẽ khôi phục! Chỉ cần ngươi có thể khống chế thế giới này một lần nữa!
Trong chớp mắt mộng cảnh ngột ngạt đã biến thành ác mộng, tiếng kêu bi thảm, tiếng quát mắng không dứt bên tai, nơi nào hắc thủy chảy qua thì phòng ốc nhà cửa nơi đó bị vỡ tung trong tức khắc.

Hắc khí trên người các NPC qua đường dấy lên, họ dồn dập ra tay, tấn công hai người.

Chạy trốn ở đâu bây giờ?
Tướng Quân đẩy NPC rồi xông lên phía trước, nhìn Dư Hạo hỏi: Trong hiện thực, ngươi không có nổi một người bạn sao?
Không có! Dư Hạo khổ sở nói.

Tướng Quân ôm ngang người Dư Hạo, chạy vào hẻm nhỏ, Hắc Long từ phía sau nhào qua, dòng nước xoắn tới làm hai người ngã lăn trên đất.

Không sao đâu.

Tướng Quân bò dậy, rút ra khoát kiếm [1] quay người bảo vệ con hẻm, trầm giọng nói.

Không sao, không sao cả, còn có ta cơ mà, ngươi đến cảng tránh gió! Nhanh lên!
[1] Khoát kiếm: Kiếm bản to, nhưng để là khoát kiếm nghe nó ngầu:v
Dư Hạo nói: Cùng đi! Tôi không để để anh ở lại được!
Dư Hạo kéo tay Tướng Quân chạy qua hẻm nhỏ, hai người chạy thật nhanh, sau lưng truyền đến tiếng gào thét của con Hắc Long, lại một cái nhà, một tòa lầu bị đổ xuống.

Dư Hạo chạy về phía trước, nhắm về miếu thờ bỏ hoang kia, liên tục khẩn cầu ngàn vạn phải có cái gì dùng được.

Tướng Quân chạy phía sau y, liên tục ngăn nước, Dư Hạo hô: Tướng Quân!
Tướng Quân không trả lời lại, chỉ hô to: Chạy mau!
Miếu thờ gần trong gang tấc, bốn phía đổ nát, Dư Hạo dừng lại, hoài nghi nhìn nó.

Tin tưởng chính mình! Tướng Quân vọt tới sau lưng y, kêu lên một tiếng, một tay ôm lấy eo Dư Hạo, hai người chạy đến phụ cận ngôi miếu đổ nát kia, đồng thời cùng nhảy về một phía.

Cùng lúc, Hắc Long gọi sóng thần đổ xuống phía trên đầu bọn họ.

Dư Hạo hoảng sợ ngẩng đầu lên nhìn Hắc Long, Tướng Quân đang ôm lấy y, cả hai người đồng thời ngẩng đầu, may mắn thay, lúc này kỳ tích cũng xảy ra.

Hắc Long điều khiển sóng thần đổ xuống vang lên một tiếng cực lớn, đột nhiên ánh sáng bên trong miếu thờ lóe lên, như có một tầng kết giới vô hình, đem trận hồng thủy này đổ xuống bên ngoài ngôi miếu.

Dư Hạo quay đầu nhìn về ngôi miếu, lại nhìn Hắc Long, khiếp sợ cực kỳ.

Miếu thờ cũ kĩ đổ vỡ, giống như chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào thì có thể ngay lập tức tan thành mây khói, nhưng nó lại có thể kiên định mạnh mẽ, chống lại xung kích của Hắc Long.

Đây là lần đầu ta đụng phải con quái thú mạnh thế.

Tướng Quân nói, Suýt chút nữa chết đuối.

Tướng Quân xua tay, ngay sau đó, bốn phía ngôi miếu trấn động, Hắc Long Uỳnh uỳnh va vào kết giới vô hình.

Nó vô cùng phẫn nộ, gào thét ầm ĩ, mang theo tức giận ngập trời không ngừng mãnh liệt, mỗi một đụng của nó ngôi miếu sẽ rung lên một hồi, cát bụi bên ngoài đổ xuống rào rào.

Nó sẽ phá hủy nơi này mất! Dư Hạo nhất thời không biết làm sao.

Một giọng nói già nua vang lên phía sau Dư Hạo.

Cút xa một chút cho ta!
Tướng Quân nằm trên đất, Dư Hạo bỗng nhiên quay đầu, chỉ thấy một đạo kim quang chói mắt xuất ra từ ngôi miếu đổ nát, có một bóng người đang đứng trên chiến xa, chậm rãi đi ra.

Đó là một bức tượng hình người, toàn thân mặc giáp trụ vàng kim không khác nào tượng thần!
Tượng thần cầm một thanh trượng hoàng kim dài gần một mét năm mươi, gõ mạnh xuống mặt đất một cái, phẫn nộ quát: Cút đi!
Chợt, bức tượng giống như là Thần Tướng này vung trượng hoàng kim về phía Hắc Long đang rít gào, một tia chớp nổ ra san bằng bình địa, dọc theo đầu trượng bắn về phía Hắc Long, chiêu này làm con Hắc Long bị giật đến nỗi giãy dụa co giật.

Ngay sau đó lốc xoáy xuất hiện, tàn nhẫn chuẩn xác va vào Hắc Long, đưa nó cuốn lên trời, đến một nơi thật xa.

Gió lốc bùng lên ở bốn phía xung quanh ngôi miếu, một đàn voi to lớn không biết từ đâu đến đang tụ tập xung quanh miếu, như một bờ tường kiên cố, chúng cùng nhau ngửa mặt lên trời hí dài.

Ánh sáng biến mắt, tượng thần không ngừng biến hóa và dưới ánh mắt của Dư Hạo thì biến thành một vóc dáng lọm khọm của một bà cụ mặt đầy nếp nhăn.

Bà nội? Dư Hạo run giọng nói, Bà nội —-!
Tượng thần biến mất, Dư Hạo lăn lộn ngồi dậy, chạy vọt vào trong miếu.

Lúc tiến vào miếu, trong chớp mắt Dư Hạo đã quay trở về một không gian chật hẹp, tràn đầy giấy báo, tờ rơi sales off cùng chai nhựa, bốn phía ngôi nhà chứa đầy phế phẩm, thế nhưng xung quanh lại tản ra một tầng kim quang nhàn nhạt lúc ẩn lúc hiện.

Nước mắt của Dư Hạo nhanh chóng rơi xuống, nơi này là nhà của y! Sau khi bà nội qua đời y cũng bán nó đi, căn phòng nhỏ chỉ có 20m vuông.

Âm thanh của thiết giáp vang lên, có lẽ Tướng Quân cũng đi vào rồi.

Trong ý thức của cậu, đây là một nơi tuyệt đối an toàn.

Tướng Quân nhìn xung quanh một lần nói.

