Đạo Quán Dưỡng Thành Hệ Thống

Chương 33: 33: Linh Thổ



Trần Dương đi vào vườn rau, nhìn cảnh tượng ở trước mắt làm hắn ngây người.”Con em ngươi chứ!”Vườn rau này do hắn và sư phụ làm từ trước đây trên một mảnh đất lớn, còn làm một hàng rào bằng trúc ở xung quanh.Trong vườn trồng rất nhiều loại cây, có cà chua, mướp, cà, đậu….Nhưng bây giờ, toàn bộ hàng rào ở phía đông đã bị sụp đổ, tất cả các loại cây rau đã bị dẫm nát.Lợn rừng!Nhất định là do mấy con lợn rừng trong núi gây ra.”Đừng để cho ta bắt gặp, nếu không ta làm thịt các ngươi!”Trần Dương đi một vòng quanh vườn rau, trên cơ bản là không có cái gì có thể ăn được nữa.Hắn nhìn thấy dấu chân lợn rừng, còn có một ít phân chim và rất nhiều túm lông màu xám.Nhìn qua thì rất giống lông khỉ.”Con mẹ nó, muốn mở vườn thú ở đây à ?” Trần Dương bất đắc dĩ, ngồi xuống dưới đất nhìn rau quả đã bị dẫm nát, bất lực nói: “Hệ thống, ngươi nghĩ cách giúp ta đi.

Linh khí ở đạo quan nồng đậm như vậy súc sinh không dám đi vào, nhưng vườn rau xanh của ta lại gặp họa.

Ngươi cũng không thể để cho ta ăn măng tre qua ngày chứ ? Vài tháng nữa thì đến măng tre cũng không có mà ăn.”Hệ thống không lên tiếng, trực tiếp biến ra một danh sách vật phẩm ở trước mặt hắn.” Hạt giống linh mễ, rau cải.

.

.

Con bà nó, hệ thống, ngươi đang ăn cướp à ? Một hạt giống mà ngươi lại bán giá một ngàn? Ta làm gì có tiền!”Trần Dương cảm thấy, hệ thống này quá vô sỉ.Đám thần tiên này cũng không phải là người, là thần tiên nhưng lại thèm tiền của ta?Hệ thống nói: “Kí chủ có tiền.””Tiền trong thùng công đức, ta có dùng đến à ?”“ Chỉ cần dùng cho việc tu hành là được.””Ta phải trở về kiểm tra xem.”Nghe được rằng mình có thể dùng đến, Trần Dương bật dậy, ba bước biến thành hai bước chạy nhanh đến đại điện.Lấy tiền trong thùng công đức ra ngoài, được một xấp thật dày.”Chà, đúng là không ít, một trăm, hai trăm.

.

.”Một lát sau.Hai mắt Trần Dương sắp lóe sáng rồi.”Bảy mươi nghìn!”Cũng chỉ có hai mẹ con Thư Niệm Huân và Trương Quân quyên tiền.Chỉ mới ba người mà lại có thể có đến bảy mươi nghìn.Đúng là phát tài!Còn hoàn tục làm gì nữa, làm đạo sĩ thì mới có tương lai.”Cái gì gì mà hạt giống linh mễ, lấy một cân cho ta.” Trần Dương ngông cuồng nói.Hệ thống trả lời: “Kí chủ, ngươi có phải trở nên kiêu ngạo rồi không, ngươi biết một cân là khái niệm gì không?””Chỉ đùa một chút.” Trần Dương ha ha cười to, lại nói: “Ta xem thêm một chút.”Bảy mươi nghìn thật sự không ít, nhưng còn phải xem là mua cái gì.Đặt hàng hóa ở trước mặt mà hệ thống cung cấp, tiền thật sự không phải là tiền, sức mua yếu đến đáng sợ.”Linh Thổ?” Con mắt của Trần Dương sáng lên, hiệu quả của Linh Thổ rất nghịch thiên.Nhìn tiếp xuống dưới, một trăm đồng một cân Linh Thổ.Con bà nó hệ thống, ngươi lại muốn ăn cướp sao!””Đây là đất đai trên Tiên Giới, tất nhiên là phải dùng tiền để mua.