Trong phòng khách đặt một cái TV, trên TV đang chiếu một bộ phim không có âm thanh.

Trên giá sách phủ đầy bụi, ghế lăn, quạt thông gió, trên tường là di ảnh của cha, đỉnh đầu kẹt kẹt mấy tiếng, là tiếng quạt trần đang xoay chầm chậm….!Ở góc tường có một cây trượng vàng rực rỡ, một bên chia nhánh pháp trượng, bốn phía quanh pháp trượng vẫn còn dư lại điện quang.

Về rồi đấy à? Âm thanh của bà nội vang lên trong phòng bếp, Sữa đậu nành còn ấm đấy, cho con này.

Chân của Dư Hạo như bị dính chặt trên mặt đất, y nhìn thấy bà nội bưng nồi đi ra, đổ sữa đậu nành vào trong cốc, tay run đến lợi hại, sau đó bà lại dùng khăn lau đi sữa đậu nành đổ vãi trên bàn.

Uống xong con đi học đi, còn phải thi lên đại học chứ, lên đó rồi bà nội sẽ thưởng con điện thoại được không.

Bà nội cầm cốc đưa cho Dư Hạo, còn nói: Bà đi xem TV một lát.

Bà nội có vẻ như không nhìn thấy Tướng Quân, Tướng Quân yên lặng ngồi xuống một góc trong nhà Dư Hạo, Dư Hạo uống sữa đậu nành, đi đến cạnh bà nội, bà nội ngồi trên ghế salon, hai mắt mờ mịt nhìn kỹ màn hình TV.

Dư Hạo dựa vào đầu gối bà, bắt đầu khóc lớn.

Bà nội lấy tay xoa xoa đầu y, nói: Hạo Hạo sao thế?
Dư Hạo lắc đầu một cái, lấy tay quẹt đi nước mắt.

Tướng Quân đi đến trước cửa sổ, nhìn ra ngoài, nước đã rút, chỉ còn lại cổ thành to lớn hoang tàn, Hắc Long cũng đã biến mất, thế giới bên ngoài của sổ mây đen cuồn cuộn, trước cung điện tập trung vô số hắc khí.

Hắn quay đầu nhìn Dư Hạo, Dư Hạo nói với bà: Không có gì ạ, tất cả đều ổn ạ.

Bà nội nhìn Dư Hạo, hỏi: Có người xấu bắt nạt Hạo Hạo ư?
Dư Hạo nức nở nói: Không có ạ.

Bà nói: Nếu có ai dám đánh con, con đánh trả cho bà, không nên nhẫn nhịn.

Dư Hạo gật đầu, khịt khịt mũi, nói: Vâng ạ.

Cái kia cho con.

Bà nội chỉ vào pháp trượng hoàng kim ở góc tường, Hạo Hạo muốn khỏe hơn, mà ba con không trở về được nên con phải tự cố gắng rồi, cho con để con có thể tự phấn đấu giành lại tiếng nói của chính mình.

Vâng, được ạ.

Dư Hạo không tình nguyện nói, Con biết mà.

Bà nội nở nụ cười, nếp nhăn trên mặt dồn lại một chỗ, Dư Hạo bỗng nhiên nhớ đến, bà nội thường nói nếp nhăn này cũng giống như một cây đàn vi lớn, y biết tại sao tượng thần lại ở đây rồi.

Chúng ta cũng không nên ở lại đây quá lâu.

Tướng Quân nói, Dư Hạo, tuy là nói như thế không được hợp lẽ cho lắm, nhưng….!
Tôi biết.

Dư Hạo ngẩng đầu nhìn bà nội, lẩm bẩm, Bà chỉ là bà nội trong trí nhớ của tôi.

Ừ.

Dư Hạo còn nói: Lúc bà tạ thế, tôi còn khóc ầm ĩ, tất cả cuối cùng cũng chỉ là hồi ức.

Mấy tháng trước y đã trải nghiệm qua sự bi thương rồi, nên trong thời khắc này, so với bi thương thì trong lòng y có nhiều hơn chính là sự vui sướng – từ đầu đến giờ bà vẫn chưa rời bỏ y, vẫn vĩnh viễn tồn tại trong thế giới ý thức của y, luôn thầm lặng bảo vệ y.

Bà nội đứng dậy, đi đến góc tường cầm pháp trượng hoàng kim lên, quanh thân trượng là hoa văn cổ điển, đầu trượng phân nhánh ra nhìn như cành cây.

Dư Hạo theo bản năng mà đưa tay ra nhận lấy, trong nháy mắt pháp trượng tỏa ra hào quang màu trắng, biến thành một cái gậy phơi quần áo có thể co duỗi được.

Dư Hạo …..!
Tướng Quân: ……!
Ha ha ha ha ha —-! Tướng Quân đột nhiên cười to, nói, Khi còn nhỏ, có phải ngươi từng bị cái gậy phơi quần áo này đánh không hả?
Dư Hạo đỏ mặt, nói: Sao anh đến cái này cũng biết thế? Đừng có mà cười!
Thanh âm của Tướng Quân mang theo ý cười, không nói thêm gì nữa.

Dư Hạo tạm biệt bà nội, rời khỏi cảng tránh gió.

Nhớ tới hồi con bé mỗi lần tan học về nhà, y đều nhìn thấy bà nội cầm cái gậy phơi quần áo này đứng ở ban công, ngước đầu lên phơi đồ.

Hay những lúc nghịch ngợm cũng sẽ bị bà cầm nó đánh đòn.

Y bỗng nhiên hiểu ra, hồi y còn nhỏ, thì vật này dường như tượng trưng cho một loại sức mạnh cường quyền nào đấy.

Nghĩ đến đây, bản thân cũng cảm thấy hết sức buồn cười, cầm trong tay xoay xoay hai vòng nói: Không biết có thể tạo ra hiệu quả như bà nội không.

Ngươi tin tưởng thì có thể.

Tướng Quân rút khoát kiếm ra, hai người sóng vai đứng trên đường dài, phần cuối con đường là cánh cổng màu đen cực lớn của cung điện.

Trước cung điện rất nhiều binh lính tập kết, mỗi người trên tay đều cầm trường kích chẳng khác nào biển trời giận dữ, nghiêm trang đứng trước cung điện, Hắc Long thì không thấy đầu.
Ngươi có tin không? Tướng Quân lẩm bẩm nói, Khó đối phó đấy, chỉ có thể hi vọng vào ngươi.

Có.

Lúc này Dư Hạo không còn do dự hay thấp thỏm nữa, y kéo dài cái gậy phơi đồ, nói nhỏ: Bị bắt nạt thì phải đánh trả, tôi không còn sợ họ nữa đâu.

Tướng Quân bên trong khôi giáp cười thành tiếng, tay cầm kiếm, giận dữ gào lên: Đến đây đi!
Ngay sau đó, thiên quân vạn mã trước cung điện bắt đầu phát động xung phong lao về phía bọn họ!
Nhưng vào đúng lúc này, một trận Tít tít tít vang lên, Dư Hạo quay đầu nhìn xung quanh, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.

Dư Hạo: Âm thanh gì thế?
Không phải chứ! Tướng Quân đảo mắt nhìn đại quân đằng trước, hắn muốn phát điên lên, gào: Ngươi còn đặt đồng hồ báo thức đấy à?
Làm sao bây giờ? Dư Hạo nói, Tôi phải tỉnh dậy rồi….!
Không sao đâu….!
Lời còn chưa dứt, Dư Hạo đang nằm trên giường bỗng nhiên mở to hai mắt, khóe mắt là vệt nước mắt đã khô, y nhanh chóng tìm điện thoại, tắt báo thức.

Dư Hạo: Không phải chứ?
Dư Hạo trở mình, nhắm mắt lại muốn ngủ thêm chút nữa, cũng chẳng hiểu sao ngủ không nổi, lăn qua lăn lại một hồi lâu, y cũng hết cách rồi, chỉ có thể ngồi dậy, thở dài rồi gãi đầu một cái.

Giấc mơ sẽ kết thúc bằng việc thức dậy, hay chỉ tạm dừng? Không đúng, đây rốt cuộc là nguyên lý gì chứ?
Nếu như lần thứ nhất đi vào giấc mộng chỉ là ngày nghĩ gì thì đêm mơ thấy cái đó, thì lần thứ hai này từ đầu đến đuôi toàn là chuyện lạ.

Dư Hạo nỗ lực nhớ lại mộng cảnh, nhưng ký ức về giấc mộng sau mấy phút tỉnh dậy cũng mơ hồ dần, Tướng Quân có thực sự là kỳ nhân? Hắn rốt cuộc có thân phận ra sao?
Nhưng vô luận thế nào, Dư Hạo cảm giác tâm tình của mình, so với đêm qua trước khi đi ngủ có vẻ đã tốt hơn.

Tảng đá nặng trịch đặt trong lòng y bây giờ đã biến mất rồi, tuy rằng cũng không phải không còn chuyện phiền lòng, nhưng những chuyện đó cũng đều không khiến y buồn phiền và thống khổ như vậy.

Trời đã sáng, đêm qua nhiệt độ giảm đột ngột, mùa đông mưa dầm kéo dài, bao phủ lên toàn bộ Dĩnh thị.

Lá cây bạch quả bị mưa táp vào rơi đầy đất, sau khi rửa mặt xong Dư Hạo ra cửa, bạn cùng phòng y mới lục đục trở về, về giường nằm co rúm.

Lên lớp à? Ánh mắt bạn cùng phòng mang theo chút chần chờ cùng thăm dò.

Ừ Dư Hạo đáp thành tiếng, bạn cùng phòng nhìn y bằng ánh mắt không bình thường, như vậy chắc là cũng biết chuyện xảy ngày hôm qua.

Mưa tí tách, Dư Hạo kéo mũ xuống, đến trước dãy phòng học rót một cốc nước ấm rồi đi vào lớp.

Tiết đầu tiên của thứ ba là toán cao cấp, có vài người thưa thớt ngồi trong lớp, vài người cũng ít khi gặp, sinh viên sau khi thi xong môn này đều phải trượt đến hơn nửa nên cả khoa ai cũng đều sợ, nên phải đến học đầy đủ.

Đêm qua Dư Hạo nằm mơ, y luôn cảm thấy có vấn đề gì đó đối với mối liên hệ giữa thời gian trong mộng cảnh và thời gian ngoài thực tế, lúc nhanh lúc chậm.

Hơn nữa, cả đêm nằm mơ làm y ngủ không ngon lắm.

Y đến hàng thứ ba đếm ngược từ dưới để ngồi xuống, bên cạnh có một nam sinh nằm úp sấp, thời tiết gần mười độ mà còn mặc áo ngắn tay, trên đầu trùm áo khoác thể thao, nam sinh dường như nghe thấy âm thanh, vạch áo khoác ra nhìn y một cái.

Một cái đầu màu đỏ, ra là Chu Thăng.

Dư Hạo nhìn thẳng hắn trong chốc lát, chủ động nói chuyện: Cảm mạo còn mặc ít như thế.

Chu Thăng ngáp một cái, mặc áo khoác thể dục vào, mặt nhăn mày nhó móc ra một viên thuốc cảm cúm, không hỏi gì mà tiện tay vớ luôn bình nước của Dư Hạo, uống một ngụm nước rồi đem thuốc cảm cúm uống luôn, thuận tiện còn dùng tay áo lau lau chỗ nước vãi ra bàn, hắn ôm phích giữ ấm của Dư Hạo rồi lại tiếp tục lăn ra bàn.

Dư Hạo nói: Cậu không giặt quần áo à?
Cậu giúp tôi giặt? Vẻ mặt Chu Thăng không hề có ý tốt.

Được.

Dư Hạo nói, Hai chúng ta đổi áo đi, cái áo này tôi vừa mới giặt xong.

Lời Chu Thăng nói cùng lắm chỉ là đùa y một chút, lúc nghe xong hắn cũng không nói nhiều lời, cởi áo khoác ra đưa cho Dư Hạo, y cũng đem áo của mình đưa cho hắn.

Người trong lớp lục đục ngồi dậy, thầy giáo cũng bắt đầu bước vào lớp.

Lại không điểm danh à? Chu Thăng vẻ mặt cáu kỉnh, nhìn trái nhìn phải nói, Không điểm danh, ông thầy giáo này còn là người không?
Người ngồi sau nhỏ giọng cười một tiếng.

Suỵt Dư Hạo ra hiệu nói.

Chu Thăng vì tiếc than cho ổ chăn mùa đông của mình oán thán mấy tiếng, hắn lấy điện thoại ra bắt đầu lướt mạng, chợt nhớ đến cái gì đó, hỏi QQ của Dư Hạo để thêm.

Dư Hạo buồn ngủ rũ rượi, cả đêm nằm mơ làm y ngủ không ngon tí nào, trong lòng vẫn còn đang nghĩ đến Tướng Quân, y không có chút tâm tư nghe giảng nào.

Này….Tôi đang học toán cao cấp, cho các cậu nhìn thầy giáo toán cao cấp…!Nữ sinh hàng trước đang phát trực tiếp, sửa sang lại mái tóc dài che nửa khuôn mặt, sau đó hơi cúi đầu, nở một nụ cười vui vẻ.

Học toán cao cấp còn dám phát trực tiếp hả bạn học? Dư Hạo suýt chút nữa quỳ lạy cô nàng, nhưng lời kế tiếp của nữ sinh khiến y suýt chút nữa sợ đến độ chui xuống gầm bàn.