Bất kỳ thứ gì cũng cần đồng giá thu mua, kí chủ đừng mong lợi dụng sơ hở.”Trần Dương lập tức nổi giận nhảy cẫng lên, tay chống hông nói: “Hôm nay phải nói cho rõ ràng, ta muốn lợi dụng sơ hở lúc nào? Ta chỉ hỏi một câu thì đã là lợi dụng sơ hở rồi à? Hệ thống, ta cảm thấy ngươi đang cố tình làm khó ta, ta không quan tâm, tâm hồn của ta đã bị tổn thương nghiêm trọng.

Ngươi phải dùng tiền tài mới có thể an ủi tâm hồn của ta.””.

.

.” Hệ thống nói: “Kí chủ, đây chính là lợi dụng sơ hở.”Trần Dương hừ nói: “Yêu cầu của ta cũng không cao, bớt một chút thì không tính là quá đáng chứ ?”Hệ thống trầm mặc mấy giây, nói: “Lần mua này, có thể được giảm nửa giá.””Sảng khoái!”Trần Dương hài lòng cười nói: “Ta mua nửa tấn linh thổ, ta cũng lấy thêm một chút hạt giống.”Nửa tấn chính là một nghìn cân, giá mua là một vạn, giảm một nửa còn 5 vạn.Nếu có đủ tiền thì Trần Dương rất muốn đổi toàn bộ đất ở trong vườn rau thành linh thổ.Mua xong, Trần Dương đi tới một góc trong vườn rau gần đạo quan nói: “Thả ở đây.””Oành!”Một tiếng vang thật lớn.Nửa tấn linh thổ rơi xuống từ trên trời, che kín gần nửa vườn rau xanh.Trần Dương đi đến bốc lên một nắm đất nhìn kỹ, quả thật không giống với đất bình thường.Màu đen nhánh, không hề dính tay, mỗi một cục đều khá lớn, dường như ẩn chứa rất nhiều chất dinh dưỡng.Trần Dương theo bản năng liếm môi một cái, hắn lại bị kích phát ra sự thèm ăn.”Hệ thống, linh thổ có thể trồng những hạt giống bình thường không?””Có thể.””Hiệu quả thế nào?”” Có dinh dưỡng, sản lượng cao hơn so với thức ăn bình thường, và thời gian sinh trưởng cũng sẽ ngắn hơn.”Không hổ là linh thổ từ Tiên Giới, một trăm đồng một cân, chỉ với từng này hiệu quả đã rất đáng giá.Ngoại trừ linh thổ, hắn còn mua thêm 20 hạt giống.Toàn bộ hạt giống đều là một nghìn đồng một hạt, hắn thật sự có chút không nỡ trồng.Sau khi gieo hạt, Trần Dương lấy ra hạt giống bình thường còn sót lại từ lần gieo trồng trước, chạy ra vườn rau bắt đầu trồng trọt.Sau khi trồng xong hết, Trần Dương phát hiện vẫn còn có một mảnh đất thật lớn để trống.Hắn suy nghĩ một lúc, nói: “Hệ thống, giúp ta chuyển số linh thổ này đến chỗ cây ngân hạnh, ta muốn thay đất cho nó.”Rồi chợt hỏi lại “Nhờ ngươi vận chuyển như vậy có cần phí vận chuyển không?”Hệ thống đáp: “Không cần.”Tiếp đó, Trần Dương chuyển toàn bộ hơn hai trăm cân linh thổ còn sót lại đến dưới gốc cây ngân hạnh.Hệ thống giúp hắn đào ra đất ở xung quanh gốc cây, sau đó thay bằng linh thổ.”Thụ huynh, chờ khi nào ta có tiền sẽ đổi toàn bộ đất xung quanh thành linh thổ, đảm bảo ngươi sẽ sướng đến mức kêu lên.”Vỗ một cái vào thân cây, Trần Dương cười híp mắt, khẽ hát rồi trở về đạo quan.”Lão Hắc, ngươi giúp ta trông coi vườn rau xanh, đừng để cho những con súc sinh kia phá hoại, nếu không sau này ngươi đừng nghĩ có thể ở lại đây.”Đại hắc xà “tê tê ~” gật gù, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.”Ta nói ngươi tên súc sinh này, ngươi ở địa bàn của ta ngày ngày hút linh khí thỏa thích.