Đúng thế, phía sau còn có hai anh chàng đẹp trai, cho các cậu nhìn trai đẹp nè….!
Chu Thăng túm sách giáo khoa che mặt đi, còn không nhịn được nói với cô nàng kia, Đừng phát nữa, buổi sáng nay tôi chưa gội đầu! Thuận tiện một tay nắm vào vai Dư Hạo, để y ngồi gần lại thêm chút, nhỏ giọng nói: Ban chủ nhiệm hôm qua có tìm cậu chưa?
Chu Thăng ở rất gần, mặt cũng gần như muốn chạm vào nhau, Dư Hạo nhất thời khẩn trương, y rất ít khi cùng ai dựa vào gần như thế, trên người Chu Thăng còn có mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Vậy cậu đánh răng chưa? Em gái kia quay đầu hỏi.

Đánh rồi.

Chu Thăng nhếch miệng, một hàm răng đẹp đẽ chỉnh tề, trắng sáng như tuyết hiện ra, sau đó lạnh lùng nói, Tắt phát trực tiếp, bằng không tôi mang ảnh chụp của cô khi chưa photoshop đăng lên mạng.

Dư Hạo bất đắc dĩ, hơi né tránh, nói: Chưa.

Cậu cảm thấy anh ta thực sự đồng ý giúp cậu hay chỉ muốn tranh công thôi? Chu Thăng gần như là ôm Dư Hạo, nhỏ giọng hỏi.

Em gái kia căn bản không sợ Chu Thăng, nhỏ giọng nói vào buổi trực tiếp: Anh chàng tóc đỏ này đang mặc áo của tiểu thụ ngồi bên phải, vừa nãy tôi nghe được tiểu thụ đồng ý giặt quần áo cho anh ta….!
Dư Hạo:!!!
Chu Thăng mờ mịt hỏi: Tiểu gầy [2] là cái gì?
[2] từ Thụ phát âm là shòu, gầy cũng phát âm là shòu hai từ này đồng âm nên Chu Thăng hiểu lầm:v
Dư Hạo nói: Thôi tắt trực tiếp đi! Tắt nhanh đi không sẽ bị phát hiện đấy! Suy nghĩ một chút, nói với Chu Thăng: Chắc không phải đâu, cậu đừng nghĩ xấu cho người ta thế….!
Chu Thăng: Anh ta khiến tôi cảm thấy rất giả tạo, cậu để tâm chút đi, đừng có cái gì cũng nói với hắn….!
Em gái hàng trước: Bảo hai anh chàng đẹp trai hôn hôn một cái ư? Để tôi hỏi họ ha….!
Hôn cái đầu cô ấy à.

Chu Thăng nói.

Em gái: Hôn một chút, xíu tôi mời hai cậu đi ăn cơm trưa.

Đến nào, mọi người thả cho tôi chút hỏa tiễn [3] đi, nào nào nào ——-
Mọi người thả hỏa tiễn đi! Thả biệt thự đi! Chu Thăng lập tức nhìn về phía màn hình, nói: Nhìn cho rõ đây! Bữa trưa hôm nay phải nhờ vào mọi người rồi!
[3] Hỏa tiễn này kiểu như là thả sticker trong phòng livestream ý mọi người:v đổi 1 hỏa tiễn = 500 NDT.

Nó là 1 kiểu donated.

Cái biệt thự cũng có ý nghĩa như thế.

Sau đó một tay của Chu Thăng nhanh chóng ôm lấy eo Dư Hạo, ấn một cái vào eo y.

Cậu muốn làm cái gì? Dư Hạo nhất thời kêu lên.

Em gái quyết định cũng rất nhanh, đã nhanh chóng hướng thẳng camera điện thoại ra đằng sau, Chu Thăng muốn tiến đến, Dư Hạo né tránh sang bên cạnh nhưng tránh không nổi Chu Thăng, trọng tâm hai người không ổn định thế là bị ngã xuống từ trên ghế.

Minh họa chút nhỉ:>
Hai bạn học ngồi sau! Tiếng thầy giáo vang lên.

Ba hàng cuối cùng đồng thời cười vang, Dư Hạo vô cùng chật vật đỏ cả mặt, từ dưới gầm bàn bò lên.

Chu Thăng thì lại lẫm lẫm liệt liệt ngồi dậy, chậm rãi xoay người, gục mặt xuống bàn ra vẻ chẳng có gì xảy ra cả.

Hàng thứ ba đếm ngược, ngồi cuối cùng bên phải, bạn học kia, lên đây làm bài này.

Phía sau lại cười vang, Dư Hạo cúi đầu, mặt đỏ tới mang tai đi đến bục giảng, bắt đầu làm bài.

Chu Thăng rướn cổ lên nhìn xung quanh, nhìn về hàng sau hỏi: Cậu ta làm đúng chưa?
May mà cái bài này Dư Hạo làm đúng, Chu Thăng vì thế mới yên tâm.

Sau khi tan lớp, Chu Thăng đi học lý thuyết thể dục, Dư Hạo theo thường lệ về học tâm lý.

Vừa vặn tâm lý học hôm nay nhắc đến một vấn đề trình trạng cảm giác giấc mơ”, cũng lấy ví dụ là có một kẻ trộm xuất hiện trong mộng, trên tinh thần đánh giá tình cảm, tình cảm sản sinh thường liên hệ cùng với quan niệm về tư liệu, ví dụ như lúc kẻ trộm kia xuất hiện nhất định sẽ cảm thấy hoảng sợ.

Nhưng thực tế, những việc xảy ra trong giấc mộng thường không hề liên quan đến quan hệ tình cảm.

Nếu nhìn thấy kẻ trộm cầm đao sẽ không sản sinh ra cảm giác sợ hãi, ngược lại sẽ cảm thấy vô cùng buồn cười.

Hay đồng thời khi nhìn thấy màu sắc sáng nào đó sẽ khiến người ta thấy sợ hãi không có nguyên nhân.

Nghe đến đây, Dư Hạo gần như hiểu ra càng nhiều, đồng thời giảng viên này lại đưa ra thêm giải thích, bởi vì sự kiện ấy bị giấc mơ đóng lại.

Như một ví dụ về thực tế nữa, một đứa bé gái nhìn thấy khí cầu màu đỏ, sau đó gào to khóc lớn, nguyên nhân chính là trước đó không lâu cô bé nhìn trong phim, trong phim có một gia đình ngồi trên ô tô màu đỏ rồi bị tai nạn.

Như vậy thì, Hắc Long là biểu thị cho cái gì?
Dư Hạo đột nhiên nhớ đến hồi năm tuổi bị mẹ dẫn đến cái đập chứa nước.

Có lẽ con rồng là đại biểu cho một sinh vật nào đấy ẩn nấp dưới nước, cũng có nghĩa ký ức đó làm cho y cảm thấy hoảng sợ nên y đã lựa chọn quên đi đoạn ký ức đó.

Lần đầu tiên trực tiếp phân tích nội tâm của chính mình, y cảm thấy một luồng phẫn nộ, run rẩy và cảm xúc không cam lòng.

[07/07/2020].


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Đoạt Mộng

Chương 7: Đập chứa nước



Quyển 1: Vạn Lý Trường Thành

CHƯƠNG 7: ĐẬP CHỨA NƯỚC

——————————————–

Sau giờ học buổi sáng, Dư Hạo vừa rời khỏi phòng học đã nhìn thấy Chu Thăng đang đứng ở chỗ cầu thang chờ y, tay thì vẫy vẫy cái thẻ ăn, nói: “Đi ăn thôi!”

Bạn học nữ kia dưới sự quấy rầy của Chu Thăn, thế mà lại đồng ý giao ra thẻ cơm, nhưng vẫn lấy lí do “Một phần hỏa tiễn cũng là công của tôi cơ mà.” Vì thế mà khiến Chu Thăng phải thực hiện cam kết, chỉ ăn hết 20 đồng là nhiều nhất trong thẻ ăn này, sau đó hắn thuận tiện tới kéo Dư Hạo đi đến nhà ăn giáo viên. Vừa vặn lại gặp phải phụ đạo viên Tiết Long cùng với giáo viên chủ nhiệm mới – Trần Diệp Khải ngồi ở bàn bên cạnh, họ đang tranh luận về một vấn đề nào đó. Sau khi nhìn thấy Dư Hạo ngồi xuống thì hai người liền ngay lập tức dừng lại cuộc tranh luận.

Dư Hạo thầm nghĩ hai người này nhất định là đang nói gì đó về y.

“Hai giờ chiều nay em nhớ đến văn phòng của anh một chuyến.” Trần Diệp Khải quay ra nhìn Dư Hạo nói, Tiết Long thì lại không nói gì và cứ thế trực tiếp bưng khay đồ ăn đứng dậy rời đi.

Dư Hạo cảm thấy có chút bất an, Trần Diệp Khải gật nhẹ đầu với y, ra hiệu cho y thả lỏng tâm tình ra.

“Ơ, Khải Khải à!” Chu Thăng đi lấy đồ ăn trở về, nhìn Trần Diệp Khải mà chào hỏi như kiểu quen thân lắm.

Trần Diệp Khải có vẻ đang tâm sự nặng nề cũng nhẹ giọng “Ừ” một tiếng, sau đó cũng đứng dậy rồi rời đi.

Chu Thăng đưa mắt nhìn theo, im lặng một lúc rồi lại cứ thế mà không nói câu nào, Dư Hạo nói: “Không biết bọn họ tính xử lí tôi như nào.”

Chu Thăng nói: “Cậu cũng đâu có làm việc gì trái với lương tâm, sợ cái mẹ gì? Ăn đi! Tiết Long có tìm cậu, thì cậu cũng phải ăn ngay nói thật cho tôi, đừng có im lìm không nói gì mà ngậm bồ hòn làm ngọt, biết chưa?”

Dư Hạo đáp lại: “Tất nhiên, tôi phải lên tiếng vì lợi ích của mình.”

Chu Thăng có chút bất ngờ, gật đầu khen ngợi, nói: “Đúng thế.”

Dư Hạo suy nghĩ một chút, đột nhiên nói: “Có biện pháp gì có thể giúp bản thân chống lại được một số thứ đáng sợ không?”

Chu Thăng: “???”

Dư Hạo lại lâm vào trầm mặc, thực tế thì y cũng đã có suy nghĩ chút về mối liên hệ giữa Hắc Long và hồ chứa đó.

Chu Thăng nói: “Vậy thì đánh tới đi, đánh nhau một trận là tốt rồi. Khi còn bé, tôi bị ba mình đánh đến thảm hại. Sau tôi đánh nhau với ổng luôn, rồi chẳng còn sợ ổng chút nào hết.”

Dư Hạo: “Tôi cũng không thể đi đánh nhau với một cái hồ chứa nước.”

Chu Thăng: “Hồ chứa nước?” Tiếp đó lại có chút nhớ tới đêm qua có nghe qua chuyện cũ của Dư Hạo, nói: “Ồ, như vậy hả?”

Chu Thăng học khoa giáo dục thể chất, môn tự chọn cũng có tâm lý học. Mặc dù sách giáo khoa của Dư Hạo không khó, nhưng mấy cái nguyên lí cơ bản thì vẫn hiểu được chút ít.

Chu Thăng đem đồ ăn mặn cho Dư Hạo gắp một chút, cái gọi là món ăn mặn đấy cũng chỉ là thịt viên được bọc bên ngoài rất nhiều lớp bột. Hắn ăn được chút cơm thì liền suy nghĩ một lúc, nói: “Cũng có mấy biện pháp, một là phải nhìn xem hồ chứa có đầy không.”

Dư Hạo nghĩ thầm cũng thấy đúng nha, cũng đã nhiều năm như vậy, nếu hồ chứa mà đầy thì sao cơ chứ?

Chu Thăng: “Hai là bơi xuống dưới đấy một lần, có thể cậu sẽ không còn thấy sợ nữa… Mà khoan, cậu biết bơi không? Nhưng cũng tuyệt đối đừng đi một mình. Ba là thuyết phục bản thân, mẹ cậu….. ừm…… ” Hắn không nói thêm nữa.

Trong lòng Dư Hạo cũng tự biết rõ, biện pháp tốt nhất chính là tự mình đi hỏi mẹ, đồng thời tự thuyết phục bản thân một sự thật rằng… mẹ y yêu y, bà ấy cũng sẽ chưa từng có ý niệm này.

Sau khi ăn xong, Dư Hạo đứng dậy trước, Chu Thăng thì vẫn còn đang nhàm chán nghịch điện thoại di động, nói “Đi thôi” xong rồi liền đuổi theo y.

Dư Hạo trở lại phòng ngủ, cầm áo khoác của Chu Thăng đặt vào trong chậu, giúp hắn giặt quần áo. Mùa đông làm cho nước trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, lạnh đến nỗi tay y đỏ đến lạnh ngắt.

Nếu giờ mà có chút nước nóng thì tốt, Dư Hạo thầm nghĩ. Vừa nghĩ xong thì y liền đi tìm chút nước nóng, nghĩ đến hình như trong ấm nước ngày hôm trước vẫn còn một chút thì phải. Sau khi y dội nước lên, bộ quần áo thể thao của Chu Thăng giống như một tuần rồi không giặt, đổ nước vào liền chảy ra nước bẩn. Y đột nhiên phát hiện ra bản thân cũng không quá mức chống cự việc kết giao với bạn bè, chí ít thì cũng không có chút chống cự nào đối với Chu Thăng, cái người tự mò tới đòi kết bạn này.