Chỉ nhờ ngươi làm có chút chuyện ngươi đã kêu trời kêu đất rồi?.”Đây là lời nói kiểu gì cơ chứ?Đại hắc xà không thể làm gì khác hơn là gật đầu, uốn éo thân thể đi về phía vườn rau.Bữa tối nay của hắn là cơm trắng với măng tre xào.”Cố gắng chịu khổ mấy ngày, đợi khi thức ăn ở vườn rau có thể thu hoạch thì có thể ăn ngon rồi.”Trần Dương lùa từng miếng cơm trắng, tự mình an ủi mình.Sáng sớm ngày thứ hai, thắp nhang, luyện quyền.Trần Dương đi đến vườn rau, hắn rất ngạc nhiên phát hiện, hạt giống vừa mới trồng tối hôm qua, bây giờ đã mọc lên.Cà chua đã bắt đầu chín đỏ, cây đậu đã cao đến bắp chân Trần Dương.Còn có một bụi lúa còn cao hơn so với Trần Dương, đón ánh nắng sớm hiện lên màu vàng óng ánh.Mỗi một hạt gạo cũng đầy đặn căng tròn, một bụi lúa này phải đến mấy cân thóc, có thể ăn được mấy bữa.Trần Dương vui vẻ rạo rực thu hoạch lúa, khóe mắt liếc một cái, phát hiện có vật gì đó đang ngọa nguậy ở dưới mí mắt.Hắn chuyển tầm mắt nhìn xuống thì thấy có rất nhiều rắn!Trên mặt đất của vườn rau, tất cả đều là rắn.Trúc Diệp Thanh Xà, Xích Liên Xà, Ô Sao Xà.

.

.Ít nhất cũng có mười mấy loại, có cả độc lẫn không có độc.”Tê tê tê ~ “Đại hắc xà nâng đầu bò tới, đắc ý nhìn Trần Dương rồi nói với hắn “Ta có lợi hại không? Mau khen ta đi” .”Lợi hại lợi hại, ngươi cũng đã thành xà vương rồi.”Sờ đầu nó một cái, Trần Dương lại hái mấy quả cà chua, mấy cây đậu, sau đó chạy đến phòng bếp .Nửa giờ sau, hắn đã làm xong bữa trưa.Nắp nồi vừa mở, hơi nóng màu trắng xông lên.

Trong phòng tràn ngập mùi thơm của cơm.Trần Dương dùng sức hít một hơi, nước miếng chảy xuống từ khóe miệng.”Gạo này, thật sự quá thơm!”Trần Dương bới một bát cơm, hạt cơm trong bát hạt nào cũng đều đặn, giống như là từng viên ngọc thạch được điêu khắc.Xúc một miếng thả vào trong miệng, Trần Dương trực tiếp chảy nư.ớc mắt vì quá hạnh phúc.Thực sự là quá ngon.Nói mà không hề khoa trương chút nào, Trần Dương cảm giác hai mươi năm qua mình đều đang ăn đất, thứ hắn ăn bây giờ mới thật sự là cơm.Mùi thơm thuần túy của cơm tản ra khắp khoang miệng, khiến hắn thiếu chút nữa nuốt cả đầu lưỡi của mình.”Tê tê tê ~ “Lão Hắc chảy n.ước miếng, cuống cuồng nhìn Trần Dương, thân thể uốn éo liên tục.

Nhưng Trần Dương căn bản không chú ý tới nó..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Đạo Quán Dưỡng Thành Hệ Thống

Chương 33: 34: Nhớ Chuyện Xưa



Cơm ngon, cà chua cũng ngon, đậu cũng ngon.

Nhưng mà cà chua và đậu đều là loại bình thường, mặc dù đã được bồi dưỡng bằng linh thổ, nhưng so sánh với linh mễ thì vẫn kém quá xa.

Ăn cơm xong, lúc Trần Dương đang muốn đứng dậy thì thấy lão Hắc đang xoay vòng tròn như bánh quai chèo ở dưới chân hắn.

“Ngươi cũng muốn ăn?””Lão Hắc !!! ngươi tỉnh táo một chút a, ngươi là rắn nha!”Trần Dương cảm thấy cạn lời, một con rắn lại nói với hắn, nó muốn ăn cơm trắng?Lão Hắc liếm ống quần của hắn, đau khổ cầu khẩn.

Trần Dương không thể chịu nổi một con rắn đực, lại làm tư thế khi.êu gợi ở trước mặt mình, liền nói: “Cho ngươi ăn, cho ngươi ăn là được, đừng có liếm chân ta nữa là được.

“Trong chốc lát, Trần Dương bới hai bát cơm.

Lại gắp thêm một ít thức ăn cùng với nước canh, sau đó không để ý đến nó nữa, mà tiếp tục ăn.

Ăn uống no đủ, Trần Dương chỉ vào bát đũa, nói: “Rửa bát.

“Lão Hắc cúi đầu nhìn một chút, mình không tay không chân, làm sao mà rửa bát ?”Ta mặc kệ, nếu sau này mà còn muốn ăn thì phải đem bát đũa rửa sạch sẽ cho ta, ta cho ngươi biết, đừng có mà dùng đầu lưỡi liếm, ta có thể nhìn ra được.

“Bỏ lão Hắc lại, cũng không thèm để ý hắn làm cách nào để rửa bát, Trần Dương liếc mắt nhìn chum đựng nước, xách lên đòn gánh cùng với thùng gỗ, chuẩn bị đi xuống núi gánh nước.

Trên núi không có nước, nước máy cũng không thể kéo đến nơi, bình thường muốn uống nước, chỉ có thể đến giữa sườn núi dùng thùng nước gánh lên.

Ở đó có một đầm nước nhỏ, nước trong đầm trong suốt, rất ngọt thanh, quanh năm không khô cạn.

Vừa xách thùng đi ra ngoài, lập tức nhìn thấy hai nam nữ như trung niên đang hướng đạo quan đi đến.

“Tiểu đạo sĩ.

” Nam nhân trung niên vừa gọi vừa đi đến gần hắn.

Trần Dương thả thùng gỗ xuống, nam nhân này nhìn qua có vẻ quen mắt.

“Tiểu đạo sĩ, ngươi khỏe a, ta tên là Quách Chí Sơn, cha của Quách Húc.

“”Thí chủ, ngươi khỏe.

” Khó trách nhìn có vẻ quen mắt, nam nhân này cùng với Quách Húc, khuôn mặt quá giống nhau.

Quách Chí Sơn nói: ” Chuyện là như vậy, ngày hôm qua tiểu Húc nhà ta đối với đạo trưởng có nhiều mạo phạm, hi vọng đạo trưởng ngàn vạn lần đừng chấp nhặt với tiểu hài tử.

“Trần Dương lắc đầu: “Thí chủ nói đùa, người đến đây đều là khách hành hương, tại sao lại mạo phạm được.

“”Hừ!” Người phụ nữ trung niên nói: “Tiểu đạo sĩ, ngươi là người tu đạo, tại sao nói chuyện lại không thành thật? Ta nghe nói, ngày hôm qua con trai của ta từ trên núi đi xuống, ngã không biết bao nhiêu lần, còn bị một con sói hoang đuổi theo, đưa đi bệnh viện kiểm tra, xương ở trên người cũng bị chấn thương mấy chỗ.

“”Tĩnh Hoa, không được vô lễ.

” Quách Chí Sơn cau mày một cái.

Vợ của hắn tên là Lưu Tĩnh Hoa, sinh ra ở đại gia tộc, từ nhỏ đã được cha mẹ cùng các trưởng bối nuông chiều.