Có lẽ… bởi vì lời nói, cử chỉ của Chu Thăng đều vô cùng tùy ý, có thể dễ dàng khiến y loại bỏ đi chút cảm giác gò bó không thoải mái.

Giặt xong Dư Hạo mang ra ngoài phơi, sau đó y nằm lên giường muốn ngủ trưa một chút, mấy người cùng phòng thì vẫn đều ngủ say. Y cuối cùng vẫn không thể ngủ được, nghĩ đến việc buổi chiều phải đến văn phòng giáo viên thì lại có chút căng thẳng, trong lòng thì lại liên tục lẩm nhẩm mấy lời sẽ định nói. Lúc đến giờ, y lặng lẽ dậy, đẩy cửa phòng ngủ ra rồi đi đến văn phòng.

Trưởng phòng giáo dục, phụ đạo viên Tiết Long cùng chủ nhiệm Trần Diệp Khải đều ở đấy, vị cảnh sát phụ trách vụ án này cũng tới và đang ngay ngắn vuốt tóc rồi bỏ mũ xuống. Cảnh sát này nhìn qua có vẻ cũng khá trẻ trung, có thể là xấp xỉ tuổi của Trần Diệp Khải, da dẻ có chút đen cùng hơi gầy.

Câu đầu tiên Trần Diệp Khải nói là: “Em có chứng cứ nào chứng minh được bản thân không hề động tới chiếc đồng hồ đó hay không?”

Cảnh sát cũng nhìn Dư Hạo gật gật đầu, Dư Hạo một bụng đầy lời giải thích liền quên hết sạch.

“Em thực sự là chưa từng động tới tủ sách nhà họ.” Dư Hạo nói với viên cảnh sát, “Có dấu vân tay ở đấy không?”

Trưởng phòng giáo dục đang nhìn thẻ tên của cảnh sát, cảnh sát này họ Hoàng, gọi là Hoàng Đình. Người này còn nói ít hơn cả Dư Hạo, ngày thứ sáu lúc gặp nhau thì cơ hồ cũng không có một chút giao lưu nào với Dư Hạo cả. Dư Hạo lúc đấy đã nghĩ người này chắc hẳn đã nhận định y chính là tên trộm. Nhưng ngày hôm qua, lúc Trần Diệp Khải cho y nghe một đoạn thoại qua Wechat thì y liền thay đổi ấn tượng với người này.

“Trước khi báo án, bác gái giúp việc nhà bọn họ cũng đã dọn qua sạch sẽ rồi.” Hoàng Đình nói, “Tủ đã bị lau qua một lần nên cũng không thể nào kiểm tra được dấu vân tay.”

Dư Hạo nhìn trưởng phòng giáo dục, trưởng phòng giáo dục lại đầy nghi ngờ liếc nhìn lại y từ sau lớp mắt kính. Sắc mặt Tiết Long thì có vẻ không dễ chịu cho lắm, dường như là do buổi trưa nay Trần Diệp Khải đã tranh chấp một phen với lão.

“Em muốn mọi người tin tưởng em vô tội thì phải lấy ra được chứng cứ chứng minh.” Tiết Long bất đắc dĩ nói, “Đây là xã hội pháp trị, nói miệng không thể xem là bằng chứng được.”

“Bọn họ cũng nói chuyện không có bằng chứng?!” Dư Hạo nghĩ tới việc y bị Tiết Long ra oai phủ đầu, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười.

“Bọn họ có chứng cứ!” Trưởng phòng giáo dục nói, “Đồng hồ là từ trên người em tìm thấy, đấy chính là chứng cứ!”

“Đó là do em tự mình lấy ra.” Dư Hạo nghiêm túc nói, “Em một mực muốn tìm người bị mất đồ, đứa nhỏ kia một mực nói dối hãm hại em. Hơn nữa, đây có khi cũng không phải lần đầu tiên. Mấy người có thể đi điều tra lại mấy giáo viên dạy thêm trước của cô bé đấy, cô bé đấy không muốn học bù, muốn đuổi em đi nên mới nghĩ tới biện pháp như này…”

Nói tới đây, Dư Hạo suy nghĩ một chút rồi liền nói thêm một câu: “Nhưng kỳ thực thì cô bé đấy cũng có điểm đáng thương.”

Trần Diệp Khải dở khóc dở cười nói: “Em còn đồng tình với đứa nhóc đấy? Chuyện này đã mang đến cho học viện chúng ta bao nhiêu ảnh hưởng rồi?”

Trong nháy mắt Dư Hạo liền sinh ra một ấn tượng khác hẳn đối với Trần Diệp Khải, như thể là vì y vậy. Mà thái độ của Tiết Long ngày hôm nay cũng có chút khác biệt. Hơn nữa, trong lời nói của Trần Diệp Khải lại giống như trực tiếp xuyên suốt, đem mũi nhọn chỉ tới phía y, như thể y mới là người hãm hại đứa nhỏ kia vậy. Những người ở đây cũng không đưa ra bất kì dị nghị nào, rõ ràng là họ đang ngầm đồng ý với lời của Trần Diệp Khải.

Trần Diệp Khải nói: “Hiện tại quan trọng nhất là phải tìm ra một điểm đột phá để chứng minh em không hề ăn trộm vặt. Em cẩn thận nghĩ lại xem, từ hành vi động cơ ban đầu, việc muốn tìm người mất đồ này của em, ngoài em ra thì có ai biết không?”

“Thông báo có nội dung tìm chủ nhân của đồ thất lạc có được tính không?”, Dư Hạo lập tức nói, “Trong hòm thư của em có một thông báo tìm người mất đồ, là do em ở tiệm net tự viết xong gửi đến hòm thư của mình để chuẩn bị in ấn ra rồi mang đi dán.”

“Vậy lấy ra đi.” Trần Diệp Khải nói.

Hoàng Đình không để bụng lắm mà nói: “Cái đấy cũng không có tác dụng mấy.” Nhưng ánh mắt thì vẫn nhìn theo động tác di chuyển của Dư Hạo. Dư Hạo đi đến trước máy tính của Trần Diệp Khải, muốn dùng máy tính này để vào hòm thư của mình. Trần Diệp Khải đột nhiên nhớ tới cái gì đó, liền nhanh chóng đi đến đóng lại trang web nhưng Dư Hạo đã không cẩn thận mà nhìn thấy trang web hiện lên trên màn hình máy tính.

Đây là một website can thiệp khủng hoảng.

Mũi Dư Hạo đột nhiên có chút ê ẩm, không dám quay ra nhìn Trần Diệp Khải và vẫn bình tĩnh đăng nhập hòm thư. Hoàng Đình ra hiệu cho y chờ, rồi ngay lập tức ghi lại thông tin về ngày và tệp đính kém trong hòm thư và cả quá trình Dư Hạo mở ra tệp đính kèm bằng VCR. Đồng thời cũng chụp lại phần bài thông báo tìm người mất đồ trong hòm thư điện tử.