Vốn là hắn định đi một mình, nhưng vợ của hắn nằng nặc đòi nhất định phải đi theo.

Đúng như dự đoán, còn chưa nói được mấy câu, đã muốn to tiếng kiếm chuyện.

Bất quá, hắn cũng hiểu được, bộ dạng của con trai mình ngày hôm qua khi trở về, nhìn quá thảm.

Trần Dương cười cười, nói: “Con trai của thí chủ bị ngã, có quan hệ gì với bần đạo đây? Con trai của thí chủ bị chó sói đuổi theo, lại có liên quan gì đến bần đạo vậy ? Nơi này là một ngọn núi hoang, trên núi có nhiều dã thú, chẳng lẽ thí chủ cảm thấy, bần đạo có thể điều khiển một con sói đuổi theo con trai của thí chủ? Hay là cảm thấy, cục đá ở ven đường sẽ nghe lời nói của bần đạo, đi va vào chân của con trai thí chủ?”Lắc đầu một cái, Trần Dương nhấc lên thùng gỗ, nói: “Thí chủ nếu không có việc gì khác, vậy xin nhường đường, bần đạo còn phải đi xuống núi gánh nước.

“”Tiểu đạo sĩ ngươi đứng lại!””Tĩnh Hoa!” Quách Chí Sơn trừng mắt liếc nàng, nói: “Không phải ta đã dặn ngươi không được mở miệng nói lung tung rồi sao? Chuyện này không liên quan đến đạo trưởng, bình thường ngươi hay nuông chiều hắn, nhìn xem bộ dạng bây giờ của hắn thành ra cái loại gì!”Ngày hôm qua, mặc dù Thư Niệm Huân không nói quá nhiều, nhưng chỉ đôi câu vài lời hắn cũng đã đoán được, nhất định con trai của mình đã gây phiền toái cho đạo quan! Biết con không bằng cha, tính tình của Quách Húc, hắn so với những người khác đều hiểu rõ ràng.

Nếu bình thường những chuyện như thế này hắn cũng lười đi quản, với tính khí của con trai hắn, ăn chút thiệt thòi là chuyện tốt.

Nhưng chuyện lần này hắn không để ý thì không được.

Ngày hôm qua, sau khi Quách Húc trở về thì bắt đầu phát sốt.

Thuốc hạ sốt, truyền nước biển, tất cả đều vô dụng.

Buổi tối cơn sốt lại hạ, nhưng sáng sớm hôm nay tiếp tục phát lại.

Thời điểm cao nhất, nhiệt độ lên tới 40 thậm chí là 41 độ.

“Quách Chí Sơn, ngươi dám mắng ta? Đây đều là do tiểu đạo sĩ này giở trò, ngươi mắng ta làm gì? Ta trêu chọc ngươi lúc nào hả ? Ngươi là cái đồ vô lương tâm, năm đó nếu không phải cha ta cho ngươi tiền gây dựng sự nghiệp, ngươi có thể lăn lộn đến vị trí hiện tại không ? Có phải bây giờ có chút tiền thì bắt đầu ghét bỏ ta không ? Có phải ngươi ở bên ngoài đã có người khác rồi không? Ngươi nói đi!” Hai mắt Lưu Tĩnh Hoa đỏ lên, quát về phía Quách Chí Sơn.

Trần Dương nhìn đến trợn mắt há mồm, nữ nhân này, năng lực tưởng tượng có thể đi làm biên kịch cấp hai của quốc gia rồi.

Chuyện cũng có gì đâu, sao có thể đi xa như vậy?Nữ nhân, thật con mẹ nó đáng sợ.

Khoé miệng của Quách Chí Sơn co quắp, nhịn cơn tức nói: “Ngươi nói linh tinh gì thế ? Đừng có để cho đạo trưởng chế giễu.

“”Được a, ngươi bây giờ cảm thấy ta là chuyện cười? Được, Quách Chí Sơn !! Ngươi được lắm, ngươi cái thứ bạch nhãn lang này, ta từ lâu đã biết ngươi nhìn ta không vừa mắt rồi, nhất định là ở bên ngoài có tiểu tam tiểu tứ, cảm thấy ta là mụ già không xứng với ngươi.

“Lưu Tĩnh Hoa che mắt, bật khóc.

Trần Dương nhìn cũng có chút không biết phải làm sao.

Hai người các ngươi muốn cãi nhau thì đi ra bên ngoài a.

“Tiểu đạo trưởng, thật ngại quá, đúng là ngại ngùng, để cho người chê cười rồi.

” Quách Chí Sơn trong lòng than thở, có nỗi khổ không nói được.

Trần Dương nói: “Nhị vị thí chủ, mời vào đạo quan ngồi một chút đi.

“Nói đến cũng lạ, sau khi đi vào đạo quan, nước mắt của Lưu Tĩnh Hoa lập tức ngưng lại, oán khí trong lòng cũng được phóng thích, tâm tình tốt hơn rất nhiều.

Quách Chí Sơn cũng cảm thấy, uất khí trong lòng mình thoáng cái tiêu tán đi.

“Đạo trưởng, ta muốn dâng hương.

“Quách Chí Sơn đi tới đại điện, nhìn thấy một tấm bảng gỗ, trên đó viết “Hương 200 đồng”.

Đây là mới tạm thời treo lên,.

.

tránh gặp phải loại người ngu ngốc như Quách Húc, không cần phải dài dòng giải thích.

Trần Dương cũng chẳng có thời gian nhàn rỗi đi giải thích.

Quách Chí Sơn lấy ra một xấp tiền, nhét vào thùng công đức, nhận lấy nén hương, hướng về phía Thổ Địa bái xuống.

Vốn là muốn đến giải quyết việc của con trai hắn, nhưng một bái này làm hắn cũng nhớ tới cuộc hôn nhân hơn hai mươi năm của mình.

Hắn vốn chỉ là một tiểu tử nghèo bình thường, ở thời đại kia hắn nằm trong số ít những người thi đậu trường trung cấp ở huyện thành nơi hắn ở.

Phải biết, khi đó văn bằng trung cấp, so với bằng đại học thời bây giờ có giá trị còn cao hơn.

Tài năng của hắn cũng có phần nổi bật, trong thời kỳ công tác thì gặp Lưu Tĩnh Hoa, Lưu Tĩnh Hoa bị hấp dẫn bởi tài năng và giọng hát của hắn.

Hai người nhanh chóng rơi vào bể tình.

Khi đó Lưu Tĩnh Hoa rất hoạt bát đáng yêu, mặc dù hơi có chút điêu ngoa, nhưng đối xử với hắn cực tốt.

Sau khi đến tuổi kết hôn, Quách Chí Sơn cũng đã leo lên làm tổ trưởng của nhà máy, nhưng so sánh với gia đình của Lưu Tĩnh Hoa, vẫn còn kém quá xa.

Lần đầu tiên đi thăm nhà Lưu Tĩnh Hoa, Quách Chí Sơn cảm thấy tự ti.

Nhưng cha mẹ của Lưu Tĩnh Hoa lại không hề xem thường hắn chút nào, ngược lại, rất thích hắn.

Sau khi cưới, cha của Lưu Tĩnh Hoa hoạch định cho tương lai cho hắn, đề nghị hắn xuống biển xông xáo một phen, cũng cho hắn một khoản tiền để làm vốn ban đầu.

Quách Chí Sơn nhìn Thổ Địa trước mắt, hương khói thoang thoảng, hốc mắt không biết làm sao lại đỏ lên.

Nước mắt cũng không nhịn được từ khóe mắt chảy ra.

“Thí chủ, phải chăng muốn xin xăm?” Trần Dương hỏi một câu.

Hắn nhìn ra được, vị nam nhân trung niên này tựa hồ có chút hoang mang.

Quách Chí Sơn đem hương cắm vào trong lư hương, gật đầu một cái, nhận lấy ống đựng quẻ xăm.

Nhẹ nhàng lắc mấy cái, một cây xăm trúc rớt ra.

Hắn cầm xăm trúc lên, nhìn nội dung ở phía trên.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.