Trần Diệp Khải tiếp nhận lại máy tính, Dư Hạo cũng không tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính nữa. Nhưng trong lòng y lúc này dâng lên một luồng ấm áp, y quyết định là dù như nào y cũng phải tẩy sạch nỗi oan khuất này.

Nửa giờ sau, Trần Diệp Khải cùng Dư Hạo tiễn Hoàng Đình ra ngoài học viện, Hoàng Đình nói: “Tôi sẽ cùng với phía bên kia nói chuyện lần nữa. Chắc tầm ngày mai hoặc ngày kia tôi sẽ lại đến tìm mấy người để nói chuyện, còn đoạn video này có thể sẽ giúp phía bên kia xua tan đi định kiến với cậu.”

Dư Hạo đang tính mở miệng thì Trần Diệp Khải đã ra hiệu cho y không cần nói chuyện, mà hãy giao cho anh nói.

“Được. Tốt nhất là có thể để cho Dư Hạo cùng đứa bé kia nói chuyện riêng với nhau.” Trần Diệp Khải nói.

Hoàng Đình lại lấy mũ cảnh sát xuống, vuốt vuốt mái tóc của mình.

“Tôi sẽ tận lực thực hiện.” Hoàng Đình đáp, “Thật ra thì cũng không ổn lắm, hay là dùng phương thức hòa giải.”

“Tôi vẫn hy vọng là có thể trả lại cho em ấy sự trong sạch.” Trần Diệp Khải nói.

Hoàng Đình nhìn Trần Diệp Khải rồi lại nhìn Dư Hạo. Xương gò má của Hoàng Đình cao, hốc mắt sâu, đường nét ngũ quan rõ ràng nhưng không ác liệt, mày rậm mắt to, lúc này nhìn giống như là hắn có thể nhìn thấu được nội tâm của Dư Hạo vậy.

“Chàng trai à, có đôi khi, đối với cậu mà nói thì chỉ cần được người quan trọng nhất tin tưởng là đủ rồi!” Những lời này của Hoàng Đình là muốn nói với Dư Hạo.

Dư Hạo nhất thời không biết nên trả lời như thế nào. Hoàng Đình gật đầu với Trần Diệp Khải một cái rồi liền bước lên xe, lái xe rời đi. Trần Diệp Khải ra hiệu cho y đến bên trong văn phòng, hai người đứng bên cửa sổ thủy tinh sát đất nhìn ngoài trời đang dần đổ xuống một cơn mưa.

Dư Hạo nhìn hình chiếu của Trần Diệp Khải hiện lên trên cửa sổ thủy tinh. Hôm qua ở trong phòng bệnh ánh đèn trắng mà có chút tối tăm, trạng thái của y cũng không tính là quá tốt nên cũng không để ý tới Trần Diệp Khải. Ngày hôm nay anh mặc một chiếc áo len đen mỏng cùng với quần tây màu đen, đơn giản mà vẫn đẹp đẽ đến nỗi người khác phải kinh diễm. Lại kết hợp với lời mà Chu Thắng nói ngày hôm qua, Trần Diệp Khải giống như nam chính trong phim truyền hình Hàn Quốc. Dư Hạo thì lại không thể nào mà tưởng tượng được.

Dư Hạo cứ cảm thấy mình đứng cạnh anh nhìn sao cũng thấy giống một đứa nhà quê vậy.

Trần Diệp Khải nhìn về hình phản chiếu của hai người trên tấm kính mà cười: “Em có điều gì muốn nói?”

Dư Hạo trầm ngâm một lúc lâu, nói: “Em cảm thấy ba của đứa bé kia sẽ không thừa nhận.”

“Ừ.” Trần Diệp Khải có chút xuất thần đáp, “Tất cả mọi người đều không muốn thừa nhận sai lầm của chính mình. Nhưng Hoàng Đình sẽ làm cho người đó phải thừa nhận thôi, cảnh sát cũng có biện pháp của cảnh sát. Cảnh sát lúc bắt đầu phá án cũng sẽ không có chứng cứ, mà lại còn nhiều nghi phạm như thế, nên tất nhiên họ phải đánh vào tâm lí, khiến cho đối phương phải tự mình thừa nhận. Em tốt nhất là nên lạc quan lên.”

Dư Hạo: “Thầy Trần.”

Lông mày Trần Diệp Khải thoáng giương lên, nghiêng đầu nhìn y.

“Em sẽ sống tiếp thật tốt.” Dư Hạo nói, “Không cần tiếp tục lo lắng cho em, em cam đoan với anh đó.”

“Được, tin tưởng em.” Trần Diệp Khải cười nói.

Dư Hạo rời khỏi học viện, đi về con đường dẫn đến kí túc xá. Y trầm mặc một lúc liền đổi hướng đi về phía cổng chính học viện.

Trong canteen của học viện, Chu Thăng đang đứng mua thuốc lá liền thấy Dư Hạo đi tới, ngay lập tức liền “Ơ kìa” một tiếng. Nhưng mà xung quanh lại quá ầm ĩ, Dư Hạo không hề nghe thấy gì cả. Chu Thăng chạy theo thì thấy Dư Hạo đi lên một chiếc xe công cộng, hắn mặt đầy nghi hoặc mà nhìn đến điểm dừng của chiếc xe đấy.

“Thằng ranh này…” Chu Thăng nhanh chóng chạy ra gọi taxi.

Sau nửa tiếng, ở vùng ngoại thành mưa dầm liên miên, Dư Hạo lạnh đến run rẩy đi xuống khỏi xe, đi đến một bãi cỏ ở trước đập chứa nước.

Y vừa đi vừa nghĩ thầm rằng, chính mình tốt nhất là đừng có xảy ra điều gì bất trắc, bằng không nếu Trần Diệp Khải mà biết còn không bị y dọa cho tức chết. Buổi trưa y vừa nói là sẽ “Sống tiếp thật tốt”, hôm sau y lại được người ta vớt xác lên từ đập chứa nước.

Sau đó y cũng gần như gạt bỏ cái ý niệm này đi rồi.

Trong trí nhớ hồi năm tuổi thì cỏ nơi đây mọc cao đến ngang eo. Y men theo một cái thang rỉ sét loang lổ đi về một sườn dốc nông bằng xi măng.

“Cậu là đang làm cái trò gì vậy hả?” Một thanh âm đột nhiên vang lên ở phái trên đập nước, Dư Hạo nhất thời kêu một tiếng, suýt chút nữa thì từ sường dốc trượt xuống.

Chu Thăng ném tàn thuốc trong tay, nghiêng người từ trên trượt xuống, cả giận nói: “Cậu có bệnh à?”

Dư Hạo cả kinh nói: “Làm sau mà cậu biết tôi đi đến nơi này?”

“Phí lời!” Chu Thăng nói, “Cả cái khu này có một đập chứa nước, không tới đây thì đi tới đâu?”

“Nhưng mà… ” Dư Hạo còn muốn hỏi tiếp. Nhưng Chu Thăng hai tay vẫn để trong túi liền mạnh mẽ đạp y một cước, nói: “Không phải tôi đã nói cậu đừng có đi tới nơi này một mình hay sao?”

Dư Hạo đần độn mà đứng ở trong mưa, Chu Thăng vừa giận nói, “Đội ngay mũ vào.”

Hai người đội mũ lên, bầu trời lúc này đã là một mảnh tốt thui.

Chu Thăng đứng trong mưa cũng gần nửa giờ, một thân quần áo đã ướt đẫm, hắt hơi một cái, Dư Hạo nói: “Tôi chỉ muốn tới xem một chút, không có ý định xuống nước đâu.”

Chu Thăng không trả lời, cầm lấy điện thoại di động bật đèn pin lên rồi đi ở phía trước, quay đầu lại nói: “Đi tới chỗ kia thì cậu nhớ kêu lên một tiếng.”

“Chính là nơi này.” Dư Hạo đáp.

“Cậu chắc chắn chứ?” Chu Thăng ở dưới gầm cầu hỏi.

Dư Hạo nói: “Cực kỳ chắc chắn, tôi nhớ rõ cái biển “Cấm thả câu” kia.”

Y nhớ năm đó khi đến đây, mẹ y đứng ở nơi cắm biển ‘cấm thả câu’ nhìn y, để y đi đào ốc nước ngọt. Mười bốn năm trôi đi, đập chứa nước này cơ hồ không có bất kì thay đổi nào, chỉ có đám cỏ dại là cao lên chút.

“Tôi đi xuống trước xem sao.” Chu Thăng nói, “Cậu đợi ở đây.”

“Không, không.” Dư Hạo nói, “Tôi đi.”

Chu Thăng vẫn là không sợ chết, nói: “Vậy cậu nắm chắc lấy tay tôi, dù có làm sao thì cũng đừng buông ra.”

Dư Hạo nhìn về phía mặt nước đen nhánh kia, rốt cuộc liền có chút cảm giác sợ hãi. Trước kia không hề chú ý đến, sau này càng nhớ lại thì lại càng cảm thấy có chút khó chịu, trước mắt y giống như đang nhìn thấy hai mắt Hắc Long lúc ẩn lúc hiện đang nhìn chằm chằm y từ dưới đáy hồ.

Đó là nỗi sợ hãi, là cái chết, là thứ mà y đã sớm khắc sâu vào trong xương tủy, như hình với bóng.

Dư Hạo hít sâu một hơi, quay đầu nhìn Chu Thăng nhưng chỉ thấy một vùng tăm tối, cái gì cũng không nhìn thấy. Nhưng trong lòng bàn tay lại cảm nhận được nhiệt độ nóng rực ở bàn tay Chu Thăng. Ở nơi này, trong đêm tối, y nghĩ rằng, có lẽ cả đời này cái y nhớ rõ ràng nhất chính là tay của Chu Thăng.

“Đi thôi.” Chu Thăng nói, “Đừng sợ.”

Dư Hạo từng bước từng bước tiếp tục đi, Chu Thăng còn nói: “Tôi cảm thấy cậu có bệnh.”

Dư Hạo ở trong bóng tối đáp: “Tôi cũng cảm thấy bản thân có bệnh, nếu không phải như thế thì sao tôi phải tự sát chứ?”

Chu Thăng: “Đừng như vậy, tôi chỉ là thuận miệng nói chút thôi.”

Dư Hạo đứng trong nước, mực nước đã cao đến đầu gối y, rất lâu cũng không nói gì.

Chu Thăng nói: “Sao vậy? Tôi sẽ không buông tay cậu đâu.”

Dư Hạo: “Nước không sâu…. ”

Chu Thăng: “…”

Chu thăng cũng bước xuống, nhận thấy nước nơi này phải gọi là rất cạn. Dư Hạo cao 1m75 mà nước cũng chỉ tới đầu gối của y. Chu Thăng lại 1m80, chân cũng dài, nước còn vươn không tới nổi đầu gối của hắn.

Chu Thăng gãi đầu một cái: “Đi vài vòng không? Tôi chiếu đèn cho cậu.”

Dư Hạo: “…”

Đột nhiên Dư Hạo ha ha nở nụ cười ở trên mặt nước tối tăm này, y cảm thấy cái gì cũng không còn quan trọng nữa. Chu Thăng bước thêm vài bước, thăm dò nước ở bốn phía, nói: “Nơi này thì có gì đáng sợ chứ?”

Dư Hạo cũng lội thêm vài bước, trong lòng đột nhiên như trút được gánh nặng. Đây vẫn là nơi mà y đào ốc ngọt lúc nhỏ, nhưng lại có cảm giác hoàn toàn không giống như trước.

“Từ bên ngoài nhìn vào cũng không nhận ra được nước ở đâu sâu bao nhiêu….”

“Ôi.” Chu Thăng trong nháy mắt kêu to một tiếng, tiếp theo là âm thanh rơi xuống nước vang lên. Dư Hạo cứ thế bị giật mình không nhẹ, trong nháy mắt liền hô: “Chu Thăng!” Tiện đà liền theo hướng của hắn mà nhào tới. Chu Thăng thì một phát bắt lại được y, lúc này toàn thân hai người toàn nước là nước. Chu Thăng trượt chân, chật vật ngồi trong nước nhưng không lâu sau liền đứng lên, nói: “Đây là cái gì?” Tiện đà từ trong nước cầm lên một túi đen.

Dư Hạo: “…”

Chu Thăng: “Xong rồi. Vào lúc này bóng ma tâm lí trong lòng cậu phỏng chừng lại tăng thêm hả, hay là trong cái túi này… có cái thứ gì không tốt…”

Lại sau đó một giờ, Dư Hạo cùng Chu Thăng ở ngã tư khu Chung Sơn giải thích với cảnh sát lai lịch cái túi nhựa này. Trần Diệp Khải ở bên cạnh nghe được khóe miệng liền có chút co giật

Nguyên bản là Dư Hạo lúc nhìn thấy túi nhựa liền nhớ đến cái gì mà phần vụn thi thể người chết bị phân tán, ném vào trong hồ. Lá gan Chu Thăng lại lớn nên đã trực tiếp mở túi ra. Hoàng Đình đứng cạnh đang giúp hai người viết một bản ghi chép, túi rác mở ra, bên trong chính là mười hai gói tiền mới, được mã hóa đến gọn gàng, mỗi gói 100, bên dưới còn có hai khối gạch.

Trần Diệp Khải: “…”

[18.07.2020]


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.